Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 2: Trọng sinh
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Ngày 2 tháng 8 năm 2013, nước Z, thành phố G, ở một bệnh viện nào đó
Đường Miểu chậm rãi mở mắt ra, đầu có chút choáng váng, cơ hồ mỗi lần hô hấp, toàn thân cao thấp đều đau nhức, miễn cưỡng mở mắt, tầm mắt có chút mờ mịt, sau khi phát hiện mình đang nằm trên giường, thì vô cùng kinh hỉ. Cậu vậy mà còn sống? Vậy thì cha đâu? Có phải cũng còn sống hay không?
Mũi ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt, cậu chợt nhớ tới cái gì, đột nhiên nhìn lại đầu giường, quả nhiên nhìn thấy chuông khẩn cấp, Đường Miểu gắng đứng dậy, đưa tay ấn một cái. Ngoài cửa rất nhanh truyền tới tiếng bước chân dồn dập, bác sĩ cùng y tá vội vã chạy tới, vẻ mặt buồn bực.
Đường Miểu thấy y tá và bác sĩ đi vào đều là người Z, sửng sốt chớp một cái, gấp giọng hỏi: “Bác sĩ, cha tôi ở đâu? Cha thế nào rồi?”
Bác sĩ tựa hồ có chút bất đắc dĩ bĩu môi, sau đó tiến lên vài bước, một bên trên dưới một chút, một bên nho nhã lễ độ hỏi thăm: “Đường tiểu thiếu gia, xin hỏi cậu có chỗ nào không thoải mái không?”
“Không có—mà cha tôi thế nào rồi?” Đường Miểu có chút vội vàng nôn nóng, hỏi lại lần nữa, hỏi một lần nữa.
“Đường tiên sinh?” bác sĩ có chút nghi hoặc, chỉ vào điện thoại bên cạnh, ôn hòa nói,”Có lẽ ở công ty a. Nếu như cậu muốn tìm ngài ấy có thể gọi điện thoại.” Đây hoàn toàn là khẩu khí đối phó tiểu hài tử.
Đường Miểu hoàn toàn sửng sốt: “Ở công ty?” Cha bị thương nặng như vậy sao lại không nằm viện?
Bác sĩ cùng y tá khách khí gật đầu với cậu sau đó rời đi.
Đường Miểu ẩn ẩn cảm thấy không đúng, ánh mắt chậm rãi xem xét cảnh vật xung quanh, thì sững sờ. Trên bức tường đối diện có treo một bức họa. Bức họa đó cũng không phải kỳ lạ quý hiếm gì, chỉ là có viết chữ Hán, hơn nữa còn là lối viết thảo* cứng cáp hữu lực. Vấn đề là, lúc cậu xảy ra tai nạn, rõ ràng là đang ở Mỹ. Theo lý mà nói, cho dù lúc đó bị thương nặng cũng không cần phải chuyển đến nước Z. Hơn nữa, trong lòng cậu vẫn còn có một loại cảm giác vi diệu, nhất là cậu còn cảm thấy căn phòng này có chút quen thuộc. ( *: lối viết tiếng Hán, có đặc điểm là nét bút liên tục, viết nhanh)
Ánh mắt Đường Miểu rơi vào TV treo trên tường, tâm khẽ động, cánh tay có chút miễn cưỡng vươn tay bấm remote. TV vừa bật, cậu xoa bóp mấy cái, lập tức tỉnh mộng, đôi mắt trừng lên tròn vo. Kênh HN, kênh JS… Cậu cư nhiên đang ở Z! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra, một nam tử trung niên mặc Âu phục đi đến, vẻ mặt ân cần cười: “Tiểu thiếu gia, cậu tỉnh rồi.”
“Xuân bá?” Đường Miểu kinh ngạc, xém chút muốn bật dậy. Một màn trước mắt vô cùng quen thuộc! Cậu rốt cuộc đã biết kỳ lạ chỗ nào: lúc cậu mười sau tuổi đã một lần nhập viện, cũng là căn phòng này, cũng sau khi tỉnh lại thì không bao lâu Đường Xuân đẩy cửa bước vào!
Đường Xuân là quản gia Đường gia, năm mươi tuổi, đã theo Đường Tư Hoàng rất nhiều năm, khi Đường Tư Hoàng còn bé thì đi theo Đường Lập Vinh, hiện tại là một trong những người mà Đường Tư Hoàng tín nhiệm nhất. Vợ của ông, Xuân thẩm, cũng là người làm trong Đường gia.
Trong lòng Đường Miểu kinh nghi bất định*, đưa tay nhấc chăn, chẳng quan tâm đến biểu tình nghi hoặc của Đường Xuân, vài bước vọt đến bên cửa sổ, vội vàng nhìn xuống phía dưới, thần sắc biến đổi. Bên ngoài toàn là các tòa nhà thương hiệu nổi tiếng, biển quảng cáo, người đi đường da vàng tóc đen, vân vân…, đợi đã, cái này cũng không cho thấy cậu thật sự đang ở nước Z. Cậu khó có thể tin mà giơ tay lên, phát hiện tay mình so với lúc trước nhỏ hơn nhiều. ( *: không biết nên tin hay không)
Cậu quả nhiên trọng sinh rồi, thế nhưng lại trở về lúc cậu mười sáu tuổi! Khó trách cậu cảm thấy phòng bệnh này quen mắt, căn bản vì cậu đã từng ở đây một tuần.
Đường Miểu nhớ rất rõ, mùa hè năm cậu mười sáu tuổi, cậu và đại ca Đường Hâm đã đánh nhau một trận đến nỗi nhập viện. Đường Hâm là con trưởng Đường Tư Hoàng, nhưng kỳ thật cũng là con ngoài giá thú. Mẹ Đường Hâm lúc đó ngược lại yêu cha đến chết đi sống lại, đáng tiếc thân thể không tốt, lúc sinh Đường Hâm thì khó sinh mà chết.
Đường Miểu chậm rãi mở mắt ra, đầu có chút choáng váng, cơ hồ mỗi lần hô hấp, toàn thân cao thấp đều đau nhức, miễn cưỡng mở mắt, tầm mắt có chút mờ mịt, sau khi phát hiện mình đang nằm trên giường, thì vô cùng kinh hỉ. Cậu vậy mà còn sống? Vậy thì cha đâu? Có phải cũng còn sống hay không?
Mũi ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt, cậu chợt nhớ tới cái gì, đột nhiên nhìn lại đầu giường, quả nhiên nhìn thấy chuông khẩn cấp, Đường Miểu gắng đứng dậy, đưa tay ấn một cái. Ngoài cửa rất nhanh truyền tới tiếng bước chân dồn dập, bác sĩ cùng y tá vội vã chạy tới, vẻ mặt buồn bực.
Đường Miểu thấy y tá và bác sĩ đi vào đều là người Z, sửng sốt chớp một cái, gấp giọng hỏi: “Bác sĩ, cha tôi ở đâu? Cha thế nào rồi?”
Bác sĩ tựa hồ có chút bất đắc dĩ bĩu môi, sau đó tiến lên vài bước, một bên trên dưới một chút, một bên nho nhã lễ độ hỏi thăm: “Đường tiểu thiếu gia, xin hỏi cậu có chỗ nào không thoải mái không?”
“Không có—mà cha tôi thế nào rồi?” Đường Miểu có chút vội vàng nôn nóng, hỏi lại lần nữa, hỏi một lần nữa.
“Đường tiên sinh?” bác sĩ có chút nghi hoặc, chỉ vào điện thoại bên cạnh, ôn hòa nói,”Có lẽ ở công ty a. Nếu như cậu muốn tìm ngài ấy có thể gọi điện thoại.” Đây hoàn toàn là khẩu khí đối phó tiểu hài tử.
Đường Miểu hoàn toàn sửng sốt: “Ở công ty?” Cha bị thương nặng như vậy sao lại không nằm viện?
Bác sĩ cùng y tá khách khí gật đầu với cậu sau đó rời đi.
