Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 509: Hội chứng Stockholm (10)
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hạ Hiểu Mạn tuyệt vọng, hốt hoảng, trong mắt cô ta Sở Tiêu Nhiên như một tên ác ma: “Sao anh phải đối xử với tôi như vậy, tại sao chứ. Anh làm vậy được cái gì, anh giết tôi đi Sở Tiêu Nhiên.”
“Tôi giết em làm gì. Tôi nói rồi, em là thú cưng của tôi, khi nào tôi chán tự khắc tôi tha cho em. Còn giờ thì hương vị của em vẫn khá quyến rũ tôi.” Sở Tiêu Nhiên dửng dưng.
Sở Tiêu Nhiên day trán: “Em chỉ cần ngoan, đợi tôi chán em, đừng gây sự là được. Ngoan ngoãn làm việc mà một thú cưng cần làm, bằng không tôi đành cắt móng vuốt của em.”
Hạ Hiểu Mạn ngẩn ngơ, cuối cùng lấy lại tinh thần tặng cho Sở Tiêu Nhiên hai cái tát, hét lạc cả giọng: “Sở Tiêu Nhiên, anh không phải là người, anh không phải là người.”
Sở Tiêu Nhiên bị tát lệch mặt sờ má, cười xấu xa, quay mặt lại nhướn mày với Hạ Hiểu Mạn: “Chưa chiều em đủ hay sao mà em giận thế này.”
“Anh là đồ vô liêm sỉ, mặt dày không biết xấu hổ.” Hạ Hiểu Mạn bật khóc: “Anh sẽ xuống địa ngục, tôi nguyền rủa anh xuống địa ngục.”
“Vậy à? Tôi sẽ xuống địa ngục nhưng mà là chết trên người em.” Sở Tiêu Nhiên vác Hạ Hiểu Mạn, Hạ Hiểu Mạn đấm đá giận dữ: “Đồ khốn, anh bỏ tôi ra. Sở Tiêu Nhiên tôi hận anh, tôi hận anh nhất trên đời này.”
“Lát nữa thôi em sẽ yêu tôi nhất trên đời này.” Sở Tiêu Nhiên vỗ mông Hạ Hiểu Mạn, cười bất chính.
“Em nhìn xem, máy quay vẫn luôn đặt ở đây, làm xong việc rồi xem lại sẽ thích lắm.” Sở Tiêu Nhiên đè lên người Hạ Hiểu Mạn, Hạ Hiểu Mạn đau khổ vô cùng. Tại sao phải đày đoạ cô đến mức này, tại sao đã chiếm cơ thể cô lại vẫn phải chà đạp lòng tự trọng của cô.
Không biết sao Sở Tiêu Nhiên hôm nay rất có hứng, anh ta càng có hứng hơn khi Hạ Hiểu Mạn giãy dụa kịch liệt làm mặt đỏ tía tai, trông vô cùng quyến rũ và hấp dẫn.
“Em thích bạo lực vậy tốt thôi, tôi chơi với em đến cùng.” Sở Tiêu Nhiên nhìn Hạ Hiểu Mạn dưới thân, dí mũi Hạ Hiểu Mạn: “Bé mèo rừng hoang dã thật đấy.”
Có khuôn mặt đẹp trai và nụ cười không đàng hoàng của Sở Tiêu Nhiên, Hạ Hiểu Mạn giật mình hoảng hốt khi bị Sở Tiêu Nhiên dí mũi. Sau lại nhớ ra anh ta là một tên ác ma, cô lại giãy mạnh: “Anh bỏ tôi ra Sở Tiêu Nhiên, hôm nay tôi không khoẻ, làm ơn.”
Sở Tiêu Nhiên cười quyến rũ: “Có khi nào em khoẻ đâu, hôm nào cũng nói mình không thoải mái.”
“Tôi xin anh đấy Sở Tiêu Nhiên, tôi không khoẻ thật…” Hạ Hiểu Mạn tái mặt: “Tôi xin anh.”
“Xin tôi ngay lập tức.”
…
Ninh Thư ở nhà ôn lại sách luật. Visa đã làm xong, đợi mua xong nhà mới cô sẽ lên đường.
Ninh Thư muốn rời khỏi thành phố T, cô không dám đặt cược sự an toàn của ông bà Từ, nên rời khỏi thành phố T là sự lựa chọn khá tốt cho hai ông bà.
Với tính cách của Sở Tiêu Nhiên, anh ta chính là một kẻ giàu quá hoá dồ, chuyện gì cũng làm được đóng ngoặc kép.
Song, ông bà Từ hơi chần chừ, họ không muốn rời khỏi mảnh đất đã sống bao nhiêu qua. Vả lại cũng đã có tuổi, đến nơi mới rất khó để làm quen với môi trường mới.
Vậy nên hiện vẫn đang đắn đo.
Ninh Thư lật trang giấy, mấp máy môi học thuộc lòng các điều luật.
Bà Từ đi qua nói: “Con bé nhà bên có chuyện rồi.”
Ninh Thư gập sách: “Lại làm sao thế mẹ?”
Bà Từ nhăn mày: “Nó nhập viện. Mẹ Tiểu Mạn đang đến bệnh viện chăm sóc con gái.”
“Bị làm sao mà phải nhập viện?” Ninh Thư ngạc nhiên, không lẽ Sở Tiêu Nhiên làm gì Hạ Hiểu Mạn?
Ninh Thư ngẫm nghĩ: “Mẹ qua viện thăm em ấy cùng con đi.”
Bà Từ gật đầu: “Cũng được, dù giờ không còn qua lại nhưng cũng đã làm bạn bao nhiêu năm.” Bà còn vào bếp nấu canh cho Hạ Hiểu Mạn.
Đến bệnh viện, Ninh Thư mở cửa phòng đã thấy Hạ Hiểu Mạn mặt mũi bơ phờ, nước mắt chảy dài nơi khoé mắt, trợn mắt nằm nhìn trần nhà.
Mặt cô ta tái trắng, môi cũng bạc phếch, xem ra bệnh khá nặng.
“Làm sao vậy cháu, mẹ cháu đâu?” Bà Từ đặt phích giữ ấm xuống bàn, hỏi thăm Hạ Hiểu Mạn.
Hạ Hiểu Mạn ngoảnh sang nhìn thấy Ninh Thư, mắt cô ta đỏ hoe, mấp máy môi nói với Ninh Thư bằng giọng khàn đặc: “Anh Văn Lãng.”
“Nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ nhiều.” Ninh Thư nhìn Hạ Hiểu Mạn, triệu chứng giống mất máu quá nhiều, tổn thương nguyên khí nặng.
Giống với… sinh non.
Ninh Thư nhìn bụng Hạ Hiểu Mạn: “Nghỉ ngơi nhiều vào.”
“Em khổ quá anh ơi.” Hạ Hiểu Mạn rớt nước mắt, hận thù ra mặt: “Em phải làm sao đây anh?”
Ninh Thư không mấy mặn mà: “Không sao đâu, không có việc khó nào là không vượt qua được.”
Ninh Thư đi gặp bác sĩ bởi không muốn ở lại nhìn khuôn mặt nhăn nhó trong đau khổ của Hạ Hiểu Mạn. Bác sĩ trả lời do sinh hoạt vợ chồng quá mạnh, chạm vào cổ t* c*ng dẫn đến sinh non.
Ninh Thư: …
Vậy tức là đã sinh non, đã mất con rồi?
Không lẽ Hạ Hiểu Mạn không biết cô ta mang thai?
Ninh Thư trở về phòng bệnh, dặn dò Hạ Hiểu Mạn: “Em nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ nhiều nữa.”
Hạ Hiểu Mạn quay sang nhìn người đàn ông bên giường. Anh ấy vẫn dịu dàng như ngày nào nhưng bọn cô đã bỏ lỡ nhau.
Hạ Hiểu Mạn nhìn lên trần nhà. Tối hôm qua là cơn ác mộng trong đời cô. Cô rất đau, vô cùng đau, nhưng Sở Tiêu Nhiên không chịu dừng lại. Cô bị đè, bị ép, bụng đau như bị dao đâm.
Con của cô mất rồi, ấy vậy cô còn không biết đến sự hiện diện của nó.
Ninh Thư nhìn Hạ Hiểu Mạn đang đắm chìm trong tuyệt vọng và đau khổ, cô không thương một chút nào. Dù giờ có hận đến chết nhưng chẳng phải cuối cùng vẫn sống hạnh phúc với nhau à.
Hạ Hiểu Mạn là một kẻ dở hơi, bị người ta tổn thương đến thế nhưng vẫn tha thứ, sau còn yêu nhau. Dù Hạ Hiểu Mạn có gặp nhiều bất hạnh hơn nữa, Ninh Thư vẫn không thông cảm cho được.
Có lẽ Sở Tiêu Nhiên đã mang đến quá nhiều bất hạnh cho cô ta, nên khi Sở Tiêu Nhiên chỉ tốt với cô ta một chút, cô ta đã mềm lòng và nhào vào lòng anh ta.
“Anh ơi em không muốn sống nữa.” Hạ Hiểu Mạn nhìn Ninh Thư: “Em thấy sống quá đau, quá khổ.”
Ninh Thư hỏi: “Anh ta không đến à?”
Hạ Hiểu Mạn khựng mặt, kích động: “Em không muốn gặp anh ta, em không muốn thấy anh ta.”
Ninh Thư an ủi Hạ Hiểu Mạn vài câu rồi rời khỏi phòng. Cô chỉ đến xem có chuyện gì thôi.
“Đúng là tạo nghiệt.” Bà Từ ra ngoài phòng bệnh, lắc đầu nói với Ninh Thư: “Con bé này ngốc quá.”
Ninh Thư vừa ra ngoài bệnh viện đã chạm mặt Sở Tiêu Nhiên đang cầm theo một bó hoa.
Hai người chạm mặt, Sở Tiêu Nhiên tháo kính râm, nhướn mày hỏi Ninh Thư: “Luật sư Từ đến thăm ai vậy?”
“Tôi đến thăm một người bạn.” Ninh Thư liếc nhanh qua b* ph*n b*n d*** của Sở Tiêu Nhiên. Chà, mạnh đến mức làm Hạ Hiểu Mạn sảy thai.
Sở Tiêu Nhiên nheo mắt, bỗng nhiên tỏ ra hung dữ: “Vậy à?”
Ninh Thư đi lướt qua vai Sở Tiêu Nhiên một cách hờ hững, hai người họ muốn ngược thế nào thì ngược, cô không tham gia vào câu chuyện tình yêu của họ.
“Tôi giết em làm gì. Tôi nói rồi, em là thú cưng của tôi, khi nào tôi chán tự khắc tôi tha cho em. Còn giờ thì hương vị của em vẫn khá quyến rũ tôi.” Sở Tiêu Nhiên dửng dưng.
Sở Tiêu Nhiên day trán: “Em chỉ cần ngoan, đợi tôi chán em, đừng gây sự là được. Ngoan ngoãn làm việc mà một thú cưng cần làm, bằng không tôi đành cắt móng vuốt của em.”
Hạ Hiểu Mạn ngẩn ngơ, cuối cùng lấy lại tinh thần tặng cho Sở Tiêu Nhiên hai cái tát, hét lạc cả giọng: “Sở Tiêu Nhiên, anh không phải là người, anh không phải là người.”
Sở Tiêu Nhiên bị tát lệch mặt sờ má, cười xấu xa, quay mặt lại nhướn mày với Hạ Hiểu Mạn: “Chưa chiều em đủ hay sao mà em giận thế này.”
“Anh là đồ vô liêm sỉ, mặt dày không biết xấu hổ.” Hạ Hiểu Mạn bật khóc: “Anh sẽ xuống địa ngục, tôi nguyền rủa anh xuống địa ngục.”
“Vậy à? Tôi sẽ xuống địa ngục nhưng mà là chết trên người em.” Sở Tiêu Nhiên vác Hạ Hiểu Mạn, Hạ Hiểu Mạn đấm đá giận dữ: “Đồ khốn, anh bỏ tôi ra. Sở Tiêu Nhiên tôi hận anh, tôi hận anh nhất trên đời này.”
“Lát nữa thôi em sẽ yêu tôi nhất trên đời này.” Sở Tiêu Nhiên vỗ mông Hạ Hiểu Mạn, cười bất chính.
“Em nhìn xem, máy quay vẫn luôn đặt ở đây, làm xong việc rồi xem lại sẽ thích lắm.” Sở Tiêu Nhiên đè lên người Hạ Hiểu Mạn, Hạ Hiểu Mạn đau khổ vô cùng. Tại sao phải đày đoạ cô đến mức này, tại sao đã chiếm cơ thể cô lại vẫn phải chà đạp lòng tự trọng của cô.
Không biết sao Sở Tiêu Nhiên hôm nay rất có hứng, anh ta càng có hứng hơn khi Hạ Hiểu Mạn giãy dụa kịch liệt làm mặt đỏ tía tai, trông vô cùng quyến rũ và hấp dẫn.
“Em thích bạo lực vậy tốt thôi, tôi chơi với em đến cùng.” Sở Tiêu Nhiên nhìn Hạ Hiểu Mạn dưới thân, dí mũi Hạ Hiểu Mạn: “Bé mèo rừng hoang dã thật đấy.”
Có khuôn mặt đẹp trai và nụ cười không đàng hoàng của Sở Tiêu Nhiên, Hạ Hiểu Mạn giật mình hoảng hốt khi bị Sở Tiêu Nhiên dí mũi. Sau lại nhớ ra anh ta là một tên ác ma, cô lại giãy mạnh: “Anh bỏ tôi ra Sở Tiêu Nhiên, hôm nay tôi không khoẻ, làm ơn.”
Sở Tiêu Nhiên cười quyến rũ: “Có khi nào em khoẻ đâu, hôm nào cũng nói mình không thoải mái.”
“Tôi xin anh đấy Sở Tiêu Nhiên, tôi không khoẻ thật…” Hạ Hiểu Mạn tái mặt: “Tôi xin anh.”
“Xin tôi ngay lập tức.”
…
Ninh Thư ở nhà ôn lại sách luật. Visa đã làm xong, đợi mua xong nhà mới cô sẽ lên đường.
Ninh Thư muốn rời khỏi thành phố T, cô không dám đặt cược sự an toàn của ông bà Từ, nên rời khỏi thành phố T là sự lựa chọn khá tốt cho hai ông bà.
Với tính cách của Sở Tiêu Nhiên, anh ta chính là một kẻ giàu quá hoá dồ, chuyện gì cũng làm được đóng ngoặc kép.
Song, ông bà Từ hơi chần chừ, họ không muốn rời khỏi mảnh đất đã sống bao nhiêu qua. Vả lại cũng đã có tuổi, đến nơi mới rất khó để làm quen với môi trường mới.
Vậy nên hiện vẫn đang đắn đo.
Ninh Thư lật trang giấy, mấp máy môi học thuộc lòng các điều luật.
Bà Từ đi qua nói: “Con bé nhà bên có chuyện rồi.”
Ninh Thư gập sách: “Lại làm sao thế mẹ?”
Bà Từ nhăn mày: “Nó nhập viện. Mẹ Tiểu Mạn đang đến bệnh viện chăm sóc con gái.”
“Bị làm sao mà phải nhập viện?” Ninh Thư ngạc nhiên, không lẽ Sở Tiêu Nhiên làm gì Hạ Hiểu Mạn?
Ninh Thư ngẫm nghĩ: “Mẹ qua viện thăm em ấy cùng con đi.”
Bà Từ gật đầu: “Cũng được, dù giờ không còn qua lại nhưng cũng đã làm bạn bao nhiêu năm.” Bà còn vào bếp nấu canh cho Hạ Hiểu Mạn.
Đến bệnh viện, Ninh Thư mở cửa phòng đã thấy Hạ Hiểu Mạn mặt mũi bơ phờ, nước mắt chảy dài nơi khoé mắt, trợn mắt nằm nhìn trần nhà.
Mặt cô ta tái trắng, môi cũng bạc phếch, xem ra bệnh khá nặng.
“Làm sao vậy cháu, mẹ cháu đâu?” Bà Từ đặt phích giữ ấm xuống bàn, hỏi thăm Hạ Hiểu Mạn.
Hạ Hiểu Mạn ngoảnh sang nhìn thấy Ninh Thư, mắt cô ta đỏ hoe, mấp máy môi nói với Ninh Thư bằng giọng khàn đặc: “Anh Văn Lãng.”
“Nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ nhiều.” Ninh Thư nhìn Hạ Hiểu Mạn, triệu chứng giống mất máu quá nhiều, tổn thương nguyên khí nặng.
Giống với… sinh non.
Ninh Thư nhìn bụng Hạ Hiểu Mạn: “Nghỉ ngơi nhiều vào.”
“Em khổ quá anh ơi.” Hạ Hiểu Mạn rớt nước mắt, hận thù ra mặt: “Em phải làm sao đây anh?”
Ninh Thư không mấy mặn mà: “Không sao đâu, không có việc khó nào là không vượt qua được.”
Ninh Thư đi gặp bác sĩ bởi không muốn ở lại nhìn khuôn mặt nhăn nhó trong đau khổ của Hạ Hiểu Mạn. Bác sĩ trả lời do sinh hoạt vợ chồng quá mạnh, chạm vào cổ t* c*ng dẫn đến sinh non.
Ninh Thư: …
Vậy tức là đã sinh non, đã mất con rồi?
Không lẽ Hạ Hiểu Mạn không biết cô ta mang thai?
Ninh Thư trở về phòng bệnh, dặn dò Hạ Hiểu Mạn: “Em nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ nhiều nữa.”
Hạ Hiểu Mạn quay sang nhìn người đàn ông bên giường. Anh ấy vẫn dịu dàng như ngày nào nhưng bọn cô đã bỏ lỡ nhau.
Hạ Hiểu Mạn nhìn lên trần nhà. Tối hôm qua là cơn ác mộng trong đời cô. Cô rất đau, vô cùng đau, nhưng Sở Tiêu Nhiên không chịu dừng lại. Cô bị đè, bị ép, bụng đau như bị dao đâm.
Con của cô mất rồi, ấy vậy cô còn không biết đến sự hiện diện của nó.
Ninh Thư nhìn Hạ Hiểu Mạn đang đắm chìm trong tuyệt vọng và đau khổ, cô không thương một chút nào. Dù giờ có hận đến chết nhưng chẳng phải cuối cùng vẫn sống hạnh phúc với nhau à.
Hạ Hiểu Mạn là một kẻ dở hơi, bị người ta tổn thương đến thế nhưng vẫn tha thứ, sau còn yêu nhau. Dù Hạ Hiểu Mạn có gặp nhiều bất hạnh hơn nữa, Ninh Thư vẫn không thông cảm cho được.
Có lẽ Sở Tiêu Nhiên đã mang đến quá nhiều bất hạnh cho cô ta, nên khi Sở Tiêu Nhiên chỉ tốt với cô ta một chút, cô ta đã mềm lòng và nhào vào lòng anh ta.
“Anh ơi em không muốn sống nữa.” Hạ Hiểu Mạn nhìn Ninh Thư: “Em thấy sống quá đau, quá khổ.”
Ninh Thư hỏi: “Anh ta không đến à?”
Hạ Hiểu Mạn khựng mặt, kích động: “Em không muốn gặp anh ta, em không muốn thấy anh ta.”
Ninh Thư an ủi Hạ Hiểu Mạn vài câu rồi rời khỏi phòng. Cô chỉ đến xem có chuyện gì thôi.
“Đúng là tạo nghiệt.” Bà Từ ra ngoài phòng bệnh, lắc đầu nói với Ninh Thư: “Con bé này ngốc quá.”
Ninh Thư vừa ra ngoài bệnh viện đã chạm mặt Sở Tiêu Nhiên đang cầm theo một bó hoa.
Hai người chạm mặt, Sở Tiêu Nhiên tháo kính râm, nhướn mày hỏi Ninh Thư: “Luật sư Từ đến thăm ai vậy?”
“Tôi đến thăm một người bạn.” Ninh Thư liếc nhanh qua b* ph*n b*n d*** của Sở Tiêu Nhiên. Chà, mạnh đến mức làm Hạ Hiểu Mạn sảy thai.
Sở Tiêu Nhiên nheo mắt, bỗng nhiên tỏ ra hung dữ: “Vậy à?”
Ninh Thư đi lướt qua vai Sở Tiêu Nhiên một cách hờ hững, hai người họ muốn ngược thế nào thì ngược, cô không tham gia vào câu chuyện tình yêu của họ.
[Quyển 3] Ninh Thư - Rất Là Lập Dị
Tác giả: Rất Là Lập Dị
331 chương | 1,286 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 401: Chàng là ánh sáng của đời thiếp (25)
Chương 402: Chàng là ánh sáng của đời thiếp (26)
Chương 403: Chàng là ánh sáng của đời thiếp (27)
Chương 404: Chàng là ánh sáng của đời thiếp (28)
Chương 405: Chàng là ánh sáng của đời thiếp (29)
Chương 406: Chàng là ánh sáng của đời thiếp (Kết)
Chương 407: Ngọt sâu răng (1) - PHẦN 13: NGỌT SÂU RĂNG
Chương 408: Ngọt sâu răng (2)
Chương 409: Ngọt sâu răng (3)
Chương 410: Ngọt sâu răng (4)
Chương 411: Ngọt sâu răng (5)
Chương 412: Ngọt sâu răng (6)
Chương 413: Ngọt sâu răng (7)
Chương 414: Ngọt sâu răng (8)
Chương 415: Ngọt sâu răng (9)
Chương 416: Ngọt sâu răng (10)
Chương 417: Ngọt sâu răng (11)
Chương 418: Ngọt sâu răng (12)
Chương 419: Ngọt sâu răng (13)
Chương 420: Ngọt sâu răng (14)
Chương 421: Ngọt sâu răng (15)
Chương 422: Ngọt sâu răng (16)
Chương 423: Ngọt sâu răng (17)
Chương 424: Ngọt sâu răng (18)
Chương 425: Ngọt sâu răng (19)
Chương 426: Ngọt sâu răng (20)
Chương 427: Ngọt sâu răng (21)
Chương 428: Ngọt sâu răng (22)
Chương 429: Ngọt sâu răng (23)
Chương 430: Ngọt sâu răng (24)
Chương 431: Ngọt sâu răng (25)
Chương 432: Ngọt sâu răng (Kết)
Chương 433: Trai nghèo lên phố (1) - PHẦN 14: TRAI NGHÈO LÊN PHỐ
Chương 434: Trai nghèo lên phố (2)
Chương 435: Trai nghèo lên phố (3)
Chương 436: Trai nghèo lên phố (4)
Chương 437: Trai nghèo lên phố (5)
Chương 438: Trai nghèo lên phố (6)
Chương 439: Trai nghèo lên phố (7)
Chương 440: Trai nghèo lên phố (8)
Chương 441: Trai nghèo lên phố (9)
Chương 442: Trai nghèo lên phố (10)
Chương 443: Trai nghèo lên phố (11)
Chương 444: Trai nghèo lên phố (12)
Chương 445: Trai nghèo lên phố (13)
Chương 446: Trai nghèo lên phố (14)
Chương 447: Trai nghèo lên phố (15)
Chương 448: Trai nghèo lên phố (16)
Chương 449: Trai nghèo lên phố (17)
Chương 450: Trai nghèo lên phố (18)
Chương 451: Trai nghèo lên phố (19)
Chương 452: Trai nghèo lên phố (20)
Chương 453: Trai nghèo lên phố (21)
Chương 454: Trai nghèo lên phố (22)
Chương 455: Trai nghèo lên phố (23)
Chương 456: Trai nghèo lên phố (24)
Chương 457: Trai nghèo lên phố (25)
Chương 458: Trai nghèo lên phố (26)
Chương 459: Trai nghèo lên phố (27)
Chương 460: Trai nghèo lên phố (28)
Chương 461: Trai nghèo lên phố (29)
Chương 462: Trai nghèo lên phố (30)
Chương 463: Trai nghèo lên phố (31)
Chương 464: Trai nghèo lên phố (32)
Chương 465: Trai nghèo lên phố (33)
Chương 466: Trai nghèo lên phố (34)
Chương 467: Trai nghèo lên phố (35)
Chương 468: Trai nghèo lên phố (36)
Chương 469: Trai nghèo lên phố (Kết)
Chương 470: Không gian ảo
Chương 471: Cô gái trăng hoa (1)
Chương 472: Cô gái trăng hoa (2)
Chương 473: Chủ tử quái gở (1) - PHẦN 15: CHỦ TỬ QUÁI GỞ
Chương 474: Chủ tử quái gở (2)
Chương 475: Chủ tử quái gở (3)
Chương 476: Chủ tử quái gở (4)
Chương 477: Chủ tử quái gở (5)
Chương 478: Chủ tử quái gở (6)
Chương 479: Chủ tử quái gở (7)
Chương 480: Chủ tử quái gở (8)
Chương 481: Chủ tử quái gở (9)
Chương 482: Chủ tử quái gở (10)
Chương 483: Chủ tử quái gở (11)
Chương 484: Chủ tử quái gở (12)
Chương 485: Chủ tử quái gở (13)
Chương 486: Chủ tử quái gở (14)
Chương 487: Chủ tử quái gở (15)
Chương 488: Chủ tử quái gở (16)
Chương 489: Chủ tử quái gở (17)
Chương 490: Chủ tử quái gở (18)
Chương 491: Chủ tử quái gở (19)
Chương 492: Chủ tử quái gở (20)
Chương 493: Chủ tử quái gở (21)
Chương 494: Chủ tử quái gở (22)
Chương 495: Chủ tử quái gở (23)
Chương 496: Chủ tử quái gở (24)
Chương 497: Chủ tử quái gở (25)
Chương 498: Chủ tử quái gở (26)
Chương 499: Chủ tử quái gở (Kết)
Chương 500: Hội chứng Stockholm (1) - PHẦN 16: HỘI CHỨNG STOCKHOLM
Chương 501: Hội chứng Stockholm (2)
Chương 502: Hội chứng Stockholm (3)
Chương 503: Hội chứng Stockholm (4)
Chương 504: Hội chứng Stockholm (5)
Chương 505: Hội chứng Stockholm (6)
Chương 506: Hội chứng Stockholm (7)
Chương 507: Hội chứng Stockholm (8)
Chương 508: Hội chứng Stockholm (9)
Chương 509: Hội chứng Stockholm (10)
Chương 510: Hội chứng Stockholm (11)
Chương 511: Hội chứng Stockholm (12)
Chương 512: Hội chứng Stockholm (13)
Chương 513: Hội chứng Stockholm (14)
Chương 514: Hội chứng Stockholm (15)
Chương 515: Hội chứng Stockholm (16)
Chương 516: Hội chứng Stockholm (17)
Chương 517: Hội chứng Stockholm (18)
Chương 518: Hội chứng Stockholm (19)
Chương 519: Hội chứng Stockholm (20)
Chương 520: Hội chứng Stockholm (21)
Chương 521: Hội chứng Stockholm (22)
Chương 522: Hội chứng Stockholm (23)
Chương 523: Hội chứng Stockholm (24)
Chương 524: Hội chứng Stockholm (25)
Chương 525: Hội chứng Stockholm (26)
Chương 526: Hội chứng Stockholm (27)
Chương 527: Hội chứng Stockholm (28)
Chương 528: Hội chứng Stockholm (29)
Chương 529: Hội chứng Stockholm (30)
Chương 530: Hội chứng Stockholm (31)
Chương 531: Hội chứng Stockholm (32)
Chương 532: Hội chứng Stockholm (33)
Chương 533: Hội chứng Stockholm (Kết)
Chương 534: Trọng nữ khinh nam (1)
Chương 535: Trọng nữ khinh nam (2)
Chương 536: Trọng nữ khinh nam (3)
Chương 537: Trọng nữ khinh nam (4)
Chương 538: Trọng nữ khinh nam (5)
Chương 539: Trọng nữ khinh nam (6)
Chương 540: Trọng nữ khinh nam (7)
Chương 541: Trọng nữ khinh nam (8)
Chương 542: Trọng nữ khinh nam (9)
Chương 543: Trọng nữ khinh nam (10)
Chương 544: Trọng nữ khinh nam (11)
Chương 545: Trọng nữ khinh nam (12)
Chương 546: Trọng nữ khinh nam (13)
Chương 547: Trọng nữ khinh nam (14)
Chương 548: Trọng nữ khinh nam (15)
Chương 549: Trọng nữ khinh nam (16)
Chương 550: Trọng nữ khinh nam (17)
Chương 551: Trọng nữ khinh nam (18)
Chương 552: Trọng nữ khinh nam (19)
Chương 553: Trọng nữ khinh nam (20)
Chương 554: Trọng nữ khinh nam (21)
Chương 555: Trọng nữ khinh nam (22)
Chương 556: Trọng nữ khinh nam (23)
Chương 557: Trọng nữ khinh nam (Kết)
Chương 558: Con dâu nuôi từ bé (1)
Chương 559: Con dâu nuôi từ bé (2)
Chương 560: Con dâu nuôi từ bé (3)
Chương 561: Con dâu nuôi từ bé (4)
Chương 562: Con dâu nuôi từ bé (5)
Chương 563: Con dâu nuôi từ bé (6)
Chương 564: Con dâu nuôi từ bé (7)
Chương 565: Con dâu nuôi từ bé (8)
Chương 566: Con dâu nuôi từ bé (9)
Chương 567: Con dâu nuôi từ bé (10)
Chương 568: Con dâu nuôi từ bé (11)
Chương 569: Con dâu nuôi từ bé (12)
Chương 570: Con dâu nuôi từ bé (13)
Chương 571: Con dâu nuôi từ bé (14)
Chương 572: Con dâu nuôi từ bé (15)
Chương 573: Con dâu nuôi từ bé (16)
Chương 574: Con dâu nuôi từ bé (17)
Chương 575: Con dâu nuôi từ bé (18)
Chương 576: Con dâu nuôi từ bé (19)
Chương 577: Con dâu nuôi từ bé (20)
Chương 578: Con dâu nuôi từ bé (21)
Chương 579: Con dâu nuôi từ bé (22)
Chương 580: Con dâu nuôi từ bé (23)
Chương 581: Con dâu nuôi từ bé (24)
Chương 582: Con dâu nuôi từ bé (25)
Chương 583: Con dâu nuôi từ bé (26)
Chương 584: Con dâu nuôi từ bé (27)
Chương 585: Con dâu nuôi từ bé (28)
Chương 586: Con dâu nuôi từ bé (29)
Chương 587: Con dâu nuôi từ bé (30)
Chương 588: Con dâu nuôi từ bé (31)
Chương 589: Con dâu nuôi từ bé (32)
Chương 590: Con dâu nuôi từ bé (33)
Chương 591: Con dâu nuôi từ bé (34)
Chương 592: Con dâu nuôi từ bé (Kết)
Chương 593: Nhiệm vụ tập sự
Chương 594: Hậu viện nhà Tứ gia (1)
Chương 595: Con dâu nuôi từ bé (Ngoại truyện)
Chương 596: Hậu viện nhà Tứ gia (2)
Chương 597: Hậu viện nhà Tứ gia (3)
Chương 598: Hậu viện nhà Tứ gia (4)
Chương 599: Hậu viện nhà Tứ gia (5)
Chương 600: Hậu viện nhà Tứ gia (6)
Chương 601: Hậu viện nhà Tứ gia (7)
Chương 602: Hậu viện nhà Tứ gia (8)
Chương 603: Hậu viện nhà Tứ gia (9)
Chương 604: Hậu viện nhà Tứ gia (10)
Chương 605: Hậu viện nhà Tứ gia (11)
Chương 606: Hậu viện nhà Tứ gia (12)
Chương 607: Hậu viện nhà Tứ gia (13)
Chương 608: Hậu viện nhà Tứ gia (14)
Chương 609: Hậu viện nhà Tứ gia (15)
Chương 610: Hậu viện nhà Tứ gia (16)
Chương 611: Hậu viện nhà Tứ gia (17)
Chương 612: Hậu viện nhà Tứ gia (18)
Chương 613: Hậu viện nhà Tứ gia (19)
Chương 614: Hậu viện nhà Tứ gia (20)
Chương 615: Hậu viện nhà Tứ gia (21)
Chương 616: Hậu viện nhà Tứ gia (22)
Chương 617: Hậu viện nhà Tứ gia (23)
Chương 618: Hậu viện nhà Tứ gia (24)
Chương 619: Hậu viện nhà Tứ gia (25)
Chương 620: Hậu viện nhà Tứ gia (26)
Chương 621: Hậu viện nhà Tứ gia (27)
Chương 622: Hậu viện nhà Tứ gia (Kết)
Chương 623: Đẻ mướn (1)
Chương 624: Đẻ mướn (2)
Chương 625: Đẻ mướn (3)
Chương 626: Đẻ mướn (4)
Chương 627: Đẻ mướn (5)
Chương 628: Đẻ mướn (6)
Chương 629: Đẻ mướn (7)
Chương 630: Đẻ mướn (8)
Chương 631: Đẻ mướn (9)
Chương 632: Đẻ mướn (10)
Chương 633: Đẻ mướn (11)
Chương 634: Đẻ mướn (12)
Chương 635: Đẻ mướn (13)
