Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 103: Em chỉ cần làm thế này
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cố Nam Thư nhíu mày: “Có thể tin được lời cô ta nói không?”
“Em tin!” Cố Nam Huyền ôm hận trong mắt: “Hôm nay khi Tống Võ gây sự ở trường học, nhân cơ hội dùng âm thanh chỉ em với anh ta nghe thấy nói nhỏ bên tai em, đây mới chỉ là khúc nhạc dạo. Nếu em đồng ý làm bạn gái anh ta, anh ta sẽ tới cửa cầu hôn. Ảnh hưởng hôm nay anh ta gây ra, anh ta sẽ giải thích với nhà trường và các bạn học. Nếu em không đồng ý cũng không sao, anh ta có cách khiến người ta cảm thấy em với anh ta đã ở bên nhau từ lâu, đến lúc đó em không đồng ý cũng phải đồng ý! Hóa ra biện pháp anh ta nói chính là trộm quần áo bên người em làm giả chứng cứ!”
Thấy em gái tức giận đến mức cả người run rẩy, Cố Nam Sóc ôm lấy cô ấy: “Đừng sợ. Có anh Ba ở đây, em yên tâm, anh Ba sẽ không để cậu ta thực hiện được ý đồ.”
Cố Nam Thư chấn kinh: “Cậu ta hại em như vậy, còn muốn em gả cho cậu ta? Có phải đầu óc cậu ta có bệnh rồi không?”
Thật ra Cố Nam Sóc có thể hiểu được, có vài người cấu tạo mạch não không giống người bình thường bọn họ. Trong mắt bọn họ, chuyện đã tới nước này, bọn họ sẽ chỉ hận không thể g.i.ế.c Tống Võ, sẽ không bao giờ gả Nam Huyền cho đối phương. Nhưng trong mắt Tống Võ và Tống Ngọc Mai, chỉ cần mọi người đều cảm thấy Cố Nam Huyền và Tống Võ có gì đó với nhau, thanh danh của Cố Nam Huyền đã bị hủy hoại, chỉ có đường gả cho Tống Võ.
Cố Nam Thư đứng bật dậy, chạy vào phòng bếp, cầm d.a.o phay lên lao ra ngoài.
Cố Nam Sóc hoảng sợ, cuống quít ngăn cản chị ấy, cướp lại d.a.o phay: “Chị Hai! Bình tĩnh! Bình tĩnh! Giết người là phạm pháp! Đừng xúc động!”
Cố Nam Thư giận không chịu nổi: “Em đưa d.a.o phay cho chị! Yên tâm, chị không g.i.ế.c người đâu, chị chỉ đi hù dọa bọn họ một chút thôi, để bọn họ trả lại đồ cho Nam Huyền!”
“Chị! Chị cầm d.a.o phay đi, không phải càng ầm ĩ khiến mọi người đều biết sao? Cho dù chị lấy lại được đồ, người ta cũng sẽ cho rằng chúng ta ỷ thế h.i.ế.p người, nói Nam Huyền lừa gạt tình cảm của Tống Võ, còn xui anh chị tới làm loạn nhà họ Tống, bắt nạt Tống Võ, thậm chí còn muốn g.i.ế.c người cho hả giận.”
Cố Nam Thư sửng sốt: “Vậy phải làm sao bây giờ!”
Sau đó tròng mắt chị ấy lại xoay chuyển, nhỏ giọng hỏi: “Hay là, chúng ta đi trộm?”
Cố Nam Sóc:……
Tống Ngọc Mai lấy được quần áo của Cố Nam Huyền thế nào, bọn họ đều đoán ra được, chắc là ăn trộm từ nhà cũ trong thôn, cho nên Cố Nam Thư cũng nghĩ đến chuyện ăn trộm lại.
“Sợ là không được. Vất vả lắm mới lấy được đồ, chắc chắn Tống Võ sẽ không vứt lung tung. Nếu cậu ta mang trên người cả ngày lẫn đêm, chúng ta trộm thế nào? Lấy được tới tay cũng kinh động anh ta. Bị kinh động anh ta sẽ kêu lên, chắc chắn sẽ hấp dẫn người khác, mọi chuyện sẽ trở nên ồn ào.”
Chỉ cần ồn ào, đều bất lời với Cố Nam Huyền, cho nên bọn họ có điều cố kỵ.
Cố Nam Thư lại nghĩ: “Vậy báo cảnh sát thì sao? Bọn họ trộm đồ, chúng ta có thể báo cảnh sát đúng không?”
“Đúng là có thể, nhưng mà việc bọn họ có quần áo của Nam Huyền trong tay, chỉ là lời Cố Kiều nói, chúng ta không có bằng chứng cụ thể. Nếu bọn họ giấu đồ quá kỹ, công an không tìm thấy, bọn họ liều c.h.ế.t không nhận thì sao? Cho dù tìm thấy, Tống Võ cũng có thể nói, là Nam Huyền từng để lại chỗ anh ta, anh ta cất giúp, không phải ăn trộm.”
Cố Nam Thư tức giận đến mức thật sự muốn cầm d.a.o phay lên c.h.é.m người.
“Vậy chúng ta cũng liều c.h.ế.t không nhận, cũng không ai chứng minh được quần áo là của Nam Huyền.”
“Đúng! Nhưng người ngoài có tin không?”
Khi lời đồn càng ngày càng lan rộng, mọi người sẽ chỉ cho rằng Cố Nam Huyền đang giảo biện, không chịu thừa nhận. Dù sao tung tin đồn thì dễ, bác bỏ tin đồn mới khó. Nhưng không phải không có cách nào giải quyết việc này.
Có điều hắn không chỉ muốn giải quyết, còn muốn xóa bỏ lời đồn, và bắt Tống Võ, Tống Ngọc Mai phải trả giá.
Đột nhiên Cố Nam Thư nghĩ tới điều gì đó: “Không phải còn có tội lưu manh sao? Cậu ta làm vậy với Nam Huyền, không tính là lưu manh à?”
“Tính! Có thể dùng được điểm này, nhưng cậu ta không tạo thành thương tổn mang tính thực chất đối với Nam Huyền, hai bên lại có quan hệ họ hàng, sợ là công an sẽ tránh nặng tìm nhẹ. Hơn nữa cho dù công an có làm đúng pháp luật, với những gì cậu ta gây ra, nặng nhất cũng chỉ hai ba năm, nhẹ có lẽ chỉ bị nhốt lại giáo dục tư tưởng vài ngày là xong việc. Buông tha cho cậu ta nhẹ nhàng như vậy, hai người vui sao?”
“Còn Tống Ngọc Mai nữa, tội lưu manh trị được Tống Võ, có thể trị được Tống Ngọc Mai không? Bà ta còn chưa lộ mặt lần nào đâu. Hai người cam tâm nhìn bà ta nhởn nhơ không vấn đề gì sao?”
Đương nhiên không cam lòng rồi!
Cố Nam Thư dậm chân: “Thế này không được, thế kia cũng không được, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Cố Nam Sóc ngồi xổm xuống, nắm lấy tay Cố Nam Huyền: “Em tin anh Ba không?”
Cố Nam Huyền gật đầu.
Cố Nam Sóc khẽ cười: “Được! Vậy thì từ giờ trở đi, em cứ làm theo những lời anh Ba nói. Chúng ta không thể để Tống Võ lấy quần áo của em ra, số thư từ có thể so sánh nét chữ kia, đã tạo ra ảnh hưởng lớn như vậy rồi. Nếu thật sự để Tống Võ lấy quần áo ra, tuy rằng cậu ta không thể chứng minh được nó là của em. Nhưng chúng ta cũng rất khó để chứng minh nó không phải của em. Đến lúc đó lời đồn sẽ càng bất lợi với em, dù sau này có làm sáng tỏ được sự thật, vẫn sẽ để lại ấn tượng không tốt trong mắt người khác. Cho nên, chúng ta phải ra tay trước khi cậu ta kịp lấy đồ ra.”
Cố Nam Huyền choáng váng: “Em phải làm thế nào?”
“Chúng ta không xin nghỉ. Ngày mai em cứ tới trường học như ngày thường, rồi làm như vậy…”
Khóe miệng Cố Nam Sóc cong lên, thì thầm dặn dò em gái một lúc lâu.
“Tin anh Ba, chỉ cần em làm tốt bước này, chuyện còn lại giao cho anh Ba, anh ba sẽ giải quyết chuyện này xinh đẹp cho em.”
Ánh sáng trong mắt Cố Nam Huyền lại lần nữa cháy lên: “Vâng! Em nghe anh Ba!”
Cố Nam Sóc mỉm cười, khi rũ mắt xuống, ánh mắt đầy lạnh lẽo.
Muốn cưới em gái hắn? Phải xem có mệnh ấy hay không đã!
Vốn dĩ hắn không định hạ tử thủ với Tống Ngọc Mai, dù sao tất cả những chuyện xấu trong sách, bọn họ đều chưa làm. Nhưng bây giờ lại khác, nếu bọn họ đã dám có ý đồ xấu với Cố Nam Huyền, vậy thì thù mới hận cũ cùng nhau tính!
Còn chuyện làm thế nào ư?
Không phải bọn họ muốn làm lớn chuyện này, dùng dư luận bức ép Cố Nam Huyền sao? Được! Vậy để hắn làm lớn chuyện cho bọn họ xem! Thích lớn bao nhiêu có bấy nhiêu.
Những lời trước đó hắn nói với Cố Nam Thư và Cố Nam Huyền cũng không sai. Hiện giờ mọi người còn chưa nhận thức sâu sắc tầm ảnh hưởng của ngôn luận, đều cho rằng chỉ là lời đồn đãi, không phải thật sự làm gì Cố Nam Huyền, cho dù bị bắt, khả năng hình phạt cũng không nặng.
Nhưng có một câu hắn chưa nói: Trừ khi hậu quả nghiêm trọng, ảnh hưởng rất lớn!
Chỉ cần hậu quả đủ nghiêm trọng, ảnh hưởng đủ lớn, Tống Võ và Tống Ngọc Mai đều không trốn thoát!
“Em tin!” Cố Nam Huyền ôm hận trong mắt: “Hôm nay khi Tống Võ gây sự ở trường học, nhân cơ hội dùng âm thanh chỉ em với anh ta nghe thấy nói nhỏ bên tai em, đây mới chỉ là khúc nhạc dạo. Nếu em đồng ý làm bạn gái anh ta, anh ta sẽ tới cửa cầu hôn. Ảnh hưởng hôm nay anh ta gây ra, anh ta sẽ giải thích với nhà trường và các bạn học. Nếu em không đồng ý cũng không sao, anh ta có cách khiến người ta cảm thấy em với anh ta đã ở bên nhau từ lâu, đến lúc đó em không đồng ý cũng phải đồng ý! Hóa ra biện pháp anh ta nói chính là trộm quần áo bên người em làm giả chứng cứ!”
Thấy em gái tức giận đến mức cả người run rẩy, Cố Nam Sóc ôm lấy cô ấy: “Đừng sợ. Có anh Ba ở đây, em yên tâm, anh Ba sẽ không để cậu ta thực hiện được ý đồ.”
Cố Nam Thư chấn kinh: “Cậu ta hại em như vậy, còn muốn em gả cho cậu ta? Có phải đầu óc cậu ta có bệnh rồi không?”
Thật ra Cố Nam Sóc có thể hiểu được, có vài người cấu tạo mạch não không giống người bình thường bọn họ. Trong mắt bọn họ, chuyện đã tới nước này, bọn họ sẽ chỉ hận không thể g.i.ế.c Tống Võ, sẽ không bao giờ gả Nam Huyền cho đối phương. Nhưng trong mắt Tống Võ và Tống Ngọc Mai, chỉ cần mọi người đều cảm thấy Cố Nam Huyền và Tống Võ có gì đó với nhau, thanh danh của Cố Nam Huyền đã bị hủy hoại, chỉ có đường gả cho Tống Võ.
Cố Nam Thư đứng bật dậy, chạy vào phòng bếp, cầm d.a.o phay lên lao ra ngoài.
Cố Nam Sóc hoảng sợ, cuống quít ngăn cản chị ấy, cướp lại d.a.o phay: “Chị Hai! Bình tĩnh! Bình tĩnh! Giết người là phạm pháp! Đừng xúc động!”
Cố Nam Thư giận không chịu nổi: “Em đưa d.a.o phay cho chị! Yên tâm, chị không g.i.ế.c người đâu, chị chỉ đi hù dọa bọn họ một chút thôi, để bọn họ trả lại đồ cho Nam Huyền!”
“Chị! Chị cầm d.a.o phay đi, không phải càng ầm ĩ khiến mọi người đều biết sao? Cho dù chị lấy lại được đồ, người ta cũng sẽ cho rằng chúng ta ỷ thế h.i.ế.p người, nói Nam Huyền lừa gạt tình cảm của Tống Võ, còn xui anh chị tới làm loạn nhà họ Tống, bắt nạt Tống Võ, thậm chí còn muốn g.i.ế.c người cho hả giận.”
Cố Nam Thư sửng sốt: “Vậy phải làm sao bây giờ!”
Sau đó tròng mắt chị ấy lại xoay chuyển, nhỏ giọng hỏi: “Hay là, chúng ta đi trộm?”
Cố Nam Sóc:……
Tống Ngọc Mai lấy được quần áo của Cố Nam Huyền thế nào, bọn họ đều đoán ra được, chắc là ăn trộm từ nhà cũ trong thôn, cho nên Cố Nam Thư cũng nghĩ đến chuyện ăn trộm lại.
“Sợ là không được. Vất vả lắm mới lấy được đồ, chắc chắn Tống Võ sẽ không vứt lung tung. Nếu cậu ta mang trên người cả ngày lẫn đêm, chúng ta trộm thế nào? Lấy được tới tay cũng kinh động anh ta. Bị kinh động anh ta sẽ kêu lên, chắc chắn sẽ hấp dẫn người khác, mọi chuyện sẽ trở nên ồn ào.”
Chỉ cần ồn ào, đều bất lời với Cố Nam Huyền, cho nên bọn họ có điều cố kỵ.
Cố Nam Thư lại nghĩ: “Vậy báo cảnh sát thì sao? Bọn họ trộm đồ, chúng ta có thể báo cảnh sát đúng không?”
“Đúng là có thể, nhưng mà việc bọn họ có quần áo của Nam Huyền trong tay, chỉ là lời Cố Kiều nói, chúng ta không có bằng chứng cụ thể. Nếu bọn họ giấu đồ quá kỹ, công an không tìm thấy, bọn họ liều c.h.ế.t không nhận thì sao? Cho dù tìm thấy, Tống Võ cũng có thể nói, là Nam Huyền từng để lại chỗ anh ta, anh ta cất giúp, không phải ăn trộm.”
Cố Nam Thư tức giận đến mức thật sự muốn cầm d.a.o phay lên c.h.é.m người.
“Vậy chúng ta cũng liều c.h.ế.t không nhận, cũng không ai chứng minh được quần áo là của Nam Huyền.”
“Đúng! Nhưng người ngoài có tin không?”
Khi lời đồn càng ngày càng lan rộng, mọi người sẽ chỉ cho rằng Cố Nam Huyền đang giảo biện, không chịu thừa nhận. Dù sao tung tin đồn thì dễ, bác bỏ tin đồn mới khó. Nhưng không phải không có cách nào giải quyết việc này.
Có điều hắn không chỉ muốn giải quyết, còn muốn xóa bỏ lời đồn, và bắt Tống Võ, Tống Ngọc Mai phải trả giá.
Đột nhiên Cố Nam Thư nghĩ tới điều gì đó: “Không phải còn có tội lưu manh sao? Cậu ta làm vậy với Nam Huyền, không tính là lưu manh à?”
“Tính! Có thể dùng được điểm này, nhưng cậu ta không tạo thành thương tổn mang tính thực chất đối với Nam Huyền, hai bên lại có quan hệ họ hàng, sợ là công an sẽ tránh nặng tìm nhẹ. Hơn nữa cho dù công an có làm đúng pháp luật, với những gì cậu ta gây ra, nặng nhất cũng chỉ hai ba năm, nhẹ có lẽ chỉ bị nhốt lại giáo dục tư tưởng vài ngày là xong việc. Buông tha cho cậu ta nhẹ nhàng như vậy, hai người vui sao?”
“Còn Tống Ngọc Mai nữa, tội lưu manh trị được Tống Võ, có thể trị được Tống Ngọc Mai không? Bà ta còn chưa lộ mặt lần nào đâu. Hai người cam tâm nhìn bà ta nhởn nhơ không vấn đề gì sao?”
Đương nhiên không cam lòng rồi!
Cố Nam Thư dậm chân: “Thế này không được, thế kia cũng không được, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Cố Nam Sóc ngồi xổm xuống, nắm lấy tay Cố Nam Huyền: “Em tin anh Ba không?”
Cố Nam Huyền gật đầu.
Cố Nam Sóc khẽ cười: “Được! Vậy thì từ giờ trở đi, em cứ làm theo những lời anh Ba nói. Chúng ta không thể để Tống Võ lấy quần áo của em ra, số thư từ có thể so sánh nét chữ kia, đã tạo ra ảnh hưởng lớn như vậy rồi. Nếu thật sự để Tống Võ lấy quần áo ra, tuy rằng cậu ta không thể chứng minh được nó là của em. Nhưng chúng ta cũng rất khó để chứng minh nó không phải của em. Đến lúc đó lời đồn sẽ càng bất lợi với em, dù sau này có làm sáng tỏ được sự thật, vẫn sẽ để lại ấn tượng không tốt trong mắt người khác. Cho nên, chúng ta phải ra tay trước khi cậu ta kịp lấy đồ ra.”
Cố Nam Huyền choáng váng: “Em phải làm thế nào?”
“Chúng ta không xin nghỉ. Ngày mai em cứ tới trường học như ngày thường, rồi làm như vậy…”
Khóe miệng Cố Nam Sóc cong lên, thì thầm dặn dò em gái một lúc lâu.
“Tin anh Ba, chỉ cần em làm tốt bước này, chuyện còn lại giao cho anh Ba, anh ba sẽ giải quyết chuyện này xinh đẹp cho em.”
Ánh sáng trong mắt Cố Nam Huyền lại lần nữa cháy lên: “Vâng! Em nghe anh Ba!”
Cố Nam Sóc mỉm cười, khi rũ mắt xuống, ánh mắt đầy lạnh lẽo.
Muốn cưới em gái hắn? Phải xem có mệnh ấy hay không đã!
Vốn dĩ hắn không định hạ tử thủ với Tống Ngọc Mai, dù sao tất cả những chuyện xấu trong sách, bọn họ đều chưa làm. Nhưng bây giờ lại khác, nếu bọn họ đã dám có ý đồ xấu với Cố Nam Huyền, vậy thì thù mới hận cũ cùng nhau tính!
Còn chuyện làm thế nào ư?
Không phải bọn họ muốn làm lớn chuyện này, dùng dư luận bức ép Cố Nam Huyền sao? Được! Vậy để hắn làm lớn chuyện cho bọn họ xem! Thích lớn bao nhiêu có bấy nhiêu.
Những lời trước đó hắn nói với Cố Nam Thư và Cố Nam Huyền cũng không sai. Hiện giờ mọi người còn chưa nhận thức sâu sắc tầm ảnh hưởng của ngôn luận, đều cho rằng chỉ là lời đồn đãi, không phải thật sự làm gì Cố Nam Huyền, cho dù bị bắt, khả năng hình phạt cũng không nặng.
Nhưng có một câu hắn chưa nói: Trừ khi hậu quả nghiêm trọng, ảnh hưởng rất lớn!
Chỉ cần hậu quả đủ nghiêm trọng, ảnh hưởng đủ lớn, Tống Võ và Tống Ngọc Mai đều không trốn thoát!
Nuôi Vai Ác Ở Thập Niên 80
Tác giả: Thời Hòe Tự
349 chương | 1,506 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Bi Kịch Nhà Họ Cố (1)
Chương 2: Bi Kịch Nhà Họ Cố (2)
Chương 3: Từ Giờ Về Sau, Mẹ Con Bọn Họ Không Còn Quan Hệ Gì (1)
Chương 4: Từ Giờ Về Sau, Mẹ Con Bọn Họ Không Còn Quan Hệ Gì (2)
Chương 5: Từ Giờ Về Sau, Mẹ Con Bọn Họ Không Còn Quan Hệ Gì (3)
Chương 6: Từ Giờ Về Sau, Mẹ Con Bọn Họ Không Còn Quan Hệ Gì (4)
Chương 7: Khuyên Nhủ (1)
Chương 8: Khuyên Nhủ (2)
Chương 9: Cố Nam Sóc Hắn Chưa Từng Biết Sợ Là Gì
Chương 10: Nhận Nuôi Bọn Trẻ (1)
Chương 11: Nhận Nuôi Bọn Trẻ (2)
Chương 12: Nhận Nuôi Bọn Trẻ (3)
Chương 13: Vạch Trần (1)
Chương 14: Vạch Trần (2)
Chương 15: Yêu Bản Thân Hơn (1)
Chương 16: Yêu Bản Thân Hơn (2)
Chương 17: Từ Hôn
Chương 18: Nhà Họ Thôi (1)
Chương 19: Nhà Họ Thôi (2)
Chương 20: Mã Loạn
Chương 21: Phản Phệ Ác Ý
Chương 22: Cứu Cái Cmm
Chương 23: Tạm Nghỉ
Chương 24: Khuyên Nhủ
Chương 25: Cố Kiều Tới Xin Lỗi
Chương 26: Tới Bằng Thành
Chương 27: Xưởng Giày Huy Hoàng
Chương 28: Bán Giày (1)
Chương 29: Bán Giày (2)
Chương 30: Bán Giày (3)
Chương 31: Bán Giày (4)
Chương 32: Nhập Hàng
Chương 33: Hồ Dao Hoa
Chương 34: Tống Giai
Chương 35: Chuẩn Bị Mở Cửa Hàng
Chương 36: Khai Trương
Chương 37: Tống Giai Nhờ Giúp Đỡ
Chương 38: Sợ Hãi (1)
Chương 39: Sợ Hãi (2)
Chương 40: Dạy Dỗ Cố Minh Hiên
Chương 41: Âm Mưu Nhà Họ Lý
Chương 42: Mặt Dày
Chương 43: Âm Mưu
Chương 44: Ý Tưởng Rất Tốt, Đáng Tiếc…
Chương 45: Giải Quyết (1)
Chương 46: Giải Quyết (2)
Chương 47: Đợi Thành Công Rồi Nói
Chương 48: Thôi Viện Bị Bắt
Chương 49: Công Lao Của Cố Nam Thư
Chương 50: Chắc chắn không phải Thôi Viện
Chương 51: Thôi Viện bị đánh
Chương 52: Thôi Viện xin giúp đỡ
