Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 3 - 81: Cuộc gặp gỡ định mệnh
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Một buổi tối, lúc ăn cơm, Trần Khác đem những tin tức mà hắn nghe được kể lại cho Ngũ Lang và Tống Đoan Bình nghe. Về phần tiểu hòa thượng Huyền Ngọc kia là người nghiêm khắc tuân thủ quá Ngọ thì sẽ không ăn gì, càng không chịu được bọn họ ăn uống với toàn thịt, cá, do đó cứ ngồi mãi dưới gốc cây trong vườn, Hạnh thứ mười trong mười hai Hạnh Đầu Đà, gọi là “Ngồi nơi gốc cây”, rằng nếu ở trong mộ không đắc đạo thì hãy giống như Phật đi đến dưới tàng cây chiêm niệm cầu đạo. Nghe những lời nói của Trần Khác, Tống Đoan Bình cũng rất kinh ngạc:
- Haiz, Trần thúc thúc chẳng phải là làm quan ở Hành Châu, cách Quảng Nam Tây lộ không xa.
Lại nói Trần Hi Lượng vào đầu năm Hoàng Hữu đậu Tam giáp đồng tiến sĩ, theo lệ thường, được trao cho chức Chính cửu phẩm đại lý bình sự, có quyền biết chính sự của huyện Sầm Mi. Năm ngoái vì khảo sát công cáng trước hai năm, được thăng chức thành Chính bát phẩm điện Trung thừa, làm Tri huyện Hành Dương. Tuy rằng vẫn là Tri huyện, nhưng được bỏ đi chữ “quyền” và thực sự có được quyền hành.
Ý nghĩa của “quyền” là “tạm thời”, lần đầu được trao cho chức quan, trừ năm người của khoa thi trước thì tất cả đều phải trải qua giai đoạn thế này. Trong tay không nắm được quan ấn, không có quyền ký tên. Chỉ khi mất đi chữ “quyền” này thì mới có nghĩa là trở thành quan viên chính thức, chính thức có quyền ký tên tương ứng.
Ai ngờ vui mừng chưa được bao lâu thì cơn phiến loạn bỗng xảy đến, Trần Khác liền lo lắng không yên:
- Hừ.
Trần Khác gật đầu nói:
- Ta nghe nói, Hành Châu là nơi xung yếu của Lưỡng Quảng dưới phía Nam. Cha ta ở nơi đó chắc rất bận rộn. Dù sao bây giờ cũng đã đến Kinh Hồ Nam lộ, do đó ta muốn đi tới đó xem xem liệu có thể giúp được gì không.
Nói rồi, hắn nghiêm sắc mặt nói tiếp:
- Nhưng nếu chiến sự nổ ra, con đường này e là không còn yên bình, vì vậy ta hy vọng ngươi có thể đem theo hai người bọn họ đi Toánh Châu trước tìm Tư Mã Công.
- Haiz…
Tống Đoan Bình dáng người cao gầy, sinh ra với khuôn mặt luôn tươi cười, cười mắng:
- Câu nói này là, không có ba người bảo tiêu bọn ta, e là các ngươi chưa đến Hành Dương thì đã bị bọn sơn tặc thổ phỉ xử lý mất rồi.
Ngũ Lang cũng nói chắc như đinh đóng cột:
- Muốn đi thì cùng đi, không thì đừng đi nữa.
- Đúng vậy, trong số bốn người chúng ta, ngươi có thể đánh được ai?
Tống Đoan Bình lại châm chọc nói:
- Sính anh hùng cũng không đến lượt ngươi.
- Dựa vào…
Trần Khác hoàn toàn không nghiêm nghị, bất đắc dĩ nói:
- Các ngươi đi thì đi, nhưng phải hỏi qua tiểu hòa thượng Huyền Ngọc. Người xuất gia có thể không muốn thấy việc binh qua.
Tống Đoan Bình nhảy dựng lên, nói:
- Ta đi hỏi.
Không lâu sau, anh ta trở về với một vẻ mặt không đáng tin cậy, nói:
- Hừ, tiểu hòa thượng này thật đúng là cực phẩm, mọi người đoán xem cậu ta nói gì?
- Nói thế nào?
- Cậu ta nói, Hạnh thứ chín trong mười hai Hạnh đầu đà, nói “Hạnh ở nghĩa địa ” là phải ở nơi luôn luôn có tử thi thối mục hoặc thiêu đốt…
Tống Đoan Bình không thể tin nổi, nói tiếp:
- Nhìn tư thế đó thì có vẻ như chúng ta không đi thì cậu ta cũng muốn đi.
- Ha ha, cái này gọi là thành kính.
Trần Khác cười rộ lên rồi nói:
- Chúng ta trên đường đi phải cẩn thận một chút, sẽ không có chuyện gì cả.
Ngày thứ hai, lúc Trần Khác đang hỏi thăm người chủ quán về đường đi, không khỏi có chút phát hiện, bởi vì từ Nhạc Châu lên thuyền đều có thể từ Động Đình vào Tương Giang, đi thẳng tới Hành Châu. Hơn nữa chỉ cần chi tiền, còn có thể được lên thuyền quan, an toàn và mau lẹ, thoải mái thư giãn, không có nguy hiểm gì đáng nói.
Tuy rằng đã bày Ô long, nhưng có được an toàn đều quan trọng hơn bất cứ cái gì. Đoàn người liền trả phòng, cực kỳ hứng thú đi về phía bến để lên thuyền.
Nhưng đi đến bến tàu hỏi ra thì mới biết những điều mà người chủ quán đó nói là đã lỗi thời rồi. Ban đầu quang cảnh thanh bình, đám quan sai kiếm thêm chút thu nhập bên ngoài, vì vậy chỉ cần có tiền thì đều có thể lên những chiếc thuyền quan qua lại trên sông. Nếu may mắn có một khoang trống, thậm chí còn có thể ở hẳn một phòng đơn.
Nhưng hiện giờ chiến tranh căng thẳng, có một lượng lớn lương thực, khí giới phải vận chuyển đi Lĩnh Nam, rất nhiều thuyền quan vừa đến đã phải chịu trách nhiệm vận chuyển nặng nề, hai là cũng phải phòng ngừa gian tế làm loạn, vì vậy đều không dám kéo về phía mình làm của riêng.
- Không có cách nào, chúng ta chỉ có thể ngồi thuyền của dân.
Tống Đoan Bình có chút buồn bực nói.
- Ừ.
Trần Khác đột nhiên nhớ tới một vật, lấy từ trong ngực ra một chuỗi tiền vàng, lấy ra một đồng và nói:
- Thử cái này xem, nếu vẫn không được, chúng ta chỉ còn cách ngồi thuyền dân thôi.
- Đây là cái gì?
Tống Đoan Bình hiếu kỳ nói.
- Một ông thầy bói đưa cho ta, nói là rất đáng nể.
Trần Khác sờ vào đồng tiền vàng, nói:
- Chỉ có điều không biết là thật hay giả?
- Thử xem sao.
Sau một nén nhang, bốn người không chỉ lên thuyền quan, lại còn được đến một khoang tàu.
Ngồi xếp bằng trên giường, Tống Đoan Bình chậc chậc một cách kỳ lạ nói:
- Thật là thần kỳ.
Trần Khác cũng rất ngạc nhiên, sờ trong túi ngực còn sót lại sáu miếng tiền vàng, nói;
- Đúng vậy, không ngờ rằng người làm quan đó, thật đã nhận ra thứ đồ này.
Lúc này hắn dám khẳng định, người hôm qua cùng uống rượu chính là Thiệu Ung không thể sai được.
Xem ra người của thời đại nào cũng đều được đoán số là mặt mũi của đại sư.
Chỉ có điều tuy được cho phép lên thuyền, nhưng để tránh những phiền toái không cần thiết, bốn người Trần Khác không được đi lại tự do, mà phài nín lặng như thế này đến khi trời tối. Cuối cùng Trần Khác không nhịn được, nói:
- Ta phải ra ngoài hít thở không khí đây.
Chỗ bọn họ ở chính là khoang thuyền của thủy thủ ở tầng dưới, không khí ngột ngạt không chịu nổi.
- Ngươi nhanh lên một chút, chờ ngươi quay về thì ta cũng đi rồi.
Tống Đoan Bình nói.
- Hừ”
Trần Khác đáp một tiếng, rồi đẩy cửa bước ra, đi lên sàn thuyền, từng ngụm từng ngụm hít thở không khí trong lành.
Vừa vận động gân cốt, hắn vừa nhìn bốn xung quanh, chỉ thấy một cái bóng trắng trắng, cũng làm động tác tương tự.
Người đó hình như cũng cảm giác được, quay lại nhìn Trần Khác, cười cười. Trời tối nhìn không rõ mặt, chỉ thấy hàm răng trắng tinh.
- Ngươi cũng ra hít thở không khí đi.
Lo lắng sẽ bị lộ tẩy, Trần Khác liền nói như tiếng còi:
- Trăng đêm nay thật là tròn.
Người đó rõ ràng rất sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên trời. Đêm nay lại chính là đêm ba mươi, làm gì có ánh trăng nào.
- Ta tên là Trần Khác, người vùng Tứ Xuyên. Còn ngươi họ gì vậy? Là người ở đâu?
Trần Khác đã nhân cơ hội để gần gũi hơn, thầm nghĩ trong lòng, hai chúng ta quen thuộc rồi, ngươi sẽ không nỡ mách lẻo nữa.
- Ta sao..
Nghe tiếng người đó, thì người đó dường như là một thanh niên tuổi cũng xấp xỉ.
- Chính là hai chúng ta, không phải ngươi thì là ai nữa?
- Ta họ Triệu, là người Biện Lương, Đông Kinh.
Người đó suy nghĩ một lúc rồi trả lời theo tình hình thực tế.
- A, quốc tánh à.
Trong thiên hạ, họ Triệu thực sự quá nhiều rồi, triều đình sẽ không vì chuyện ngươi có cùng họ với quan triều đình mà thưởng tiền cho ngươi. Nhưng Trần Khác vẫn giả bộ tán dương nói:
- Thật tốt.
- Họ Triệu thì có gì tốt chứ?
Người đó cất tiếng thở dài, dường như rất có cảm xúc, nói:
- Sao lại không tốt? Nó xếp hạng thứ nhất trong số hàng trăm họ trong dân chúng, còn có thể giả mạo hoàng thân quốc thích nữa.
- Ta không cần giả mạo.
Người đó cười khổ một tiếng, rồi không nói gì nữa.
- Haiz, Trần thúc thúc chẳng phải là làm quan ở Hành Châu, cách Quảng Nam Tây lộ không xa.
