Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 14: Luồng chân khí hộ thể thần bí
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~15 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Sư huynh!” Bốn âm thanh đồng thời vang lên, họ cũng không ngờ Bạch Trầm Hương lại
giận đến mức không còn khống chế được cảm xúc của mình như vậy.
Mặc Vũ, Đào Hoa, Đao Lãng ba người chia nhau ra tay từ ba phía, ánh đỏ đậm nhạt khác nhau b*n r* khỏi tay họ, trong chớp mắt hóa thành muôn vàn sợi tơ đỏ phát ra âm thanh xùy xùy, hiểu ý nhau xông về phía trước Trùng Trùng một khoảng chưa tới hai mét, chúng vừa tiếp xúc nhau đã khẩn cấp đan lại tạo thành chiếc lưới ánh sáng dày khít, bảo vệ cho Trùng Trùng ở phía sau, mà ở giữa chúng và Trùng Trùng còn có một Ha đại thúc dũng cảm đứng chắn lại.
Nhưng đau đớn khi Khước Tà Kiếm bị hủy đã thấm sâu tận tim Bạch Trầm Hương, khiến hắn vô ý sử dụng hết bảy phần công lực. Một cú đánh này mang theo cơn lôi đình của sấm sét, của trận cuồng phong pha những tia chớp lấp lóe đang xoáy mạnh qua đây!
Công lực của ba vị hộ pháp vốn đã không bằng chưởng môn, cộng thêm việc xảy ra quá đột ngột, nên chỉ một khắc khi chiếc lưới bị trận gió sét đâm vào, nó đã lập tức vỡ vụn, sau một tiếng rít đinh tai, vô số điểm sáng màu đỏ rơi rải rác khắp bầu trời như một cơn mưa ánh sáng. Mà đồng thời, sau khi dẹp bỏ trở ngại, trận cuồng phong với sức gió cực đại của nó cuốn tầng bảo hộ thứ hai là Ha đại thúc lên, hất văng ra xa mấy chục mét, sau đó tiếp tục lao thẳng về phía Trùng Trùng.
Xong rồi, xong rồi, bị sét đánh thật rồi! Chuyện có cơ suất[1] thấp như vậy mà cũng bị nàng gặp phải!
[1] Cơ suất: khả năng xảy ra một chuyện nào đó.
Trùng Trùng ngay cả cơ hội chạy thoát thân cũng không có, chỉ có thể nhắm mắt chờ chết. Nàng thấy mình bị một cỗ lực lượng mang theo phẫn nộ xốc lên, không có sức đỡ không có nơi dựa như chiếc lá trong cơn giông, bay trên không nhưng không thể điều khiển, bị cuốn đến ngã sang bên này té sang bên kia, sau đó văng ra xa.
Nhưng, may quá.
Nàng không thấy đau, thậm chí ngay cả trận cuồng phong đáng sợ đó cũng không chạm được vào nàng, bên tai ngoài tiếng sấm cuồn cuộn thì không còn nghe được gì, hình như cả người nàng được bọc trong một đám mây tích sét trong suốt, mà đám mây này dần mở rộng ra thành một lớp màng bảo vệ hình tròn, giúp nàng không bị tấn công trực tiếp.
Mở to mắt, nàng kinh hoảng nhìn cảnh và người ở phía dưới đang ngày càng nhỏ đi, vách núi trước mặt lại mau chóng phóng đại, còn chưa kịp la lên tiếng thì cả người đã đâm mạnh vào thành hình chữ Đại (大).
Hô, lần này đẹp mặt rồi, bị đập thành mức hồng luôn!
Nàng sợ tới nhắm chặt mắt, nghe bốp một tiếng, không đau, nhưng cả người bị rơi xuống, mùi vị không khác hôm rơi vực đó là bao, chẳng qua là đáp đất rất nhanh. Lần này nàng đặc biệt chú ý đến mông, vô cùng may mắn là không bị đóng dấu nữa!
Khắp sân lại lần nữa trở nên im ắng, bảy thanh kiếm kêu khóc không thôi kia cũng đã ngừng run rẩy. Trùng Trùng mờ mịt nhìn những người xung quanh, lại kiểm tra tình hình của mình, bộ não trắng xóa một mảng từ từ khôi phục lại ý thức. Nàng nhảy lên một bước, tức phồng má chỉ vào sư phụ của mình, la lên: “Bạch Trầm Hương, ông cũng quá ác rồi, ta tốt xấu gì cũng là đệ tử của ông, thầy trò như cha con, hổ đói cũng không ăn thịt con mình, nào ngờ ông còn tà ác hơn bọn ác đồ ma giáo. Hừ, bây giờ lão tử chính thức thông báo cho ông biết, ta không cần ông nữa, từ đây hai ta cắt đứt quan hệ! Đường to kiêm trời rộng, mỗi người đi một bên!”
Từ lúc Khước Tà Kiếm bị hủy, lòng Bạch Trầm Hương cứ loạn cả lên, vừa muốn đánh chết con kiến này, nhưng vừa lờ mờ cảm thấy không ổn, vừa nãy do nhất thời lỡ tay, vốn là đã rất hối hận, giờ thấy nàng một chút cũng không xem sư tôn kiêm chưởng môn ra gì, lập tức giận dữ, sử dụng thuật Đằng Vân (đạp mây), chỉ một bước đã đến trước mặt Trùng Trùng, nắm cổ áo nàng xách vào chính giữa sân.
“Nghiệt đồ (đồ đệ xấu xa, tội ác), thật quá to gan, ngay cả tên Bạch Trầm Hương cũng dám gọi! Còn nói cái gì mà lão tử, ai là lão tử!”
Trùng Trùng sống chết giãy dụa như con chim nhỏ bị bắt, nhưng không động đậy được chút nào, cuối cùng nhụt chí dứt khoát để yên, miễn cưỡng rướn cổ lên, tức giận trừng Bạch Trầm Hương. Bạch Trầm Hương lửa giận đốt não, cũng trừng lại. Khắp sân mấy trăm miệng người cứ như vậy nhìn hai thầy trò mắt to trừng mắt nhỏ, không một ai dám lên tiếng.
Trừ cái tên Dương sư bá đáng ghét kia.
“Yêu nghiệt! Ả là yêu nghiệt!” Hắn rướn cổ họng lên nói: “Mọi người cũng thấy rồi đấy, chiêu Phong Lôi Chưởng này của chưởng môn tụ tập vạn quân[2] lôi đình, ấy vậy mà lại bị yêu khí hộ thể của yêu nữ đánh bật về. Thử hỏi xem, một cô gái không một chút nền tảng về thuật đạo sao có thể có khí hộ thể mạnh như vậy được, sao có thể đỡ được cú đánh của Bạch chưởng môn? Ả yêu nữ không rõ lai lịch này chắc chắn là ác đồ của ma giáo!”
[2] Vạn quân: một quân bằng 15kg.
Hắn nói đến rát cổ bỏng họng, đấm ngực dậm chân, hệt như là đang khóc tang vậy, mở miệng là yêu nữ, ngậm miệng là ác đồ, mà Trùng Trùng lại không phản bác, toàn bộ lực chú ý đều tập trung vào cái gì mà yêu khí hộ thể.
Nàng không phải yêu, cũng không có chút pháp lực nào, tám đời tổ tiên không ai tu đạo, vậy di truyền là không có khả năng rồi, cho nên nàng sẽ không vô lý mà xuất hiện công lực đặc biệt. Vậy thì khí hộ thể lại là cái quái gì? Lẽ nào cái thứ này chính là thứ bảo vệ nàng khỏi ngã vực thành bánh thịt, cũng chính là thứ khiến nàng không bị sư phụ đánh thành bánh bao thịt sao?
Nhưng nó đến từ đâu? Lẽ nào là cái người nàng gặp khi đi du lich kia –
Nàng đưa mắt nhìn xung quanh, tìm người nàng tin tưởng nhất, thấy Ha đại thúc chạy lại từ xa, khóe miệng còn vương tia máu, rõ ràng chính là đã bị thương rồi. Công lực của hắn thấp nhất phái Thiên Môn, nhưng dù sao cũng không phải là người phàm, bị văng ra mấy chục mét cũng chỉ bị thương mà thôi, chỉ là cây chổi — pháp bảo của hắn đã bị hủy, nên hắn chỉ có thể chạy bằng chân.
Thấy Ha đại thúc bị thương, Trùng Trùng bỏ qua chuyện của mình, lần nữa điên cuồng phóng ánh mắt phi đao về phía sư phụ, nhưng lần này Bạch Trầm Hương không có nhìn nàng, mà là trao đổi ánh mắt với ba vị hộ pháp.
Trên người nữ đệ tử thứ bảy mà hắn thu, cái cô gái không nghe lời, còn vô cùng cứng đầu, lúc nào cũng làm hắn tức đến nửa sống nửa chết này, quả thật là có một luồng chân khí hộ thể mạnh mẽ. Nghiệt đồ này tuy u u mê mê, nhưng bọn họ đều thấy rất rõ ràng, khi Phong Lôi Chưởng của hắn đánh còn cách nàng nửa thước, khi hắn tưởng nha đầu này sắp bị một chưởng của hắn đánh chết, thì nơi lồng ngực nàng bỗng tản phát ra một loại ánh sáng màu kim rất nhạt, trên đó còn có vài chữ màu đen, bọc lại quanh người nàng, che cho nàng không bị một chút thương tổn nào.
Nhìn bộ dáng của nàng cũng hình như là không biết đến sự tồn tại của chân khí hộ thể này, vậy rốt cuộc nàng là ai? Thật sự là Khước Tà Kiếm chủ được định sẵn sao? Nếu như là thật, vậy vì sao trên người những kiếm chủ thần kiếm khác không có chân khí mạnh mẽ như vậy chứ? Luồng chân khí đó sáng lạn rực rỡ không một chút yêu tà, chứng minh nàng tuyệt đối không phải người của ma giáo. Vậy nàng hủy Khước Tà Khước bằng cách nào?
“Chưởng môn sư huynh, xin nghe đệ nói một lời.” Trong bốn đại hộ pháp, Đao Lãng là người bình tĩnh nhất, thấy thế vội lên trước hành lễ: “Tuy Trùng Trùng đã làm gãy Khước Tà Kiếm, nhưng nghĩ kỹ lại, không ai có thể hủy được thần kiếm trừ phi người đó là kiếm chủ. Có lẽ trong chuyện này còn có những duyên cớ chúng ta chưa biết, đệ thấy hay là nhốt Trùng Trùng lại trước, cũng giữ lại các mảnh gãy của thần kiếm, mọi người thương lượng xem nên làm sao, vẫn còn hơn là quyết định vội vàng để sau này hối hận cũng không kịp.”
Sư huynh đệ bọn họ sống chung đã mấy trăm năm, mỗi người đều hiểu nhau, vì thế mà khi Đao Lãng nói vậy, Mặc Vũ cũng bước lên nói: “Đông sư huynh nói đúng, chuyện này cần phải bàn bạc lại cho kỹ càng.” Hắn nói xong, Đào Hoa cũng vâng theo.
Bạch Trầm Hương đã bình tĩnh lại, cũng sớm muốn quyết định như vậy, nhưng vẫn giả vờ suy nghĩ, ngay cả Dương sư bá ở một bên lớn tiếng nói “nuôi ong tay áo, nuôi ong tay áo” cũng mặc kệ, gật gật đầu.
“Đế Ất, thu tàn kiếm (kiếm hỏng) lại, mang lên Quân Thiên.” Hắn khôi phục lại cử chỉ vững vàng uy nghiêm của nguyên sư một phái, “Đưa nhốt liệt đồ này vào động Côn Ngô Liên Thiên.”
Mặc Vũ, Đào Hoa, Đao Lãng ba người chia nhau ra tay từ ba phía, ánh đỏ đậm nhạt khác nhau b*n r* khỏi tay họ, trong chớp mắt hóa thành muôn vàn sợi tơ đỏ phát ra âm thanh xùy xùy, hiểu ý nhau xông về phía trước Trùng Trùng một khoảng chưa tới hai mét, chúng vừa tiếp xúc nhau đã khẩn cấp đan lại tạo thành chiếc lưới ánh sáng dày khít, bảo vệ cho Trùng Trùng ở phía sau, mà ở giữa chúng và Trùng Trùng còn có một Ha đại thúc dũng cảm đứng chắn lại.
