Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 139: Cô đảo không hải
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Ai da, đúng là hữu duyên thật!”
Trong quá trình hạ xuống, y bào rộng rãi căng gió bay phần phật, đủ loại hoa thêu trên áo lập tức nở rộ trong gió, mang một loại mỹ cảm phàm tục.
Như... Như Hoa công tử!
Lúc này nàng chỉ cảm thấy trong đầu ong ong, suýt nữa lao thẳng xuống biển.
Không hải rộng mênh mông không nhìn thấy giới hạn, thấp thoáng trên biển có vô số hòn đảo nhỏ.
Có lẽ trên một hòn đảo nhỏ nào đó sẽ có đối thủ của mình trong vòng này.
Nhưng nhiều đảo như vậy, vì sao lại để Như Hoa công tử hạ xuống bên cạnh mình?
Gần như ngay lúc nhìn thấy Như Hoa công tử, Kiến Sầu đã không hề do dự đưa tay lấy ra một vật đen như mực lẫn vài vệt đỏ tươi, Quỷ Phủ thoáng cái đã nắm chặt trong tay.
”Ờ... Đúng là không hữu hảo chút nào...”
Thấy Kiến Sầu lại lập tức rút búa ra với mình, Như Hoa công tử nghiêng người hạ xuống đất, nhìn Kiến Sầu đứng phía trước mình không xa, giọng nói tỏ ra rất đau lòng.
Trên hải đảo xanh mướt một màu, vị trí của bọn họ lại là một bãi đất bằng không hề có cây cối.
Kiến Sầu nhíu mày giơ búa trước người, chỉ nói một tiếng: “Chúng ta không quen“.
Không quen...
Đây là lần đầu tiên có người nói với hắn không khách khí như vậy.
Nhưng mà, hắn thích!
Chính là cảm giác hoàn toàn khác lạ này!
Như Hoa công tử cười tít mắt lại: “Đúng vậy, Kiến Sầu đạo hữu nói không sai, nhưng àm có mtooj câu nói rất hay, đánh nhau rồi mới quen nhau, chúng ta đã không quen nhau thì...”
Xẹt!
Trong lúc hắn đang kéo dài âm cuối, một bàn tay xinh đẹp đã duỗi từ trong tay áo rộng rãi ra, một đóa hoa đỗ quyên màu đỏ máu sắp nở xuất hiện.
”Không bằng đánh một trận đi!”
Ánh mắt lười nhác lộ ra vẻ ủ rũ như chưa tỉnh ngủ, nhưng lời nói ra lại làm Kiến Sầu kinh ngạc.
Một lời không hợp là phải động thủ, còn nói cho dễ nghe là “để quen nhau”, thói quen này đúng là còn Nhai Sơn hơn cả Nhai Sơn!
Ngươi vào nhầm môn phái rồi đấy!
Kiến Sầu không nói được gì, nắm chặt Quỷ Phủ trong tay, đường cong khoa trương hết sức dữ tợn.
Thấy mấy cánh hoa đỗ quyên bắt đầu chậm rãi nở ra, nàng suy nghĩ một lát, quyết đoán mở miệng trước lúc Như Hoa công tử chuẩn bị ra tay:“Nhất định phải đánh?”
”Không đánh thì sao?”
Đóa hoa đỗ quyên trong nay đã sắp ném ra.
Như Hoa công tử nhướng mày, dường như có chút không ngờ Kiến Sầu lại nói ra một câu như vậy.
Ờ, có chút không giống những gì mình nghĩ.
Hắn vốn cho rằng “con mồi” này rất thích đánh nhau, chẳng lẽ hắn sai rồi?
Kiến Sầu không biết hắn đang nghĩ gì, chỉ mỉm cười: “Bây giờ ngươi và ta hai người mới vào không hải, bốn phía mênh mông, ngay cả bóng dáng rồng đen cũng không nhìn thấy đâu, lúc này cần gì đánh nhau vội? Tuy Như Hoa công tử chính là cao thủ kim đan, nhưng Kiến Sầu chưa chắc đã không có sức chiến đấu một trận, đến lúc lưỡng bại câu thương, há không để người khác chiếm lợi?”
Có lí!
Ánh mắt Như Hoa công tử nhìn Kiến Sầu càng trở nên kì lạ.
