Phụng Hoàng Thần
-
118Chương
-
637,907Chữ
-
237Lượt đọc
-
0Yêu thích
-
0Đề cử
-
Hoàn thànhTrạng thái
❖ Giới thiệu truyện
Phụng Hoàng đài thượng Phụng Hoàng du.
Phụng khứ đài không gian tự lưu.
Ngô cung hoa thảo mai u kính,
Tấn đại y quan thành cổ khâu.
Tam sơn bấn lạc thanh thiên ngoại,
Nhị thủy trung phân bạch lộ châu.
Tổng vị phù vân năng tế nhật,
Trường an bất kiến sử phân sầu.
Tạm Dịch:
Đài Phụng Hoàng xưa chốn phụng chơi,
Phụng đi đài vắng nước chơi vơi.
Cung Ngô hoa ngỏ dường hoang lấp,
Triều tấn cân đai nắm mộ vùi.
Ba đỉnh núi vương ngoài khói tỏa,
Hai dòng sông rè bãi cò xuôi.
Vừng dương ngắn nỗi mây mờ phủ,
Chẳng thấy Trường An luống ngậm ngùi.
Bài thơ này Lý Bạch đã cảm tác nhân buổi lên Phụng Hoàng đài, nhưng ông chỉ tưởng tới y quan đời Tấn và Ngô cũng do Tôn Quyền đời Tam Quốc xây dựng, mà không nhắc đến cuộc hưng suy của Phụng Hoàng đài. Đó là một điều đáng tiếc.
Về đời Xuân Thu thành Kim Lăng thuộc nước Ngô. Sau Câu Tiễn diệt Ngô, thành này mới thuộc nước Việt. Việt vương Câu Tiễn diệt Ngô rồi tự cho là trong tay nắm vững sơn hà mới xây Phụng Hoàng đài để kỷ niệm thịnh sư. Trên thực tế, Câu Tiễn xây Phụng Hoàng đài vì một hành động bí mật.
Ai cũng biết binh học Trung Hoa về thời cổ rất hưng thịnh. Nào Lục Thao của Thái Công, nào Tam lược của Hoàng Thạch, nào binh pháp của Tôn, Ngô...
Việc bài binh bố trận, chế địch tiên cơ, cố nhiên không thể khiếm khuyết, nhưng cùng địch giao phong phải trông vào binh khí để thủ thắng.
Trong thập bát ban binh khí thì kiếm pháp khó luyện nhất, nên đời nào cũng coi trọng kiếm thuật.
Về cổ kiếm nổi tiếng có những thanh Cự Khuyết, Thái A, Thanh Hồng, Bạch Hồng, Thanh Sách, Long Uyên, Thuộc Lũ, Công Bố... nhất là những thanh Can Tương, Mạc Gia thì ai cũng nghe nói đến.
Nơi đây nhắc tới một thanh thần kiếm khác, trên đời ít ai biết đến. Đó là thanh Tường văn, mãi sau gọi là Thái Hồng. Cổ nhân có câu “Thuộc lũ hiện, Thái Hồng phi”. Từ đó nó lại mang tên là Thuộc Lũ.
Đời Ngô Việt xuân thu, Thuộc Lũ kiếm lọt vào tay Ngô Vương Phù Sai. Sau Ngô vương không nghe lời can của Ngũ Tử Tư, đã dùng thanh kiếm này bắt ông tự tử. Người thời bấy giờ cho nó là vật bất tường.
Thái Hồng kiếm lọt vào tay Việt vương Câu Tiễn. Việt vương diệt Ngô lúc ban sư sắp xây đắp Phụng Hoàng đài. Đem bảo kiếm chôn dấu dưới đất và đổi tên là Phụng Hoàng kiếm. Vụ bí mật về xây đài là ở chỗ đó. Lý Bạch không nhắc tới Phụng Hoàng đài thành ra bài thơ này chưa tả hết được cái hay cái đẹp.
Phụng khứ đài không gian tự lưu.
Ngô cung hoa thảo mai u kính,
Tấn đại y quan thành cổ khâu.
Tam sơn bấn lạc thanh thiên ngoại,
Nhị thủy trung phân bạch lộ châu.
Tổng vị phù vân năng tế nhật,
Trường an bất kiến sử phân sầu.
Tạm Dịch:
Đài Phụng Hoàng xưa chốn phụng chơi,
Phụng đi đài vắng nước chơi vơi.
Cung Ngô hoa ngỏ dường hoang lấp,
Triều tấn cân đai nắm mộ vùi.
Ba đỉnh núi vương ngoài khói tỏa,
Hai dòng sông rè bãi cò xuôi.
Vừng dương ngắn nỗi mây mờ phủ,
Chẳng thấy Trường An luống ngậm ngùi.
Bài thơ này Lý Bạch đã cảm tác nhân buổi lên Phụng Hoàng đài, nhưng ông chỉ tưởng tới y quan đời Tấn và Ngô cũng do Tôn Quyền đời Tam Quốc xây dựng, mà không nhắc đến cuộc hưng suy của Phụng Hoàng đài. Đó là một điều đáng tiếc.
Về đời Xuân Thu thành Kim Lăng thuộc nước Ngô. Sau Câu Tiễn diệt Ngô, thành này mới thuộc nước Việt. Việt vương Câu Tiễn diệt Ngô rồi tự cho là trong tay nắm vững sơn hà mới xây Phụng Hoàng đài để kỷ niệm thịnh sư. Trên thực tế, Câu Tiễn xây Phụng Hoàng đài vì một hành động bí mật.
