Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 189: Hết cứu
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
- Cháu thua chắc rồi!
Đề nghị này có vẻ như đã khiến cho ông thấy rất hứng thú...
Đan Nghi cười, thầm hạ quyết tâm:
- Từ giờ về sau, không một ai được phép gây tổn hại cho những người mà tôi yêu quý nữa!
Thời gian chậm chạp trôi đi....
Theo yêu cầu của cô thì Lục Thượng Hàn đã sắp xếp cho các vị bác sĩ vào vị trí sẵn sàng, nhận được thông báo, Đan Nghi lập tức lao đến ôm lấy ông ngoại rồi khóc lớn:
- Ông ngoại,ông ơi ông tỉnh lại đi, tỉnh lại đi ông ơi. Ông sao vậy chứ,ông ơi!
Nghe thấy tiếng gào khóc của Đan Nghi, các bác sĩ vội đẩy cửa lao vào, Đan Nghi nói với họ vài câu đơn giản, những bác sĩ này vốn đều là người của Lục Thượng Hàn, sớm đã được hắn giao việc rõ ràng, giờ Đan Nghi kêu họ làm gì thì họ lập tức làm theo.
Bọn họ lập tức nói lớn:
- Lão gia tử không còn thở nữa,xem gia sức đã tàn, lực cũng đã kiệt, hết cách rồi.
Trần Hải Minh cũng bị tiếng ồn ào này làm kinh động, cũng vội chạy tới phòng ông ngoại Đan Nghi, nhìn thấy ông nằm bất tỉnh trên giường cùng một đám các bác sĩ, nét mặt ông ta đã ẩn hiện một sự vui mừng khó tả, rồi vờ như rất đau lòng mà lên tiếng:
- Sao vậy? Xảy ra chuyện gì thế?
- Tiên sinh, đại tiểu thư xin bớt đau buồn, lão gia tử... đã tắt thở rồi!
Một bác sĩ đứng ra trả lời.
Trần Hải Minh đã mong đợi giây phút ông ngoại Đan Nghi qua đời này từ không biết bao năm nay rồi, nhưng lại không dám tự tay hạ thủ, thứ nhất là sợ sẽ bị người khác nghi ngờ, thứ hai là Đan Nghi còn nhỏ,ông ta lo sợ địa vị bản thân còn chưa được củng cố vững chắc.
Giờ lão gia tử tự chết đi, cộng thêm địa vị của Trần Hải Minh trong Đan gia đã đủ vững vàng.... đối với Trần Hải Minh đây quả là một tin quá tuyệt vời.
Phải biết rằng cả cuộc đời Đan lão gia tử hô phong hoán vũ, lăn lộn bao năm trong chốn thương trường, trí óc tinh tường vô cùng.
Nếu không phải ngày đó, Đan Khánh đột ngột gặp nạn, Đan lão gia tử quá đau buồn mà sinh bệnh, Trần Hải Minh cũng không dám giở trò đốn mạt như vậy.
Từ đó về sau, sức khỏe của Đan lão gia tử càng ngày càng kém, đến mức phải nằm liệt trên giường.
Nghĩ đến việc Đan lão gia tử chết đi,trong nhà chỉ còn một cô tiểu thư đỏng đảnh là Đan Nghi, trong lòng Trần Hải Minh sung sướng vô cùng.
Ông ta cúi gầm mặt xuống, cất giọng nói đầy đau đớn:
- Bác sĩ, cố thêm chút nữa được không? Lão gia tuy nhiều năm nằm liệt giường nhưng xương cốt vẫn còn khỏe khoắn lắm, không thể ra đi sớm như này được đâu!
- Chúng tôi.... Thật sự hết cách rồi!
Các vị bác sĩ ai cũng lắc đầu đầy thất vọng.
Trần Hải Minh gào lên tuyệt vọng, nhìn dáng vẻ ấy hệt như vừa bị mất đi một người thân ruột thịt đúng nghĩa.
Nếu không phải Đan Nghi là người đạo diễn cho màn kịch này thì cô cũng sẽ tưởng lầm, Trần Hải Minh thật sự đau đớn lắm...
Khả năng diễn xuất của ông ta quá cao siêu, nếu ông ta mà theo nghiệp diễn thì giờ chắc hẳn đã phải giành được khá nhiều giải thường danh giá rồi.
Nhưng ông ta tính trước tính sau thì cũng không thể lường tới, màn kịch hiện tại này đã hoàn toàn nằm dưới sự khống chế của cô công chúa đỏng đảnh Đan Nghi.
Từ nay về sau, mỗi bước đi của ông ta sẽ chỉ có thể đi theo sự dẫn dắt của Đan Nghi mà thôi.
Xưa kia ông ta lừa dối, qua mắt Đan Nghi và tất cả mọi người... nhưng từ giờ tình thế đã đảo ngược, Đan Nghi đang từng bước từng bước bắt ông ta phải hiện nguyên hình.
....
Đan Nghi cũng gào khóc thảm thiết:
- Ngoại ơi, ngoại ơi.... ngoại đừng bỏ mặc cháu mà đi mà, ông đừng bỏ cháu, ông ơi....
Trần Hải Minh cũng giả bộ đến bên ôm Đan Nghi vào lòng mà an ủi... rất tròn vai....
Rất nhanh, các bác sĩ đã chuẩn bị xong xuôi để đưa " di thể " Đan lão gia đến nhà xác, nơi sẽ lo các thủ tục chôn cất....
Trần Hải Minh đang đắm chìm trong niềm vui, trong sự sung sướng vô bờ nên cũng không để tâm kiểm tra tình hình thực tế, Đan lão chết thật hay chưa...
Đan Nghi diễn cũng rất nhập vai, không để lộ ra chút sơ hở nào cả... cô cứ thế ôm chặt lấy " di thể " ông ngoại mà không chịu buông tay.... cho đến tận khi vào đến nhà xác.
....
Lục Thượng Hàn đến nơi, thì thấy ngay cảnh Đan Nghi gào khóc không ngừng mà ôm lấy "cái xác", trong lòng hắn vừa kinh ngạc lại vừa xót xa cho cô.
- Đã xảy ra chuyện gì vậy Nghi Nghi?
Hắn ôm chặt lấy cô vào lòng:
- Sáng nay không phải sức khỏe của ông vẫn rất tốt sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy Nghi Nghi?
Lục Thượng Hàn vốn anh minh là vậy mà giờ đứng trước cảnh này, thấy cô vợ nhỏ khóc lên khóc xuống, đầu óc bỗng chốc trở lên kém nhanh nhậy hẳn.
Đề nghị này có vẻ như đã khiến cho ông thấy rất hứng thú...
Đan Nghi cười, thầm hạ quyết tâm:
- Từ giờ về sau, không một ai được phép gây tổn hại cho những người mà tôi yêu quý nữa!
Thời gian chậm chạp trôi đi....
Theo yêu cầu của cô thì Lục Thượng Hàn đã sắp xếp cho các vị bác sĩ vào vị trí sẵn sàng, nhận được thông báo, Đan Nghi lập tức lao đến ôm lấy ông ngoại rồi khóc lớn:
- Ông ngoại,ông ơi ông tỉnh lại đi, tỉnh lại đi ông ơi. Ông sao vậy chứ,ông ơi!
Nghe thấy tiếng gào khóc của Đan Nghi, các bác sĩ vội đẩy cửa lao vào, Đan Nghi nói với họ vài câu đơn giản, những bác sĩ này vốn đều là người của Lục Thượng Hàn, sớm đã được hắn giao việc rõ ràng, giờ Đan Nghi kêu họ làm gì thì họ lập tức làm theo.
Bọn họ lập tức nói lớn:
- Lão gia tử không còn thở nữa,xem gia sức đã tàn, lực cũng đã kiệt, hết cách rồi.
Trần Hải Minh cũng bị tiếng ồn ào này làm kinh động, cũng vội chạy tới phòng ông ngoại Đan Nghi, nhìn thấy ông nằm bất tỉnh trên giường cùng một đám các bác sĩ, nét mặt ông ta đã ẩn hiện một sự vui mừng khó tả, rồi vờ như rất đau lòng mà lên tiếng:
- Sao vậy? Xảy ra chuyện gì thế?
- Tiên sinh, đại tiểu thư xin bớt đau buồn, lão gia tử... đã tắt thở rồi!
Một bác sĩ đứng ra trả lời.
Trần Hải Minh đã mong đợi giây phút ông ngoại Đan Nghi qua đời này từ không biết bao năm nay rồi, nhưng lại không dám tự tay hạ thủ, thứ nhất là sợ sẽ bị người khác nghi ngờ, thứ hai là Đan Nghi còn nhỏ,ông ta lo sợ địa vị bản thân còn chưa được củng cố vững chắc.
Giờ lão gia tử tự chết đi, cộng thêm địa vị của Trần Hải Minh trong Đan gia đã đủ vững vàng.... đối với Trần Hải Minh đây quả là một tin quá tuyệt vời.
Phải biết rằng cả cuộc đời Đan lão gia tử hô phong hoán vũ, lăn lộn bao năm trong chốn thương trường, trí óc tinh tường vô cùng.
Nếu không phải ngày đó, Đan Khánh đột ngột gặp nạn, Đan lão gia tử quá đau buồn mà sinh bệnh, Trần Hải Minh cũng không dám giở trò đốn mạt như vậy.
Từ đó về sau, sức khỏe của Đan lão gia tử càng ngày càng kém, đến mức phải nằm liệt trên giường.
Nghĩ đến việc Đan lão gia tử chết đi,trong nhà chỉ còn một cô tiểu thư đỏng đảnh là Đan Nghi, trong lòng Trần Hải Minh sung sướng vô cùng.
Ông ta cúi gầm mặt xuống, cất giọng nói đầy đau đớn:
- Bác sĩ, cố thêm chút nữa được không? Lão gia tuy nhiều năm nằm liệt giường nhưng xương cốt vẫn còn khỏe khoắn lắm, không thể ra đi sớm như này được đâu!
- Chúng tôi.... Thật sự hết cách rồi!
Các vị bác sĩ ai cũng lắc đầu đầy thất vọng.
Trần Hải Minh gào lên tuyệt vọng, nhìn dáng vẻ ấy hệt như vừa bị mất đi một người thân ruột thịt đúng nghĩa.
Nếu không phải Đan Nghi là người đạo diễn cho màn kịch này thì cô cũng sẽ tưởng lầm, Trần Hải Minh thật sự đau đớn lắm...
Khả năng diễn xuất của ông ta quá cao siêu, nếu ông ta mà theo nghiệp diễn thì giờ chắc hẳn đã phải giành được khá nhiều giải thường danh giá rồi.
Nhưng ông ta tính trước tính sau thì cũng không thể lường tới, màn kịch hiện tại này đã hoàn toàn nằm dưới sự khống chế của cô công chúa đỏng đảnh Đan Nghi.
Từ nay về sau, mỗi bước đi của ông ta sẽ chỉ có thể đi theo sự dẫn dắt của Đan Nghi mà thôi.
Xưa kia ông ta lừa dối, qua mắt Đan Nghi và tất cả mọi người... nhưng từ giờ tình thế đã đảo ngược, Đan Nghi đang từng bước từng bước bắt ông ta phải hiện nguyên hình.
....
Đan Nghi cũng gào khóc thảm thiết:
- Ngoại ơi, ngoại ơi.... ngoại đừng bỏ mặc cháu mà đi mà, ông đừng bỏ cháu, ông ơi....
Trần Hải Minh cũng giả bộ đến bên ôm Đan Nghi vào lòng mà an ủi... rất tròn vai....
Rất nhanh, các bác sĩ đã chuẩn bị xong xuôi để đưa " di thể " Đan lão gia đến nhà xác, nơi sẽ lo các thủ tục chôn cất....
Trần Hải Minh đang đắm chìm trong niềm vui, trong sự sung sướng vô bờ nên cũng không để tâm kiểm tra tình hình thực tế, Đan lão chết thật hay chưa...
Đan Nghi diễn cũng rất nhập vai, không để lộ ra chút sơ hở nào cả... cô cứ thế ôm chặt lấy " di thể " ông ngoại mà không chịu buông tay.... cho đến tận khi vào đến nhà xác.
....
Lục Thượng Hàn đến nơi, thì thấy ngay cảnh Đan Nghi gào khóc không ngừng mà ôm lấy "cái xác", trong lòng hắn vừa kinh ngạc lại vừa xót xa cho cô.
- Đã xảy ra chuyện gì vậy Nghi Nghi?
Hắn ôm chặt lấy cô vào lòng:
- Sáng nay không phải sức khỏe của ông vẫn rất tốt sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy Nghi Nghi?
Lục Thượng Hàn vốn anh minh là vậy mà giờ đứng trước cảnh này, thấy cô vợ nhỏ khóc lên khóc xuống, đầu óc bỗng chốc trở lên kém nhanh nhậy hẳn.
Ông Xã Chuẩn Sói Ca
Tác giả: TueNghiAn
263 chương | 1,218 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Bội phản
Chương 2: Vị hôn thê ?
Chương 3: Em vui là được !
Chương 4: Buồn nôn...
Chương 5: Chanh chua cay nghiệt
Chương 6: Sắp 18
Chương 7: Việc không dễ...
Chương 8: Kế hoạch ... Hiệu quả
Chương 9: Dọn đến ở chung...
Chương 10: Nhận ra...
Chương 11: Không nhỏ thật... !
Chương 12: Làm giả....
Chương 13: Cao lương mĩ vị...
Chương 14: Quan hệ gì ?
Chương 15: Tặng nhẫn...
Chương 16: Muốn nếm mật ngọt ?
Chương 17: Kẻ xấu sẽ bị trời tru đất diệt !
Chương 18: Tham gia bữa tiệc...
Chương 19: Nhượng lại...?
Chương 20: Hút mọi ánh nhìn...!
Chương 21: Hai sợi dây chuyền cùng xuất hiện ...!
Chương 22: Ngây thơ vô tội...
Chương 23: Độc nhất vô nhị...
Chương 24: Thật vs Giả...
Chương 25: Đập nát...
Chương 26: Tàm tạm...
Chương 27: Gặp cô ý hơi muộn...!
Chương 28: Ấm áp...
Chương 29: Nụ hôn đầu...?
Chương 30: Nụ hôn bá đạo mà ngọt ngào...
Chương 31: Đợi em tròn 18...
Chương 32: Sói vs Cừu...
Chương 33: Trưởng thành...
Chương 34: Ông xã...
Chương 35: Nhà hàng 5 sao...
Chương 36: Qua mặt...
Chương 37: Mất mặt...
Chương 38: Không hài lòng...
Chương 39: Đáng để kết giao ?
Chương 40: Cố ý..?
Chương 41: Chủ động thị hảo...
Chương 42: Một cái bạt tai...
Chương 43: Có thù phải trả ngay...
Chương 44: Soái ca...
Chương 45: Cảm cúm... ?
Chương 46: Muốn ăn thịt anh...?
Chương 47: ..Rất nguy hiểm...
Chương 48: ... Cafe nóng quá...
Chương 49: Vì Đan Nghi mà tới...
Chương 50: Vòng qua...
Chương 51: Gợi ý...
Chương 52: Nhìn được không ăn được...
Chương 53: Đan Nghi rất thích ăn hành !
Chương 54: Hàn thiếu gia báo thù...
Chương 55: Hóa đơn nước...??
Chương 56: Nhận ra ai mới đáng để thâm giao !
Chương 57: Bẫy chuột...!
Chương 58: Nói dối...?
Chương 59: Mèo khóc Chuột...
Chương 60: Bạch Văn Bình đang nghĩ gì ?
Chương 61: Anh thật sự rất thích em...
Chương 62: Yêu thật...?
Chương 63: Không chút nữ tính nào...
Chương 64: Đính hôn với Đan Nghi...
Chương 65: Trước sinh nhật một ngày ...
Chương 66: Mời em nhảy với anh một điệu...
Chương 67: Món quà thần bí...
Chương 68: Một cơ hội...
Chương 69: Vội gì ??
Chương 70: Trèo tường , leo cửa sổ...
Chương 71: Không hối hận...?
Chương 72: Tiệc sinh nhật...
Chương 73: Đính hôn...
Chương 74: Kịch hay mở màn...
Chương 75: Bữa tiệc kết thúc...
Chương 76: Không bỏ cuộc ....
Chương 77: Luôn bên cạnh...
Chương 78: Bị phóng viên bắt gặp...
Chương 79: Nhìn có vẻ rất ... Ngon..
Chương 80: Nếm thử...
Chương 81: Chúng ta đã là vợ chồng...!
Chương 82: Ngọt ngào...
Chương 83: Tiểu Nghi Nghi ,có ngon không ?
Chương 84: Chưa no ?
Chương 85: Anh giờ đã là chồng của em !
Chương 86: Có chút bảo thủ !
Chương 87: Nghi Nghi con nghĩ sao ?
Chương 88: Tha thứ ...?!
Chương 89: Đánh gãy chân anh ta !?
Chương 90: Hàn thiếu sao không tới ?
Chương 91: Cô gái nhỏ này...
Chương 92: Có bị sốt không ?
Chương 93: Say máy bay...?
Chương 94: Anh rất thích
Chương 95: Không phát hiện ra sao ?
Chương 96: Bcs
Chương 97: Cảm ơn em !
Chương 98: Ngưỡng mộ - đố kị - Hận
Chương 99: Đừng trách tôi không khách sáo !
Chương 100: Lại.... Thất bại....
Chương 101: Cố ý không nhắc...
Chương 102: Ngưỡng mộ....
Chương 103: Trêu chọc...
Chương 104: Anh rất hài lòng !
Chương 105: Hai tháng 5 ngày...
Chương 106: Trộm trí thông minh ?
Chương 107: Nhìn không thấu ...
Chương 108: Đã từng là bạn thân !
Chương 109: Ngoan cố ....
Chương 110: Ăn trộm là tiểu cẩu !
Chương 111: Khổ nhục kế .
Chương 112: Đại thẩm ?
Chương 113: Khai trừ...
Chương 114: Có phải sinh em bé đâu ?
Chương 115: Bạch nhãn lang
Chương 116: Búa thần ? Búa đinh ?
Chương 117: 30 vs 70
Chương 118: Anh nghĩ quá nhiều rồi !
Chương 119: Như hề...
Chương 120: Tôi là bạn trai của Đan Nghi !
Chương 121: Vừa mắt là được !
Chương 122: Chọn được rồi thì mua đi!
Chương 123: Hội viên cao cấp
Chương 124: Một giả dạng một diễn xuất
Chương 125: Bánh ở trên bàn , người ở trên giường !
Chương 126: Của ai ?
Chương 127: Giảm bớt một chút !
Chương 128: Sớm muộn gì cũng sẽ là của tôi !
Chương 129: Mình yêu nhau nhé !
Chương 130: Chưa đủ ....
Chương 131: Không phải là cô ...
Chương 132: Bye Bye !
Chương 133: Nghỉ hè về nhà không ?
Chương 134: Trần thúc?
Chương 135: Ba ngày một lần , một lần ba ngày . .
Chương 136: Buổi ra mắt bộ sưu tập...
Chương 137: Tình cờ gặp lại " cố nhân "...
Chương 138: Tiền nhiều là được !
Chương 139: Bạn gái cũ của Bạch Văn Bình ....
Chương 140: Phế !
Chương 141: Đến thăm con gái ?
Chương 142: Con có cơ hội không ?
Chương 143: Tất nhiên là có cơ hội!
Chương 144: Không thể thay thế !
Chương 145: Cứu vớt khỏi sự cô đơn !
Chương 146: Anh đưa em về !
Chương 147: Đạo mạo an nhiên
Chương 148: Một ngày...
Chương 149: Sự thật tàn nhẫn
Chương 150: Lần cuối rơi nước mắt...
Chương 151: Dẫn về nhà
Chương 152: Đã quá vô tâm
Chương 153: Trần thúc, đây chính là chị Đan Nghi sao
Chương 154: Xem ai diễn giỏi
Chương 155: Ba Ngọc Tâm chết rồi !
Chương 156: Chị thật đáng trách !
Chương 157: Tặng em một đóa sen trắng !
Chương 158: Hiểu chuyện đến mức không có nhược điểm !
Chương 159: Lại leo cửa sổ
Chương 160: Có thể sẽ không cần đến 3 năm
Chương 161: Mượn hoa dâng phật
Chương 162: Thiếu phu nhân
Chương 163: Thử giường cưới
Chương 164: Chào buổi sáng !
Chương 165: Thiên nga xinh đẹp vs vịt xấu xí ?
Chương 166: Dùng thân phận gì ?
Chương 167: Bữa tiệc tại Đan gia
Chương 168: Khách quý...
Chương 169: Đến đòi nợ ..
Chương 170: Gặp anh không vui sao ?
Chương 171: Ngã sấp mặt ...
Chương 172: Tâm ý tương thông
Chương 173: Bóc quà...
Chương 174: Không dám làm vấy bẩn...
Chương 175: Kim tiện bất luyện luyện dâm tiện !
Chương 176: Ánh mắt sắc tựa dao...
Chương 177: Tiếp tục ... Vượt tường...
Chương 178: Huyết soàn - Trái tim
Chương 179: Dùng cà vạt nữa không ?
Chương 180: Chủ động !
Chương 181: Yêu anh cả đời này có được không ?
Chương 182: Nếu Đan Nghi chết ?
Chương 183: Không đại độ đến vậy...
Chương 184: Nói sai rồi !
Chương 185: Hạ độc ư ?
Chương 186: Thuốc không có vấn đề !
Chương 187: Mỗi người nửa bát
Chương 188: Giả chết
Chương 189: Hết cứu
Chương 190: Em vẫn còn có anh luôn ở bên!
Chương 191: Hắc Khải cũng được !
Chương 192: Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga ?
Chương 193: Tôi mới là chủ nhân của Đan gia !
Chương 194: 80 vạn
Chương 195: Trần Ngọc Tâm đánh ...?
Chương 196: Nói dối
Chương 197: Hàn thiếu...
Chương 198: Mất điện...
Chương 199: Có quỷ...
Chương 200: Tặng quà...
Chương 201: Trong phòng tôi có ma ?
Chương 202: Không ở Đan gia thì ở đâu ?
Chương 203: Vòng tay quen thuộc.
Chương 204: Từ từ thích ứng
Chương 205: Tinh thần làm việc cao quá!
Chương 206: Không sợ không có cơ hội
Chương 207: Năng lực hơn người
Chương 208: Càng lúc càng say mê
Chương 209: Chuyển trường
Chương 210: Căn phòng tốt nhất
Chương 211: Yên tâm và hài lòng
Chương 212: Quyết định khai trừ
Chương 213: Thái độ hoàn toàn khác
Chương 214: Trao đổi sinh viên
Chương 215: Phá vỡ nguyên tắc
Chương 216: Buổi tối nhớ cho anh ăn no
Chương 217: Lương cao đào người
Chương 218: Từ bỏ một môi trường giáo dục đẳng cấp
Chương 219: Không còn gì để nói
Chương 220: Bị đánh thành hình dạng như ma như quỷ
Chương 221: Mời anh đi chơi
Chương 222: Âm hồn bất tán
Chương 223: Sự đối lập rõ ràng
Chương 224: Nịnh bợ
Chương 225: Trước giờ vẫn không ngừng báo đáp
Chương 226: Chịu đủ rồi!
Chương 227: Mở két sắt
Chương 228: Lấy trộm
Chương 229: Có gì đó sai sai
Chương 230: Lấy từ đâu ra những thứ này?
Chương 231: Cảnh sát đến tính sổ với cô!
Chương 232: Phối hợp điều tra
Chương 233: Tôi phối hợp với các người
Chương 234: Tôi lập tức làm cho.
Chương 235: Thật sự thấy bình thường sao?
Chương 236: Người xảy ra chuyện là chú!
Chương 237: Mơ hồ Biết
Chương 238: Bảo vệ tốt cho bản thân
Chương 239: Cháu tự khắc có cách!
Chương 240: Kiểm tra đột xuất
Chương 241: Có vấn đề
Chương 242: Có vấn đề (tiếp)
Chương 243: Có đánh chết con thì con cũng sẽ không nói!
Chương 244: Bày mưu đặt kế
Chương 245: Sau này sẽ giúp đỡ mình
Chương 246: Trần Mỹ Tâm bị đánh.
Chương 247: Bộ mặt thảm hại
Chương 248: Phạt cô ta thật nặng
Chương 249: Hai cái bạt tai
Chương 250: Sẽ không tha cho cô ta
Chương 251: Ở cạnh nhau một chút thôi cũng đủ mãn nguyện rồi
Chương 252: Va đập mạnh ngất lịm
Chương 253: Ám hại
Chương 254: Không thể cự tuyệt
Chương 255
Chương 256: Vẫn không cam
Chương 257: Mỗi người đều có một số mệnh riêng.
Chương 258: Âm mưu quỷ kế
Chương 259: Ngôi sao chói lóa nhất
Chương 260: Tôi không cố ý!
Chương 261: Ưng mắt
Chương 262: Sự khác biệt giữa mây và bùn
Chương 263: Tự chuốc khổ vào thân
Không tìm thấy chương nào phù hợp