Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 706: Tấm chồng thật thà (12)
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thái An Kỳ gọi đồ ăn ngoài nhưng không muốn trả tiền vì cái nhà này không đáng để cô chi tiền.
“Thế mọi người có định trả tiền không vậy?” Nhân viên giao hàng thấy một nhà ba người không ai chịu trả nên phải hỏi.
Thái An Kỳ ngồi lì ở sô pha trợn trắng mắt, Vương Bác không ngồi yên được rút ví trả tiền, lần này Ninh Thư không cản Vương Bác nữa.
Ninh Thư dọn thức ăn ra bàn: “Ăn cơm thôi.”
Vương Bác chẳng nói chẳng rằng chỉ kéo ghế ra ngồi, Thái An Kỳ cũng ngồi vào bàn ăn cơm.
Mấy phút trước còn ngọt ngào giờ lại xích mích.
Ninh Thư nhìn Vương Bác, Vương Bác lặng lẽ ăn cơm, rõ ràng anh ta không vui.
Thái An Kỳ chẳng quan tâm thái độ của chồng, Vương Bác có tức chết cô ta vẫn mặc kệ.
Ninh Thư đặt đũa xuống hỏi Thái An Kỳ: “An Kỳ này, con về làm dâu tức chúng ta là một gia đình, mà một gia đình thì phải đồng lòng. Con là vợ của Vương Bác, là một phần của gia đình mình, con nên cố gắng làm tròn bổn phận, vun vén gia đình yên ấm.”
Thái An Kỳ phớt lờ: “À, cố gắng làm tròn bổn phận ấy hả. Con là vợ Vương Bác, Vương Bác có nghĩa vụ chu cấp cho con nhưng tại sao không đưa tiền cho con?”
Ninh Thư bình tĩnh: “Trước sau gì vẫn đưa tiền cho con. Mẹ cũng nói rồi đấy, con quét dọn nhà cửa giặt giũ quần áo mỗi ngày thì mỗi tháng mẹ đưa một nửa tiền lương của Vương Bác cho con.”
“Tại sao con phải làm việc nhà?” Thái An Kỳ cao giọng: “Con có phải người giúp việc đâu, con không làm. Không đưa tiền thì thôi, con cũng chẳng cần.”
Thái An Kỳ vứt đũa về phòng ngủ, mặc kệ cảm nhận của mẹ con Ninh Thư.
Thích làm gì thì làm, không biết lễ phép, không biết nhường nhịn.
Vương Bác cau có, thấy Ninh Thư cười thì cau mày: “Mẹ à, con, con muốn…”
Cuối cùng Vương Bác vẫn không nói ra được hai chữ ly hôn.
Ninh Thư đang nhai thức ăn, cô nói với Vương Bác: “Vợ chồng cần quan tâm, chia sẻ, bao dung nhau con à.”
Vương Bác sầm mặt hơn, anh vẫn luôn yêu thương Thái An Kỳ nhưng Thái An Kỳ nào đã từng nghĩ cho anh.
Nào đã từng quan tâm cảm xúc của anh.
Ninh Thư bảo: “Mẹ chỉ biết con thích An Kỳ, thế An Kỳ có thích con không?”
“Chắc là… thích ạ.” Vương Bác lắp bắp.
Ninh Thư mỉm cười: “Mẹ cũng không biết nữa.”
Vương Bác thở dài không còn tâm trạng ăn uống, anh trải chiếu ra đất định ngủ ở phòng khách chứ không muốn về phòng.
Ninh Thư đổ hết thức ăn thừa, không để lại một cái gì.
Bữa tối Thái An Kỳ chẳng ăn mấy đã vứt đũa về phòng, không muốn ăn cơm thì đừng hòng ăn.
Vương Bác trở mình trằn trọc, lúc lúc lại ngồi dậy không thì cũng đi loanh quanh trong phòng khách.
Chắc hẳn trong lòng Vương Bác đang đấu tranh dữ dội lắm.
Thái An Kỳ Vương Bác không thấy về ngủ cũng chẳng buồn hỏi han, cô ta ngủ một mình càng rộng giường, đỡ phải chen với người khác.
Nửa đêm Thái An Kỳ đói bụng tỉnh ngủ, bực không chịu được.
Lần nào con mụ già cũng canh lúc ăn cơm để nói chuyện, lần nào cũng làm cô bực bỏ bữa cơm.
Bà ta thật xấu tính.
Thái An Kỳ đi ra thấy Vương Bác ngủ ở phòng khách.
Cô ta đá Vương Bác, bực dọc: “Em đói, anh nấu gì cho em ăn đi.”
Vương Bác đi làm cả ngày mới ngủ say lại bị Thái An Kỳ đá tỉnh ngủ nên vô cùng khó chịu.
“Em đói.” Thái An Kỳ nhắc lại.
Vương Bác cũng bực, nói thẳng: “Đến bữa không ăn đêm hôm lại đòi ăn, em bớt bớt lại cho người ta nhờ.”
Lần đầu tiên Thái An Kỳ bị Vương Bác xua đuổi, cô ta cả giận: “Em bảo anh nấu cho em cái gì đó thôi mà anh cáu em, anh đúng là cái đồ tồi.”
Vương Bác nguôi giận: “Anh mệt, mai anh còn phải đi làm nữa, em muốn ăn gì thì tự nấu đi.”
Thái An Kỳ sôi máu nóng đạp Vương Bác lia lịa, Vương Bác thà bị đau cũng không ngồi dậy.
“Đồ ăn hại.” Thái An Kỳ chửi cho bõ tức: “Anh nhìn lại mình xem, đã xấu lại còn không biết ăn nói, chẳng có lấy nổi một người bạn, một người yêu, suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào đi làm kiếm mấy đồng lương quèn.”
Vương Bác khựng người, xoay người lại hỏi: “Tôi chẳng được cái gì vậy sao cô lại lấy tôi?”
“Tôi bị mù mới nghĩ anh là người biết thương vợ. Nay mới hay anh là cái loại ẻo lả vô dụng, chỉ biết vâng lời mẹ.” Thái An Kỳ giận dữ.
Vương Bác siết chặt nắm đấm, cánh mũi rung rung mãi mà không đáp trả được câu nào.
Thái An Kỳ thấy mắt Vương Bác đỏ lừ thì cũng chột dạ, bỏ lại tiếng hừ rồi về phòng ngủ.
Vương Bác ngồi thừ người trên chiếu.
Sáng hôm sau Ninh Thư ngủ dậy đã thấy Vương Bác đang ngồi, không biết nghĩ gì mà ra đều đăm chiêu và buồn rười rười.
Ninh Thư qua xem, Vương Bác ủ rũ không có sức sống, toàn thân như phủ thêm một lớp bụi, cô an ủi: “Đừng nghĩ nhiều con à.”
Vương Bác nhìn Ninh Thư: “Con muốn ly hôn.”
Ninh Thư vỗ vai Vương Bác: “Đừng vội vàng, đây chỉ là suy nghĩ nhất thời, con cần nghĩ cho thật kỹ.”
Vương Bác ôm đầu khổ sở.
Tình cảnh hiện giờ do Ninh Thư thêu dệt lên. Ninh Thư sẽ không chiều Thái An Kỳ, không bắt Thái An Kỳ làm việc nhà, việc to việc nhỏ đều đến tay Dương Tử Di như cách mà Dương Tử Di đã đối đãi với con dâu.
Cách của Ninh Thư đó là làm đủ mọi cách khiến Thái An Kỳ bực bội.
Để mâu thuẫn giữa Thái An Kỳ và Vương Bác bùng nổ trước thời hạn.
Chỉ với vài chuyện nhà cửa cỏn con nhưng Dương Tử Di và Vương Bác chung tính hiền lành không biết cách xử sự, dẫn đến bị Thái An Kỳ lừa gạt tình cảm, cuỗm mất một khoản tiền lớn.
Để rồi Dương Tử Di phải trả giá bằng linh hồn để thay đổi cuộc đời.
Chuyện trong nhà luôn rất khó xử lý, có thể chỉ là chuyện cỏn con nhưng lại dễ tổn thương người thân yêu nhất.
Thái An Kỳ không hề biết hối hận hay hổ thẹn, cô ta có tiền là tung tăng bay nhảy. Trong khi đó Vương Bác sau hôn nhân đổ vỡ càng ngày càng ít nói.
Ninh Thư chuẩn bị bữa sáng, cô gọi Vương Bác: “Ăn sáng đi con, ăn no vào. Chuyện cũng không khổ sở như con nghĩ đâu, đừng buồn vì chuyện không đáng.”
“Con đơn phương ôm nỗi đau nhưng người ta nào quan tâm.” Ninh Thư nói.
Vương Bác đến chịu mẹ mình: “Đơn phương ôm nỗi đau gì vậy mẹ, mẹ đang xát muối vào vết thương của con đó?”
Ninh Thư nhún vai: “Cũng nên con à, thỉnh thoảng pha trò tự giễu có sao. Không có trở ngại nào là không vượt qua được. Mẹ đã ly hôn với bố con, một mình nuôi con lớn khôn đó thôi.”
“Ai cũng có thể rời bỏ một ai đó.”
Vương Bác ăn sáng mà trĩu nặng tâm sự.
Thái An Kỳ ra khỏi phòng nhìn thấy đồ ăn sáng mới hỏi Vương Bác: “Ăn sáng mà không gọi, không biết em đói à?”
Vương Bác không trả lời, Vương Bác lầm lì làm Thái An Kỳ vừa bực vừa ghét.
“Thế mọi người có định trả tiền không vậy?” Nhân viên giao hàng thấy một nhà ba người không ai chịu trả nên phải hỏi.
Thái An Kỳ ngồi lì ở sô pha trợn trắng mắt, Vương Bác không ngồi yên được rút ví trả tiền, lần này Ninh Thư không cản Vương Bác nữa.
Ninh Thư dọn thức ăn ra bàn: “Ăn cơm thôi.”
Vương Bác chẳng nói chẳng rằng chỉ kéo ghế ra ngồi, Thái An Kỳ cũng ngồi vào bàn ăn cơm.
Mấy phút trước còn ngọt ngào giờ lại xích mích.
Ninh Thư nhìn Vương Bác, Vương Bác lặng lẽ ăn cơm, rõ ràng anh ta không vui.
Thái An Kỳ chẳng quan tâm thái độ của chồng, Vương Bác có tức chết cô ta vẫn mặc kệ.
Ninh Thư đặt đũa xuống hỏi Thái An Kỳ: “An Kỳ này, con về làm dâu tức chúng ta là một gia đình, mà một gia đình thì phải đồng lòng. Con là vợ của Vương Bác, là một phần của gia đình mình, con nên cố gắng làm tròn bổn phận, vun vén gia đình yên ấm.”
Thái An Kỳ phớt lờ: “À, cố gắng làm tròn bổn phận ấy hả. Con là vợ Vương Bác, Vương Bác có nghĩa vụ chu cấp cho con nhưng tại sao không đưa tiền cho con?”
Ninh Thư bình tĩnh: “Trước sau gì vẫn đưa tiền cho con. Mẹ cũng nói rồi đấy, con quét dọn nhà cửa giặt giũ quần áo mỗi ngày thì mỗi tháng mẹ đưa một nửa tiền lương của Vương Bác cho con.”
“Tại sao con phải làm việc nhà?” Thái An Kỳ cao giọng: “Con có phải người giúp việc đâu, con không làm. Không đưa tiền thì thôi, con cũng chẳng cần.”
Thái An Kỳ vứt đũa về phòng ngủ, mặc kệ cảm nhận của mẹ con Ninh Thư.
Thích làm gì thì làm, không biết lễ phép, không biết nhường nhịn.
Vương Bác cau có, thấy Ninh Thư cười thì cau mày: “Mẹ à, con, con muốn…”
Cuối cùng Vương Bác vẫn không nói ra được hai chữ ly hôn.
Ninh Thư đang nhai thức ăn, cô nói với Vương Bác: “Vợ chồng cần quan tâm, chia sẻ, bao dung nhau con à.”
Vương Bác sầm mặt hơn, anh vẫn luôn yêu thương Thái An Kỳ nhưng Thái An Kỳ nào đã từng nghĩ cho anh.
Nào đã từng quan tâm cảm xúc của anh.
Ninh Thư bảo: “Mẹ chỉ biết con thích An Kỳ, thế An Kỳ có thích con không?”
“Chắc là… thích ạ.” Vương Bác lắp bắp.
Ninh Thư mỉm cười: “Mẹ cũng không biết nữa.”
Vương Bác thở dài không còn tâm trạng ăn uống, anh trải chiếu ra đất định ngủ ở phòng khách chứ không muốn về phòng.
Ninh Thư đổ hết thức ăn thừa, không để lại một cái gì.
Bữa tối Thái An Kỳ chẳng ăn mấy đã vứt đũa về phòng, không muốn ăn cơm thì đừng hòng ăn.
Vương Bác trở mình trằn trọc, lúc lúc lại ngồi dậy không thì cũng đi loanh quanh trong phòng khách.
Chắc hẳn trong lòng Vương Bác đang đấu tranh dữ dội lắm.
Thái An Kỳ Vương Bác không thấy về ngủ cũng chẳng buồn hỏi han, cô ta ngủ một mình càng rộng giường, đỡ phải chen với người khác.
Nửa đêm Thái An Kỳ đói bụng tỉnh ngủ, bực không chịu được.
Lần nào con mụ già cũng canh lúc ăn cơm để nói chuyện, lần nào cũng làm cô bực bỏ bữa cơm.
Bà ta thật xấu tính.
Thái An Kỳ đi ra thấy Vương Bác ngủ ở phòng khách.
Cô ta đá Vương Bác, bực dọc: “Em đói, anh nấu gì cho em ăn đi.”
Vương Bác đi làm cả ngày mới ngủ say lại bị Thái An Kỳ đá tỉnh ngủ nên vô cùng khó chịu.
“Em đói.” Thái An Kỳ nhắc lại.
Vương Bác cũng bực, nói thẳng: “Đến bữa không ăn đêm hôm lại đòi ăn, em bớt bớt lại cho người ta nhờ.”
Lần đầu tiên Thái An Kỳ bị Vương Bác xua đuổi, cô ta cả giận: “Em bảo anh nấu cho em cái gì đó thôi mà anh cáu em, anh đúng là cái đồ tồi.”
Vương Bác nguôi giận: “Anh mệt, mai anh còn phải đi làm nữa, em muốn ăn gì thì tự nấu đi.”
Thái An Kỳ sôi máu nóng đạp Vương Bác lia lịa, Vương Bác thà bị đau cũng không ngồi dậy.
“Đồ ăn hại.” Thái An Kỳ chửi cho bõ tức: “Anh nhìn lại mình xem, đã xấu lại còn không biết ăn nói, chẳng có lấy nổi một người bạn, một người yêu, suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào đi làm kiếm mấy đồng lương quèn.”
Vương Bác khựng người, xoay người lại hỏi: “Tôi chẳng được cái gì vậy sao cô lại lấy tôi?”
“Tôi bị mù mới nghĩ anh là người biết thương vợ. Nay mới hay anh là cái loại ẻo lả vô dụng, chỉ biết vâng lời mẹ.” Thái An Kỳ giận dữ.
Vương Bác siết chặt nắm đấm, cánh mũi rung rung mãi mà không đáp trả được câu nào.
Thái An Kỳ thấy mắt Vương Bác đỏ lừ thì cũng chột dạ, bỏ lại tiếng hừ rồi về phòng ngủ.
Vương Bác ngồi thừ người trên chiếu.
Sáng hôm sau Ninh Thư ngủ dậy đã thấy Vương Bác đang ngồi, không biết nghĩ gì mà ra đều đăm chiêu và buồn rười rười.
Ninh Thư qua xem, Vương Bác ủ rũ không có sức sống, toàn thân như phủ thêm một lớp bụi, cô an ủi: “Đừng nghĩ nhiều con à.”
Vương Bác nhìn Ninh Thư: “Con muốn ly hôn.”
Ninh Thư vỗ vai Vương Bác: “Đừng vội vàng, đây chỉ là suy nghĩ nhất thời, con cần nghĩ cho thật kỹ.”
Vương Bác ôm đầu khổ sở.
Tình cảnh hiện giờ do Ninh Thư thêu dệt lên. Ninh Thư sẽ không chiều Thái An Kỳ, không bắt Thái An Kỳ làm việc nhà, việc to việc nhỏ đều đến tay Dương Tử Di như cách mà Dương Tử Di đã đối đãi với con dâu.
Cách của Ninh Thư đó là làm đủ mọi cách khiến Thái An Kỳ bực bội.
Để mâu thuẫn giữa Thái An Kỳ và Vương Bác bùng nổ trước thời hạn.
Chỉ với vài chuyện nhà cửa cỏn con nhưng Dương Tử Di và Vương Bác chung tính hiền lành không biết cách xử sự, dẫn đến bị Thái An Kỳ lừa gạt tình cảm, cuỗm mất một khoản tiền lớn.
Để rồi Dương Tử Di phải trả giá bằng linh hồn để thay đổi cuộc đời.
Chuyện trong nhà luôn rất khó xử lý, có thể chỉ là chuyện cỏn con nhưng lại dễ tổn thương người thân yêu nhất.
Thái An Kỳ không hề biết hối hận hay hổ thẹn, cô ta có tiền là tung tăng bay nhảy. Trong khi đó Vương Bác sau hôn nhân đổ vỡ càng ngày càng ít nói.
Ninh Thư chuẩn bị bữa sáng, cô gọi Vương Bác: “Ăn sáng đi con, ăn no vào. Chuyện cũng không khổ sở như con nghĩ đâu, đừng buồn vì chuyện không đáng.”
“Con đơn phương ôm nỗi đau nhưng người ta nào quan tâm.” Ninh Thư nói.
Vương Bác đến chịu mẹ mình: “Đơn phương ôm nỗi đau gì vậy mẹ, mẹ đang xát muối vào vết thương của con đó?”
Ninh Thư nhún vai: “Cũng nên con à, thỉnh thoảng pha trò tự giễu có sao. Không có trở ngại nào là không vượt qua được. Mẹ đã ly hôn với bố con, một mình nuôi con lớn khôn đó thôi.”
“Ai cũng có thể rời bỏ một ai đó.”
Vương Bác ăn sáng mà trĩu nặng tâm sự.
Thái An Kỳ ra khỏi phòng nhìn thấy đồ ăn sáng mới hỏi Vương Bác: “Ăn sáng mà không gọi, không biết em đói à?”
Vương Bác không trả lời, Vương Bác lầm lì làm Thái An Kỳ vừa bực vừa ghét.
[Quyển 3] Ninh Thư - Rất Là Lập Dị
Tác giả: Rất Là Lập Dị
331 chương | 1,290 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 401: Chàng là ánh sáng của đời thiếp (25)
Chương 402: Chàng là ánh sáng của đời thiếp (26)
Chương 403: Chàng là ánh sáng của đời thiếp (27)
Chương 404: Chàng là ánh sáng của đời thiếp (28)
Chương 405: Chàng là ánh sáng của đời thiếp (29)
Chương 406: Chàng là ánh sáng của đời thiếp (Kết)
Chương 407: Ngọt sâu răng (1) - PHẦN 13: NGỌT SÂU RĂNG
Chương 408: Ngọt sâu răng (2)
Chương 409: Ngọt sâu răng (3)
Chương 410: Ngọt sâu răng (4)
Chương 411: Ngọt sâu răng (5)
Chương 412: Ngọt sâu răng (6)
Chương 413: Ngọt sâu răng (7)
Chương 414: Ngọt sâu răng (8)
Chương 415: Ngọt sâu răng (9)
Chương 416: Ngọt sâu răng (10)
Chương 417: Ngọt sâu răng (11)
Chương 418: Ngọt sâu răng (12)
Chương 419: Ngọt sâu răng (13)
Chương 420: Ngọt sâu răng (14)
Chương 421: Ngọt sâu răng (15)
Chương 422: Ngọt sâu răng (16)
Chương 423: Ngọt sâu răng (17)
Chương 424: Ngọt sâu răng (18)
Chương 425: Ngọt sâu răng (19)
Chương 426: Ngọt sâu răng (20)
Chương 427: Ngọt sâu răng (21)
Chương 428: Ngọt sâu răng (22)
Chương 429: Ngọt sâu răng (23)
Chương 430: Ngọt sâu răng (24)
Chương 431: Ngọt sâu răng (25)
Chương 432: Ngọt sâu răng (Kết)
Chương 433: Trai nghèo lên phố (1) - PHẦN 14: TRAI NGHÈO LÊN PHỐ
Chương 434: Trai nghèo lên phố (2)
Chương 435: Trai nghèo lên phố (3)
Chương 436: Trai nghèo lên phố (4)
Chương 437: Trai nghèo lên phố (5)
Chương 438: Trai nghèo lên phố (6)
Chương 439: Trai nghèo lên phố (7)
Chương 440: Trai nghèo lên phố (8)
Chương 441: Trai nghèo lên phố (9)
Chương 442: Trai nghèo lên phố (10)
Chương 443: Trai nghèo lên phố (11)
Chương 444: Trai nghèo lên phố (12)
Chương 445: Trai nghèo lên phố (13)
Chương 446: Trai nghèo lên phố (14)
Chương 447: Trai nghèo lên phố (15)
Chương 448: Trai nghèo lên phố (16)
Chương 449: Trai nghèo lên phố (17)
Chương 450: Trai nghèo lên phố (18)
Chương 451: Trai nghèo lên phố (19)
Chương 452: Trai nghèo lên phố (20)
Chương 453: Trai nghèo lên phố (21)
Chương 454: Trai nghèo lên phố (22)
Chương 455: Trai nghèo lên phố (23)
Chương 456: Trai nghèo lên phố (24)
Chương 457: Trai nghèo lên phố (25)
Chương 458: Trai nghèo lên phố (26)
Chương 459: Trai nghèo lên phố (27)
Chương 460: Trai nghèo lên phố (28)
Chương 461: Trai nghèo lên phố (29)
Chương 462: Trai nghèo lên phố (30)
Chương 463: Trai nghèo lên phố (31)
Chương 464: Trai nghèo lên phố (32)
Chương 465: Trai nghèo lên phố (33)
Chương 466: Trai nghèo lên phố (34)
Chương 467: Trai nghèo lên phố (35)
Chương 468: Trai nghèo lên phố (36)
Chương 469: Trai nghèo lên phố (Kết)
Chương 470: Không gian ảo
Chương 471: Cô gái trăng hoa (1)
Chương 472: Cô gái trăng hoa (2)
Chương 473: Chủ tử quái gở (1) - PHẦN 15: CHỦ TỬ QUÁI GỞ
Chương 474: Chủ tử quái gở (2)
Chương 475: Chủ tử quái gở (3)
Chương 476: Chủ tử quái gở (4)
Chương 477: Chủ tử quái gở (5)
Chương 478: Chủ tử quái gở (6)
Chương 479: Chủ tử quái gở (7)
Chương 480: Chủ tử quái gở (8)
Chương 481: Chủ tử quái gở (9)
Chương 482: Chủ tử quái gở (10)
Chương 483: Chủ tử quái gở (11)
Chương 484: Chủ tử quái gở (12)
Chương 485: Chủ tử quái gở (13)
Chương 486: Chủ tử quái gở (14)
Chương 487: Chủ tử quái gở (15)
Chương 488: Chủ tử quái gở (16)
Chương 489: Chủ tử quái gở (17)
Chương 490: Chủ tử quái gở (18)
Chương 491: Chủ tử quái gở (19)
Chương 492: Chủ tử quái gở (20)
Chương 493: Chủ tử quái gở (21)
Chương 494: Chủ tử quái gở (22)
Chương 495: Chủ tử quái gở (23)
Chương 496: Chủ tử quái gở (24)
Chương 497: Chủ tử quái gở (25)
Chương 498: Chủ tử quái gở (26)
Chương 499: Chủ tử quái gở (Kết)
Chương 500: Hội chứng Stockholm (1) - PHẦN 16: HỘI CHỨNG STOCKHOLM
Chương 501: Hội chứng Stockholm (2)
Chương 502: Hội chứng Stockholm (3)
Chương 503: Hội chứng Stockholm (4)
Chương 504: Hội chứng Stockholm (5)
Chương 505: Hội chứng Stockholm (6)
Chương 506: Hội chứng Stockholm (7)
Chương 507: Hội chứng Stockholm (8)
Chương 508: Hội chứng Stockholm (9)
Chương 509: Hội chứng Stockholm (10)
Chương 510: Hội chứng Stockholm (11)
Chương 511: Hội chứng Stockholm (12)
Chương 512: Hội chứng Stockholm (13)
Chương 513: Hội chứng Stockholm (14)
Chương 514: Hội chứng Stockholm (15)
Chương 515: Hội chứng Stockholm (16)
Chương 516: Hội chứng Stockholm (17)
Chương 517: Hội chứng Stockholm (18)
Chương 518: Hội chứng Stockholm (19)
Chương 519: Hội chứng Stockholm (20)
Chương 520: Hội chứng Stockholm (21)
Chương 521: Hội chứng Stockholm (22)
Chương 522: Hội chứng Stockholm (23)
Chương 523: Hội chứng Stockholm (24)
Chương 524: Hội chứng Stockholm (25)
Chương 525: Hội chứng Stockholm (26)
Chương 526: Hội chứng Stockholm (27)
Chương 527: Hội chứng Stockholm (28)
Chương 528: Hội chứng Stockholm (29)
Chương 529: Hội chứng Stockholm (30)
Chương 530: Hội chứng Stockholm (31)
Chương 531: Hội chứng Stockholm (32)
Chương 532: Hội chứng Stockholm (33)
Chương 533: Hội chứng Stockholm (Kết)
Chương 534: Trọng nữ khinh nam (1)
Chương 535: Trọng nữ khinh nam (2)
Chương 536: Trọng nữ khinh nam (3)
Chương 537: Trọng nữ khinh nam (4)
Chương 538: Trọng nữ khinh nam (5)
Chương 539: Trọng nữ khinh nam (6)
Chương 540: Trọng nữ khinh nam (7)
Chương 541: Trọng nữ khinh nam (8)
Chương 542: Trọng nữ khinh nam (9)
Chương 543: Trọng nữ khinh nam (10)
Chương 544: Trọng nữ khinh nam (11)
Chương 545: Trọng nữ khinh nam (12)
Chương 546: Trọng nữ khinh nam (13)
Chương 547: Trọng nữ khinh nam (14)
Chương 548: Trọng nữ khinh nam (15)
Chương 549: Trọng nữ khinh nam (16)
Chương 550: Trọng nữ khinh nam (17)
Chương 551: Trọng nữ khinh nam (18)
Chương 552: Trọng nữ khinh nam (19)
Chương 553: Trọng nữ khinh nam (20)
Chương 554: Trọng nữ khinh nam (21)
Chương 555: Trọng nữ khinh nam (22)
Chương 556: Trọng nữ khinh nam (23)
Chương 557: Trọng nữ khinh nam (Kết)
Chương 558: Con dâu nuôi từ bé (1)
Chương 559: Con dâu nuôi từ bé (2)
Chương 560: Con dâu nuôi từ bé (3)
Chương 561: Con dâu nuôi từ bé (4)
Chương 562: Con dâu nuôi từ bé (5)
Chương 563: Con dâu nuôi từ bé (6)
Chương 564: Con dâu nuôi từ bé (7)
Chương 565: Con dâu nuôi từ bé (8)
Chương 566: Con dâu nuôi từ bé (9)
Chương 567: Con dâu nuôi từ bé (10)
Chương 568: Con dâu nuôi từ bé (11)
Chương 569: Con dâu nuôi từ bé (12)
Chương 570: Con dâu nuôi từ bé (13)
Chương 571: Con dâu nuôi từ bé (14)
Chương 572: Con dâu nuôi từ bé (15)
Chương 573: Con dâu nuôi từ bé (16)
Chương 574: Con dâu nuôi từ bé (17)
Chương 575: Con dâu nuôi từ bé (18)
Chương 576: Con dâu nuôi từ bé (19)
Chương 577: Con dâu nuôi từ bé (20)
Chương 578: Con dâu nuôi từ bé (21)
Chương 579: Con dâu nuôi từ bé (22)
Chương 580: Con dâu nuôi từ bé (23)
Chương 581: Con dâu nuôi từ bé (24)
Chương 582: Con dâu nuôi từ bé (25)
Chương 583: Con dâu nuôi từ bé (26)
Chương 584: Con dâu nuôi từ bé (27)
Chương 585: Con dâu nuôi từ bé (28)
Chương 586: Con dâu nuôi từ bé (29)
Chương 587: Con dâu nuôi từ bé (30)
Chương 588: Con dâu nuôi từ bé (31)
Chương 589: Con dâu nuôi từ bé (32)
Chương 590: Con dâu nuôi từ bé (33)
Chương 591: Con dâu nuôi từ bé (34)
Chương 592: Con dâu nuôi từ bé (Kết)
Chương 593: Nhiệm vụ tập sự
Chương 594: Hậu viện nhà Tứ gia (1)
Chương 595: Con dâu nuôi từ bé (Ngoại truyện)
Chương 596: Hậu viện nhà Tứ gia (2)
Chương 597: Hậu viện nhà Tứ gia (3)
Chương 598: Hậu viện nhà Tứ gia (4)
Chương 599: Hậu viện nhà Tứ gia (5)
Chương 600: Hậu viện nhà Tứ gia (6)
Chương 601: Hậu viện nhà Tứ gia (7)
Chương 602: Hậu viện nhà Tứ gia (8)
Chương 603: Hậu viện nhà Tứ gia (9)
Chương 604: Hậu viện nhà Tứ gia (10)
Chương 605: Hậu viện nhà Tứ gia (11)
Chương 606: Hậu viện nhà Tứ gia (12)
Chương 607: Hậu viện nhà Tứ gia (13)
Chương 608: Hậu viện nhà Tứ gia (14)
Chương 609: Hậu viện nhà Tứ gia (15)
Chương 610: Hậu viện nhà Tứ gia (16)
Chương 611: Hậu viện nhà Tứ gia (17)
Chương 612: Hậu viện nhà Tứ gia (18)
Chương 613: Hậu viện nhà Tứ gia (19)
Chương 614: Hậu viện nhà Tứ gia (20)
Chương 615: Hậu viện nhà Tứ gia (21)
Chương 616: Hậu viện nhà Tứ gia (22)
Chương 617: Hậu viện nhà Tứ gia (23)
Chương 618: Hậu viện nhà Tứ gia (24)
Chương 619: Hậu viện nhà Tứ gia (25)
Chương 620: Hậu viện nhà Tứ gia (26)
Chương 621: Hậu viện nhà Tứ gia (27)
Chương 622: Hậu viện nhà Tứ gia (Kết)
Chương 623: Đẻ mướn (1)
Chương 624: Đẻ mướn (2)
Chương 625: Đẻ mướn (3)
Chương 626: Đẻ mướn (4)
Chương 627: Đẻ mướn (5)
Chương 628: Đẻ mướn (6)
Chương 629: Đẻ mướn (7)
Chương 630: Đẻ mướn (8)
Chương 631: Đẻ mướn (9)
Chương 632: Đẻ mướn (10)
Chương 633: Đẻ mướn (11)
Chương 634: Đẻ mướn (12)
Chương 635: Đẻ mướn (13)
Chương 636: Đẻ mướn (14)
Chương 637: Đẻ mướn (15)
Chương 638: Đẻ mướn (16)
Chương 639: Đẻ mướn (17)
Chương 640: Đẻ mướn (18)
Chương 641: Đẻ mướn (19)
Chương 642: Đẻ mướn (20)
Chương 643: Đẻ mướn (21)
Chương 644: Đẻ mướn (22)
Chương 645: Đẻ mướn (23)
Chương 646: Đẻ mướn (24)
Chương 647: Đẻ mướn (25)
Chương 648: Đẻ mướn (26)
Chương 649: Đẻ mướn (27)
Chương 650: Đẻ mướn (28)
Chương 651: Đẻ mướn (29)
Chương 652: Đẻ mướn (30)
Chương 653: Đẻ mướn (31)
Chương 654: Đẻ mướn (32)
Chương 655: Đẻ mướn (33)
Chương 656: Đẻ mướn (34)
Chương 657: Đẻ mướn (35)
Chương 658: Đẻ mướn (Kết)
Chương 659: Có thể trở về
Chương 660: Người quen
Chương 661: Con rối giật dây (1)
Chương 662: Con rối giật dây (2)
Chương 663: Con rối giật dây (3)
Chương 664: Con rối giật dây (4)
Chương 665: Con rối giật dây (5)
Chương 666: Con rối giật dây (6)
Chương 667: Con rối giật dây (7)
Chương 668: Con rối giật dây (8)
Chương 669: Con rối giật dây (9)
Chương 670: Con rối giật dây (10)
Chương 671: Con rối giật dây (11)
Chương 672: Con rối giật dây (12)
Chương 673: Con rối giật dây (13)
Chương 674: Con rối giật dây (14)
Chương 675: Con rối giật dây (15)
Chương 676: Con rối giật dây (16)
Chương 677: Con rối giật dây (17)
Chương 678: Con rối giật dây (18)
Chương 679: Con rối giật dây (19)
Chương 680: Con rối giật dây (20)
Chương 681: Con rối giật dây (21)
Chương 682: Con rối giật dây (22)
Chương 683: Con rối giật dây (23)
Chương 684: Con rối giật dây (24)
Chương 685: Con rối giật dây (25)
Chương 686: Con rối giật dây (26)
Chương 687: Con rối giật dây (27)
Chương 688: Con rối giật dây (28)
Chương 689: Con rối giật dây (29)
Chương 690: Con rối giật dây (30)
Chương 691: Con rối giật dây (31)
Chương 692: Con rối giật dây (Kết)
Chương 693: Nhặt được của hời
Chương 694: Dây tơ hồng
Chương 695: Tấm chồng thật thà (1)
Chương 696: Tấm chồng thật thà (2)
Chương 697: Tấm chồng thật thà (3)
Chương 698: Tấm chồng thật thà (4)
Chương 699: Tấm chồng thật thà (5)
Chương 700: Tấm chồng thật thà (6)
Chương 701: Tấm chồng thật thà (7)
Chương 702: Tấm chồng thật thà (8)
Chương 703: Tấm chồng thật thà (9)
Chương 704: Tấm chồng thật thà (10)
Chương 705: Tấm chồng thật thà (11)
Chương 706: Tấm chồng thật thà (12)
Chương 707: Tấm chồng thật thà (13)
Chương 708: Tấm chồng thật thà (14)
Chương 709: Tấm chồng thật thà (15)
Chương 710: Tấm chồng thật thà (16)
Chương 711: Tấm chồng thật thà (17)
Chương 712: Tấm chồng thật thà (18)
Chương 713: Tấm chồng thật thà (19)
Chương 714: Tấm chồng thật thà (20)
Chương 715: Tấm chồng thật thà (21)
Chương 716: Tấm chồng thật thà (22)
Chương 717: Tấm chồng thật thà (23)
Chương 718: Tấm chồng thật thà (24)
Chương 719: Tấm chồng thật thà (25)
Chương 720: Tấm chồng thật thà (26)
Chương 721: Tấm chồng thật thà (27)
Chương 722: Tấm chồng thật thà (28)
Chương 723: Tấm chồng thật thà (29)
Chương 724: Tấm chồng thật thà (30)
Chương 725: Tấm chồng thật thà (31)
Chương 726: Tấm chồng thật thà (32)
Chương 727: Tấm chồng thật thà (Kết)
Chương 728: Bùa hộ mệnh phiên bản thăng cấp
Chương 729: Động đất
Chương 730: Quỷ Vương bá đạo yêu tôi (1)
Chương 731: Quỷ Vương bá đạo yêu tôi (2)
Không tìm thấy chương nào phù hợp