Nhưng đau đớn khi Khước Tà Kiếm bị hủy đã thấm sâu tận tim Bạch Trầm Hương, khiến hắn vô ý sử dụng hết bảy phần công lực. Một cú đánh này mang theo cơn lôi đình của sấm sét, của trận cuồng phong pha những tia chớp lấp lóe đang xoáy mạnh qua đây!
Công lực của ba vị hộ pháp vốn đã không bằng chưởng môn, cộng thêm việc xảy ra quá đột ngột, nên chỉ một khắc khi chiếc lưới bị trận gió sét đâm vào, nó đã lập tức vỡ vụn, sau một tiếng rít đinh tai, vô số điểm sáng màu đỏ rơi rải rác khắp bầu trời như một cơn mưa ánh sáng. Mà đồng thời, sau khi dẹp bỏ trở ngại, trận cuồng phong với sức gió cực đại của nó cuốn tầng bảo hộ thứ hai là Ha đại thúc lên, hất văng ra xa mấy chục mét, sau đó tiếp tục lao thẳng về phía Trùng Trùng.
Xong rồi, xong rồi, bị sét đánh thật rồi! Chuyện có cơ suất[1] thấp như vậy mà cũng bị nàng gặp phải!
[1] Cơ suất: khả năng xảy ra một chuyện nào đó.
Trùng Trùng ngay cả cơ hội chạy thoát thân cũng không có, chỉ có thể nhắm mắt chờ chết. Nàng thấy mình bị một cỗ lực lượng mang theo phẫn nộ xốc lên, không có sức đỡ không có nơi dựa như chiếc lá trong cơn giông, bay trên không nhưng không thể điều khiển, bị cuốn đến ngã sang bên này té sang bên kia, sau đó văng ra xa.
Nhưng, may quá.
Nàng không thấy đau, thậm chí ngay cả trận cuồng phong đáng sợ đó cũng không chạm được vào nàng, bên tai ngoài tiếng sấm cuồn cuộn thì không còn nghe được gì, hình như cả người nàng được bọc trong một đám mây tích sét trong suốt, mà đám mây này dần mở rộng ra thành một lớp màng bảo vệ hình tròn, giúp nàng không bị tấn công trực tiếp.
Mở to mắt, nàng kinh hoảng nhìn cảnh và người ở phía dưới đang ngày càng nhỏ đi, vách núi trước mặt lại mau chóng phóng đại, còn chưa kịp la lên tiếng thì cả người đã đâm mạnh vào thành hình chữ Đại (大).
Hô, lần này đẹp mặt rồi, bị đập thành mức hồng luôn!
Nàng sợ tới nhắm chặt mắt, nghe bốp một tiếng, không đau, nhưng cả người bị rơi xuống, mùi vị không khác hôm rơi vực đó là bao, chẳng qua là đáp đất rất nhanh. Lần này nàng đặc biệt chú ý đến mông, vô cùng may mắn là không bị đóng dấu nữa!
Khắp sân lại lần nữa trở nên im ắng, bảy thanh kiếm kêu khóc không thôi kia cũng đã ngừng run rẩy. Trùng Trùng mờ mịt nhìn những người xung quanh, lại kiểm tra tình hình của mình, bộ não trắng xóa một mảng từ từ khôi phục lại ý thức. Nàng nhảy lên một bước, tức phồng má chỉ vào sư phụ của mình, la lên: “Bạch Trầm Hương, ông cũng quá ác rồi, ta tốt xấu gì cũng là đệ tử của ông, thầy trò như cha con, hổ đói cũng không ăn thịt con mình, nào ngờ ông còn tà ác hơn bọn ác đồ ma giáo. Hừ, bây giờ lão tử chính thức thông báo cho ông biết, ta không cần ông nữa, từ đây hai ta cắt đứt quan hệ! Đường to kiêm trời rộng, mỗi người đi một bên!”
Từ lúc Khước Tà Kiếm bị hủy, lòng Bạch Trầm Hương cứ loạn cả lên, vừa muốn đánh chết con kiến này, nhưng vừa lờ mờ cảm thấy không ổn, vừa nãy do nhất thời lỡ tay, vốn là đã rất hối hận, giờ thấy nàng một chút cũng không xem sư tôn kiêm chưởng môn ra gì, lập tức giận dữ, sử dụng thuật Đằng Vân (đạp mây), chỉ một bước đã đến trước mặt Trùng Trùng, nắm cổ áo nàng xách vào chính giữa sân.
“Nghiệt đồ (đồ đệ xấu xa, tội ác), thật quá to gan, ngay cả tên Bạch Trầm Hương cũng dám gọi! Còn nói cái gì mà lão tử, ai là lão tử!”
Trùng Trùng sống chết giãy dụa như con chim nhỏ bị bắt, nhưng không động đậy được chút nào, cuối cùng nhụt chí dứt khoát để yên, miễn cưỡng rướn cổ lên, tức giận trừng Bạch Trầm Hương. Bạch Trầm Hương lửa giận đốt não, cũng trừng lại. Khắp sân mấy trăm miệng người cứ như vậy nhìn hai thầy trò mắt to trừng mắt nhỏ, không một ai dám lên tiếng.
Trừ cái tên Dương sư bá đáng ghét kia.
“Yêu nghiệt! Ả là yêu nghiệt!” Hắn rướn cổ họng lên nói: “Mọi người cũng thấy rồi đấy, chiêu Phong Lôi Chưởng này của chưởng môn tụ tập vạn quân[2] lôi đình, ấy vậy mà lại bị yêu khí hộ thể của yêu nữ đánh bật về. Thử hỏi xem, một cô gái không một chút nền tảng về thuật đạo sao có thể có khí hộ thể mạnh như vậy được, sao có thể đỡ được cú đánh của Bạch chưởng môn? Ả yêu nữ không rõ lai lịch này chắc chắn là ác đồ của ma giáo!”
[2] Vạn quân: một quân bằng 15kg.
Hắn nói đến rát cổ bỏng họng, đấm ngực dậm chân, hệt như là đang khóc tang vậy, mở miệng là yêu nữ, ngậm miệng là ác đồ, mà Trùng Trùng lại không phản bác, toàn bộ lực chú ý đều tập trung vào cái gì mà yêu khí hộ thể.
Nàng không phải yêu, cũng không có chút pháp lực nào, tám đời tổ tiên không ai tu đạo, vậy di truyền là không có khả năng rồi, cho nên nàng sẽ không vô lý mà xuất hiện công lực đặc biệt. Vậy thì khí hộ thể lại là cái quái gì? Lẽ nào cái thứ này chính là thứ bảo vệ nàng khỏi ngã vực thành bánh thịt, cũng chính là thứ khiến nàng không bị sư phụ đánh thành bánh bao thịt sao?
Nhưng nó đến từ đâu? Lẽ nào là cái người nàng gặp khi đi du lich kia –
Nàng đưa mắt nhìn xung quanh, tìm người nàng tin tưởng nhất, thấy Ha đại thúc chạy lại từ xa, khóe miệng còn vương tia máu, rõ ràng chính là đã bị thương rồi. Công lực của hắn thấp nhất phái Thiên Môn, nhưng dù sao cũng không phải là người phàm, bị văng ra mấy chục mét cũng chỉ bị thương mà thôi, chỉ là cây chổi — pháp bảo của hắn đã bị hủy, nên hắn chỉ có thể chạy bằng chân.
Thấy Ha đại thúc bị thương, Trùng Trùng bỏ qua chuyện của mình, lần nữa điên cuồng phóng ánh mắt phi đao về phía sư phụ, nhưng lần này Bạch Trầm Hương không có nhìn nàng, mà là trao đổi ánh mắt với ba vị hộ pháp.
Trên người nữ đệ tử thứ bảy mà hắn thu, cái cô gái không nghe lời, còn vô cùng cứng đầu, lúc nào cũng làm hắn tức đến nửa sống nửa chết này, quả thật là có một luồng chân khí hộ thể mạnh mẽ. Nghiệt đồ này tuy u u mê mê, nhưng bọn họ đều thấy rất rõ ràng, khi Phong Lôi Chưởng của hắn đánh còn cách nàng nửa thước, khi hắn tưởng nha đầu này sắp bị một chưởng của hắn đánh chết, thì nơi lồng ngực nàng bỗng tản phát ra một loại ánh sáng màu kim rất nhạt, trên đó còn có vài chữ màu đen, bọc lại quanh người nàng, che cho nàng không bị một chút thương tổn nào.
Nhìn bộ dáng của nàng cũng hình như là không biết đến sự tồn tại của chân khí hộ thể này, vậy rốt cuộc nàng là ai? Thật sự là Khước Tà Kiếm chủ được định sẵn sao? Nếu như là thật, vậy vì sao trên người những kiếm chủ thần kiếm khác không có chân khí mạnh mẽ như vậy chứ? Luồng chân khí đó sáng lạn rực rỡ không một chút yêu tà, chứng minh nàng tuyệt đối không phải người của ma giáo. Vậy nàng hủy Khước Tà Khước bằng cách nào?
“Chưởng môn sư huynh, xin nghe đệ nói một lời.” Trong bốn đại hộ pháp, Đao Lãng là người bình tĩnh nhất, thấy thế vội lên trước hành lễ: “Tuy Trùng Trùng đã làm gãy Khước Tà Kiếm, nhưng nghĩ kỹ lại, không ai có thể hủy được thần kiếm trừ phi người đó là kiếm chủ. Có lẽ trong chuyện này còn có những duyên cớ chúng ta chưa biết, đệ thấy hay là nhốt Trùng Trùng lại trước, cũng giữ lại các mảnh gãy của thần kiếm, mọi người thương lượng xem nên làm sao, vẫn còn hơn là quyết định vội vàng để sau này hối hận cũng không kịp.”
Sư huynh đệ bọn họ sống chung đã mấy trăm năm, mỗi người đều hiểu nhau, vì thế mà khi Đao Lãng nói vậy, Mặc Vũ cũng bước lên nói: “Đông sư huynh nói đúng, chuyện này cần phải bàn bạc lại cho kỹ càng.” Hắn nói xong, Đào Hoa cũng vâng theo.
Bạch Trầm Hương đã bình tĩnh lại, cũng sớm muốn quyết định như vậy, nhưng vẫn giả vờ suy nghĩ, ngay cả Dương sư bá ở một bên lớn tiếng nói “nuôi ong tay áo, nuôi ong tay áo” cũng mặc kệ, gật gật đầu.
“Đế Ất, thu tàn kiếm (kiếm hỏng) lại, mang lên Quân Thiên.” Hắn khôi phục lại cử chỉ vững vàng uy nghiêm của nguyên sư một phái, “Đưa nhốt liệt đồ này vào động Côn Ngô Liên Thiên.”
Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ
Tác giả: Liễu Ám Hoa Minh
352 chương | 686 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Nhiều thần tiên quá! (thượng)
Chương Quyển 1 - 2: Nhiều thần tiên quá! (trung)
Chương Quyển 1 - 3: Nhiều thần tiên quá! (hạ)
Chương Quyển 1 - 4: Núi Vân Mộng, phái Thiên Môn (thượng)
Chương Quyển 1 - 5: Núi Vân Mộng, phái Thiên Môn (trung)
Chương Quyển 1 - 6: Núi Vân Mộng, phái Thiên Môn (hạ)
Chương Quyển 1 - 7: Tám đại đệ tử (thượng)
Chương Quyển 1 - 8: Tám đại đệ tử (trung)
Chương Quyển 1 - 9: Tám đại đệ tử (hạ)
Chương Quyển 1 - 10: Nó, thế mà gãy rồi (thượng)
Chương Quyển 1 - 11: Nó, thế mà gãy rồi (trung)
Chương Quyển 1 - 12: Nó, thế mà gãy rồi (hạ)
Chương Quyển 1 - 13: Cơn lôi đình của sấm sét
Chương Quyển 1 - 14: Luồng chân khí hộ thể thần bí
Chương Quyển 1 - 15: Tầng năm
Chương Quyển 1 - 16: Nụ cười gian của chính nghĩa
Chương Quyển 1 - 17: Không ổn, có tiếng lạ!
Chương Quyển 1 - 18: Ma nữ hỗn thế
Chương Quyển 1 - 19: Vạn Sự Tri không nói tiếng người
Chương Quyển 1 - 20: Gà ăn sâu? Sâu ăn gà?
Chương Quyển 1 - 21: Đá Chân Hỏa
Chương Quyển 1 - 22: Lớp lịch sử tiên giới
Chương Quyển 1 - 23: Đệ tử thiên tài
Chương Quyển 1 - 24: Kể về giấc mơ
Chương Quyển 1 - 25: Câu chuyện cổ tích chỉnh sửa
Chương Quyển 1 - 26: Thì ra là tự phí
Chương Quyển 1 - 27: Con đường sinh tài
Chương Quyển 1 - 28: Ai giá cao sẽ bán
Chương Quyển 1 - 29: Buổi đấu giá
Chương Quyển 1 - 30: Kiếm tiên dự bị
Chương Quyển 1 - 31: Đấu giá
Chương Quyển 1 - 32: Tảng đá trong phòng khách
Chương Quyển 1 - 33: Heo sữa đáng thương
Chương Quyển 1 - 34: Tráng sĩ chặt tay
Chương Quyển 1 - 35: Cái chơi chính là nhịp tim
Chương Quyển 1 - 36: Người giàu nhất phái Thiên Môn
Chương Quyển 1 - 37: Lá thư lạ
Chương Quyển 1 - 38: Kế hoạch mở rộng
Chương Quyển 1 - 39: Biển Chết
Chương Quyển 1 - 40: Cổ Điêu
Chương Quyển 1 - 41: Dao cùn xẻ thịt
Chương Quyển 1 - 42: Ý trời
Chương Quyển 1 - 43: Có một quán trọ
Chương Quyển 1 - 44: A Tam
Chương Quyển 1 - 45: Hỏa Diệm Sơn
Chương Quyển 1 - 46: Nam nhân núi băng ngàn năm
Chương Quyển 1 - 47: Vòng sáng cứu mạng
Chương Quyển 1 - 48: Cùng nhau rơi xuống
Chương Quyển 1 - 49: Gấu túi ôm cây
Chương Quyển 1 - 50: Khả năng liên thủ
Chương Quyển 1 - 51: Lẵng Băng Hàn
Chương Quyển 1 - 52: Cuộc chiến trong quả trứng gà
Chương Quyển 1 - 53: Nụ hôn của ác ma
Chương Quyển 1 - 54: Thoát khỏi ma chưởng
Chương Quyển 1 - 55: Quay về quán trọ hoang dã
Chương Quyển 1 - 56: Bị nhận ra rồi
Chương Quyển 1 - 57: Hắn là Người Vượt Biển
Chương Quyển 1 - 58: Thẻ đường sắc tình
Chương Quyển 1 - 59: Đại chiến chó mèo
Chương Quyển 1 - 60: Long giác (Sừng rồng)
Chương Quyển 1 - 61: Mèo yêu Cửu Mạng
Chương Quyển 1 - 62: Lá chắn thịt người
Chương Quyển 1 - 63: Bạch Trầm Hương lương tâm cắn rứt
Chương Quyển 1 - 64: Đây mới gọi là phun lửa!
Chương Quyển 1 - 65: Thoát khỏi miệng hùm
Chương Quyển 1 - 66: Trên đường đi
Chương Quyển 1 - 67: Đúc kiếm bắt đầu
Chương Quyển 1 - 68: Vô Song cô nương
Chương Quyển 1 - 69: Máu thịt của kiếm chủ
Chương Quyển 1 - 70: Gai
Chương Quyển 1 - 71: Một chia làm hai
Chương Quyển 1 - 72: Tu La Vi Mang
Chương Quyển 1 - 73: Núi Vô Cùng, mảnh đất Lạc Lối
Chương Quyển 1 - 74: Qua Đẩu
Chương Quyển 1 - 75: Chủ nhân mệnh lệnh số một
Chương Quyển 1 - 76: Đá Liệt Địa
Chương Quyển 1 - 77: Đá Liệt Địa 2
Chương Quyển 1 - 78: Cứu giúp
Chương Quyển 1 - 79: Tình thế bế tắc
Chương Quyển 1 - 80: Vinh quang bị thương
Chương Quyển 1 - 81: Bùm, người đi hết rồi
Chương Quyển 1 - 82: Khó cả đôi đường
Chương Quyển 1 - 83: Cái con công nhân yêu
Chương Quyển 1 - 84: Rồng Đen
Chương Quyển 1 - 85: Sức mạnh đụng núi
Chương Quyển 1 - 86: Động đất
Chương Quyển 1 - 87: Loại hình trí tuệ, loại hình phòng ngự
Chương Quyển 1 - 88: Từ trên trời rơi xuống
Chương Quyển 1 - 89: Mỹ nam núi băng không biết động
Chương Quyển 1 - 90: Lúc này không sàm sỡ, thì đợi tới bao giờ?
Chương Quyển 1 - 91: Thiếp tới cứu chàng
Chương Quyển 1 - 92: Tháp Thông Thiên đổ sập
Chương Quyển 1 - 93: Càng giúp càng không đỡ
Chương Quyển 1 - 94: Ai vì chủ nấy
Chương Quyển 1 - 95: Lý do không giết
Chương Quyển 1 - 96: Ma Vương thú tính bùng phát
Chương Quyển 1 - 97: Sư phụ vẫn còn sống
Chương Quyển 1 - 98: Nam nhân cực phẩm
Chương Quyển 1 - 99: Uy hiếp
Chương Quyển 1 - 100: Chàng đừng chết!
Chương Quyển 2 - 101: Có gian tình!
Chương Quyển 2 - 102: Chuyện này có thể sao?
Chương Quyển 2 - 103: Hừ, còn dám giả làm Chúa!
Chương Quyển 2 - 104: Lại nhốt?!
Chương Quyển 2 - 105: Kế lớn bỏ chạy
Chương Quyển 2 - 106: Cái thói đời gì đây chứ!
Chương Quyển 2 - 107: Cậu bé ngốc
Chương Quyển 2 - 108: Con mau chạy đi!
