Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 94: Người phụ nữ của anh
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Duy Nhất giống như hiến vật quý đưa từng món bảo bối tìm được trong cửa hàng ra cho Lãnh Ngạn nhìn, sau khi Lãnh Ngạn kiên nhẫn nghe cô giải thích xong mới lên tiếng, “Bây giờ anh sẽ dẫn em đi chỗ này chơi!”
“Chỗ nào?” Duy Nhất thu lại từng món bảo bối.
“Kyoto!” Sau bảy giờ, bọn họ xuất hiện tại Kyoto, rốt cuộc Duy Nhất biết tại sao Lãnh Ngạn muốn dẫn cô đi Kyoto chơi.
Đường phố kiểu bàn cờ, đền chùa nổi tiếng khắp thế giới, tháp cổ ngàn năm, quả nhiên là cố đô, trên đường luôn có vài bà cụ mặc kimono, thấy nhiều hơn ở Tokyo. Thành phố này, thể hiện đầy đủ đan xen giữa cổ đại và hiện đại.
Trạm đầu tiên Lãnh Ngạn dẫn cô tới chùa Thanh Thủy *, dọc hai bên đường đến chùa Thanh Thủy là các cửa hàng bán đặc sản du lịch địa phương, ven đường còn cho thuê kimono, ở trước cửa chùa Thanh Thủy, có mấy cô gái Nhật Bản, mặc kimono xinh đẹp, mang theo tóc mây, trên mặt trát đầy phấn trắng, miệng anh đào đỏ tươi nhỏ nhắn, mang theo túi xách thêu nhỏ, chân mang guốc gỗ, che một cây dù nhỏ, chậm rãi đi ở đó.
(*) Chùa Thanh Thủy: Kiyomizu-dera (清水寺 Thanh Thuỷ Tự), tên chính thức là Otowa-san Kiyomizu-dera (音羽山清水寺 Âm Vũ Sơn Thanh Thuỷ Tự) là một ngôi chùa độc lập ở phía đông Kyoto, Nhật Bản. Ngôi chùa này là một phần của Di sản văn hóa cố đô Kyoto theo UNESCO
Duy Nhất nhìn đến mất hồn, trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi Lãnh Ngạn đi toilet, không nhịn được nữa đi thuê một bộ kimono, mặc thành giống như các cô ấy, chân đeo guốc gỗ đi lộc cộc.
Lãnh Ngạn trở lại, nhưng không thấy Duy Nhất, giống như trong đầu lóe lên một hình ảnh khủng khiếp, anh như bị điên kêu to trong đám người “Duy Nhất! Duy Nhất!”
Nhóm vệ sỹ vốn phân tán trong đám người không biết xảy ra chuyện gì, tất cả đều tập trung tới đây.
Duy Nhất nghe thấy tiếng kêu của anh, dịu dàng quay đầu lại, một bộ kimono màu trắng thuần khiết, tóc mây bới cao, “Em đang ở đây!” Trên mặt hiện ra vẻ dí dỏm.
Trong nháy mắt khi Lãnh Ngạn nhìn thấy cô thì giống như nhìn thấy quỷ, hoàn toàn không giống bình thường mà quát to, “Cởi ra! Nhanh cởi ra!”
Duy Nhất bị phản ứng không giải thích được của anh hù dọa, đứng ngơ ngác tại chỗ không biết làm sao.
Lãnh Ngạn xông lên tới trước túm lấy cổ áo kimono của cô, nhanh và gọn cởi ra, gỡ búi tóc mây xuống, vác cô lên, vứt bỏ guốc gỗ.
Duy Nhất mặc cho anh vác đi, không biết rốt cuộc anh làm sao, cũng không dám thốt ra tiếng gì.
Mãi cho đến khi lên xe, Lãnh Ngạn mới ôm cô vào trong ngực, ôm thật chặt rất chặt, hình như sợ cô rời đi. Dọc đường, anh vẫn không nói gì, Duy Nhất lại không dám nói chuyện.
Vừa về đến khách sạn, Lãnh Ngạn lập tức gọi điện thoại thay đổi vé máy bay trở về, vẻ mặt hết sức khẩn trương.
Duy Nhất không nhịn được khẽ hỏi, “Lãnh Ngạn, anh làm sao vậy?”