Kiến Sầu nói tiếp: “Hơn nữa vòng hai săn rồng trên biển này không có quy tắc cụ thể. Tổng cộng chỉ có một con rồng đen, lại là do Phù Đạo trưởng lão bày ra, gân rồng chẳng lẽ phải chặt đứt để chia hay sao? Cho nên trận sắn rồng trên không hải này nhất định có bẫy“.
Bên dưới, Phù Đạo sơn nhân đã lau sạch bùn đất trên tay, vừa cầm đùi gà lên đã nghe thấy giọng nói không nhanh không chậm của Kiến Sầu từ không hải trên đầu truyền xuống.
Lão trừng mắt: “Tiểu nha đầu giỏi lắm, gặp cái thằng người không ra người quỷ không ra quỷ kia là ném sư phụ ra sau lưng rồi, còn dám nói xấu ta nữa!”
Sợ rằng đây không phải là nói xấu.
Hoành Hư chân nhân nhìn vùng biển bên trên, người ở trên không biết tình hình bên ngoài, bọn họ lại có thể nhìn rõ tình hình trong cuộc.
Kiến Sầu...
Sự tồn tại của nàng có ý nghĩa gì với Nhai Sơn?
Triệu Trác vừa về, Khúc Chính Phong đã biến mất khỏi Côn Ngô, nghe nói là phải “bế quan“.
Trùng hợp?
Từng hình ảnh, từng âm thanh lần lượt xuất hiện.
Hoành Hư chân nhân nhớ lại mấy canh giờ trước, trên đại điện Chư Thiên, Triệu Trác nói: “Ẩn giới Thanh Phong am tổn hại rất nặng, đệ tử không thể vào cửa được. Có điều ngoài cửa ẩn giới đã phát hiện một số điểm kì quái...”
Lúc nói những lời này, vẻ mặt Triệu Trác mang vài phần không xác định.
Hắn nhìn Hoành Hư chân nhân một cái, chần chừ rất lâu mới lên tiếng tiếp: “Như là có người động tay động chân ở cửa ẩn giới, có điều thủ đoạn cao minh, đệ tử chỉ biết là một trận pháp, phá vỡ ba khối trận cơ. Sư tôn, việc này chỉ sợ...”
Những lời còn lại, Triệu Trác không dám nói.
Quan hệ quá lớn.
Vào thám hiểm ẩn giới Thanh Phong am trước sau cũng chỉ có mấy người, sau khi Phù Đạo sơn nhân cứu đám Hứa Lam Nhi từ ẩn giới về là Tạ Bất Thần và Khúc Chính Phong cùng đi, không còn những người khác nữa.
Tu vi của Khúc Chính Phong còn cao hơn Triệu Trác, Triệu Trác có thể phát hiện, hắn nhất định cũng có thể phát hiện.
Nhưng đến tận lúc Triệu Trác đến, dấu vết “động tay động chân” này vẫn còn.
Gần như chỉ có một khả năng.
Nghĩ tới đây, đáy lòng Hoành Hư chân nhân đột nhiên xuất hiện vài phần khói mù, giống như là sương khói trôi trên mặt không hải trên đỉnh Côn Ngô...
Ba trăm năm Nguyên Anh kì, đột nhiên bế quan...
Không thành công, thân tử đạo tiêu. Thành công...
Sợ rằng sẽ là một trận gió tanh mưa máu.
Cuối cùng Hoành Hư chân nhân vẫn nói lạnh nhạt: “Để xem đứa đồ đệ cưng này của ngươi nói tiếp thế nào“.
Trên đảo không hải, Như Hoa công tử đã yên lặng một lát.
Hắn nhìn Kiến Sầu, không nhịn được đi vòng quanh người nàng: “Như ngươi nói, không hải hung hiểm như thế, vậy ngươi có tính toán gì?”
”Không có quy tắc, đó là loạn thế. Trong loạn thế, ai đi đầu người đó chính là quy tắc. Tiểu hội Tả Tam Thiên Trung Vực tất cả đều tốt, chỉ thừa một người...”
Kiến Sầu cười, lúc thấy Như Hoa công tử không lập tức động thủ nàng đã biết tình hình an toàn rồi.
Như Hoa công tử nghe vậy liền bóp nát đóa hoa đỗ quyên đã héo rũ trong tay, nhớ tới trận chiến bại của Chu Thừa Giang lúc trước, và gã Đường Bất Dạ Bắc Vực...
”Chỉ là một tu sĩ Bắc Vực nho nhỏ, ngươi làm gì...”
Hắn đột nhiên im bặt.
Không đúng!
Trong nháy mắt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Như Hoa công tử.
Có một người mạnh hơn ngươi, mạnh hơn ta, Đường Bất Dạ ngươi sớm muộn sẽ gặp...
Chẳng lẽ...
”Ngươi...”
Trong quá trình hạ xuống, y bào rộng rãi căng gió bay phần phật, đủ loại hoa thêu trên áo lập tức nở rộ trong gió, mang một loại mỹ cảm phàm tục.
Như... Như Hoa công tử!
Lúc này nàng chỉ cảm thấy trong đầu ong ong, suýt nữa lao thẳng xuống biển.
Không hải rộng mênh mông không nhìn thấy giới hạn, thấp thoáng trên biển có vô số hòn đảo nhỏ.
Có lẽ trên một hòn đảo nhỏ nào đó sẽ có đối thủ của mình trong vòng này.
Nhưng nhiều đảo như vậy, vì sao lại để Như Hoa công tử hạ xuống bên cạnh mình?
Gần như ngay lúc nhìn thấy Như Hoa công tử, Kiến Sầu đã không hề do dự đưa tay lấy ra một vật đen như mực lẫn vài vệt đỏ tươi, Quỷ Phủ thoáng cái đã nắm chặt trong tay.
”Ờ... Đúng là không hữu hảo chút nào...”
Thấy Kiến Sầu lại lập tức rút búa ra với mình, Như Hoa công tử nghiêng người hạ xuống đất, nhìn Kiến Sầu đứng phía trước mình không xa, giọng nói tỏ ra rất đau lòng.
Trên hải đảo xanh mướt một màu, vị trí của bọn họ lại là một bãi đất bằng không hề có cây cối.
Kiến Sầu nhíu mày giơ búa trước người, chỉ nói một tiếng: “Chúng ta không quen“.
Không quen...
Đây là lần đầu tiên có người nói với hắn không khách khí như vậy.
Nhưng mà, hắn thích!
Chính là cảm giác hoàn toàn khác lạ này!
Như Hoa công tử cười tít mắt lại: “Đúng vậy, Kiến Sầu đạo hữu nói không sai, nhưng àm có mtooj câu nói rất hay, đánh nhau rồi mới quen nhau, chúng ta đã không quen nhau thì...”
Xẹt!
Trong lúc hắn đang kéo dài âm cuối, một bàn tay xinh đẹp đã duỗi từ trong tay áo rộng rãi ra, một đóa hoa đỗ quyên màu đỏ máu sắp nở xuất hiện.
”Không bằng đánh một trận đi!”
Ánh mắt lười nhác lộ ra vẻ ủ rũ như chưa tỉnh ngủ, nhưng lời nói ra lại làm Kiến Sầu kinh ngạc.
Một lời không hợp là phải động thủ, còn nói cho dễ nghe là “để quen nhau”, thói quen này đúng là còn Nhai Sơn hơn cả Nhai Sơn!
Ngươi vào nhầm môn phái rồi đấy!
Kiến Sầu không nói được gì, nắm chặt Quỷ Phủ trong tay, đường cong khoa trương hết sức dữ tợn.
Thấy mấy cánh hoa đỗ quyên bắt đầu chậm rãi nở ra, nàng suy nghĩ một lát, quyết đoán mở miệng trước lúc Như Hoa công tử chuẩn bị ra tay:“Nhất định phải đánh?”
”Không đánh thì sao?”
Đóa hoa đỗ quyên trong nay đã sắp ném ra.
Như Hoa công tử nhướng mày, dường như có chút không ngờ Kiến Sầu lại nói ra một câu như vậy.
Ờ, có chút không giống những gì mình nghĩ.
Hắn vốn cho rằng “con mồi” này rất thích đánh nhau, chẳng lẽ hắn sai rồi?
Kiến Sầu không biết hắn đang nghĩ gì, chỉ mỉm cười: “Bây giờ ngươi và ta hai người mới vào không hải, bốn phía mênh mông, ngay cả bóng dáng rồng đen cũng không nhìn thấy đâu, lúc này cần gì đánh nhau vội? Tuy Như Hoa công tử chính là cao thủ kim đan, nhưng Kiến Sầu chưa chắc đã không có sức chiến đấu một trận, đến lúc lưỡng bại câu thương, há không để người khác chiếm lợi?”
