Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 55: Bỏ lỡ đứa bé
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Nhiệm vụ kế tiếp của Trình Mai Tây là mua cho ba một cái cần câu mới, Ba Trình trực tiếp đưa Trình Mai Tây đến cửa hàng dụng cụ câu cá mà ông thường hay đến, Mẹ Trình trêu ghẹo: “Ông đã xem trước rồi đặc biệt chờ Mai Tây trở lại mua cho ông nga!”
Ba Trình cười: “Tôi còn lâu mới giống như bà, tôi mong con gái mua cần câu cho tôi, không giống như bà, muốn con gái mua cho bà mà lại mắc cỡ ngại ngùng không cần, con gái tôi nói mua cho tôi tôi liền muốn, là chồng của con gái đưa, là tâm ý của bọn nó, không phải là chuyện tiền nong.”
Mẹ Trình méo miệng: “Ông muốn, vậy chọn nhanh đi!”
Ba Trình chọn một cái cần câu giá hơn một ngàn đồng, Trình Mai Tây hỏi chủ tiệm: “Cần câu tốt nhất ở đây giá bao nhiêu, chọn cho ba tôi cái tốt nhất ấy.”
Chủ tiệm vội chạy ra phía sau tiệm lấy ra một cái khác: “Đây là cần câu vừa ráp xong được nhập khẩu từ Nhật Bản, giá bán 3500, thầy Trình là khách quen, xem như 3000 đi!”
Ba Trình khăng khăng muốn lấy cái cần câu do chính ông chọn kia: “Con gái ngốc, ba cũng đâu phải là tuyển thủ chuyên nghiệp, chỉ là giải trí mà thôi. Hơn nữa, cần câu không phải càng mắc càng tốt, lấy kỹ thuật của ba con, cho dù là sào tre cũng có thể câu được cá lớn.”
Trình Mai Tây không kiên trì nữa, trả tiền mua cái cần câu do chính Ba Trình chọn, nhìn đồng hồ đã sắp chín giờ, ba người liền bắt đầu chậm rãi dạo trở về .
Đi đến vườn hoa trước cửa nhà thì gặp được một đám trẻ con đang đốt pháo hoa, trong đó có một đứa bé khoảng năm tuổi hấp dẫn sự chú ý của Trình Mai Tây, mắt đứa bé tròn to, thân thể rất khỏe mạnh, mỗi khi một pháo hoa được đốt lên thì nó sẽ ở bên cạnh vỗ tay vui mừng nhảy nhót và cười to, khi nhìn thấy pháo hoa vừa xoay tròn vừa phát ra tia lửa cùng tiếng pháo hoa, nó sẽ nhảy đặc biệt hăng say.
Trình Mai Tây nhìn đứa bé này, có chút mất hồn, nếu như năm đó cô sinh đứa bé kia, vậy thì cũng lớn chừng này rồi, có thể trong lễ mừng năm mới cũng sẽ cười nhảy xem pháo hoa đi, đáng tiếc cô không thể chuẩn bị tốt để nghênh đón đứa bé kia đến.
Nhìn thấy dáng vẻ thương cảm của Trình Mai Tây, Mẹ Trình có chút đau lòng: “Làm sao vậy, nhớ tới đứa bé kia rồi, nếu như giữ lại đứa bé đó chắc hẳn cũng lớn như đứa bé trai kia vậy. Thoáng một cái cũng đã nhiều năm trôi qua rồi sao vẫn chưa mang thai.”
Nói xong, Mẹ Trình không nhịn được thở dài hai tiếng, sau đó lại phấn chấn tinh thần khuyên Trình Mai Tây: “Không giữ lại đứa bé kia chung quy cũng xem như là không có duyên phận với các con, đừng đau lòng, các con còn trẻ rồi cũng sẽ có đứa bé.”
Trình Mai Tây gật đầu, cúi đầu bước đi, Ba Mẹ Trình đi bên cạnh cũng không nói chuyện, ba người lặng lẽ đi về phía trước.
Đó là thời điểm Trình Mai Tây và Lục Tử Minh kết hôn được ba tháng, Trình Mai Tây bất ngờ phát hiện mình mang thai, bởi vì công việc của hai người đều bề bộn, cũng không có cơ sở kinh tế gì, hai bên cũng chưa chuẩn bị tinh thần để nghênh đón đứa bé. Sau khi bàn bạc liền quyết định bỏ đứa bé này.
