Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 65: Họa trên trời
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~18 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lăng Phong đau đầu.
Hắn chả buồn quan tâm mấy mối quan hệ gì đó. Hắn đang kết nối với những câu nói nghe lén được từ tên Triệu Hanh giao phó hạ nhân hôm nọ.
Lăng Phong thấy rõ, phiền phức tới.
Trương Bảo hôm đó thấy Triệu Hanh quen, nhất thời không nhận ra, về phủ nhớ ra nhưng không đi nhắc nhở Lăng Phong. Trong mắt Trương Bảo, có gì phải nhắc? Triệu Hanh thì sao, kim bài của Hoàng tử đã đưa ra, Hanh hay hành gì cũng như nhau.
Theo những gì Lăng Phong thấy, Triệu Hanh đang đánh bạc, một ván cực lớn.
Tráo con gái tội phản đem về làm của riêng, đây là quá liều lĩnh, liên lụy cả nhà hắn. Đồng thời, Lăng Phong cũng thấy sợ kẻ kia. Chuyện như vậy ngay cả hoàng đế làm cũng thấy vướng víu.
Nên biết, để có thể sắp xếp như vậy, Triệu Hanh phải làm sao đó che mắt Đại lý tự - Ngự sử đài - Hình hộ ba chỗ, móc ngoặc được với Tư ngục ti, Đô quan ti, Hình bộ ti ba ti, đánh tráo tử tội, quả thật quá kh*ng b*. Và cũng cho thấy hắn ta vì gái mà liều cỡ nào. Đáng mặt phong lưu.
Vậy tại sao Triệu Hanh còn để Lăng Phong thọc tay vào?
Vì Triệu Khánh.
Lần trước vì vướng Tần Vương Triệu Khánh, Triệu Hanh không dám ra tay cướp người hay làm bậy ngay. Lúc đó hắn không biết cân lượng của Lăng Phong ở phủ Hoàng tử ra sao. Giả dụ nếu hắn gây hấn, Triệu Khánh có vì Lăng Phong chơi lại hắn không? Nhìn thấy Trương Bảo, Triệu Hanh tạm thời nhịn lại.
Chuyện này về sau không còn là tranh cướp người nữa, mà là sợ bại lộ kế hoạch. Chỉ cần bị moi ra một mối, sẽ kéo theo cả đống chuyện khác. Chính vì thế Triệu Hanh mới ráo riết theo dõi. Ngày hôm nay, Triệu Hanh từ thủ hạ xác nhận được, Lăng Phong thậm chí còn chưa có tư cách khách khanh trong phủ Tần Vương, vì vậy quyết định ra tay.
Nói đến khách khanh, nên biết đi theo Tần Vương không phải cứ khơi khơi không chút lợi nhuận gì cả. Lăng Phong vẫn đang ở giai đoạn thử nghiệm, nên việc hắn cứ than thở mình thua thiệt là chưa đúng lúc mà thôi.
Thái tử ở Đông cung cũng thu khách khanh, nếu có bản lĩnh sẽ thăng Thái tử tân khách, quan phẩm có thể thăng đến chính tam phẩm, Đông cung đại thần, không đùa được.
Các Hoàng tử khác, tuy không thể như Thái tử, nhưng lấy cái bát cửu phẩm cho đám khách khanh không có gì khó.
Trở lại chuyện lần này. Triệu Hanh lần trước phân phó hạ nhân, Lăng Phong nghe lén được vài ý. Tên kia ý tứ nếu không thể cướp được về, vậy giết luôn hai nàng, và phải giết cả nhà "hắn", làm sạch sẽ.
Lúc đó Lăng Phong còn không biết chữ "hắn" kia là chỉ ai, cũng không rõ Triệu Hanh là thần thánh phương nào. Đại loại đi cá độ bị thua thì chửi tục đòi giết nhau chuyện thường thôi. Nhưng bây giờ biết thân phận người ta là tiểu vương gia, còn biết người kia nhiều khả năng muốn diệt khẩu. Vậy chuyện này rất nghiêm trọng rồi.
Điều Lăng Phong cảm thấy khó hiểu. Triệu Hanh thực sự vì một nữ nhân mà liều như vậy?
Chuyện này liên quan quá nhiều người, phong phanh dù chỉ một tiểu tiết cũng dễ bị móc ra. Yên Vương bị hoàng đế theo dõi sát không phải chuyện ngày một ngày hai, mọi cử động của Triệu Hanh ở kinh đều có người quan sát kia mà.
"Trừ khi ..." Lăng Phong bỗng nghĩ đến một khả năng.
Hắn trong suy nghĩ chợt nhớ đến cái tên Yến Vương Chu Lệ thời Minh.
Ngoài ra còn một kẻ nữa, An Lộc Sơn, người này cũng có con trai bị giam lỏng ở kinh thành. Mặc dù lịch sử khác nhau, nhưng xem như mấy vị đây là tham khảo đi.
Nếu đúng như cái suy nghĩ này, vậy thì sẽ mở được khá nhiều nút thắt.
Một là, Triệu Hanh về cơ bản không sợ bị lộ, hay còn nói mạng lưới của Yên Vương tại kinh thành đủ tin cậy để tiểu vương gia muốn che là che.
Hai là, Yên Vương không sợ dính líu đến tội phản, vì lão ta cũng ... sắp làm phản.
Triệu Hanh muốn giết người diệt khẩu, không phải vì sợ lộ, mà vì thời gian để lộ vẫn chưa tới. Thời điểm càng gần, cẩn thận càng phải cao.
"M* nó." Tự nhiên trên trời rơi xuống chuyện không đâu, Lăng Phong không khỏi muốn chửi tục.
Lăng Phong rất không muốn dính vào cái mớ bòng bong này, hắn thấy không đáng tẹo nào. Điều trước mắt là làm sao thoát khỏi cái đích ngắm của Triệu Hanh.
Lăng Phong nhăn mặt suy nghĩ nguyên nhân hậu quả, cố gắng tìm một cách giải quyết nhẹ nhàng nhất, rút lui khỏi cái họa trên trời rơi xuống.
Nếu bây giờ hắn thả hai tỷ muội ra, sẽ dẫn họa sát thân.
Lý do?
Như vậy chả phải nói cho Triệu Hanh biết, Lăng Phong đã biết nội tình rồi. Vì không đâu tự nhiên có Tần Vương kề bên còn thả người vô cớ. Bất kể bao nhiêu phần trăm nội tình, người ta nói "giết nhầm còn hơn bỏ sót". Mặc kệ Lăng Phong thả người theo kiểu nào, cũng đều chết chắc. Kể cả chạy sang nịnh hót xin tha, vậy càng chết nhanh. Bởi vì Lăng Phong trong mắt đối thủ chả là cái gì, không có tác dụng, chưa kể Triệu Hanh không ngán Triệu Khánh, đến ngai vàng của lão hoàng đế còn dám lật, con hắn là cái gì chứ?
Giả vờ vô tình thả ra? Tại sao không thả sớm, chờ bọn ta vây phủ mới thả, thả xong ngay cả giá trị giữ người trong tay cũng mất, Triệu Hanh xử còn chả nhanh hơn?
Thẳng mặt đối chiến, Lăng Phong nghĩ cũng không buồn nghĩ tiếp, hắn bây giờ cái gì cũng không có, chiến thế quái nào?
Nếu không thể thả ra, vậy chỉ có thể giữ lại, tiếp tục cái tuồng này, đặc biệt làm ra vẻ mình không biết gì, đi mua nha hoàn tình cờ vì háo sắc mà mua được mà thôi. Kéo dài thời gian đến lúc cái trò phản nghịch kia của Yên Vương lộ ra, lúc đó cũng không cần lo lắng Triệu Hanh theo sát đòi giết nữa, vả lại lúc đó chắc hẳn cha con hắn cũng không rảnh mà lo chưởng quầy như hắn.
Nhưng, có kịp không?
Hơn nữa, đây cũng chỉ là dự đoán, nếu là đoán sai, vẫn không thóat.
Phải tìm cách liên hệ Triệu Khánh, có lẽ chỉ có lão Nhị hiện ra lúc này mới cứu được. Nói mới nhớ, vứt nữ nhân ở đây cả mấy tuần vẫn không thèm tới, Triệu Khánh có khi nào quên mất rồi không?
Chỉ có điều. Tính tới tính lui, quên mất diễn viên chính.
Vương Diệu Mai sẽ không phối hợp với hắn diễn cái tuồng này.
Nàng ta rõ ràng tin tưởng toàn bộ vào Triệu Hanh, chứ không tin Lăng Phong.
Triệu Hanh lập kế hoạch từ đầu, có thế lực, có mạng lưới, cái gì cũng có. Nhìn thế nào Triệu Hanh cũng như hoàng tử cưỡi bạch mã đến cứu nàng ta. Còn tên Lăng Phong này, lúc này lại có vẻ giống quái vật đang muốn hại mình. Càng nhìn càng thấy không thuận mắt.
Vương Diệu Mai chỉ không biết là, Triệu Hanh đã chuyển mục đích từ cướp người sang giết sạch, thậm chí cả mình và muội muội.
Trời tối dần.
Lăng Phong tiến thoái lưỡng nan.
Mặc lão hớt hải chạy vào :
- Công tử, không ổn.
- Mẹ, dù có chuyện gì, ngài không được ra ngoài.
...
Lăng Phong căng thẳng đến mồ hôi vã ra cả tay.
Đêm nay là lần đầu tiên, Lăng Phong cảm nhận được sự đe dọa đến tính mạng cả nhà hắn. Trước kia hắn đều sống rất cá nhân, lúc nguy cấp đều chỉ nghĩ cho mỗi bản thân. Hôm nay cách nhìn của hắn đã khác. Hắn có Lâm thị, có Mặc lão.
Hắn cũng cảm nhận được sự bé nhỏ của mình. Lần trước bị Hà Mạch Dũng ra đòn uy h**p, Lăng Phong cũng chỉ thấy như chơi trò mạo hiểm, mọi thứ lướt qua quá nhanh.
Lần này khác hẳn, cảm giác đè nén cứ kéo dài từng giây từng phút. Người ta nói cái gì thời gian càng dài cũng càng dễ sinh loạn là vậy.
Lăng Phong vừa đi vừa hỏi :
- Bọn chúng hành động?
Mặc lão đưa một cây kiếm cho hắn, sau đó nói :
- Đã lên tới hai chục người.
- Có thể phá đường ra ngoài không?
- Có thể. Nhưng không chạy được mãi.
"Chạy? Chạy đi đâu? Chạy thế nào?"
Lăng Phong quả thật vô vọng, đối phương chưa hành động, không chạy đi tìm Kim Ngô vệ bảo an gì được. Chỉ sợ đám này mà ra tay kêu cũng không kịp. Triệu Khánh chưa bao giờ để lại cách liên lạc. Chỉ có tự lực cánh sinh.
Cũng may hình như Lăng Vân chưa về phủ, chỗ này khá tách biệt với đám Khương Vũ Y Lăng Vân. Không biết mấy tên ngoài kia tính tấn công ra sao? Xử lý rộng cỡ nào? Nếu như kéo theo cả nhóm Lăng Vân theo, thì lần này Lăng Phong quả thật tội nghiệt quá lớn. Chỉ một chút vớ vẩn, bốc đồng, kém hiểu biết, vậy mà mang họa sát thân, lại họa dính đến người xung quanh.
Hối hận cũng đã muộn.
Lăng Phong cố gắng tóm tắt tình hình :
- Tên công tử kia là Triệu Hanh, con trai Yên Vương. Hai tỷ muội trong kia là quận chúa bị xử phản tội lần nọ, bị tráo đổi. Chuyện lòng vòng ta không thể nói ngay. Chỉ biết đã chọc phải rắc rối. Tên Triệu Hanh kia muốn xử tất cả diệt khẩu.
Mặc lão rùng mình thở ra, không ngờ lại đụng đến toàn nhân vật lớn như vậy.
- Yên Vương lão bộc cũng nghe qua. Người này và Lâm lão tướng giao tình không cạn. Chỉ là, đám ngoài kia chỉ e không phải thân tín đến mức biết chuyện của Yên Vương và lão tướng quân năm xưa. Công tử lại không có bằng chứng chứng minh mình là cháu của lão tướng quân ...
Lăng Phong trầm mặc.
Hiện tại sau lưng hai người có khoảng chục thiếu niên. Đám thiếu niên này, kỹ thuật vẫn rất kém cỏi, đánh lộn với du đãng thì còn tạm được, trận kiểu này, sợ rằng vừa bước ra đã toi.
A Hổ vừa về đây, đang ở hậu viện, xem ra sẽ không liều mạng vì Lăng Phong, thứ hai cũng không biết hắn có cao thủ như vẻ điên cuồng của hắn hay không nữa?
Chỉ có A Quyền, có điều quái lạ, không thấy hắn đâu.
Lăng Phong nghĩ rồi nói :
- M*, đánh thì đánh. Mặc lão, ưu tiên mẫu thân, có gì cứu bà đột phá ra trước nhất.
- Vậy còn công tử?
- Đừng để ý ta, chuyện này do ta gây ra.
Chuyện này hắn gây hắn chịu. Ngoài mẫu thân ra, người khác hắn chả quản nữa, có quản cũng không nổi. Ngay cả Tô Đóa Nhi Lăng Phong cũng cho ra ngoài. Nói cho cùng, nàng ta là người của Hoàng tử, lúc này thực muốn chửi vị Hoàng tử kia, vứt người cho mình, bây giờ ngay cả sắp chết cũng không thấy giơ tay cứu, hắn mới chả rảnh đi cung phụng cho tên kia nữa, giận lây sang Tô mỹ nữ.
Vừa nói xong, đã thấy vài cái bóng phi lên tường phía trước, sau đó rớt xuống khoảng sân đối diện hắn và Mặc lão.
Khinh công như vậy, chứng tỏ toàn cao thủ, ít nhất lúc trước đối mặt Hà Mạch Dũng, Lăng Phong cũng có cảm giác đối phương có thân pháp kiểu này.
"M* nó, bắt đầu rồi. Không cho anh em thở gì cả."
Hắn chả buồn quan tâm mấy mối quan hệ gì đó. Hắn đang kết nối với những câu nói nghe lén được từ tên Triệu Hanh giao phó hạ nhân hôm nọ.
Lăng Phong thấy rõ, phiền phức tới.
Trương Bảo hôm đó thấy Triệu Hanh quen, nhất thời không nhận ra, về phủ nhớ ra nhưng không đi nhắc nhở Lăng Phong. Trong mắt Trương Bảo, có gì phải nhắc? Triệu Hanh thì sao, kim bài của Hoàng tử đã đưa ra, Hanh hay hành gì cũng như nhau.
Theo những gì Lăng Phong thấy, Triệu Hanh đang đánh bạc, một ván cực lớn.
Tráo con gái tội phản đem về làm của riêng, đây là quá liều lĩnh, liên lụy cả nhà hắn. Đồng thời, Lăng Phong cũng thấy sợ kẻ kia. Chuyện như vậy ngay cả hoàng đế làm cũng thấy vướng víu.
Nên biết, để có thể sắp xếp như vậy, Triệu Hanh phải làm sao đó che mắt Đại lý tự - Ngự sử đài - Hình hộ ba chỗ, móc ngoặc được với Tư ngục ti, Đô quan ti, Hình bộ ti ba ti, đánh tráo tử tội, quả thật quá kh*ng b*. Và cũng cho thấy hắn ta vì gái mà liều cỡ nào. Đáng mặt phong lưu.
Vậy tại sao Triệu Hanh còn để Lăng Phong thọc tay vào?
Vì Triệu Khánh.
Lần trước vì vướng Tần Vương Triệu Khánh, Triệu Hanh không dám ra tay cướp người hay làm bậy ngay. Lúc đó hắn không biết cân lượng của Lăng Phong ở phủ Hoàng tử ra sao. Giả dụ nếu hắn gây hấn, Triệu Khánh có vì Lăng Phong chơi lại hắn không? Nhìn thấy Trương Bảo, Triệu Hanh tạm thời nhịn lại.
Chuyện này về sau không còn là tranh cướp người nữa, mà là sợ bại lộ kế hoạch. Chỉ cần bị moi ra một mối, sẽ kéo theo cả đống chuyện khác. Chính vì thế Triệu Hanh mới ráo riết theo dõi. Ngày hôm nay, Triệu Hanh từ thủ hạ xác nhận được, Lăng Phong thậm chí còn chưa có tư cách khách khanh trong phủ Tần Vương, vì vậy quyết định ra tay.
Nói đến khách khanh, nên biết đi theo Tần Vương không phải cứ khơi khơi không chút lợi nhuận gì cả. Lăng Phong vẫn đang ở giai đoạn thử nghiệm, nên việc hắn cứ than thở mình thua thiệt là chưa đúng lúc mà thôi.
Thái tử ở Đông cung cũng thu khách khanh, nếu có bản lĩnh sẽ thăng Thái tử tân khách, quan phẩm có thể thăng đến chính tam phẩm, Đông cung đại thần, không đùa được.
Các Hoàng tử khác, tuy không thể như Thái tử, nhưng lấy cái bát cửu phẩm cho đám khách khanh không có gì khó.
Trở lại chuyện lần này. Triệu Hanh lần trước phân phó hạ nhân, Lăng Phong nghe lén được vài ý. Tên kia ý tứ nếu không thể cướp được về, vậy giết luôn hai nàng, và phải giết cả nhà "hắn", làm sạch sẽ.
Lúc đó Lăng Phong còn không biết chữ "hắn" kia là chỉ ai, cũng không rõ Triệu Hanh là thần thánh phương nào. Đại loại đi cá độ bị thua thì chửi tục đòi giết nhau chuyện thường thôi. Nhưng bây giờ biết thân phận người ta là tiểu vương gia, còn biết người kia nhiều khả năng muốn diệt khẩu. Vậy chuyện này rất nghiêm trọng rồi.
Điều Lăng Phong cảm thấy khó hiểu. Triệu Hanh thực sự vì một nữ nhân mà liều như vậy?
Chuyện này liên quan quá nhiều người, phong phanh dù chỉ một tiểu tiết cũng dễ bị móc ra. Yên Vương bị hoàng đế theo dõi sát không phải chuyện ngày một ngày hai, mọi cử động của Triệu Hanh ở kinh đều có người quan sát kia mà.
"Trừ khi ..." Lăng Phong bỗng nghĩ đến một khả năng.
Hắn trong suy nghĩ chợt nhớ đến cái tên Yến Vương Chu Lệ thời Minh.
Ngoài ra còn một kẻ nữa, An Lộc Sơn, người này cũng có con trai bị giam lỏng ở kinh thành. Mặc dù lịch sử khác nhau, nhưng xem như mấy vị đây là tham khảo đi.
Nếu đúng như cái suy nghĩ này, vậy thì sẽ mở được khá nhiều nút thắt.
Một là, Triệu Hanh về cơ bản không sợ bị lộ, hay còn nói mạng lưới của Yên Vương tại kinh thành đủ tin cậy để tiểu vương gia muốn che là che.
Hai là, Yên Vương không sợ dính líu đến tội phản, vì lão ta cũng ... sắp làm phản.
Triệu Hanh muốn giết người diệt khẩu, không phải vì sợ lộ, mà vì thời gian để lộ vẫn chưa tới. Thời điểm càng gần, cẩn thận càng phải cao.
"M* nó." Tự nhiên trên trời rơi xuống chuyện không đâu, Lăng Phong không khỏi muốn chửi tục.
Lăng Phong rất không muốn dính vào cái mớ bòng bong này, hắn thấy không đáng tẹo nào. Điều trước mắt là làm sao thoát khỏi cái đích ngắm của Triệu Hanh.
Lăng Phong nhăn mặt suy nghĩ nguyên nhân hậu quả, cố gắng tìm một cách giải quyết nhẹ nhàng nhất, rút lui khỏi cái họa trên trời rơi xuống.
Nếu bây giờ hắn thả hai tỷ muội ra, sẽ dẫn họa sát thân.
Lý do?
Như vậy chả phải nói cho Triệu Hanh biết, Lăng Phong đã biết nội tình rồi. Vì không đâu tự nhiên có Tần Vương kề bên còn thả người vô cớ. Bất kể bao nhiêu phần trăm nội tình, người ta nói "giết nhầm còn hơn bỏ sót". Mặc kệ Lăng Phong thả người theo kiểu nào, cũng đều chết chắc. Kể cả chạy sang nịnh hót xin tha, vậy càng chết nhanh. Bởi vì Lăng Phong trong mắt đối thủ chả là cái gì, không có tác dụng, chưa kể Triệu Hanh không ngán Triệu Khánh, đến ngai vàng của lão hoàng đế còn dám lật, con hắn là cái gì chứ?