Lại nói Trần Hi Lượng vào đầu năm Hoàng Hữu đậu Tam giáp đồng tiến sĩ, theo lệ thường, được trao cho chức Chính cửu phẩm đại lý bình sự, có quyền biết chính sự của huyện Sầm Mi. Năm ngoái vì khảo sát công cáng trước hai năm, được thăng chức thành Chính bát phẩm điện Trung thừa, làm Tri huyện Hành Dương. Tuy rằng vẫn là Tri huyện, nhưng được bỏ đi chữ “quyền” và thực sự có được quyền hành.
Ý nghĩa của “quyền” là “tạm thời”, lần đầu được trao cho chức quan, trừ năm người của khoa thi trước thì tất cả đều phải trải qua giai đoạn thế này. Trong tay không nắm được quan ấn, không có quyền ký tên. Chỉ khi mất đi chữ “quyền” này thì mới có nghĩa là trở thành quan viên chính thức, chính thức có quyền ký tên tương ứng.
Ai ngờ vui mừng chưa được bao lâu thì cơn phiến loạn bỗng xảy đến, Trần Khác liền lo lắng không yên:
- Hừ.
Trần Khác gật đầu nói:
- Ta nghe nói, Hành Châu là nơi xung yếu của Lưỡng Quảng dưới phía Nam. Cha ta ở nơi đó chắc rất bận rộn. Dù sao bây giờ cũng đã đến Kinh Hồ Nam lộ, do đó ta muốn đi tới đó xem xem liệu có thể giúp được gì không.
Nói rồi, hắn nghiêm sắc mặt nói tiếp:
- Nhưng nếu chiến sự nổ ra, con đường này e là không còn yên bình, vì vậy ta hy vọng ngươi có thể đem theo hai người bọn họ đi Toánh Châu trước tìm Tư Mã Công.
- Haiz…
Tống Đoan Bình dáng người cao gầy, sinh ra với khuôn mặt luôn tươi cười, cười mắng:
- Câu nói này là, không có ba người bảo tiêu bọn ta, e là các ngươi chưa đến Hành Dương thì đã bị bọn sơn tặc thổ phỉ xử lý mất rồi.
Ngũ Lang cũng nói chắc như đinh đóng cột:
- Muốn đi thì cùng đi, không thì đừng đi nữa.
- Đúng vậy, trong số bốn người chúng ta, ngươi có thể đánh được ai?
Tống Đoan Bình lại châm chọc nói:
- Sính anh hùng cũng không đến lượt ngươi.
- Dựa vào…
Trần Khác hoàn toàn không nghiêm nghị, bất đắc dĩ nói:
- Các ngươi đi thì đi, nhưng phải hỏi qua tiểu hòa thượng Huyền Ngọc. Người xuất gia có thể không muốn thấy việc binh qua.
Tống Đoan Bình nhảy dựng lên, nói:
- Ta đi hỏi.
Không lâu sau, anh ta trở về với một vẻ mặt không đáng tin cậy, nói:
- Hừ, tiểu hòa thượng này thật đúng là cực phẩm, mọi người đoán xem cậu ta nói gì?
- Nói thế nào?
- Cậu ta nói, Hạnh thứ chín trong mười hai Hạnh đầu đà, nói “Hạnh ở nghĩa địa ” là phải ở nơi luôn luôn có tử thi thối mục hoặc thiêu đốt…
Tống Đoan Bình không thể tin nổi, nói tiếp:
- Nhìn tư thế đó thì có vẻ như chúng ta không đi thì cậu ta cũng muốn đi.
- Ha ha, cái này gọi là thành kính.
Trần Khác cười rộ lên rồi nói:
- Chúng ta trên đường đi phải cẩn thận một chút, sẽ không có chuyện gì cả.
Ngày thứ hai, lúc Trần Khác đang hỏi thăm người chủ quán về đường đi, không khỏi có chút phát hiện, bởi vì từ Nhạc Châu lên thuyền đều có thể từ Động Đình vào Tương Giang, đi thẳng tới Hành Châu. Hơn nữa chỉ cần chi tiền, còn có thể được lên thuyền quan, an toàn và mau lẹ, thoải mái thư giãn, không có nguy hiểm gì đáng nói.
Tuy rằng đã bày Ô long, nhưng có được an toàn đều quan trọng hơn bất cứ cái gì. Đoàn người liền trả phòng, cực kỳ hứng thú đi về phía bến để lên thuyền.
Nhưng đi đến bến tàu hỏi ra thì mới biết những điều mà người chủ quán đó nói là đã lỗi thời rồi. Ban đầu quang cảnh thanh bình, đám quan sai kiếm thêm chút thu nhập bên ngoài, vì vậy chỉ cần có tiền thì đều có thể lên những chiếc thuyền quan qua lại trên sông. Nếu may mắn có một khoang trống, thậm chí còn có thể ở hẳn một phòng đơn.
Nhưng hiện giờ chiến tranh căng thẳng, có một lượng lớn lương thực, khí giới phải vận chuyển đi Lĩnh Nam, rất nhiều thuyền quan vừa đến đã phải chịu trách nhiệm vận chuyển nặng nề, hai là cũng phải phòng ngừa gian tế làm loạn, vì vậy đều không dám kéo về phía mình làm của riêng.
- Không có cách nào, chúng ta chỉ có thể ngồi thuyền của dân.
Tống Đoan Bình có chút buồn bực nói.
- Ừ.
Trần Khác đột nhiên nhớ tới một vật, lấy từ trong ngực ra một chuỗi tiền vàng, lấy ra một đồng và nói:
- Thử cái này xem, nếu vẫn không được, chúng ta chỉ còn cách ngồi thuyền dân thôi.
- Đây là cái gì?
Tống Đoan Bình hiếu kỳ nói.
- Một ông thầy bói đưa cho ta, nói là rất đáng nể.
Trần Khác sờ vào đồng tiền vàng, nói:
- Chỉ có điều không biết là thật hay giả?
- Thử xem sao.
Sau một nén nhang, bốn người không chỉ lên thuyền quan, lại còn được đến một khoang tàu.
Ngồi xếp bằng trên giường, Tống Đoan Bình chậc chậc một cách kỳ lạ nói:
- Thật là thần kỳ.
Trần Khác cũng rất ngạc nhiên, sờ trong túi ngực còn sót lại sáu miếng tiền vàng, nói;
- Đúng vậy, không ngờ rằng người làm quan đó, thật đã nhận ra thứ đồ này.
Lúc này hắn dám khẳng định, người hôm qua cùng uống rượu chính là Thiệu Ung không thể sai được.
Xem ra người của thời đại nào cũng đều được đoán số là mặt mũi của đại sư.
Chỉ có điều tuy được cho phép lên thuyền, nhưng để tránh những phiền toái không cần thiết, bốn người Trần Khác không được đi lại tự do, mà phài nín lặng như thế này đến khi trời tối. Cuối cùng Trần Khác không nhịn được, nói:
- Ta phải ra ngoài hít thở không khí đây.
Chỗ bọn họ ở chính là khoang thuyền của thủy thủ ở tầng dưới, không khí ngột ngạt không chịu nổi.
- Ngươi nhanh lên một chút, chờ ngươi quay về thì ta cũng đi rồi.
Tống Đoan Bình nói.
- Hừ”
Trần Khác đáp một tiếng, rồi đẩy cửa bước ra, đi lên sàn thuyền, từng ngụm từng ngụm hít thở không khí trong lành.
Vừa vận động gân cốt, hắn vừa nhìn bốn xung quanh, chỉ thấy một cái bóng trắng trắng, cũng làm động tác tương tự.
Người đó hình như cũng cảm giác được, quay lại nhìn Trần Khác, cười cười. Trời tối nhìn không rõ mặt, chỉ thấy hàm răng trắng tinh.
- Ngươi cũng ra hít thở không khí đi.
Lo lắng sẽ bị lộ tẩy, Trần Khác liền nói như tiếng còi:
- Trăng đêm nay thật là tròn.
Người đó rõ ràng rất sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên trời. Đêm nay lại chính là đêm ba mươi, làm gì có ánh trăng nào.
- Ta tên là Trần Khác, người vùng Tứ Xuyên. Còn ngươi họ gì vậy? Là người ở đâu?
Trần Khác đã nhân cơ hội để gần gũi hơn, thầm nghĩ trong lòng, hai chúng ta quen thuộc rồi, ngươi sẽ không nỡ mách lẻo nữa.
- Ta sao..
Nghe tiếng người đó, thì người đó dường như là một thanh niên tuổi cũng xấp xỉ.
- Chính là hai chúng ta, không phải ngươi thì là ai nữa?
- Ta họ Triệu, là người Biện Lương, Đông Kinh.
Người đó suy nghĩ một lúc rồi trả lời theo tình hình thực tế.
- A, quốc tánh à.
Trong thiên hạ, họ Triệu thực sự quá nhiều rồi, triều đình sẽ không vì chuyện ngươi có cùng họ với quan triều đình mà thưởng tiền cho ngươi. Nhưng Trần Khác vẫn giả bộ tán dương nói:
- Thật tốt.
- Họ Triệu thì có gì tốt chứ?
Người đó cất tiếng thở dài, dường như rất có cảm xúc, nói:
- Sao lại không tốt? Nó xếp hạng thứ nhất trong số hàng trăm họ trong dân chúng, còn có thể giả mạo hoàng thân quốc thích nữa.
- Ta không cần giả mạo.
Người đó cười khổ một tiếng, rồi không nói gì nữa.
Nhất Phẩm Giang Sơn
Tác giả: Tam Giới Đại Sư
354 chương | 1,728 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Tam Lang, Ngũ Lang và Lục Lang
Chương Quyển 1 - 2: Huynh đệ
Chương Quyển 1 - 3: Tự cứu
Chương Quyển 1 - 4: Trộm cướp cũng có đạo
Chương Quyển 1 - 5: Mưu tính
Chương Quyển 1 - 6: Tam Lang liều mạng
Chương Quyển 1 - 7: Tìm cha ở Mi Sơn
Chương Quyển 1 - 8: Tô thị
Chương Quyển 1 - 9: Trần hi lượng
Chương Quyển 1 - 10: Người phải có văn hóa
Chương Quyển 1 - 11: Khí phách thư sinh
Chương Quyển 1 - 12: Triều Tống chúng ta không quỳ
Chương Quyển 1 - 13: Huyện thanh thần
Chương Quyển 1 - 14: Chém đứt ruột
Chương Quyển 1 - 15: Sống ở Đại Tống
Chương Quyển 1 - 16: Đầu bếp trời sinh
Chương Quyển 1 - 17: Không thể nào quên
Chương Quyển 1 - 18: Gian khổ mưu sinh
Chương Quyển 1 - 19: Quan phác
Chương Quyển 1 - 20: Ghế mũ quan
Chương Quyển 1 - 21: Điều thần kỳ trong truyền thuyết
Chương Quyển 1 - 22: Chia phần
Chương Quyển 1 - 23: Bệnh nặng
Chương Quyển 1 - 24: Quá tầm thường
Chương Quyển 1 - 25: Thương trọng vĩnh
Chương Quyển 1 - 26: Trong sách tự có Nhan Như Ngọc
Chương Quyển 1 - 27: Bắt đầu tôi luyện
Chương Quyển 1 - 28: Có làm sư phụ không?
Chương Quyển 1 - 29: Hạnh phúc ở xa không?
Chương Quyển 1 - 30: Khai nghiệp
Chương Quyển 1 - 31: Bỗng nhiên nổi tiếng
Chương Quyển 1 - 32: Thù du
Chương Quyển 1 - 33: Cuộc sống hạnh phúc ở triều Tống
Chương Quyển 1 - 34: Rượu ngon ngát hương
Chương Quyển 1 - 35: Cấp lực!
Chương Quyển 1 - 36: Làm ăn
Chương Quyển 1 - 37: Tân hỏa
Chương Quyển 1 - 38: Sinh con xem như Trần Tam Lang
Chương Quyển 1 - 39: Người người đều yêu mến Trần Tam Lang
Chương Quyển 1 - 40: Thiên hạ bản chính
Chương Quyển 1 - 41: Họa phúc vô thường
Chương Quyển 1 - 42: Tác phẩm lớn thất truyền
Chương Quyển 1 - 43: Tên mặt râu không có trời sinh
Chương Quyển 1 - 44: Trên đời không còn Lý Nguyên Hạo
Chương Quyển 1 - 45: Nhị Lang thất tình ký
Chương Quyển 1 - 46: Nghiên mực thiên thạch
Chương Quyển 1 - 47: Bao Hắc Tử rất hiếm lạ sao?
Chương Quyển 2 - 48: Sum họp
Chương Quyển 2 - 49: Láng giềng
Chương Quyển 2 - 50: Vấn đề thiếu niên
Chương Quyển 2 - 51: Thư viện Trung Nham
Chương Quyển 2 - 52: Ứng thí
Chương Quyển 2 - 53: Huynh đệ cùng đánh hổ
Chương Quyển 2 - 54: Tây Côn và Thái Học
Chương Quyển 2 - 55: Ác bá
Chương Quyển 2 - 56: Con lừa lông ngắn
Chương Quyển 2 - 57: Đưa tiễn
Chương Quyển 2 - 58: Ỷ quyền cướp đoạt
Chương Quyển 2 - 59: Lão bách tính chúng ta, hôm nay quả rất vui vẻ
Chương Quyển 2 - 60: Phản chế
Chương Quyển 2 - 61: Gừng càng già càng cay
Chương Quyển 2 - 62: Năm tháng không dấu vết
Chương Quyển 2 - 63: Đá cầu
Chương Quyển 2 - 64: Tiểu muội
Chương Quyển 2 - 65: Thiếu nữ và tự điển
Chương Quyển 2 - 66: Trọng bảo
Chương Quyển 2 - 67: Thương cảm tấm lòng cha mẹ
Chương Quyển 2 - 68: Tấm gương
Chương Quyển 2 - 69: Bát nương
Chương Quyển 2 - 70: Nam nhi không nên làm cái túi dự phòng
Chương Quyển 2 - 71: Xông vào nhà dân
Chương Quyển 2 - 72: Phải phân rõ địch ta
Chương Quyển 2 - 73: Vạn lần đừng đắc tội với người đọc sách
Chương Quyển 2 - 74: Giang Khanh kiêu ngạo
Chương Quyển 2 - 75: Xử án
Chương Quyển 2 - 76: Trong sạch
Chương Quyển 2 - 77: Nắm thóp
Chương Quyển 2 - 78: Rời tứ xuyên
Chương Quyển 2 - 79: Lầu nhạc dương
Chương Quyển 3 - 80: Loạn lĩnh nam
Chương Quyển 3 - 81: Cuộc gặp gỡ định mệnh
Chương Quyển 3 - 82: Kinh biến
Chương Quyển 3 - 83: Đại án
Chương Quyển 3 - 84: Thăm tù
Chương Quyển 3 - 85: Chuyện bê bối
Chương Quyển 3 - 86: Dư văn soái
Chương Quyển 3 - 87: Đại cục
Chương Quyển 3 - 88: Theo gió lẻn vào đêm
Chương Quyển 3 - 89: Nguyệt thần hiển linh
Chương Quyển 3 - 90: Triệu tông tích
Chương Quyển 3 - 91: Lương tâm Đại Tống
Chương Quyển 3 - 92: Đường
Chương Quyển 3 - 93: Âu Dương Tu Thiên thính
Chương Quyển 3 - 94: Đổi tướng
Chương Quyển 3 - 95: Địch hán thần
Chương Quyển 3 - 96: Kiểu mẫu
Chương Quyển 3 - 97: Đế tâm
Chương Quyển 3 - 98: Ngươi dám giết ta?
Chương Quyển 3 - 99: Ta dám!
Chương Quyển 3 - 100: Côn Luân quan
Chương Quyển 3 - 101: Quyết chiến
Chương Quyển 3 - 102: Dương gia tướng
Chương Quyển 3 - 103: Đại thắng Tây Nam Không Chiến Sự
Chương Quyển 3 - 104: Thưởng phạt phân minh
Chương Quyển 4 - 105: Ngày ba tháng ba lại đến
Chương Quyển 4 - 106: Sinh nhật
Chương Quyển 4 - 107: Lễ vật
Chương Quyển 4 - 108: Trở về
Chương Quyển 4 - 109: Di dân
Chương Quyển 4 - 110: Biện lương
Chương Quyển 4 - 111: Mẹ kế
Chương Quyển 4 - 112: Tâm sự của Tiểu Lượng Ca
Chương Quyển 4 - 113: Người nhất tứ nhạc nghiệp
Chương Quyển 4 - 114: Vụ buôn bán lớn
Chương Quyển 4 - 115: Thế gia nghìn năm
Chương Quyển 4 - 116: Nỗi khổ của hoàng đế
Chương Quyển 4 - 117: Nỗi đau của đế quốc
Chương Quyển 4 - 118: Tiểu Vương Gia phát điên
Chương Quyển 4 - 119: Hiền vương
Chương Quyển 4 - 120: Nhầm vào động quỷ
Chương Quyển 4 - 121: Mông lung
Chương Quyển 4 - 122: Đông anh em tốt thật
Chương Quyển 4 - 123: Thái học thể thịnh hành
Chương Quyển 4 - 124: Địch nguyên soái càng oai hơn
Chương Quyển 4 - 125: Tuyệt không từ bỏ!
Chương Quyển 4 - 126: Không lời gì để nói
Chương Quyển 4 - 127: Cuộc sống bình thường
Chương Quyển 4 - 128: Tam Lang đáng thương
Chương Quyển 4 - 129: Danh nhân
Chương Quyển 4 - 130: Giăng đèn lên lầu đài
Chương Quyển 4 - 131: Vui tiệc thâu đêm
Chương Quyển 4 - 132: Âm thanh của thiên nhiên
Chương Quyển 4 - 133: Chữa tốt thành xấu
Chương Quyển 4 - 134: Hợp mưu
Chương Quyển 4 - 135: Kính thiên lý
Chương Quyển 4 - 136: Tự bạch của một phần tử hắc bang
Chương Quyển 4 - 137: Trời bắt đầu mưa
Chương Quyển 4 - 138: Mưa liên tục
Chương Quyển 4 - 139: Ta là dượng của ngươi đấy
Chương Quyển 4 - 140: Lại không kìm nổi
Chương Quyển 4 - 141: Thiên âm thủy tạ
Chương Quyển 4 - 142: Cái tát
Chương Quyển 4 - 143: Gặp mặt lão Bao
Chương Quyển 4 - 144: Nước ngập quân đội xuất chinh
Chương Quyển 4 - 145: Giết chóc
Chương Quyển 4 - 146: Cứu viện
Chương Quyển 4 - 147: Hang ổ
Chương Quyển 4 - 148: Muốn thay lòng với cố nhân
Chương Quyển 4 - 149: Lại mượn cớ cố nhân thay lòng
Chương Quyển 4 - 150: Phẫu thuật
Chương Quyển 4 - 151: Kết quả cuộc chiến
Chương Quyển 4 - 152: Sự Lang mạnh nhất lịch sử
Chương Quyển 4 - 153: Ý nghĩ của tể tướng
Chương Quyển 4 - 154: Dã tâm của Vương gia
Chương Quyển 4 - 155: Hai cha con sinh ra làm cái túi dự phòng
Chương Quyển 4 - 156: Phích nước nóng
Chương Quyển 4 - 157: Đao của Liễu lão thái gia
Chương Quyển 4 - 158: Kiếm của Tam thiếu gia
Chương Quyển 4 - 159: Nước ngập Khai Phong
Chương Quyển 4 - 160: Tình thế nguy cấp của Địch Thanh
Chương Quyển 4 - 161: Lý tưởng
Chương Quyển 4 - 162: Đối sách
Chương Quyển 4 - 163: Hành vi đặc biệt
Chương Quyển 4 - 164: Phẩm trà
Chương Quyển 4 - 165: Luận khúc
Chương Quyển 4 - 166: Khúc dạo đầu trong cuộc chiến bảo vệ Địch Thanh
Chương Quyển 4 - 167: Phong phạm danh thần trong cuộc chiến bảo vệ Địch Thanh
Chương Quyển 4 - 168: Dĩ Kỳ nhân chi đạo
Chương Quyển 4 - 169: Hoán trị kỳ nhân chi thân
Chương Quyển 4 - 170: Đại hốt du(*) trong cuộc chiến bảo vệ Địch Thanh
Chương Quyển 4 - 171: Con bướm trong trận chiến bảo vệ Địch Thanh
Chương Quyển 4 - 172: Mãn giang hồng
Chương Quyển 4 - 173: Chạm tới cửa
Chương Quyển 4 - 174: Bình minh của mùa xuân
Chương Quyển 4 - 175: Buổi triều sớm
Chương Quyển 4 - 176: Bãi tướng
Chương Quyển 4 - 177: Bia Thần công Thánh Đức
Chương Quyển 4 - 178: Thi hương
Chương Quyển 4 - 179: Thi Tỏa thính
Chương Quyển 4 - 180: Vua của ứng thí
Chương Quyển 4 - 181: Thể Thái Học chết tiệt
Chương Quyển 4 - 182: Bảo tàng của Đại Long Đầu
Chương Quyển 4 - 183: Bao nhiêu tiền?
Chương Quyển 4 - 184: Đấu trí
Chương Quyển 4 - 185: Đầu tư
Chương Quyển 4 - 186: Dự lễ
Chương Quyển 5 - 187: Giàu ngang một nước
Chương Quyển 5 - 188: Messiah
Chương Quyển 5 - 189: Gặp chuyện
Chương Quyển 5 - 190: Trạng Nguyên lầu
Chương Quyển 5 - 191: Đấu giải Nguyên
Chương Quyển 5 - 192: Toàn cơ đồ
Chương Quyển 5 - 193: Chấn động
Chương Quyển 5 - 194: Lời mời
Chương Quyển 5 - 195: Tình thế nguy hiểm
Chương Quyển 5 - 196: Tiểu quận chúa
Chương Quyển 5 - 197: Chế định kế sách như thế nào?
Chương Quyển 5 - 198: Tất cả bắt đầu từ nơi này
Chương Quyển 5 - 199: Xin giống
Chương Quyển 5 - 200: Kí hiệp ước
Chương Quyển 5 - 201: Lam đồ
Chương Quyển 5 - 202: Khách từ cố hương
Chương Quyển 5 - 203: Diễn trong diễn ngoài
Chương Quyển 5 - 204: Hôn lễ của Tiểu Lượng Ca
Chương Quyển 5 - 205: Gừng càng già càng cay
Chương Quyển 5 - 206: Mối tình đầu của Hoàng Đế
Chương Quyển 5 - 207: Đồng cảm
Chương Quyển 5 - 208: Mọi việc đều có ngoại lệ
Chương Quyển 5 - 209: Điều kiện
Chương Quyển 5 - 210: Quần là áo lượt
Chương Quyển 5 - 211: Lão bao
Chương Quyển 5 - 212: Vào cửa
Chương Quyển 5 - 213: Một đêm dài
Chương Quyển 5 - 214: Thuyết khách
Chương Quyển 5 - 215-216: Bầu trời sao
Chương Quyển 5 - 217: Tráng sĩ tự chặt tay
Chương Quyển 5 - 218: Tâm tư của Đế vương
Chương Quyển 5 - 219: Ám chiến
Chương Quyển 5 - 220: Mùi thuốc súng
Chương Quyển 5 - 221: Đoạn đường hoàng kim
Chương Quyển 5 - 222: Thanh thiên
Chương Quyển 5 - 223: Con đường phát tài
Chương Quyển 5 - 224: Xây dựng vi phạm luật lệ
Chương Quyển 5 - 225: Buôn bán lớn
Chương Quyển 5 - 226: Món tiền khổng lồ
Chương Quyển 5 - 227: Bí mật kinh doanh
Chương Quyển 5 - 228: Tiền hào Biện Kinh
Chương Quyển 5 - 229: Khai trương
Chương Quyển 5 - 230: Dùng tiền đè chết người
Chương Quyển 5 - 231-232: Đại hội mãi phác
Chương Quyển 5 - 233-234: Khởi mị nhi
Chương Quyển 5 - 235: Nghiệp vụ quản lý
Chương Quyển 5 - 236-237: Răng vàng
Chương Quyển 5 - 238-239: Tất cả mới chỉ là bắt đầu
Chương Quyển 5 - 240-241: Lễ vật
Chương Quyển 5 - 242-245: Ùn ùn đi rút tiền
Chương Quyển 5 - 246-247: Tuyên chiến
Chương Quyển 5 - 248-249: Quần hiền tề tựu
Chương Quyển 5 - 250-251: Vương an thạch
Chương Quyển 5 - 252-253: Kế hoạch
Chương Quyển 5 - 254-255: Kỳ thi mùa xuân
Chương Quyển 5 - 256-257: Nghịch thiên tặc
Chương Quyển 5 - 258-259: Sấm rền gió cuốn
Chương Quyển 5 - 260-262: Bút lông ngỗng
Chương Quyển 5 - 263-265: Gậy ông
Chương Quyển 5 - 266-268: Cướp tân lang
Chương Quyển 5 - 269-272: Đêm không ngủ
Chương Quyển 5 - 273-275: Đáp lại
Chương Quyển 5 - 276-277: Truyền lư
Chương Quyển 6 - 278: Dạo chơi trên hồ Kim Minh!
Chương Quyển 6 - 279: Hỏi chàng lần này sẽ đi bao lâu
Chương Quyển 6 - 280: Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng
Chương Quyển 6 - 281: Đại lý quốc
Chương Quyển 6 - 282: Đoàn thị
Chương Quyển 6 - 283: Khốn long
Chương Quyển 6 - 284: Ám sát
Chương Quyển 6 - 285: Hiến đất
Chương Quyển 6 - 286: Nơi trời ban
Chương Quyển 6 - 287: Giải quyết vấn đề thiếu tiền
Chương Quyển 6 - 288: Lão Cao đành chịu
Chương Quyển 6 - 289: Tiểu Trần vô sỉ
Chương Quyển 6 - 290: Tây tuyến không có chiến sự
Chương Quyển 6 - 291: Thành kỳ tích
Chương Quyển 6 - 292: Nhận đầu hàng
Chương Quyển 6 - 293: Khởi điểm vĩ đại
Chương Quyển 6 - 294: Cuộc chiến nơi bến cảng
Chương Quyển 6 - 295: Kẻ lừa đảo quốc tế
Chương Quyển 6 - 296: Tài phú quý giá nhất
Chương Quyển 6 - 297: Điền đồng
Chương Quyển 6 - 298: Chân tướng rõ ràng
Chương Quyển 6 - 299: Trung tâm mới của Đại Lý
Chương Quyển 6 - 300: Vùng đất hoàng kim
Chương Quyển 6 - 301: Thần tượng của dân chúng
Chương Quyển 6 - 302: Đảo trạng nguyên
Chương Quyển 6 - 303: Mùa xuân lạnh ở biện kinh
Chương Quyển 6 - 304: Phô trương thanh thế
Chương Quyển 6 - 305: Đàm phán
Chương Quyển 6 - 306: Sứ liêu
Chương Quyển 6 - 307: Yến vân
Chương Quyển 7 - 308: Trạng Nguyên gặp Trạng Nguyên
Chương Quyển 7 - 309: Liêu chủ
Chương Quyển 7 - 310: Kim phong ngọc lộ
Chương Quyển 7 - 311: Tìm người nơi đâu
Chương Quyển 7 - 312: Sự quyết đoán của Hoàng đế
Chương Quyển 7 - 313: Một trận cầu quyết định càn khôn
Chương Quyển 7 - 314: Tạm biệt, Da Luật Hồng Cơ
Chương Quyển 7 - 315: Về kinh
Chương Quyển 7 - 316: Trùng phùng
Chương Quyển 7 - 317: Việc giải trừ quân bị gặp khó khăn
Chương Quyển 7 - 318: Quỷ dị
Chương Quyển 7 - 319: Ai làm chủ thăng trầm
Chương Quyển 7 - 320: Tô gia vào kinh
Chương Quyển 7 - 321: Điểm binh
Chương Quyển 7 - 322: Cấm quân Đại Tống
Chương Quyển 7 - 323: Bình địa nổi mưa giông
Chương Quyển 7 - 324: Chân tướng rõ ràng
Chương Quyển 7 - 325: Gièm pha
Chương Quyển 7 - 326: Bi thương vô cùng
Chương Quyển 7 - 327: Tâm chết
Chương Quyển 7 - 328: Đêm thất tịch
Chương Quyển 7 - 329: Võ học hoàng gia
Chương Quyển 7 - 330: Long xương kỳ
Chương Quyển 7 - 331: Võ học và Võ cử
Chương Quyển 7 - 332: Kinh diên
Chương Quyển 7 - 333: Đại sư
Chương Quyển 7 - 334: Nghi nam hoa đúng dịp
Chương Quyển 7 - 335: Hoa thơm đêm rằm
Chương Quyển 7 - 336: Bận bịu vì thiện chính
Chương Quyển 7 - 337: Mất vuốt chỉ còn đường lui
Chương Quyển 7 - 338: Bắn người phải bắn ngựa trước
Chương Quyển 7 - 339: Thu đến xuân đi sớm
Chương Quyển 7 - 340: Nỗi đau của mỹ nhân tuổi xế chiều
Chương Quyển 7 - 341: Vật tượng tiêm vô ẩn
Chương Quyển 7 - 342: Cầm tình chính tự mê
Chương Quyển 7 - 343: Vấn cừ ná đắc thanh như hứa
Chương Quyển 7 - 344: Vi hữu nguyên đầu hoạt thủy lai
Chương Quyển 7 - 345: Bạo trúc thanh trung nhất tuế trừ
Chương Quyển 7 - 346: Cung cấm mở vì ai
Chương Quyển 7 - 347: Thái độ
Chương Quyển 7 - 348: Xuân
Chương Quyển 7 - 349: Hạ
Chương Quyển 7 - 350: Thu
Chương Quyển 7 - 351: Đông
Chương Quyển 7 - 352: Cầu thân
Chương Quyển 7 - 353: Đơn đao vào doanh địch
Chương Quyển 7 - 354: Xuân phong đắc ý
Chương Quyển 7 - 355: Quốc sắc thiên hương
Chương Quyển 7 - 356: Thi Chế khoa
Chương Quyển 7 - 357: Điềm lành
Chương Quyển 7 - 358: Nhật thực - Vỡ đê
Chương Quyển 7 - 359: Thuyết khách
Chương Quyển 7 - 360: Chuyện xấu
Chương Quyển 7 - 361: Chọn người
Chương Quyển 7 - 362: Quan ti
Chương Quyển 7 - 363-1: Khải hoàn (1)
Chương Quyển 7 - 364-1: Phong thủy luân chuyển (1)
Chương Quyển 7 - 365-1: Tề Vương Điện hạ (1)
Chương Quyển 7 - 366-1: Phủ doãn khó làm (1)
Chương Quyển 7 - 367-1: Trống rách (1)
Chương Quyển 7 - 368-1: Hỏa hoạn (1)
Chương Quyển 7 - 369-1: Nghịch chuyển (1)
Chương Quyển 7 - 370-1: Mai phục (1)
Chương Quyển 7 - 371-1: Chó cùng rứt giậu (1)
Chương Quyển 7 - 372-1: Làm như cố nhân đến (1)
Chương Quyển 7 - 373-1: Cải trang vi hành (1)
Chương Quyển 7 - 374-1: Tay cừ (1)
Chương Quyển 7 - 375-1: Gây náo loạn (1)
Chương Quyển 7 - 376-1: Bộc phát (1)
Chương Quyển 7 - 377-1: Như kẻ mất hồn (1)
Chương Quyển 7 - 378-1: Tân thiên (1)
Chương Quyển 7 - 379-1: Bạch Hổ đường (1)
Chương Quyển 7 - 380-1: Trên đỉnh Tử Cấm thành, không thấy Diệp Cô Thành (1)
Chương Quyển 7 - 381-1: Người nhân nghĩa trong thiên hạ (1)
Chương Quyển 7 - 382: Phần kết nhất phẩm giang sơn!
Không tìm thấy chương nào phù hợp