Chương Quyển 2 - 109: Hoa Tứ Hải, ta tới đây!
Chương Quyển 2 - 110: Cố lên, Trùng Trùng!
Chương Quyển 2 - 111: Hai nước đánh nhau, không chém sứ giả!
Chương Quyển 2 - 112: Gặp và không gặp, mâu thuẫn không thôi
Chương Quyển 2 - 113: Cảm xúc như thị trường cổ phiếu
Chương Quyển 2 - 114
Chương Quyển 2 - 115: Nữ nhân quả là đáng sợ
Chương Quyển 2 - 116: Ta muốn lập nghiệp
Chương Quyển 2 - 117: Có một quán trọ
Chương Quyển 2 - 118: Tội chết có thể miễn, tội sống không thể tha
Chương Quyển 2 - 119: Mã Hữu Hỉ
Chương Quyển 2 - 120: Thất sư muội có tiền!
Chương Quyển 2 - 121: Lấy công chuộc tội
Chương Quyển 2 - 122: Ổ mòng biển
Chương Quyển 2 - 123: Lời thủ thỉ trong đêm vắng
Chương Quyển 2 - 124: Khéo vá vai, tài vá nách
Chương Quyển 2 - 125: Không phân lẽ phải bậc nhất thiên hạ
Chương Quyển 2 - 126: Bước tiếp theo, phải tìm một sư nương trước!
Chương Quyển 2 - 127: Thích được tâng bốc
Chương Quyển 2 - 128: Có sát khí!
Chương Quyển 2 - 129: Cướp nhỏ chi bằng cướp lớn
Chương Quyển 2 - 130: Cướp nhỏ chi bằng cướp lớn
Chương Quyển 2 - 131: Món tủ đặc sắc
Chương Quyển 2 - 132: Mẹ nó, có phượng đến chơi[*]
Chương Quyển 2 - 133: Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu
Chương Quyển 2 - 134: Môi có gươm, lưỡi có kiếm
Chương Quyển 2 - 135: Đàn ông ấy à, loài động vật đáng hổ thẹn
Chương Quyển 2 - 136: Ngoại truyện: Trọn kiếp bi thảm của tây bối
Chương Quyển 2 - 137: Mê tình lãnh hương
Chương Quyển 2 - 138: Tiêm trần vô ảnh
Chương Quyển 2 - 139: Bổn vương ở đây, như ngươi mong đợi
Chương Quyển 2 - 140: Thời gian thủ thỉ đã tới
Chương Quyển 2 - 141: Ngoại truyện giáng sinh 1: Kỳ tích của tiên đạo
Chương Quyển 2 - 142: Ngoại truyện giáng sinh 2: Lễ giáng sinh không bình thường
Chương Quyển 2 - 143: Đã sớm lạc đường rồi
Chương Quyển 2 - 144: Ngoại truyện: Lễ cưới của bạch trầm hương
Chương Quyển 2 - 145: Tình yêu tiên ma không có kết cục tốt đẹp
Chương Quyển 2 - 146: Đá lăn hành động
Chương Quyển 2 - 147: Sao thiên ma định mệnh sắp đặt
Chương Quyển 2 - 148: Phân chia chiến lợi phẩm không đều
Chương Quyển 2 - 149: Hắn đi cứu trùng trùng rồi!
Chương Quyển 2 - 150: Á, có rắn!
Chương Quyển 2 - 151: Đóng thêm một cái dấu nữa!
Chương Quyển 2 - 152: Uyên ương vong mệnh
Chương Quyển 2 - 153: Hư hư ha hi
Chương Quyển 2 - 154: Ta lạnh, cần sưởi ấm
Chương Quyển 2 - 155: Trong tim hắn có ma
Chương Quyển 2 - 156: Bản năng và linh cảm
Chương Quyển 2 - 157: Ta tên khổng tước
Chương Quyển 2 - 158: Ma đầu cao quý nhất
Chương Quyển 2 - 159: Tình yêu là tàn nhẫn nhất
Chương Quyển 2 - 160: Á, chàng sờ đi đâu vậy!
Chương Quyển 2 - 161: Lời đồn không qua nổi giết chóc
Chương Quyển 2 - 162: Tặc tiểu tâm
Chương Quyển 2 - 163: Tiếc thương, hay là đau lòng!
Chương Quyển 2 - 164: Vũ khí bí mật
Chương Quyển 2 - 165: Ngoại truyện Mã Tiểu Giáp: Tình yêu thật phiền phức
Chương Quyển 2 - 166: Lúc linh lúc không linh
Chương Quyển 2 - 167: Ma Vương không chết, Yêu không thể sống
Chương Quyển 2 - 168: Đây còn là nàng không?
Chương Quyển 2 - 169: Tinh Nguyệt trận, sinh trong nước
Chương Quyển 2 - 170: Hắn muốn nàng phải sống
Chương Quyển 2 - 171: Mao Lư Đầu Mục
Chương Quyển 2 - 172: Khử độc
Chương Quyển 2 - 173: Sự do dự của Cửu Mạng
Chương Quyển 2 - 174: Núi cao đầm rộng
Chương Quyển 2 - 175: Kế mượn đao giết người
Chương Quyển 2 - 176: Chặt rắn
Chương Quyển 2 - 177: Nàng không cử động được, nhưng đã tỉnh rồi
Chương Quyển 2 - 178: Lẽ nào là ―― sỏi?!
Chương Quyển 2 - 179: Người thực vật cũng có lòng tự tôn
Chương Quyển 2 - 180: Ba ngày
Chương Quyển 2 - 181: Dê háo sắc vồ Sói
Chương Quyển 2 - 182: Hẹn ngày gặp lại
Chương Quyển 2 - 183: Lòng chàng tựa sắt
Chương Quyển 2 - 184: Nhân vật nhỏ thay đổi toàn thế giới
Chương Quyển 2 - 185: Kẻ nào đánh lén đều phải chết
Chương Quyển 2 - 186: Một cặp mù đường
Chương Quyển 2 - 187: Hai cây lạp xường
Chương Quyển 2 - 188: Bạch Hạc Long Đế
Chương Quyển 2 - 189: Chào mừng đến Ẩn Lưu tại đảo Thương Hải
Chương Quyển 2 - 190: Đây gọi là chó ngáp phải ruồi
Chương Quyển 2 - 191: Đảo chủ kỳ lạ
Chương Quyển 2 - 192: Bị giam lỏng rồi
Chương Quyển 2 - 193: Cuộc chạy nạn thắng lợi
Chương Quyển 2 - 194: Đám ngốc nghếch của phái Thiên Môn
Chương Quyển 2 - 195: Chi tiết vụ việc Yến Tiểu Ất bị đẩy ngã
Chương Quyển 2 - 196: Điều khiển tinh thần
Chương Quyển 2 - 197: Thần Gió đang ném bowling
Chương Quyển 2 - 198: Yêu nàng đến thế sao?