Có lí!
Ánh mắt Như Hoa công tử nhìn Kiến Sầu càng trở nên kì lạ.
Kiến Sầu nói tiếp: “Hơn nữa vòng hai săn rồng trên biển này không có quy tắc cụ thể. Tổng cộng chỉ có một con rồng đen, lại là do Phù Đạo trưởng lão bày ra, gân rồng chẳng lẽ phải chặt đứt để chia hay sao? Cho nên trận sắn rồng trên không hải này nhất định có bẫy“.
Bên dưới, Phù Đạo sơn nhân đã lau sạch bùn đất trên tay, vừa cầm đùi gà lên đã nghe thấy giọng nói không nhanh không chậm của Kiến Sầu từ không hải trên đầu truyền xuống.
Lão trừng mắt: “Tiểu nha đầu giỏi lắm, gặp cái thằng người không ra người quỷ không ra quỷ kia là ném sư phụ ra sau lưng rồi, còn dám nói xấu ta nữa!”
Sợ rằng đây không phải là nói xấu.
Hoành Hư chân nhân nhìn vùng biển bên trên, người ở trên không biết tình hình bên ngoài, bọn họ lại có thể nhìn rõ tình hình trong cuộc.
Kiến Sầu...
Sự tồn tại của nàng có ý nghĩa gì với Nhai Sơn?
Triệu Trác vừa về, Khúc Chính Phong đã biến mất khỏi Côn Ngô, nghe nói là phải “bế quan“.
Trùng hợp?
Từng hình ảnh, từng âm thanh lần lượt xuất hiện.
Hoành Hư chân nhân nhớ lại mấy canh giờ trước, trên đại điện Chư Thiên, Triệu Trác nói: “Ẩn giới Thanh Phong am tổn hại rất nặng, đệ tử không thể vào cửa được. Có điều ngoài cửa ẩn giới đã phát hiện một số điểm kì quái...”
Lúc nói những lời này, vẻ mặt Triệu Trác mang vài phần không xác định.
Hắn nhìn Hoành Hư chân nhân một cái, chần chừ rất lâu mới lên tiếng tiếp: “Như là có người động tay động chân ở cửa ẩn giới, có điều thủ đoạn cao minh, đệ tử chỉ biết là một trận pháp, phá vỡ ba khối trận cơ. Sư tôn, việc này chỉ sợ...”
Những lời còn lại, Triệu Trác không dám nói.
Quan hệ quá lớn.
Vào thám hiểm ẩn giới Thanh Phong am trước sau cũng chỉ có mấy người, sau khi Phù Đạo sơn nhân cứu đám Hứa Lam Nhi từ ẩn giới về là Tạ Bất Thần và Khúc Chính Phong cùng đi, không còn những người khác nữa.
Tu vi của Khúc Chính Phong còn cao hơn Triệu Trác, Triệu Trác có thể phát hiện, hắn nhất định cũng có thể phát hiện.
Nhưng đến tận lúc Triệu Trác đến, dấu vết “động tay động chân” này vẫn còn.
Gần như chỉ có một khả năng.
Nghĩ tới đây, đáy lòng Hoành Hư chân nhân đột nhiên xuất hiện vài phần khói mù, giống như là sương khói trôi trên mặt không hải trên đỉnh Côn Ngô...
Ba trăm năm Nguyên Anh kì, đột nhiên bế quan...
Không thành công, thân tử đạo tiêu. Thành công...
Sợ rằng sẽ là một trận gió tanh mưa máu.
Cuối cùng Hoành Hư chân nhân vẫn nói lạnh nhạt: “Để xem đứa đồ đệ cưng này của ngươi nói tiếp thế nào“.
Trên đảo không hải, Như Hoa công tử đã yên lặng một lát.
Hắn nhìn Kiến Sầu, không nhịn được đi vòng quanh người nàng: “Như ngươi nói, không hải hung hiểm như thế, vậy ngươi có tính toán gì?”