Đường Miểu ẩn ẩn cảm thấy không đúng, ánh mắt chậm rãi xem xét cảnh vật xung quanh, thì sững sờ. Trên bức tường đối diện có treo một bức họa. Bức họa đó cũng không phải kỳ lạ quý hiếm gì, chỉ là có viết chữ Hán, hơn nữa còn là lối viết thảo* cứng cáp hữu lực. Vấn đề là, lúc cậu xảy ra tai nạn, rõ ràng là đang ở Mỹ. Theo lý mà nói, cho dù lúc đó bị thương nặng cũng không cần phải chuyển đến nước Z. Hơn nữa, trong lòng cậu vẫn còn có một loại cảm giác vi diệu, nhất là cậu còn cảm thấy căn phòng này có chút quen thuộc. ( *: lối viết tiếng Hán, có đặc điểm là nét bút liên tục, viết nhanh)
Ánh mắt Đường Miểu rơi vào TV treo trên tường, tâm khẽ động, cánh tay có chút miễn cưỡng vươn tay bấm remote. TV vừa bật, cậu xoa bóp mấy cái, lập tức tỉnh mộng, đôi mắt trừng lên tròn vo. Kênh HN, kênh JS… Cậu cư nhiên đang ở Z! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra, một nam tử trung niên mặc Âu phục đi đến, vẻ mặt ân cần cười: “Tiểu thiếu gia, cậu tỉnh rồi.”
“Xuân bá?” Đường Miểu kinh ngạc, xém chút muốn bật dậy. Một màn trước mắt vô cùng quen thuộc! Cậu rốt cuộc đã biết kỳ lạ chỗ nào: lúc cậu mười sau tuổi đã một lần nhập viện, cũng là căn phòng này, cũng sau khi tỉnh lại thì không bao lâu Đường Xuân đẩy cửa bước vào!
Đường Xuân là quản gia Đường gia, năm mươi tuổi, đã theo Đường Tư Hoàng rất nhiều năm, khi Đường Tư Hoàng còn bé thì đi theo Đường Lập Vinh, hiện tại là một trong những người mà Đường Tư Hoàng tín nhiệm nhất. Vợ của ông, Xuân thẩm, cũng là người làm trong Đường gia.
Trong lòng Đường Miểu kinh nghi bất định*, đưa tay nhấc chăn, chẳng quan tâm đến biểu tình nghi hoặc của Đường Xuân, vài bước vọt đến bên cửa sổ, vội vàng nhìn xuống phía dưới, thần sắc biến đổi. Bên ngoài toàn là các tòa nhà thương hiệu nổi tiếng, biển quảng cáo, người đi đường da vàng tóc đen, vân vân…, đợi đã, cái này cũng không cho thấy cậu thật sự đang ở nước Z. Cậu khó có thể tin mà giơ tay lên, phát hiện tay mình so với lúc trước nhỏ hơn nhiều. ( *: không biết nên tin hay không)
Cậu quả nhiên trọng sinh rồi, thế nhưng lại trở về lúc cậu mười sáu tuổi! Khó trách cậu cảm thấy phòng bệnh này quen mắt, căn bản vì cậu đã từng ở đây một tuần.
Đường Miểu nhớ rất rõ, mùa hè năm cậu mười sáu tuổi, cậu và đại ca Đường Hâm đã đánh nhau một trận đến nỗi nhập viện. Đường Hâm là con trưởng Đường Tư Hoàng, nhưng kỳ thật cũng là con ngoài giá thú. Mẹ Đường Hâm lúc đó ngược lại yêu cha đến chết đi sống lại, đáng tiếc thân thể không tốt, lúc sinh Đường Hâm thì khó sinh mà chết.
Tang Thế Tình Nhân
Tác giả: Liên Tích Ngưng Mâu
320 chương | 1,175 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Tận thế bùng nổ - Ôm hận mà chết
Chương Quyển 1 - 2: Trọng sinh
Chương Quyển 1 - 3: Quyết tâm
Chương Quyển 1 - 4: Nhị khuyển
Chương Quyển 1 - 5: Gặp lại Đường Tư Hoàng (1)
Chương Quyển 1 - 6: Gặp lại Đường Tư Hoàng (2)
Chương Quyển 1 - 7: Máy gian lận
Chương Quyển 1 - 8: Địa phương cổ quái
Chương Quyển 1 - 9: Không gian tùy thân
Chương Quyển 1 - 10: Sáng sớm ấm áp
Chương Quyển 1 - 11: Không gian phục sinh (1)
Chương Quyển 1 - 12: Không gian phục sinh (2)
Chương Quyển 1 - 13: Đàm phán
Chương Quyển 1 - 14: Đàm phán (2)
Chương Quyển 1 - 15: Lần nữa tiến hóa
Chương Quyển 1 - 16: Vườn rau
Chương Quyển 1 - 17: Hiến nghệ (1)
Chương Quyển 1 - 18: Hiến nghệ (2)
Chương Quyển 1 - 19: “Tấm lòng yêu thích cơm trưa” (1)
Chương Quyển 1 - 20: Đường Lập Quang
Chương Quyển 1 - 21: “Tấm lòng yêu thích cơm trưa” (2)
Chương Quyển 1 - 22: Ác mộng
Chương Quyển 1 - 23: Điềm báo
Chương Quyển 1 - 24: Chuẩn bị (1)—— Cha, mở siêu thị đi a!