Ai cũng biết binh học Trung Hoa về thời cổ rất hưng thịnh. Nào Lục Thao của Thái Công, nào Tam lược của Hoàng Thạch, nào binh pháp của Tôn, Ngô...
Việc bài binh bố trận, chế địch tiên cơ, cố nhiên không thể khiếm khuyết, nhưng cùng địch giao phong phải trông vào binh khí để thủ thắng.
Trong thập bát ban binh khí thì kiếm pháp khó luyện nhất, nên đời nào cũng coi trọng kiếm thuật.
Về cổ kiếm nổi tiếng có những thanh Cự Khuyết, Thái A, Thanh Hồng, Bạch Hồng, Thanh Sách, Long Uyên, Thuộc Lũ, Công Bố... nhất là những thanh Can Tương, Mạc Gia thì ai cũng nghe nói đến.
Nơi đây nhắc tới một thanh thần kiếm khác, trên đời ít ai biết đến. Đó là thanh Tường văn, mãi sau gọi là Thái Hồng. Cổ nhân có câu “Thuộc lũ hiện, Thái Hồng phi”. Từ đó nó lại mang tên là Thuộc Lũ.
Đời Ngô Việt xuân thu, Thuộc Lũ kiếm lọt vào tay Ngô Vương Phù Sai. Sau Ngô vương không nghe lời can của Ngũ Tử Tư, đã dùng thanh kiếm này bắt ông tự tử. Người thời bấy giờ cho nó là vật bất tường.
Thái Hồng kiếm lọt vào tay Việt vương Câu Tiễn. Việt vương diệt Ngô lúc ban sư sắp xây đắp Phụng Hoàng đài. Đem bảo kiếm chôn dấu dưới đất và đổi tên là Phụng Hoàng kiếm. Vụ bí mật về xây đài là ở chỗ đó. Lý Bạch không nhắc tới Phụng Hoàng đài thành ra bài thơ này chưa tả hết được cái hay cái đẹp.
❖ Danh sách chương
Tổng số: 118 chương
Chương 51: Nam Cung Siêu lại đến Sơ Lặc
Chương 52: Tội ác chưa thành bị chặt tay
Chương 53: Cao Dương lấy được Bức Vương đồ
Chương 54: Thiết Kỳ Sĩ đả bại Quỷ Thíu
Chương 55: Giữa sa mạc trùng hội cố nhân
Chương 56: Bay suốt đêm thám thính Tây Vực
Chương 57: Tưởng thù nghịch hóa ra đồng bệnh
Chương 58: Thám sào huyệt địch gặp Hoành Duyên
Chương 59: Thiết diện kỳ hiệp thôi điện anh
Chương 60: Phá sào huyệt Vô Qui Cổ Tùng
Chương 61: Người dơi chết, Kỳ Sĩ hoảng hồn
Chương 62: Trên mặt hồ Kỳ Lư xuất hiện
Chương 63: Chàng thanh niên mặt lạnh như tiền
Chương 64: Thiết Lang giải cứu Sưu Thiên Hồ
Chương 65: Hoạt Phật mất Mật Tông bảo điển
Chương 66: Trong thành Lạp Tát nổi phong ba
Chương 67: Đêm mưa tuyết diệt trừ ma quái
Chương 68: Bức Kim Ngọc đồ rất thần bí
Chương 69: Kỳ Sĩ phát giác ra người trá tử
Chương 70: Tìm bí đồ xông pha mưa tuyết
Chương 71: Trên thuyền lớn toàn là xác chết
Chương 72: Cổ Ma và Huyết Thực Đầu Đà
Chương 73: Thần Mục Sát Tinh đại chiến Địch Ma
Chương 74: Cửu Liên cư sĩ đi đâu mất
Chương 75: Rắn rồng kéo đến đất Quỳnh Châu
Chương 76: Ngũ Quan lệnh chủ đại chiến Tam Lực Tử
Chương 77: Bạch Từ lấy được Điệp Vương y
Chương 78: Thiết Kỳ Sĩ làm nhục lão quái
Chương 79: Võ lâm nảy mấy vụ song bao
Chương 80: Thiết Kỳ Sĩ thử thách khách song bao
Chương 81: Lừa địch nhân Kỳ Sĩ hiến kế
Chương 82: U Linh Yêu Nữ đột nhiên xuất hiện
Chương 83: Tiên Thiên phái hủy diệt lũ yêu môn
Chương 84: Vì đạo nhân nhiều phái đụng độ
Chương 85: Tỷ liệng đá hai phen thắng cuộc
Chương 86: Cổ Cầm giáo cực kỳ khủng khiếp
Chương 87: Kỳ Sĩ lo mưu trừ ác điểu
Chương 88: Phục tài hào kiệt, Địch Cổ quy hàng
Chương 89: Tứ Kỵ bang đến bước đường cùng
Chương 90: Kim quang sa xuống, Quỷ Thíu quy thiên
Chương 91: Hang Ngọc Thố quần hào trúng độc
Chương 92: Mất bảo châu Yêu nữ căm hờn
Chương 93: Phép đánh kỳ khôi của Nhật Nguyệt Cầu
Chương 94: Rượt Tam thử, Linh Miêu gặp nữ lang
Chương 95: Hồng trần kim cương đinh nhất bạch
Chương 96: Thanh niên nào đả bại Đinh Nhất Bạch?
Chương 97: Kim Cương hiệp đại chiến Song cầu
Chương 98: Ba lão quái đồng thời xuất hiện
Chương 99: Tư Thám mắc lừa Đinh Nhất Bạch
Chương 100: Võ lâm bao phủ mây mờ mịt
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan