Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 111: Vào tròng (7)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~15 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Dạ Nguyệt Phi Thiên lạnh lùng nói:
- Ngươi đoán ra rồi, ta không cần phủ nhận. Nhưng chuyện ngươi không đoán ra, ta cũng sẽ không nói nhiều với ngươi.
Vương Khuê nhíu mày, quát:
- Nguyên nhân mà ngươi nói, chỉ là vẫn cố làm ra vẻ huyền bí. Trận chiến thung lũng Phi Long năm đó, ngươi đã thất bại trở về, lần này đến cũng chỉ là giẫm lên vết xe đổ. Nếu hai người các ngươi bó tay chịu trói, ta có thể tha không giết các ngươi.
Lời nói vừa ra, áng mây đã ngừng lại, rất lâu, toàn thân Dạ Nguyệt Phi Thiên căng ra, lập tức cười nói:
- Chỉ dựa vào ngươi sao? Gã mới vừa mỉm cười, thì đã lui lại phía sau. Lời nói còn chưa dứt, cây dù dài đột nhiên xuyên qua, đâm thẳng tới Triệu Trinh!
Chiêu này thật sự đánh ra bất ngờ, ai cũng cho rằng gã toàn lực muốn tấn công Vương Khuê, không ngờ gã vẫn muốn giết Triệu Trinh. Địch Thanh cả kinh, một tay ôm Triệu Trinh, lăn qua một bên, Vương Khuê biến sắc, bay người đánh tới cứu giá. Không ngờ Dạ Nguyệt Phi Thiên vừa đâm lại là hư chiêu, không phải đâm thật, bỗng nhiên đảo ngược thân người, đã đánh về phía Vương Khuê.
Thác Bạt Hành Nhạc gần như đồng thời phát động, một đao chém Vương Khuê. Dạ Nguyệt Phi Thiên và Thác Bạt Hành Nhạc hợp tác nhiều năm, ăn ý vô cùng. Vương Khuê mạnh nhất, loại trừ Vương Khuê trước, chỉ cần Vương Khuê chết, đám người còn lại nhỏ bé không đáng kể.
Bọn họ xem thường Vương Khuê, vốn chưa bao giờ nghĩ rằng Vương Khuê thâm sâu khó lường như vậy, vừa tới huyền cung, thì bảy bảy tám tám vạch trần tất cả kế hoạch bọn họ. Cho nên Dạ Nguyệt Phi Thiên vừa ra tay thì đã dùng hết toàn lực, Thác Bạt Hành Nhạc vừa ra tay chính là tuyệt chiêu, hai người muốn trong vòng ba chiêu liên thủ kết liễu Vương Khuê!
Thác Bạt Hành Nhạc một đao chém xuống, lúc ánh đao chưa kịp tới người Vương Khuê, đột nhiên hóa thành sao lốm đốm đầy trời, cả phòng đầy hàn quang, ánh đao như tơ, sao có thể biến thành chấm chấm hàn quang? Ai cũng nghĩ không hiểu, người Vương Khuê lạc vào cảnh giới kỳ lạ, biến thành vô số mảnh sắt đánh về hướng y.
Thì ra đao của Thác Bạt Hành Nhạc chế tạo tinh diệu, cơ quan trùng trùng, không ngờ có thể chia có thể hợp! Chiêu này đánh ra thật sự ngoài dự liệu của Vương Khuê, làm y vội vàng không kịp chuẩn bị!
Dù của Dạ Nguyệt Phi Thiên cũng không thay đổi, đã như tia thiểm điện đâm tới cổ của Vương Khuê. Dạ Nguyệt Phi Thiên lấy dù làm thương, một dù đâm ra, nhanh không thể nói, không ngờ phát sau mà đến trước, hàn quang của thương đầy trời phóng tới trước đâm ra.
Địch Thanh đã biến sắc, bây giờ hắn mới biết liên thủ của Dạ Nguyệt Phi Thiên và Thác Bạt Hành Nhạc có nhiều lợi hại, nhiều đáng sợ! Hắn biết một chiêu này nếu đâm vào mình, mình chắc chắn phải chết.
Sắc mặt Vương Khuê cũng cực kỳ biến sắc, đã như người chết, y chỉ kịp lui lại phía sau một bước, nhưng một bước mãi mãi không đủ. Cho dù y lùi tới chân trời, tia tinh quang thiểm điện đó cũng theo y tới chân trời, không chết không ngừng.
Tinh quang tăng vọt, tinh quang đột nhiên tắt!
Tinh quang đột nhiên tắt, chỉ vì mãnh vỡ đầy trời đó đột nhiên biến mất không thấy. Một người giơ tay vứt ra một cây đuốc, tiện tay cởi áo khoác, chỉ vừa quấn, thì toàn bộ mãnh vỡ sát nhân đó đều bọc ở trong đó.
Địch Thanh đã nhìn căng mắt, sắc mặt Thác Bạt Hành Nhạc cực kỳ thay đổi. Hai người chỉ thấy Vương Khuê lùi sau một bước, thị vệ bên cạnh người lại tiến lên một bước.
Người tiến lên một bước đó, nghênh đón sát khí rải đầy trời, cởi bỏ áo khoác, hóa giải sát khí vô hình. Y bao lấy những mảnh vỡ đó rất tiện tay, tựa như tiện tay đập chết con bọ, rất là dễ dàng. Sau đó cổ tay y vừa chấn động, cắt trên mũi dù đó, cây dù dài vừa rung lên, đã đâm xéo qua, xẹt qua bên cạnh người đó, người đó mắt nháy cũng không nháy.
Người phá giải thế công đó, lúc này mới giơ tay nhận lấy cây đuốc, ngọn lửa nháy lên hai cái, chưa tắt! Hợp kích của Dạ Nguyệt Phi Thiên và Thác Bạt Hành Nhạc lợi hại như vậy, lại bị người đó tiện tay phá giải, người này là ai?
Lòng của Dạ Nguyệt Phi Thiên trầm xuống, gã vốn còn có sát chiêu chưa xuất ra. Nhưng thấy người đó ra tay như xử lý việc khó một cách dễ dàng, bỗng dưng nhớ tới một người. Không quan tâm phải tấn công lại, ngã lộn ra ngoài, nhẹ nhàng giống như bướm đậu trên cánh hoa.
Trong lòng Thác Bạt Hành Nhạc hơi căng thẳng, lại bị khí thế người đó ép, bước chân liên tục sai, hai tay vừa đánh ra, chỉ nghe thấy âm thanh khanh khách ken két như đậu nổ liên tiếp vang lên, giữa giây lát đó trên tay gã đã hiện ra một trường côn.
