Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 179: Sợ hãi gần tình thân
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Editor: Đường Thất Công Tử
"Cậu sao rồi?" Monica khom người, thở hồng hộc hỏi.
Phó Thần Thương bị thương sợ rằng không nhẹ, nếu không An Cửu sẽ không vội vã như vậy để cho cô đưa hai đứa bé đến đây, tính hình lúc đó, đơn giản chính là ý cuối cùng muốn để cho bọn nhỏ và Phó Thần Thương gặp mặt. Dọc theo đường đi trong lòng cô bất ổn, Phạn Phạn và Đoàn Đoàn hỏi cô đi nơi nào, cô cũng không biết nên giải thích thế nào, chỉ nói dẫn bọn trẻ đi gặp ba ba.
"Vừa mới làm phẫu thuật xong, người còn chưa tỉnh." Kiều Tang trả lời, nhìn Phạn Phạn và Đoàn Đoàn thở dài, không nghĩ tới hai đứa bé và người nhà họ Phó gặp nhau trong tình huống này.
"Mẹ... Ba ba đâu? Phạn Phạn buồn ngủ quá..." Phạn Phạn ở trong chỗ cổ mẹ cọ hai cái, giống như đầu con gà mổ gạo, sau đó không tới ba giây đồng hồ thì ngủ thiếp đi.
Khuôn mặt đứa nhỏ nhỏ nhắn sau khi ngủ đỏ bừng, hai tay vẫn ôm chặt mama chân nhỏ mềm mại mà pi-pô pi-pô... Ở một bên ông già thấy thế cả trái tim cũng mềm, trong mắt bốc lên nước mắt đục ngầu.
Phó Hoa Sênh vừa dàn xếp tốt cho Phùng Uyển, lúc đi tới vừa vặn bắt gặp một màn Phạn Phạn ôm An Cửu gọi mama, như bị sét đánh ngay tại chỗ, không cách nào tin mà nhìn An Cửu, "A -- này... Đây là cái gì... Đây là chị sinh sao?!"
Ông già lập tức tức giận dùng gậy gõ anh một cái, "Nói thế nào đây! Quỷ gào gì! Đừng dọa đến cô bé!"
Bên này Phó Hoa Sênh còn không chưa từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, trước mắt đột nhiên lại xuất hiện một đứa nhỏ như phấn điêu ngọc mài(1), con ngươi kinh ngạc sắp rơi, nhìn Phạn Phạn, lại nhìn Đoàn Đoàn, nhìn lại An Cửu, đơn giản có nhiều kẽ hở quá xem không hết.
(1) Phấn điêu ngọc mài: gương mặt đẹp như tượng điêu khắc, da mịn như viên ngọc đã mài giũa.
Đoàn Đoàn nhìn tất cả mọi người một vòng, ánh mắt vững vàng rơi vào trên người Phó Hoa Sênh gần nhất, ngước đầu nhỏ, mặt chuyên chú và tìm tòi nghiên cứu mà nhìn anh ta, trong khoảng thời gian ngắn, hai người mắt to trừng đôi mắt nhỏ.
An Cửu nhìn ra trong lòng Đoàn Đoàn đang suy nghĩ cái gì, trực tiếp hủy suy đoán của nó, "Không cần nhìn, anh ta không phải là ba ba của con."
"A, thật may." Mặt Đoàn Đoànbình tĩnh mà nói.
Sau đó Phó Hoa Sênh cũng không bình tĩnh được, đâu chỉ không bình tĩnh, đơn giản phát điên, "Tôi dám dùng nhân cách của tôi và tiết tháo(khí tiết vững vàng, không chịu khuất phục) đánh cược, đứa nhỏ xấu xa này tuyệt đối giống anh hai! Quá đặc biệt thiếu đánh này!" Die n#$^ Đàn%^LÊ Quý ĐÔn
"Cậu sao rồi?" Monica khom người, thở hồng hộc hỏi.
Phó Thần Thương bị thương sợ rằng không nhẹ, nếu không An Cửu sẽ không vội vã như vậy để cho cô đưa hai đứa bé đến đây, tính hình lúc đó, đơn giản chính là ý cuối cùng muốn để cho bọn nhỏ và Phó Thần Thương gặp mặt. Dọc theo đường đi trong lòng cô bất ổn, Phạn Phạn và Đoàn Đoàn hỏi cô đi nơi nào, cô cũng không biết nên giải thích thế nào, chỉ nói dẫn bọn trẻ đi gặp ba ba.
"Vừa mới làm phẫu thuật xong, người còn chưa tỉnh." Kiều Tang trả lời, nhìn Phạn Phạn và Đoàn Đoàn thở dài, không nghĩ tới hai đứa bé và người nhà họ Phó gặp nhau trong tình huống này.
"Mẹ... Ba ba đâu? Phạn Phạn buồn ngủ quá..." Phạn Phạn ở trong chỗ cổ mẹ cọ hai cái, giống như đầu con gà mổ gạo, sau đó không tới ba giây đồng hồ thì ngủ thiếp đi.
Khuôn mặt đứa nhỏ nhỏ nhắn sau khi ngủ đỏ bừng, hai tay vẫn ôm chặt mama chân nhỏ mềm mại mà pi-pô pi-pô... Ở một bên ông già thấy thế cả trái tim cũng mềm, trong mắt bốc lên nước mắt đục ngầu.
Phó Hoa Sênh vừa dàn xếp tốt cho Phùng Uyển, lúc đi tới vừa vặn bắt gặp một màn Phạn Phạn ôm An Cửu gọi mama, như bị sét đánh ngay tại chỗ, không cách nào tin mà nhìn An Cửu, "A -- này... Đây là cái gì... Đây là chị sinh sao?!"
Ông già lập tức tức giận dùng gậy gõ anh một cái, "Nói thế nào đây! Quỷ gào gì! Đừng dọa đến cô bé!"
Bên này Phó Hoa Sênh còn không chưa từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, trước mắt đột nhiên lại xuất hiện một đứa nhỏ như phấn điêu ngọc mài(1), con ngươi kinh ngạc sắp rơi, nhìn Phạn Phạn, lại nhìn Đoàn Đoàn, nhìn lại An Cửu, đơn giản có nhiều kẽ hở quá xem không hết.
(1) Phấn điêu ngọc mài: gương mặt đẹp như tượng điêu khắc, da mịn như viên ngọc đã mài giũa.
Đoàn Đoàn nhìn tất cả mọi người một vòng, ánh mắt vững vàng rơi vào trên người Phó Hoa Sênh gần nhất, ngước đầu nhỏ, mặt chuyên chú và tìm tòi nghiên cứu mà nhìn anh ta, trong khoảng thời gian ngắn, hai người mắt to trừng đôi mắt nhỏ.
An Cửu nhìn ra trong lòng Đoàn Đoàn đang suy nghĩ cái gì, trực tiếp hủy suy đoán của nó, "Không cần nhìn, anh ta không phải là ba ba của con."
"A, thật may." Mặt Đoàn Đoànbình tĩnh mà nói.
Sau đó Phó Hoa Sênh cũng không bình tĩnh được, đâu chỉ không bình tĩnh, đơn giản phát điên, "Tôi dám dùng nhân cách của tôi và tiết tháo(khí tiết vững vàng, không chịu khuất phục) đánh cược, đứa nhỏ xấu xa này tuyệt đối giống anh hai! Quá đặc biệt thiếu đánh này!" Die n#$^ Đàn%^LÊ Quý ĐÔn
Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin
Tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu
219 chương | 932 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Gây họa
Chương 2: Họp phụ huynh cho bà xã
Chương 3: Tuyệt vọng
Chương 4: Nghịch chuyển
Chương 5: Em là bà xã của tôi
Chương 6: Già mà không kính
Chương 7: Quét dọn
Chương 8: Tôi thế này mà anh cũng nuốt trôi được cơ đấy?
Chương 9: Miễn cưỡng cho vào miệng
Chương 10: Vẫn còn tinh lực để lăn qua lăn lại
Chương 11: Kĩ năng nghịch thiên
Chương 12: Em thích thích nó?
Chương 13: Chỉ mong ngủ mãi không tỉnh nữa
Chương 14: Làm cho người ta không cách nào nhìn thẳng mặt
Chương 15: Em muốn ly hôn!
Chương 16: Cảm động vô hình
Chương 17: Ngày đó
Chương 18: Quyền sở hữu
Chương 19: Không thì chuyển qua với tôi
Chương 20: Có đồng ý gả cho anh hay không?
Chương 21: Nhất kiến chung tình (1), lưỡng tình lương duyệt (2)
Chương 22: Gánh nặng đường xa
Chương 23: Cậu ăn mặc như con gái, rốt cuộc cậu có ý định gì?
Chương 24: Vì đàn ông?
Chương 25: Anh hai, khẩu vị của anh hơi nặng đó
Chương 26: Tôi chỉ lấy lại thứ vốn nên thuộc về tôi
Chương 27: Tình thế bắt buộc
Chương 28: Làm đến khi trời sáng
Chương 29: Chú
Chương 30: Vợ một người không dám ngủ
Chương 31: Kế hoạch
Chương 32: Cô! Chết! Chắc! Rồi!
Chương 33: Nhẹ nhàng áp sát từ từ vê nắn
Chương 34: Lo lắng
Chương 35: Phá băng
Chương 36: Điều trị
Chương 37: Bắt cóc
Chương 38: Tìm người
Chương 39: Anh là anh rể em
Chương 40: Được chồng như thế
Chương 41: Anh rể đẹp trai hơn
Chương 42: Cảnh sát tìm đến cửa
Chương 43: Tôi sẽ muốn đứa trẻ không phải do mình sinh ra sao?
Chương 44: Em nói này bảo bối à, chị thật sự rất đáng yêu!
Chương 45: Tốt bụng?
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Ván đã đóng thuyền
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Xù lông
Chương 54
Chương 55: Vợ người ta
Chương 56: Cô ấy ở chỗ cháu
Chương 57: Có thể xâm phạm
Chương 58
Chương 59: Tay mỏi nhừ
Chương 60: Trước có sói sau có hổ
Chương 61: Quan hệ vợ chồng
Chương 62: Bạn trai cũ
Chương 63: Gian thương
Chương 64: Lưu luyến
Chương 65: Yêu nghiệt phương nào
Chương 66: Đời người thật sự lạnh lẽo như tuyết
Chương 67: Đời người đâu đâu cũng có bất ngờ
Chương 68: Thật ra không muốn đi, thật ra tôi muốn ở lại
Chương 69: Đi khắp nơi nhiều chuyện
Chương 70: Gió bắc cuốn bay nhành cỏ trắng
Chương 71: Có ý nghĩa như thế nào
Chương 72: Không muốn bị chạm
Chương 73: Âm cự ly [1]
Chương 74: Uống say
Chương 75: Em không nỡ
Chương 76: Nếu như yêu
Chương 77: Một lần sờ là đính ước
Chương 78: A! Lĩnh ngộ đau đớn cỡ nào. . . . . .
Chương 79: Vật nhỏ không tim không phổi
Chương 80: Anh ôm em một cái
Chương 81: Móng vuốt để ở chỗ không nên để
Chương 82: Ngọt như mật
Chương 83: Không cần không cần em
Chương 84: Đã nói là phân giường ngủ đâu
Chương 85: Anh là dã nam nhân?
Chương 86: Mười năm
Chương 87: Nghiện
Chương 88: Ngoan
Chương 89: Đau
Chương 90: Nhục
Chương 91: Chạy trốn
Chương 92: Đuổi Theo
Chương 93: Tranh đoạt
Chương 94: Uy hiếp
Chương 95: Ly hôn
Chương 96: Khiêu khích
Chương 97: Nguyên nhân của cô
Chương 98: Anh không ngủ được, em cũng không được ngủ
Chương 99
Chương 100: Em là của tôi
Chương 101: Làm trò hề
Chương 102: Người lớn ký tên
Chương 103: Không ngờ tôi chính là tới thay cô canh đứa bé?
Chương 104: Cầu hôn
Chương 105: Con cờ
Chương 106: Đây chính là câu trả lời chắc chắn mà anh cho em?
Chương 107: Con là con dâu nhà họ Phó
Chương 108: Hôn lễ
Chương 109: Chia tay thua thiệt là chính em
Chương 110: Làm với tôi một lần, đổi lấy tự do cho cô
Chương 111: Đêm hôm trước
Chương 112: Chẳng lẽ anh không muốn?
Chương 113: Kiều diễm
Chương 114: Khó giải
Chương 115: Ngủ yên
Chương 116: Chờ anh đến đón em
Chương 117: Rời đi
Chương 118: Bỏ con
Chương 119: Thất bại
Chương 120: Chính quỹ
Chương 121: Lạc lối
Chương 122: Ngủ chung
Chương 123: Hẹn gặp
Chương 124: Tâm tư
Chương 125: Gặp nhau
Chương 126: Không phản bác được, dùng môi chặn lại
Chương 127: Ánh trăng sáng
Chương 128: Phản công
Chương 129: Anh muốn đánh em à
Chương 130: Nhéo
Chương 131: Bị ép đến sắp điên
Chương 132: Thu phục
Chương 133: Khó lường trước được hậu quả
Chương 134: Nước mắt
Chương 135: Dụ dỗ
Chương 136: Cắt đứt
Chương 137: Tỏ tình
Chương 138: Tang lễ
Chương 139: Một mình
Chương 140: Thì ra là vậy
Chương 141: Con cừu nhỏ nghịch ngợm thứ gì đó rất hung ác
Chương 142: Cục cưng
Chương 143: Khó giải thích
Chương 144: Mộng
Chương 145: Cạm bẫy
Chương 146: Ôm cây đợi thỏ
Chương 147: Nghe được cả tiếng thở
Chương 148: Không để yên
Chương 149: Hỗ trợ
Chương 150: Lên trang nhất
Chương 151: Đặc biệt yêu thích
Chương 152: Một sai lầm để hận mãi mãi
Chương 153: Tai nạn
Chương 154: Cô làm chuyện không bằng cầm thú
Chương 155: Giải thích
Chương 156: Gọi anh là chú hai
Chương 157: Dây dưa
Chương 158: Giá cao [6000]
Chương 159: Cái gọi là thù lao
Chương 160: Anh đói
Chương 161: Thuốc đến bệnh trừ
Chương 162: Oan gia ngõ hẹp
Chương 163: Anh dạy em làm
Chương 164: Âm hồn không tan
Chương 165: Hàng xóm mới
Chương 166: Không có em, anh không ngủ được…
Chương 167: Anh là cái đồ Tai họa
Chương 168: Mèo con ham ăn
Chương 169: Bổ quá không tiêu được
Chương 170: Scandal ngoài ý muốn
Chương 171: Nhìn rõ sự thật
Chương 172: Không phải em thì không lấy
Chương 173: Một kích cuối cùng
Chương 174: Ngàn y trăm thuận
Chương 175: Ôm ấp yêu thương
Chương 176: Moi tim móc phổi
Chương 177: Chắc chắn đồng ý
Chương 178: Ai đúng ai sai?
Chương 179: Sợ hãi gần tình thân
Chương 180: Kích thích cơ thể
Chương 181: Đoàn Đoàn sinh bệnh
Chương 182: Ngang ngược cùng đố kỵ
Chương 183: Sinh đôi
Chương 184: Đấu tranh trong gia đình
Chương 185: Thăm bệnh
Chương 186: Ở Nhà Một Mình
Chương 187: Trận chiến mở màn
Chương 188: Danh chính ngôn thuận
Chương 189: Cố tình gây sự
Chương 190: Thân kinh bách chiến
Chương 191: Cuộc gặp ngẫu nhiên
Chương 192: Đứa trẻ có cha
Chương 193: Một nhà bốn người
Chương 194: Là một kẻ biến thái
Chương 195: Lớn tuổi
Chương 196: Bị cắn ngược một cái
Chương 197: Lấy lui làm tiến
Chương 198: Lấy lui làm tiến (2)
Chương 199: Dạ tập
Chương 200: Say rượu
Chương 201: Nhà tù
Chương 202: Lừa gạt cưới
Chương 203: Điên cuồng
Chương 204: Nhất niệm
Chương 205: Thoải mái
Chương 206: Sống chung [1 vạn chữ]
Chương 207: Hoà hợp [Hồi cuối]
Chương 208: Ngủ say
Chương 209: Chọc giận
Chương 210: Dịu dàng
Chương 211: Món điểm tâm ngọt
Chương 212: Kế hoạch cầu hôn
Chương 213: Về nhà
Chương 214: Qua đêm
Chương 215: Đặt tên
Chương 216: Mất khống chế
Chương 217: Đại kết cục (1)
Chương 218: Đại Kết Cục (2)
Chương 219: Đại kết cục (3)
Không tìm thấy chương nào phù hợp