Anh mới xoay người, đưa mắt nhìn Duy Nhất thật sâu, trong đáy mắt, thoáng nét đau đớn, hồi lâu sau mới vuốt tóc Duy Nhất, dịu dàng nói, “Không có việc gì, anh chỉ không thích nhìn phụ nữ mặc kimono, vẫn là trang phục Trung Quốc đẹp nhất.”
Nhưng, trực giác của Duy Nhất nói cho cô biết, không phải như vậy…
Anh như vậy, mấy phần tự ti, mấy phần tối tăm, mấy phần tang thương, khiến Duy Nhất cảm thấy đau lòng. Tay không kiềm chế được mà v**t v* khuôn mặt anh, yên lặng nhìn anh, “Lãnh Ngạn, ông xã, đừng sợ, có em, em sẽ bên anh…”
Lãnh Ngạn đè tay cô lại, nhắm mắt, gò má cọ trong lòng bàn tay cô, Duy Nhất đột nhiên cảm thấy, anh giống như con mèo bị thương…
Đột nhiên ôm chặt lấy anh, giống như mỗi lần cô khóc thút thít anh vẫn ôm cô, ngón tay luồn vào mái tóc đen của anh, trái tim, đau lan tràn, “Nói cho em biết, để cho em chia sẻ với anh, được không?”
Anh tựa vào ngực cô, rất lâu sau, chỉ nhắm mắt lại, chậm rãi, một giọt lệ rơi xuống từ khóe mắt…
“Cô ấy có một nửa là người Nhật Bản, là em gái Lôi Đình Ân, mẹ của bọn họ là người Nhật Bản.”
Giọng nói trầm thấp cuốn hút kết hợp với trầm khàn và u buồn phủ lên câu chuyện cũ, “Cô ấy là người phụ nữ khéo léo hiền lành, chưa hề nói lớn tiếng với bất kỳ ai kể cả là anh hay người làm. Cô ấy có bệnh tim bẩm sinh, anh không định để cho cô ấy sinh con, nhưng mà, cô ấy lại không nghe lời, lén lút mang bầu đứa bé của anh. Anh vĩnh viễn nhớ tới dáng vẻ cười rộ lên của cô ấy khi cô ấy nói cho anh biết cô ấy mang thai, nhớ tới lúc cô ấy gả cho anh, một bộ kimono màu trắng. Cô ấy thích mặc kimono, mà anh, thích đi sau lưng cô ấy, nhìn bóng lưng cô ấy đi guốc gỗ lộc cộc, thỉnh thoảng cô ấy ngoái đầu lại cười một tiếng, giống như dáng vẻ của em vừa rồi…”
Duy Nhất biết, anh đang nói đến vợ anh, người vợ mang thai sáu tháng qua đời… Cô đột nhiên cảm thayá, được một người như vậy nhớ, cho dù chết rồi, cũng đáng…
Giọng nói khàn khàn của Lãnh Ngạn tiếp tục, “Ngày ấy, anh ra nước ngoài, lúc cô ấy tiễn anh, cũng là bộ kimono màu trắng, vẫn ngoái đầu lại cười một tiếng, anh không nghĩ tới, đây là… lần cười cuối cùng của cô ấy với anh…”
Anh đột nhiên ôm chặt lấy cô, trong miệng lẩm bẩm, “Đình nhi, không… không nên cười như vậy, nhìn có vẻ hoảng hốt, giống như muốn rời khỏi anh, đừng rời xa anh, Đình nhi…”
Đình nhi… Cô định nói, cô là Duy Nhất… Nhưng cô không nói ra khỏi miệng được, chỉ ôm anh, v**t v* mái tóc đen hơi đâm vào tay, nhẹ nhàng nói cho anh nghe, “Em không đi, em sẽ không rời khỏi anh…”
Đêm tối dần phủ xuống, bọn họ chỉ lẳng lặng ôm nhau như vậy, yên lặng đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của nhau, hô hấp của nhau. Duy Nhất nhớ mình từng nói, chỉ cần trong không khí có hơi thở của anh, cô cũng không cảm thấy cô đơn, như vậy, lúc này anh có cô đơn không? Cho dù cô là Duy Nhất hay Đình nhi…
Ở trong ngực, anh dần dần khôi phục bình thường, trong nháy mắt khi thức tỉnh từ trong ngực Duy Nhất, câu đầu tiên là, “Xin lỗi.”
Duy Nhất lắc đầu, ấp a ấp úng, lại vô cùng kiên quyết nói, “Em thích như vậy, gần sát anh, gần sát với quá khứ của anh…”
Lãnh Ngạn nhìn cô thật sâu, “Em thật sự muốn biết?”
“Ừm!” Duy Nhất gật đầu, không hiểu sao, cô muốn an ủi người đàn ông này, cởi bỏ khúc mắc cho anh.
“Được, em muốn biết gì cứ hỏi đi, anh nói toàn bộ cho em biết.” Anh không biết vì sao lại đồng ý nói cho cô biết, nhưng cô là người phụ nữ đầu tiên anh nguyện ý mở rộng lòng mình sau nhiều năm như vậy, mở rộng lòng mình bất chấp hậu quả…
“Chỗ nào?” Duy Nhất thu lại từng món bảo bối.
“Kyoto!” Sau bảy giờ, bọn họ xuất hiện tại Kyoto, rốt cuộc Duy Nhất biết tại sao Lãnh Ngạn muốn dẫn cô đi Kyoto chơi.
Đường phố kiểu bàn cờ, đền chùa nổi tiếng khắp thế giới, tháp cổ ngàn năm, quả nhiên là cố đô, trên đường luôn có vài bà cụ mặc kimono, thấy nhiều hơn ở Tokyo. Thành phố này, thể hiện đầy đủ đan xen giữa cổ đại và hiện đại.
Trạm đầu tiên Lãnh Ngạn dẫn cô tới chùa Thanh Thủy *, dọc hai bên đường đến chùa Thanh Thủy là các cửa hàng bán đặc sản du lịch địa phương, ven đường còn cho thuê kimono, ở trước cửa chùa Thanh Thủy, có mấy cô gái Nhật Bản, mặc kimono xinh đẹp, mang theo tóc mây, trên mặt trát đầy phấn trắng, miệng anh đào đỏ tươi nhỏ nhắn, mang theo túi xách thêu nhỏ, chân mang guốc gỗ, che một cây dù nhỏ, chậm rãi đi ở đó.
(*) Chùa Thanh Thủy: Kiyomizu-dera (清水寺 Thanh Thuỷ Tự), tên chính thức là Otowa-san Kiyomizu-dera (音羽山清水寺 Âm Vũ Sơn Thanh Thuỷ Tự) là một ngôi chùa độc lập ở phía đông Kyoto, Nhật Bản. Ngôi chùa này là một phần của Di sản văn hóa cố đô Kyoto theo UNESCO
Duy Nhất nhìn đến mất hồn, trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi Lãnh Ngạn đi toilet, không nhịn được nữa đi thuê một bộ kimono, mặc thành giống như các cô ấy, chân đeo guốc gỗ đi lộc cộc.
Lãnh Ngạn trở lại, nhưng không thấy Duy Nhất, giống như trong đầu lóe lên một hình ảnh khủng khiếp, anh như bị điên kêu to trong đám người “Duy Nhất! Duy Nhất!”
Nhóm vệ sỹ vốn phân tán trong đám người không biết xảy ra chuyện gì, tất cả đều tập trung tới đây.
Duy Nhất nghe thấy tiếng kêu của anh, dịu dàng quay đầu lại, một bộ kimono màu trắng thuần khiết, tóc mây bới cao, “Em đang ở đây!” Trên mặt hiện ra vẻ dí dỏm.
Trong nháy mắt khi Lãnh Ngạn nhìn thấy cô thì giống như nhìn thấy quỷ, hoàn toàn không giống bình thường mà quát to, “Cởi ra! Nhanh cởi ra!”
Duy Nhất bị phản ứng không giải thích được của anh hù dọa, đứng ngơ ngác tại chỗ không biết làm sao.
Lãnh Ngạn xông lên tới trước túm lấy cổ áo kimono của cô, nhanh và gọn cởi ra, gỡ búi tóc mây xuống, vác cô lên, vứt bỏ guốc gỗ.
Duy Nhất mặc cho anh vác đi, không biết rốt cuộc anh làm sao, cũng không dám thốt ra tiếng gì.
Mãi cho đến khi lên xe, Lãnh Ngạn mới ôm cô vào trong ngực, ôm thật chặt rất chặt, hình như sợ cô rời đi. Dọc đường, anh vẫn không nói gì, Duy Nhất lại không dám nói chuyện.
Vừa về đến khách sạn, Lãnh Ngạn lập tức gọi điện thoại thay đổi vé máy bay trở về, vẻ mặt hết sức khẩn trương.
Duy Nhất không nhịn được khẽ hỏi, “Lãnh Ngạn, anh làm sao vậy?”
Anh mới xoay người, đưa mắt nhìn Duy Nhất thật sâu, trong đáy mắt, thoáng nét đau đớn, hồi lâu sau mới vuốt tóc Duy Nhất, dịu dàng nói, “Không có việc gì, anh chỉ không thích nhìn phụ nữ mặc kimono, vẫn là trang phục Trung Quốc đẹp nhất.”
Nhưng, trực giác của Duy Nhất nói cho cô biết, không phải như vậy…
Anh như vậy, mấy phần tự ti, mấy phần tối tăm, mấy phần tang thương, khiến Duy Nhất cảm thấy đau lòng. Tay không kiềm chế được mà v**t v* khuôn mặt anh, yên lặng nhìn anh, “Lãnh Ngạn, ông xã, đừng sợ, có em, em sẽ bên anh…”
Lãnh Ngạn đè tay cô lại, nhắm mắt, gò má cọ trong lòng bàn tay cô, Duy Nhất đột nhiên cảm thấy, anh giống như con mèo bị thương…
Đột nhiên ôm chặt lấy anh, giống như mỗi lần cô khóc thút thít anh vẫn ôm cô, ngón tay luồn vào mái tóc đen của anh, trái tim, đau lan tràn, “Nói cho em biết, để cho em chia sẻ với anh, được không?”
Anh tựa vào ngực cô, rất lâu sau, chỉ nhắm mắt lại, chậm rãi, một giọt lệ rơi xuống từ khóe mắt…
“Cô ấy có một nửa là người Nhật Bản, là em gái Lôi Đình Ân, mẹ của bọn họ là người Nhật Bản.”
Giọng nói trầm thấp cuốn hút kết hợp với trầm khàn và u buồn phủ lên câu chuyện cũ, “Cô ấy là người phụ nữ khéo léo hiền lành, chưa hề nói lớn tiếng với bất kỳ ai kể cả là anh hay người làm. Cô ấy có bệnh tim bẩm sinh, anh không định để cho cô ấy sinh con, nhưng mà, cô ấy lại không nghe lời, lén lút mang bầu đứa bé của anh. Anh vĩnh viễn nhớ tới dáng vẻ cười rộ lên của cô ấy khi cô ấy nói cho anh biết cô ấy mang thai, nhớ tới lúc cô ấy gả cho anh, một bộ kimono màu trắng. Cô ấy thích mặc kimono, mà anh, thích đi sau lưng cô ấy, nhìn bóng lưng cô ấy đi guốc gỗ lộc cộc, thỉnh thoảng cô ấy ngoái đầu lại cười một tiếng, giống như dáng vẻ của em vừa rồi…”
Duy Nhất biết, anh đang nói đến vợ anh, người vợ mang thai sáu tháng qua đời… Cô đột nhiên cảm thayá, được một người như vậy nhớ, cho dù chết rồi, cũng đáng…
Giọng nói khàn khàn của Lãnh Ngạn tiếp tục, “Ngày ấy, anh ra nước ngoài, lúc cô ấy tiễn anh, cũng là bộ kimono màu trắng, vẫn ngoái đầu lại cười một tiếng, anh không nghĩ tới, đây là… lần cười cuối cùng của cô ấy với anh…”
Anh đột nhiên ôm chặt lấy cô, trong miệng lẩm bẩm, “Đình nhi, không… không nên cười như vậy, nhìn có vẻ hoảng hốt, giống như muốn rời khỏi anh, đừng rời xa anh, Đình nhi…”
Đình nhi… Cô định nói, cô là Duy Nhất… Nhưng cô không nói ra khỏi miệng được, chỉ ôm anh, v**t v* mái tóc đen hơi đâm vào tay, nhẹ nhàng nói cho anh nghe, “Em không đi, em sẽ không rời khỏi anh…”
Đêm tối dần phủ xuống, bọn họ chỉ lẳng lặng ôm nhau như vậy, yên lặng đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của nhau, hô hấp của nhau. Duy Nhất nhớ mình từng nói, chỉ cần trong không khí có hơi thở của anh, cô cũng không cảm thấy cô đơn, như vậy, lúc này anh có cô đơn không? Cho dù cô là Duy Nhất hay Đình nhi…
Ở trong ngực, anh dần dần khôi phục bình thường, trong nháy mắt khi thức tỉnh từ trong ngực Duy Nhất, câu đầu tiên là, “Xin lỗi.”
Duy Nhất lắc đầu, ấp a ấp úng, lại vô cùng kiên quyết nói, “Em thích như vậy, gần sát anh, gần sát với quá khứ của anh…”
Lãnh Ngạn nhìn cô thật sâu, “Em thật sự muốn biết?”
“Ừm!” Duy Nhất gật đầu, không hiểu sao, cô muốn an ủi người đàn ông này, cởi bỏ khúc mắc cho anh.
“Được, em muốn biết gì cứ hỏi đi, anh nói toàn bộ cho em biết.” Anh không biết vì sao lại đồng ý nói cho cô biết, nhưng cô là người phụ nữ đầu tiên anh nguyện ý mở rộng lòng mình sau nhiều năm như vậy, mở rộng lòng mình bất chấp hậu quả…
Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt
Tác giả: Cát Tường Dạ
369 chương | 1,018 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Hôn lễ không có chú rể
Chương 2: Nhà họ Lãnh
Chương 3: Đêm tân hôn (1)
Chương 4: Đêm tân hôn (2)
Chương 5: Đêm tân hôn (3)
Chương 6: Ác mộng
Chương 7: Chuyện cười về quần áo ngủ
Chương 8: Chuyện cười về quần áo ngủ (2)
Chương 9: Hiệp ước
Chương 10: Người đàn ông này
Chương 11: Vì mẹ
Chương 12: Tối thứ hai (1)
Chương 13: Tối thứ hai (2)
Chương 14: Tối thứ hai (3)
Chương 15: Đi làm
Chương 16: Khắc tinh ~!
Chương 17: Doãn Tử Nhiên
Chương 18: Doãn Tử Nhiên (2)
Chương 19: Thiếu phu nhân, mời về nhà
Chương 20: Rình coi
Chương 21: Điện thoại
Chương 22: Không nên yêu thiếu gia
Chương 23: Tai nạn xe cộ
Chương 24: Anh là ai
Chương 25: Khóc đi
Chương 26: Điện thoại cực lâu
Chương 27: Cãi vã
Chương 28: Yêu anh không
Chương 29: Hộp cơm tình yêu
Chương 30: Anh ở đâu
Chương 31: Lời nói đúng vô cùng
Chương 32: Bị bắt nạt
Chương 33: Giải vây
Chương 34: Mất mát
Chương 35: Muốn gặp anh
Chương 36: Không nên làm tổn thương cậu ta
Chương 37: Yêu anh?
Chương 38: Anh là ai?
Chương 39: Gặp gỡ ở thang máy
Chương 40: Bá đạo
Chương 41: Làm thế nào?
Chương 42: Lãnh dực, lãnh ngạn
Chương 43: Cô gái bay ngoài cửa sổ
Chương 44: Lãnh Dực, em muốn
Chương 45: Duy nhất, duy nhất
Chương 46: Thuận tiện?
Chương 47: Lại là anh ta!
Chương 48: Thiếu chút nữa bị…
Chương 49: Khắc tinh?
Chương 50: Xin lỗi
Chương 51: Tôi sai rồi?
Chương 52: Gặp mặt?
Chương 53: Ly hôn?
Chương 54: Mèo
Chương 55: Sợ
Chương 56: Không rơi lệ
Chương 57: Em muốn trở về
Chương 58: Quên
Chương 59: Đi?
Chương 60: Hiểu lầm
Chương 61: Trách nhiệm?
Chương 62: Trách nhiệm (2)
Chương 63: Tai nạn xe cộ
Chương 64: Cô yêu anh ấy không
Chương 65: Rốt cuộc gặp mặt
Chương 66: Lãnh Dực ở đâu
Chương 67: Quá khứ của Lãnh Ngạn
Chương 68: Ông xã, em tới đây
Chương 69: Hiệp nghị bất thường
Chương 70: Đừng nhìn lén
Chương 71: Ngủ cùng giường mới có thể sinh em bé
Chương 72: Đàn ông sáng sớm
Chương 73: Thực xin lỗi, quấy rầy …
Chương 74: Thực xin lỗi, quấy rầy 2
Chương 75: Gặp chuyện không may
Chương 76: Đáp ứng tôi
Chương 77: Lời nói dối thiện ý
Chương 78: Đàn ông chính là đê tiện như vậy sao?
Chương 79: Tắm rửa?
Chương 80: Tôi còn muốn lập gia đình!
Chương 81: Cảm giác yêu
Chương 82: Anh ta không phải là người tốt
Chương 83: Hòa hợp tuyệt vời nhất
Chương 84: Chờ em ăn cơm
Chương 85: Đứt dây điện
Chương 86: Đứt dây điện (2)
Chương 87: Chú không được bắt nạt đứa bé
Chương 88: Chú không được bắt nạt đứa bé (2)
Chương 89: Tiếng đàn lúc nửa đêm
Chương 90: Làm việc có trật tự
Chương 91: Áo sơ mi khó xử
Chương 92: Áo sơ mi khó xử 2
Chương 93: Một đêm không để cho em ngủ
Chương 94: Người phụ nữ của anh
Chương 95: Người phụ nữ của anh 2
Chương 96: Mỹ nam ngư
Chương 97
Chương 98: Thất hứa
Chương 99: Đêm không về ngủ
Chương 100: Bị bắt
Chương 101: Không có tư cách quản lý tôi
Chương 102: Sáng tỏ
Chương 103: Hoa hồng thần bí
Chương 104: Sợ
Chương 105: Thì ra là như vậy
Chương 106: Để cho em báo thù một lần?
Chương 107: Theo đuổi em lần nữa
Chương 108: Làm thế nào để theo đuổi em
Chương 109: Thì ra đúng là nhiều năm trước
Chương 110: Tối nay có thể không…
Chương 111: Oán phụ…
Chương 112: Bà xã, anh muốn…
Chương 113: Chuyện ngạc nhiên
Chương 114: Du thuyền lãng mạn
Chương 115: Du thuyền lãng mạn 2
Chương 116: Xuân ấm hoa nở
Chương 117: Phát hiện khác thường…
Chương 118: Điện thoại lúc sáng sớm
Chương 119: Có gặp ở ngoài?
Chương 120: Ngọn lửa thầm mến
Chương 121: Buông cô ấy ra
Chương 122: Giải thoát lẫn nhau
Chương 123: Mang thai
Chương 124: Chiến tranh lạnh
Chương 125: Con cóc…
Chương 126: Đứa bé…
Chương 127: Đứa bé 2
Chương 128: Nhẫn tâm
Chương 129: Chúc phúc…
Chương 130: Mới bắt đầu
Chương 131: Trời sập
Chương 132: Tết trung thu
Chương 133: Tết trung thu 2
Chương 134: Về nhà
Chương 135: Quá khứ
Chương 136: Ngọt ngào
Chương 137: Hạnh phúc
Chương 138: Điềm báo ngoài ý muốn
Chương 139: Bóng ma ảnh cưới
Chương 140: Dùng áo mưa nhỏ?
Chương 141: Tiệc đính hôn của Tiêu
Chương 142: Bí mật trong tủ bảo hiểm
Chương 143: Nhìn thấy má Tằng
Chương 144: Người phụ nữ áo tím
Chương 145: Cô ta là gì của anh?
Chương 146: Em không cần anh nữa sao
Chương 147: Ông xã, theo em
Chương 148
Chương 149: Quá khứ của Lãnh Ngạn 1
Chương 150: Quá khứ của Lãnh Ngạn 2
Chương 151: Quá khứ của Lãnh Ngạn 3
Chương 152: Tôi nên làm như thế nào?
Chương 153
Chương 154
Chương 155: Đã quên rồi sao
Chương 156
Chương 157: Trong đám người mất đi em
Chương 158: Phẫu thuật thẩm mỹ?
Chương 159: Đau lòng
Chương 160: Sống lại
Chương 161
Chương 162: Anh nhớ em
Chương 163
Chương 164: Anh rất ngoan, Only không ngoan
Chương 165: Hạnh phúc chính là…
Chương 166: Anh muốn bé cưng
Chương 167: Từ khi nào
Chương 168
Chương 169: Giải thoát
Chương 170: Tĩnh Lam
Chương 171: Tĩnh Lam 2
Chương 172: Nhà cũ nhà họ Lãnh
Chương 173
Chương 174: Ngọt ngào
Chương 175: Điện thoại đêm khuya
Chương 176: Mọi lúc mọi nơi
Chương 177: Bộ mặt thật của Tĩnh Lam
Chương 178: Nhân vật dư thừa
Chương 179: Thì ra là vậy, Lãnh Ngạn trứng thối
Chương 180: Dòng nước ấm hạnh phúc
Chương 181: Hình ảnh đẹp đẽ
Chương 182: Trí nhớ tuyệt vời
Chương 183
Chương 184: Ly hôn
Chương 185: Lãnh Ngạn VS Dịch Hàn
Chương 186: Lãnh Ngạn VS Dịch Hàn 2
Chương 187: Anh không thương em
Chương 188: Thầy giáo Lãnh kém chất lượng?
Chương 189: Ban đêm anh thua bởi vì em…
Chương 190: Một đêm cuối cùng
Chương 191: Hiểu thấu Tĩnh Lam
Chương 192: Hiểu thấu Tĩnh Lam 2
Chương 193: Lại là kỳ sinh lý?
Chương 194: Đại sứ hình tượng
Chương 195: Cãi nhau…
Chương 196: Khổ nhục kế
Chương 197: Bùng nổ
Chương 198: Bẩn
Chương 199: Vĩnh viễn ở chung một chỗ
Chương 200: Nên tới không nên tới
Chương 201: Nên tới không nên tới 2
Chương 202: Sự cố ngoài ý muốn trong bữa tiệc
Chương 203: Ly hôn
Chương 204: Bóng ma
Chương 205: Bắt giữ
Chương 206: Bí ẩn?
Chương 207: Rốt cuộc còn che giấu cái gì?
Chương 208: Vu oan
Chương 209: Phán quyết
Chương 210: Kết quả
Chương 211: Cuối cùng ly hôn
Chương 212: Hiềm khích lúc trước
Chương 213: Hôn nhân với Lãnh Dực
Chương 214: Hân phận của Dịch Hàn
Chương 215: Vụ án của mẹ Cầu Chí Dương?
Chương 216: Tuần trăng mật ở biển Aegean
Chương 217: Hoa cát…
Chương 218: Truyền thuyết về biển Aegean
Chương 219: Vụ án tai nạn xe cộ của mẹ Duy Nhất
Chương 220: Duy Nhất…
Chương 221: Tổng giám đốc núi băng
Chương 222: Gặp lại 1
Chương 223: Gặp lại 2
Chương 224: Giữa yêu và hận
Chương 225: Đứa bé
Chương 226: Cha đứa bé
Chương 227: Phá thai?
Chương 228: Chân tướng (1)
Chương 229: Chân tướng (2) – Người không muốn gặp
Chương 230: Vĩnh viễn là em (1)
Chương 231: Vĩnh viễn là em (2)
Chương 232: Vĩnh viễn là em (3)
Chương 233: Vĩnh viễn là em (4)
Chương 234: Nghi ngờ
Chương 235: Only
Chương 236: Thân thế của Duy Nhất (1)
Chương 237: Thân thế của Duy Nhất (2)
Chương 238: Bác sỹ Trần lại xuất hiện
Chương 239: Tai nạn
Chương 240: Đầu mối ban đầu
Chương 241: Vết sẹo của Lãnh Ngạn
Chương 242: Má tằng
Chương 243: Nguy cơ
Chương 244: Lửa
Chương 245: Đầu mối
Chương 246: Thù hận của Dịch Hàn
Chương 247: Thù hận của Dịch Hàn (2)
Chương 248: Một chút bí mật (1)
Chương 249: Một chút bí mật (2)
Chương 250: Một chút bí mật (3)
Chương 251: Một chút bí mật (4)
Chương 252: Cái chết mê hoặc của má Tằng
Chương 253: Nhớ
Chương 254: Tạm xa nhau
Chương 255: Ác cảm
Chương 256: Thay đổi bất ngờ
Chương 257: Chân chính phía sau màn
Chương 258: Sự thật phía sau tấm màn (2)
Chương 259: Kết thúc sao
Chương 260: Phát hiện Tĩnh Lam
Chương 261: Tĩnh Lam xảy ra ngoài ý muốn
Chương 262: Đọ sức (1)
Chương 263: Đọ sức (2)
Chương 264: Đọ sức (3)
Chương 265: Đọ sức (4)
Chương 266: Đọ sức (5)
Chương 267: Đọ sức (6)
Chương 268: Đọ sức (7)
Chương 269: Cơn ác mộng (1)
Chương 270: Cơn ác mộng (2)
Chương 271: Lưới rách cá chết
Chương 272: Phản bội
Chương 273: Mê mang
Chương 274: Mãi mãi là bạn bè
Chương 275: Cưng chiều thành thương
Chương 276: Kiếp sau
Chương 277: Bắn chết
Chương 278: Hôm nay là kết cục sao?
Chương 279: Lựa chọn
Chương 280: Vĩnh viễn không đủ
Chương 281: Sụp đổ
Chương 282: Không cam lòng
Chương 283: Xa lạ
Chương 284: Thăm dò
Chương 285: Không quay đầu lại
Chương 286: Tàn nhẫn
Chương 287: Hận
Chương 288: Anh yêu em
Chương 289: Mỹ Mỹ xuất hiện
Chương 290: Bí mật
Chương 291: Thì ra là
Chương 292: Làm sao bây giờ
Chương 293: Kết cục 1
Chương 294: Kết thúc (2)
Chương 295: Kết thúc (3)
Chương 296: Kết thúc (4)
Chương 297: Kết thúc (5)
Chương 298: Kết thúc (6)
Chương 299: Kết thúc (7)
Chương 300: Kết thúc (8)
Chương 301: Kết thúc (9)
Chương 302: Kết thúc (10)
Chương 303: Ngoại truyện 1
Chương 304: Ngoại truyện 2
Chương 305: Ngoại truyện 3
Chương 306: Ngoại truyện 4: Hành trình hạnh phúc!
Chương 307: Ngoại truyện 5
Chương 308: Ngoại truyện 6
Chương 309: Ngoại truyện 7
Chương 310: Ngoại truyện 8
Chương 311: Ngoại truyện 9
Chương 312: Ngoại truyện 10
Chương 313: Ngoại truyện 11
Chương 314: Ngoại truyện 12
Chương 315: Ngoại truyện 13
Chương 316: Ngoại truyện 14
Chương 317: Ngoại truyện 15
Chương 318: Ngoại truyện 16
Chương 319: Ngoại truyện 17
Chương 320: Ngoại truyện 18
Chương 321: Ngoại truyện 19
Chương 322: Ngoại truyện 20
Chương 323: Ngoại truyện 21
Chương 324: Ngoại truyện 22
Chương 325: Ngoại truyện 23
Chương 326: Ngoại truyện 24
Chương 327: Ngoại truyện 25
Chương 328: Ngoại truyện 26
Chương 329: Ngoại truyện 27
Chương 330: Ngoại truyện 28
Chương 331: Ngoại truyện 29
Chương 332: Ngoại truyện 30
Chương 333: Ngoại truyện 31
Chương 334: Ngoại truyện 32
Chương 335: Ngoại truyện 33
Chương 336: Ngoại truyện 34
Chương 337: Ngoại truyện 35
Chương 338: Ngoại truyện 36
Chương 339: Ngoại truyện 37
Chương 340: Ngoại truyện 38
Chương 341: Ngoại truyện 39
Chương 342: Ngoại truyện 40
Chương 343: Ngoại truyện 41
Chương 344: Ngoại truyện 42
Chương 345: Ngoại truyện 43
Chương 346: Ngoại truyện 44
Chương 347: Ngoại truyện 45
Chương 348: Ngoại truyện 46
Chương 349: Ngoại truyện 47
Chương 350: Ngoại truyện 48
Chương 351: Ngoại truyện 49: Lễ Noel vui vẻ
Chương 352: Ngoại truyện 50
Chương 353: Ngoại truyện về Lôi Đình Ân: 50% trộm tâm tình người - Ngoại truyện 1
Chương 354: Ngoại truyện 2
Chương 355: Ngoại truyện 3
Chương 356: Ngoại truyện 4
Chương 357: Ngoại truyện 5
Chương 358: Ngoại truyện 6
Chương 359: Ngoại truyện 7
Chương 360: Ngoại truyện 8
Chương 361: Ngoại truyện 9
Chương 362: Ngoại truyện 10
Chương 363: Ngoại truyện 11
Chương 364: Ngoại truyện 12
Chương 365: Ngoại truyện 13
Chương 366: Ngoại truyện 14
Chương 367: Ngoại truyện 15
Chương 368: Ngoại truyện 16
Chương 369: Ngoại truyện 17
Không tìm thấy chương nào phù hợp