Chương Quyển 1 - 25: Chuẩn bị (2) — Cả nhà cùng du lịch về nông thôn
Chương Quyển 1 - 26: Chuẩn bị (3) —— Chuẩn bị xuất phát
Chương Quyển 1 - 27: Chuẩn bị (4) — Ra khỏi thành phố
Chương Quyển 1 - 28: Chuẩn bị (5) — Lên núi
Chương Quyển 1 - 29: Chuẩn bị (6) — Cắm trại dã ngoại
Chương Quyển 1 - 30: Chuẩn bị (7) — Lấy vật liệu tại chỗ
Chương Quyển 1 - 31: Bữa cơm dã ngoại
Chương Quyển 1 - 32: Kinh mộng [giấc mộng kinh hoàng]
Chương Quyển 1 - 33: Thông báo (1)
Chương Quyển 1 - 34: Thông báo (2)
Chương Quyển 1 - 35: Tận thế : Ngày 7 tháng 9 năm 2013
Chương Quyển 1 - 36: Những bí ẩn chưa có đáp án
Chương Quyển 1 - 37: “Bại hoại nhã nhặn” Tiếu Hồ Lâm
Chương Quyển 1 - 38: Sự yên bình trước bão tố
Chương Quyển 1 - 39: Tiếp tục dự trữ vật tư
Chương Quyển 1 - 40: Hôn mê
Chương Quyển 1 - 41: Bão Mặt Trời
Chương Quyển 1 - 42: Tận thế đến
Chương Quyển 1 - 43: Trùng phùng
Chương Quyển 1 - 44: Tạm thời thoát hiểm
Chương Quyển 1 - 45: Đường Miểu xin lỗi
Chương Quyển 1 - 46: Điên cuồng càn quét hàng hóa (= v =!!)
Chương Quyển 1 - 47: Rời khỏi cửa hàng
Chương Quyển 1 - 48: Cướp bóc không thành
Chương Quyển 1 - 49: Đường Tiểu Miểu đáng thương
Chương Quyển 1 - 50: Hiện trạng
Chương Quyển 1 - 51: Chia sẻ bí mật (1)
Chương Quyển 1 - 52: Chia sẻ bí mật (2)
Chương Quyển 1 - 53: Cải tạo thể chất
Chương Quyển 1 - 54: Trở lại cửa hàng Thiên Hồng
Chương Quyển 1 - 55: “Dọn sạch” nhà kho
Chương Quyển 1 - 56: Những kẻ rình trộm
Chương Quyển 1 - 57: Tập kích ban đêm (1)
Chương Quyển 1 - 58: Tập kích ban đêm (2)
Chương Quyển 1 - 59: Tập kích ban đêm (3)
Chương Quyển 1 - 60: Hai chú khuyển uy vũ
Chương Quyển 1 - 61: Biệt thự góc đối diện
Chương Quyển 1 - 62: Trương Vọng, đánh tốt lắm! (ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧
Chương Quyển 1 - 63: Người sống sót Vs Người sống sót
Chương Quyển 1 - 64: Giết người… (1)
Chương Quyển 1 - 65: Giết người… (2)
Chương Quyển 1 - 66: Đường Hâm tức giận
Chương Quyển 1 - 67: Đường cha trở về
Chương Quyển 1 - 68: Nhiệm vụ bí mật
Chương Quyển 1 - 69: Di chứng
Chương Quyển 1 - 70: Ngày âm u chết tiệt
Chương Quyển 1 - 71: Người cầu cứu
Chương Quyển 1 - 72: Đường cha đuổi người
Chương Quyển 1 - 73: Xuất quân bất lợi
Chương Quyển 1 - 74: Chiếc xe tải cản đường
Chương Quyển 1 - 75: Nổ lốp...
Chương Quyển 1 - 76: Đột phá vòng vây
Chương Quyển 1 - 77: Biệt thự phía tây
Chương Quyển 1 - 78: Bí mật của biệt thự
Chương Quyển 1 - 79: Tâm sự
Chương Quyển 1 - 80: Quyết định rời khỏi thành phố G
Chương Quyển 1 - 81: Đêm mưa mập mờ (1)
Chương Quyển 1 - 82: Đêm mưa mập mờ (2)
Chương Quyển 1 - 83: Đường cao tốc bị chắn
Chương Quyển 1 - 84: Làm thế nào ra khỏi thành phố là một vấn đề nan giải
Chương Quyển 1 - 85: Kế hoạch lớn mật của Đường tổng tài — Ngồi xe lửa!
Chương Quyển 1 - 86: Chia thành 2 đường
Chương Quyển 1 - 87: Người lái xe lửa (1)
Chương Quyển 1 - 88: Người lái xe lửa (2)
Chương Quyển 1 - 89: Người lái xe lửa (3)
Chương Quyển 1 - 90: Lại một người lái xe lửa
Chương Quyển 1 - 91: Lui lại
Chương Quyển 1 - 92: Chờ đợi tụ hợp
Chương Quyển 1 - 93: Tìm vui trong đau khổ
Chương Quyển 1 - 94: Tụ họp
Chương Quyển 1 - 95: Kế hoạch xe lửa (1)
Chương Quyển 1 - 96: Kế hoạch xe lửa (2)
Chương Quyển 1 - 97: Đi bệnh viện (1)
Chương Quyển 1 - 98: Đinh tiểu thư a...
Chương Quyển 1 - 99: Đi bệnh viện (2)
Chương Quyển 1 - 100: Đi bệnh viện (3)
Chương Quyển 1 - 101: Đi bệnh viện (4)
Chương Quyển 1 - 102: Chạy trốn
Chương Quyển 1 - 103: Càn quét hiệu thuốc
Chương Quyển 1 - 104: Đi xe lửa (1)
Chương Quyển 1 - 105: Đi xe lửa (2)
Chương Quyển 1 - 106: Diệu kiến của Đường Miểu
Chương Quyển 1 - 107: Đi xe lửa (3)
Chương Quyển 1 - 108: Đi xe lửa (4)
Chương Quyển 1 - 109: Đi xe lửa (5)
Chương Quyển 1 - 110: Đỗ Tấn bị cắn
Chương Quyển 1 - 111: Một nhóm người sống sót khác
Chương Quyển 1 - 112: Đinh tiểuthư, tạm biệt
Chương Quyển 1 - 113: Con đối với ta cũng rất quan trọng
Chương Quyển 1 - 114: Chung một ghế lô
Chương Quyển 1 - 115: Nguy cơ tiến hóa
Chương Quyển 1 - 116: Sos
Chương Quyển 1 - 117: Tần Cường a Tần Cường
Chương Quyển 1 - 118: Dị năng tàng hình
Chương Quyển 1 - 119: Bỏ lại xe lửa
Chương Quyển 1 - 120: Bất đồng
Chương Quyển 1 - 121: Cha anh minh
Chương Quyển 2 - 122: Căn cứ WH
Chương Quyển 2 - 123: Động tâm chỉ cần một cái chớp mắt
Chương Quyển 2 - 124: Thực trạng
Chương Quyển 2 - 125: Nửa đêm chó sủa
Chương Quyển 2 - 126: Tìm tra chính là thiếu đánh
Chương Quyển 2 - 127: Vô tình gặp được Phi Hổ đội
Chương Quyển 2 - 128: Nội hạch
Chương Quyển 2 - 129: Sự tích ra đời của quân đoàn Hoa quả
Chương Quyển 2 - 130: Gặp lại Tiếu Hồ Lâm
Chương Quyển 2 - 131: Thân cận
Chương Quyển 2 - 132: Ánh mắt của Đường Miểu
Chương Quyển 2 - 133: Thôn trang nhỏ
Chương Quyển 2 - 134: Nhân tâm (1)
