Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 16: Lẫn nhau công kích
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Đợi cho thân ảnh Trần Tĩnh Kỳ đi xa rồi, Thục Phi mới khẽ lên tiếng:
- Ngay cả nhìn hắn cũng không nhìn ta.
Tuyết Thi, Tuyết Nhạn thoáng quay mặt nhìn nhau. Tuyết Nhạn nói:
- Nương nương, chắc vì bên cạnh điện hạ còn có Nhạc công công, cho nên mới phải như vậy.
- Nhìn ta một chút thì sẽ liền chết sao?
Thục Phi trong lòng thất vọng, đứng dậy đi về Thanh Nguyệt Cung.
...
Lúc Trần Tĩnh Kỳ đi tới Nghiêm Chính Điện thì mọi người đã có mặt đông đủ. Các vị hoàng tử, hoàng tôn, hễ phàm mười tám tuổi trở lên thì đều được Thiên Đức hoàng đế triệu kiến. Duy chỉ có mỗi Trần Tĩnh Kỳ hắn là ngoại lệ, mới mười sáu tuổi. Điều này đã khiến cho chúng nhân phải âm thầm thắc mắc.
Dù vậy, bọn họ không có để ý lâu. Bất quá một tên phế hoàng tử mà thôi. Rất nhanh tất cả lại bàn chuyện của Dực Vương Trần Tự Đức - kẻ đã bị Trần Tĩnh Kỳ sát hại vào đêm Tết Nguyên Tiêu.
Chương Vương Trần Khánh đi tới chỗ Trần Tĩnh Kỳ, hỏi:
- Tĩnh Kỳ, ngươi tới đúng lúc. Ta đang muốn hỏi ngươi về chuyện của thất hoàng huynh.
Trần Tĩnh Kỳ sớm đã chuẩn bị tâm lý, liền làm ra vẻ bi thương, sụt sùi:
- Thất hoàng huynh... Thất hoàng huynh hôm đó cùng đệ rời đi, vốn còn đang rất khoẻ mạnh, thế nào lại...
Càng nói sự bi thương càng hiện rõ trên gương mặt hãy còn non nớt của Trần Tĩnh Kỳ, tới chữ cuối cùng thì nước mắt của hắn cũng đã trào ra. Thực, khả năng diễn xuất phải nói khiến cho người ta bội phục, những kẻ không biết nhìn vào e còn tưởng hắn và Dực Vương là huynh đệ cùng cha cùng mẹ sinh ra luôn ấy chứ.
Chương Vương Trần Khánh vốn còn tính hỏi thêm, nhưng bây giờ nhìn thấy Trần Tĩnh Kỳ giọt ngắn giọt dài bi thương như vậy, đành thôi.
Ở gần đó, Bình Vương Trần Húc - người lớn tuổi nhất trong các hoàng tử - nhíu mày lên tiếng:
- Tĩnh Kỳ ngươi khóc lóc cái gì? Phụ hoàng tới đây, nhìn thấy bộ dạng của ngươi như vầy lại càng sinh buồn bực.
- Tứ hoàng huynh nói vậy là sao?
Một giọng hữu lực chen ngang. Vừa lên tiếng chính là Ung Vương Trần Thế Nguyên. Trong các hoàng tử, hắn xếp thứ năm, vai vế chỉ kém sau Bình Vương Trần Húc một bậc.
- Hừm, chúng ta với thất hoàng đệ là máu mủ ruột rà, nay đệ ấy chết, thương tâm lại không được? Tứ hoàng huynh lẽ nào một chút cũng chẳng bi thương?
Bình Vương nhíu mày:
- Thất hoàng đệ là huynh đệ của chúng ta, ta sao lại không bi thương. Ta chỉ là vì nghĩ đến tâm tình phụ hoàng... Cái chết của Tự Đức, ta đây đau xót vạn phần, nhất định ta sẽ tìm ra hung thủ, để cho đệ ấy có thể an nghỉ nơi chín suối...
Ung Vương hừ lạnh:
- Những lời này, e là còn phải xem lại.
Bình Vương tức giận:
- Ngũ hoàng đệ nói thế là ý gì?
- Ý gì?
Ung Vương công kích:
- Thất hoàng đệ là chết trong hoa viên của Bình Vương phủ, nhiều ngày như vậy mới phát hiện. Tứ hoàng huynh muốn tra ra hung thủ, chi bằng trước hết điều tra vương phủ của mình cho rõ ràng đi rồi hẵng hay.
- Thế Nguyên! Ngươi đây là đang vu khống sự trong sạch của ta?
- Hoàng đệ chỉ là thấy sao nói vậy!
- Ngươi...
Bình Vương nét mặt đỏ bừng:
- Trong cung ngoài cung, mọi người có ai không biết ta và thất hoàng đệ xưa giờ đều rất thân thiết, tình như thủ túc. Ta há lại có thể hại đệ ấy? Ngược lại Thế Nguyên ngươi... Ta nhớ thất hoàng đệ từng có lần nói với ta, trước đây đệ ấy cùng với ngươi có phát sinh mâu thuẫn...
Đám hoàng tử, hoàng tôn thường ngày xưng huynh gọi đệ, cười cười nói nói, lúc này vậy mà lại thi nhau tìm kiếm từng chút sơ hở của đối phương để công kích. Đại khái có thể chia làm hai phe, một bên ủng hộ Bình Vương, một bên thì ủng hộ Ung Vương.
Trước tràng cảnh này Trần Tĩnh Kỳ chỉ im lặng đứng xem, âm thầm cười lạnh.
Hoàng cung khắp nơi tranh đấu, cái chết của Dực Vương hiện lại trở thành thời cơ để các thế lực tiêu diệt lẫn nhau. Cũng may thường ngày Trần Tĩnh Kỳ hắn ở trước mặt mọi người vẫn biểu hiện một vẻ nhu nhược, thành ra lúc này mới tránh khỏi, không bị cuốn vào.
"Những gì Tạ Đình và Kim Toả chỉ dạy cho ta quả thật chẳng sai. Nếu như ta bày ra cái sự khôn khéo, có biểu hiện xuất chúng thì mạng nhỏ e sớm đã không còn."
...
- Thánh Thượng giá lâm..!
Đám hoàng tử, hoàng tôn tranh cãi, công kích nhau một hồi thì tiếng của thái giám tổng quản Tạ Trung Hiền vang lên. Trong đại sảnh mọi người lập tức cùng im lặng.
Bình Vương và Ung Vương giương đôi mắt hận thù nhìn nhau, sau đó cũng đi về đứng bên cạnh những người ủng hộ mình.
Thiên Đức hoàng đế cùng một số vị đại thần chậm rãi tiến vào bên trong Nghiêm Chính Điện. An vị trên ngai vàng, Thiên Đức đưa mắt quét qua một vòng.
Dưới long uy, không một ai dám phát ra tiếng động, tất cả đều cúi đầu im lặng.
Thiên Đức hoàng đế thở dài một tiếng:
- Chuyện của Dực Vương, các ngươi hẳn đều đã biết... Trẫm... đầu bạc tiễn người đầu xanh, thâm tâm đau xót vạn phần...
Đau xót vạn phần ư?
Kẻ khác sao không biết chứ riêng Trần Tĩnh Kỳ, hắn không tin đấy. Đối với vị phụ hoàng này của hắn, mất đi một hai đứa con, thiết nghĩ cũng chẳng ảnh hưởng gì đâu.
- Ngay cả nhìn hắn cũng không nhìn ta.
Tuyết Thi, Tuyết Nhạn thoáng quay mặt nhìn nhau. Tuyết Nhạn nói:
- Nương nương, chắc vì bên cạnh điện hạ còn có Nhạc công công, cho nên mới phải như vậy.
- Nhìn ta một chút thì sẽ liền chết sao?
Thục Phi trong lòng thất vọng, đứng dậy đi về Thanh Nguyệt Cung.
...
Lúc Trần Tĩnh Kỳ đi tới Nghiêm Chính Điện thì mọi người đã có mặt đông đủ. Các vị hoàng tử, hoàng tôn, hễ phàm mười tám tuổi trở lên thì đều được Thiên Đức hoàng đế triệu kiến. Duy chỉ có mỗi Trần Tĩnh Kỳ hắn là ngoại lệ, mới mười sáu tuổi. Điều này đã khiến cho chúng nhân phải âm thầm thắc mắc.
Dù vậy, bọn họ không có để ý lâu. Bất quá một tên phế hoàng tử mà thôi. Rất nhanh tất cả lại bàn chuyện của Dực Vương Trần Tự Đức - kẻ đã bị Trần Tĩnh Kỳ sát hại vào đêm Tết Nguyên Tiêu.
Chương Vương Trần Khánh đi tới chỗ Trần Tĩnh Kỳ, hỏi:
- Tĩnh Kỳ, ngươi tới đúng lúc. Ta đang muốn hỏi ngươi về chuyện của thất hoàng huynh.
Trần Tĩnh Kỳ sớm đã chuẩn bị tâm lý, liền làm ra vẻ bi thương, sụt sùi:
- Thất hoàng huynh... Thất hoàng huynh hôm đó cùng đệ rời đi, vốn còn đang rất khoẻ mạnh, thế nào lại...
Càng nói sự bi thương càng hiện rõ trên gương mặt hãy còn non nớt của Trần Tĩnh Kỳ, tới chữ cuối cùng thì nước mắt của hắn cũng đã trào ra. Thực, khả năng diễn xuất phải nói khiến cho người ta bội phục, những kẻ không biết nhìn vào e còn tưởng hắn và Dực Vương là huynh đệ cùng cha cùng mẹ sinh ra luôn ấy chứ.
Chương Vương Trần Khánh vốn còn tính hỏi thêm, nhưng bây giờ nhìn thấy Trần Tĩnh Kỳ giọt ngắn giọt dài bi thương như vậy, đành thôi.
Ở gần đó, Bình Vương Trần Húc - người lớn tuổi nhất trong các hoàng tử - nhíu mày lên tiếng:
- Tĩnh Kỳ ngươi khóc lóc cái gì? Phụ hoàng tới đây, nhìn thấy bộ dạng của ngươi như vầy lại càng sinh buồn bực.
- Tứ hoàng huynh nói vậy là sao?
Một giọng hữu lực chen ngang. Vừa lên tiếng chính là Ung Vương Trần Thế Nguyên. Trong các hoàng tử, hắn xếp thứ năm, vai vế chỉ kém sau Bình Vương Trần Húc một bậc.
- Hừm, chúng ta với thất hoàng đệ là máu mủ ruột rà, nay đệ ấy chết, thương tâm lại không được? Tứ hoàng huynh lẽ nào một chút cũng chẳng bi thương?
Bình Vương nhíu mày:
- Thất hoàng đệ là huynh đệ của chúng ta, ta sao lại không bi thương. Ta chỉ là vì nghĩ đến tâm tình phụ hoàng... Cái chết của Tự Đức, ta đây đau xót vạn phần, nhất định ta sẽ tìm ra hung thủ, để cho đệ ấy có thể an nghỉ nơi chín suối...
Ung Vương hừ lạnh:
- Những lời này, e là còn phải xem lại.
Bình Vương tức giận:
- Ngũ hoàng đệ nói thế là ý gì?
- Ý gì?
Ung Vương công kích:
- Thất hoàng đệ là chết trong hoa viên của Bình Vương phủ, nhiều ngày như vậy mới phát hiện. Tứ hoàng huynh muốn tra ra hung thủ, chi bằng trước hết điều tra vương phủ của mình cho rõ ràng đi rồi hẵng hay.
- Thế Nguyên! Ngươi đây là đang vu khống sự trong sạch của ta?
- Hoàng đệ chỉ là thấy sao nói vậy!
- Ngươi...
Bình Vương nét mặt đỏ bừng:
- Trong cung ngoài cung, mọi người có ai không biết ta và thất hoàng đệ xưa giờ đều rất thân thiết, tình như thủ túc. Ta há lại có thể hại đệ ấy? Ngược lại Thế Nguyên ngươi... Ta nhớ thất hoàng đệ từng có lần nói với ta, trước đây đệ ấy cùng với ngươi có phát sinh mâu thuẫn...
Đám hoàng tử, hoàng tôn thường ngày xưng huynh gọi đệ, cười cười nói nói, lúc này vậy mà lại thi nhau tìm kiếm từng chút sơ hở của đối phương để công kích. Đại khái có thể chia làm hai phe, một bên ủng hộ Bình Vương, một bên thì ủng hộ Ung Vương.
Trước tràng cảnh này Trần Tĩnh Kỳ chỉ im lặng đứng xem, âm thầm cười lạnh.
Hoàng cung khắp nơi tranh đấu, cái chết của Dực Vương hiện lại trở thành thời cơ để các thế lực tiêu diệt lẫn nhau. Cũng may thường ngày Trần Tĩnh Kỳ hắn ở trước mặt mọi người vẫn biểu hiện một vẻ nhu nhược, thành ra lúc này mới tránh khỏi, không bị cuốn vào.
"Những gì Tạ Đình và Kim Toả chỉ dạy cho ta quả thật chẳng sai. Nếu như ta bày ra cái sự khôn khéo, có biểu hiện xuất chúng thì mạng nhỏ e sớm đã không còn."
...
- Thánh Thượng giá lâm..!
Đám hoàng tử, hoàng tôn tranh cãi, công kích nhau một hồi thì tiếng của thái giám tổng quản Tạ Trung Hiền vang lên. Trong đại sảnh mọi người lập tức cùng im lặng.
Bình Vương và Ung Vương giương đôi mắt hận thù nhìn nhau, sau đó cũng đi về đứng bên cạnh những người ủng hộ mình.
Thiên Đức hoàng đế cùng một số vị đại thần chậm rãi tiến vào bên trong Nghiêm Chính Điện. An vị trên ngai vàng, Thiên Đức đưa mắt quét qua một vòng.
Dưới long uy, không một ai dám phát ra tiếng động, tất cả đều cúi đầu im lặng.
Thiên Đức hoàng đế thở dài một tiếng:
- Chuyện của Dực Vương, các ngươi hẳn đều đã biết... Trẫm... đầu bạc tiễn người đầu xanh, thâm tâm đau xót vạn phần...
Đau xót vạn phần ư?
Kẻ khác sao không biết chứ riêng Trần Tĩnh Kỳ, hắn không tin đấy. Đối với vị phụ hoàng này của hắn, mất đi một hai đứa con, thiết nghĩ cũng chẳng ảnh hưởng gì đâu.
Quân Vương Ngự Nữ
Tác giả: Tà Nguyệt Lâu Chủ
265 chương | 1,320 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Phế phi - Phế tử (1)
Chương 2: Phế phi - Phế tử (2)
Chương 3: Đồng bệnh tương liên
Chương 4: Dự Tiệc Phủ Bình Vương
Chương 5: Chén tạc chén thù
Chương 6: Biến sự
Chương 7: Sát tâm
Chương 8: Thí huynh
Chương 9: Hồi cung
Chương 10: Phụ hoàng
Chương 11: Ngươi cũng khinh ta phải không?
Chương 12: Cung oán ngâm khúc
Chương 13: Làm bậy
Chương 14: Không hối
Chương 15: Triệu kiến
Chương 16: Lẫn nhau công kích
Chương 17: Làm con tin
Chương 18: Bị chọn
Chương 19: Đêm đến thanh nguyệt
Chương 20: Cuồng hoan
Chương 21: Tâm tư
Chương 22: Sắc phong
Chương 23: Nguy hiểm kích tình (1)
Chương 24: Nguy hiểm kích tình (2)
Chương 25: Lưu luyến chia tay
Chương 26: Từ biệt cố thổ
Chương 27: Phong tiêu tiêu hề
Chương 28: Biến sự
Chương 29: Nữ cải nam trang?
Chương 30: Bao tự
Chương 31: Bao tự (2)
Chương 32: Đến hạng đô
Chương 33: Chất tử phủ
Chương 34: Đá một cái liền gây hoạ
Chương 35: Bán thân trả nợ
Chương 36: Khó hưởng ôn nhu
Chương 37: Thay đổi cách nhìn
Chương 38: Thái tử cho mời
Chương 39: Ngươi cười nên ta cũng cười
Chương 40: Diễn kịch
Chương 41: Qua mặt
Chương 42: Ăn đậu hũ của bao tự
Chương 43: Hậu quả
Chương 44: Tặng lễ
Chương 45: Tặng lễ (2)
Chương 46: Ta muốn bán đồ
Chương 47: Điệu hổ ly sơn
Chương 48: Hoa ngôn xảo ngữ
Chương 49: Ngã giá
Chương 50: Kỳ Nữ Viên Hi
Chương 51: Kỳ Nữ Viên Hi (2)
Chương 52: Đến Túy Vân Thi Quán
Chương 53: Đối đáp quá quan
Chương 54: Lần đầu gặp gỡ
Chương 55: Thử tài
Chương 56: Trận chiến không gươm đao
Chương 57: Xao xuyến
Chương 58: Muốn ăn không ăn - Muốn lưu không lưu
Chương 59: Hạng Đô Đệ Nhất Kỹ Nữ
Chương 60: Quyên Quyên
Chương 61: Gặp Lại Cao Trạm
Chương 62: Cố tình làm khó
Chương 63: Phòng tắm gặp mặt
Chương 64: Cởi áo gọi mời
Chương 65: Một đêm ân ái - Cả đời khó quên
Chương 66: Hậu quả
Chương 67: Hậu quả (2)
Chương 68: Bách hợp
Chương 69: An phận đợi chờ
Chương 70: Biến động
Chương 71: Ngươi là rồng bay trên trời
Chương 72: Hoàng Hậu Triệu Cơ
Chương 73: Hoàng Hậu Triệu Cơ (2)
Chương 74: Gặp Lại Viên Hi
Chương 75: Không thể đoán được
Chương 76: Ngươi khác biệt với chúng ta
Chương 77: Trong phòng có quỷ
Chương 78: Hắn quẫn trí, phát điên rồi
Chương 79: Hắn quẫn trí, phát điên rồi (2)
Chương 80: Đánh thuốc viên hi
Chương 81: Một đêm không ngủ
Chương 82: Giữa đường gặp gỡ
Chương 83: Mới gặp ngỡ đã thân quen
Chương 84: Thần bút
Chương 85: Thần bút (2)
Chương 86: Dự tiệc
Chương 87: Lý Long Thành Dâng Lễ
Chương 88: Một chữ phúc thắng trăm chữ thọ
Chương 89: Thi ứng đối
Chương 90: Cá cược
Chương 91: Đúng là thứ vô dụng!
Chương 92: Chúng nhân chú mục
Chương 93: Sắc phong
Chương 94: Tàn cục
Chương 95: Hoàng hậu tặng áo
Chương 96: Ta muốn nhìn thấy ngươi say rượu
Chương 97: Dạng chân ra
Chương 98: Hồi phủ
Chương 99: Mục chân
Chương 100: Đùa bỡn
Chương 101: Án sát sứ
Chương 102: Đoạn đường ôn nhu
Chương 103: Hà nam
Chương 104: Thôn nữ chăn trâu
Chương 105: Âm hộ khai! Âm hộ khai...!