Lúc ấy việc giữ hay không giữ đứa bé được xin ý kiến của mẹ Trình Mai Tây, ý của Mẹ Trình là giữ lại đứa bé, nếu bọn họ không chăm sóc được thì bà có thể đến đây giúp một tay. Lúc đó Trình Mai Tây bọn họ còn ở phòng thuê, Mẹ Trình còn đưa ra một phương án khác, chính là đứa bé sau khi được sinh ra sẽ đưa về Trùng Khánh cho bà chăm sóc.
Trình Mai Tây lúc ấy mới vào làm tại Nam Thiên, cô tâm cường khí thịnh, không muốn sinh đứa bé để bị trói chặt tay chân, muốn đánh liều hai năm, khi điều kiện kinh tế chuyển biến tốt hơn sẽ suy nghĩ về chuyện đứa nhỏ. Kết quả, gần hai năm điều kiện về mọi mặt cũng từ từ tốt lên, hai người đã sớm không ngừa thai nữa rồi, thế nhưng đứa bé hy vọng đã lâu lại chậm chạp không đến, đây hầu như trở thành tâm bệnh chung của cả hai bên.
Ba Trình cười: “Tôi còn lâu mới giống như bà, tôi mong con gái mua cần câu cho tôi, không giống như bà, muốn con gái mua cho bà mà lại mắc cỡ ngại ngùng không cần, con gái tôi nói mua cho tôi tôi liền muốn, là chồng của con gái đưa, là tâm ý của bọn nó, không phải là chuyện tiền nong.”
Mẹ Trình méo miệng: “Ông muốn, vậy chọn nhanh đi!”
Ba Trình chọn một cái cần câu giá hơn một ngàn đồng, Trình Mai Tây hỏi chủ tiệm: “Cần câu tốt nhất ở đây giá bao nhiêu, chọn cho ba tôi cái tốt nhất ấy.”
Chủ tiệm vội chạy ra phía sau tiệm lấy ra một cái khác: “Đây là cần câu vừa ráp xong được nhập khẩu từ Nhật Bản, giá bán 3500, thầy Trình là khách quen, xem như 3000 đi!”
Ba Trình khăng khăng muốn lấy cái cần câu do chính ông chọn kia: “Con gái ngốc, ba cũng đâu phải là tuyển thủ chuyên nghiệp, chỉ là giải trí mà thôi. Hơn nữa, cần câu không phải càng mắc càng tốt, lấy kỹ thuật của ba con, cho dù là sào tre cũng có thể câu được cá lớn.”
Trình Mai Tây không kiên trì nữa, trả tiền mua cái cần câu do chính Ba Trình chọn, nhìn đồng hồ đã sắp chín giờ, ba người liền bắt đầu chậm rãi dạo trở về .
Đi đến vườn hoa trước cửa nhà thì gặp được một đám trẻ con đang đốt pháo hoa, trong đó có một đứa bé khoảng năm tuổi hấp dẫn sự chú ý của Trình Mai Tây, mắt đứa bé tròn to, thân thể rất khỏe mạnh, mỗi khi một pháo hoa được đốt lên thì nó sẽ ở bên cạnh vỗ tay vui mừng nhảy nhót và cười to, khi nhìn thấy pháo hoa vừa xoay tròn vừa phát ra tia lửa cùng tiếng pháo hoa, nó sẽ nhảy đặc biệt hăng say.
Trình Mai Tây nhìn đứa bé này, có chút mất hồn, nếu như năm đó cô sinh đứa bé kia, vậy thì cũng lớn chừng này rồi, có thể trong lễ mừng năm mới cũng sẽ cười nhảy xem pháo hoa đi, đáng tiếc cô không thể chuẩn bị tốt để nghênh đón đứa bé kia đến.
Nhìn thấy dáng vẻ thương cảm của Trình Mai Tây, Mẹ Trình có chút đau lòng: “Làm sao vậy, nhớ tới đứa bé kia rồi, nếu như giữ lại đứa bé đó chắc hẳn cũng lớn như đứa bé trai kia vậy. Thoáng một cái cũng đã nhiều năm trôi qua rồi sao vẫn chưa mang thai.”
Nói xong, Mẹ Trình không nhịn được thở dài hai tiếng, sau đó lại phấn chấn tinh thần khuyên Trình Mai Tây: “Không giữ lại đứa bé kia chung quy cũng xem như là không có duyên phận với các con, đừng đau lòng, các con còn trẻ rồi cũng sẽ có đứa bé.”
Trình Mai Tây gật đầu, cúi đầu bước đi, Ba Mẹ Trình đi bên cạnh cũng không nói chuyện, ba người lặng lẽ đi về phía trước.
Đó là thời điểm Trình Mai Tây và Lục Tử Minh kết hôn được ba tháng, Trình Mai Tây bất ngờ phát hiện mình mang thai, bởi vì công việc của hai người đều bề bộn, cũng không có cơ sở kinh tế gì, hai bên cũng chưa chuẩn bị tinh thần để nghênh đón đứa bé. Sau khi bàn bạc liền quyết định bỏ đứa bé này.
Lúc ấy việc giữ hay không giữ đứa bé được xin ý kiến của mẹ Trình Mai Tây, ý của Mẹ Trình là giữ lại đứa bé, nếu bọn họ không chăm sóc được thì bà có thể đến đây giúp một tay. Lúc đó Trình Mai Tây bọn họ còn ở phòng thuê, Mẹ Trình còn đưa ra một phương án khác, chính là đứa bé sau khi được sinh ra sẽ đưa về Trùng Khánh cho bà chăm sóc.
Trình Mai Tây lúc ấy mới vào làm tại Nam Thiên, cô tâm cường khí thịnh, không muốn sinh đứa bé để bị trói chặt tay chân, muốn đánh liều hai năm, khi điều kiện kinh tế chuyển biến tốt hơn sẽ suy nghĩ về chuyện đứa nhỏ. Kết quả, gần hai năm điều kiện về mọi mặt cũng từ từ tốt lên, hai người đã sớm không ngừa thai nữa rồi, thế nhưng đứa bé hy vọng đã lâu lại chậm chạp không đến, đây hầu như trở thành tâm bệnh chung của cả hai bên.
Sợ Cưới
Tác giả: Tân Di Chỉ
215 chương | 861 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Đi công tác về sớm , phát hiện trong nhà có phụ nữ
Chương 2: Cần người chăm sóc
Chương 3: Sinh lòng nghi ngờ
Chương 4: Giống như người ngoài
Chương 5: Cô ấy đi
Chương 6: Phát hiện ngoài ý muốn
Chương 7: Lòng nghi ngờ hồi sinh
Chương 8: Những năm tháng yên tĩnh
Chương 9: Giả vờ đi công tác
Chương 10: Bắt quả tang
Chương 11: Tóm gáy
Chương 12: Truy vấn
Chương 13: Hồi ức đã qua
Chương 14: Hoàn toàn thay đổi
Chương 15
Chương 16: Đau triệt nội tâm
Chương 17: Rắc rồi tới
Chương 18: Đột nhiên đi công tác
Chương 19: Cố nhân trở về
Chương 20: Ngày hôm qua không quay lại
Chương 21: Nếu như mới gặp
Chương 22: Tất cả phiền muộn
Chương 23: Đêm khuya sao sáng
Chương 24: Như gần như xa
Chương 25: Chuyện hôm qua
Chương 27: Thể xác và tinh thần đều thương tổn
Chương 28: Cuộc gặp gỡ thần bí
Chương 29: Hôn nhân với tình yêu mạnh mẽ
Chương 30: Sống không bằng chết
Chương 31
Chương 32: Ngày về khi nào
Chương 33: Khách không mời mà đến
Chương 34: Kẻ thứ ba xuất hiện
Chương 35: Trở thành trò cười
Chương 36: Dây dưa trái phải
Chương 37: Đều có tâm sự riêng
Chương 38: Bị người hãm hại
Chương 39: Trả đũa
Chương 40: Mới quen Bộc Tấn
Chương 41: Tình bạn những người phụ nữ
Chương 42: Thất tình dâu phụ
Chương 43: Bình thản gần nhau
Chương 44: Tay trắng dựng nghiệp
Chương 45: Bạn bè xa lánh
Chương 46: Bốn phía mờ mịt
Chương 48: Mỗi người một phương
Chương 49: Thiếu niên trong mộng
Chương 50: Bữa tối tình yêu
Chương 51: Mẹ con thì thầm
Chương 52: Yên tĩnh hưởng thụ
Chương 53: Thời gian vui vẻ
Chương 54: Ghế mát xa cho mẹ
Chương 55: Bỏ lỡ đứa bé
Chương 56: Đi khám trung y
Chương 57: Tâm bệnh cần tâm dược
Chương 58: Cùng mẹ làm cơm
Chương 59: Cha con đi câu
Chương 60: Câu cá mà không phải câu cá
Chương 61: Quay lại như cũ
Chương 62: Chị dâu tới
Chương 63: Đối mặt phá tan
Chương 64: Một lần hỗn chiến
Chương 65: Yêu cả hai
Chương 66: Gia đình hỗn chiến
Chương 67: Sống không bằng chết
Chương 68: Cá mè một lứa (Phần 1)
Chương 69: Cá mè một lứa (Phần 2)
Chương 70: Cá mè một lứa (Phần 3)
Chương 71: Mặt người dạ thú (Phần 1)
Chương 72: Mặt người dạ thú (phần 2)
Chương 73: Mặt người dạ thú (Phần 3)
Chương 74: Cùng nhau trở về (Phần 1)
Chương 75: Cùng nhau trở về (Phần 2)
Chương 76: Cùng nhau trở về (Phần 3)
Chương 77: Thu mua tất cả (Phần 1)
Chương 78: Thu mua tất cả (Phần 2)
Chương 79: Thu mua tất cả (Phần 3)
Chương 80: Quả bom ngàn cân (Phần 1)
Chương 81: Quả bom ngàn cân (Phần 2)
Chương 82: Quả bom ngàn cân (Phần 3)
Chương 83: Một phần sự thật (Phần 1)
Chương 84: Một phần sự thật (Phần 2)
Chương 85: Một phần sự thật (Phần 3)
Chương 86: Ý loạn tình mê (Phần 1)
Chương 87: Ý loạn tình mê (Phần 2)
Chương 88: Ý loạn tình mê (Phần 3)
Chương 89: Hồn về nơi nào (Phần 1)
Chương 90: Hồn về nơi nào (Phần 2)
Chương 91: Hồn về nơi nào (Phần 3)
Chương 92: Ba người đối mặt (Phần 1)
Chương 93: Ba người đối mặt (Phần 2)
Chương 94: Khởi binh vấn tội (Phần 1)
Chương 95: Khởi binh vấn tội (Phần 2)
Chương 96: Khởi binh vấn tội (Phần 3)
Chương 97: Lộ ra đầu mối ban đầu (Phần 1)
Chương 98: Lộ ra đầu mối ban đầu (Phần 2)
Chương 99: Lộ ra đầu mối ban đầu (Phần 3)
Chương 100: Lộ ra đầu mối ban đầu (Phần 4)
Chương 101: Tu hú chiếm tổ chim khách (Phần 1)
Chương 102: Tu hú chiếm tổ chim khách (Phần 2)
Chương 103: Tu hú chiếm tổ chim khách (Phần 3)
Chương 104: Chuẩn bị kết hôn (Phần 1)
Chương 105: Chuẩn bị kết hôn (Phần 2)
Chương 106: Vợ bé sảy thai
Chương 107: Tế Ông đánh trận
Chương 108: Dần có ý thức
Chương 109: Ấu thơ lần nữa
Chương 110: Hai mặt bị tấn công
Chương 111: Cuối đường hôn nhân
Chương 112: Chạy tới thành phố T
Chương 113: Không thể tha thứ
Chương 114: Đánh nhau tàn nhẫn
Chương 115: Bỏ trốn hoàn hảo
Chương 116: Chuẩn bị chiến đấu cấp một
Chương 117: Hai quân đối chọi
Chương 118: Chiến tranh thăng cấp
Chương 119: Chiếm lấy tiên cơ
Chương 120: Hai mặt gặp địch
Chương 121: Kế hoạch kỹ lưỡng
Chương 122: Mỗi người một tâm sự
Chương 123: Bà Lục bị thương
Chương 124: Sinh tử không rõ
Chương 125: Trở mặt đánh nhau
Chương 126: Tự làm tự chịu
Chương 127: Nguy cơ tứ phía
Chương 128: Chân tướng rõ ràng
Chương 129: Mất liên lạc
Chương 130: Hạnh phúc xa xôi
Chương 131: Sống sót sau tai nạn
Chương 132: Tình yêu gần kề
Chương 133
Chương 134: Giải phẫu đoạt mệnh
Chương 135: Một hồi hiểu lầm
Chương 136: Khó mà gặp gỡ
Chương 137: Luật sư ly hôn
Chương 138: Thẳng về quá khứ
Chương 139: Khó tránh sảy thai
Chương 140: Bộc Tấn trở lại
Chương 141: Gặp nhau hận muộn
Chương 142: Quan vọng dài lâu (*)
Chương 143: Bôn ba trằn trọc
Chương 144: Mệt mỏi vô cùng
Chương 145: Trở lại với công việc
Chương 146: Hai mặt gặp địch
Chương 147: Tự thân đồng cảm
Chương 148: Ác ma sẽ đi
Chương 149: Oan gia gặp mặt
Chương 150: Người khách đặc biệt
Chương 151: Đại vương giá lâm
Chương 152: Mở cửa trái tim lần nữa
Chương 153: Vào ở nhà họ Phương
Chương 154: Kinh hồn lúc nửa đêm
Chương 155: Giải dược mất tình yêu
Chương 156: Lòng sinh khúc mắc
Chương 157: Lòng anh như lúc ban đầu
Chương 158: Đại náo bệnh viện
Chương 159: Dấu tích động lòng
Chương 160: Cuối cùng đã tỉnh
Chương 161: Dưới trăng bên hoa
Chương 162: Anh như trăng sáng
Chương 163: Anh như trăng sáng
Chương 164: Bưu phẩm kỳ lạ
Chương 165: Lòng còn sợ hãi
Chương 166: Kỳ nghỉ đặc biệt
Chương 167: Nhân quả kiếp này
Chương 168: Bộc Tấn rời đi
Chương 169: Ngày hội tình yêu
Chương 170: Cuộc chiến mỹ nhân
Chương 171: Mở ra giấc mộng
Chương 172: Gặp luật sư
Chương 173: Đối mặt với đau đớn
Chương 174: Từ biệt ngày hôm qua
Chương 175: Chuyện xưa rung động
Chương 176: Mùa hè vui vẻ
Chương 177: Trái tim thiếu nữ
Chương 178: Khó thoát khỏi số mệnh
Chương 179: Giả thiết mê người
Chương 180: Ông Lục hoang đường
Chương 181: Có người dưới giường
Chương 182: Mưa gió lại tới
Chương 183: Tiểu thiếp như sao băng
Chương 184: Bởi vì tình yêu
Chương 185: Tình ca chị em
Chương 186: Tìm kiếm Liễu Nhạc Hạ
Chương 187: Kiếp trước, kiếp này
Chương 188: Giấy gọi tới
Chương 189: Kịch hay lên sân khấu
Chương 190: Vui mừng gặp lại
Chương 191: Tình yêu tưởng tượng
Chương 192: Cáo biệt quá khứ
Chương 193: Nụ cười kết thúc
Chương 194: Mở đầu tốt đẹp
Chương 195: Lòng có khúc mắc
Chương 196: Hạnh phúc gặp lại
Chương 197: Tình yêu tới như mây
Chương 198: Hạnh phúc ước hẹn
Chương 199: Ôn nhu làm tan mỏi mệt
Chương 200: Niết Bàn trùng sinh
Chương 201: Ký ức tốt đẹp
Chương 202: Trước ngày mở phiên toà
Chương 203: Có quyết định
Chương 204: Không có tình yêu thực sự
Chương 205: Tình yêu thuần khiết
Chương 206: Hạnh phúc bắt đầu
Chương 207: Thiếu một người
Chương 208: Người vui kẻ buồn
Chương 209: Sứt đầu mẻ trán
Chương 210: Ông Lục về quê
Chương 211: Trực tiếp tại hiện trường
Chương 212: Nuôi con thay người
Chương 213: Đau lòng cứu con
Chương 214: Hạnh phúc quay về
Chương 215: Tình yêu quay về
Chương 216: Có thể vui mừng
Chương 217: Quá khứ tương lai
Không tìm thấy chương nào phù hợp