Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 2: Đã quyết định
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Ngũ Tử Bình cảm thấy rất may mắn. Vì Ly Lạc không kêu y tự chính mình trở về bởi căn bản y cũng không biết phòng mình ở đâu.
Y bị chăn bông thật dày bao lấy người, mắt y cái gì cũng nhìn không thấy. Người khiêng y cũng không nhìn tới tình trạng của y, thẳng đến khi hết xóc nảy được thay thế bởi sự bằng phẳng, quanh người đều đã yên tĩnh. Ngũ Tử Bình mới từ chiếc chăn bọc mình chui ra ngoài.
Y ngạc nhiên ngồi ở giường thần người rất lâu. Đầu óc hỗn loạn của Ngũ Tử Bình mới bình tĩnh được một chút sau đó y bắt đầu di chuyển.
Tối hôm qua, y rõ ràng ở trong phòng mình thuê ngủ đến vừa tỉnh lại lần nữa thì tất thảy đều thay đổi. Ngũ Tử Bình tin tưởng thân thể này không phải là của y. Bởi vì thanh niên kia tự xưng Ly Lạc, gọi y là Ly Hận Thiên…
Ngũ Tử Bình đánh giá bốn phía: mắt thấy phía xa ngoài cửa sổ, cảnh tượng bên kia là cung điện như đã từng thấy qua. Trong phòng đặt một cái bàn trà,mặt bàn trà cổ được đúc bằng đá hoa cương khắc hoạ bát tiên, còn có khung cửa sổ khắp phòng đều là dán giấy trắng. Ai~ Y đã không còn ở thế giới hiện đại khoa học kĩ thuật phát triển nữa rồi, mà đã về tới cổ đại a…
Y không biết bây giờ là triều đại gì. Y đối với tình huống nơi này vẫn là không biết gì. Bất quá, Ngũ Tử Bình cảm thấy y vừa rồi quyết định là hoàn toàn chính xác về chuyện của mình. Y không thể để bất luận kẻ nào biết…
Vì phải tự bảo vệ mình, cũng vì muốn giảm bớt phiền phức không cần thiết.
Ngũ Tử Bình than nhẹ một tiếng, y muốn nói với bản thân: mình đã đến nơi này rồi cũng nên bình tâm lại mà nghĩ xem làm cách nào để sống được an ổn đây a. Bất quá, y cúi đầu liền nhìn thấy cả người mình, từ trên xuống dưới th*n th* tr*n tr** của chính mình loang lổ đầy ấn ký. Ngũ Tử Bình khá khó khăn mà điều chỉnh tâm tình hoảng hốt bình tĩnh lại, bây giờ y lại nhìn thấy như vậy tâm tình liền nhất thời lại lần nữa buộc chặt.
Xem tình huống, thân thể này với con của y quan hệ cũng không tốt hoặc có thể nói là gần như không ổn.
Thế gian này sẽ không có người sẽ cùng phụ thân của chính mình mà phát sinh quan hệ bất chính như vậy. Có lẽ, trong mắt hắn đây là có thể cách trả thù. Thân là một người nam nhân lại bị nhi tử của chính mình đặt ở dưới thân…
Mặc kệ Ly Lạc xuất phát từ tâm tư gì. Chính là, Ngũ Tử Bình khi bước vào thế giới này sau đó mới biết đến mối quan hệ phụ tử này. Đây là nan đề khó giải nhất.
Nam nhân xoa cái eo như nhũn ra của chính mình. Hôm qua chân này của y bị tách ra một thời gian dài. Hiện tại, cảm giác trên người như bị dẫm nát qua, thật là thập phần không dễ chịu. Bất quá, may mắn là khi y đứng lên lại không té ngã lần nữa. Chỉ là bước đi, di chuyển từ từ còn chậm hơn so với ốc sên lại ko có ai giúp đỡ a.
Trên bàn bát tiên có để một bọc vải nhỏ bao lại đồ gì đó, Ngũ Tử Bình mở ra sau đó lật ra tìm được vài bộ quần áo. Y lăn qua lộn lại nhìn trong chốc lát. Quần áo này nọ thiết kế cũng không quá rườm rà, y s* s**ng một chút rồi liền mặc vào người.
Bất quá sau khi mặc xong quần áo, y cũng đã mệt mỏi đầu đã đầy mồ hôi.