”Không có quy tắc, đó là loạn thế. Trong loạn thế, ai đi đầu người đó chính là quy tắc. Tiểu hội Tả Tam Thiên Trung Vực tất cả đều tốt, chỉ thừa một người...”
Kiến Sầu cười, lúc thấy Như Hoa công tử không lập tức động thủ nàng đã biết tình hình an toàn rồi.
Như Hoa công tử nghe vậy liền bóp nát đóa hoa đỗ quyên đã héo rũ trong tay, nhớ tới trận chiến bại của Chu Thừa Giang lúc trước, và gã Đường Bất Dạ Bắc Vực...
”Chỉ là một tu sĩ Bắc Vực nho nhỏ, ngươi làm gì...”
Hắn đột nhiên im bặt.
Không đúng!
Trong nháy mắt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Như Hoa công tử.
Có một người mạnh hơn ngươi, mạnh hơn ta, Đường Bất Dạ ngươi sớm muộn sẽ gặp...
Chẳng lẽ...
”Ngươi...”
Ta Không Thành Tiên
Tác giả: Thời Kính
310 chương | 1,944 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Sát thê chứng đạo
Chương 2: Ngôi mộ mới trên long huyệt
Chương 3: Sơn nhân
Chương 4: Người về trong đêm
Chương 5: Nỗi đau mất con
Chương 6: Con đường tu hành
Chương 7: Thầy trò
Chương 8: Họ gì tên gì?
Chương 9: Ngân hà lấp lánh
Chương 10: Tu hành trên vách núi
Chương 11: Động thái khác thường
Chương 12: Môn hạ Nhai Sơn
Chương 13: Đạo ấn vô tận
Chương 14: Mười ba đảo tiên lộ
Chương 15: Niếp Tiểu Vãn
Chương 16: Đào
Chương 17: Phù du đêm lạnh
Chương 18: Triêu Sinh
Chương 19: Sơn nhân trở về
Chương 20: Bia cửu trùng thiên
Chương 21: Con đường của ta
Chương 22: Mới tới Nhai Sơn
Chương 23: Hai không biết
Chương 24: Lãm Nguyệt điện
Chương 25: Có tin bằng hữu
Chương 26: Khát vọng
Chương 27: Sau khi trúc cơ
Chương 28: Tiễn Chúc phái cử người đến
Chương 29: Một lời không hợp
Chương 30: Ta không có kiếm
Chương 31: Thiên bàn
Chương 32: Thần bí biến mất
Chương 33: Thiên hư chi thể
Chương 34: Chồng cũ của nàng
Chương 35: Pháp khí của nàng
Chương 36: Tâm của ta
Chương 37: Quỷ Phủ
Chương 38: Không chém tà ma
Chương 39: Phù du chết
Chương 40: Kẻ hèn mọn
Chương 41: Búa của ai?
Chương 42: Người Côn Ngô đến
Chương 43: Vết thương cũ
Chương 44: Bóng Côn
Chương 45: Nhai Sơn đó
Chương 46: Tiểu sư muội
Chương 47: Đồng môn rút kiếm
Chương 48: Tìm răng khắp nơi
Chương 49: Ninh người luyện thể
Chương 50: Thân thể kim thiết
Chương 51: Thư của bạn cũ
Chương 52: Con chồn trên bãi sông
Chương 53: Giết không tha
Chương 54: Sát Hồng Tiểu Giới
Chương 55: Loạn hồng phi hoa
Chương 56: Xương cốt ngọc cứng
Chương 57: Hoa thốn tàn hồng
Chương 58: Ăn quả
Chương 59: Cửa ải nhân quả
Chương 60: Lại nữa
Chương 61: Ai là địch thủ?
Chương 62: Nửa quen biết
Chương 63: Nhất bích khuynh thành
Chương 64: Tiến thoái lưỡng nan
Chương 65: Mời ngài vào rọ
Chương 66: Từng nấu Đế Giang
Chương 67: Cốt ngọc
Chương 68: Cốt ngọc khóc
Chương 69: Bản sắc anh hùng
Chương 70: Bóng Bằng
Chương 71: Diễn nữa đi!
Chương 72: Bút điểm mắt
Chương 73: Chu Thừa Giang
Chương 74: Minh tranh ám đấu
Chương 75: Nhai Sơn chúc mừng
Chương 76: Khốn thú trường
Chương 77: Cuộc chiến không có người xem
Chương 78: Đạo ấn bản mạng
Chương 79: Hồn thiện phách ác
Chương 80: Tha cho hắn một mạng
Chương 81: Xuất phát, luyện thể
Chương 82: Dược nữ Hương Lãnh
Chương 83: Dê béo đến rồ
Chương 84: Bùi Tiềm Bắc Vực
Chương 85: Dăm câu ba điều
Chương 86: Hắc Phong Động
Chương 87: Qua trái ba phân
Chương 88: Sức chiến đấu siêu mạnh
Chương 89: Vách đá trăm thước
Chương 90: Vạch trần
Chương 91: Giá họa
Chương 92: Một quyền nổ tung
Chương 93: Nhìn ngươi ngứa mắt
Chương 94: Lòng hiếu thắng
Chương 95: Chỉ Tiêm Nhận Mang
Chương 96: Ngông cuồng
Chương 97: Ta
Chương 98: Cưỡi gió dưới trăng
Chương 99: Danh môn
Chương 100: Sáu ngày cuối cùng
Chương 101-1: Xuất phát, Côn Ngô! (1)
Chương 102: Dự cảm chẳng lành
Chương 103: Chôn lấp
Chương 104: Bảng xếp hạng top 100
Chương 105: Nhai Sơn bay
Chương 106: Đâm thẳng vào
Chương 107-1: Mời chiến (1)
Chương 108: Trên sông Cửu Đầu
Chương 109-1: Dạ chiến! (1)
Chương 110: Tiểu hội khai mạc
Chương 111: Một trăm hai mươi Tiếp Thiên Đài
Chương 112: Mặc Ngân kiếm
Chương 113: Uống một vò thúy trúc
Chương 114: Trận thắng đầu tiên
Chương 115: Đêm nay, trăng này
Chương 116: Anh hùng khắp nơi
Chương 117: Một cước oai phong
Chương 118: Ngược sóng người
Chương 119: Từ chuyện Phiên Thiên Ấn
Chương 120: Được biết
Chương 121: Nâng chén đánh cờ
Chương 122: Ngày thứ ba
Chương 123: Thiên Hà Kiếm Lãng
Chương 124: Tâm ý châu
Chương 125: Trăm sắc thái thiện ác (1)
Chương 126: Vòng một - Mê Vụ Thiên
Chương 127: Con mắt thờn bơn
Chương 128: Quỷ Phủ xuất hiện
Chương 129: Trở mặt đến cùng (1)
Chương 130: Vũ trụ tung hoành
Chương 131: Vào thế giới của ta
Chương 132: Ngươi có cho mượn hay không?
Chương 133: Người thứ chín qua vòng
Chương 134-1: Thỉnh chiến vân đài (1)
Chương 135: Bia cửu trùng thiên, không họ, có tên ta
Chương 136: Kì bí
Chương 137-1: Có một người (1)
Chương 138-1: Vòng thứ hai (1)
Chương 139: Cô đảo không hải
Chương 140: Long Ảnh
Chương 141: Con giun bất tử
Chương 142: Đỡ giúp hai đao thì đã làm sao?
Chương 143: Vảy rồng của nàng
Chương 144: Ngươi muốn xem, ta cho ngươi xem
Chương 145-1: Kết đan (1)
Chương 146: Kiếp vân trăm dặm
Chương 147: Đế Giang Phong Lôi Dực
Chương 148: Kẻ buông câu
Chương 149: Dấu vết ngày xưa
Chương 150: Nói chuyện với cá
Chương 151: Ta không thành rồng (1)
Chương 152: Ai cần ngươi bố thí? (1)
Chương 153: Phản bội Nhai Sơn (1)
Chương 154: Sáu cánh cửa thị phi nhân quả (1)
Chương 155: Đình đài cũ
Chương 156: Kẻ hèn nhát
Chương 157: Tâm ta không có yêu ma
Chương 158: Tương lai mạnh nhất
Chương 159: Kẻ thù của ta
Chương 160: Anh hùng bốn biển còn một người
Chương 161: Khoan đã!