Chương Quyển 2 - 199: Phật và Đạo là một nhà
Chương Quyển 2 - 200: Tình yêu cấm kỵ thật kích thích
Chương Quyển 2 - 201: Bí mật của Ẩn Lưu
Chương Quyển 2 - 202: Dòng suối của điềm báo
Chương Quyển 2 - 203: Lời tiên đoán ngàn năm
Chương Quyển 2 - 204: Kế giương đông kích tây
Chương Quyển 2 - 205: Kế giương đông kích tây
Chương Quyển 2 - 206: Nam Đầu và Bắc Đẩu khắc nhau
Chương Quyển 2 - 207: Gương Tiền Nhân Hậu Quả
Chương Quyển 2 - 208: Chiếc đèn của Nam Minh đại sư
Chương Quyển 2 - 209: Thần vật nhắm thần vật, pháp bảo yêu pháp bảo
Chương Quyển 2 - 211: Bạch Trầm Hương âm thầm đắc ý
Chương Quyển 2 - 212: Việc quân chẳng nề dối trá
Chương Quyển 2 - 213: Quay đầu là vực
Chương Quyển 2 - 214: Dàn binh Mục Dã
Chương Quyển 2 - 215: Cẩn thận Hoa Tứ Hải
Chương Quyển 2 - 216: Sự bất an của Tu La Vi Mang
Chương Quyển 2 - 217: Toàn bộ tình yêu của hắn
Chương Quyển 2 - 218: Hai ngày dài như hai năm
Chương Quyển 2 - 219: Chìa khóa mất rồi
Chương Quyển 2 - 221: Luật sư đệ nhất bên biện hộ
Chương Quyển 2 - 222: Sự lên án sắc bén
Chương Quyển 2 - 223: Câu chuyện của Ha đại thúc
Chương Quyển 2 - 224: Nam chính đầu tiên của mối tình Tiên Ma
Chương Quyển 2 - 225: Biết sớm thì đã không yêu nàng rồi
Chương Quyển 2 - 226: Chó ngáp phải ruồi
Chương Quyển 2 - 227: Ta phải cho chàng cơ hội
Chương Quyển 2 - 228: Chuyện có chia nặng chia nhẹ
Chương Quyển 2 - 229: Đầu vuông mắt tam giác não thắt nơ
Chương Quyển 2 - 231: Gần trong gang tấc nhưng lại xa tận chân trời
Chương Quyển 2 - 232: Nằm mơ, mà còn là một giấc mơ xuân nữa
Chương Quyển 2 - 233: Người ngoài sức tưởng tượng
Chương Quyển 2 - 234: Đại ma đầu là kẻ si tình
Chương Quyển 2 - 235: Một nơi an nghỉ tốt đẹp biết bao
Chương Quyển 2 - 236: Vầng sáng trong biển đen
Chương Quyển 2 - 237: Lai lịch
Chương Quyển 2 - 238: Sai rồi! Sai hết rồi!
Chương Quyển 2 - 239: Đàn ông như c hó
Chương Quyển 2 - 241: Oh my god!
Chương Quyển 2 - 242: Tạm không giết
Chương Quyển 2 - 243: Nàng định hành động rồi
Chương Quyển 2 - 244: Sự cô đơn trường tồn
Chương Quyển 2 - 245: Con người vô tình triệt để
Chương Quyển 2 - 246: Chiếc giếng kỳ lạ
Chương Quyển 2 - 247: Lại là trận?!
Chương Quyển 2 - 248: Tin truyền ra ngoài rồi
Chương Quyển 2 - 249: Người tốt nhất
Chương Quyển 2 - 251: Đến tay mà chẳng tốn chút sức lực nào
Chương Quyển 2 - 252: Mái vòm phù điêu
Chương Quyển 2 - 253: Sư tổ gấp đôi
Chương Quyển 2 - 254: Minh Vương Tín Đô Ly Nan
Chương Quyển 2 - 255
Chương Quyển 2 - 256: Bí mật của đại chiến lục đạo (thượng)
Chương Quyển 2 - 257: Bí mật của đại chiến lục đạo (trung)
Chương Quyển 2 - 258: Bí mật của đại chiến lục đạo (Hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Không có đường thì trực tiếp nhảy vực
Chương Quyển 2 - 260: Bắc Sơn Thuần là hàng giả
Chương Quyển 2 - 261: Sự hóa thành tro bụi của Thủy Thư
Chương Quyển 2 - 262: Nha đầu dại dột
Chương Quyển 3 - 263: Quyết định của hắn
Chương Quyển 3 - 264: Tất cả chờ thời gian giải quyết
Chương Quyển 3 - 265: Ta không yêu ngươi
Chương Quyển 3 - 266: Tuổi thơ của Cửu Mạng
Chương Quyển 3 - 267: Lại khó cả đôi đường
Chương Quyển 4 - 268: Rối rắm
Chương Quyển 4 - 269: Giống?!
Chương Quyển 4 - 271: Khi không tốt đột xuất, không gian cũng là giặc!