Chương 53: Chuẩn bị đón tết (1)
Chương 54: Chuẩn bị đón tết (2)
Chương 55: Cố Tứ Tường và Hồ Dao Hoa
Chương 56: Nhất định phải gả
Chương 57: Hạt châu màu đen
Chương 58: Lại tới Bằng Thành
Chương 59: Công ty Phong Hoa
Chương 60: Hợp tác
Chương 61: Nhảy lớp
Chương 62: Có nên khuyên nhủ hay không
Chương 63: Mua một tặng một và thẻ hội viên
Chương 64: Xảy ra vấn đề
Chương 65: Nhờ giúp đỡ
Chương 66: Giả vờ mang thai
Chương 67: Chứng thực
Chương 68: Thôi Hoành Chí và Cố Nam Thư
Chương 69: Điểm đột phá
Chương 70: Thôi Hoành Chí và quả phụ Dương (1)
Chương 71: Thôi Hoành Chí và quả phụ Dương (2)
Chương 72: Thôi Hoành Chí và quả phụ Dương (3)
Chương 73: Suy đoán
Chương 74: Cố Nam Thư biết chuyện
Chương 75: Tới nhà họ Thôi
Chương 76: Vạch trần
Chương 77: Ly hôn đi
Chương 78: Đi gặp Dương Tiểu Muội
Chương 79: Giúp cô cũng là giúp chị gái tôi (1)
Chương 80: Giúp cô cũng là giúp chị gái tôi (2)
Chương 81: Ly hôn (1)
Chương 82: Ly hôn (2)
Chương 83: Nhà họ Thôi bi thảm (1)
Chương 84: Nhà họ Thôi bi thảm (2)
Chương 85: Nhà họ Thôi bi thảm (3)
Chương 86: Chị tới giúp em
Chương 87: Hợp tác
Chương 88: Cố Kiều tới cửa
Chương 89: Hệ thống (1)
Chương 90: Hệ thống (2)
Chương 91: Cố Kiều lại tới
Chương 92: Nỗi khổ riêng của Đường Hiểu Yến
Chương 93: Nhà họ Lý khai trương
Chương 94: Hôn lễ của Cố Tứ Tường và Hồ Dao Hoa
Chương 95: Tống Võ
Chương 96: Viếng mồ mả
Chương 97: Cố Kiều dọn tới phòng cách vách
Chương 98: Thua lỗ (1)
Chương 99: Thua lỗ (2)
Chương 100: Hợp tác với Vinh Đạt
Chương 101: 25% cổ phần
Chương 102: Tống Võ gây chuyện
Chương 103: Em chỉ cần làm thế này
Chương 104: Nhảy lầu
Chương 105: Thành công một nửa
Chương 106: Công an tới
Chương 107: Tống Võ bị bắt
Chương 108: Tống Ngọc Mai bị bắt
Chương 109: Đã ngu còn mù luật
Chương 110: Nhà họ Cố PK nhà họ Tống
Chương 111: Cố Kiều & Tống Ngọc Mai (1)
Chương 112: Cố Kiều & Tống Ngọc Mai (2)
Chương 113: Phân gia
Chương 114: Cháu không có lỗi
Chương 115: Không học nữa (1)
Chương 116: Không học nữa (2)
Chương 117: Mời Cố Kiều ăn cơm
Chương 118: Mục tiêu của Cố Kiều (1)
Chương 119: Mục tiêu của Cố Kiều (2)
Chương 120: Mang theo bên người
Chương 121: Hắc châu và Bạch châu
Chương 122: Vinh quang và gông xiềng
Chương 123: Đòi lại hạt châu (1)
Chương 124: Đòi lại hạt châu (2)
Chương 125: Đòi lại hạt châu (3)
Chương 126: Đòi lại hạt châu (4)
Chương 127: Thanh danh bị hủy
Chương 128: Cấp bậc hệ thống suy giảm (1)
Chương 129: Cấp bậc hệ thống suy giảm (2)
Chương 130: Lời nghị luận trong trường
Chương 131: Cách cứu vãn
Chương 132: Thẻ đạo cụ
Chương 133: Đoán sai
Chương 134: Tử kiếp
Chương 135: Hiện trường cướp bóc
Chương 136: Nam chính Nguyên Ứng
Chương 137: Dứt khoát làm thịt
Chương 138: Mưu kế
Chương 139: Mắc mưu (1)
Chương 140: Mắc mưu (2)
Chương 141: Giải quyết
Chương 142: Cảnh sát tới
Chương 143: Cố Kiều bị bắt
Chương 144: Thông minh
Chương 145: Lại nhảy lớp
Chương 146: Hắc châu thay đổi
Chương 147: Nguồn gốc hai hạt châu (1)
Chương 148: Nguồn gốc hai hạt châu (2)
Chương 149: Tần Tư Viễn
Chương 150: Tai họa sống ngàn năm
Chương 151: Là ai
Chương 152: Gặp lại mẹ Thôi
Chương 153: Sinh con gái
Chương 154: Người phụ nữ tốt nhất trên đời
Chương 155: Ý nghĩ ti tiện
Chương 156: Kích hoạt thuộc tính ẩn
Chương 157: Giải trừ hợp tác
Chương 158: Lựa chọn
Chương 159: Thu lấy vận may
Chương 160: Gia đình khó chơi
Chương 161: Đánh trả
Chương 162: Hủy diệt thanh danh
Chương 163: Thu lấy vận may (1)
Chương 164: Thu lấy vận may (2)
Chương 165: Cố Tứ Tường xảy ra chuyện
Chương 166: Cố Kiều & Nguyên Ứng
Chương 167: Tới thăm ân nhân
Chương 168: Một vạn đồng
Chương 169: Ở lại
Chương 170: Xưởng đồ chơi
Chương 171: Hợp đồng đánh cược
Chương 172: Nhà họ Lý
Chương 173: Lưu Đại Đệ
Chương 174: Chờ thêm vài ngày
Chương 175: Thị trường chứng khoán
Chương 176: Đối tượng hợp tác
Chương 177: Nam Lân
Chương 178: Sản phẩm mới
Chương 179: Bắt tay vào sản xuất
Chương 180: Nhà họ Hứa
Chương 181: Chuyện cũ
Chương 182: Nữ tính tự lập
Chương 183: Tiệc mừng
Chương 184: Đầu óc có vấn đề
Chương 185: Mục tiêu Tống Giai
Chương 186: Thất bại
Chương 187: Cố Kiều xui xẻo (1)
Chương 188: Cố Kiều xui xẻo (2)
Chương 189: Bán cửa hàng
Chương 190: Tâm tư nhà họ Lý
Chương 191: Phục hôn
Chương 192: Anh ta chết chưa
Chương 193: Mẹ Thôi tới
Chương 194: Hợp tác lần nữa (1)
Chương 195: Hợp tác lần nữa (2)
Chương 196: Hợp tác lần nữa (3)
Chương 197: Nhà họ Dương tới
Chương 198: Báo án
Chương 199: Người vô tri
Chương 200: Dọn đi
Chương 201: Khách không mời mà tới
Chương 202: Vì sao
Chương 203: Để chị kết thúc
Chương 204: Kết cục nhà họ Thôi
Chương 205: Lợi nhuận ngàn vạn
Chương 206: Tạm dừng sản xuất
Chương 207: Liêu Phong
Chương 208: Hàng nhái
Chương 209: Mua kèm
Chương 210: Chiến lược giá cả
Chương 211: Tàn nhẫn hơn
Chương 212: Khai nhận
Chương 213: Ai là người đứng sau
Chương 214: Gặp người mua
Chương 215: Oan gia
Chương 216: Bao nhiêu tiền
Chương 217: Giải quyết
Chương 218: Chuyện nhà Lý Thủ Nghĩa (1)
Chương 219: Chuyện nhà Lý Thủ Nghĩa (2)
Chương 220: Chuyện nhà Lý Thủ Nghĩa (3)
Chương 221: Có tiền cùng nhau kiếm
Chương 222: Điều kiện
Chương 223: Ba danh ngạch
Chương 224: Vợ Liêu Phong
Chương 225: Mua lại Phi Đằng
Chương 226: Xây xưởng
Chương 227: Ăn tết
Chương 228: Xin lỗi
Chương 229: Đều tại chú Ba
Chương 230: Giục kết hôn
Chương 231: Mua nhà mua đất
Chương 232: Thông minh hay ngu ngốc
Chương 233: Định nghĩa công đức
Chương 234: Gặp lại Đường Hiểu Yến
Chương 235: Trung tâm thể nghiệm đồ chơi Nam Lân
Chương 236: Thành công
Chương 237: Nổi tiếng
Chương 238: Cửa hàng thứ hai
Chương 239: Có người vui có người buồn
Chương 240: Liên minh tan vỡ
Chương 241: Bán lỗ 30%
Chương 242: Tiên lễ hậu binh
Chương 243: Tới thủ đô
Chương 244: Đỗ Quốc Cường
Chương 245: Chi nhánh thủ đô
Chương 246: Mua nhà
Chương 247: Nguyện vọng thi đại học
Chương 248: Đắc tội với ai
Chương 249: Bà Tần lại tới
Chương 250: Kẻ gây chuyện
Chương 251: Câu trả lời
Chương 252: Gậy ông đập lưng ông
Chương 253: Chấm dứt
Chương 254: Một lời khó nói hết
Chương 255: Cứ như vậy đi
Chương 256: Ly hôn
Chương 257: Con đồng ý
Chương 258: Sao người chết không phải mày
Chương 259: An hưởng tuổi già
Chương 260: Quỹ học bổng
Chương 261: Nguyên Ứng và Cố Kiều
Chương 262: Phải thử lại một lần
Chương 263: Dọn nhà tới thủ đô
Chương 264: Phương án thứ ba
Chương 265: Tống Giai bị thương
Chương 266: Bước tiếp theo
Chương 267: Nhà họ Du
Chương 268: Khuyên nhủ
Chương 269: Người quen cũ
Chương 270: Điểm thi
Chương 271: Đi theo chúng tôi một chuyến
Chương 272: Rơi vào bẫy
Chương 273: Biện giải
Chương 274: Vận may khôi phục
Chương 275: Tiêu chuẩn chọn bạn đời
Chương 276: Tâm sự
Chương 277: Gặp lại
Chương 278: Tư tưởng thay đổi
Chương 279: Giống nhau
Chương 280: Điều tra
Chương 281: Cầu cứu
Chương 282: Nói chuyện
Chương 283: Nhận thân
Chương 284: Chuyện xưa
Chương 285: Chân tướng
Chương 286: Đạo diễn Nguyễn
Chương 287: Ba ngày
Chương 288: Tỉnh lại
Chương 289: Người giúp đỡ
Chương 290: Phải diệt trừ
Chương 291: Căm thù là được
Chương 292: Đoàn làm phim
Chương 293: Quán cà phê
Chương 294: Thiếu niên Nam Lân
Chương 295: Trúng kế
Chương 296: Lại bị bắt
Chương 297: Hậu chiêu
Chương 298: Có thể là của ai
Chương 299: Chứng cứ xác thực
Chương 300: Hái độ của nhà họ Nguyên
Chương 301: Thực nghiệm Mic Jill
Chương 302: Dựa vào bản thân
Chương 303: Lại đổi người
Chương 304: Khai
Chương 305: Nghiên cứu
Chương 306: Chứng minh
Chương 307: Mở rộng ngành nghề
Chương 308: Phát triển sự nghiệp
Chương 309: Chu Mạn Mạn
Chương 310: Hợp tác
Chương 311: Chuyện nhà họ Chu (1)
Chương 312: Chuyện nhà họ Chu (2)
Chương 313: Chuyện nhà họ Chu (3)
Chương 314: Không ai nợ ai (1)
Chương 315: Không ai nợ ai (2)
Chương 316: Muốn thử một phen
Chương 317: Thiến
Chương 318: Viện nghiên cứu
Chương 319: Thí nghiệm
Chương 320: Kích thích
Chương 321: Hợp đồng sinh tử
Chương 322: Kết cục của nhà họ Nguyên
Chương 323: Đấu trí với hệ thống (1)
Chương 324: Đấu trí với hệ thống (2)
Chương 325: Đấu trí với hệ thống (3)
Chương 326: Đấu trí với hệ thống (4)
Chương 327: Đấu trí với hệ thống (5)
Chương 328: Hoàn chính văn (1)
Chương 329: Hoàn chính văn (2)
Chương 330: Hoàn chính văn (3)
Chương 331: Hoàn chính văn (4)
Chương 332: Phiên ngoại (1)
Chương 333: Phiên ngoại (2)
Chương 334: Phiên ngoại (3)
Chương 335: Phiên ngoại (4)
Chương 336: Phiên ngoại (5)
Chương 337: Phiên ngoại (6)
Chương 338: Phiên ngoại (7)
Chương 339: Phiên ngoại (8)
Chương 340: Phiên ngoại (9)
Chương 341: Phiên ngoại (10)
Chương 342: Phiên ngoại (11)
Chương 343: Phiên ngoại (12)
Chương 344: Phiên ngoại (13)
Chương 345: Phiên ngoại (14)
Chương 346: Phiên ngoại (15)
Chương 347: Phiên ngoại (16)
Chương 348: Phiên ngoại (17)
Chương 349: Phiên ngoại (18)
Không tìm thấy chương nào phù hợp