Giả vờ vô tình thả ra? Tại sao không thả sớm, chờ bọn ta vây phủ mới thả, thả xong ngay cả giá trị giữ người trong tay cũng mất, Triệu Hanh xử còn chả nhanh hơn?
Thẳng mặt đối chiến, Lăng Phong nghĩ cũng không buồn nghĩ tiếp, hắn bây giờ cái gì cũng không có, chiến thế quái nào?
Nếu không thể thả ra, vậy chỉ có thể giữ lại, tiếp tục cái tuồng này, đặc biệt làm ra vẻ mình không biết gì, đi mua nha hoàn tình cờ vì háo sắc mà mua được mà thôi. Kéo dài thời gian đến lúc cái trò phản nghịch kia của Yên Vương lộ ra, lúc đó cũng không cần lo lắng Triệu Hanh theo sát đòi giết nữa, vả lại lúc đó chắc hẳn cha con hắn cũng không rảnh mà lo chưởng quầy như hắn.
Nhưng, có kịp không?
Hơn nữa, đây cũng chỉ là dự đoán, nếu là đoán sai, vẫn không thóat.
Phải tìm cách liên hệ Triệu Khánh, có lẽ chỉ có lão Nhị hiện ra lúc này mới cứu được. Nói mới nhớ, vứt nữ nhân ở đây cả mấy tuần vẫn không thèm tới, Triệu Khánh có khi nào quên mất rồi không?
Chỉ có điều. Tính tới tính lui, quên mất diễn viên chính.
Vương Diệu Mai sẽ không phối hợp với hắn diễn cái tuồng này.
Nàng ta rõ ràng tin tưởng toàn bộ vào Triệu Hanh, chứ không tin Lăng Phong.
Triệu Hanh lập kế hoạch từ đầu, có thế lực, có mạng lưới, cái gì cũng có. Nhìn thế nào Triệu Hanh cũng như hoàng tử cưỡi bạch mã đến cứu nàng ta. Còn tên Lăng Phong này, lúc này lại có vẻ giống quái vật đang muốn hại mình. Càng nhìn càng thấy không thuận mắt.
Vương Diệu Mai chỉ không biết là, Triệu Hanh đã chuyển mục đích từ cướp người sang giết sạch, thậm chí cả mình và muội muội.
Trời tối dần.
Lăng Phong tiến thoái lưỡng nan.
Mặc lão hớt hải chạy vào :
- Công tử, không ổn.
- Mẹ, dù có chuyện gì, ngài không được ra ngoài.
...
Lăng Phong căng thẳng đến mồ hôi vã ra cả tay.
Đêm nay là lần đầu tiên, Lăng Phong cảm nhận được sự đe dọa đến tính mạng cả nhà hắn. Trước kia hắn đều sống rất cá nhân, lúc nguy cấp đều chỉ nghĩ cho mỗi bản thân. Hôm nay cách nhìn của hắn đã khác. Hắn có Lâm thị, có Mặc lão.
Hắn cũng cảm nhận được sự bé nhỏ của mình. Lần trước bị Hà Mạch Dũng ra đòn uy h**p, Lăng Phong cũng chỉ thấy như chơi trò mạo hiểm, mọi thứ lướt qua quá nhanh.
Lần này khác hẳn, cảm giác đè nén cứ kéo dài từng giây từng phút. Người ta nói cái gì thời gian càng dài cũng càng dễ sinh loạn là vậy.
Lăng Phong vừa đi vừa hỏi :
- Bọn chúng hành động?
Mặc lão đưa một cây kiếm cho hắn, sau đó nói :
- Đã lên tới hai chục người.
- Có thể phá đường ra ngoài không?
- Có thể. Nhưng không chạy được mãi.
"Chạy? Chạy đi đâu? Chạy thế nào?"
Lăng Phong quả thật vô vọng, đối phương chưa hành động, không chạy đi tìm Kim Ngô vệ bảo an gì được. Chỉ sợ đám này mà ra tay kêu cũng không kịp. Triệu Khánh chưa bao giờ để lại cách liên lạc. Chỉ có tự lực cánh sinh.
Cũng may hình như Lăng Vân chưa về phủ, chỗ này khá tách biệt với đám Khương Vũ Y Lăng Vân. Không biết mấy tên ngoài kia tính tấn công ra sao? Xử lý rộng cỡ nào? Nếu như kéo theo cả nhóm Lăng Vân theo, thì lần này Lăng Phong quả thật tội nghiệt quá lớn. Chỉ một chút vớ vẩn, bốc đồng, kém hiểu biết, vậy mà mang họa sát thân, lại họa dính đến người xung quanh.
Hối hận cũng đã muộn.
Lăng Phong cố gắng tóm tắt tình hình :
- Tên công tử kia là Triệu Hanh, con trai Yên Vương. Hai tỷ muội trong kia là quận chúa bị xử phản tội lần nọ, bị tráo đổi. Chuyện lòng vòng ta không thể nói ngay. Chỉ biết đã chọc phải rắc rối. Tên Triệu Hanh kia muốn xử tất cả diệt khẩu.
Mặc lão rùng mình thở ra, không ngờ lại đụng đến toàn nhân vật lớn như vậy.
- Yên Vương lão bộc cũng nghe qua. Người này và Lâm lão tướng giao tình không cạn. Chỉ là, đám ngoài kia chỉ e không phải thân tín đến mức biết chuyện của Yên Vương và lão tướng quân năm xưa. Công tử lại không có bằng chứng chứng minh mình là cháu của lão tướng quân ...
Lăng Phong trầm mặc.
Hiện tại sau lưng hai người có khoảng chục thiếu niên. Đám thiếu niên này, kỹ thuật vẫn rất kém cỏi, đánh lộn với du đãng thì còn tạm được, trận kiểu này, sợ rằng vừa bước ra đã toi.
A Hổ vừa về đây, đang ở hậu viện, xem ra sẽ không liều mạng vì Lăng Phong, thứ hai cũng không biết hắn có cao thủ như vẻ điên cuồng của hắn hay không nữa?
Chỉ có A Quyền, có điều quái lạ, không thấy hắn đâu.
Lăng Phong nghĩ rồi nói :
- M*, đánh thì đánh. Mặc lão, ưu tiên mẫu thân, có gì cứu bà đột phá ra trước nhất.
- Vậy còn công tử?
- Đừng để ý ta, chuyện này do ta gây ra.
Chuyện này hắn gây hắn chịu. Ngoài mẫu thân ra, người khác hắn chả quản nữa, có quản cũng không nổi. Ngay cả Tô Đóa Nhi Lăng Phong cũng cho ra ngoài. Nói cho cùng, nàng ta là người của Hoàng tử, lúc này thực muốn chửi vị Hoàng tử kia, vứt người cho mình, bây giờ ngay cả sắp chết cũng không thấy giơ tay cứu, hắn mới chả rảnh đi cung phụng cho tên kia nữa, giận lây sang Tô mỹ nữ.
Vừa nói xong, đã thấy vài cái bóng phi lên tường phía trước, sau đó rớt xuống khoảng sân đối diện hắn và Mặc lão.
Khinh công như vậy, chứng tỏ toàn cao thủ, ít nhất lúc trước đối mặt Hà Mạch Dũng, Lăng Phong cũng có cảm giác đối phương có thân pháp kiểu này.
"M* nó, bắt đầu rồi. Không cho anh em thở gì cả."
Mật Thám Phong Vân
Tác giả: Thần Long
414 chương | 1,103 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Giới thiệu
Chương Quyển 1 - 2: Diêm vương còn chửi, ngán gì dị giới
Chương Quyển 1 - 3: Mặt thú dạ thú nốt
Chương Quyển 1 - 4: Cách mạng vẫn chưa nổ ra
Chương Quyển 1 - 5: Làm nam chính không dễ
Chương Quyển 1 - 6: Lần thứ mấy?
Chương Quyển 1 - 7: Đã lâu không chạm nữ nhân
Chương Quyển 1 - 8: Dẫn con dâu về nhà
Chương Quyển 1 - 9: Về tô châu
Chương Quyển 1 - 10: Deja vu
Chương Quyển 1 - 11: Lão dê già
Chương Quyển 1 - 12: Ma nữ vụng về
Chương Quyển 1 - 13: Thân phận đầu tiên
Chương Quyển 1 - 14: Cân bị đuổi khỏi Giang Nam
Chương Quyển 1 - 15: Chưa kịp sờ nắn đã phải đi ra
Chương Quyển 1 - 16: Rất to tròn
Chương Quyển 1 - 17: Mỹ nữ lên đài
Chương Quyển 1 - 18: Lên giường nghe đàn?
Chương Quyển 1 - 19: Nửa đêm bắt trộm
Chương Quyển 1 - 20: Xuân lan thu cúc
Chương Quyển 1 - 21: Mục tiêu
Chương Quyển 1 - 22: Ngày cuối năm
Chương Quyển 1 - 23: Ngắm gái chả lẽ không được?
Chương Quyển 1 - 24: Từ cướp đêm lên chưởng quỹ
Chương Quyển 1 - 25: Thiệp mời
Chương Quyển 1 - 26: Friendzoned
Chương Quyển 1 - 27: Trở về
Chương Quyển 2 - 28: Phong Vân bắt đầu
Chương Quyển 2 - 29: Sửa hay để nguyên
Chương Quyển 2 - 30: Làm giàu không khó?
Chương Quyển 2 - 31: Lăng Vân hẹn hò
Chương Quyển 2 - 32: Siêu cấp mắt thần
Chương Quyển 2 - 33: Không nhão thành trái mướp mới kỳ lạ
Chương Quyển 2 - 34: Khảo sát thị trường
Chương Quyển 2 - 35: Tặng thì tặng sớm
Chương Quyển 2 - 36: Lấy hay không lấy?
Chương Quyển 2 - 37: Phá quán?
Chương Quyển 2 - 38: Đổ thần
Chương Quyển 2 - 39: Hồng phu nhân
Chương Quyển 2 - 40: Thần thức đối chiến
Chương Quyển 2 - 41: Hẹn hò
Chương Quyển 2 - 42: Thuấn di?
Chương Quyển 2 - 43: Lần đầu thật thảm
Chương Quyển 2 - 44: Nhập ma?
Chương Quyển 2 - 45: Trong cái rủi có cái may
Chương Quyển 2 - 46: Hoạt bất lưu thủ
Chương Quyển 2 - 47: Bộ này chẳng phải mặc rồi sao?
Chương Quyển 2 - 48: Không tệ, đáng tiền
Chương Quyển 2 - 49: Ở dưới bị yếu sao, toàn dùng tay?
Chương Quyển 2 - 50: Rung động
Chương Quyển 2 - 51: Triệu khánh
Chương Quyển 2 - 52: Gặp lại Đóa Nhi
Chương Quyển 2 - 53: Xếp cái gì? Xếp hình sao?
Chương Quyển 2 - 54: Lại dẫn con dâu về nhà?
Chương Quyển 2 - 55: Mày là trâu à?
Chương Quyển 2 - 56: Rồng rắn trâu chó
Chương Quyển 2 - 57: Nàng ta là gì của ngươi?
Chương Quyển 2 - 58: Tham không có tội
Chương Quyển 2 - 59: Học hành thi cử
Chương Quyển 2 - 60: Chợ bán ngườii
Chương Quyển 2 - 61: Cao thủ 250, nha hoàn 400
Chương Quyển 2 - 62: Kỹ năng tán gái
Chương Quyển 2 - 63: Giày cao gót
Chương Quyển 2 - 64: Thân phận hỗn loạn
Chương Quyển 2 - 65: Họa trên trời
Chương Quyển 2 - 66: Không cho thở
Chương Quyển 2 - 67: Choáng thuật
Chương Quyển 2 - 68: Thần bí nhân
Chương Quyển 2 - 69: Ta sẽ chịu trách nhiệm
Chương Quyển 2 - 70: Nóng
Chương Quyển 2 - 71: Chân ngươi làm sao vậy?
Chương Quyển 2 - 72: Thiên ma truy hồn đao
Chương Quyển 2 - 73: Vợ người ta?
Chương Quyển 3 - 74: Muối hay vàng?
Chương Quyển 3 - 75: Vào tổng đà gọi lão đại
Chương Quyển 3 - 76: Quật tung Diêm bang
Chương Quyển 3 - 77: Kết nghĩa huynh đệ
Chương Quyển 3 - 78: Khổ luyện
Chương Quyển 3 - 79: Đồng tử công
Chương Quyển 3 - 80: Công tôn dao
Chương Quyển 3 - 81: Bão Độc trại
Chương Quyển 3 - 82: Phượng vũ cửu thiên
Chương Quyển 3 - 83: Rút ruột
Chương Quyển 3 - 84: Tạo điều kiện
Chương Quyển 3 - 85: Truyền tin
Chương Quyển 3 - 86: Mỹ nữ đều bỏ đi
Chương Quyển 3 - 87: Ảo ảnh?
Chương Quyển 3 - 88: Kiếm khí khắp trời
Chương Quyển 3 - 89: Tiên nữ?
Chương Quyển 3 - 90: Nóng hổi
Chương Quyển 3 - 91: Vô cùng nóng hổi
Chương Quyển 3 - 92: Nóng người khỏa thân
Chương Quyển 3 - 93: Toàn Chân giáo
Chương Quyển 3 - 94: Nhập môn
Chương Quyển 3 - 95: Nội tu
Chương Quyển 3 - 96: Thi Độc thuật
Chương Quyển 3 - 97: Như chưa hề quen
Chương Quyển 3 - 98: Tối nay ta ngủ với ngươi
Chương Quyển 3 - 99: Thần tiên cũng đói
Chương Quyển 3 - 100: Liếc mắt có gì đặc biệt?
Chương Quyển 3 - 101: Thế lực võ lâm
Chương Quyển 3 - 102: Tin xấu
Chương Quyển 3 - 103: Hối hận
Chương Quyển 3 - 104: Nữ phù thủy
Chương Quyển 3 - 105: Mật thám tự
Chương Quyển 3 - 106: Bị ám sát?
Chương Quyển 4 - 107: Mật Thám ty
Chương Quyển 4 - 108: Vài chỗ không hề nhỏ
Chương Quyển 4 - 109: Phi thân cứu mỹ
Chương Quyển 4 - 110: Giết hụt
Chương Quyển 4 - 111: Sao chổi
Chương Quyển 4 - 112: Thiên mệnh
Chương Quyển 4 - 113: Có trứng hay không?
Chương Quyển 4 - 114: Không phải dị giới?
Chương Quyển 4 - 115: Sói tổ
Chương Quyển 4 - 116: Ta đi cùng ngươi
Chương Quyển 4 - 117: Ta cũng đi cùng luôn
Chương Quyển 4 - 118: Tìm nhau
Chương Quyển 4 - 119: Từ chối làm quan
Chương Quyển 4 - 120: Ngươi thich như thế nào
Chương Quyển 4 - 121: 108 ma đầu
Chương Quyển 4 - 122: Lý sư sư
Chương Quyển 4 - 123: Uống nửa bụng nước thì lên
Chương Quyển 4 - 124: Quận chúa Bắc Kim
Chương Quyển 4 - 125: Luyện công phải chăm chỉ
Chương Quyển 4 - 126: Đạn lạc
Chương Quyển 4 - 127: Đại hội luận kiếm
Chương Quyển 4 - 128: Kiếm thuật
Chương Quyển 4 - 129: Lưỡng nghi hộ tâm
Chương Quyển 4 - 130: Nghi thức cách mạng
Chương Quyển 4 - 131: Quận chúa Kim quốc
Chương Quyển 4 - 132: Đẹp thì phải chửi
Chương Quyển 4 - 133: Yêu nghiệt
Chương Quyển 4 - 134: Nàng tắm bằng hoa à?
Chương Quyển 4 - 135: Tra khảo cần có phong cách
Chương Quyển 4 - 136: Tình yêu cần có chất lượng
Chương Quyển 4 - 137: Thở dài
Chương Quyển 4 - 138: Cô bé người Liêu
Chương Quyển 4 - 139: Kẻ thù tự sinh ra
Chương Quyển 5 - 140: Nam phủ
Chương Quyển 5 - 141: Nữ nhân cũng mộng xuân
Chương Quyển 5 - 142: Ta không chết dễ vậy
Chương Quyển 5 - 143: Giới hạn
Chương Quyển 5 - 144: Cái cớ
Chương Quyển 5 - 145: Cho ta nghỉ một lát
Chương Quyển 5 - 146: Chỉ dành cho ngươi
Chương Quyển 5 - 147: Bắt bướm
Chương Quyển 5 - 148: Kẻ thù chung
Chương Quyển 5 - 149: Nhìn lén
Chương Quyển 5 - 150: Hóa ra lại là đồng minh
Chương Quyển 5 - 151: Kỷ niệm một năm ngày ăn hành
Chương Quyển 5 - 152: Cho ta nghỉ một lát
Chương Quyển 5 - 153: Chiến thuât xe buýt hai tầng
Chương Quyển 5 - 154: Hoa sát thân
Chương Quyển 5 - 155: Chịu hay không?
Chương Quyển 5 - 156: Ta sai, đều là ta sai
Chương Quyển 5 - 157: Cơ hội ngàn vàng
Chương Quyển 5 - 158: Ngoéo tay
Chương Quyển 5 - 159: Thiên sát cô tinh
Chương Quyển 5 - 160: Từ tử lăng
Chương Quyển 5 - 161: Cạm bẫy
Chương Quyển 5 - 162: Nụ hôn châu Âu
Chương Quyển 5 - 163: Lộ tẩy
Chương Quyển 5 - 164: Căng
Chương Quyển 5 - 165: Đột phá?
Chương Quyển 5 - 166: Cổ tộc
Chương Quyển 5 - 167: Đổi chủ
Chương Quyển 5 - 168: Lòng nữ nhân khó dò
Chương Quyển 5 - 169: Ngưu lang chức nữ
Chương Quyển 5 - 170: Ma đạo phân tranh
Chương Quyển 5 - 171: Đều đã chết
Chương Quyển 5 - 172: Con tin dâng tới cửa
Chương Quyển 5 - 173: Rời đại danh
Chương Quyển 6 - 174: Đại sư xả thân
Chương Quyển 6 - 175: Ngươi tại sao phải bỏ chạy?
Chương Quyển 6 - 176: Giữa đêm tụ hội
Chương Quyển 6 - 177: La Hán trận
Chương Quyển 6 - 178: Luyện thương không bằng tập sút
Chương Quyển 6 - 179: Như Vân sát thủ
Chương Quyển 6 - 180: Sinh ly tử biệt
Chương Quyển 6 - 181: Nữ hiệp
Chương Quyển 6 - 182: Hiện thực tàn nhẫn
Chương Quyển 6 - 183: Tứ đại tài tử
Chương Quyển 6 - 184: Phản chủ
Chương Quyển 6 - 185: Làm sao mà sống nổi?
Chương Quyển 6 - 186: Cầu phúc gặp họa
Chương Quyển 6 - 187: Diệp lắp bắp
Chương Quyển 6 - 188: Huyền nữ thần công
Chương Quyển 6 - 189: Sinh gương mẫu
Chương Quyển 6 - 190: Biến số
Chương Quyển 6 - 191: Hắn ta là ai?
Chương Quyển 6 - 192: Kết minh
Chương Quyển 6 - 193: Hoàng đế triệu kiến
Chương Quyển 6 - 194: Đế cơ
Chương Quyển 6 - 195: Cứu Công chúa
Chương Quyển 6 - 196: Nhập cung
Chương Quyển 6 - 197: Tâm cảnh
Chương Quyển 6 - 198: Chỉ e không cứu được
Chương Quyển 6 - 199: Chậm đã, ta còn chưa chết
Chương Quyển 6 - 200: Trải nghiệm cận chết?
Chương Quyển 6 - 201: Tâm pháp bí chữ "chém"
Chương Quyển 6 - 202: Lại xuyên?
Chương Quyển 6 - 203: Ta thực sự chưa nhìn mặt nàng
Chương Quyển 6 - 204: 600 tuổi vs âm 800 tuổi
Chương Quyển 6 - 205: Dâm tặc được tặng vợ
Chương Quyển 6 - 206: Bị bắt ở rể
Chương Quyển 6 - 207: Tân lang đào hôn
Chương Quyển 6 - 208: Gặp lại Đại Đao
Chương Quyển 6 - 209: Thập đại ác nhân
Chương Quyển 7 - 210: Ta quên chứ đâu có ngu
Chương Quyển 7 - 211: Gặp lại Đại Đao
Chương Quyển 7 - 212: Thổ phỉ trên sông
Chương Quyển 7 - 213: Thanh Long Yển Nguyệt đao?
Chương Quyển 7 - 214: Thả rông mới dễ phát triển
Chương Quyển 7 - 215: Cái này phải cỡ E
Chương Quyển 7 - 216: Dừng một chút, ta đau quá
Chương Quyển 7 - 217: Ta chính là Tiểu Thư
Chương Quyển 7 - 218: Cửu U Hồn chỉ
Chương Quyển 7 - 219: Không được khinh thường thẩm mỹ của ta
Chương Quyển 7 - 220: Tội mặc ngược trào lưu
Chương Quyển 7 - 221: U minh cung
Chương Quyển 7 - 222: Lần thứ ba rồi
Chương Quyển 7 - 223: Cửu Âm chân kinh?
Chương Quyển 7 - 224: Võ kinh tổng yếu
Chương Quyển 7 - 225: Không phải ai cũng có kỳ ngộ
Chương Quyển 7 - 226: Truyền kỳ
Chương Quyển 7 - 227: Tướng hồn phụ thể
Chương Quyển 7 - 228: Nguyệt Lượng tuyền
Chương Quyển 7 - 229: Vô tướng kinh
Chương Quyển 7 - 230: Đừng tùy tiện ôm ấp ta
Chương Quyển 7 - 231: Tràng diện 3P kinh hãi
Chương Quyển 7 - 232: Ai nhìn đâu mà lo
Chương Quyển 7 - 233: Bổ sung âm khí?
Chương Quyển 7 - 234: Cao Cầu thì sao?
Chương Quyển 7 - 235: Một quyền một nữ ngủ say
Chương Quyển 7 - 236: Tin vắn
Chương Quyển 7 - 237: Lăng mộ
Chương Quyển 7 - 238: Con dế bằng giấy
Chương Quyển 7 - 239: Cảnh tượng cũ, kết cục mới
Chương Quyển 7 - 240: Dụng Cần viện
Chương Quyển 7 - 241: Cung nữ nhỏ nhen
Chương Quyển 7 - 242: Quan ngân
Chương Quyển 7 - 243: Vẫn là anh ấy
Chương Quyển 7 - 244: Hòa hay không?
Chương Quyển 7 - 245: Sứ đoàn
Chương Quyển 8 - 246: Biển báo giao thông?
Chương Quyển 8 - 247: Ngũ thử ngự miêu
Chương Quyển 8 - 248: Hỏng cả hình tượng
Chương Quyển 8 - 249: Tuột cả quần
Chương Quyển 8 - 250: Bát mạch đồ
Chương Quyển 8 - 251: Ahjussi nhìn đường chút đi
Chương Quyển 8 - 252: Ôm bom tự sát
Chương Quyển 8 - 253: Bom xịt
Chương Quyển 8 - 254: Thật là tận tụy
Chương Quyển 8 - 255: Lưu manh cũng cần học vấn
Chương Quyển 8 - 256: Tiệt quyền đạo
Chương Quyển 8 - 257: Đại diện vô sản
Chương Quyển 8 - 258: Lấy oán báo ân
Chương Quyển 8 - 259: Nửa đêm thâu hương
Chương Quyển 8 - 260: Bát mạch đồ
Chương Quyển 8 - 261: Ngủ với trẻ vị thành niên
Chương Quyển 8 - 262: Đại hội Anh hùng
Chương Quyển 8 - 263: Ai là tốt, ai là tướng?
Chương Quyển 8 - 264: Nữ yêu
Chương Quyển 8 - 265: Bạn gái cũ
Chương Quyển 8 - 266: Ta không giết vô danh
Chương Quyển 8 - 267: Cảm biến nhiệt
Chương Quyển 8 - 268: Chẳng logic gì cả
Chương Quyển 8 - 269: Lương sơn bạc?
Chương Quyển 8 - 270: Rút củi dưới đáy nồi
Chương Quyển 8 - 271: Vì ta thích nàng
Chương Quyển 8 - 272: Đoạn Cân hoàn?
Chương Quyển 8 - 273: Quá khứ của mỹ nhân
Chương Quyển 8 - 274: Hãy để ta yêu nàng
Chương Quyển 8 - 275: Chàng có mấy nữ nhân rồi?
Chương Quyển 8 - 276: Report chính mình
Chương Quyển 8 - 277: Dược vương
Chương Quyển 8 - 278: Ăn trộm thì được, bán thuốc thì không
Chương Quyển 8 - 279: Đả Cẩu Bổng vs Quỷ Ảnh Kiếm
Chương Quyển 8 - 280: Angelababy và G-Dragon?
Chương Quyển 8 - 281: Tiền vào như nước
Chương Quyển 8 - 282: Sáp nhập
Chương Quyển 8 - 283: Nghi ngờ
Chương Quyển 9 - 284: Thiên hạ Đệ nhất hống
Chương Quyển 9 - 285: MMA thần công
Chương Quyển 9 - 286: Tàng bảo đồ
Chương Quyển 9 - 287: Thế lực phản diện
Chương Quyển 9 - 288: Hai mảnh bảo đồ
Chương Quyển 9 - 289: Độc sủng
Chương Quyển 9 - 290: Các ngươi đến muộn
Chương Quyển 9 - 291: Ai sẽ là chim sẻ?
Chương Quyển 9 - 292: Ám hiệu quốc tế
Chương Quyển 9 - 293: Sao chỉ chém một bên?
Chương Quyển 9 - 294: Lại xịt?
Chương Quyển 9 - 295: #TeamLăngPhong
Chương Quyển 9 - 296: Ma huyệt
Chương Quyển 9 - 297: Thực Nguyệt Tam sát
Chương Quyển 9 - 298: Gắp lửa bỏ tay người
Chương Quyển 9 - 299: Trời hanh vật khô
Chương Quyển 9 - 300: Tân chủ sự
Chương Quyển 9 - 301: Bàn giao hay không?
Chương Quyển 9 - 302: Ngươi mà là mật thám?
Chương Quyển 9 - 303: Tố chất mật thám
Chương Quyển 9 - 304: Tân bằng hữu
Chương Quyển 9 - 305: Mật báo
Chương Quyển 9 - 306: Tuyết Cơ sơ luyến
Chương Quyển 9 - 307: Động nộ với mỹ nữ
Chương Quyển 9 - 308: Lòng tin
Chương Quyển 9 - 309: Cộng hưởng
Chương Quyển 9 - 310: Lựa chọn đúng đắn?
Chương Quyển 9 - 311: Đều họ Bạch cả
Chương Quyển 9 - 312: Hợp tung
Chương Quyển 9 - 313: Nụ hôn giữa tiếng đao
Chương Quyển 9 - 314: Băng Tâm Quyết
Chương Quyển 9 - 315: Tiết kiệm là quốc sách
Chương Quyển 9 - 316: Bảo tồn ngọn lửa cách mạng
Chương Quyển 9 - 317: Cần phải cứng
Chương Quyển 9 - 318: Đạo hữu chết thây kệ, miễn bần đạo không chết
Chương Quyển 9 - 319: Tình hình có vẻ bất lợi
Chương Quyển 9 - 320: Số hai của ta
Chương Quyển 9 - 321: Là ai?
Chương Quyển 10 - 322: Kiến thiết
Chương Quyển 10 - 323: Vai phụ cũng khó chết
Chương Quyển 10 - 324: Tập kích
Chương Quyển 10 - 325: Xuân tiêu một khắc ngàn vàng
Chương Quyển 10 - 326: Mưu kế chồng chất
Chương Quyển 10 - 327: Cầu hôn thất bại?
Chương Quyển 10 - 328: Điều động nội bộ
Chương Quyển 10 - 329: Xu hướng thích ngự tỷ
Chương Quyển 10 - 330: Không cái gì vậy chứ cái gì
Chương Quyển 10 - 331: Còn đòi cứu ai?
Chương Quyển 10 - 332: Lấy công làm tư
Chương Quyển 10 - 333: Là cô ta
Chương Quyển 10 - 334: Ngực thì nói là ngực
Chương Quyển 10 - 335: Khó tính không phải hạng vừa đâu
Chương Quyển 10 - 336: Một nam hai nữ thì thuê mấy phòng?
Chương Quyển 10 - 337: Cao thủ thì tịch mịch
Chương Quyển 10 - 338: Hóa ra là ngươi
Chương Quyển 10 - 339: Lại hai mang?
Chương Quyển 10 - 340: Quân doanh Bình Định
Chương Quyển 10 - 341: Ma nữ đáng thương
Chương Quyển 10 - 342: Trang thần lộng quỷ
Chương Quyển 10 - 343: Kế hoạch Z
Chương Quyển 10 - 344: Tương khắc
Chương Quyển 10 - 345: Nữ mật thám
Chương Quyển 10 - 346: Ta không phải Nhạc Phi
Chương Quyển 10 - 347: Biết thì sao?
Chương Quyển 10 - 348: Khắc luôn cả anh rồi các em ơi
Chương Quyển 10 - 349: La Hán truyền kinh
Chương Quyển 10 - 350: Ông tổ nghề đa cấp
Chương Quyển 10 - 351: Cầm đồ
Chương Quyển 10 - 352: Truy Hồn Trảo
Chương Quyển 10 - 353: Chuyện xưa Thiên Diện
Chương Quyển 10 - 354: Nữ sử
Chương Quyển 10 - 355: Trận đồ Bát Quái
Chương Quyển 10 - 356: Tinh Vong trận
Chương Quyển 10 - 357: Thiên nhãn
Chương Quyển 10 - 358: Bức chân dung
Chương Quyển 10 - 359: Người thân
Chương Quyển 11 - 360: Quan tiêu
Chương Quyển 11 - 361: Thiên Diện đồ sát
Chương Quyển 11 - 362: Hoa trận
Chương Quyển 11 - 363: Cô độc
Chương Quyển 11 - 364: Mộ Dung Thành Bích?
Chương Quyển 11 - 365: Thiên Địa hội
Chương Quyển 11 - 366: Người tình tiền kiếp
Chương Quyển 11 - 367: Thôi kệ đi
Chương Quyển 11 - 368: Mã Chủng thôn
Chương Quyển 11 - 369: Không có lợi ông không làm
Chương Quyển 11 - 370: Đặc vụ ưu tú nhất Đại Tống
Chương Quyển 11 - 371: Đặc vụ ưu tú nhất Đại Tống
Chương Quyển 11 - 372: Đại hội dạ hành
Chương Quyển 11 - 373: Cửu Thiên lệnh
Chương Quyển 11 - 374: Cửu môn
Chương Quyển 11 - 375: Chỉ điểm gian tế
Chương Quyển 11 - 376: Nha hoàn Tích Nhược
Chương Quyển 11 - 377: Hạnh em gái ngươi
Chương Quyển 11 - 378: Ma nữ lãng mạn
Chương Quyển 11 - 379: Làm chuyện mà ngươi muốn làm
Chương Quyển 11 - 380: Không phải xử nam, ta khinh bỉ ngươi!
Chương Quyển 11 - 381: Ở nhờ phong cách quỷ thủ
Chương Quyển 11 - 382: Long tiêu đầu
Chương Quyển 11 - 383: Thì ra ngươi cũng là quỷ?
Chương Quyển 11 - 384: Bạc ta xin phép lấy hết
Chương Quyển 11 - 385: Bơm đểu
Chương Quyển 11 - 386: Vẫn không nhớ ra
Chương Quyển 11 - 387: này có tí cảnh nóng
Chương Quyển 11 - 388: Hồng Thất Công?
Chương Quyển 11 - 389: Vòng tay sinh nhật
Chương Quyển 11 - 390: Ba chén trà
Chương Quyển 11 - 391: Cho nó đủ set
Chương Quyển 11 - 392: Đại tác chiến
Chương Quyển 11 - 393: Bể hết rồi!
Chương Quyển 11 - 394: Bởi vì yêu mà hận
Chương Quyển 11 - 395: Hi Du Hoa Tùng bản lỗi
Chương Quyển 11 - 396: Phản phái còn khó đóng hơn nam chính
Chương Quyển 11 - 397: Hoàng Dược Sư? Thượng Quan Kim Hồng?
Chương Quyển 12 - 398: Cảnh này, để ca diễn!
Chương Quyển 12 - 399: Quá thiếu biểu cảm, làm lại đi!
Chương Quyển 12 - 400: Giúp đỡ đồng hương
Chương Quyển 12 - 401: Ta muốn nghe chuyện tình yêu
Chương Quyển 12 - 402: Ngứa mắt thì đánh thôi
Chương Quyển 12 - 403: Còn chưa giao lưu thân mật mà
Chương Quyển 12 - 404: Thì ra sư phụ ngươi là Hoàng Dược Sư
Chương Quyển 12 - 405: Một núi không thể hai vua
Chương Quyển 12 - 406: Vàng bạc cướp sau, nữ nhân cướp trước
Chương Quyển 12 - 407: Đi thăm hỏi huyện vùng cao
Chương Quyển 12 - 408: Vương thiếu gia đùa gái nhà lành
Chương Quyển 12 - 409: Liễu Trần thượng nhân
Chương Quyển 12 - 410: Thần tiên tỷ tỷ?
Chương Quyển 12 - 411: Hey everyone, I'm back
Chương Quyển 12 - 412: Làn da nâu lâu chưa cạo
Chương Quyển 12 - 413: Anh em đâu, phang nó!
Chương Quyển 12 - 414: Ta là người có thân phận
Không tìm thấy chương nào phù hợp