❖ Giới thiệu truyện
Con đường tới Lhasa còn khoảng 1 ngàn km, Hứa Nam Hàng càng lái càng thấy khó chịu.
Xuống xe định hút thuốc thì phát hiện không có bật lửa, đang thấy bực đến muốn đá lốp xe mấy cái thì một người đàn ông dùng đá mài cọ ra lửa, châm điếu thuốc cho anh.
Dưới ánh Sao Hôm, đây là gương mặt duy nhất mà Hứa Nam Hành thấy ưa nhìn trong nhiều tháng qua.
"Anh đến Lhasa à?" Phương Thức Du hỏi, "Có thể cho tôi đi nhờ không? Xe tôi bị hỏng rồi, anh ra giá đi."
Hứa Nam Hành nheo mắt: "Năm trăm."
Phương Thức Du: "Anh đúng là người tốt bụng."
...Mẹ kiếp, đòi hơi ít rồi.
Hứa Nam Hành tới Tây Tạng giảng dạy tình nguyện một năm.
Cậu ấm tới từ thủ đô chưa bao giờ được nhìn thấy bầu trời đẹp tới vậy. Anh thích nhất là buổi chiều tà, bầu trời lúc chạng vạng, và cả Sao Hôm trên nền trời xanh thẳm của cao nguyên Nam Tây Tạng.
Thầy Hứa cao ráo tuấn tú, cầm sách giáo khoa, đứng đó ngước nhìn sao trời, gió nhẹ mây trôi, ngân hà lấp lánh.
Phương Thức Du đứng cách đó không xa, ánh mắt sáng rực chăm chú nhìn anh.
Phương Thức Du cảm thấy có lẽ đây chính là công tử vô song.
Thật ra, lúc thầy Hứa ngẩng đầu ngắm sao, cũng muốn cảm thán đôi chút bằng thi từ ca phú.
Nhưng mà đành chịu thôi, anh dạy môn toán học, văn chương như tờ giấy mỏng. Chỉ bèn thở dài một câu: "Ôi, cái cổ của tôi."
Phương Thức Du: "..."
Sao Hôm trên cao nguyên Nam Tây Tạng ngủ yên theo làn gió.
Thầy giáo dạy học tình nguyện (Thụ) x Bác sĩ hỗ trợ Tây Tạng (Công)
Thi thoảng cãi nhau, còn lại chủ yếu là đấm nhau, nhưng mà là đấm bằng mồm.
.
Xuống xe định hút thuốc thì phát hiện không có bật lửa, đang thấy bực đến muốn đá lốp xe mấy cái thì một người đàn ông dùng đá mài cọ ra lửa, châm điếu thuốc cho anh.
Dưới ánh Sao Hôm, đây là gương mặt duy nhất mà Hứa Nam Hành thấy ưa nhìn trong nhiều tháng qua.
"Anh đến Lhasa à?" Phương Thức Du hỏi, "Có thể cho tôi đi nhờ không? Xe tôi bị hỏng rồi, anh ra giá đi."
Hứa Nam Hành nheo mắt: "Năm trăm."
Phương Thức Du: "Anh đúng là người tốt bụng."
...Mẹ kiếp, đòi hơi ít rồi.
Hứa Nam Hành tới Tây Tạng giảng dạy tình nguyện một năm.
Cậu ấm tới từ thủ đô chưa bao giờ được nhìn thấy bầu trời đẹp tới vậy. Anh thích nhất là buổi chiều tà, bầu trời lúc chạng vạng, và cả Sao Hôm trên nền trời xanh thẳm của cao nguyên Nam Tây Tạng.
Thầy Hứa cao ráo tuấn tú, cầm sách giáo khoa, đứng đó ngước nhìn sao trời, gió nhẹ mây trôi, ngân hà lấp lánh.
Phương Thức Du đứng cách đó không xa, ánh mắt sáng rực chăm chú nhìn anh.
Phương Thức Du cảm thấy có lẽ đây chính là công tử vô song.
Thật ra, lúc thầy Hứa ngẩng đầu ngắm sao, cũng muốn cảm thán đôi chút bằng thi từ ca phú.
Nhưng mà đành chịu thôi, anh dạy môn toán học, văn chương như tờ giấy mỏng. Chỉ bèn thở dài một câu: "Ôi, cái cổ của tôi."
Phương Thức Du: "..."
Sao Hôm trên cao nguyên Nam Tây Tạng ngủ yên theo làn gió.
Thầy giáo dạy học tình nguyện (Thụ) x Bác sĩ hỗ trợ Tây Tạng (Công)
Thi thoảng cãi nhau, còn lại chủ yếu là đấm nhau, nhưng mà là đấm bằng mồm.
.
❖ Danh sách chương
Tổng số: 60 chương
Chương 1: Anh Ấy Lái G63 Bằng Một Tay Anh Ấy Vừa Có Tình Vừa Có Nghĩa
Chương 2: Thầy Hứa Ừ Bác Sĩ Phương
Chương 3: Đúng Là Người Tốt Bụng
Chương 4: Người Mặc Áo Blouse Trắng Chính Là Phương Thức Du
Chương 5: Add Wechat
Chương 6: Đẹp Trai
Chương 7: Các Bác Sĩ Đúng Là Luôn Cứu Người Giúp Đời
Chương 8: Xe Của Tôi Đang Để Ở Chỗ Đỗ Xe Của Anh
Chương 9: Không Biết Tại Sao Anh Chỉ Muốn Kể Cho Phương Thức Du Nghe
Chương 10: Người Ở Đầu Dây Bên Kia Mang Theo Nụ Cười
Chương 11: Nói Thật Thì Tôi Không Yên Tâm
Chương 12: Thầy Hứa Ơi Công An Tới Rồi!
Chương 13: Tóm Lại Đây Là Một Cú Sốc Lớn
Chương 14: Ai Đang Đứng Dưới Công Đường Kiện Cáo Bổn Quan
Chương 15: Tin Tôi Đi Cậu Sẽ Dùng Đến Nó
Chương 16: Nhịp Sống Ở Tây Tạng Nhanh Như Vậy Sao
Chương 17: Trùng Hợp Thay Dải Ngân Hà Cũng Có Hơn 100 Tỷ Ngôi Sao
Chương 18: Có Thấy Tim Đập Nhanh Không
Chương 19: Rất Vui Khi Được Gặp Cậu
Chương 20: Điếu Thuốc Đó Bị Phương Thức Du Ngậm Lấy
Chương 21: Ánh Mắt Giao Nhau Họ Nhìn Nhau Mà Không Có Sự Gián Đoạn Nào
Chương 22: Bác Sĩ Phương Để Tôi Chụp Một Tấm Nhé
Chương 23: Tôi Cũng Là Công Dân Lương Thiện Đấy Thầy Hứa
Chương 24: Ân Nhân Của Tôi
Chương 25: Cậu Ngủ Tiếp Đi
Chương 26: Đêm Nay Tôi Không Về Cậu Ngủ Trước Đi Đừng Đợi Tôi
Chương 27: Tôi Thậm Chí Còn Không Biết Cậu Ấy Có Độc Thân Hay Không
Chương 28: Anh Gập Mạnh Chiếc Laptop Lại
Chương 29: Còn Cậu Thì Sao Chủ Xe G63
Chương 30: Đây Là Phương Pháp Điều Trị Riêng Của Tôi
Chương 31: Hứa Nam Hành
Chương 32: Nụ Hôn
Chương 33: Hắn Sụp Đổ Hắn Không Muốn Quan Tâm Đến Bất Cứ Điều Gì Nữa
Chương 34: Hứa Nam Hành Hơi Ngẩng Cằm Lên Đáp Lại Bằng Một Nụ Hôn
Chương 35: Khô Đằng Lão Thụ Hôn Nha Thu Dọn Đồ Đạc Về Nhà
Chương 36: Em Sẽ Sinh Cho Anh Ba Đứa
Chương 37: Em Đã Nói Sẽ Sinh Cho Anh Ba Đứa Mà
Chương 38: Tri Thức Là Sức Mạnh
Chương 39: Mùa Xuân Ở Miền Nam Tây Tạng Đang Đến Gần
Chương 40: Anh Xuất Trình Chứng Chỉ Hành Nghề Y Của Anh Đi
Chương 41: Hẹn Gặp Lại Ở Bắc Kinh
Chương 42: Đáp Xuống Sân Bay Đại Hưng
Chương 43: Ba Ngày Ba Đêm Quên Trời Quên Đất
Chương 44: Vẫn Là Phòng Khách Sạn 15 Nghìn Một Đêm Đó
Chương 45: Hứa Nam Hành Còn Chìm Trong Niềm Vui Hả Hê Khi Báo Được Mối Thù Lớn
Chương 46: Một Ngày Bình Thường
Chương 47: Em Muốn Về Tây Tạng
Chương 48: Hai Người Ở Nhà Cùng Nhau Là Đủ Vui Rồi
Chương 49: Để Thầy Giáo Dỗ Dành Anh Nhé
Chương 50: I Love You
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan
Truyện Mới Cập Nhật