Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 201: Bầu không khí ngột ngạt
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
"Dì hai, dì út." Ngô An Kỳ vừa đi vào cửa đã nhiệt tình chào hỏi Tô Mỹ Mân và Tô Mỹ Như, nụ cười trên mặt vô cùng xán lạn.
Người tới là khách, đặc biệt là do Tô Mỹ Dung dẫn về, cho nên hai người cũng không thể khó chịu với người ta.
Tô Mỹ Như cười, kéo tay cô nàng lại, hỏi thăm: "An Kỳ à, sao hôm nay Cảnh Thịnh không đến chung với cháu vậy?"
"Tối nay Cảnh Thịnh có tiệc xã giao nên không tới ạ." Ngô An Kỳ cười nói: "Vốn cháu định đi cùng với Cảnh Thịnh, nhưng bác bảo tối nay mọi người đều ở đây, nên cháu sang chào hỏi mọi người."
Lúc nói chuyện cô ta còn đưa mắt nhìn sang Tô Mỹ Dung bên cạnh.
Tô Mỹ Dung liếc cô ta một cái, không phủ nhận mà cũng không thừa nhận, sau đó mới hỏi Tô Mỹ Như: "Ba đâu?"
Sắc mặt vẫn nặng nề như trước. Tô Mỹ Như thấy chị ấy cứ nhíu chặt mày như vậy thì lo lắng hỏi: "Chị cả, chị không sao chứ?"
Tô Mỹ Dung lắc đầu, đáp: "Không có gì, ba đâu, chị có chuyện muốn tìm ông."
Thấy chị nói vậy, Tô Mỹ Như cũng không dám hỏi nhiều, chỉ sang thư phòng bên kia rồi nói: "Ba đang đọc sách ở thư phòng."
Tô Mỹ Dung gật đầu rồi xách túi đi thẳng sang bên kia.
Tô Mỹ Như và Tô Mỹ Mân lại nhìn nhau, có vẻ không yên lòng, họ lại liếc mắt nhìn Ngô An Kỳ, nói: "An Kỳ, cháu cứ ngồi chơi nhé, chúng ta qua đó xem thế nào."
Ngô An Kỳ cười ngọt ngào, gật đầu, nhìn họ đi xa rồi, cô ta mới quay đầu lại nhìn về phía Chung Thủy Linh, cười nói: "Cô Chung, lại gặp cô rồi."
Tốc độ trở mặt này khiến cho Chung Thủy Linh không nhịn nổi cười, khóe môi dưới hơi nhếch lên, cô nhìn xuống bàn tay phải của mình rồi nói: "Chào cô, tôi nghĩ cô nên gọi tôi là mợ út thì thích hợp hơn."
Nghe vậy, Ngô An Kỳ cắn nhẹ môi, không cam lòng, nhưng mà sau đó lại nhanh phản ứng lại, cô ta cười khẩy nói: "Gọi là gì cũng được, tôi thấy tốt nhất chúng ta cứ cố mà ở chung, nếu không tôi sợ cô sẽ hối hận đấy."
"Ngô An Kỳ, mấy ngày không gặp thôi mà có phải cô bị bệnh ảo tưởng gì nữa rồi?" Quả thực Chung Thủy Linh không thể hiểu nổi cô gái Ngô An Kỳ này, cảm giác kỳ lạ vô cùng, nói câu nào cũng khó mà hiểu nổi.
"Không tin cô cứ thử xem." Ngô An Kỳ đăth túi một bên, trực tiếp kéo ghế ra ngồi xuống, hất hàm nhìn Chung Thủy Linh rồi nói: "Cô cảm thấy vì sao hôm nay tôi có thể lại đây?"
"Tôi đâu có hứng thú muốn biết tại sao đâu." Cô ta vốn đâu phải là người quan trọng quá với cô, cần gì cô phải để ý đến chuyện ấy.
Thấy cô nói vậy, Ngô An Kỳ khẽ vén tóc mình, nhìn Chung Thủy Linh rồi cố ý thần bí, thì thầm: "Tôi biết bí mật của Tô Mỹ Dung."
Nghe cô ta nói vậy, Chung Thủy Linh bất giác nghĩ đến chuyện Tô Mỹ Dung không phải là chị cả của Tô Cẩn Nghiêm mà là mẹ ruột.
