❖ Giới thiệu truyện
Mộ Bạch là một tiểu quỷ chuyên gây bóng đè.
Cứ đè người là có cơm ăn.
Gần đây cậu phụ trách đè một họa sĩ truyện tranh mới tốt nghiệp đại học.
Sau đó ba tháng liền Mộ Bạch không ăn được miếng cơm nào.
Cậu không rõ tại sao có người còn thức khuya hơn cả quỷ.
Mộ Bạch đành phải đổi mục tiêu khác.
Là chú út của họa sĩ kia.
Nghe nói mục tiêu mới là chủ tịch một công ty lớn, tính cách điềm đạm chín chắn, tính kỷ luật rất cao, mỗi ngày đều ngủ sớm dậy sớm.
Mộ Bạch hết sức vui vẻ, đêm nào cũng lén đè chủ tịch.
Cậu sợ đè lâu chủ tịch không thể ngủ sớm dậy sớm, vì vậy cậu rất hiểu chuyện, chỉ đè nửa ngày thôi.
Qua một thời gian ngắn, Mộ Bạch ăn uống no nê bắt đầu tiêu cực biếng nhác.
Nhưng chủ tịch ngày càng ngủ sớm hơn, thời gian ngủ cũng ngày càng dài hơn.
Cuối cùng dứt khoát ngủ cả ngày.
Thậm chí về sau bắt đầu đảo lộn ngày đêm.
Mộ Bạch cảm thấy quá kỳ lạ.
————
Đêm nào chủ tịch cũng thấy một tiểu quỷ tới đè mình.
Thân hình bé nhỏ, nằm sấp trên người anh lẩm bẩm "mình chỉ đè chút xíu thôi mình chỉ đè chút xíu thôi".
Có lần chủ tịch trở mình, nhìn thấy tiểu quỷ đè trên người anh lăn xuống lông lốc, lúc bò dậy còn lộ ra vẻ ngơ ngác.
Chủ tịch: "...."
Anh nghĩ hình như tiểu quỷ này cũng không lợi hại cho lắm.
Thế là chủ tịch đổi giường rộng hơn.
Nhưng dần dà thời gian tiểu quỷ tới đè anh ngày càng ít đi, sau đó không tới nữa.
Dù chủ tịch có ngủ sớm cỡ nào, ngủ cả ngày hoặc đảo lộn ngày đêm, thậm chí tắm rửa thắp nhang thì tiểu quỷ vẫn không tới.
Về sau chủ tịch chi ra một số tiền khủng mời thiên sư.
Sau khi bắt được tiểu quỷ, câu đầu tiên chủ tịch nói với tiểu quỷ là: "Em chạy đi đè ai rồi hả?"
Câu thứ hai là: "Hoa nhà không thơm bằng hoa dại đúng không?"
Mộ Bạch bị túm gáy: "????"
Cứ đè người là có cơm ăn.
Gần đây cậu phụ trách đè một họa sĩ truyện tranh mới tốt nghiệp đại học.
Sau đó ba tháng liền Mộ Bạch không ăn được miếng cơm nào.
Cậu không rõ tại sao có người còn thức khuya hơn cả quỷ.
Mộ Bạch đành phải đổi mục tiêu khác.
Là chú út của họa sĩ kia.
Nghe nói mục tiêu mới là chủ tịch một công ty lớn, tính cách điềm đạm chín chắn, tính kỷ luật rất cao, mỗi ngày đều ngủ sớm dậy sớm.
Mộ Bạch hết sức vui vẻ, đêm nào cũng lén đè chủ tịch.
Cậu sợ đè lâu chủ tịch không thể ngủ sớm dậy sớm, vì vậy cậu rất hiểu chuyện, chỉ đè nửa ngày thôi.
Qua một thời gian ngắn, Mộ Bạch ăn uống no nê bắt đầu tiêu cực biếng nhác.
Nhưng chủ tịch ngày càng ngủ sớm hơn, thời gian ngủ cũng ngày càng dài hơn.
Cuối cùng dứt khoát ngủ cả ngày.
Thậm chí về sau bắt đầu đảo lộn ngày đêm.
Mộ Bạch cảm thấy quá kỳ lạ.
————
Đêm nào chủ tịch cũng thấy một tiểu quỷ tới đè mình.
Thân hình bé nhỏ, nằm sấp trên người anh lẩm bẩm "mình chỉ đè chút xíu thôi mình chỉ đè chút xíu thôi".
Có lần chủ tịch trở mình, nhìn thấy tiểu quỷ đè trên người anh lăn xuống lông lốc, lúc bò dậy còn lộ ra vẻ ngơ ngác.
Chủ tịch: "...."
Anh nghĩ hình như tiểu quỷ này cũng không lợi hại cho lắm.
Thế là chủ tịch đổi giường rộng hơn.
Nhưng dần dà thời gian tiểu quỷ tới đè anh ngày càng ít đi, sau đó không tới nữa.
Dù chủ tịch có ngủ sớm cỡ nào, ngủ cả ngày hoặc đảo lộn ngày đêm, thậm chí tắm rửa thắp nhang thì tiểu quỷ vẫn không tới.
Về sau chủ tịch chi ra một số tiền khủng mời thiên sư.
Sau khi bắt được tiểu quỷ, câu đầu tiên chủ tịch nói với tiểu quỷ là: "Em chạy đi đè ai rồi hả?"
Câu thứ hai là: "Hoa nhà không thơm bằng hoa dại đúng không?"
Mộ Bạch bị túm gáy: "????"
❖ Danh sách chương
Tổng số: 89 chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan