Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 180: Cùng ta về nhà được không?
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cùng ta về nhà được không?
Ân Mạc vừa mới nhắm mắt chuẩn bị nghỉ ngơi lại không thể không gọi Hoa Liên dậy.
“Lại làm sao vậy?”
“Đạo Đức Thiên Tôn tìm đến rồi, chúng ta ra ngoài thôi.”
Hoa Liên bấy giờ mới nhớ đến, vừa thấy Ân Mạc xong là bị kéo luôn lên giường cả một ngày, căn bản đã quên mất có chuyện này.
Nàng ôm chăn ngồi trên giường một lát, đột nhiên mở miệng, “Lần này Đạo Đức Thiên Tôn không đi một mình.”
“Sao?”
Động tác mặc quần áo của Ân Mạc khựng lại, “Hắn đi cùng ai?”
“Ta làm sao mà biết được, trong đám Thánh Nhân kia ta chỉ mới gặp qua Trấn Nguyên Đại Tiên. Có điều ta cảm thấy người đó rất kỳ lạ, luôn nhìn chằm chằm vào ta, trước kia chúng ta cũng chưa từng gặp qua bao giờ.” Nhớ đến ánh mắt của người nọ, nàng liền thấy rờn rợn cả người.
“Không sao, gặp rồi sẽ biết thôi.” Người cảm thấy hứng thú với Hoa Liên cũng không ít, hy vọng không phải là người mà hắn nghĩ.
Thủ đoạn của Thánh Nhân đương nhiên là không thể so với người thường, mặc dù Đạo Đức Thiên Tôn không hiểu tại sao Hoa Liên lại chạy tới Hắc Huyết Doanh, nhưng giờ ông ta không có nhiều thời gian để suy nghĩ về chuyện này. Hiếm khi Như Lai lại nghĩ thoáng, quyết định giúp ông ta một tay, ông ta tuyệt đối không thể lãng phí cơ hội tốt như vậy. Có điều quang minh chính đại xông vào Hắc Huyết Doanh để cho đám tiểu bối nhìn thấy như vậy ít nhiều cũng có chút mất mặt, ông ta vận hành trí óc, suy nghĩ đối sách. Vừa hay bây giờ đang chiến trận, vậy cứ gọi mấy đứa Tiên Đế ra trận, rất nhanh, hai phe Tiên Đế và Ma Đế lại đánh nhau, trên chiến trường là một mảnh hỗn loạn.
Chờ Hắc Huyết Doanh trống trơn, Đạo Đức Thiên Tôn bấy giờ mới cùng tiến vào với Như Lai. Đi chưa được bao xa đã thấy mục tiêu lần này, hơn nữa không chỉ có mình nàng, Ân Mạc cũng đang ở bên cạnh. Bốn người từ xa đã dừng bước lại, Như Lai nhìn người đàn ông một thân ma khí quay cuồng phía đối diện, ánh mắt vô cùng phức tạp. Thái độ của Ân Mạc trái lại tự nhiên hơn nhiều, trên mặt điểm một nụ cười, chắp tay về phía hai người đối diện. “Thiên Tôn, Phật Tổ, đã lâu không gặp.”
“Ân Mạc, ngươi thế này… có phải là tự nguyện không?” Như Lai đột nhiên mở miệng hỏi.
“Phật Tổ là chỉ chuyện ta thành Ma?”
“Phải.”
“Đương nhiên là tự nguyện, trên thế gian này, ai dám ép ta.”
Giọng điệu cuồng vọng này của hắn khiến cho gương mặt Đạo Đức Thiên Tôn hiện lên vài phần khinh thường, nhưng Như Lai vẫn còn ở đây, ông ta đương nhiên không tiện mở miệng, chỉ có thể đứng một bên lắng nghe.
Trái lại, Như Lai không hề cảm thấy câu này có gì không ổn, chỉ có ánh mắt là trở nên hơi ảm đạm, “Lúc trước khi người tìm đến ta, ta đã từng nói, nếu ngươi sa vào Ma đạo, đích thân ta sẽ tự mình động thủ.” Người lấy giết chóc để tiến vào Phật môn có ma tính lớn nhất, ông ta cứ cho rằng với khả năng của Ân Mạc, mình sẽ không phải nhìn thấy ngày đó, ai ngờ, ngày đó vẫn cứ tới.
Ân Mạc vừa mới nhắm mắt chuẩn bị nghỉ ngơi lại không thể không gọi Hoa Liên dậy.