"Cô muốn biết không?" Ngô An Kỳ cười đắc ý, nụ cười đó có phần hơi quỷ dị.
"Tôi không tẻ nhạt như cô." Nói xong, Chung Thủy Linh xoay người muốn đi vào phòng bếp, chỉ là hai tay buông thõng khẽ siết chặt lại, chứng tỏ tâm trạng của cô lúc này hơi lo lắng.
"Sau khi cô biết chuyện thì sẽ không thấy tôi nhàm chán nữa đâu." Ngô An Kỳ lạnh lùng nói sau lưng, giọng nói đó khiến cho người nghe cảm thấy khó chịu.
Chung Thủy Linh nắm chặt hai tay, cô không quay đầu lại mà chỉ lạnh giọng nói: "Vậy cô cứ giữ bí mật thú vị đó đi."
Nói xong cô đẩy cửa phòng bếp đi vào.
Nhìn cửa phòng mở ra rồi đóng lại, Ngô An Kỳ lầm bầm nói: "Tôi hiểu rồi."
Cô ta nhếch miệng lên cười, mờ ám đến mức kh*ng b*.
Buổi tối lúc ăn cơm chung, Tô Mỹ Dung rất ít nói, vẻ mặt như đang giấu chuyện gì, chị vẫn luôn nghiêm nghị, còn Ngô An Kỳ dẫn tới thì lại hoạt bát thái quá, hết gắp thức ăn cho mọi người lại múc canh, cái gì cũng rất tích cực, giống như nóng lòng muốn thể hiện, giành lấy cảm tình của mọi người.
"Ông ngoại, ăn tôm nào, con vừa mới ăn thử, ngon lắm đấy." Ngô An Kỳ gắp con tôm lớn nhất cho vào bát ông cụ Tô. Ông cụ nhìn cô ta một cái, cũng không nói gì.
Ngô An Kỳ cũng không thấy lúng túng hay gì, cô ta lại gắp cho Tô Mỹ Như và Tô Mỹ Mân: "Dì hai, dì út, mọi người cũng ăn thử xem."
Sau khi Tô Mỹ Như và Tô Mỹ Mân đi vào thư phòng xong cũng trở nên khác hẳn, nụ cười trên mặt giờ lại như cười gượng, càng mất tự nhiên hơn.
Một bữa cơm mà người nói nhiều nhất là Ngô An Kỳ, cô ta không quan tâm có ai đáp lại mình hay không, tự nói rất sung sướng vui vẻ.
Chỉ là cô ta càng như vậy, bầu không khí càng thêm ngột ngạt, mặc dù Tô Mỹ Dung không phản đối cô ta như lần trước, nhưng một bữa cơm chỉ nói không quá ba câu, vẻ bất mãn đều viết rõ trên mặt.
Chung Thủy Linh cũng canh cánh vấn đề mà Ngô An Kỳ đã nói trước đó, nên cả buổi tối cũng không thể cười nổi.
Tô Cẩn Nghiêm xuất thân là lính trinh sát, đương nhiên anh cũng biết bầu không khí của buổi tối hôm nay lạ thế nào.
Đợi sau khi ăn cơm xong, Tô Cẩn Nghiêm nói với Chung Thủy Linh một tiếng rồi mới đi tìm Tô Mỹ Dung.
Chẳng qua lúc Tô Cẩn Nghiêm đi tới vườn hoa, định gọi Tô Mỹ Dung thì phát hiện chị ấy đang đứng trong đình nói gì đó với Ngô An Kỳ.
Bởi vì khoảng cách hơi xa nên anh cũng không nghe rõ hai người họ nói gì, chỉ có điều vẻ mặt chị cả thì rất kích động, còn Ngô An Kỳ luôn sợ chị cả thì lại cười vô cùng thoải mái.
Lúc Tô Mỹ Dung còn định nói gì đó thì bỗng nhìn sang cửa bên này, thấy Tô Cẩn Nghiêm đang đứng, Tô Mỹ Dung nuốt hết lời vào trong, gọi về phía anh: "Cẩn Nghiêm."
Nghe bà gọi Tô Mỹ Dung, Ngô An Kỳ cũng đưa mắt sang nhìn, chỉ có điều ý cười nửa miệng như có phần khiêu khích. Tô Mỹ Dung liếc mắt ra hiệu với cô ta, dùng âm lượng chỉ hai người nghe được, cảnh cáo Ngô An Kỳ: "Đừng có ép tôi, nếu không cô không được cái gì đâu."
Ngô An Kỳ cười cười, không buồn quan tâm đến lời cảnh cáo của Tô Mỹ Dung, cô ta cong môi đáp: "Chỉ cần bà thỏa mãn điều kiện của tôi thì tôi ép bà làm gì."
Tô Mỹ Dung cố nén cơn tức giận trong lòng, quay đầu không thèm nhìn cô ta nữa.
Tô Cẩn Nghiêm đi về phía bên này, nhìn sang Ngô An Kỳ đứng đó rồi quay lại nói thẳng với Tô Mỹ Dung: "Chị cả, chúng ta có thể nói chuyện không."
Nghe vậy, Tô Mỹ Dung quay đầu nhìn Ngô An Kỳ, lạnh giọng nói: "Cô vào trước đi."
Ngô An Kỳ nhún vai một cái, xoay người nhìn Tô Cẩn Nghiêm rồi nói: "Vậy tôi vào trước, không quấy rầy hai người." Nói rồi, cô ta xoay người đi thẳng vào biệt thự.
Người tới là khách, đặc biệt là do Tô Mỹ Dung dẫn về, cho nên hai người cũng không thể khó chịu với người ta.
Tô Mỹ Như cười, kéo tay cô nàng lại, hỏi thăm: "An Kỳ à, sao hôm nay Cảnh Thịnh không đến chung với cháu vậy?"
"Tối nay Cảnh Thịnh có tiệc xã giao nên không tới ạ." Ngô An Kỳ cười nói: "Vốn cháu định đi cùng với Cảnh Thịnh, nhưng bác bảo tối nay mọi người đều ở đây, nên cháu sang chào hỏi mọi người."
Lúc nói chuyện cô ta còn đưa mắt nhìn sang Tô Mỹ Dung bên cạnh.
Tô Mỹ Dung liếc cô ta một cái, không phủ nhận mà cũng không thừa nhận, sau đó mới hỏi Tô Mỹ Như: "Ba đâu?"
Sắc mặt vẫn nặng nề như trước. Tô Mỹ Như thấy chị ấy cứ nhíu chặt mày như vậy thì lo lắng hỏi: "Chị cả, chị không sao chứ?"
Tô Mỹ Dung lắc đầu, đáp: "Không có gì, ba đâu, chị có chuyện muốn tìm ông."
Thấy chị nói vậy, Tô Mỹ Như cũng không dám hỏi nhiều, chỉ sang thư phòng bên kia rồi nói: "Ba đang đọc sách ở thư phòng."
Tô Mỹ Dung gật đầu rồi xách túi đi thẳng sang bên kia.
Tô Mỹ Như và Tô Mỹ Mân lại nhìn nhau, có vẻ không yên lòng, họ lại liếc mắt nhìn Ngô An Kỳ, nói: "An Kỳ, cháu cứ ngồi chơi nhé, chúng ta qua đó xem thế nào."
Ngô An Kỳ cười ngọt ngào, gật đầu, nhìn họ đi xa rồi, cô ta mới quay đầu lại nhìn về phía Chung Thủy Linh, cười nói: "Cô Chung, lại gặp cô rồi."
Tốc độ trở mặt này khiến cho Chung Thủy Linh không nhịn nổi cười, khóe môi dưới hơi nhếch lên, cô nhìn xuống bàn tay phải của mình rồi nói: "Chào cô, tôi nghĩ cô nên gọi tôi là mợ út thì thích hợp hơn."
Nghe vậy, Ngô An Kỳ cắn nhẹ môi, không cam lòng, nhưng mà sau đó lại nhanh phản ứng lại, cô ta cười khẩy nói: "Gọi là gì cũng được, tôi thấy tốt nhất chúng ta cứ cố mà ở chung, nếu không tôi sợ cô sẽ hối hận đấy."
"Ngô An Kỳ, mấy ngày không gặp thôi mà có phải cô bị bệnh ảo tưởng gì nữa rồi?" Quả thực Chung Thủy Linh không thể hiểu nổi cô gái Ngô An Kỳ này, cảm giác kỳ lạ vô cùng, nói câu nào cũng khó mà hiểu nổi.
"Không tin cô cứ thử xem." Ngô An Kỳ đăth túi một bên, trực tiếp kéo ghế ra ngồi xuống, hất hàm nhìn Chung Thủy Linh rồi nói: "Cô cảm thấy vì sao hôm nay tôi có thể lại đây?"
"Tôi đâu có hứng thú muốn biết tại sao đâu." Cô ta vốn đâu phải là người quan trọng quá với cô, cần gì cô phải để ý đến chuyện ấy.
Thấy cô nói vậy, Ngô An Kỳ khẽ vén tóc mình, nhìn Chung Thủy Linh rồi cố ý thần bí, thì thầm: "Tôi biết bí mật của Tô Mỹ Dung."
Nghe cô ta nói vậy, Chung Thủy Linh bất giác nghĩ đến chuyện Tô Mỹ Dung không phải là chị cả của Tô Cẩn Nghiêm mà là mẹ ruột.
"Cô muốn biết không?" Ngô An Kỳ cười đắc ý, nụ cười đó có phần hơi quỷ dị.
"Tôi không tẻ nhạt như cô." Nói xong, Chung Thủy Linh xoay người muốn đi vào phòng bếp, chỉ là hai tay buông thõng khẽ siết chặt lại, chứng tỏ tâm trạng của cô lúc này hơi lo lắng.
"Sau khi cô biết chuyện thì sẽ không thấy tôi nhàm chán nữa đâu." Ngô An Kỳ lạnh lùng nói sau lưng, giọng nói đó khiến cho người nghe cảm thấy khó chịu.
Chung Thủy Linh nắm chặt hai tay, cô không quay đầu lại mà chỉ lạnh giọng nói: "Vậy cô cứ giữ bí mật thú vị đó đi."
Nói xong cô đẩy cửa phòng bếp đi vào.
Nhìn cửa phòng mở ra rồi đóng lại, Ngô An Kỳ lầm bầm nói: "Tôi hiểu rồi."
Cô ta nhếch miệng lên cười, mờ ám đến mức kh*ng b*.
Buổi tối lúc ăn cơm chung, Tô Mỹ Dung rất ít nói, vẻ mặt như đang giấu chuyện gì, chị vẫn luôn nghiêm nghị, còn Ngô An Kỳ dẫn tới thì lại hoạt bát thái quá, hết gắp thức ăn cho mọi người lại múc canh, cái gì cũng rất tích cực, giống như nóng lòng muốn thể hiện, giành lấy cảm tình của mọi người.
"Ông ngoại, ăn tôm nào, con vừa mới ăn thử, ngon lắm đấy." Ngô An Kỳ gắp con tôm lớn nhất cho vào bát ông cụ Tô. Ông cụ nhìn cô ta một cái, cũng không nói gì.
Ngô An Kỳ cũng không thấy lúng túng hay gì, cô ta lại gắp cho Tô Mỹ Như và Tô Mỹ Mân: "Dì hai, dì út, mọi người cũng ăn thử xem."
Sau khi Tô Mỹ Như và Tô Mỹ Mân đi vào thư phòng xong cũng trở nên khác hẳn, nụ cười trên mặt giờ lại như cười gượng, càng mất tự nhiên hơn.
Một bữa cơm mà người nói nhiều nhất là Ngô An Kỳ, cô ta không quan tâm có ai đáp lại mình hay không, tự nói rất sung sướng vui vẻ.
Chỉ là cô ta càng như vậy, bầu không khí càng thêm ngột ngạt, mặc dù Tô Mỹ Dung không phản đối cô ta như lần trước, nhưng một bữa cơm chỉ nói không quá ba câu, vẻ bất mãn đều viết rõ trên mặt.
Chung Thủy Linh cũng canh cánh vấn đề mà Ngô An Kỳ đã nói trước đó, nên cả buổi tối cũng không thể cười nổi.
Tô Cẩn Nghiêm xuất thân là lính trinh sát, đương nhiên anh cũng biết bầu không khí của buổi tối hôm nay lạ thế nào.