Chương 162-1: Máu nhuộm thông thiên lộ (1)
Chương 163: Bước lên nhất nhân đài của ta
Chương 164: Phía sau phù hoa
Chương 165: Người mặc áo tơi trên sông
Chương 166: Hôm nay rút kiếm
Chương 167: Không giết không chết, không chết không dừng
Chương 168: Run rẩy
Chương 169: Một đêm hai chốn nổi sát tâm
Chương 170: Chồng cũ của ta
Chương 171: Còn chưa đến nỗi muộn
Chương 172: Phàm nhân tầm tiên
Chương 173-1: Mượn cái đầu dùng một chút (1)
Chương 174-1: Lại chiến Tạ Bất Thần (1)
Chương 175-1: Chỉ có giết mà thôi! (1)
Chương 176: Viên tâm ý châu thứ ba
Chương 177: Người qua sông
Chương 178: Truy sát?
Chương 179-1: Mặt người dạ thú (1)
Chương 180: Trà trộn
Chương 181: Ý Trịch Trục
Chương 182-1: Món ăn trên mâm
Chương 183-1: Cát Lộc đao (1)
Chương 184: Giúp đạo hữu một tay
Chương 185: Tạ đạo hữu, còn mạng thì gặp lại!
Chương 186: Dế mèn
Chương 187: Gà chó không thăng thiên
Chương 188: Ta là môn hạ nhai sơn
Chương 189: Cho leo cây
Chương 190: Người đọc sách, Tạ Bất Thần
Chương 191-1: Chim cắt Vô Ác
Chương 192-1: Bất Động Linh (1)
Chương 193-1: Phiên Thiên Ấn (1)
Chương 194: Sát sinh
Chương 195: Thử rút kiếm
Chương 196: Quả thông
Chương 197: Hợp tác
Chương 198-1: Thù địch kề vai (1)
Chương 199-1: Bọ ngựa, Tạ Bất Thần (1)
Chương 200: Trong tranh có cá chép
Chương 201: Đại Minh Ấn
Chương 202: Thả cá bơi đi
Chương 203: Thiên cung phong thủy tốt
Chương 204: Đèn hồng trần ngàn trượng
Chương 205: Đội mồ Sống lại
Chương 206: Sơ hở duy nhất
Chương 207-1: Kì phùng địch thủ
Chương 208: Cờ thua một nước
Chương 209: Phật đỉnh chi chiến (1)
Chương 210: Phật đỉnh chi chiến (3)
Chương 211: Phật đỉnh chi chiến (3)
Chương 212: Phật đỉnh chi chiến (4)
Chương 213: Phật đỉnh chi chiến (Tiểu kết cục)
Chương 214: Quỷ đầu to và quỷ đầu nhỏ
Chương 215: Mới tới Cực Vực
Chương 216: Giọng nói nghe quen quen
Chương 217: Thuộc tính
Chương 218: Thỏa hiệp
Chương 219: Đọc đến đâu nhớ đến đó
Chương 220: Manh mối
Chương 221: Phẩm chất nghề nghiệp của Trương Thang
Chương 222: Ba hồn bảy phách
Chương 223: Đại tôn Kiến Sầu ra oai
Chương 224: Nửa bước khó đi, nguy cơ tứ phía
Chương 225: Thua rồi
Chương 226: Khách không mời mà đến
Chương 227: Cố nhân dạ đàm
Chương 228: Hùa nhau gian lận
Chương 229: Tại sao chết?
Chương 230: Phó quốc sư
Chương 231: Chiếu Ngã Kính
Chương 232: Uổng Tử thành
Chương 233: Vụ Trung Tiên
Chương 234: Coi như không có thù oán
Chương 235: Bậc Hữu Giới ra tay, Kiến Sầu hồn lìa khỏi xác
Chương 236: Ác quan mặt lạnh vô tình
Chương 237: Thôi Giác tra xét
Chương 238: Tượng Thông Thiên
Chương 239: Hải thị thận lâu
Chương 240: Chợ sơn hải
Chương 241: Ta mà nghèo?
Chương 242: Thần tài
Chương 243: Thân phận thần bí
Chương 244: Đánh lén!
Chương 245: Người và kiếm nhập một
Chương 246: Hình Ngộ giác ngộ
Chương 247: Những cành mai trong chiếc bình thần bí
Chương 248: Kiến Sầu chột dạ
Chương 249: Kho báu khủng của tiểu chồn
Chương 250: Yêu Họa
Chương 251: Đỉnh tranh tàn khốc
Chương 252: Đoạt sát
Chương 253: Bát phương diêm điện
Chương 254: Chín kiểu chữ viết
Chương 255: Bất ngờ dồn dập
Chương 256: Đổ đầy bảy phần
Chương 257: Luyện chế nghịch hồn đan
Chương 258: Thử đan
Chương 259: Khi thiên nghịch đạo
Chương 260: Sát tạ bất thần, trảm thất phân phách
Chương 301: Quyển 8 - 261: Thừa lệnh mà đến
Chương 302: Quyển 8 - 262: Nửa chữ
Chương 303: Quyển 8 - 263: Ngày cuối cùng
Chương 304: Quyển 9 - 264: Kiến Sầu là ai ?
Chương 305: Quyển 9 - 265: Bùng nổ
Chương 306: Quyển 9 - 266: Giang trành
Chương 307: Quyển 9 - 267: Thôi Giác siêu việt
Chương 308: Quyển 9 - 268: Chư phương anh hào
Chương 309: Quyển 9 - 269: Đồng đội siêu mạnh
Chương 310: Quyển 9 - 270: Để coi ngươi mất mạng lúc nào
Chương 311: Quyển 9 - 271: Cửa đồ Sát khai mở
Chương 312: Quyển 9 - 272: Tình thế hiểm nghèo trên đỉnh núi ở ngục Hàn Băng !
Chương 313: Quyển 9 - 273: Chung Lan Lăng
Chương 314: Quyển 9 - 274: Luật Luân hồi
Chương 315: Quyển 9 - 275: Thật thật giả giả
Chương 316: Quyển 9 - 276: Thư không tên người nhận
Chương 317: Quyển 9 - 277: Kiếm giáng tựa sấm sét, kiếm nặng tợ thái sơn
Chương 318: Quyển 9 - 278: Màn thoát hiểm ngoạn mục
Chương 319: Quyển 9 - 279: Dù Hư Ma thôn thiên phệ địa
Chương 320: Quyển 9 - 280: Làm giúp nàng
Chương 321: Quyển 9 - 281: Lệnh bài Nhai Sơn
Chương 322: Quyển 9 - 282: Lấy Phật táng tiền bối
Chương 323: Quyển 9 - 283: Nhường đường
Chương 324: Quyển 9 - 284: Giết trước là kính !
Chương 325: Quyển 9 - 285: Quần ẩu
Chương 326: Quyển 9 - 286: Đất trời dệt áo cho ta
Chương 327: Quyển 9 - 287: Trả lại sắc áo cho đất trời
Chương 328: Quyển 9 - 288: Chiến xa Khôn Ngũ Đô
Chương 329: Quyển 9 - 289: Oan gia ngõ hẹp
Chương 330: Quyển 9 - 290: Biến động ở Tuyết Vực
Chương 331: Quyển 9 - 291: Cõi súc sinh
Chương 332: Quyển 9 - 292: Tiểu chồn tới đây !
Chương 333: Quyển 9 - 293: Gió đen trong hố trời
Chương 334: Quyển 9 - 294: Quỳ ngưu và pháp điêu
Chương 335: Quyển 9 - 295: Một thoáng Thập Cửu Châu
Chương 336: Quyển 9 - 296: Chim cửu đầu
Chương 337: Quyển 9 - 297: Ngọc niết
Chương 338: Quyển 9 - 298: Triêu Sinh đến rồi
Chương 339: Quyển 9 - 299: Cái gọi là bạn cũ
Chương 340: Quyển 9 - 300: Một người cũng đủ giữ ải
Chương 341: Quyển 9 - 301: Luận về chính tà
Chương 342: Quyển 9 - 302: Tầng áp chót
Chương 343: Quyển 9 - 303: Bí mật của Chung Lan Lăng
Chương 344: Quyển 9 - 304: Tiễn ngươi lên đường
Chương 345: Quyển 9 - 305: Vừa đi vừa đánh
Chương 346: Quyển 9 - 306: Tầng địa ngục thứ mười tám
Chương 347: Quyển 9 - 307: Thích thiên tạo hóa trận
Chương 348: Quyển 9 - 308: Tứ tượng bạch ngọc miện
Chương 349: Quyển 9 - 309: Phong thái bất bại
Chương 350: Quyển 9 - 310: Ta từ Nhai Sơn đến
Không tìm thấy chương nào phù hợp