Địch Thanh chỉ nhìn thấy thân hình Thác Bạt Hành Nhạc hơi run lên. Bóng đen bên cạnh nặng nề, bóng đen đó hóa thành một đường khí đen tới tay Thác Bạt Hành Nhạc, trong nháy mắt xuất ra trường côn, không khỏi kinh ngạc trên đời này lại còn có loại bản lĩnh này.
Đầu côn rung lên, ong ong tác hưởng. Trường côn trong tay Thác Bạt Hành Nhạc lõm vào một tí, thần sắc khẩn trương, nhưng cuối cùng không có xuất chiêu, gã đã không thể nắm chắc.
Dạ Nguyệt Phi Thiên vừa rơi xuống đất, trong mắt đã lộ ra ý lo sợ hoài nghi, khàn giọng nói:
- Quách Tuân?
Thác Bạt Hành Nhạc vừa chấn động, không khỏi lùi lại một bước, tựa hồ cái tên Quách Tuân này có ma lực vô tận, khiến gã không thể không lùi.
Triệu Trinh bất ngờ vui mừng tới mức rơi lệ nói:
- Quách chỉ huy?
Địch Thanh kêu lên:
- Quách đại ca, là đại ca?
Người đó mỉm cười, tháo mũ mềm xuống, đứng thẳng người. Sau khi anh ta tới thạch thất vẫn cuối đầu, thoạt nhìn bình thường không kỳ lạ. Nhưng đứng thẳng người lên, bỏ mũ mềm, lại liếc nhìn khắp nơi, uy thế rất rõ ràng, người đó chính là Quách Tuân!
Quách Tuân vừa ra tay, thì đã ép lui hợp kích của hai đại tướng thủ hạ Nguyên Hạo, xử lý việc khó một cách dễ dàng!
Cuối cùng thì Dạ Nguyệt Phi Thiên cũng hiểu dũng khí của Vương Khuê là từ đâu mà có. Nhưng sao Quách Tuân lại đến thì Dạ Nguyệt Phi Thiên nghĩ không ra.
Quách Tuân cười mà ánh mắt lại sắc bén như dao, nói:
- Dạ Nguyệt Phi Thiên, cuối cùng chúng ta lại gặp nhau, mấy năm đã trôi qua rồi, đã mấy năm rồi…
Trong lời nói của anh ta có đôi chút thổn thức.
Ống tay áo của Dạ Nguyệt Phi Thiên không gió mà bay, chỉ cái dù dài vào Quách Tuân, chậm rãi nói:
- Hóa ra mọi việc đều là do ngươi sắp đặt, Vương Khuê chẳng qua chỉ là người truyền đạt tâm tư của ngươi mà thôi.
Quách Tuân thở dài một hơi, ít nhiều có chút mỏi mệt:
- Muốn tìm ra bộ mặt thật của các người thật không đơn giản. Cho nên ta mới mượn lời của Vương Khuê, thử xem những điều mà ta phân tích rốt cuộc là thế nào? Hay lắm, cuối cùng thì ta cũng đã có được câu trả lời rồi.
- Hóa ra kẻ thông minh chính là ngươi.
Trái tim của Dạ Nguyệt Phi Thiên đau đến phát run lên. Khi một người phát hiện ra mình từ một người thợ săn biến thành mồi săn, hầu như ai cũng có cảm giác như thế này.
Quách Tuân nói:
- Người thông minh không phải là ta, mà là Diệp Thần Bộ, phải không?
Lời này của anh ta là hỏi một người thị vệ khác đứng bên cạnh Triệu Trinh.
Người thị vệ đó thừa lúc Dạ Nguyệt Phi Thiên, Thác Bạt Hành Nhạc tập trung toàn bộ sự chú ý vào Vương Khuê, Quách Tuân, gã đã lẳng lặng không một tiếng động đến bên cạnh hộ vệ cho Triệu Trinh.
Dạ Nguyệt Phi Thiên lại thót tim một lần nữa, liếc xéo tên thị vệ đó, gằn từng tiếng một:
- Diệp Tri Thu?
Tên thị vệ không hề nhúc nhích, cho dù chớp lóe rợp trời thì cánh tay cầm đuốc vẫn giữ yên như được đúc bằng sắt.
Nhẹ nhàng gỡ mũ xuống, nhuệ khí của người đó hiển hiện mươi mươi, giống như một lưỡi gươm lạnh lẽo che chắn trước mặt Triệu Trinh:
- Dạ Nguyệt Phi Thiên, ngươi lừa ta một vố đau như thế, nên bất luận thế nào, ta cũng phải lừa lại ngươi một vố mới phải, đúng không?
Người đó chính là Kinh thành Danh bộ Diệp Tri Thu.
Dạ Nguyệt Phi Thiên đột nhiên phát hiện ra, mọi ưu thế của y đều biến mất, tay trắng hoàn toàn. Đáng ra lúc đầu y nên bắt Triệu Trinh làm con tin, như vậy mới có quân bài chưa lật, đảm bảo bất bại. Thế nhưng y quá kiêu ngạo, kiêu ngạo đến mức chỉ muốn g**t ch*t Vương Khuê trước tiên, còn những chuyện khác đều không thèm để ý. Diệp Tri Thu liền thừa lúc y chủ quan khinh địch mà thay đổi cục diện.
Tâm trí Dạ Nguyệt Phi Thiên xoay như chong chóng, y nhìn Diệp Tri Thu lạnh lùng cười nói:
- Ta đã lừa gì ngươi?
Diệp Tri Thu chậm rãi nói:
- Năm xưa các ngươi cải trang thành Phật Di Lặc, ngồi vào vị trí của Tứ Đại Thiên Vương, mục đích là để gây rối mắt. Về sau, dùng một câu bằng tiếng Thổ Phiên của Phật Di Lặc, khiến ta chẳng quản ngàn dặm đến tận Thổ Phiên để điều tra cho ra sự thật.
- Ngươi đoán ra rồi, ta không cần phủ nhận. Nhưng chuyện ngươi không đoán ra, ta cũng sẽ không nói nhiều với ngươi.
Vương Khuê nhíu mày, quát:
- Nguyên nhân mà ngươi nói, chỉ là vẫn cố làm ra vẻ huyền bí. Trận chiến thung lũng Phi Long năm đó, ngươi đã thất bại trở về, lần này đến cũng chỉ là giẫm lên vết xe đổ. Nếu hai người các ngươi bó tay chịu trói, ta có thể tha không giết các ngươi.
Lời nói vừa ra, áng mây đã ngừng lại, rất lâu, toàn thân Dạ Nguyệt Phi Thiên căng ra, lập tức cười nói:
- Chỉ dựa vào ngươi sao? Gã mới vừa mỉm cười, thì đã lui lại phía sau. Lời nói còn chưa dứt, cây dù dài đột nhiên xuyên qua, đâm thẳng tới Triệu Trinh!
Chiêu này thật sự đánh ra bất ngờ, ai cũng cho rằng gã toàn lực muốn tấn công Vương Khuê, không ngờ gã vẫn muốn giết Triệu Trinh. Địch Thanh cả kinh, một tay ôm Triệu Trinh, lăn qua một bên, Vương Khuê biến sắc, bay người đánh tới cứu giá. Không ngờ Dạ Nguyệt Phi Thiên vừa đâm lại là hư chiêu, không phải đâm thật, bỗng nhiên đảo ngược thân người, đã đánh về phía Vương Khuê.
Thác Bạt Hành Nhạc gần như đồng thời phát động, một đao chém Vương Khuê. Dạ Nguyệt Phi Thiên và Thác Bạt Hành Nhạc hợp tác nhiều năm, ăn ý vô cùng. Vương Khuê mạnh nhất, loại trừ Vương Khuê trước, chỉ cần Vương Khuê chết, đám người còn lại nhỏ bé không đáng kể.
Bọn họ xem thường Vương Khuê, vốn chưa bao giờ nghĩ rằng Vương Khuê thâm sâu khó lường như vậy, vừa tới huyền cung, thì bảy bảy tám tám vạch trần tất cả kế hoạch bọn họ. Cho nên Dạ Nguyệt Phi Thiên vừa ra tay thì đã dùng hết toàn lực, Thác Bạt Hành Nhạc vừa ra tay chính là tuyệt chiêu, hai người muốn trong vòng ba chiêu liên thủ kết liễu Vương Khuê!
Thác Bạt Hành Nhạc một đao chém xuống, lúc ánh đao chưa kịp tới người Vương Khuê, đột nhiên hóa thành sao lốm đốm đầy trời, cả phòng đầy hàn quang, ánh đao như tơ, sao có thể biến thành chấm chấm hàn quang? Ai cũng nghĩ không hiểu, người Vương Khuê lạc vào cảnh giới kỳ lạ, biến thành vô số mảnh sắt đánh về hướng y.
Thì ra đao của Thác Bạt Hành Nhạc chế tạo tinh diệu, cơ quan trùng trùng, không ngờ có thể chia có thể hợp! Chiêu này đánh ra thật sự ngoài dự liệu của Vương Khuê, làm y vội vàng không kịp chuẩn bị!
Dù của Dạ Nguyệt Phi Thiên cũng không thay đổi, đã như tia thiểm điện đâm tới cổ của Vương Khuê. Dạ Nguyệt Phi Thiên lấy dù làm thương, một dù đâm ra, nhanh không thể nói, không ngờ phát sau mà đến trước, hàn quang của thương đầy trời phóng tới trước đâm ra.
Địch Thanh đã biến sắc, bây giờ hắn mới biết liên thủ của Dạ Nguyệt Phi Thiên và Thác Bạt Hành Nhạc có nhiều lợi hại, nhiều đáng sợ! Hắn biết một chiêu này nếu đâm vào mình, mình chắc chắn phải chết.
Sắc mặt Vương Khuê cũng cực kỳ biến sắc, đã như người chết, y chỉ kịp lui lại phía sau một bước, nhưng một bước mãi mãi không đủ. Cho dù y lùi tới chân trời, tia tinh quang thiểm điện đó cũng theo y tới chân trời, không chết không ngừng.
Tinh quang tăng vọt, tinh quang đột nhiên tắt!
Tinh quang đột nhiên tắt, chỉ vì mãnh vỡ đầy trời đó đột nhiên biến mất không thấy. Một người giơ tay vứt ra một cây đuốc, tiện tay cởi áo khoác, chỉ vừa quấn, thì toàn bộ mãnh vỡ sát nhân đó đều bọc ở trong đó.
Địch Thanh đã nhìn căng mắt, sắc mặt Thác Bạt Hành Nhạc cực kỳ thay đổi. Hai người chỉ thấy Vương Khuê lùi sau một bước, thị vệ bên cạnh người lại tiến lên một bước.
Người tiến lên một bước đó, nghênh đón sát khí rải đầy trời, cởi bỏ áo khoác, hóa giải sát khí vô hình. Y bao lấy những mảnh vỡ đó rất tiện tay, tựa như tiện tay đập chết con bọ, rất là dễ dàng. Sau đó cổ tay y vừa chấn động, cắt trên mũi dù đó, cây dù dài vừa rung lên, đã đâm xéo qua, xẹt qua bên cạnh người đó, người đó mắt nháy cũng không nháy.
Người phá giải thế công đó, lúc này mới giơ tay nhận lấy cây đuốc, ngọn lửa nháy lên hai cái, chưa tắt! Hợp kích của Dạ Nguyệt Phi Thiên và Thác Bạt Hành Nhạc lợi hại như vậy, lại bị người đó tiện tay phá giải, người này là ai?
Lòng của Dạ Nguyệt Phi Thiên trầm xuống, gã vốn còn có sát chiêu chưa xuất ra. Nhưng thấy người đó ra tay như xử lý việc khó một cách dễ dàng, bỗng dưng nhớ tới một người. Không quan tâm phải tấn công lại, ngã lộn ra ngoài, nhẹ nhàng giống như bướm đậu trên cánh hoa.
Trong lòng Thác Bạt Hành Nhạc hơi căng thẳng, lại bị khí thế người đó ép, bước chân liên tục sai, hai tay vừa đánh ra, chỉ nghe thấy âm thanh khanh khách ken két như đậu nổ liên tiếp vang lên, giữa giây lát đó trên tay gã đã hiện ra một trường côn.
Địch Thanh chỉ nhìn thấy thân hình Thác Bạt Hành Nhạc hơi run lên. Bóng đen bên cạnh nặng nề, bóng đen đó hóa thành một đường khí đen tới tay Thác Bạt Hành Nhạc, trong nháy mắt xuất ra trường côn, không khỏi kinh ngạc trên đời này lại còn có loại bản lĩnh này.
Đầu côn rung lên, ong ong tác hưởng. Trường côn trong tay Thác Bạt Hành Nhạc lõm vào một tí, thần sắc khẩn trương, nhưng cuối cùng không có xuất chiêu, gã đã không thể nắm chắc.
Dạ Nguyệt Phi Thiên vừa rơi xuống đất, trong mắt đã lộ ra ý lo sợ hoài nghi, khàn giọng nói:
- Quách Tuân?
Thác Bạt Hành Nhạc vừa chấn động, không khỏi lùi lại một bước, tựa hồ cái tên Quách Tuân này có ma lực vô tận, khiến gã không thể không lùi.
Triệu Trinh bất ngờ vui mừng tới mức rơi lệ nói:
- Quách chỉ huy?
Địch Thanh kêu lên:
- Quách đại ca, là đại ca?
Người đó mỉm cười, tháo mũ mềm xuống, đứng thẳng người. Sau khi anh ta tới thạch thất vẫn cuối đầu, thoạt nhìn bình thường không kỳ lạ. Nhưng đứng thẳng người lên, bỏ mũ mềm, lại liếc nhìn khắp nơi, uy thế rất rõ ràng, người đó chính là Quách Tuân!
Quách Tuân vừa ra tay, thì đã ép lui hợp kích của hai đại tướng thủ hạ Nguyên Hạo, xử lý việc khó một cách dễ dàng!
Cuối cùng thì Dạ Nguyệt Phi Thiên cũng hiểu dũng khí của Vương Khuê là từ đâu mà có. Nhưng sao Quách Tuân lại đến thì Dạ Nguyệt Phi Thiên nghĩ không ra.
Quách Tuân cười mà ánh mắt lại sắc bén như dao, nói:
- Dạ Nguyệt Phi Thiên, cuối cùng chúng ta lại gặp nhau, mấy năm đã trôi qua rồi, đã mấy năm rồi…
Trong lời nói của anh ta có đôi chút thổn thức.
Ống tay áo của Dạ Nguyệt Phi Thiên không gió mà bay, chỉ cái dù dài vào Quách Tuân, chậm rãi nói:
- Hóa ra mọi việc đều là do ngươi sắp đặt, Vương Khuê chẳng qua chỉ là người truyền đạt tâm tư của ngươi mà thôi.
Quách Tuân thở dài một hơi, ít nhiều có chút mỏi mệt:
- Muốn tìm ra bộ mặt thật của các người thật không đơn giản. Cho nên ta mới mượn lời của Vương Khuê, thử xem những điều mà ta phân tích rốt cuộc là thế nào? Hay lắm, cuối cùng thì ta cũng đã có được câu trả lời rồi.
- Hóa ra kẻ thông minh chính là ngươi.
Trái tim của Dạ Nguyệt Phi Thiên đau đến phát run lên. Khi một người phát hiện ra mình từ một người thợ săn biến thành mồi săn, hầu như ai cũng có cảm giác như thế này.
Quách Tuân nói:
- Người thông minh không phải là ta, mà là Diệp Thần Bộ, phải không?
Lời này của anh ta là hỏi một người thị vệ khác đứng bên cạnh Triệu Trinh.
Người thị vệ đó thừa lúc Dạ Nguyệt Phi Thiên, Thác Bạt Hành Nhạc tập trung toàn bộ sự chú ý vào Vương Khuê, Quách Tuân, gã đã lẳng lặng không một tiếng động đến bên cạnh hộ vệ cho Triệu Trinh.
Dạ Nguyệt Phi Thiên lại thót tim một lần nữa, liếc xéo tên thị vệ đó, gằn từng tiếng một:
- Diệp Tri Thu?
Tên thị vệ không hề nhúc nhích, cho dù chớp lóe rợp trời thì cánh tay cầm đuốc vẫn giữ yên như được đúc bằng sắt.
Nhẹ nhàng gỡ mũ xuống, nhuệ khí của người đó hiển hiện mươi mươi, giống như một lưỡi gươm lạnh lẽo che chắn trước mặt Triệu Trinh:
- Dạ Nguyệt Phi Thiên, ngươi lừa ta một vố đau như thế, nên bất luận thế nào, ta cũng phải lừa lại ngươi một vố mới phải, đúng không?
Người đó chính là Kinh thành Danh bộ Diệp Tri Thu.
Dạ Nguyệt Phi Thiên đột nhiên phát hiện ra, mọi ưu thế của y đều biến mất, tay trắng hoàn toàn. Đáng ra lúc đầu y nên bắt Triệu Trinh làm con tin, như vậy mới có quân bài chưa lật, đảm bảo bất bại. Thế nhưng y quá kiêu ngạo, kiêu ngạo đến mức chỉ muốn g**t ch*t Vương Khuê trước tiên, còn những chuyện khác đều không thèm để ý. Diệp Tri Thu liền thừa lúc y chủ quan khinh địch mà thay đổi cục diện.
Tâm trí Dạ Nguyệt Phi Thiên xoay như chong chóng, y nhìn Diệp Tri Thu lạnh lùng cười nói:
- Ta đã lừa gì ngươi?
Diệp Tri Thu chậm rãi nói:
- Năm xưa các ngươi cải trang thành Phật Di Lặc, ngồi vào vị trí của Tứ Đại Thiên Vương, mục đích là để gây rối mắt. Về sau, dùng một câu bằng tiếng Thổ Phiên của Phật Di Lặc, khiến ta chẳng quản ngàn dặm đến tận Thổ Phiên để điều tra cho ra sự thật.
Sáp Huyết
Tác giả: Mạc Vũ
484 chương | 2,105 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Liều mạng
Chương Quyển 1 - 2: Thiên vương
Chương Quyển 1 - 3: Khổ chiến
Chương Quyển 1 - 4: Huynh đệ
Chương Quyển 1 - 5: Kinh diễm
Chương Quyển 1 - 6: Ngũ long
Chương Quyển 1 - 7: Diệu ca
Chương Quyển 1 - 8: Quan ti
Chương Quyển 1 - 9: Thái hậu
Chương Quyển 1 - 10: Ninh minh
Chương Quyển 1 - 11: Ám lưu
Chương Quyển 1 - 12: Chém giết
Chương Quyển 1 - 13: Chém giết (2)
Chương Quyển 1 - 14: Thòng lọng
Chương Quyển 1 - 15: Vũ thường
Chương Quyển 1 - 16: Tình cờ
Chương Quyển 1 - 17: Huynh Đệ (p4)
Chương Quyển 1 - 18: Huynh Đệ (p5)
Chương Quyển 1 - 19: Kinh diễm (1)
Chương Quyển 1 - 20: Kinh diễm (2)
Chương Quyển 1 - 21: Kinh diễm (3)
Chương Quyển 1 - 22: Kinh diễm (4)
Chương Quyển 1 - 23: Kinh diễm (5)
Chương Quyển 1 - 24: Ngũ long (p1)
Chương Quyển 1 - 25: Ngũ long (p2)
Chương Quyển 1 - 26: Ngũ long (p3)
Chương Quyển 1 - 27: Ngũ long (p4)