Đợi sau khi ăn cơm xong, Tô Cẩn Nghiêm nói với Chung Thủy Linh một tiếng rồi mới đi tìm Tô Mỹ Dung.
Chẳng qua lúc Tô Cẩn Nghiêm đi tới vườn hoa, định gọi Tô Mỹ Dung thì phát hiện chị ấy đang đứng trong đình nói gì đó với Ngô An Kỳ.
Bởi vì khoảng cách hơi xa nên anh cũng không nghe rõ hai người họ nói gì, chỉ có điều vẻ mặt chị cả thì rất kích động, còn Ngô An Kỳ luôn sợ chị cả thì lại cười vô cùng thoải mái.
Lúc Tô Mỹ Dung còn định nói gì đó thì bỗng nhìn sang cửa bên này, thấy Tô Cẩn Nghiêm đang đứng, Tô Mỹ Dung nuốt hết lời vào trong, gọi về phía anh: "Cẩn Nghiêm."
Nghe bà gọi Tô Mỹ Dung, Ngô An Kỳ cũng đưa mắt sang nhìn, chỉ có điều ý cười nửa miệng như có phần khiêu khích. Tô Mỹ Dung liếc mắt ra hiệu với cô ta, dùng âm lượng chỉ hai người nghe được, cảnh cáo Ngô An Kỳ: "Đừng có ép tôi, nếu không cô không được cái gì đâu."
Ngô An Kỳ cười cười, không buồn quan tâm đến lời cảnh cáo của Tô Mỹ Dung, cô ta cong môi đáp: "Chỉ cần bà thỏa mãn điều kiện của tôi thì tôi ép bà làm gì."
Tô Mỹ Dung cố nén cơn tức giận trong lòng, quay đầu không thèm nhìn cô ta nữa.
Tô Cẩn Nghiêm đi về phía bên này, nhìn sang Ngô An Kỳ đứng đó rồi quay lại nói thẳng với Tô Mỹ Dung: "Chị cả, chúng ta có thể nói chuyện không."
Nghe vậy, Tô Mỹ Dung quay đầu nhìn Ngô An Kỳ, lạnh giọng nói: "Cô vào trước đi."
Ngô An Kỳ nhún vai một cái, xoay người nhìn Tô Cẩn Nghiêm rồi nói: "Vậy tôi vào trước, không quấy rầy hai người." Nói rồi, cô ta xoay người đi thẳng vào biệt thự.
Quân Nhân Tại Thượng
Tác giả: Mặc Tử Quy
300 chương | 990 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Thay mặt đi xem mắt
Chương 2: Anh là quân nhân
Chương 3: Chủ động tấn công
Chương 4: Bạn gái của anh ấy
Chương 5: Chuyện vui ngoài ý muốn
Chương 6: Chuẩn bị quay về
Chương 7: Đại viện quân khu
Chương 8: Hẹn cô ăn cơm
Chương 9: Con bé này
Chương 10: Biến động nhân sự
Chương 11: Không quá quan trọng
Chương 12: Chị em tình thâm
Chương 13: Ước hẹn qua điện thoại
Chương 14: Tìm đến tận nơi
Chương 15: Có ý dụ dỗ
Chương 16: Mời cô ấy ra ăn cơm
Chương 17: Phản ứng vật lý
Chương 18: Như cô mong muốn
Chương 19: Nụ hôn bá đạo
Chương 20: Tham quan đơn vị
Chương 21: Nụ hôn dịu dàng
Chương 22: Có chút áy náy
Chương 23: Buồn bực mất tập trung
Chương 24: Thật nực cười
Chương 25: Sự chu đáo của anh
Chương 26: Bất ngờ liên tiếp
Chương 27: Bị vạch trần
Chương 28: Anh trai và em gái
Chương 29: Anh không cần em nữa sao?
Chương 30: Vô lại đến cùng
Chương 31: Tha thứ cho em
Chương 32: Nấu mì cho cô
Chương 33: Em là trân quý nhất
Chương 34: Hạnh phúc bình yên
Chương 35: Kèn báo thức
Chương 36: Làm tiệc lớn cho cô
Chương 37: Điện thoại của chị hai
Chương 38: Anh muốn kết hôn
Chương 39: Hoàn toàn hiểu rõ
Chương 40: Chúng ta kết hôn
Chương 41: Thưởng
Chương 42: Chuẩn bị rời đi
Chương 43: Hoàng Liên mang thai
Chương 44: Tìm tới cửa
Chương 45: Nói chuyện tình cảm với tôi?
Chương 46: Chỉ số thông minh âm
Chương 47: Hai người giằng co
Chương 48: Logic hiếm thấy
Chương 49: Công khai xin lỗi
Chương 50: Trộm sổ hộ khẩu
Chương 51: Anh nhớ em không?
Chương 52: Điện thoại đưa tình
Chương 53: Tò mò, hóng hớt
Chương 54: Cảm giác đó
Chương 55: Tình cờ gặp ở nhà hàng
Chương 56: Có duyên mà không có phận
Chương 57: Xôn xao mạng xã hội
Chương 58: Em rất nhớ anh
Chương 59: Vô cùng vinh hạnh
Chương 60: Sát thủ giữa đường
Chương 61: Phá vỡ tam quan
Chương 62: Ăn miếng trả miếng
Chương 63: Anh rất nghiêm túc
Chương 64: Tính khí khi ngủ dậy của cô
Chương 65: Phòng bếp gây họa
Chương 66: Củi khô lửa bốc
Chương 67: Đổi một vị trí khác để suy nghĩ
Chương 68: Đưa anh đi gặp một người
Chương 69: Có xứng đôi không?
Chương 70: Luôn luôn dịu dàng
Chương 71: Tâm trạng ổn định
Chương 72: Chân tướng bất ngờ
Chương 73: Không có ai nghe máy
Chương 74: Đừng ngó lơ em
Chương 75: Vẫn chưa rời khỏi
Chương 76: Không được khóc nữa
Chương 77: Bất ngờ gặp mặt
Chương 78: Anh muốn kết hôn vói em
Chương 79: Sơ bộ đồng ý
Chương 80: Anh là đồ Hư đốn
Chương 81: Cố tình vờ ngủ
Chương 82: Binh bất yếm trá
Chương 83: Cùng anh nói chuyện
Chương 84: Lời thú nhận chân thật
Chương 85: Tấm khăn lụa giống nhau
Chương 86: Nói năng lỗ mãng
Chương 87: Khiến cô ta nhận thua
Chương 88: Tâm trạng không tệ
Chương 89: Dẫn cô về nhà
Chương 90: Chị nhà họ tô
Chương 91: Gặp mặt chính diện
Chương 92: Lật ngược thế cờ
Chương 93: Mẹ không đồng ý
Chương 94: Ông tô
Chương 95: Cậu điên rồi sao?
Chương 96: Cha con trò chuyện
Chương 97: Tìm cô nói chuyện
Chương 98: Em muốn hôn anh
Chương 99: Uốn lượn dọc theo
Chương 100: Lo lắng khó hiểu
Chương 101: Ngô an kỳ mang thai
Chương 102: Đều là người một nhà
Chương 103: Tô mỹ dung chất vấn
Chương 104: Không cho anh vào
Chương 105: Bóng ma tâm lý
Chương 106: Chị em trò chuyện
Chương 107: Thú nhận sự thật
Chương 108: Ra mặt cho cô
Chương 109: Cho cô một cái hôn chào buổi sáng
Chương 110: Suy nghĩ cá nhân
Chương 111: Muốn xin lỗi ư, muộn rồi!
Chương 112: Sự gặp mặt bất ngờ
Chương 113: Phúc khí tu tám đời
Chương 114: Đều là người một nhà
Chương 115: Cục cưng ở trong lòng của ông
Chương 116: Thủ trưởng trở về
Chương 117: Vợ chồng nói chuyện
Chương 118: Hai người đấu rượu
Chương 119: Uống đến cùng
Chương 120: Ôm em thế này thật tốt biết bao nhiêu
Chương 121: Cuộc trò chuyện giữa ba và con gái
Chương 122: Con cũng rất yêu ba
Chương 123: Ông chú thô kệch
Chương 124: Uống rượu làm loạn
Chương 125: Ôm em thêm một lúc
Chương 126: Anh có bỏ rơi em không?
Chương 127: Sự hứa hẹn của một người đàn ông
Chương 128: Dấu hôn trên cổ
Chương 129: Mẹ cố thoả hiệp
Chương 130: Đau lòng thay cho cô ấy
Chương 131: Niềm an ủi tốt nhất
Chương 132: Lâm vỹ tường trở về
Chương 133: Tự mình làm mất mặt
Chương 134: Cho tớ thời gian
Chương 135: Hơi quen mắt
Chương 136: Anh bá đạo
Chương 137: Em là của anh
Chương 138: Bạn đại học
Chương 139: Bên nhau đến bạc đầu
Chương 140: Ký ức đó
Chương 141: Hương vị quen thuộc
Chương 142: Sự đáng sợ của thói quen
Chương 143: Đột nhiên xông vào
Chương 144: Tôi là vợ anh ấy
Chương 145: Cố hoàng liên sụp đổ
Chương 146: Mẹ cố tự trách
Chương 147: Chung thủy linh trách móc
Chương 148: Tìm lâm vỹ tường tính sổ!
Chương 149: Ra tay đánh người
Chương 150: Trơ trẽn đến cực điểm
Chương 151: Điện thoại hỏi thăm
Chương 152: Đưa tớ đi tìm anh ta
Chương 153: Mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn
Chương 154: Nấu cơm cho cô
Chương 155: Sinh cho anh hai đứa!
Chương 156: Vẫn còn chưa tỉnh táo
Chương 157: Mắng dữ dội một trận
Chương 158: Anh cút mau cho tôi
Chương 159: Cậu còn dám nói láo
Chương 160: Có tin tôi phế anh không!
Chương 161: Ở một mình một lát
Chương 162: Đều là sự thật
Chương 163: Tất cả đều đến đông đủ
Chương 164: Anh ta lừa tôi, cũng lừa cả cô
Chương 165: Chết lòng
Chương 166: Cái giá của sự trưởng thành
Chương 167: Thái độ và lập trường của cô
Chương 168: Người không muốn gặp
Chương 169: Nhắc lại chuyện cũ
Chương 170: Tự mình biết mình
Chương 171: Điều kiện của cô
Chương 172: Giải quyết như thế
Chương 173: Nhất định phải hạnh phúc
Chương 174: Báo cáo được thông qua
Chương 175: Chúng ta đăng ký kết hôn đi
Chương 176: Không muốn đứa bé này
Chương 177: Anh sẽ luôn đợi em
Chương 178: Công khai xin lỗi
Chương 179: Em có muốn đến doanh trại với anh không?
Chương 180: Cái này gọi là giấy chứng nhận kết hôn
Chương 181: Ông xã, bà xã
Chương 182: Tạm thời chia xa
Chương 183: Con gái đã trưởng thành rồi
Chương 184: Giữa mẹ và con gái
Chương 185: Giới thiệu công việc cho cậu
Chương 186: Sự cố chấp của anh ta
Chương 187: Người đàn ông đó
Chương 188: Ba mẹ ruột
Chương 189: Cuộc điện thoại đột ngột
Chương 190: Anh cũng rất nhớ em
Chương 191: Đêm động phòng hoa chúc
Chương 192: Lần đầu nấu cơm
Chương 193: Sự kiên định trong lòng
Chương 194: Chúng ta cùng cố gắng
Chương 195: Đó là vì để gặp em
Chương 196: Gặp lại lần nữa
Chương 197: Lo cho anh
Chương 198: Mời ba uống trà
Chương 199: Cô ấy là người con chọn
Chương 200: Nộp toàn bộ
Chương 201: Bầu không khí ngột ngạt
Chương 202: Chị rất quan trọng đối với em
Chương 203: Ông chú xứng đôi với trẻ vị thành niên
Chương 204: Lặng lẽ rời đi
Chương 205: Mì cà chua xào trứng
Chương 206: Cố ý khiêu khích
Chương 207: Thân phận ông ta
Chương 208: Bất ngờ
Chương 209: Manh mối vừa lộ
Chương 210: Chúng ta hãy chờ xem!
Chương 211: Chị cả đến nhà
Chương 212: Yêu cầu của tô mỹ dung
Chương 213: Để cô ấy yên tâm
Chương 214: Văn phòng xịn sò
Chương 215: Chồng của em
Chương 216: Phăng phăng tiến về phía trước
Chương 217: Còn yêu anh hơn cả anh tưởng tượng
Chương 218: Không phải con có rồi chứ?
Chương 219: Thể hiện một chút
Chương 220: Súng đã lên nòng
Chương 221: Chỉ tạm được mà thôi
Chương 222: Tình bạn giữa hai người đàn ông
Chương 223: Biến sắc mặt
Chương 224: Trực tiếp đối mặt
Chương 225: Người quen cũ
Chương 226: Lần đầu tiên cãi nhau
Chương 227: Cảm xúc mất khống chế!
Chương 228: Giống một người bình thường
Chương 229: Sớm rút lui
Chương 230: Thật xin lỗi bảo bối
Chương 231: Sự trừng phạt của em
Chương 232: Không nỡ bỏ đi
Chương 233: Anh ấy quan trọng hơn so với chị
Chương 234: Cuộc gặp gỡ trong nhà hàng
Chương 235: Sự thay đổi kỳ diệu
Chương 236: Dở khóc dở cười
Chương 237: Phá vỡ gian tình
Chương 238: Lựa chọn không chắc chắn
Chương 239: Em ấy là bạn gái cũ của cảnh thịnh
Chương 240: Bất ngờ gặp phải
Chương 241: Nhắc lại chuyện xưa
Chương 242: Ông cụ tô
Chương 243: Thẳng thắn nói sự thật
Chương 244: Trò chuyện video
Chương 245: Sự quan tâm của mẹ
Chương 246: Tương đối quan trọng
Chương 247: Cuối cùng cũng phải rời đi
Chương 248: Cái hố đã được đoán trước
Chương 249: Sắp xếp của anh
Chương 250: Chuyện muốn làm nhất!
Chương 251: Anh dám không yêu em!
Chương 252: Tâm sự nơi đầu giường
Chương 253: Cố ý tránh né
Chương 254: Tuyên chiến trực diện
Chương 255: Chúng ta hợp tác
Chương 256: Gặp gỡ ở siêu thị
Chương 257: Xem như duyên phận
Chương 258: Mình năm đó!
Chương 259: Đi vào trước!
Chương 260: Anh muốn làm gì?
Chương 261: Chúng ta sinh một đứa đi!
Chương 262: Không giày vò em nữa!
Chương 263: Làm thử lần nữa
Chương 264: Tấm lòng của em
Chương 265: Đột nhiên ngoài ý muốn
Chương 266: Không muốn em lo lắng
Chương 267: Ý nghĩa sinh mệnh
Chương 268: Nghe lén ngoài cửa
Chương 269: Nghi ngờ của cô
Chương 270: Về thẳng nhà
Chương 271: Chật vật không chịu nổi
Chương 272: Dám động vào cô ấy thử xem!
Chương 273: Có cần giúp không?
Chương 274: Chỉ muốn ôm em!
Chương 275: Nói về quá khứ
Chương 276: Mở cửa trái tim
Chương 277: Có người mình thích rồi
Chương 278: Trái tim dao động
Chương 279: Nghi ngờ trái tim
Chương 280: Tôi muốn theo đuổi
Chương 281: Oan uổng to lớn
Chương 282: Đến tìm người
Chương 283: Hai thế giới
Chương 284: Mất mát khó tả
Chương 285: Không khỏi xúc động
Chương 286: Tài liệu thuyên chuyển công tác
Chương 287: Không có rẻ mạt như ông nghĩ
Chương 288: Chuyện tốt đẹp nhất
Chương 289: Lại về giang thành
Chương 290: Phí công vô ích
Chương 291: Cú hất vai
Chương 292: Xảy ra chuyện gì?
Chương 293: Tùy ý phát tiết
Chương 294: Sự bất thường của ông ấy
Chương 295: Ha con nhà họ lý
Chương 296: Tương kế tựu kế
Chương 297: Khớp thành công
Chương 298: Thử đối mặt
Chương 299: Kẻ địch quá vô sỉ
Chương 300: Em không trách chị
Không tìm thấy chương nào phù hợp