Y chỉnh lại vạt áo rồi lấy tay Áo lau mồ hôi. Trong nháy mắt, y nhìn thấy một cái gương đồng trên bàn. Ở cung điện khi nãy, y không nhìn được bản thân mình có hình dạng như thế nào. Ngũ Tử Bình rất muốn nhìn xem khuôn mặt rồi bộ dáng của y hiện tại. Lúc này, y liền vịn rồi men theo mặt bàn thong thả đi đến gương đồng.
Gương đồng phản chiếu hình ảnh rõ ràng hơn nhiều so với trong suy nghĩ của y. Ngũ Tử Bình hoảng sợ, không ngừng xoay người ở mọi góc độ khác nhau để nhìn bản thân trong gương. Y ngắm nghía ‘gương mặt mới’ xinh đẹp phô trương này. Không thể không nói, gương mặt này của y cũng đẹp đến mức phô trương quá đi…
Ly Lạc quả thực tuấn mỹ nhưng là mang vẻ lãnh ngạo quá mức. Mà trước mắt khuôn mặt này rõ ràng so với hắn lại mang nhiều hơn một tia thành thục ổn trọng. Trong đó, còn lộ ra một tia ôn nhu. Ngũ quan xinh xắn, phối hợp tỉ lệ lại đối xứng. Những người Ngũ Tử Bình đã nhìn qua mà xưng là suất ca thì so với gương mặt này của y đều trở thành trò cười.
Người này như vậy mà đã có nhi tử lớn thế kia. Nhưng, Ngũ Tử Bình cảm thấy y một chút cũng không già, độ tuổi này của y thoạt nhìn cũng có chút hương vị.
Trách không được, Ly Lạc đem từ ‘câu dẫn’ này dùng đến trên người y. Ngũ Tử Bình cảm thấy, khuôn mặt này cũng đủ hại nước hại dân.
Thật sự là hoàn mỹ, lấy không ra một chút tì vết.
Thậm chí y có chút hoài nghi. Ly Lạc với chủ nhân trước của thân thể này phát sinh quan hệ, là vì trả thù, hay là bị khuôn mặt này của y mà mê muội…
Y nhẹ nhàng sờ mặt mình hai cái. Đối với gương mặt này, y gần như vừa lòng. Ban đầu y nghe tên mình rồi nghĩ tới mặt y có lẽ giống nhau vốn chỉ là dạng bình thường, căn bản không có gì đặc sắc.
Tuy rằng trong một chốc lát, y còn có chút không tiếp thụ được. Nhưng, Ngũ Tử Bình cảm thấy y rất nhanh sẽ tập thành thói quen.
Thích trang điểm, sửa soạn để được mọi người chú ý, quan tâm cũng không chỉ có nữ nhân mới được làm. Nam nhân cũng muốn vậy. Ngũ Tử Bình ở đằng kia ngắm mình chốc lát trước gương đồng. Bỗng, y nghe được một trận tiếng đập cửa dồn dập nhưng không lớn lắm truyền vào. Ngũ Tử Bình còn chưa kịp lên tiếng trả lời thì cửa phòng liền được người ngoài cửa mở ra đi vào.
Một người mặc trang phục cổ đại cúi đầu tiến vào, Ngũ Tử Bình cảm thấy quần áo kia không có gì đặc sắc. Nói vậy, đây chính là quần áo của người bình thường. Y không biết thân phận Ly Lạc là gì. Nhưng, vừa rồi y nghe được Ly Lạc nói ‘Thị vệ’, còn nói ‘Khởi hành’. Nói vậy, Ly Lạc có thể là quan to quý nhân nào đó, đang phải cải trang vi hành…
– Gia, chủ tử nói, để ngài nhanh dùng điểm tâm ngay sau đó liền tức khắc khởi hành.
Người nọ nói xong, liền lễ phép lui xuống đi ra ngoài. Ngũ Tử Bình nhìn thoáng qua trên bàn: chén cháo thanh đạm bình thường dùng để ăn sáng. Lập tức liền ra một quyết định, nếu y chủ yếu muốn che dấu thân phận của chính mình thì y phải đóng vai nhân vật Ly Hận Thiên thật hoàn hảo. Y sẽ nghĩ biện pháp để biết được Ly Hận Thiên vốn là một người như thế nào một cách triệt để từ tính cách cùng với thói quen của y.
Vì vậy, từ giờ trở đi Ngũ Tử Bình không hề tồn tại mà người đứng trước gương đồng này, chính là Ly Hận Thiên.
Y bị chăn bông thật dày bao lấy người, mắt y cái gì cũng nhìn không thấy. Người khiêng y cũng không nhìn tới tình trạng của y, thẳng đến khi hết xóc nảy được thay thế bởi sự bằng phẳng, quanh người đều đã yên tĩnh. Ngũ Tử Bình mới từ chiếc chăn bọc mình chui ra ngoài.
Y ngạc nhiên ngồi ở giường thần người rất lâu. Đầu óc hỗn loạn của Ngũ Tử Bình mới bình tĩnh được một chút sau đó y bắt đầu di chuyển.
Tối hôm qua, y rõ ràng ở trong phòng mình thuê ngủ đến vừa tỉnh lại lần nữa thì tất thảy đều thay đổi. Ngũ Tử Bình tin tưởng thân thể này không phải là của y. Bởi vì thanh niên kia tự xưng Ly Lạc, gọi y là Ly Hận Thiên…
Ngũ Tử Bình đánh giá bốn phía: mắt thấy phía xa ngoài cửa sổ, cảnh tượng bên kia là cung điện như đã từng thấy qua. Trong phòng đặt một cái bàn trà,mặt bàn trà cổ được đúc bằng đá hoa cương khắc hoạ bát tiên, còn có khung cửa sổ khắp phòng đều là dán giấy trắng. Ai~ Y đã không còn ở thế giới hiện đại khoa học kĩ thuật phát triển nữa rồi, mà đã về tới cổ đại a…
Y không biết bây giờ là triều đại gì. Y đối với tình huống nơi này vẫn là không biết gì. Bất quá, Ngũ Tử Bình cảm thấy y vừa rồi quyết định là hoàn toàn chính xác về chuyện của mình. Y không thể để bất luận kẻ nào biết…
Vì phải tự bảo vệ mình, cũng vì muốn giảm bớt phiền phức không cần thiết.
Ngũ Tử Bình than nhẹ một tiếng, y muốn nói với bản thân: mình đã đến nơi này rồi cũng nên bình tâm lại mà nghĩ xem làm cách nào để sống được an ổn đây a. Bất quá, y cúi đầu liền nhìn thấy cả người mình, từ trên xuống dưới th*n th* tr*n tr** của chính mình loang lổ đầy ấn ký. Ngũ Tử Bình khá khó khăn mà điều chỉnh tâm tình hoảng hốt bình tĩnh lại, bây giờ y lại nhìn thấy như vậy tâm tình liền nhất thời lại lần nữa buộc chặt.
Xem tình huống, thân thể này với con của y quan hệ cũng không tốt hoặc có thể nói là gần như không ổn.
Thế gian này sẽ không có người sẽ cùng phụ thân của chính mình mà phát sinh quan hệ bất chính như vậy. Có lẽ, trong mắt hắn đây là có thể cách trả thù. Thân là một người nam nhân lại bị nhi tử của chính mình đặt ở dưới thân…
Mặc kệ Ly Lạc xuất phát từ tâm tư gì. Chính là, Ngũ Tử Bình khi bước vào thế giới này sau đó mới biết đến mối quan hệ phụ tử này. Đây là nan đề khó giải nhất.
Nam nhân xoa cái eo như nhũn ra của chính mình. Hôm qua chân này của y bị tách ra một thời gian dài. Hiện tại, cảm giác trên người như bị dẫm nát qua, thật là thập phần không dễ chịu. Bất quá, may mắn là khi y đứng lên lại không té ngã lần nữa. Chỉ là bước đi, di chuyển từ từ còn chậm hơn so với ốc sên lại ko có ai giúp đỡ a.
Trên bàn bát tiên có để một bọc vải nhỏ bao lại đồ gì đó, Ngũ Tử Bình mở ra sau đó lật ra tìm được vài bộ quần áo. Y lăn qua lộn lại nhìn trong chốc lát. Quần áo này nọ thiết kế cũng không quá rườm rà, y s* s**ng một chút rồi liền mặc vào người.
Bất quá sau khi mặc xong quần áo, y cũng đã mệt mỏi đầu đã đầy mồ hôi.
Y chỉnh lại vạt áo rồi lấy tay Áo lau mồ hôi. Trong nháy mắt, y nhìn thấy một cái gương đồng trên bàn. Ở cung điện khi nãy, y không nhìn được bản thân mình có hình dạng như thế nào. Ngũ Tử Bình rất muốn nhìn xem khuôn mặt rồi bộ dáng của y hiện tại. Lúc này, y liền vịn rồi men theo mặt bàn thong thả đi đến gương đồng.
Gương đồng phản chiếu hình ảnh rõ ràng hơn nhiều so với trong suy nghĩ của y. Ngũ Tử Bình hoảng sợ, không ngừng xoay người ở mọi góc độ khác nhau để nhìn bản thân trong gương. Y ngắm nghía ‘gương mặt mới’ xinh đẹp phô trương này. Không thể không nói, gương mặt này của y cũng đẹp đến mức phô trương quá đi…
Ly Lạc quả thực tuấn mỹ nhưng là mang vẻ lãnh ngạo quá mức. Mà trước mắt khuôn mặt này rõ ràng so với hắn lại mang nhiều hơn một tia thành thục ổn trọng. Trong đó, còn lộ ra một tia ôn nhu. Ngũ quan xinh xắn, phối hợp tỉ lệ lại đối xứng. Những người Ngũ Tử Bình đã nhìn qua mà xưng là suất ca thì so với gương mặt này của y đều trở thành trò cười.
Người này như vậy mà đã có nhi tử lớn thế kia. Nhưng, Ngũ Tử Bình cảm thấy y một chút cũng không già, độ tuổi này của y thoạt nhìn cũng có chút hương vị.
Trách không được, Ly Lạc đem từ ‘câu dẫn’ này dùng đến trên người y. Ngũ Tử Bình cảm thấy, khuôn mặt này cũng đủ hại nước hại dân.
Thật sự là hoàn mỹ, lấy không ra một chút tì vết.
Thậm chí y có chút hoài nghi. Ly Lạc với chủ nhân trước của thân thể này phát sinh quan hệ, là vì trả thù, hay là bị khuôn mặt này của y mà mê muội…
Y nhẹ nhàng sờ mặt mình hai cái. Đối với gương mặt này, y gần như vừa lòng. Ban đầu y nghe tên mình rồi nghĩ tới mặt y có lẽ giống nhau vốn chỉ là dạng bình thường, căn bản không có gì đặc sắc.
Tuy rằng trong một chốc lát, y còn có chút không tiếp thụ được. Nhưng, Ngũ Tử Bình cảm thấy y rất nhanh sẽ tập thành thói quen.
Thích trang điểm, sửa soạn để được mọi người chú ý, quan tâm cũng không chỉ có nữ nhân mới được làm. Nam nhân cũng muốn vậy. Ngũ Tử Bình ở đằng kia ngắm mình chốc lát trước gương đồng. Bỗng, y nghe được một trận tiếng đập cửa dồn dập nhưng không lớn lắm truyền vào. Ngũ Tử Bình còn chưa kịp lên tiếng trả lời thì cửa phòng liền được người ngoài cửa mở ra đi vào.
Một người mặc trang phục cổ đại cúi đầu tiến vào, Ngũ Tử Bình cảm thấy quần áo kia không có gì đặc sắc. Nói vậy, đây chính là quần áo của người bình thường. Y không biết thân phận Ly Lạc là gì. Nhưng, vừa rồi y nghe được Ly Lạc nói ‘Thị vệ’, còn nói ‘Khởi hành’. Nói vậy, Ly Lạc có thể là quan to quý nhân nào đó, đang phải cải trang vi hành…
– Gia, chủ tử nói, để ngài nhanh dùng điểm tâm ngay sau đó liền tức khắc khởi hành.
Người nọ nói xong, liền lễ phép lui xuống đi ra ngoài. Ngũ Tử Bình nhìn thoáng qua trên bàn: chén cháo thanh đạm bình thường dùng để ăn sáng. Lập tức liền ra một quyết định, nếu y chủ yếu muốn che dấu thân phận của chính mình thì y phải đóng vai nhân vật Ly Hận Thiên thật hoàn hảo. Y sẽ nghĩ biện pháp để biết được Ly Hận Thiên vốn là một người như thế nào một cách triệt để từ tính cách cùng với thói quen của y.
Vì vậy, từ giờ trở đi Ngũ Tử Bình không hề tồn tại mà người đứng trước gương đồng này, chính là Ly Hận Thiên.
Sủng Đa (Sủng Cha)
Tác giả: Lạc Dận
311 chương | 1,075 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1-1: Tiết tử
Chương 2: Đã quyết định
Chương 3: Trọ lại thôn trang
Chương 4: Không có nam nhân
Chương 5: Một hồi diễm ngộ
Chương 6: Phản kháng lần đầu
Chương 7: Còn kém một chút
Chương 8: Lần đầu chiến đấu
Chương 9: Đã lường trước ở bên ngoài
Chương 10: Khiếp sợ kinh hãi
Chương 11: Nước miếng hòa cháo
Chương 12: Ăn cháo ra sao
Chương 13: Xảy ra ngoài ý muốn
Chương 14: Phán đoán sai lầm
Chương 15: Mấu chốt phá giải
Chương 16: Quay về nhà
Chương 17: Gia đình vặn vẹo
Chương 18: Thế giới bi thảm
Chương 19: Trong đó có nguyên nhân
Chương 20: Tai bay vạ gió
Chương 21: Tự làm tự chịu
Chương 22: Lại náo nhiệt
Chương 23: Phiền toái lớn
Chương 24: Muốn sụp đổ
Chương 25: Y khiêu khích
Chương 26: Y chết chắc rồi
Chương 27: Y bị tính kế
Chương 28: Vô hạn 囧
Chương 29: Lại gặp
Chương 30: Thích thượng
Chương 31: Ăn quá no
Chương 32: Lại xuất hiện
Chương 33: Không rõ lí do
Chương 34: Đừng nóng giận
Chương 35: An nhàn mà trôi qua
Chương 36: Nhìn thấy quỷ
Chương 37: Bị dọa sợ
Chương 38: Bị khi dễ
Chương 39: Y đã quá xúc động
Chương 40: Bị bắt đi
Chương 41: Lại trúng chiêu
Chương 42: Quá bi đát
Chương 43: Được cứu ra
Chương 44: Có manh mối
Chương 45: Muốn đánh nhau
Chương 46: Có kết luận
Chương 47: Liền ghen tị
Chương 48: Được tự do
Chương 49: Muốn chứng thực
Chương 50: Tiểu kiêu ngạo
Chương 51: Có bí mật
Chương 52: Đừng chấp nhất
Chương 53: Dựa vào quan hệ
Chương 54: Loạn lo lắng
Chương 55: Có chút thay đổi
Chương 56: Bị thụ thương
Chương 57: Chỉ là đoàn viên
Chương 58: Ngắm trăng
Chương 59: Phải rời khỏi
Chương 60: Thu lễ vật
Chương 61: Bị phát hiện
Chương 62: Xướng tuồng
Chương 63: Dụ dỗ
Chương 64: Thật sự mệt mỏi
Chương 65: Bị hiểu lầm
Chương 66: Phải cải cách
Chương 67: Có hành động
Chương 68: Muốn thành thân
Chương 69: Đều đã quyết định
Chương 70: Thật sự đã bắt đầu
Chương 71: Có tính tình
Chương 72: Đều làm sao vậy
Chương 73: Nói lập trường
Chương 74: Uống chút rượu
Chương 75: Phải quay về
Chương 76: Đàm phán điều kiện
Chương 77: Thức ăn gia đình
Chương 78: Có chút khẩn trương
Chương 79: Cần phải rạch ròi
Chương 80: Làm sao vậy
Chương 81: Cẩn thận suy nghĩ
Chương 82: Không cô đơn
Chương 83: Bị vạch trần
Chương 84: Lúc nên vãn hồi
Chương 85: Biết một chút
Chương 86: Có chút kinh hỉ
Chương 87: Ở lại khách điếm
Chương 88: Muốn đi
Chương 89: Vô cùng sợ hãi
Chương 90: Là ai thắng
Chương 91: Bắt đầu đánh nhau
Chương 92: Đối với y rất tốt
Chương 93: Có thói quen
Chương 94: Có mi mục
Chương 95: Quỷ vương đến đây
Chương 96: Chút ấm áp
Chương 97: Dùng mưu kế
Chương 98: Bị khiêu dẫn
Chương 99: Lại vào thành
Chương 100: Bị vây xem
Chương 101: Mộc nhai phát hỏa
Chương 102: Cho ngươi hỏi
Chương 103: Giám định châu tử
Chương 104: Thật trực tiếp
Chương 105: Có ước định
Chương 106: Có phát hiện
Chương 107: Hay là đi
Chương 108: Xảy ra vấn đề