Chương Quyển 2 - 135: Nhân tâm (2)
Chương Quyển 2 - 136: Đường Tiểu Miểu ngây thơ
Chương Quyển 2 - 137: Phong ba cung tiễn (1)
Chương Quyển 2 - 138: Phong ba cung tiễn (2)
Chương Quyển 2 - 139: Hợp tác
Chương Quyển 2 - 140: Có chuyện xảy ra
Chương Quyển 2 - 141: Thành phố điện máy
Chương Quyển 2 - 142: Bị nhốt
Chương Quyển 2 - 143: Cậu bé
Chương Quyển 2 - 144: Yên bình nơi tận thế (1)
Chương Quyển 2 - 145: Yên bình nơi tận thế (2)
Chương Quyển 2 - 146: Người sống sót căn cứ DT
Chương Quyển 2 - 147: Lớn nhỏ Đường gia VS Hắc Lang đội (1)
Chương Quyển 2 - 148: Lớn nhỏ Đường gia VS Hắc Lang đội (2) + tết Trung thu
Chương Quyển 2 - 149
Chương Quyển 2 - 150: Gặp mưa (2)
Chương Quyển 2 - 151: Gặp mưa (3)
Chương Quyển 2 - 152: Tin tức kinh người
Chương Quyển 2 - 153: Triệu Lục ngu ngốc
Chương Quyển 2 - 154: Anh em (1)
Chương Quyển 2 - 155: Anh em (2)
Chương Quyển 2 - 156: Dị năng giả biến mất
Chương Quyển 2 - 157: Đường cha hấp dẫn
Chương Quyển 2 - 158: Đội trưởng Tiểu Cường đội
Chương Quyển 2 - 159: Bầy tang thi đột kích
Chương Quyển 2 - 160: Bị ốm
Chương Quyển 2 - 161: Nguy hiểm tới viếng thăm
Chương Quyển 2 - 162: Đường Tiểu Miểu công thủ chiến
Chương Quyển 2 - 163: Say đắm vì người
Chương Quyển 2 - 164: Một phần vạn khả năng chờ đợi
Chương Quyển 2 - 165: Căn cứ sinh tồn
Chương Quyển 2 - 166: Báo cáo lại khiến người thất vọng
Chương Quyển 3 - 167: L4
Chương Quyển 3 - 168: Nồi lẩu dê
Chương Quyển 3 - 169: Trận tuyết đầu tiên (1)
Chương Quyển 3 - 170: Trận tuyết đầu tiên (2)
Chương Quyển 3 - 171: Bắt cá
Chương Quyển 3 - 172: Tang thi triều tập kích
Chương Quyển 3 - 173: Tai họa ngầm của căn cứ
Chương Quyển 3 - 174: Hành vi cổ quái của Đường cha
Chương Quyển 3 - 175: Sinh nhật vui vẻ
Chương Quyển 3 - 176: Liên lụy
Chương Quyển 3 - 177: Bị nhốt
Chương Quyển 3 - 178: Nhân tâm (1)
Chương Quyển 3 - 179: Nhân tâm (2)
Chương Quyển 3 - 180: Phản kích
Chương Quyển 3 - 181: Bàn tay cấm kỵ
Chương Quyển 3 - 182: Bão Mặt trời lần hai
Chương Quyển 3 - 183: Phân đội nhỏ quân đoàn hoa quả lưu lạc (1)
Chương Quyển 3 - 184: Phân đội nhỏ quân đoàn hoa quả lưu lạc (2)
Chương Quyển 3 - 185: Giao chiến với dị năng giả
Chương Quyển 3 - 186: Mộng
Chương Quyển 3 - 187: Lễ mừng năm mới
Chương Quyển 3 - 188: Chuyện cũ cay đắng của Tiếu hồ Ly
Chương Quyển 3 - 189: Dị năng không gian xuất hiện
Chương Quyển 3 - 190: Tiểu Đường nổi dậy
Chương Quyển 3 - 191: Người đàn ông lái chiếc Hummer
Chương Quyển 3 - 192: Cứu viện
Chương Quyển 3 - 193: Dị năng của Đại Đường
Chương Quyển 3 - 194: Hành động cường hãn của Tiểu Đường
Chương Quyển 3 - 195: Trốn chạy
Chương Quyển 3 - 196: Con thích cha, chính là cái loại OOXX đó
Chương Quyển 3 - 197: Kiếp trước kiếp này
Chương Quyển 3 - 198: Đường Hâm kỳ quái
Chương Quyển 3 - 199: Xuất quân bất lợi
Chương Quyển 3 - 200: Không gian dị biến
Chương Quyển 3 - 201: Trong họa có phúc
Chương Quyển 3 - 202: Khúc nhạc dạo trước khi rời khỏi WH thị
Chương Quyển 3 - 203: Lời mời từ quân bộ
Chương Quyển 3 - 204: Phiền phức lớn (1)
Chương Quyển 3 - 205: Nhiệm vụ cuối cùng (1)
Chương Quyển 3 - 206: Nhiệm vụ cuối cùng (2)
Chương Quyển 3 - 207: Rời đi
Chương Quyển 3 - 208: Phiền phức lớn (2)
Chương Quyển 3 - 209: Tình địch (1)
Chương Quyển 3 - 210: Vô tình gặp được
Chương Quyển 3 - 211: Trên đường
Chương Quyển 3 - 212: Chuyện lạ
Chương Quyển 4 - 213: Căn cứ kinh đô
Chương Quyển 4 - 214: Việc nhà
Chương Quyển 4 - 215: Món quà của Đường Hâm
Chương Quyển 4 - 216: Từ "đội" phát triển thành "đoàn"
Chương Quyển 4 - 217: Thành viên mới
Chương Quyển 4 - 218: Chó điên
Chương Quyển 4 - 219: Yêu say đắm
Chương Quyển 4 - 220: Đỗ Hủy
Chương Quyển 4 - 221: Tiểu Đường muốn tạo phản
Chương Quyển 4 - 222: Sự nghiệp của Tiểu Đường
Chương Quyển 4 - 223: Tam Thủy đội
Chương Quyển 4 - 224: Động vật biến dị
Chương Quyển 4 - 225: Bắt dê
Chương Quyển 4 - 226: Thôn vắng kinh hồn
Chương Quyển 4 - 227: Thịt kho tàu
Chương Quyển 4 - 228: Gà vịt cũng điên cuồng
Chương Quyển 4 - 229: Kinh biến
Chương Quyển 4 - 230: Mục đích đến của Cố Lâm Phong
Chương Quyển 4 - 231: Nửa đường giết ra một Trình Giảo Kim [1]
Chương Quyển 4 - 232: Quân đoàn hoa quả hòa hợp
Chương Quyển 4 - 233: Mối nguy của Charles
Chương Quyển 4 - 234: Mâu thuẫn
Chương Quyển 4 - 235: Dị năng của Charles
Chương Quyển 4 - 236: Thí nghiệm thất bại
Chương Quyển 4 - 237: Một khắc khẩn trương
Chương Quyển 4 - 238: Người của Trương gia (1)
Chương Quyển 4 - 239: Người của Trương gia (2)
Chương Quyển 4 - 240: Là tiền thuê chứ không phải hối lộ
Chương Quyển 4 - 241: Trên đường
Chương Quyển 4 - 242: Đại Đường bị thương
Chương Quyển 4 - 243: Lạc lối chốn rừng sâu
Chương Quyển 4 - 244: Vô tình gặp phải người qua đường
Chương Quyển 4 - 245: Sơn Đại Vương
Chương Quyển 4 - 246: Chạy trốn
Chương Quyển 4 - 247: Hổ ân
Chương Quyển 4 - 248: Nơi đóng quân tạm thời
Chương Quyển 4 - 249: Sự hoang mang của thẳng nam
Chương Quyển 4 - 250: ...
Chương Quyển 4 - 251: Rời núi
Chương Quyển 4 - 252: Khúc nhạc đệm
Chương Quyển 4 - 253: Lai giả bất thiện
Chương Quyển 4 - 254: Nước cờ hay nhất
Chương Quyển 4 - 255: Tang thi chim
Chương Quyển 4 - 256: Sự tấn công của bầy chim
Chương Quyển 4 - 257: Chuyện thi đấu sau đó
Chương Quyển 4 - 258: Đường Miểu trù tính kế sách
Chương Quyển 4 - 259: Trận đấu bắt đầu
Chương Quyển 4 - 260: Vào hang sói
Chương Quyển 4 - 261: Chút chuyện bi ai trong tận thế
Chương Quyển 4 - 262: Nhẫn đôi
Chương Quyển 4 - 263: Không phải oan gia không gặp mặt
Chương Quyển 4 - 264: Hợp tác hay không hợp tác, cũng là một vấn đề
Chương Quyển 4 - 265: Quái vật tang thi
Chương Quyển 4 - 266: Anh em đồng lòng
Chương Quyển 4 - 267: Dị năng của Đường Miểu
Chương Quyển 4 - 268: Bữa tối
Chương Quyển 4 - 269: Bí mật của tinh hạch (1)
Chương Quyển 4 - 270: Bí mật của tinh hạch (2)
Chương Quyển 4 - 271: Đoạt giải nhất
Chương Quyển 4 - 272: Hồng Môn yến
Chương Quyển 5 - 273: Nhiệm vụmới
Chương Quyển 5 - 274: Đội sinh tồn "Mẹ kế"
Chương Quyển 5 - 275: Căn cứ Hắc Giang (1)
Chương Quyển 5 - 276: Căn cứ Hắc Giang (2)
Chương Quyển 5 - 277: Mấu chốt thăng cấp (1)
Chương Quyển 5 - 278: Mấu chốt thăng cấp (2)
Chương Quyển 5 - 279: Tổ ba người nông dân, lưu manh, công nhân kỹ thuật
Chương Quyển 5 - 280: Tang thi dị năng hệ tinh thần
Chương Quyển 5 - 281: Gian thương lúc tận thế
Chương Quyển 5 - 282: Duyên phận rất quan trọng
Chương Quyển 5 - 283: Mau chóng ổn định phát triển
Chương Quyển 5 - 284: Lợi dụng không gian (1)
Chương Quyển 5 - 285: Lợi dụng không gian (2)
Chương Quyển 5 - 286: Nguy hiểm và đường sống
Chương Quyển 5 - 287: Đường Miểu viện trợ từ xa
Chương Quyển 5 - 288: Đường Tư Hoàng, con nhớ cha!
Chương Quyển 5 - 289: Đường Miểu mất tích
Chương Quyển 5 - 290: Có cha ra tay, lũ bắt cóc là cái thá gì
Chương Quyển 5 - 291: Đại Đường phản kích
Chương Quyển 5 - 292: Thủ tướng Trương
Chương Quyển 5 - 293: Tìm nhà mới
Chương Quyển 5 - 294: Thủ lĩnh tang thi
Chương Quyển 5 - 295: Tiếu Hồ Lâm và Đường Thất
Chương Quyển 5 - 296: Chặn đường
Chương Quyển 5 - 297: Bắt đầu xây dựng căn cứ mới
Chương Quyển 5 - 298: Tài trợ viện nghiên cứu
Chương Quyển 5 - 299: Trương thiếu tỏ tình
Chương Quyển 5 - 300: Khôn khéo ngăn chặn bầy tang thi
Chương Quyển 5 - 301: Diện mạo căn cứ mới
Chương Quyển 5 - 302: Căn cứ Kinh đô gặp nguy hiểm (1)
Chương Quyển 5 - 303: Đàm phán – Đường Tư Hoàng VS Trương Vũ Cường (1)
Chương Quyển 5 - 304: Đàm phán: Đường Tư Hoàng VS Trương Vũ Cường (2)
Chương Quyển 5 - 305: Căn cứ hoàn thành
Chương Quyển 5 - 306: Căn cứ Kinh đô gặp nguy hiểm (2)
Chương Quyển 5 - 307: Căn cứ Kinh đô gặp nguy hiểm (3)
Chương Quyển 5 - 308: Chiến thắng bi thương
Chương Quyển 6 - 309: Phiên ngoại 1: Thế giới hai người
Chương Quyển 6 - 310: Phiên ngoại 2: Tương lai - Thế giới hai người
Chương Quyển 6 - 311: Phiên ngoại 2: Tương lai - Thân mật
Chương Quyển 6 - 312: Phiên ngoại 2: Tương lai - Vui vẻ
Chương Quyển 6 - 313: Phiên ngoại 2: Tương lai - Tiêu diệt cặn bã (1)
Chương Quyển 6 - 314: Phiên ngoại 2: Tương lai - Tiêu diệt cặn bã (2)
Chương Quyển 6 - 315: Phiên ngoại 2: Tương lai - Năm năm sau
Chương Quyển 6 - 316: Phiên ngoại 2: Tương lai - Trở lại cố hương
Chương Quyển 6 - 317: Phiên ngoại 2: Tương lai - I love you
Chương Quyển 6 - 318: Phiên ngoại 2: Tương lai - Tiểu căn cứ
Chương Quyển 6 - 319: Phiên ngoại 2: Tương lai - Người phụ nữ bưu hãn
Chương Quyển 6 - 320: Phiên ngoại 2: Tương lai - Mộng đẹp tái hiện
Không tìm thấy chương nào phù hợp