“Lại làm sao vậy?”
“Đạo Đức Thiên Tôn tìm đến rồi, chúng ta ra ngoài thôi.”
Hoa Liên bấy giờ mới nhớ đến, vừa thấy Ân Mạc xong là bị kéo luôn lên giường cả một ngày, căn bản đã quên mất có chuyện này.
Nàng ôm chăn ngồi trên giường một lát, đột nhiên mở miệng, “Lần này Đạo Đức Thiên Tôn không đi một mình.”
“Sao?”
Động tác mặc quần áo của Ân Mạc khựng lại, “Hắn đi cùng ai?”
“Ta làm sao mà biết được, trong đám Thánh Nhân kia ta chỉ mới gặp qua Trấn Nguyên Đại Tiên. Có điều ta cảm thấy người đó rất kỳ lạ, luôn nhìn chằm chằm vào ta, trước kia chúng ta cũng chưa từng gặp qua bao giờ.” Nhớ đến ánh mắt của người nọ, nàng liền thấy rờn rợn cả người.
“Không sao, gặp rồi sẽ biết thôi.” Người cảm thấy hứng thú với Hoa Liên cũng không ít, hy vọng không phải là người mà hắn nghĩ.
Thủ đoạn của Thánh Nhân đương nhiên là không thể so với người thường, mặc dù Đạo Đức Thiên Tôn không hiểu tại sao Hoa Liên lại chạy tới Hắc Huyết Doanh, nhưng giờ ông ta không có nhiều thời gian để suy nghĩ về chuyện này. Hiếm khi Như Lai lại nghĩ thoáng, quyết định giúp ông ta một tay, ông ta tuyệt đối không thể lãng phí cơ hội tốt như vậy. Có điều quang minh chính đại xông vào Hắc Huyết Doanh để cho đám tiểu bối nhìn thấy như vậy ít nhiều cũng có chút mất mặt, ông ta vận hành trí óc, suy nghĩ đối sách. Vừa hay bây giờ đang chiến trận, vậy cứ gọi mấy đứa Tiên Đế ra trận, rất nhanh, hai phe Tiên Đế và Ma Đế lại đánh nhau, trên chiến trường là một mảnh hỗn loạn.
Chờ Hắc Huyết Doanh trống trơn, Đạo Đức Thiên Tôn bấy giờ mới cùng tiến vào với Như Lai. Đi chưa được bao xa đã thấy mục tiêu lần này, hơn nữa không chỉ có mình nàng, Ân Mạc cũng đang ở bên cạnh. Bốn người từ xa đã dừng bước lại, Như Lai nhìn người đàn ông một thân ma khí quay cuồng phía đối diện, ánh mắt vô cùng phức tạp. Thái độ của Ân Mạc trái lại tự nhiên hơn nhiều, trên mặt điểm một nụ cười, chắp tay về phía hai người đối diện. “Thiên Tôn, Phật Tổ, đã lâu không gặp.”
“Ân Mạc, ngươi thế này… có phải là tự nguyện không?” Như Lai đột nhiên mở miệng hỏi.
“Phật Tổ là chỉ chuyện ta thành Ma?”
“Phải.”
“Đương nhiên là tự nguyện, trên thế gian này, ai dám ép ta.”
Giọng điệu cuồng vọng này của hắn khiến cho gương mặt Đạo Đức Thiên Tôn hiện lên vài phần khinh thường, nhưng Như Lai vẫn còn ở đây, ông ta đương nhiên không tiện mở miệng, chỉ có thể đứng một bên lắng nghe.
Trái lại, Như Lai không hề cảm thấy câu này có gì không ổn, chỉ có ánh mắt là trở nên hơi ảm đạm, “Lúc trước khi người tìm đến ta, ta đã từng nói, nếu ngươi sa vào Ma đạo, đích thân ta sẽ tự mình động thủ.” Người lấy giết chóc để tiến vào Phật môn có ma tính lớn nhất, ông ta cứ cho rằng với khả năng của Ân Mạc, mình sẽ không phải nhìn thấy ngày đó, ai ngờ, ngày đó vẫn cứ tới.
Ngự Phật
Tác giả: O Trích Thần
192 chương | 799 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Hòa thượng giả
Chương 2: Người của Hồ Khâu tới
Chương 3: Mẹ con chia lìa
Chương 4: Tam sinh bất hạnh
Chương 5: Một cái phất tay bay luôn
Chương 6: Nhập thế
Chương 7: Một chiêu định Càn Khôn
Chương 8: Bộ dạng rất khó coi
Chương 9: Phủ Quốc sư
Chương 10: Món hàng vô giá trị
Chương 11: Cửu Long thân
Chương 12: Trở lại Linh Sơn Tự
Chương 13: Đều là giả heo ăn cọp
Chương 14: Phong Biệt Tình
Chương 15: Một viên đá có lai lịch không nhỏ
Chương 16: Lệnh bài bên người
Chương 17: Phản ứng của La gia
Chương 18: Đứa bé từ trên trời rơi xuống
Chương 19: Ngã Phật từ bi
Chương 20: Lần sau tới rồi
Chương 21: Làm yêu quái không thể quá lương thiện
Chương 22: Linh cốt
Chương 23: Ân Mạc phiền phức đầy mình
Chương 24: Cuối cùng cũng đi
Chương 25: Tiểu Chỉ
Chương 26: Thành chủ Quân Hầu
Chương 27: Sen Tử San
Chương 28: Đột nhiên té xỉu
Chương 29: Thích thì lấy đi
Chương 30: Có trò hay để xem
Chương 31: Gặp lại Khổng Uyên
Chương 32: Kẻ nào kẻ nấy đều vô sỉ
Chương 33: Già tới hỏi tội
Chương 34: Tiểu nhị miễn phí
Chương 35: Khỉ làm đại vương
Chương 36: Ai giữ ai
Chương 37: Bỗng dưng có thêm một người cha
Chương 38: Theo bọn họ trở về
Chương 39: Trong có hổ ngoài sói
Chương 40: Từng thấy thứ đẹp hơn
Chương 41: Kim Luân tự
Chương 42: Có khách quý khác
Chương 43: Đột phá
Chương 44: Chín cánh hoa sen
Chương 45: Không thể không đi
Chương 46: Khổng Tước cũng sợ lạnh
Chương 47: Kẻ nào muốn lấy mạng ta, kẻ đó sẽ phải chết
Chương 48: Thú vui kinh tởm của Khổng đại thiếu gia
Chương 49: Đánh cuộc
Chương 50: Gặp mặt Giao Hoàng
Chương 51: Bị cắn ngược lại một cái
Chương 52: Thạch Hải nguy hiểm
Chương 53: Di tích Thái cổ
Chương 54: Biến dị
Chương 55: Bắt đầu hiến tế
Chương 56: Bạt xuất thế
Chương 57: Tên Xạ Nhật
Chương 58: Đột nhiên muốn thành hôn
Chương 59: Tiến vào Hồ Khâu
Chương 60: Cuối cùng cũng được mở mang tầm mắt
Chương 61: Chính là ý này
Chương 62: Mẹ con gặp nhau
Chương 63: Mang ngươi tới
Chương 64: Ở lại Hồ Khâu
Chương 65: Đan độc
Chương 66: Hẹn gặp ở Yêu Long huyệt
Chương 67: Yêu Long Xuất Thế
Chương 68: Bị Bắt
Chương 69: Huyết Ma
Chương 70: Trúng Độc
Chương 71: Nhân Mệnh, Thiên Định
Chương 72: Giương Cung Bạt Kiếm
Chương 73: Có Người Cản Đường
Chương 74: Hàn Độc
Chương 75: Đuổi Theo
Chương 76: Gia Sư Vấn An Bà
Chương 77: Trở Về Thành Nam Khê Sơn
Chương 78: Tin tức kinh hoàng
Chương 79: Sắp Đặt
Chương 80: Huyền Vũ Giáp
Chương 81: Nhìn Thấu Chân Thân
Chương 82: Nằm Cũng Có Thể Bị Bắt Cóc
Chương 83: Đan Sư Chân Chính
Chương 84: Cần Thì Cho Ngươi
Chương 85: Quyết Định Của Quân Hầu
Chương 86: Mất Tự Nhiên Cũng Đáng Yêu
Chương 87: Đốt Một Lần Cháy Sạch
Chương 88: Nhập Thế
Chương 89: Lại Đến Kim Luân Tự
Chương 90: Ta Sợ Cái Gì
Chương 91: Hắn phải phụ trách
Chương 92: Giao dịch với Ấn Thiên
Chương 93: Không thể nói lung tung
Chương 94: Không có lần sau
Chương 95: Ma trong lòng nàng
Chương 96: Nàng chịu đi theo ta chứ
Chương 97: Hồ Tộc có biến
Chương 98: Chặn lại
Chương 99: Tính kế
Chương 100: Ta thành toàn cho ngươi
Chương 101: Lưu cho ngươi một mạng
Chương 102: Giao dịch hay giao tình
Chương 103: Không thể dung được sao
Chương 104: Ta rất xác định
Chương 105: Qua cầu rút ván
Chương 106: Yêu Hoàng nhận lỗi
Chương 107: Đẩy ngã
Chương 108: Đi cùng con một chuyến
Chương 109: Kẻ thù gặp mặt
Chương 110: Liên thủ
Chương 111: Hôm Nay Tha Cho Ngươi
Chương 112: Mười năm quá ngắn
Chương 113: Bạn cũ gặp lại
Chương 114: Ta sẽ thắng
Chương 115: Tổ Long ấn
Chương 116: Nàng chính là chúng sinh
Chương 117: Náu mình trong Cách Thế kính
Chương 118: Độ kiếp
Chương 119: Già báo thù
Chương 120: Độ Thiên kiếp
Chương 121: Hòa nhau?
Chương 122: Bách Hoa Viên
Chương 123: Lăng Tiêu Yến
Chương 124: Đông Lâm tiên quân
Chương 125: Quang minh chính đại giết hắn
Chương 126: Thu hồi lại lời nói của ngươi đi
Chương 127: Giới thiệu cho Phật tổ
Chương 128: Say rượu
Chương 129: Tơ hồng
Chương 130: Thần khí Lưỡng Nghi đồ
Chương 131: Lợi lộc
Chương 132: Đại lễ tế Thiên Địa
Chương 133: Ta là Phật
Chương 134: Ngài có đổi không?
Chương 135: Giám thị
Chương 136: Cản đường
Chương 137: Núi Vĩnh Sinh
Chương 138: Huyết mạch tách rời
Chương 139: Một vị trí
Chương 140: Đánh không trả đòn
Chương 141: Vẫn không được làm sao bây giờ?
Chương 142: Thiệp mời
Chương 143: Trùng hợp?
Chương 144: Thiên tướng chấp pháp
Chương 145
Chương 146: Vào Thiên lao
Chương 147: Luôn có người làm chủ
Chương 148: So chiêu
Chương 149: Chuyện tình cảm
Chương 150: Cưỡng cầu không được
Chương 151: Thánh Nhân bá đạo
Chương 152: Bồi thường
Chương 153: Đàn ông không thể nhỏ nhen
Chương 154: Lần thứ hai
Chương 155: Nếu được may mắn…
Chương 156: Gặp Trời đố kị
Chương 157: Có gì mà không dám
Chương 158: Ta không giết hắn
Chương 159: Lưu đày Thiên Hà
Chương 160: Ngày xửa ngày xưa có một cậu bé
Chương 161: Huyết chú
Chương 162: Thứ thuộc về mình
Chương 163: Đất Họa Loạn
Chương 164: Thân tử Đạo tiêu
Chương 165: Tìm kiếm
Chương 166: Chàng có được không?
Chương 167: Mê tình Vu mộ
Chương 168: Hai người ở Ma giới
Chương 169: Tuyết Nguyên
Chương 170: Bạn cũ
Chương 171: Không bằng không gặp
Chương 172: Gật đầu chào hỏi
Chương 173: Sự thay đổi của Tạo Hóa
Chương 174: Có chút hiểu lầm
Chương 175: Lưỡi xán hoa sen
Chương 176: Điệu kiện hậu đãi
Chương 177: Giúp một việc
Chương 178: Hợp mưu
Chương 179: Sắc ma
Chương 180: Cùng ta về nhà được không?
Chương 181: Thiếu nợ nên trả
Chương 182: Hần khí thực sự
Chương 183: Chỉ là muốn hỏi một chút
Chương 184: Khổng Uyên mất tích
Chương 185: Long hồn quấn thân
Chương 186: Thiên Bi hạ thế
Chương 187: Kết thúc
Chương 188: Ngoại truyện 1
Chương 189: Ngoại Truyện 2
Chương 190: Ngoại Truyện 3
Chương 191: Ngoại Truyện 4
Chương 192: Ngoại Truyện 5
Không tìm thấy chương nào phù hợp