Chương 109: Có khó khăn
Chương 110: Sắp điên rồi
Chương 111: Càng sợ hãi
Chương 112: Có cửa ra
Chương 113: Đến nơi
Chương 114: Thức ăn thật là dở
Chương 115: Ly lạc tái sinh
Chương 116: Thất nổi bão
Chương 117: Tình báo hữu ích
Chương 118: Hiểu rõ nhiệm vụ
Chương 119: Liền làm một lần
Chương 120: Chút ấm áp
Chương 121: Hạ đại tuyết
Chương 122: Kể lại chuyện xưa
Chương 123: Phải thay đổi
Chương 124: Chân ý bên ngoài
Chương 125: Mặt đối mặt
Chương 126: Phải ra đi
Chương 127: Về nhà
Chương 128: Qua năm mới
Chương 129: Tính sổ nợ
Chương 130: Có quyết định
Chương 131: Đều đã đến
Chương 132: Phân thắng bại
Chương 133: Sinh quái bệnh
Chương 134: Phơi nắng
Chương 135: Lại phát bệnh
Chương 136: Có chút ấm áp
Chương 137: Tốt hơn một chút
Chương 138: Tiếp tục tranh đoạt
Chương 139: Gặp bằng hữu
Chương 140: Chúc mừng ngươi
Chương 141: Đã sớm biết
Chương 142: Ở tạm vài ngày
Chương 143: Rất kinh ngạc
Chương 144: Tất cả đều chết
Chương 145: Bị cuốn hút
Chương 146: Ai đã trở lại
Chương 147: Lại tụ hội
Chương 148: Dự tiệc
Chương 149: Rốt cuộc cũng xong rồi
Chương 150: Kết làm đồng minh
Chương 151: Vết thương của thất rất tốt
Chương 152: Gặp mặt thân ái
Chương 153: Mời nhớ kĩ
Chương 154: Cổ đã được khống chế
Chương 155: Thật là vui
Chương 156: Nửa đêm chạy đi
Chương 157: Chân thành khẳng định
Chương 158: Bị phát hiện
Chương 159: Vô cùng chấn kinh
Chương 160: Ta từ bỏ
Chương 161: Đặt bẫy
Chương 162: Đều biết
Chương 163: Đều thẳng thắn
Chương 164: Đích đến
Chương 165: Cùng nhau đối mặt
Chương 166: Ta để lại
Chương 167: Đều đã kết thúc
Chương 168: Tâm sự
Chương 169: Hắn tỏ thái độ
Chương 170: Bắt đầu tu luyện
Chương 171: Được phần thưởng
Chương 172: Đi hẹn hò
Chương 173: Ước nguyện trong tâm
Chương 174: Chơi đùa vui vẻ
Chương 175: Là của ta
Chương 176: Doạ sợ chết người
Chương 177: Mộc nhai thay đổi
Chương 178: Mới biết yêu
Chương 179: Hắn thừa nhận
Chương 180: Không gánh nặng
Chương 181: Đổi mục tiêu
Chương 182: Đang lúc này
Chương 183: Đi tẩu táng
Chương 184: Bị phê bình
Chương 185: Ăn không ngồi rồi
Chương 186: Làm tiểu nhị
Chương 187: Bị tra tấn
Chương 188: Cho ngươi dỗ
Chương 189: Ra khỏi thành
Chương 190: Đi thăm dò
Chương 191: Phát hỏa lớn rồi
Chương 192: Xảy ra chuyện
Chương 193: Bị đánh lén
Chương 194: Nhìn thấy mặt
Chương 195: Không có bí mật
Chương 196: Bị hiếp bức
Chương 197: Thật bất đắc dĩ
Chương 198: Muốn đánh người
Chương 199: Bị giam cầm
Chương 200: Trốn không thoát
Chương 201: Muốn khai chiến
Chương 202: Không ngăn cản được
Chương 203: Vô huyên tuyên chiến
Chương 204: Bắt đầu đánh
Chương 205: Bị buộc phải nóng nảy
Chương 206: Ác mộng bắt đầu
Chương 207: Bị nghi ngờ
Chương 208: Bị ướp lạnh
Chương 209: Bị động rung động
Chương 210: Nói ra
Chương 211: Chuyện đương nhiên phải làm
Chương 212: Hành động khó hiểu
Chương 213: Thật muốn chết
Chương 214: Đánh phản kích
Chương 215: Âm mưu đùa giỡn
Chương 216: Báo tin dữ
Chương 217: Hoàn toàn thẳng thắn
Chương 218: Chạy đi
Chương 219: Đến nơi
Chương 220: Tất cả đều ở đây
Chương 221: Động chân chương
Chương 222: Nảy sinh sự thay đổi
Chương 223: Thiên phạt giáng xuống
Chương 224: Ranh giới sinh tử
Chương 225: Không nên chết
Chương 226: Cùng chết
Chương 227: Đều đã kết thúc
Chương 228: Nói chuyện sau đó
Chương 229: Mém chết
Chương 230: Bù đắp lại ban đầu
Chương 231: Lại ăn cháo
Chương 232: Y quyết tuyệt
Chương 233: Nói ra tiếng lòng
Chương 234: Đi trước một bước
Chương 235: Đáp trả một cước
Chương 236: Thành tâm hối hận
Chương 237: Đều đã bắt đầu
Chương 238: Đừng uống rượu
Chương 239: Dẫn người đến đây
Chương 240: Có giải thích
Chương 241: Đến xin giúp đỡ
Chương 242: An bài rất tốt
Chương 243: Lưu lại
Chương 244: Rất khó chịu
Chương 245: Doạ chết hắn
Chương 246: Đề nghị mời
Chương 247: Bước vào chùa
Chương 248: Đã định là bị ăn
Chương 249: Muốn cùng tắm
Chương 250: Rất thiếu đạo đức
Chương 251: Cho lương thực
Chương 252: Lại qua một năm
Chương 253: Ngồi xuống chơi cờ
Chương 254: Đột ngột thay đổi
Chương 255: Nói ra
Chương 256: Trải qua sinh nhật
Chương 257: Giao cho ngươi
Chương 258: Níu kéo không ngừng
Chương 259: Trở về với cát bụi
Chương 260: Thật sự xuất gia
Chương 261: Không ngừng đuổi
Chương 262: Lí làm loạn
Chương 263: Đi mua thức ăn
Chương 264: Đến quán trà
Chương 265: Biến bận rộn
Chương 266: Hoàn toàn đã ngã bệnh
Chương 267: Bị tính kế
Chương 268: Hợp mưu
Chương 269: Thật sự say
Chương 270: Quá nhiều người
Chương 271: Thật sự đã sang trang mới
Chương 272: Đều đã kết thúc
Chương 273: Tỉnh lại
Chương 274: Hoàn toàn lui bước
Chương 275: Văn diệu đến đây
Chương 276: Rất ủy khuất
Chương 277: Tất cả đều đã qua
Chương 278: Bất kể là ai
Chương 279: Tất cả đều đồng ý
Chương 280: Bị tập kích vào đêm khuya
Chương 281: Cuối cùng cũng đã gặp lại
Chương 282: Thành toàn cho
Chương 283: Hoàn toàn tiếp nhận
Chương 284: Chính văn hoàn
Chương 285: Phiên ngoại 1: Ngắm toàn gia nhà này - Ra khỏi cửa nhỏ này
Chương 286: Văn diệu tức giận
Chương 287: Cùng đường
Chương 288: Trở lại văn gia
Chương 289: Y là cha của ta
Chương 290: Ở tại văn phủ
Chương 291: Cuộc sống về đêm
Chương 292: Bọ ngựa bắt ve
Chương 293: Là nam nhân của y
Chương 294: Phiên ngoại 2: Nhìn toàn gia nhà này - Còn có hậu chiêu
Chương 295: Lại lui một bước
Chương 296: Không lời hỏi trời
Chương 297: Thổn thức không thôi
Chương 298: Không dễ làm a
Chương 299: Rời khỏi văn phủ
Chương 300: Một thằng nhãi con
Chương 301: Kim tự chiêu bài
Chương 302: Nhắc lại chuyện cũ
Chương 303: Tâm của mộc nhai
Chương 304: Phiên ngoại 3: Nhìn toàn gia nhà này. [ toàn văn hoàn ]- Khách không mời mà đến
Chương 305: Giải quyết thiết lặc
Chương 306: Tín vật đính ước
Chương 307: Cười một cái đi
Chương 308: Ba ngàn giai nhân
Chương 309: Làn da không tồi
Chương 310: Huynh đệ hòa thuận
Chương 311: Kết thúc
Không tìm thấy chương nào phù hợp