Chương Quyển 4 - 272: Chỉ một dòng nước thôi, ngóng trông không nên lời
Chương Quyển 4 - 273: Tuyên Vu Cẩn thâm sâu khó lường
Chương Quyển 4 - 274: Bắc Sơn Vương phi
Chương Quyển 4 - 275: Mảng trống của kiếp sau
Chương Quyển 4 - 276: Cầu hôn
Chương Quyển 4 - 277: Vẻ đẹp tâm hồn rất quan trọng
Chương Quyển 4 - 278: Bàn điều kiện
Chương Quyển 4 - 279: Tạm biệt nhé, đại ma đầu
Chương Quyển 4 - 281: Yên tâm lừa rồi
Chương Quyển 4 - 282: Bút đàm
Chương Quyển 4 - 283: Tạm biệt
Chương Quyển 4 - 284: Ngày cưới như mơ
Chương Quyển 4 - 285: Sư tổ Vân Thâm
Chương Quyển 4 - 286: Phải tưới bằng máu
Chương Quyển 4 - 287: Nàng đi đến đâu, ta theo đến đó
Chương Quyển 4 - 288: Cứ lưu giữ là được
Chương Quyển 4 - 289: Mười bảy, mười tám đao
Chương Quyển 4 - 291: Không!
Chương Quyển 4 - 292
Chương Quyển 4 - 293: Sự đau thương của Cửu Mạng
Chương Quyển 4 - 294: Đến cùng Hoa Tứ Hải cũng vẫn biết được
Chương Quyển 4 - 295: Đây không phải là mơ
Chương Quyển 4 - 296: Ta phải đưa nàng đi
Chương Quyển 4 - 297: Thả Vương phi của ta xuống
Chương Quyển 4 - 298: Không tu con mẹ nó tiên thì đúng là phí quá
Chương Quyển 4 - 299: Mau khỏe lại nhé
Chương Quyển 4 - 301: Nàng là của ta
Chương Quyển 4 - 302: Không khó? Khó!
Chương Quyển 4 - 303: Công ty vận chuyển
Chương Quyển 4 - 304: Chuyện xấu của Tây Bối
Chương Quyển 4 - 305: Nam nhân cũng có thể yêu nhau
Chương Quyển 4 - 306: Cảnh xuân phòng chứa củi
Chương Quyển 4 - 307: Sự bất an của hai người
Chương Quyển 4 - 308: Tướng công tương lai
Chương Quyển 4 - 309: Nghe lén
Chương Quyển 4 - 310: Sến súa
Chương Quyển 4 - 311: Thanh danh mất hết rồi
Chương Quyển 4 - 312: Cuộc đối thoại giữa sư đồ
Chương Quyển 4 - 313: Có thể đảm bảo không bỏ đi không?
Chương Quyển 4 - 314: Bị nhốt thật rồi
Chương Quyển 4 - 315: Tên đã lên dây
Chương Quyển 4 - 316: Mối tình một vạn năm ánh sáng
Chương Quyển 4 - 317: Trận SM hài hước, thất bại nhất lịch sử
Chương Quyển 4 - 318: Xin đừng bao giờ là nàng!
Chương Quyển 4 - 319: Đối mặt (thượng)
Chương Quyển 4 - 320: Đối mặt (trung)
Chương Quyển 4 - 321: Đối mặt (hạ)
Chương Quyển 4 - 322: Muốn nói lại thôi
Chương Quyển 4 - 323: Thái độ của con sâu đáng thương
Chương Quyển 4 - 324: Kẻ khốn cũng có quá khứ (thượng)
Chương Quyển 4 - 325: Kẻ khốn cũng có quá khứ (Hạ)
Chương Quyển 4 - 326: Có quân đội!
Chương Quyển 4 - 327: Đúng là không biết xấu hổ
Chương Quyển 4 - 328: Sự lựa chọn từ Vương
Chương Quyển 4 - 329: Nữ Vương nhiếp chính
Chương Quyển 4 - 330: Nữ nhân chỉ biết tổn thương nam nhân yêu nàng
Chương Quyển 4 - 331: Bao vây
Chương Quyển 4 - 332: Ta từng yêu chàng
Chương Quyển 4 - 333: Phản bội đến cùng
Chương Quyển 4 - 334: Chỉ có tình cảm là không thể gượng ép
Chương Quyển 4 - 335: Đừng sống vì ký ức
Chương Quyển 4 - 336: Anh hùng cái thế
Chương Quyển 4 - 337: Cao thủ quyết đấu (thượng)
Chương Quyển 4 - 338: Cao thủ quyết đấu (hạ)
Chương Quyển 4 - 339: Cửu Mạng đến rồi
Chương Quyển 4 - 340: Rồng Đen ơi, đại cứu tinh!
Chương Quyển 4 - 341: Cuối cùng
Chương Quyển 4 - 342: Cảm giác khi ta yêu hắn
Chương Quyển 4 - 343: Lấy máu
Chương Quyển 4 - 344: Quan tâm quá hóa loạn
Chương Quyển 4 - 345: Trách nhiệm
Chương Quyển 4 - 346: Vương mới của Nhân đạo
Chương Quyển 4 - 347: Kế hoạch bắt đệ tử
Chương Quyển 4 - 348: Người không ngờ tới nhất
Chương Quyển 4 - 349: Sét đến rồi
Chương Quyển 4 - 350: Kéo băng nhóm giúp đỡ
Chương Quyển 4 - 351: Tập trung toàn bộ sức mạnh
Chương Quyển 4 - 352: Ấm ầm thiên lôi, hè mưa tuyết
Chương Quyển 4 - 353: Tích cực thi cử
Chương Quyển 4 - 354: Phiên ngoại Giáng Sinh 1: Kỳ tích của Tiên đạo
Chương Quyển 4 - 355: Phiên ngoại: Trọn kiếp bi thảm của Tây Bối
Chương Quyển 4 - 356: Phiên ngoại: Lễ cưới của Bạch Trầm Hương
Chương Quyển 4 - 357: Phiên ngoại Mã Tiểu Giáp: Tình yêu thật phiền phức
Chương Quyển 4 - 358: Chi tiết vụ việc Yến Tiểu Ất bị đẩy ngã
Chương Quyển 4 - 359: Phiên ngoại Giáng Sinh 2: Lễ Giáng Sinh không bình thường
Chương Quyển 4 - 360: Phiên ngoại: Cuộc tranh tài của các nam nhân mười châu ba đảo
Chương Quyển 4 - 361: Tiểu Hoa và Trùng Trùng sau khi cưới – Giáo dục nhi đồng
Không tìm thấy chương nào phù hợp