Chương Quyển 1 - 28: Diệu ca (1)
Chương Quyển 1 - 29: Diệu ca (2)
Chương Quyển 1 - 30: Diệu ca (3)
Chương Quyển 1 - 31: Diệu ca (4)
Chương Quyển 1 - 32: Diệu ca (5)
Chương Quyển 1 - 33: Diệu ca (6)
Chương Quyển 1 - 34: Quan ti (1)
Chương Quyển 1 - 35: Quan ti (2)
Chương Quyển 1 - 36: Quan ti (3)
Chương Quyển 1 - 37: Quan ti (4)
Chương Quyển 1 - 38: Quan ti (5)
Chương Quyển 1 - 39: Quan ti (6)
Chương Quyển 1 - 40: Thái Hậu (p1)
Chương Quyển 1 - 41: Thái Hậu (p2)
Chương Quyển 1 - 42: Thái Hậu (p3)
Chương Quyển 1 - 43: Thái Hậu (p4)
Chương Quyển 1 - 44: Thái Hậu (p5)
Chương Quyển 1 - 45: Ninh Minh (p1)
Chương Quyển 1 - 46: Ninh Minh (p2)
Chương Quyển 1 - 47: Ninh Minh (p3)
Chương Quyển 1 - 48: Ninh Minh (p4)
Chương Quyển 1 - 49: Ninh Minh (p5)
Chương Quyển 1 - 50: Dòng chảy ngầm (p1)
Chương Quyển 1 - 51: Dòng chảy ngầm (p2)
Chương Quyển 1 - 52: Dòng chảy ngầm (p3)
Chương Quyển 1 - 53: Dòng chảy ngầm (p4)
Chương Quyển 1 - 54: Chém giết (p1)
Chương Quyển 1 - 55: Chém giết (p2)
Chương Quyển 1 - 56: Chém giết (p3)
Chương Quyển 1 - 57: Chém giết (p4)
Chương Quyển 1 - 58: Chém giết (p5)
Chương Quyển 1 - 59: Chém giết (p6)
Chương Quyển 1 - 60: Bẫy (p1)
Chương Quyển 1 - 61: Bẫy (2)
Chương Quyển 1 - 62: Bẫy (p3)
Chương Quyển 1 - 63: Bẫy (4)
Chương Quyển 1 - 64: Vũ Thường (p1)
Chương Quyển 1 - 65: Vũ Thường (p2)
Chương Quyển 1 - 66: Vũ Thường (p3)
Chương Quyển 1 - 67: Vũ Thường (p4)
Chương Quyển 1 - 68: Vũ Thường (p5)
Chương Quyển 1 - 69: Tình cờ (1)
Chương Quyển 1 - 70: Tình cờ (2)
Chương Quyển 1 - 71: Tình cờ (3)
Chương Quyển 1 - 72: Tình cờ (4)
Chương Quyển 1 - 73: Thiên tử (p1)
Chương Quyển 1 - 74: Thiên tử (p2)
Chương Quyển 1 - 75: Thiên tử (p3)
Chương Quyển 1 - 76: Thiên tử (p4)
Chương Quyển 1 - 77: Yêu nhau (1)
Chương Quyển 1 - 78: Yêu nhau (2)
Chương Quyển 1 - 79: Yêu nhau (3)
Chương Quyển 1 - 80: Yêu nhau (4)
Chương Quyển 1 - 81: Yêu nhau (5)
Chương Quyển 1 - 82: Nhu tình (1)
Chương Quyển 1 - 83: Nhu tình (2)
Chương Quyển 1 - 84: Nhu tình (3)
Chương Quyển 1 - 85: Nhu tình (4)
Chương Quyển 1 - 86: Nhu tình (5)
Chương Quyển 1 - 87: Vận số (1)
Chương Quyển 1 - 88: Vận số (2)
Chương Quyển 1 - 89: Vận số (3)
Chương Quyển 1 - 90: Vận số (4)
Chương Quyển 1 - 91: Vận số (5)
Chương Quyển 1 - 92: Ám sát (1)
Chương Quyển 1 - 93: Ám sát (2)
Chương Quyển 1 - 94: Ám sát (3)
Chương Quyển 1 - 95: Ám sát (4)
Chương Quyển 1 - 96: Ám sát (5)
Chương Quyển 1 - 97: Truy mệnh (1)
Chương Quyển 1 - 98: Truy mệnh (2)
Chương Quyển 1 - 99: Truy mệnh (3)
Chương Quyển 1 - 100: Truy mệnh (4)
Chương Quyển 1 - 101: Huyền cung (1)
Chương Quyển 1 - 102: Huyền cung (2)
Chương Quyển 1 - 103: Huyền cung (3)
Chương Quyển 1 - 104: Huyền cung (4)
Chương Quyển 1 - 105: Vào tròng (1)
Chương Quyển 1 - 106: Vào tròng (2)
Chương Quyển 1 - 107: Vào tròng (3)
Chương Quyển 1 - 108: Vào tròng (4)
Chương Quyển 1 - 109: Vào tròng (5)
Chương Quyển 1 - 110: Vào tròng (6)
Chương Quyển 1 - 111: Vào tròng (7)
Chương Quyển 1 - 112: Thân thế (1)
Chương Quyển 1 - 113: Thân thế (2)
Chương Quyển 1 - 114: Thân thế (3)
Chương Quyển 1 - 115: Thân thế (4)
Chương Quyển 1 - 116: Thân thế (5)
Chương Quyển 1 - 117: Cung biến (1)
Chương Quyển 1 - 118: Cung biến (2)
Chương Quyển 1 - 119: Cung biến (3)
Chương Quyển 1 - 120: Cung biến (4)
Chương Quyển 1 - 121: Tạo phản (1)
Chương Quyển 1 - 122: Tạo phản (2)
Chương Quyển 1 - 123: Tạo phản (3)
Chương Quyển 1 - 124: Tạo phản (4)
Chương Quyển 1 - 125: Tạo phản (5)
Chương Quyển 1 - 126: Hồng nhan (1)
Chương Quyển 1 - 127: Hồng nhan (2)
Chương Quyển 1 - 128: Hồng nhan (3)
Chương Quyển 1 - 129: Hồng nhan (4)
Chương Quyển 1 - 130: Hồng nhan (5)
Chương Quyển 1 - 131: Hồng nhan (6)
Chương Quyển 1 - 132: Hồng nhan (7)
Chương Quyển 1 - 133: Hồng nhan (8)
Chương Quyển 1 - 134: Hồng nhan (9)
Chương Quyển 1 - 135: Dư âm (1)
Chương Quyển 1 - 136: Dư âm (2)
Chương Quyển 1 - 137: Dư âm (3)
Chương Quyển 1 - 138: Dư âm (4)
Chương Quyển 1 - 139: Kỳ phong (1)
Chương Quyển 1 - 140: Kỳ phong (2)
Chương Quyển 1 - 141: Kỳ phong (3)
Chương Quyển 1 - 142: Kỳ phong (4)
Chương Quyển 1 - 143: Kỳ phong (5)
Chương Quyển 1 - 144: Thực ảo (1)
Chương Quyển 1 - 145: Thực ảo (2)
Chương Quyển 1 - 146: Thực ảo (3)
Chương Quyển 1 - 147: Thực ảo (4)
Chương Quyển 1 - 148: Thực ảo (5)
Chương Quyển 1 - 149: Thực ảo (6)
Chương Quyển 1 - 150: Yến yến (1)
Chương Quyển 1 - 151: Yến yến (2)
Chương Quyển 1 - 152: Yến yến (3)
Chương Quyển 1 - 153: Ly biệt! (1)
Chương Quyển 1 - 154: Ly biệt! (2)
Chương Quyển 1 - 155: Ly biệt! (3)
Chương Quyển 2 - 156: Quan ải! (1)
Chương Quyển 2 - 157: Quan ải! (2)
Chương Quyển 2 - 158: Quan ải! (3)
Chương Quyển 2 - 159: Quan ải! (4)
Chương Quyển 2 - 160: Ra khỏi vỏ (1)
Chương Quyển 2 - 161: Ra khỏi vỏ (2)
Chương Quyển 2 - 162: Ra khỏi vỏ (3)
Chương Quyển 2 - 163: Ra khỏi vỏ (4)
Chương Quyển 2 - 164: Công đạo (1)
Chương Quyển 2 - 165: Công đạo (2)
Chương Quyển 2 - 166: Công đạo (3)
Chương Quyển 2 - 167: Công đạo (4)
Chương Quyển 2 - 168: Công đạo (5)
Chương Quyển 2 - 169: Khởi chiến (p1)
Chương Quyển 2 - 170: Khởi chiến (p2)
Chương Quyển 2 - 171: Khởi chiến (p3)
Chương Quyển 2 - 172: Khởi chiến (p4)
Chương Quyển 2 - 173: Hình thiên
Chương Quyển 2 - 174: Đối công (1)
Chương Quyển 2 - 175: Đối công (2)
Chương Quyển 2 - 176: Đối công (3)
Chương Quyển 2 - 177: Đối công (4)
Chương Quyển 2 - 178: Đối công (5)
Chương Quyển 2 - 179: Đối công (6)
Chương Quyển 2 - 180: Hậu kiều
Chương Quyển 2 - 181: Tu la
Chương Quyển 2 - 182: Song tinh (1)
Chương Quyển 2 - 183: Song tinh (2)
Chương Quyển 2 - 184: Song tinh (3)
Chương Quyển 2 - 185: Song tinh (4)
Chương Quyển 2 - 186: Song tinh (5)
Chương Quyển 2 - 187: Kinh sợ trôi qua (1)
Chương Quyển 2 - 188: Kinh sợ trôi qua (2)
Chương Quyển 2 - 189: Kinh sợ trôi qua (3)
Chương Quyển 2 - 190: Kinh sợ trôi qua (4)
Chương Quyển 2 - 191: Nước mắt đế vương (1)
Chương Quyển 2 - 192: Nước mắt đế vương (2)
Chương Quyển 2 - 193: Nước mắt đế vương (3)
Chương Quyển 2 - 194: Lời thề (1)
Chương Quyển 2 - 195: Lời thề (2)
Chương Quyển 2 - 196: Lời thề (3)
Chương Quyển 2 - 197: Lời thề (4)
Chương Quyển 2 - 198: Lời thề (5)
Chương Quyển 2 - 199: Lời thề (6)
Chương Quyển 2 - 200: Lời thề (7)
Chương Quyển 2 - 201: Điệt mã (1)
Chương Quyển 2 - 202: Điệt mã (2)
Chương Quyển 2 - 203: Điệt mã (3)
Chương Quyển 2 - 204: Điệt mã (4)
Chương Quyển 2 - 205: Điệt mã (5)
Chương Quyển 2 - 206: Liên hoàn (1)
Chương Quyển 2 - 207: Liên hoàn (2)
Chương Quyển 2 - 208: Liên hoàn (3)
Chương Quyển 2 - 209: Liên hoàn (4)
Chương Quyển 2 - 210: Liên hoàn (5)
Chương Quyển 2 - 211: Liên hoàn (6)
Chương Quyển 2 - 212: Liên hoàn (7)
Chương Quyển 2 - 213: Ác chiến (1)
Chương Quyển 2 - 214: Ác chiến (2)
Chương Quyển 2 - 215: Ác chiến (3)
Chương Quyển 2 - 216: Ác chiến (4)
Chương Quyển 2 - 217: Ác chiến (5)
Chương Quyển 2 - 218: Ác chiến (6)
Chương Quyển 2 - 219: Mã tặc (1)
Chương Quyển 2 - 220: Mã tặc (2)
Chương Quyển 2 - 221: Mã tặc (3)
Chương Quyển 2 - 222: Mã tặc (4)
Chương Quyển 2 - 223: Tin dữ (1)
Chương Quyển 2 - 224: Tin dữ (2)
Chương Quyển 2 - 225: Tin dữ (3)
Chương Quyển 2 - 226: Tin dữ (4)
Chương Quyển 2 - 227: Tin dữ (5)
Chương Quyển 2 - 228: Phích lịch (1)
Chương Quyển 2 - 229: Phích lịch (2)
Chương Quyển 2 - 230: Phích lịch (3)
Chương Quyển 2 - 231: Phích lịch (4)
Chương Quyển 2 - 232: Phích lịch (5)
Chương Quyển 2 - 233: Phích lịch (6)
Chương Quyển 2 - 234: Nguyên hạo (1)
Chương Quyển 2 - 235: Nguyên hạo (2)
Chương Quyển 2 - 236: Nguyên hạo (3)
Chương Quyển 2 - 237: Nguyên hạo (4)
Chương Quyển 2 - 238: Nguyên hạo (5)
Chương Quyển 2 - 239: Đánh cờ (1)
Chương Quyển 2 - 240: Đánh cờ (2)
Chương Quyển 2 - 241: Đánh cờ (3)
Chương Quyển 2 - 242: Đánh cờ (4)
Chương Quyển 2 - 243: Hai mũi tên (1)
Chương Quyển 2 - 244: Hai mũi tên (2)
Chương Quyển 2 - 245: Hai mũi tên (3)
Chương Quyển 2 - 246: Hai mũi tên (4)
Chương Quyển 2 - 247: Đan đan (1)
Chương Quyển 2 - 248: Đan đan (2)
Chương Quyển 2 - 249: Đan đan (3)
Chương Quyển 2 - 250: Đan đan (4)
Chương Quyển 2 - 251: Đan đan (5)
Chương Quyển 2 - 252: Đan đan (6)
Chương Quyển 2 - 253: Phục tạng (1)
Chương Quyển 2 - 254: Phục tạng (2)
Chương Quyển 2 - 255: Phục tạng (3)
Chương Quyển 2 - 256: Phục tạng (4)
Chương Quyển 2 - 257: Đom đóm (p1)
Chương Quyển 2 - 258: Đom đóm (p2)
Chương Quyển 2 - 259: Đom đóm (p3)
Chương Quyển 2 - 260: Đom đóm (p4)
Chương Quyển 2 - 261: Đom đóm (p5)
Chương Quyển 2 - 262: Phá thành (1)
Chương Quyển 2 - 263: Phá thành (2)
Chương Quyển 2 - 264: Phá thành (3)
Chương Quyển 2 - 265: Phá thành (4)
Chương Quyển 2 - 266: Phá thành (5)
Chương Quyển 2 - 267: Vô danh (1)
Chương Quyển 2 - 268: Vô danh (2)
Chương Quyển 2 - 269: Vô danh (3)
Chương Quyển 2 - 270: Vô danh (4)
Chương Quyển 2 - 271: Khuấy động (1)
Chương Quyển 2 - 272: Khuấy động (2)
Chương Quyển 2 - 273: Khuấy động (3)
Chương Quyển 2 - 274: Khuấy động (4)
Chương Quyển 2 - 275: Khuấy động (5)
Chương Quyển 2 - 276: Cao thủ (1)
Chương Quyển 2 - 277: Cao thủ (2)
Chương Quyển 2 - 278: Cao thủ (3)
Chương Quyển 2 - 279: Cao thủ (4)
Chương Quyển 2 - 280: Kim thang (1)
Chương Quyển 2 - 281: Kim thang (2)
Chương Quyển 2 - 282: Kim thang (3)
Chương Quyển 2 - 283: Kim thang (4)
Chương Quyển 2 - 284: Kim thang (5)
Chương Quyển 2 - 285: Vùng đất quỷ (1)
Chương Quyển 2 - 286: Vùng đất quỷ (2)
Chương Quyển 2 - 287: Vùng đất quỷ (3)
Chương Quyển 2 - 288: Hiệp huyết(1)
Chương Quyển 2 - 289: Hiệp huyết (2)
Chương Quyển 2 - 290: Hiệp huyết (3)
Chương Quyển 2 - 291: Hiệp huyết (4)
Chương Quyển 2 - 292: Nguy cơ (1)
Chương Quyển 2 - 293: Nguy cơ (2)
Chương Quyển 2 - 294: Nguy cơ (3)
Chương Quyển 2 - 295: Nguy cơ (4)
Chương Quyển 2 - 296: Nguy cơ (5)
Chương Quyển 2 - 297: Nguy cơ (6)
Chương Quyển 2 - 298: Bố cục (1)
Chương Quyển 2 - 299: Bố cục (2)
Chương Quyển 2 - 300: Bố cục (3)
Chương Quyển 2 - 301: Bố cục (4)
Chương Quyển 2 - 302: Bố cục (5)
Chương Quyển 2 - 303: Trường ca (1)
Chương Quyển 2 - 304: Trường ca (2)
Chương Quyển 2 - 305: Trường ca (3)
Chương Quyển 2 - 306: Trường ca (4)
Chương Quyển 2 - 307: Trường ca (5)
Chương Quyển 2 - 308: Đấu tướng (1)
Chương Quyển 2 - 309: Đấu tướng (2)
Chương Quyển 2 - 310: Đấu tướng (3)
Chương Quyển 2 - 311: Đấu tướng (4)
Chương Quyển 2 - 312: Đấu tướng (5)
Chương Quyển 2 - 313: Thống kích (1)
Chương Quyển 2 - 314: Thống kích (2)
Chương Quyển 2 - 315: Thống kích (3)
Chương Quyển 2 - 316: Thống kích (4)
Chương Quyển 2 - 317: Thống kích (5)
Chương Quyển 2 - 318: Thống kích (6)
Chương Quyển 3 - 319: Thừa thiên (1)
Chương Quyển 3 - 320: Thừa thiên(2)
Chương Quyển 3 - 321: Thừa thiên (3)
Chương Quyển 3 - 322: Thừa thiên (4)
Chương Quyển 3 - 323: Thừa thiên (5)
Chương Quyển 3 - 324: Đại họa (1)
Chương Quyển 3 - 325: Đại họa (2)
Chương Quyển 3 - 326: Đại họa (3)
Chương Quyển 3 - 327: Đại họa (4)
Chương Quyển 3 - 328: Gắn bó (1)
Chương Quyển 3 - 329: Gắn bó (2)
Chương Quyển 3 - 330: Gắn bó (3)
Chương Quyển 3 - 331: Gắn bó (4)
Chương Quyển 3 - 332: Tuyệt lộ (1)
Chương Quyển 3 - 333: Tuyệt lộ (2)
Chương Quyển 3 - 334: Tuyệt lộ (3)
Chương Quyển 3 - 335: Tuyệt lộ (4)
Chương Quyển 3 - 336: Tán phổ (1)
Chương Quyển 3 - 337: Tán phổ (2)
Chương Quyển 3 - 338: Tán phổ (3)
Chương Quyển 3 - 339: Tán phổ (4)
Chương Quyển 3 - 340: Đa ma (1)
Chương Quyển 3 - 341: Đa ma (2)
Chương Quyển 3 - 342: Đa ma (3)
Chương Quyển 3 - 343: Đa ma (4)
Chương Quyển 3 - 344: Đa ma (5)
Chương Quyển 3 - 345: Đa ma (6)
Chương Quyển 3 - 346: Thay đổi (1)
Chương Quyển 3 - 347: Thay đổi (2)
Chương Quyển 3 - 348: Thay đổi (3)
Chương Quyển 3 - 349: Thay đổi (4)
Chương Quyển 3 - 350: Lựa chọn (1)
Chương Quyển 3 - 351: Lựa chọn (2)
Chương Quyển 3 - 352: Lựa chọn (3)
Chương Quyển 3 - 353: Giao chiến (1)
Chương Quyển 3 - 354: Giao chiến (2)
Chương Quyển 3 - 355: Giao chiến (3)
Chương Quyển 3 - 356: Giao chiến (4)
Chương Quyển 3 - 357: Giao chiến (5)
Chương Quyển 3 - 358: Tai hoạ ngầm (1)
Chương Quyển 3 - 359: Tai hoạ ngầm (2)
Chương Quyển 3 - 360: Tai hoạ ngầm (3)
Chương Quyển 3 - 361: Tai hoạ ngầm (4)
Chương Quyển 3 - 362: Tai hoạ ngầm (5)
Chương Quyển 3 - 363: Sát cơ (1)
Chương Quyển 3 - 364: Sát cơ (2)
Chương Quyển 3 - 365: Sát cơ (3)
Chương Quyển 3 - 366: Sát cơ (4)
Chương Quyển 3 - 367: Sát cơ (5)
Chương Quyển 3 - 368: Cáo lão (1)
Chương Quyển 3 - 369: Cáo lão (2)
Chương Quyển 3 - 370: Cáo lão (3)
Chương Quyển 3 - 371: Cáo lão (4)
Chương Quyển 3 - 372: Khí khái (1)
Chương Quyển 3 - 373: Khí khái (2)
Chương Quyển 3 - 374: Khí khái (3)
Chương Quyển 3 - 375: Khí khái (4)
Chương Quyển 3 - 376: Khí khái (5)
Chương Quyển 3 - 377: Xử án (1)
Chương Quyển 3 - 378: Xử án (2)
Chương Quyển 3 - 379: Xử án (3)
Chương Quyển 3 - 380: Xử án (4)
Chương Quyển 3 - 381: Xuất đao (1)
Chương Quyển 3 - 382: Xuất đao (2)
Chương Quyển 3 - 383: Xuất đao (3)
Chương Quyển 3 - 384: Xuất đao (4)
Chương Quyển 3 - 385: Hành thích (1)
Chương Quyển 3 - 386: Hành thích (2)
Chương Quyển 3 - 387: Hành thích (3)
Chương Quyển 3 - 388: Hành thích (4)
Chương Quyển 3 - 389: Ngấm ngầm (1)
Chương Quyển 3 - 390: Ngấm ngầm (2)
Chương Quyển 3 - 391: Ngấm ngầm (3)
Chương Quyển 3 - 392: Ngấm ngầm (4)
Chương Quyển 3 - 393: Thường ninh (1)
Chương Quyển 3 - 394: Thường ninh (2)
Chương Quyển 3 - 395: Thường ninh (3)
Chương Quyển 3 - 396: Khói báo động (1)
Chương Quyển 3 - 397: Khói báo động (2)
Chương Quyển 3 - 398: Khói báo động (3)
Chương Quyển 3 - 399: Khói báo động (4)
Chương Quyển 3 - 400: Khói báo động (5)
Chương Quyển 3 - 401: Công thủ (1)
Chương Quyển 3 - 402: Công thủ (2)
Chương Quyển 3 - 403: Công thủ (3)
Chương Quyển 3 - 404: Công thủ (4)
Chương Quyển 3 - 405: Anh hùng (1)
Chương Quyển 3 - 406: Anh hùng (2)
Chương Quyển 3 - 407: Anh hùng (3)
Chương Quyển 3 - 408: Anh hùng (4)
Chương Quyển 3 - 409: Thập toàn (1)
Chương Quyển 3 - 410: Thập toàn (2)
Chương Quyển 3 - 411: Thập toàn (3)
Chương Quyển 3 - 412: Thập toàn (4)
Chương Quyển 3 - 413: Thập toàn (5)
Chương Quyển 3 - 414: Trả giá (1)
Chương Quyển 3 - 415: Trả giá (2)
Chương Quyển 3 - 416: Trả giá (3)
Chương Quyển 3 - 417: Trả giá (4)
Chương Quyển 3 - 418: Mục đích (1)
Chương Quyển 3 - 419: Mục đích (2)
Chương Quyển 3 - 420: Mục đích (3)
Chương Quyển 3 - 421: Mục đích (4)
Chương Quyển 3 - 422: Đằng hài (1)
Chương Quyển 3 - 423: Đằng hài (2)
Chương Quyển 3 - 424: Đằng hài (3)
Chương Quyển 3 - 425: Đằng hài (4)
Chương Quyển 3 - 426: Đằng hài (5)
Chương Quyển 3 - 427: Bức cung (1)
Chương Quyển 3 - 428: Bức cung (2)
Chương Quyển 3 - 429: Bức cung (3)
Chương Quyển 3 - 430: Quyết đấu (1)
Chương Quyển 3 - 431: Quyết đấu (2)
Chương Quyển 3 - 432: Quyết đấu (3)
Chương Quyển 3 - 433: Quyết đấu (4)
Chương Quyển 3 - 434: Nợ nhau (1)
Chương Quyển 3 - 435: Nợ nhau (2)
Chương Quyển 3 - 436: Nợ nhau (3)
Chương Quyển 3 - 437: Như ca (1)
Chương Quyển 3 - 438: Như ca (2)
Chương Quyển 3 - 439: Như ca (3)
Chương Quyển 3 - 440: Như ca (4)
Chương Quyển 3 - 441: Như ca (5)
Chương Quyển 3 - 442: Đôn hoàng (1)
Chương Quyển 3 - 443: Đôn hoàng (2)
Chương Quyển 3 - 444: Đôn hoàng (3)
Chương Quyển 3 - 445: Đôn hoàng (4)
Chương Quyển 3 - 446: Đôn hoàng (5)
Chương Quyển 3 - 447: Đôn hoàng (7)
Chương Quyển 3 - 448: Nguyện vọng (1)
Chương Quyển 3 - 449: Nguyện vọng (2)
Chương Quyển 3 - 450: Nguyện vọng (3)
Chương Quyển 3 - 451: Nguyện vọng (4)
Chương Quyển 3 - 452: Vô gian (1)
Chương Quyển 3 - 453: Vô gian (2)
Chương Quyển 3 - 454: Vô gian (3)
Chương Quyển 3 - 455: Vô gian (4)
Chương Quyển 3 - 456: Vô gian (5)
Chương Quyển 3 - 457: Ma cảnh (1)
Chương Quyển 3 - 458: Ma cảnh (2)
Chương Quyển 3 - 459: Ma cảnh (3)
Chương Quyển 3 - 460: Ma cảnh (4)
Chương Quyển 3 - 461: Ma cảnh (5)
Chương Quyển 3 - 462: Thoát vây (1)
Chương Quyển 3 - 463: Thoát vây (2)
Chương Quyển 3 - 464: Thoát vây (3)
Chương Quyển 3 - 465: Thoát vây (4)
Chương Quyển 3 - 466: Thoát vây (5)
Chương Quyển 3 - 467: Phong tướng (1)
Chương Quyển 3 - 468: Phong tướng (2)
Chương Quyển 3 - 469: Phong tướng (3)
Chương Quyển 3 - 470: Phong tướng (4)
Chương Quyển 3 - 471: Phong tướng (5)
Chương Quyển 3 - 472: Binh hung (1)
Chương Quyển 3 - 473: Binh hung (2)
Chương Quyển 3 - 474: Binh hung (3)
Chương Quyển 3 - 475: Binh hung (4)
Chương Quyển 3 - 476: Phá lời thề (1)
Chương Quyển 3 - 477: Phá lời thề (2)
Chương Quyển 3 - 478: Phá lời thề (3)
Chương Quyển 3 - 479: Phá lời thề (4)
Chương Quyển 3 - 480: Phá lời thề (5)
Chương Quyển 3 - 481: Phá lời thề (6)
Chương Quyển 3 - 482: Ước hẹn (1)
Chương Quyển 3 - 483: Ước hẹn (2)
Chương Quyển 3 - 484: Ước hẹn (3) - Kết thúc
Không tìm thấy chương nào phù hợp