Chương 106: Gặp gỡ
Chương 107: Đồng hương
Chương 108: Thụ giáo
Chương 109: Tri kỷ
Chương 110: Lê Ngọc Chân Hung Dữ
Chương 111: Trời định làm tướng
Chương 112: Lưu Tâm Đào Tạo
Chương 113: Hôn sự khó khăn
Chương 114: Không phải tiểu nhân, nhưng cũng không là quân tử
Chương 115: Không phải tiểu nhân, nhưng cũng không là quân tử (2)
Chương 116: Tát nước đêm trăng
Chương 117: Tát nước đêm trăng (2)
Chương 118: Tát nước đêm trăng (3)
Chương 119: Cơ hội cuối cùng đã tới
Chương 120: Nàng muốn chơi thì ta chơi với nàng
Chương 121: Chịu phục
Chương 122: Không lắc cũng chẳng gật
Chương 123: Từ biệt
Chương 124: Ông nhất định phải đợi ta!
Chương 125: Hồi Kinh
Chương 126: Nhất Tiễn Xạ Tam Điêu
Chương 127: Tin Tức
Chương 128: Thương nhớ
Chương 129: Gặp lại
Chương 130: Hôn trộm lúc nửa đêm
Chương 131: Lời hứa mai sau...
Chương 132: Cứu tế
Chương 133: Hắn chỉ là con ưng trong vườn
Chương 134: Nhiệm vụ mới: trị thủy
Chương 135: Giao phó
Chương 136: Đắp đập
Chương 137: Tên tuổi lưu truyền
Chương 138: Tới Mai Hương Viện
Chương 139: Công tử muốn thế nào thì thế ấy
Chương 140: Ba lý do
Chương 141: Ba lý do (2)
Chương 142: Ruồng rẫy
Chương 143: Vẽ Tranh Cho Hoàng Hậu
Chương 144: Vì ta
Chương 145: Chúng ta thưởng hoa
Chương 146: Thần thái ấy khiến người ngẩn ngơ
Chương 147: Triệu Cơ cũng biết hờn dỗi
Chương 148: Ta muốn là thần tác
Chương 149: Dẫn vào cấm địa
Chương 150: Cõng Ta
Chương 151: Trú mưa
Chương 152: Vân Tưởng Y Thường, Hoa Tưởng Dung
Chương 153: Lại cõng
Chương 154: Lưu dung nhan, hoạ thần vận
Chương 155: Vẽ như điên
Chương 156: Quốc sắc thiên hương
Chương 157: Đã từng có một triệu cơ như thế
Chương 158: Phong Quang
Chương 159: Con người thật của lạc doanh doanh
Chương 160: Con người thật của lạc doanh doanh (2)
Chương 161: Quá là phi lễ rồi!
Chương 162: Lại vào phượng nghi cung
Chương 163: Rốt cuộc thì ngươi để ý cái gì
Chương 164: Vẽ ngươi a!
Chương 165: Vụng trộm kích tình
Chương 166: Quan tâm
Chương 167: Bánh thơm như người, dùng bánh nhớ thiếp
Chương 168: Ước hẹn
Chương 169: Trong xe kích tình
Chương 170: Hỗn đản!