Chương 636: Đẻ mướn (14)
Chương 637: Đẻ mướn (15)
Chương 638: Đẻ mướn (16)
Chương 639: Đẻ mướn (17)
Chương 640: Đẻ mướn (18)
Chương 641: Đẻ mướn (19)
Chương 642: Đẻ mướn (20)
Chương 643: Đẻ mướn (21)
Chương 644: Đẻ mướn (22)
Chương 645: Đẻ mướn (23)
Chương 646: Đẻ mướn (24)
Chương 647: Đẻ mướn (25)
Chương 648: Đẻ mướn (26)
Chương 649: Đẻ mướn (27)
Chương 650: Đẻ mướn (28)
Chương 651: Đẻ mướn (29)
Chương 652: Đẻ mướn (30)
Chương 653: Đẻ mướn (31)
Chương 654: Đẻ mướn (32)
Chương 655: Đẻ mướn (33)
Chương 656: Đẻ mướn (34)
Chương 657: Đẻ mướn (35)
Chương 658: Đẻ mướn (Kết)
Chương 659: Có thể trở về
Chương 660: Người quen
Chương 661: Con rối giật dây (1)
Chương 662: Con rối giật dây (2)
Chương 663: Con rối giật dây (3)
Chương 664: Con rối giật dây (4)
Chương 665: Con rối giật dây (5)
Chương 666: Con rối giật dây (6)
Chương 667: Con rối giật dây (7)
Chương 668: Con rối giật dây (8)
Chương 669: Con rối giật dây (9)
Chương 670: Con rối giật dây (10)
Chương 671: Con rối giật dây (11)
Chương 672: Con rối giật dây (12)
Chương 673: Con rối giật dây (13)
Chương 674: Con rối giật dây (14)
Chương 675: Con rối giật dây (15)
Chương 676: Con rối giật dây (16)
Chương 677: Con rối giật dây (17)
Chương 678: Con rối giật dây (18)
Chương 679: Con rối giật dây (19)
Chương 680: Con rối giật dây (20)
Chương 681: Con rối giật dây (21)
Chương 682: Con rối giật dây (22)
Chương 683: Con rối giật dây (23)
Chương 684: Con rối giật dây (24)
Chương 685: Con rối giật dây (25)
Chương 686: Con rối giật dây (26)
Chương 687: Con rối giật dây (27)
Chương 688: Con rối giật dây (28)
Chương 689: Con rối giật dây (29)
Chương 690: Con rối giật dây (30)
Chương 691: Con rối giật dây (31)
Chương 692: Con rối giật dây (Kết)
Chương 693: Nhặt được của hời
Chương 694: Dây tơ hồng
Chương 695: Tấm chồng thật thà (1)
Chương 696: Tấm chồng thật thà (2)
Chương 697: Tấm chồng thật thà (3)
Chương 698: Tấm chồng thật thà (4)
Chương 699: Tấm chồng thật thà (5)
Chương 700: Tấm chồng thật thà (6)
Chương 701: Tấm chồng thật thà (7)
Chương 702: Tấm chồng thật thà (8)
Chương 703: Tấm chồng thật thà (9)
Chương 704: Tấm chồng thật thà (10)
Chương 705: Tấm chồng thật thà (11)
Chương 706: Tấm chồng thật thà (12)
Chương 707: Tấm chồng thật thà (13)
Chương 708: Tấm chồng thật thà (14)
Chương 709: Tấm chồng thật thà (15)
Chương 710: Tấm chồng thật thà (16)
Chương 711: Tấm chồng thật thà (17)
Chương 712: Tấm chồng thật thà (18)
Chương 713: Tấm chồng thật thà (19)
Chương 714: Tấm chồng thật thà (20)
Chương 715: Tấm chồng thật thà (21)
Chương 716: Tấm chồng thật thà (22)
Chương 717: Tấm chồng thật thà (23)
Chương 718: Tấm chồng thật thà (24)
Chương 719: Tấm chồng thật thà (25)
Chương 720: Tấm chồng thật thà (26)
Chương 721: Tấm chồng thật thà (27)
Chương 722: Tấm chồng thật thà (28)
Chương 723: Tấm chồng thật thà (29)
Chương 724: Tấm chồng thật thà (30)
Chương 725: Tấm chồng thật thà (31)
Chương 726: Tấm chồng thật thà (32)
Chương 727: Tấm chồng thật thà (Kết)
Chương 728: Bùa hộ mệnh phiên bản thăng cấp
Chương 729: Động đất
Chương 730: Quỷ Vương bá đạo yêu tôi (1)
Chương 731: Quỷ Vương bá đạo yêu tôi (2)
Không tìm thấy chương nào phù hợp