Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 69: Phô trương thanh thế
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Trầm Hạo Duyên tầm hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, cẩm bào sắc tro, ngũ
quan tuấn dật phi phàm, bề ngoài toát ra một bộ cuồng ngạo không kềm
chế được, đáy mắt cũng là một cỗ nội liễm, người này, thâm tàng bất lộ a!
Trầm Hạo Duyên khóe miệng hơi hơi nâng, ánh mắt không không kinh
thường giống Thương Lan Hiên mà trần đầy tìm tòi nghiên cứu.
Trầm Hạo Duyên niên kỉ nhỏ lại dễ dàng có được chức đại học sĩ, không phải
là hắn có thân phận bối cảnh khiến các đại thần trong triều nể phục, mà là
tài hoa của hắn làm cho mọi người cam bái hạ phong, trừ bỏ phong lưu một
chút, hắn cũng không có biểu hiện gì bất lương.
“Phượng Vũ Cửu Thiên, tên này không sai, thuyền này trang trí cũng lịch sự
tao nhã.” Trầm Hạo Duyên tựa tiếu phi tiếu tán thưởng nói.
“Hừ! Cố lộng huyền hư thôi.” Thương Lan Hiên khinh thường hừ một cái, nói.
Phượng Vũ Cửu Thiên! Xem ra là thanh lâu mới mở tói phô trương thanh
thế mà thôi.
Trầm Hạo Duyên nghe xong, không có nói tiếp, chỉ là trong mắt hiện lên
thần sắc khác thường.
Mà ở một thuyền lớn khác, tên Phong Nguyệt lâu, khoang thuyền lầu hai có
một nam tử ngồi đó, ánh mắt cũng nhìn về phía thuyền Phượng Vũ Cửu
Thiên. Nam tử tầm hai bốn hai năm tuổi, mũi cao thẳng, môi mỏng manh,
mày kiếm, lông mi khẽ rung cụp
xuống che đi ánh mắt của hắn. Sườn mặt
anh tuấn, từng đường nét đẹp đến hoàn mĩ không tì vết.
Người này không ai khác chính là lão bản của Phong Nguyệt Lâu, ngũ công
tử Vận Thành Mộc Cẩm Thần.
Mộc Cẩm Thần đang nhìn Phượng Thiên Mị ánh mắt không hế có tính toán
hay khinh thường. Nếu nói hắn hắn có cảm giác gì với Phượng Thiên Mị, thì
chỉ có thể nói nữ tử này không đơn giản, một nữ tử thanh lâu bất thường.
Bên này
Thuyền Phượng Vũ Cửu Thiên đã chậm rãi hướng ra hồ, ánh mắt mọi người
cũng dần rời đi, du thuyền khôi phục tiếng cười tiếng hát như bình thường.
Mà Phượng Thiên Mị đám người không nhàn rỗi, trên lầu hai của thuyền, lụa
mỏng hồng trướng, theo gió phiêu lãng, từ ngoài nhìn vào chỉ thấy vài thân
ảnh dáng người nổi bật, tựa như tiên tử thần bí. Trong khoang thuyền, trên
bàn điểm tâm rượu ngon, thượng đẳng hảo trà, cái gì cần có đều có, quả
thực là hương thụ lớn nhất của nhân sinh!
“Hồng Kiều, lấy cầm đến mấy khúc tục khí như vậy, thật là làm nhục lỗ tai
của chúng ta, bổn tiểu thư đàn một khúc nhất định khiến bọn họ ngựng
ngùng thu tay.” Phượng Thiên Mị giọng điệu cuồng vọng, nhưng nàng quả thật
có tư cách cuồng vọng.
Tài nghệ đối nàng mà nói là một bữa ăn sáng, kiếp trước nàng là đặc công,
đặc công chính là cái gì cũng phải học, cho nên hiện tại mới biết nhiều.
Hồng Kiều vừa nghe, liền vội mang đi bên cạnh bàn lấy cầm đến“Tiểu thư,
cầm đến đây.”
“Tiểu thư đàn chúng ta nghe hoài không chán!” Bạch Nhan cười quyến rũ nói.
“Đúng vậy! Đúng vậy! Không thể tưởng được, tiểu thư biết nhiều khúc nhạc
hay như vậy.” Tư Diệu cũng vội vã phụ họa, một đôi sùng bái ánh mắt nhìn
Phượng Thiên Mị ứa ra tinh quang.
“Ha ha! Nghĩ đến có kẻ trưng ra bộ mặt hối hận, quả thực đại khoái nhân tâm a!” Tư Tình có chút đắc ý cười nói.
“Kẻ” này, bọn họ tự nhiên đều biết nói đến Thương Lan Hiên không thể nghi
ngờ.
quan tuấn dật phi phàm, bề ngoài toát ra một bộ cuồng ngạo không kềm
chế được, đáy mắt cũng là một cỗ nội liễm, người này, thâm tàng bất lộ a!
Trầm Hạo Duyên khóe miệng hơi hơi nâng, ánh mắt không không kinh
thường giống Thương Lan Hiên mà trần đầy tìm tòi nghiên cứu.
Trầm Hạo Duyên niên kỉ nhỏ lại dễ dàng có được chức đại học sĩ, không phải
là hắn có thân phận bối cảnh khiến các đại thần trong triều nể phục, mà là
tài hoa của hắn làm cho mọi người cam bái hạ phong, trừ bỏ phong lưu một
chút, hắn cũng không có biểu hiện gì bất lương.
“Phượng Vũ Cửu Thiên, tên này không sai, thuyền này trang trí cũng lịch sự
tao nhã.” Trầm Hạo Duyên tựa tiếu phi tiếu tán thưởng nói.
“Hừ! Cố lộng huyền hư thôi.” Thương Lan Hiên khinh thường hừ một cái, nói.
Phượng Vũ Cửu Thiên! Xem ra là thanh lâu mới mở tói phô trương thanh
thế mà thôi.
Trầm Hạo Duyên nghe xong, không có nói tiếp, chỉ là trong mắt hiện lên
thần sắc khác thường.
Mà ở một thuyền lớn khác, tên Phong Nguyệt lâu, khoang thuyền lầu hai có
một nam tử ngồi đó, ánh mắt cũng nhìn về phía thuyền Phượng Vũ Cửu
Thiên. Nam tử tầm hai bốn hai năm tuổi, mũi cao thẳng, môi mỏng manh,
mày kiếm, lông mi khẽ rung cụp
xuống che đi ánh mắt của hắn. Sườn mặt
anh tuấn, từng đường nét đẹp đến hoàn mĩ không tì vết.
Người này không ai khác chính là lão bản của Phong Nguyệt Lâu, ngũ công
tử Vận Thành Mộc Cẩm Thần.
Mộc Cẩm Thần đang nhìn Phượng Thiên Mị ánh mắt không hế có tính toán
hay khinh thường. Nếu nói hắn hắn có cảm giác gì với Phượng Thiên Mị, thì
chỉ có thể nói nữ tử này không đơn giản, một nữ tử thanh lâu bất thường.
Bên này
Thuyền Phượng Vũ Cửu Thiên đã chậm rãi hướng ra hồ, ánh mắt mọi người
cũng dần rời đi, du thuyền khôi phục tiếng cười tiếng hát như bình thường.
Mà Phượng Thiên Mị đám người không nhàn rỗi, trên lầu hai của thuyền, lụa
mỏng hồng trướng, theo gió phiêu lãng, từ ngoài nhìn vào chỉ thấy vài thân
ảnh dáng người nổi bật, tựa như tiên tử thần bí. Trong khoang thuyền, trên
bàn điểm tâm rượu ngon, thượng đẳng hảo trà, cái gì cần có đều có, quả
thực là hương thụ lớn nhất của nhân sinh!
“Hồng Kiều, lấy cầm đến mấy khúc tục khí như vậy, thật là làm nhục lỗ tai
của chúng ta, bổn tiểu thư đàn một khúc nhất định khiến bọn họ ngựng
ngùng thu tay.” Phượng Thiên Mị giọng điệu cuồng vọng, nhưng nàng quả thật
có tư cách cuồng vọng.
Tài nghệ đối nàng mà nói là một bữa ăn sáng, kiếp trước nàng là đặc công,
đặc công chính là cái gì cũng phải học, cho nên hiện tại mới biết nhiều.
Hồng Kiều vừa nghe, liền vội mang đi bên cạnh bàn lấy cầm đến“Tiểu thư,
cầm đến đây.”
“Tiểu thư đàn chúng ta nghe hoài không chán!” Bạch Nhan cười quyến rũ nói.
“Đúng vậy! Đúng vậy! Không thể tưởng được, tiểu thư biết nhiều khúc nhạc
hay như vậy.” Tư Diệu cũng vội vã phụ họa, một đôi sùng bái ánh mắt nhìn
Phượng Thiên Mị ứa ra tinh quang.
“Ha ha! Nghĩ đến có kẻ trưng ra bộ mặt hối hận, quả thực đại khoái nhân tâm a!” Tư Tình có chút đắc ý cười nói.
“Kẻ” này, bọn họ tự nhiên đều biết nói đến Thương Lan Hiên không thể nghi
ngờ.
Ngự Xà Cuồng Phi
Tác giả: A Mai Nhi
254 chương | 1,057 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Đêm đại hôn
Chương 2: Sườn phi hãm hại
Chương 3: Mất mạng đêm tân hôn
Chương 4: Thiên Mị dị thế
Chương 5: Thân thế bi thảm
Chương 6: Trùng sinh
Chương 7: Là người hay quỷ
Chương 8: Biến thành quỷ
Chương 9: Máu bị hút khô
Chương 10: Dung nhan tuyệt sắc
Chương 11: Qua đêm chỗ quỷ ở
Chương 12: Không phải người thường
Chương 13: Lá gan quá nhỏ
Chương 14: Ta có thể cứu nàng
Chương 15: Thu phục các nàng để mình dùng
Chương 16: Lấy Tư vì danh
Chương 17: Thu hồi đồ cưới
Chương 18: Hoả thiêu Vương phủ
Chương 19: Khiếp sợ
Chương 20: Khai thanh lâu
Chương 21: Tâm tư khác nhau
Chương 22: Không cánh mà bay
Chương 23: Đùa giỡn Hồng Kiều
Chương 24: Không được phép quỳ
Chương 25: Nhất thế một đôi người
Chương 26: Sát tinh tai tinh
Chương 27: Quỷ hồn quấy phá
Chương 28: Nói ra hành vi phạm tội
Chương 29: Cừu hận rất lớn
Chương 30: Bán sính lễ
Chương 31: Hai mươi vạn lượng
Chương 32: Khả năng ngự xà
Chương 33: Ngốc vương yêu nghiệt
Chương 34: Bị hắn nhận ra
Chương 35: Đối với nàng phụ trách
Chương 36: Bị theo dõi
Chương 37: Bị rắn cắn
Chương 38: Ngốc vương không ngốc
Chương 39: Vương quốc khác
Chương 40: Lòng người hoảng sợ
Chương 41: Thấp thỏm lo âu
Chương 42: Ức Phượng quận chúa
Chương 43: Muốn hắn đền mạng
Chương 44: Ngốc Vương trèo tường
Chương 45: Bị ép tới điên
Chương 46: Sản nghiệp của Hiên Vương
Chương 47: Ban đêm xông vào Quỷ Lâm
Chương 48: Thu phục đàn xà
Chương 49: Huyết Xà biến thân
Chương 50: Nam tử trúng cổ độc
Chương 51: Là Ngốc vương
Chương 52: Nhìn đủ chưa?
Chương 53: Ngốc Vương bị đau
Chương 54: Muốn gả cho tỷ tỷ
Chương 55: Muốn nắm tay
Chương 56: Mạch Mạch không có việc gì
Chương 57: Nữ tử Bạch y
Chương 58: Đêm đến thanh lâu
Chương 59: Mua Hoa Lại viện
Chương 60: Đứng phía sau màn
Chương 61: Thái độ bất mãn
Chương 62: Mua Vạn Hoa lâu
Chương 63: Ngươi là nữ nhân
Chương 64: Thủ đoạn tàn nhẫn
Chương 65: Phượng vũ cửu thiên
Chương 66: Chỉnh đốn thanh lâu
Chương 67: Cải tạo thành công
Chương 68: Ngũ đại công tử
Chương 69: Phô trương thanh thế
Chương 70: Du hồ đàn hát
Chương 71: Cửu ngưỡng đại danh
Chương 72: Diễm danh lan xa
Chương 73: Hiên vương là gà trống
Chương 74: Không phải không báo
Chương 75: Hiên vương bị thương
Chương 76: Vị trí chính phi
Chương 77: Khai thanh lâu
Chương 78: Càng vương theo dõi
Chương 79: Nam tử mang mặt nạ bạc
Chương 80: Tà long cuồng phượng
Chương 81: Tự có biện pháp
Chương 82: Không chừa thủ đoạn nào
Chương 83: Thiên tài buôn bán
Chương 84: Không phải là ngôc tử
Chương 85: Không hề kiêng kị
Chương 86: Nhắc lại chuyện xưa
Chương 87: Thu nhận oản diên
Chương 88: Tài tử tài nữ
Chương 89: Thần y công tử
Chương 90: Lời vàng ý ngọc
Chương 91: Tiền đặt cược kinh người
Chương 92: Cuộc so tài đêm hoa đăng
Chương 93: Lấy một địch nhiều
Chương 94: Không phải vật trong ao
Chương 95: Quỷ hồn thiên mị
Chương 96: Không cùng chí hướng
Chương 97: Giọng khách át giọng chủ
Chương 98: Mưu toan thất tín
Chương 99: Chẳng qua chỉ là mới bắt đầu
Chương 100: Mệnh bất do nhân
Chương 101: Phù chính vô vọng
Chương 102: Thiên Mị hồi phủ
Chương 103: Nham hiểm như thế
Chương 104: Á khẩu không trả lời được
Chương 105: Muốn nàng xin lỗi
Chương 106: Trả lại Đông Uyển
Chương 107: Có thù báo thù
Chương 108: Đánh mông hắn
Chương 109: Tự ý xông vào Vương phủ
Chương 110: Tới lấy tiền
Chương 111: Coi là kẻ địch
Chương 112: Huyết thống ruột thịt
Chương 113: Sẽ gặp báo ứng
Chương 114: Hai môi kề nhau
Chương 115: Ngốc thật hay giả ngốc
Chương 116: Ngày mai tiến cung
Chương 117: Không giống như xưa
Chương 118: Hoài nghi nàng
Chương 119: Đêm tối thăm dò phượng phủ
Chương 120: Bị phát hiện
Chương 121: Khiến cho người ta sợ hãi
Chương 122: Tới đúng lúc
Chương 123: Có âm mưu khác
Chương 124: Thiên Mị tiến cung
Chương 125: Công chúa của một nước
Chương 126: Phong ba trong cung
Chương 127: Phong ba liên hoàn
Chương 128: Muốn giết nàng
Chương 129: Đưa vào chỗ chết
Chương 130: Mạch Vương đến
Chương 131: Đẩy Thương Lan Mộng
Chương 132: Cực kỳ ác độc
Chương 133: Thay mặt nàng nhận tội
Chương 134: Thái hậu giá lâm
Chương 135: Chuyện gì xảy ra
Chương 136: Vấn đề quốc phong
Chương 137: Hổ dữ ăn thịt con
Chương 138: Biết mặt không biết lòng
Chương 139: Thất tín với người
Chương 140: Thực hiện hôn ước
Chương 141: Dò xét Vương gia ngốc
Chương 142: Quá vô sỉ
Chương 143: Thân phận mập mờ
Chương 144: Thái độ hung ác bị lộ
Chương 145: Âm mưu bại lộ
Chương 146: Sát thủ đột kích
Chương 147: Công chúa phái tới
Chương 148: Công chúa bị ngốc
Chương 149: Liên quan tới nàng
Chương 150: Điều tra Thiên Mị
Chương 151: Không nên nói
Chương 152: Cẩm vương tức giận
Chương 153: Tốc độ kinh người
Chương 154: Bạch Nhan ra mặt
Chương 155: Mưu triều soán vị
Chương 156: Ý đồ định trước
Chương 157: Mạc Vương mất khống chế
Chương 158: Hồng Kiều bị oan
Chương 159: Đánh Phương di nương
Chương 160: Hành hạ Phương thị
Chương 161: Té lộn mèo một cái
Chương 162: Tà Long xuất hiện
Chương 163: Lấy thân báo đáp
Chương 164: Đang đùa với lửa
Chương 165: Nỗi lòng Hiên Vương
Chương 166: Hiên Vương đến
Chương 167: Có thể cút
Chương 168: Thẩm vấn Xuân Hương
Chương 169: Thể diện quá lớn
Chương 170: Tranh đấu ngoài sáng trong tối
Chương 171: Tiên sư mày
Chương 172: Nhận ra Thiên Mị
Chương 173: Phù Vân Bạch Nhan
Chương 174: Hoạt tử nhân
Chương 175: Bí mật của Thương Lan Việt
Chương 176: Hắn ta không thể lưu
Chương 177: Thiên Mị bị thương
Chương 178: Thân phận của Tà Long
Chương 179: Không có việc gì
Chương 180: Cãi tới cãi lui
Chương 181: Truyền thuyết về bảo tàng
Chương 182: Tạo hóa trêu người
Chương 183: Không muốn nổi giận
Chương 184: Thiên Mị nổi giận
Chương 185: Suốt đêm không về
Chương 186: Không cảm thấy thẹn
Chương 187: Cẩm Vương ăn quả đắng
Chương 188: Lời đồn nổi lên
Chương 189: Không dám tiếp tục
Chương 190: Hoàng quyền – Hoàng tuyền
Chương 191: Kích động để làm gì
Chương 192: Trí nhớ không tốt
Chương 193: Mối hận của Vân Phi
Chương 194: Âm mưu của Tô Nhị Tịch
Chương 195: Rùa đen rụt đầu
Chương 196: Thiên Mị mất khống chế
Chương 197: Không phải nam nhân
Chương 198: Xe rung bên ngoài cung
Chương 199: Mạch không được tự nhiên
Chương 200: Bùng nổ mạnh mẽ như vậy
Chương 201: Kiệt tác của nàng
Chương 202: Tự mình đối phó
Chương 203: Vượt quá chức phận, làm thay việc của người khác
Chương 204: Không được như ý
Chương 205: Tội ác của Hiên Vương
Chương 206: Báo thù
Chương 207: Người quan trọng
Chương 208: Rốt cuộc là ai
Chương 209: Xử tử lăng trì
Chương 210: Sẽ như thế nào?
Chương 211: Trả gấp mười lần
Chương 212: Hiên Vương chết
Chương 213: Pháp sư Quý Thiên
Chương 214: Sống không bằng chết
Chương 215: Tự mình nhận lấy hậu quả xấu
Chương 216: Giết người đền mạng
Chương 217: Đạo trời khó tha
Chương 218: U mê không tỉnh
Chương 219: Đuổi cùng giết tận
Chương 220: Việc trên đời phần lớn không theo ý người
Chương 221: Rốt cuộc cũng chết
Chương 222: Nhân duyên quá tốt
Chương 223: Không ai thèm lấy
Chương 224: Đoạt Huyền Thiên lệnh
Chương 225: Nàng hối hận sao?
Chương 226: Không tiếc mọi thứ
Chương 227: Âm mưu bên ngoài
Chương 228: Thật vất vả
Chương 229: Không sợ chết
Chương 230: Nữ hiệp cuồng ngạo
Chương 231: Tiểu thư Mộc gia
Chương 232: Ngậm máu phun người
Chương 233: Cười gì mà cười
Chương 234: Tức giận dữ dội
Chương 235: Là ca ca đánh con
Chương 236: Bỗng nhiên tức giận
Chương 237: Mạch ghen
Chương 238: Việt vương ám sát
Chương 239: Thực hiện giao dịch
Chương 240: Lấy máu dung hòa
Chương 241: Du hồ
Chương 242: Không ai nhường ai
Chương 243: Xin tránh ra cho
Chương 244: Không phân rõ phải trái
Chương 245: Thiên Dao không cam lòng
Chương 246: Chuẩn bị tốt
Chương 247: Màu sắc kiêng kị trong cung yến
Chương 248: Chuyện nguy hiểm
Chương 249: Tiến cung khảo hạch
Chương 250: Tình thế ác liệt
Chương 251: Tình cảm thật tốt
Chương 252: Nàng là ác ma
Chương 253: Muốn gặp thì phải đi ngay
Chương 254: Âm mưu tạo phản
Không tìm thấy chương nào phù hợp