Chương 171: Đời này ta dù phụ cả thiên hạ cũng sẽ không phụ nàng
Chương 172: Ngươi hơi bẩn rồi
Chương 173: Công cụ rất lớn
Chương 174: Nguyệt Nha Nhi
Chương 175: Ái Dục
Chương 176: Mê luyến chẳng qua cũng chỉ là ham muốn xác thịt
Chương 177: Chỉ làm nữ nhân ngu ngốc
Chương 178: Đông Mai Phó Ước
Chương 179: Dục Tiên Dục Tử
Chương 180: Dục Tiên Dục Tử (2)
Chương 181: Trần quốc nơi đó vẫn có người chờ
Chương 182: Triệu Cơ Tiến Cử
Chương 183: Vấn đáp
Chương 184: Tới Thính Phong
Chương 185: Viên hi cô đơn
Chương 186: Lý Long Cân - Lý Long Tranh
Chương 187: Một chữ hảo (好)
Chương 188: Bình Phi Quan Tâm
Chương 189: Có chút xấu hổ
Chương 190: Đối đáp cùng hạng đế
Chương 191: Chép sách
Chương 192: Giỏ thưa múc nước
Chương 193: Chuẩn bị tiếp đón sứ thần đại liêu
Chương 194: Quận Chúa Đông Kha - Đại Ưng Của Liêu Quốc
Chương 195: Ấn Tượng
Chương 196: Chấn Nhiếp
Chương 197: Chúng ta giao dịch
Chương 198: Mời rượu
Chương 199: Yến tiệc bắt đầu
Chương 200: Tiếp nhận khiêu chiến
Chương 201: Con ếch nhỏ vô tri
Chương 202: Đáp trả đanh thép
Chương 203: Vấn Tâm
Chương 204: Chấn động
Chương 205: Tàn Cục
Chương 206: Mẫu tử
Chương 207: Mẫu Tử (2)
Chương 208: Ta bị cưỡng hồn!
Chương 209: Thế cục
Chương 210: Thế cục (2)
Chương 211: Gặp lại tiểu công chúa
Chương 212: Nàng muốn làm mẹ ta
Chương 213: Thể hiện lập trường
Chương 214: Đại Tướng Quân
Chương 215: Ta muốn ngươi tiến cử lâm hào
Chương 216: Đều Hiểm Độc
Chương 217: Hạ Chiếu
Chương 218: Hẹn Gặp Sư Tử Lâu
Chương 219: Bị Gài Bẫy
Chương 220: Yêu Cầu
Chương 221: Đồng Hành
Chương 222: Đồng Hành (2)
Chương 223: Trú Mưa
Chương 224: Chết đi
Chương 225: Lâm Gia
Chương 226: Nổi giận
Chương 227: Tiếp nhận
Chương 228: Uy vọng hãy còn
Chương 229: Ban thưởng
Chương 230: Gặp Lại Long Tranh
Chương 231: Túi Thơm
Chương 232: Biến chuyển
Chương 233: Một năm
Chương 234: Bức Tranh Thêu
Chương 235: Thâm Tình
Chương 236: Thổ Lộ
Chương 237: Một câu chuyện
Chương 238: Thật sự là yêu sao?
Chương 239: Thế cục thay đổi
Chương 240: Lý Uyên Giao Phó
Chương 241: Nàng giết người?
Chương 242: Ta... phải làm thiên tử
Chương 243: Ta... phải làm thiên tử (2)
Chương 244: Nhờ vả
Chương 245: Nhắn nhủ trước giờ chia tay
Chương 246: Hoàn thành nhiệm vụ
Chương 247: Tiếp đãi nồng hậu
Chương 248: Đài Vân Mộng
Chương 249: Lễ hội
Chương 250: Thiếu nữ mặc tử y
Chương 251: Nam nhân thiên hạ đều là nông cạn như vậy?
Chương 252: Khinh thị
Chương 253: Khai Chiến
Chương 254: Cố tình chọc giận
Chương 255: Bốp chát
Chương 256: Áp chế
Chương 257: Tỏ tường
Chương 258: Tỏ Tường (2)
Chương 259: Tâm Ý Của Triệu Thừa Doãn
Chương 260: Biểu tỷ cứ giao cho đệ
Chương 261: Thiếu nữ kì lạ
Chương 262: Một chút tham lam liền trả giá
Chương 263: Thụ Giáo
Chương 264: Giai nhân ước hẹn
Chương 265: Thú vị luận bàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp