Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 10 - 342: Trang thần lộng quỷ
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~18 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Ở phía đối diện.
Vài tên lính Bình Định nhìn thấy cảnh cổ quái gì đó đều dừng hẳn lại, khiến cả đám phía sau suýt nữa đâm sầm vào nhau.
- Chuyện gì, sao lại đột ngột dừng?
- Hỏa trưởng, mau nhìn!
Chỉ thấy xa xa trong màn sương sớm, mờ mờ hai ba thân ảnh. Trời còn chưa sáng rõ, giữa đồi núi trống không lại xuất hiện cảnh tượng âm u như vậy, đều khiến người ta sinh lòng ái ngại.
Một tên có nhãn lực tốt nhìn ra gì đó, hốt hoảng nói :
- Chờ chút, nữ nhân ăn mặc cổ quái kia, hình như là ... Dương đại tiểu thư.
- Dương tiểu thư? Ngươi nói thiên kim của Dương gia?
Dương Diệu Chân ăn mặc cổ quái thích làm những thứ mới lạ, là đề tài mà ở Thái Nguyên hầu như ai cũng nghe. Vài tên lính bắt đầu to nhỏ :
- Dương tiểu thư sáng sớm chạy ra chỗ khỉ ho cò gáy này làm gì?
- Nghe nói Dương tiểu thư tính tình cổ quái, không biết chừng không thích vương gia lại thích quân nhân chúng ta cũng nên.
- Vậy cũng không đến lượt ngươi.
Lại có một tên giọng trầm chen vào :
- Này, nữ nhân đồ tím kia, ta cứ cảm giác nổi da gà thế nào đấy.
- Cô ta?
Cả đám tiền quân đều nheo mắt nhìn lại phía trước.
Lúc này bọn họ mới để ý, đúng là ngoài Dương tiểu thư còn có một nữ nhân khác thật. Chỉ thấy xa xa một nữ nhân đồ tím đang đứng bất động, mái tóc xõa dài bay nhẹ trong gió. Cô ta rõ ràng đứng phía trước, vậy mà vừa rồi không ai để ý.
“Rầm rập”
Có tiếng vó ngựa kèm tiếng bước chân đều răm rắp, đám lính tiền phong biết là ai, đều chỉnh tề tách ra nhường lối.
Rất nhanh, một tướng lĩnh giáp trụ sáng loáng, cưỡi ngựa xuất hiện ở tiền quân. Cạnh y là một loạt lính đã lên sẵn đạn dược cung tên, xem chừng chỉ chờ một tiếng “lên” là phát công.
Y nhìn thẳng vào màn sương, quát lớn :
- Bản tướng Lưu Quang Thế, kẻ nào phía trước trang thần lộng quỷ?
Đáp lại là một giọng nữ vang vang không chút nao núng :
- Mời Lưu tướng quân lùi quân về quân doanh, không cần đi tiếp nữa.
Lưu Quang Thế nhịn đau dõng dạc :
- Nhảm nhí. Đại quân đã phát động, há có thể vô công mà về. Ngươi lại là kẻ nào, dám cuồng ngôn như vậy?
- Không biết Lưu tướng quân có còn nhớ đến “gốc gác” của mình?
Lưu Quang Thế nheo mắt chốc lát hừ lạnh :
- Hừ, hóa ra là ma nữ nhà ngươi!
Mãi lúc này, Thiên Diện mới từ trong sương mù nhạt chậm rãi bước ra, vẫn cách chỗ Lưu Quang Thế gần trăm trượng, giọng lạnh băng nói :
- Xem ra ngươi vẫn nhớ tên bổn tọa. Đáng tiếc, ngươi hình như lại quên một vài chuyện xưa thì phải?
- Đừng nói những lời sáo rỗng kia, bản tướng nghe không hiểu. Là con dân Đại Tống, không chịu an cư lạc nghiệp, lại chạy đi làm ma nữ. Cũng được, ngươi muốn làm gì là tự do của ngươi, bản tướng không can dự vào. Nhưng hôm nay cả gan tập kích tướng lĩnh quân đội, thì chính là phạm vào đại tội.
Thiên Diện hơi nhếch mép cười quỷ dị :
- Đại tội? Tội là ở cha con ngươi mới đúng.
- Ngươi cản đường quân đội, chẳng lẽ muốn báo án, tố cáo bản tướng? Vậy thì bản tướng khuyên ngươi nên tìm đến nha môn, tránh ở đây làm chậm trễ quân vụ của ta.
- Xem ra Lưu thị các ngươi đã quyết tuyệt rồi. Ta cũng không ngại đem thêm một cái xác trở về.
Lưu Quang Thế có vẻ tức giận quát :
- Bằng vào ngươi? Quá cuồng vọng rồi đó ...
- Hừ.
“Hí hí”
Thiên Diện lại hừ lạnh, lập tức một loạt ngựa bỗng nhiên nhảy nhót cuồng loạn. Đồng thời một cơn gió lạnh bỗng chốc thổi lên, khiến cho đám lính đứng hàng đầu không tự chủ phải lùi lại một bước, đồng thời nuốt một ngụm nước bọt.
Chỉ thấy quanh người Thiên Diện làn sương khói lởn vởn bỗng dày hẳn lại, vài kẻ có kinh nghiệm chiến trường đều không nhịn được rét lạnh. Bọn họ biết cái thứ khí tức kia không phải cho vui. Cũng không phải ai cũng có thể luyện ra.
Tử khí.
Nhân tiện nói, thần pháp bí chữ “ý”, tỷ dụ Đoạn Hồn quyết mà Lăng Phong từng biết, là để luyện chiến ý sát ý. “Sát ý” luyện đến thành thục, sát ý hóa sát khí. Lúc đó có thể dẫn xuất gây sát thương, là một loại lực lượng thực sự. Có điều Lăng Phong hiện tại cũng đã dừng luyện bí chữ “ý”, mà tập trung vào Thái Ất Thần Công bí chữ “vô”.
Trong quân đội, phàm bậc đại tướng đều có một thân sát khí, kẻ tầm thường gặp phải đều sẽ sinh run sợ.
Nhưng tử khí của Thiên Diện thì là phạm trù cao hơn hẳn sát khí. Tử khí không thể tự luyện, chỉ có giết người thật nhiều bị bám vào thân. Nói đơn giản, kẻ mang sát khí sẽ là “ta muốn giết ngươi”, còn tử khí là “ngươi chuẩn bị chết”.
Vài tên lính nhìn nhau, gắng gượng cười đùa với một kẻ mặt vuông :
- Lão Ngưu, hôm nọ chẳng phải nói ma nữ đến ngươi chấp hết sao? Bây giờ ngừoi ta đến rồi kìa.
- Ta xem hắn đang sợ rồi. Haha.
Mặt vuông Ngưu Cao đỏ mặt chửi :
- Cười cái c*t. Đợi tướng quân hạ lệnh bắn tên, ma nữ gì cũng chết thôi.
- Vậy cũng chưa chắc. Ta nghe kể năm xưa ma nữ này giữa ngàn quân có thể khống chế Dương lão, chỉ e một đợt cung tiễn không ngăn kịp. Trọng yếu là ở kia còn có Dương tiểu thư, chỉ sợ tướng quân sẽ không dám loạn tiễn. Đến lúc đó lại bắt chúng ta xông lên. Lão Ngưu, chốc nữa đều trông cả vào ngươi rồi.
Ngưu Cao im re không nói gì. Lại nghe một kẻ ra vẻ trấn tĩnh :
- Xem ra ma nữ này cũng đã tính toán, bắt theo Dương tiểu thư, khiến Lưu tướng quân vướng bận.
Lúc này, Nhạc Thành phát hiện tình hình đình trệ, bộ dáng dũng mãnh đeo thương tiến lên trước nói :
- Tướng quân, chỉ có 3 người, vì sao còn chưa phát lệnh?
Lưu Quang Thế không đáp, chỉ đăm chiêu.
Y tuy là tướng có tài, nhưng đó là tài bày trận nghênh địch. Nếu gặp phải cao thủ võ lâm đơn thương độc mã như Thiên Diện, thì lại có chút không biết phải làm sao. Trọng yếu là, y biết ma nữ nọ thực lực ra sao.
Một viên Lang tướng nhắc Nhạc Thành :
- Nhạc Giáo úy chắc không biết. Trong tay ả kia là Dương tiểu thư, không thể l* m*ng.
Nhạc Thành vỡ lẽ ra. Gã không phải người Thái Nguyên, vừa rồi cũng không biết kia là Dương gia tiểu thư, liền nói :
- Tướng quân, thuộc hạ cho rằng ả ta sẽ không dám làm gì, thậm chí còn phải bảo vệ cho Dương tiểu thư.
- Vì sao nói vậy?
- Nếu ả tự tin có bản lĩnh ngăn được chúng ta, đã không phải đem theo con tin.
Không chờ Lưu Quang Thế nói gì, Nhạc Thành chắp thương nghiêm nghị :
- Quân vụ cấp bách, thuộc hạ xin đi cản địch. Như vậy đại quân có thể đi vòng đường sau núi.
Viên Lang tướng da ngăm lại cất giọng như muốn khích bác :
- Nhạc Giáo úy, như vậy chỉ có tìm chết thôi. Ngươi có lẽ không biết, ma nữ kia là siêu cao thủ.
Nhạc Thành chỉ lạnh nhạt nói :
- Vậy cũng không thể để chỉ ba người ngăn được ngàn quân. Chuyện này truyền ra quân Bình Định làm sao còn mặt mũi?
Gã kia hổ thẹn, cũng không thể phản bác gì nữa.
Lưu Quang Thế lộ ánh mắt thưởng thức, chỉ hỏi :
- Nhạc lão đệ cần bao nhiêu quân?
- Một trăm quân, một cây trọng cung.
Nhạc Thành đáp gọn. Đám tướng lĩnh đều đưa ánh mắt dò xét. Trọng cung nặng tận mấy chục thạch, không phải ai cũng có thể dùng.
Lưu Quang Thế lại không nghi ngờ mấy, lập tức phát lệnh :
- Tốt, đem trọng cung.
Nói rồi cười vui vẻ với Nhạc Thành :
- Nghe nói Nhạc lão đệ luyện được tiễn thuật vô song từ Vân Du thần tăng? Không lẽ muốn dùng nó chế ngự ma nữ?
- Lệnh sư chỉ là một hòa thượng bình thường.
Nhạc Thành không chút kiêu ngạo đáp lời, nhưng vài viên tướng nghe thấy đều kinh hãi nhìn nhau :
- Vân Du thần tăng? Có lẽ nào là Thiếu Lâm thần tăng Chu Đồng.
Nhạc Thành im lặng, Lưu Quang Thế lại cười nói thay :
- Đúng vậy, Nhạc huynh đệ chính là đồ đệ của Chu đại sư.
- Thì ra là vậy.
Đám tướng lĩnh lúc này mới thấy bớt dị nghị đôi chút.
Phàm là tướng lĩnh có chút võ công, lúc còn trẻ đều lăn lộn giang hồ luyện võ. Chu Đồng vài năm trước trong võ lâm được xem như đệ nhất cao thủ. Có thể làm đồ đệ Chu Đồng, nói vậy Nhạc Thành ắt bản lĩnh không tầm thường.
Lúc này, một tên Giáo úy để ý đến gì đó, nói :
- Vậy còn tên thanh niên kia, có phải để mắt cứu hắn không?
Cả đám lính đồng loạt nhìn về phía đó, chỉ thấy quả thật cạnh ma nữ và Dương tiểu thư, còn có một tên lấc cấc đứng cạnh, đang dặt dẹo nhìn ngó xung quanh. Bởi vì diện mạo quá mức tầm thường, suốt một lúc lâu không ai để mắt.
- Hay là đồng bọn của ma nữ?
- Không giống lắm. Ma nữ này luôn hành động một mình.
Nhạc Thành nhíu mày, gã cảm gíac mình đã từng gặp thanh niên này.
Lưu Quang Thế phất tay :
- Tùy cơ ứng biến, trước tiên cứ bắt lại.
Nói rồi lớn giọng :
- Ma nữ, bản tướng không muốn dây dưa với ngươi. Mau thả Dương tiểu thư, niệm tình ngươi vẫn chưa gây hại gì đến quận tình, ta sẽ không truy cứu. Đừng có nghĩ đến chuyện gì ngu ngốc, kể cả ngươi có là cao thủ võ lâm thế nào, trong thiên quân vạn mã cũng chỉ là con kiến mà thôi.
“Rầm rập”
Đám lính tuy biết trước mắt là đại danh Thiên Diện Quỷ Thủ, nghe câu này của Lưu Quang Thế không khỏi sùng sục khí thế, mũi thương lại chỉa lên cao.
Có tiếng Thiên Diện lạnh lùng đáp lại :
- Chỉ vì một cái quốc gia thối nát, một lão Hoàng đế ngu xuẩn, ngươi thấy có đáng không?
- Hừ, hồ ngôn loạn ngữ. Bản tướng là quân nhân, phải báo đáp quốc gia, tận trung Hoàng đế. Các ngươi chỉ là một đám giang hồ thảo khấu, căn bản không hiểu đại nghĩa này.
Kỳ thực, có một điểm không chỉ Lăng Phong, mà đám tướng lĩnh quân Bình Định cũng thấy kỳ quái.
Đó là, Lưu Quang Thế nói hơi nhiều.
Thân là một võ quan đang có quân vụ gấp gáp. Mặc dù y đang bị trúng độc nhưng vẫn ra lệnh được, đáng ra họ Lưu phải hành động ngay. Xem ra họ Lưu và Thiên Diện quả thật có mối quan hệ. Hoặc là, y thực sự e ngại Thiên Diện.
Lăng Phong nhìn vào mắt, lại không khỏi cảm thán.
Giữa sơn cốc một nữ nhân bóng dáng cô độc đứng đó, đối chọi là ngàn quân cờ xí, nhưng lại không hề lép vế. Dường như sau lưng cô ta có hàng ngàn quỷ binh chờ lệnh.
Lăng Phong cũng từng một thân chặn kị binh Kim, hồi đó chỉ có chục tên cũng khiến hắn run rẩy. Mặc dù kị binh tính uy h**p cao hơn hẳn bộ binh, nhưng ngàn người đứng trước mặt, cảm giác không dễ thở tí nào.
Bỗng có tiếng ai đó thầm thì vào tai Lăng Phong :
- Này, còn đứng đó làm gì? Mau tìm cách gì đi.
Vài tên lính Bình Định nhìn thấy cảnh cổ quái gì đó đều dừng hẳn lại, khiến cả đám phía sau suýt nữa đâm sầm vào nhau.
- Chuyện gì, sao lại đột ngột dừng?
- Hỏa trưởng, mau nhìn!
Chỉ thấy xa xa trong màn sương sớm, mờ mờ hai ba thân ảnh. Trời còn chưa sáng rõ, giữa đồi núi trống không lại xuất hiện cảnh tượng âm u như vậy, đều khiến người ta sinh lòng ái ngại.
Một tên có nhãn lực tốt nhìn ra gì đó, hốt hoảng nói :
- Chờ chút, nữ nhân ăn mặc cổ quái kia, hình như là ... Dương đại tiểu thư.
- Dương tiểu thư? Ngươi nói thiên kim của Dương gia?
Dương Diệu Chân ăn mặc cổ quái thích làm những thứ mới lạ, là đề tài mà ở Thái Nguyên hầu như ai cũng nghe. Vài tên lính bắt đầu to nhỏ :
- Dương tiểu thư sáng sớm chạy ra chỗ khỉ ho cò gáy này làm gì?
- Nghe nói Dương tiểu thư tính tình cổ quái, không biết chừng không thích vương gia lại thích quân nhân chúng ta cũng nên.
- Vậy cũng không đến lượt ngươi.
Lại có một tên giọng trầm chen vào :
- Này, nữ nhân đồ tím kia, ta cứ cảm giác nổi da gà thế nào đấy.
- Cô ta?
Cả đám tiền quân đều nheo mắt nhìn lại phía trước.
Lúc này bọn họ mới để ý, đúng là ngoài Dương tiểu thư còn có một nữ nhân khác thật. Chỉ thấy xa xa một nữ nhân đồ tím đang đứng bất động, mái tóc xõa dài bay nhẹ trong gió. Cô ta rõ ràng đứng phía trước, vậy mà vừa rồi không ai để ý.
“Rầm rập”
Có tiếng vó ngựa kèm tiếng bước chân đều răm rắp, đám lính tiền phong biết là ai, đều chỉnh tề tách ra nhường lối.
Rất nhanh, một tướng lĩnh giáp trụ sáng loáng, cưỡi ngựa xuất hiện ở tiền quân. Cạnh y là một loạt lính đã lên sẵn đạn dược cung tên, xem chừng chỉ chờ một tiếng “lên” là phát công.
Y nhìn thẳng vào màn sương, quát lớn :
- Bản tướng Lưu Quang Thế, kẻ nào phía trước trang thần lộng quỷ?
Đáp lại là một giọng nữ vang vang không chút nao núng :
- Mời Lưu tướng quân lùi quân về quân doanh, không cần đi tiếp nữa.
Lưu Quang Thế nhịn đau dõng dạc :
- Nhảm nhí. Đại quân đã phát động, há có thể vô công mà về. Ngươi lại là kẻ nào, dám cuồng ngôn như vậy?
- Không biết Lưu tướng quân có còn nhớ đến “gốc gác” của mình?
Lưu Quang Thế nheo mắt chốc lát hừ lạnh :
- Hừ, hóa ra là ma nữ nhà ngươi!
Mãi lúc này, Thiên Diện mới từ trong sương mù nhạt chậm rãi bước ra, vẫn cách chỗ Lưu Quang Thế gần trăm trượng, giọng lạnh băng nói :
- Xem ra ngươi vẫn nhớ tên bổn tọa. Đáng tiếc, ngươi hình như lại quên một vài chuyện xưa thì phải?
- Đừng nói những lời sáo rỗng kia, bản tướng nghe không hiểu. Là con dân Đại Tống, không chịu an cư lạc nghiệp, lại chạy đi làm ma nữ. Cũng được, ngươi muốn làm gì là tự do của ngươi, bản tướng không can dự vào. Nhưng hôm nay cả gan tập kích tướng lĩnh quân đội, thì chính là phạm vào đại tội.
Thiên Diện hơi nhếch mép cười quỷ dị :
- Đại tội? Tội là ở cha con ngươi mới đúng.
- Ngươi cản đường quân đội, chẳng lẽ muốn báo án, tố cáo bản tướng? Vậy thì bản tướng khuyên ngươi nên tìm đến nha môn, tránh ở đây làm chậm trễ quân vụ của ta.
- Xem ra Lưu thị các ngươi đã quyết tuyệt rồi. Ta cũng không ngại đem thêm một cái xác trở về.
Lưu Quang Thế có vẻ tức giận quát :
- Bằng vào ngươi? Quá cuồng vọng rồi đó ...
- Hừ.
“Hí hí”
Thiên Diện lại hừ lạnh, lập tức một loạt ngựa bỗng nhiên nhảy nhót cuồng loạn. Đồng thời một cơn gió lạnh bỗng chốc thổi lên, khiến cho đám lính đứng hàng đầu không tự chủ phải lùi lại một bước, đồng thời nuốt một ngụm nước bọt.
Chỉ thấy quanh người Thiên Diện làn sương khói lởn vởn bỗng dày hẳn lại, vài kẻ có kinh nghiệm chiến trường đều không nhịn được rét lạnh. Bọn họ biết cái thứ khí tức kia không phải cho vui. Cũng không phải ai cũng có thể luyện ra.
Tử khí.
Nhân tiện nói, thần pháp bí chữ “ý”, tỷ dụ Đoạn Hồn quyết mà Lăng Phong từng biết, là để luyện chiến ý sát ý. “Sát ý” luyện đến thành thục, sát ý hóa sát khí. Lúc đó có thể dẫn xuất gây sát thương, là một loại lực lượng thực sự. Có điều Lăng Phong hiện tại cũng đã dừng luyện bí chữ “ý”, mà tập trung vào Thái Ất Thần Công bí chữ “vô”.
Trong quân đội, phàm bậc đại tướng đều có một thân sát khí, kẻ tầm thường gặp phải đều sẽ sinh run sợ.
Nhưng tử khí của Thiên Diện thì là phạm trù cao hơn hẳn sát khí. Tử khí không thể tự luyện, chỉ có giết người thật nhiều bị bám vào thân. Nói đơn giản, kẻ mang sát khí sẽ là “ta muốn giết ngươi”, còn tử khí là “ngươi chuẩn bị chết”.
Vài tên lính nhìn nhau, gắng gượng cười đùa với một kẻ mặt vuông :
- Lão Ngưu, hôm nọ chẳng phải nói ma nữ đến ngươi chấp hết sao? Bây giờ ngừoi ta đến rồi kìa.
- Ta xem hắn đang sợ rồi. Haha.
Mặt vuông Ngưu Cao đỏ mặt chửi :
- Cười cái c*t. Đợi tướng quân hạ lệnh bắn tên, ma nữ gì cũng chết thôi.
- Vậy cũng chưa chắc. Ta nghe kể năm xưa ma nữ này giữa ngàn quân có thể khống chế Dương lão, chỉ e một đợt cung tiễn không ngăn kịp. Trọng yếu là ở kia còn có Dương tiểu thư, chỉ sợ tướng quân sẽ không dám loạn tiễn. Đến lúc đó lại bắt chúng ta xông lên. Lão Ngưu, chốc nữa đều trông cả vào ngươi rồi.
Ngưu Cao im re không nói gì. Lại nghe một kẻ ra vẻ trấn tĩnh :
- Xem ra ma nữ này cũng đã tính toán, bắt theo Dương tiểu thư, khiến Lưu tướng quân vướng bận.
Lúc này, Nhạc Thành phát hiện tình hình đình trệ, bộ dáng dũng mãnh đeo thương tiến lên trước nói :
- Tướng quân, chỉ có 3 người, vì sao còn chưa phát lệnh?
Lưu Quang Thế không đáp, chỉ đăm chiêu.
Y tuy là tướng có tài, nhưng đó là tài bày trận nghênh địch. Nếu gặp phải cao thủ võ lâm đơn thương độc mã như Thiên Diện, thì lại có chút không biết phải làm sao. Trọng yếu là, y biết ma nữ nọ thực lực ra sao.
Một viên Lang tướng nhắc Nhạc Thành :
- Nhạc Giáo úy chắc không biết. Trong tay ả kia là Dương tiểu thư, không thể l* m*ng.
Nhạc Thành vỡ lẽ ra. Gã không phải người Thái Nguyên, vừa rồi cũng không biết kia là Dương gia tiểu thư, liền nói :
- Tướng quân, thuộc hạ cho rằng ả ta sẽ không dám làm gì, thậm chí còn phải bảo vệ cho Dương tiểu thư.
- Vì sao nói vậy?
- Nếu ả tự tin có bản lĩnh ngăn được chúng ta, đã không phải đem theo con tin.
Không chờ Lưu Quang Thế nói gì, Nhạc Thành chắp thương nghiêm nghị :
- Quân vụ cấp bách, thuộc hạ xin đi cản địch. Như vậy đại quân có thể đi vòng đường sau núi.
Viên Lang tướng da ngăm lại cất giọng như muốn khích bác :
- Nhạc Giáo úy, như vậy chỉ có tìm chết thôi. Ngươi có lẽ không biết, ma nữ kia là siêu cao thủ.
Nhạc Thành chỉ lạnh nhạt nói :
- Vậy cũng không thể để chỉ ba người ngăn được ngàn quân. Chuyện này truyền ra quân Bình Định làm sao còn mặt mũi?
Gã kia hổ thẹn, cũng không thể phản bác gì nữa.
Lưu Quang Thế lộ ánh mắt thưởng thức, chỉ hỏi :
- Nhạc lão đệ cần bao nhiêu quân?
- Một trăm quân, một cây trọng cung.
Nhạc Thành đáp gọn. Đám tướng lĩnh đều đưa ánh mắt dò xét. Trọng cung nặng tận mấy chục thạch, không phải ai cũng có thể dùng.
Lưu Quang Thế lại không nghi ngờ mấy, lập tức phát lệnh :
- Tốt, đem trọng cung.
Nói rồi cười vui vẻ với Nhạc Thành :
- Nghe nói Nhạc lão đệ luyện được tiễn thuật vô song từ Vân Du thần tăng? Không lẽ muốn dùng nó chế ngự ma nữ?
- Lệnh sư chỉ là một hòa thượng bình thường.
Nhạc Thành không chút kiêu ngạo đáp lời, nhưng vài viên tướng nghe thấy đều kinh hãi nhìn nhau :
- Vân Du thần tăng? Có lẽ nào là Thiếu Lâm thần tăng Chu Đồng.
Nhạc Thành im lặng, Lưu Quang Thế lại cười nói thay :
- Đúng vậy, Nhạc huynh đệ chính là đồ đệ của Chu đại sư.
- Thì ra là vậy.
Đám tướng lĩnh lúc này mới thấy bớt dị nghị đôi chút.
Phàm là tướng lĩnh có chút võ công, lúc còn trẻ đều lăn lộn giang hồ luyện võ. Chu Đồng vài năm trước trong võ lâm được xem như đệ nhất cao thủ. Có thể làm đồ đệ Chu Đồng, nói vậy Nhạc Thành ắt bản lĩnh không tầm thường.
Lúc này, một tên Giáo úy để ý đến gì đó, nói :
- Vậy còn tên thanh niên kia, có phải để mắt cứu hắn không?
Cả đám lính đồng loạt nhìn về phía đó, chỉ thấy quả thật cạnh ma nữ và Dương tiểu thư, còn có một tên lấc cấc đứng cạnh, đang dặt dẹo nhìn ngó xung quanh. Bởi vì diện mạo quá mức tầm thường, suốt một lúc lâu không ai để mắt.
- Hay là đồng bọn của ma nữ?
- Không giống lắm. Ma nữ này luôn hành động một mình.
Nhạc Thành nhíu mày, gã cảm gíac mình đã từng gặp thanh niên này.
Lưu Quang Thế phất tay :
- Tùy cơ ứng biến, trước tiên cứ bắt lại.
Nói rồi lớn giọng :
- Ma nữ, bản tướng không muốn dây dưa với ngươi. Mau thả Dương tiểu thư, niệm tình ngươi vẫn chưa gây hại gì đến quận tình, ta sẽ không truy cứu. Đừng có nghĩ đến chuyện gì ngu ngốc, kể cả ngươi có là cao thủ võ lâm thế nào, trong thiên quân vạn mã cũng chỉ là con kiến mà thôi.
“Rầm rập”
Đám lính tuy biết trước mắt là đại danh Thiên Diện Quỷ Thủ, nghe câu này của Lưu Quang Thế không khỏi sùng sục khí thế, mũi thương lại chỉa lên cao.
Có tiếng Thiên Diện lạnh lùng đáp lại :
- Chỉ vì một cái quốc gia thối nát, một lão Hoàng đế ngu xuẩn, ngươi thấy có đáng không?
- Hừ, hồ ngôn loạn ngữ. Bản tướng là quân nhân, phải báo đáp quốc gia, tận trung Hoàng đế. Các ngươi chỉ là một đám giang hồ thảo khấu, căn bản không hiểu đại nghĩa này.
Kỳ thực, có một điểm không chỉ Lăng Phong, mà đám tướng lĩnh quân Bình Định cũng thấy kỳ quái.
Đó là, Lưu Quang Thế nói hơi nhiều.
Thân là một võ quan đang có quân vụ gấp gáp. Mặc dù y đang bị trúng độc nhưng vẫn ra lệnh được, đáng ra họ Lưu phải hành động ngay. Xem ra họ Lưu và Thiên Diện quả thật có mối quan hệ. Hoặc là, y thực sự e ngại Thiên Diện.
Lăng Phong nhìn vào mắt, lại không khỏi cảm thán.
Giữa sơn cốc một nữ nhân bóng dáng cô độc đứng đó, đối chọi là ngàn quân cờ xí, nhưng lại không hề lép vế. Dường như sau lưng cô ta có hàng ngàn quỷ binh chờ lệnh.
Lăng Phong cũng từng một thân chặn kị binh Kim, hồi đó chỉ có chục tên cũng khiến hắn run rẩy. Mặc dù kị binh tính uy h**p cao hơn hẳn bộ binh, nhưng ngàn người đứng trước mặt, cảm giác không dễ thở tí nào.
Bỗng có tiếng ai đó thầm thì vào tai Lăng Phong :
- Này, còn đứng đó làm gì? Mau tìm cách gì đi.
Mật Thám Phong Vân
Tác giả: Thần Long
414 chương | 981 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Giới thiệu
Chương Quyển 1 - 2: Diêm vương còn chửi, ngán gì dị giới
Chương Quyển 1 - 3: Mặt thú dạ thú nốt
Chương Quyển 1 - 4: Cách mạng vẫn chưa nổ ra
Chương Quyển 1 - 5: Làm nam chính không dễ
Chương Quyển 1 - 6: Lần thứ mấy?
Chương Quyển 1 - 7: Đã lâu không chạm nữ nhân
Chương Quyển 1 - 8: Dẫn con dâu về nhà
Chương Quyển 1 - 9: Về tô châu
Chương Quyển 1 - 10: Deja vu
Chương Quyển 1 - 11: Lão dê già
Chương Quyển 1 - 12: Ma nữ vụng về
Chương Quyển 1 - 13: Thân phận đầu tiên
Chương Quyển 1 - 14: Cân bị đuổi khỏi Giang Nam
Chương Quyển 1 - 15: Chưa kịp sờ nắn đã phải đi ra
Chương Quyển 1 - 16: Rất to tròn
Chương Quyển 1 - 17: Mỹ nữ lên đài
Chương Quyển 1 - 18: Lên giường nghe đàn?
Chương Quyển 1 - 19: Nửa đêm bắt trộm
Chương Quyển 1 - 20: Xuân lan thu cúc
Chương Quyển 1 - 21: Mục tiêu
Chương Quyển 1 - 22: Ngày cuối năm
Chương Quyển 1 - 23: Ngắm gái chả lẽ không được?
Chương Quyển 1 - 24: Từ cướp đêm lên chưởng quỹ
Chương Quyển 1 - 25: Thiệp mời
Chương Quyển 1 - 26: Friendzoned
Chương Quyển 1 - 27: Trở về
Chương Quyển 2 - 28: Phong Vân bắt đầu
Chương Quyển 2 - 29: Sửa hay để nguyên
Chương Quyển 2 - 30: Làm giàu không khó?
Chương Quyển 2 - 31: Lăng Vân hẹn hò
Chương Quyển 2 - 32: Siêu cấp mắt thần
Chương Quyển 2 - 33: Không nhão thành trái mướp mới kỳ lạ
Chương Quyển 2 - 34: Khảo sát thị trường
Chương Quyển 2 - 35: Tặng thì tặng sớm
Chương Quyển 2 - 36: Lấy hay không lấy?
Chương Quyển 2 - 37: Phá quán?
Chương Quyển 2 - 38: Đổ thần
Chương Quyển 2 - 39: Hồng phu nhân
Chương Quyển 2 - 40: Thần thức đối chiến
Chương Quyển 2 - 41: Hẹn hò
Chương Quyển 2 - 42: Thuấn di?
Chương Quyển 2 - 43: Lần đầu thật thảm
Chương Quyển 2 - 44: Nhập ma?
Chương Quyển 2 - 45: Trong cái rủi có cái may
Chương Quyển 2 - 46: Hoạt bất lưu thủ
Chương Quyển 2 - 47: Bộ này chẳng phải mặc rồi sao?
Chương Quyển 2 - 48: Không tệ, đáng tiền
Chương Quyển 2 - 49: Ở dưới bị yếu sao, toàn dùng tay?
Chương Quyển 2 - 50: Rung động
Chương Quyển 2 - 51: Triệu khánh
Chương Quyển 2 - 52: Gặp lại Đóa Nhi
Chương Quyển 2 - 53: Xếp cái gì? Xếp hình sao?
Chương Quyển 2 - 54: Lại dẫn con dâu về nhà?
Chương Quyển 2 - 55: Mày là trâu à?
Chương Quyển 2 - 56: Rồng rắn trâu chó
Chương Quyển 2 - 57: Nàng ta là gì của ngươi?
Chương Quyển 2 - 58: Tham không có tội
Chương Quyển 2 - 59: Học hành thi cử
Chương Quyển 2 - 60: Chợ bán ngườii
Chương Quyển 2 - 61: Cao thủ 250, nha hoàn 400
Chương Quyển 2 - 62: Kỹ năng tán gái
Chương Quyển 2 - 63: Giày cao gót
Chương Quyển 2 - 64: Thân phận hỗn loạn
Chương Quyển 2 - 65: Họa trên trời
Chương Quyển 2 - 66: Không cho thở
Chương Quyển 2 - 67: Choáng thuật
Chương Quyển 2 - 68: Thần bí nhân
Chương Quyển 2 - 69: Ta sẽ chịu trách nhiệm
Chương Quyển 2 - 70: Nóng
Chương Quyển 2 - 71: Chân ngươi làm sao vậy?
Chương Quyển 2 - 72: Thiên ma truy hồn đao
Chương Quyển 2 - 73: Vợ người ta?
Chương Quyển 3 - 74: Muối hay vàng?
Chương Quyển 3 - 75: Vào tổng đà gọi lão đại
Chương Quyển 3 - 76: Quật tung Diêm bang
Chương Quyển 3 - 77: Kết nghĩa huynh đệ
Chương Quyển 3 - 78: Khổ luyện
Chương Quyển 3 - 79: Đồng tử công
Chương Quyển 3 - 80: Công tôn dao
Chương Quyển 3 - 81: Bão Độc trại
Chương Quyển 3 - 82: Phượng vũ cửu thiên
Chương Quyển 3 - 83: Rút ruột
Chương Quyển 3 - 84: Tạo điều kiện
Chương Quyển 3 - 85: Truyền tin
Chương Quyển 3 - 86: Mỹ nữ đều bỏ đi
Chương Quyển 3 - 87: Ảo ảnh?
Chương Quyển 3 - 88: Kiếm khí khắp trời
Chương Quyển 3 - 89: Tiên nữ?
Chương Quyển 3 - 90: Nóng hổi
Chương Quyển 3 - 91: Vô cùng nóng hổi
Chương Quyển 3 - 92: Nóng người khỏa thân
Chương Quyển 3 - 93: Toàn Chân giáo
Chương Quyển 3 - 94: Nhập môn
Chương Quyển 3 - 95: Nội tu
Chương Quyển 3 - 96: Thi Độc thuật
Chương Quyển 3 - 97: Như chưa hề quen
Chương Quyển 3 - 98: Tối nay ta ngủ với ngươi
Chương Quyển 3 - 99: Thần tiên cũng đói
Chương Quyển 3 - 100: Liếc mắt có gì đặc biệt?
Chương Quyển 3 - 101: Thế lực võ lâm
Chương Quyển 3 - 102: Tin xấu
Chương Quyển 3 - 103: Hối hận
Chương Quyển 3 - 104: Nữ phù thủy
Chương Quyển 3 - 105: Mật thám tự
Chương Quyển 3 - 106: Bị ám sát?
Chương Quyển 4 - 107: Mật Thám ty
Chương Quyển 4 - 108: Vài chỗ không hề nhỏ
Chương Quyển 4 - 109: Phi thân cứu mỹ
Chương Quyển 4 - 110: Giết hụt
Chương Quyển 4 - 111: Sao chổi
Chương Quyển 4 - 112: Thiên mệnh
Chương Quyển 4 - 113: Có trứng hay không?
Chương Quyển 4 - 114: Không phải dị giới?
Chương Quyển 4 - 115: Sói tổ
Chương Quyển 4 - 116: Ta đi cùng ngươi
Chương Quyển 4 - 117: Ta cũng đi cùng luôn
Chương Quyển 4 - 118: Tìm nhau
Chương Quyển 4 - 119: Từ chối làm quan
Chương Quyển 4 - 120: Ngươi thich như thế nào
Chương Quyển 4 - 121: 108 ma đầu
Chương Quyển 4 - 122: Lý sư sư
Chương Quyển 4 - 123: Uống nửa bụng nước thì lên
Chương Quyển 4 - 124: Quận chúa Bắc Kim
Chương Quyển 4 - 125: Luyện công phải chăm chỉ
Chương Quyển 4 - 126: Đạn lạc
Chương Quyển 4 - 127: Đại hội luận kiếm
Chương Quyển 4 - 128: Kiếm thuật
Chương Quyển 4 - 129: Lưỡng nghi hộ tâm
Chương Quyển 4 - 130: Nghi thức cách mạng
Chương Quyển 4 - 131: Quận chúa Kim quốc
Chương Quyển 4 - 132: Đẹp thì phải chửi
Chương Quyển 4 - 133: Yêu nghiệt
Chương Quyển 4 - 134: Nàng tắm bằng hoa à?
Chương Quyển 4 - 135: Tra khảo cần có phong cách
Chương Quyển 4 - 136: Tình yêu cần có chất lượng
Chương Quyển 4 - 137: Thở dài
Chương Quyển 4 - 138: Cô bé người Liêu
Chương Quyển 4 - 139: Kẻ thù tự sinh ra
Chương Quyển 5 - 140: Nam phủ
Chương Quyển 5 - 141: Nữ nhân cũng mộng xuân
Chương Quyển 5 - 142: Ta không chết dễ vậy
Chương Quyển 5 - 143: Giới hạn
Chương Quyển 5 - 144: Cái cớ
Chương Quyển 5 - 145: Cho ta nghỉ một lát
Chương Quyển 5 - 146: Chỉ dành cho ngươi
Chương Quyển 5 - 147: Bắt bướm
Chương Quyển 5 - 148: Kẻ thù chung
Chương Quyển 5 - 149: Nhìn lén
Chương Quyển 5 - 150: Hóa ra lại là đồng minh
Chương Quyển 5 - 151: Kỷ niệm một năm ngày ăn hành
Chương Quyển 5 - 152: Cho ta nghỉ một lát
Chương Quyển 5 - 153: Chiến thuât xe buýt hai tầng
Chương Quyển 5 - 154: Hoa sát thân
Chương Quyển 5 - 155: Chịu hay không?
Chương Quyển 5 - 156: Ta sai, đều là ta sai
Chương Quyển 5 - 157: Cơ hội ngàn vàng
Chương Quyển 5 - 158: Ngoéo tay
Chương Quyển 5 - 159: Thiên sát cô tinh
Chương Quyển 5 - 160: Từ tử lăng
Chương Quyển 5 - 161: Cạm bẫy
Chương Quyển 5 - 162: Nụ hôn châu Âu
Chương Quyển 5 - 163: Lộ tẩy
Chương Quyển 5 - 164: Căng
Chương Quyển 5 - 165: Đột phá?
Chương Quyển 5 - 166: Cổ tộc
Chương Quyển 5 - 167: Đổi chủ
Chương Quyển 5 - 168: Lòng nữ nhân khó dò
Chương Quyển 5 - 169: Ngưu lang chức nữ
Chương Quyển 5 - 170: Ma đạo phân tranh
Chương Quyển 5 - 171: Đều đã chết
Chương Quyển 5 - 172: Con tin dâng tới cửa
Chương Quyển 5 - 173: Rời đại danh
Chương Quyển 6 - 174: Đại sư xả thân
Chương Quyển 6 - 175: Ngươi tại sao phải bỏ chạy?
Chương Quyển 6 - 176: Giữa đêm tụ hội
Chương Quyển 6 - 177: La Hán trận
Chương Quyển 6 - 178: Luyện thương không bằng tập sút
Chương Quyển 6 - 179: Như Vân sát thủ
Chương Quyển 6 - 180: Sinh ly tử biệt
Chương Quyển 6 - 181: Nữ hiệp
Chương Quyển 6 - 182: Hiện thực tàn nhẫn
Chương Quyển 6 - 183: Tứ đại tài tử
Chương Quyển 6 - 184: Phản chủ
Chương Quyển 6 - 185: Làm sao mà sống nổi?
Chương Quyển 6 - 186: Cầu phúc gặp họa
Chương Quyển 6 - 187: Diệp lắp bắp
Chương Quyển 6 - 188: Huyền nữ thần công
Chương Quyển 6 - 189: Sinh gương mẫu
Chương Quyển 6 - 190: Biến số
Chương Quyển 6 - 191: Hắn ta là ai?
Chương Quyển 6 - 192: Kết minh
Chương Quyển 6 - 193: Hoàng đế triệu kiến
Chương Quyển 6 - 194: Đế cơ
Chương Quyển 6 - 195: Cứu Công chúa
Chương Quyển 6 - 196: Nhập cung
Chương Quyển 6 - 197: Tâm cảnh
Chương Quyển 6 - 198: Chỉ e không cứu được
Chương Quyển 6 - 199: Chậm đã, ta còn chưa chết
Chương Quyển 6 - 200: Trải nghiệm cận chết?
Chương Quyển 6 - 201: Tâm pháp bí chữ "chém"
Chương Quyển 6 - 202: Lại xuyên?
Chương Quyển 6 - 203: Ta thực sự chưa nhìn mặt nàng
Chương Quyển 6 - 204: 600 tuổi vs âm 800 tuổi
Chương Quyển 6 - 205: Dâm tặc được tặng vợ
Chương Quyển 6 - 206: Bị bắt ở rể
Chương Quyển 6 - 207: Tân lang đào hôn
Chương Quyển 6 - 208: Gặp lại Đại Đao
Chương Quyển 6 - 209: Thập đại ác nhân
Chương Quyển 7 - 210: Ta quên chứ đâu có ngu
Chương Quyển 7 - 211: Gặp lại Đại Đao
Chương Quyển 7 - 212: Thổ phỉ trên sông
Chương Quyển 7 - 213: Thanh Long Yển Nguyệt đao?
Chương Quyển 7 - 214: Thả rông mới dễ phát triển
Chương Quyển 7 - 215: Cái này phải cỡ E
Chương Quyển 7 - 216: Dừng một chút, ta đau quá
Chương Quyển 7 - 217: Ta chính là Tiểu Thư
Chương Quyển 7 - 218: Cửu U Hồn chỉ
Chương Quyển 7 - 219: Không được khinh thường thẩm mỹ của ta
Chương Quyển 7 - 220: Tội mặc ngược trào lưu
Chương Quyển 7 - 221: U minh cung
Chương Quyển 7 - 222: Lần thứ ba rồi
Chương Quyển 7 - 223: Cửu Âm chân kinh?
Chương Quyển 7 - 224: Võ kinh tổng yếu
Chương Quyển 7 - 225: Không phải ai cũng có kỳ ngộ
Chương Quyển 7 - 226: Truyền kỳ
Chương Quyển 7 - 227: Tướng hồn phụ thể
Chương Quyển 7 - 228: Nguyệt Lượng tuyền
Chương Quyển 7 - 229: Vô tướng kinh
Chương Quyển 7 - 230: Đừng tùy tiện ôm ấp ta
Chương Quyển 7 - 231: Tràng diện 3P kinh hãi
Chương Quyển 7 - 232: Ai nhìn đâu mà lo
Chương Quyển 7 - 233: Bổ sung âm khí?
Chương Quyển 7 - 234: Cao Cầu thì sao?
Chương Quyển 7 - 235: Một quyền một nữ ngủ say
Chương Quyển 7 - 236: Tin vắn
Chương Quyển 7 - 237: Lăng mộ
Chương Quyển 7 - 238: Con dế bằng giấy
Chương Quyển 7 - 239: Cảnh tượng cũ, kết cục mới
Chương Quyển 7 - 240: Dụng Cần viện
Chương Quyển 7 - 241: Cung nữ nhỏ nhen
Chương Quyển 7 - 242: Quan ngân
Chương Quyển 7 - 243: Vẫn là anh ấy
Chương Quyển 7 - 244: Hòa hay không?
Chương Quyển 7 - 245: Sứ đoàn
Chương Quyển 8 - 246: Biển báo giao thông?
Chương Quyển 8 - 247: Ngũ thử ngự miêu
Chương Quyển 8 - 248: Hỏng cả hình tượng
Chương Quyển 8 - 249: Tuột cả quần
Chương Quyển 8 - 250: Bát mạch đồ
Chương Quyển 8 - 251: Ahjussi nhìn đường chút đi
Chương Quyển 8 - 252: Ôm bom tự sát
Chương Quyển 8 - 253: Bom xịt
Chương Quyển 8 - 254: Thật là tận tụy
Chương Quyển 8 - 255: Lưu manh cũng cần học vấn
Chương Quyển 8 - 256: Tiệt quyền đạo
Chương Quyển 8 - 257: Đại diện vô sản
Chương Quyển 8 - 258: Lấy oán báo ân
Chương Quyển 8 - 259: Nửa đêm thâu hương
Chương Quyển 8 - 260: Bát mạch đồ
Chương Quyển 8 - 261: Ngủ với trẻ vị thành niên
Chương Quyển 8 - 262: Đại hội Anh hùng
Chương Quyển 8 - 263: Ai là tốt, ai là tướng?
Chương Quyển 8 - 264: Nữ yêu
Chương Quyển 8 - 265: Bạn gái cũ
Chương Quyển 8 - 266: Ta không giết vô danh
Chương Quyển 8 - 267: Cảm biến nhiệt
Chương Quyển 8 - 268: Chẳng logic gì cả
Chương Quyển 8 - 269: Lương sơn bạc?
Chương Quyển 8 - 270: Rút củi dưới đáy nồi
Chương Quyển 8 - 271: Vì ta thích nàng
Chương Quyển 8 - 272: Đoạn Cân hoàn?
Chương Quyển 8 - 273: Quá khứ của mỹ nhân
Chương Quyển 8 - 274: Hãy để ta yêu nàng
Chương Quyển 8 - 275: Chàng có mấy nữ nhân rồi?
Chương Quyển 8 - 276: Report chính mình
Chương Quyển 8 - 277: Dược vương
Chương Quyển 8 - 278: Ăn trộm thì được, bán thuốc thì không
Chương Quyển 8 - 279: Đả Cẩu Bổng vs Quỷ Ảnh Kiếm
Chương Quyển 8 - 280: Angelababy và G-Dragon?
Chương Quyển 8 - 281: Tiền vào như nước
Chương Quyển 8 - 282: Sáp nhập
Chương Quyển 8 - 283: Nghi ngờ
Chương Quyển 9 - 284: Thiên hạ Đệ nhất hống
Chương Quyển 9 - 285: MMA thần công
Chương Quyển 9 - 286: Tàng bảo đồ
Chương Quyển 9 - 287: Thế lực phản diện
Chương Quyển 9 - 288: Hai mảnh bảo đồ
Chương Quyển 9 - 289: Độc sủng
Chương Quyển 9 - 290: Các ngươi đến muộn
Chương Quyển 9 - 291: Ai sẽ là chim sẻ?
Chương Quyển 9 - 292: Ám hiệu quốc tế
Chương Quyển 9 - 293: Sao chỉ chém một bên?
Chương Quyển 9 - 294: Lại xịt?
Chương Quyển 9 - 295: #TeamLăngPhong
Chương Quyển 9 - 296: Ma huyệt
Chương Quyển 9 - 297: Thực Nguyệt Tam sát
Chương Quyển 9 - 298: Gắp lửa bỏ tay người
Chương Quyển 9 - 299: Trời hanh vật khô
Chương Quyển 9 - 300: Tân chủ sự
Chương Quyển 9 - 301: Bàn giao hay không?
Chương Quyển 9 - 302: Ngươi mà là mật thám?
Chương Quyển 9 - 303: Tố chất mật thám
Chương Quyển 9 - 304: Tân bằng hữu
Chương Quyển 9 - 305: Mật báo
Chương Quyển 9 - 306: Tuyết Cơ sơ luyến
Chương Quyển 9 - 307: Động nộ với mỹ nữ
Chương Quyển 9 - 308: Lòng tin
Chương Quyển 9 - 309: Cộng hưởng
Chương Quyển 9 - 310: Lựa chọn đúng đắn?
Chương Quyển 9 - 311: Đều họ Bạch cả
Chương Quyển 9 - 312: Hợp tung
Chương Quyển 9 - 313: Nụ hôn giữa tiếng đao
Chương Quyển 9 - 314: Băng Tâm Quyết
Chương Quyển 9 - 315: Tiết kiệm là quốc sách
Chương Quyển 9 - 316: Bảo tồn ngọn lửa cách mạng
Chương Quyển 9 - 317: Cần phải cứng
Chương Quyển 9 - 318: Đạo hữu chết thây kệ, miễn bần đạo không chết
Chương Quyển 9 - 319: Tình hình có vẻ bất lợi
Chương Quyển 9 - 320: Số hai của ta
Chương Quyển 9 - 321: Là ai?
Chương Quyển 10 - 322: Kiến thiết
Chương Quyển 10 - 323: Vai phụ cũng khó chết
Chương Quyển 10 - 324: Tập kích
Chương Quyển 10 - 325: Xuân tiêu một khắc ngàn vàng
Chương Quyển 10 - 326: Mưu kế chồng chất
Chương Quyển 10 - 327: Cầu hôn thất bại?
Chương Quyển 10 - 328: Điều động nội bộ
Chương Quyển 10 - 329: Xu hướng thích ngự tỷ
Chương Quyển 10 - 330: Không cái gì vậy chứ cái gì
Chương Quyển 10 - 331: Còn đòi cứu ai?
Chương Quyển 10 - 332: Lấy công làm tư
Chương Quyển 10 - 333: Là cô ta
Chương Quyển 10 - 334: Ngực thì nói là ngực
Chương Quyển 10 - 335: Khó tính không phải hạng vừa đâu
Chương Quyển 10 - 336: Một nam hai nữ thì thuê mấy phòng?
Chương Quyển 10 - 337: Cao thủ thì tịch mịch
Chương Quyển 10 - 338: Hóa ra là ngươi
Chương Quyển 10 - 339: Lại hai mang?
Chương Quyển 10 - 340: Quân doanh Bình Định
Chương Quyển 10 - 341: Ma nữ đáng thương
Chương Quyển 10 - 342: Trang thần lộng quỷ
Chương Quyển 10 - 343: Kế hoạch Z
Chương Quyển 10 - 344: Tương khắc
Chương Quyển 10 - 345: Nữ mật thám
Chương Quyển 10 - 346: Ta không phải Nhạc Phi
Chương Quyển 10 - 347: Biết thì sao?
Chương Quyển 10 - 348: Khắc luôn cả anh rồi các em ơi
Chương Quyển 10 - 349: La Hán truyền kinh
Chương Quyển 10 - 350: Ông tổ nghề đa cấp
Chương Quyển 10 - 351: Cầm đồ
Chương Quyển 10 - 352: Truy Hồn Trảo
Chương Quyển 10 - 353: Chuyện xưa Thiên Diện
Chương Quyển 10 - 354: Nữ sử
Chương Quyển 10 - 355: Trận đồ Bát Quái
Chương Quyển 10 - 356: Tinh Vong trận
Chương Quyển 10 - 357: Thiên nhãn
Chương Quyển 10 - 358: Bức chân dung
Chương Quyển 10 - 359: Người thân
Chương Quyển 11 - 360: Quan tiêu
Chương Quyển 11 - 361: Thiên Diện đồ sát
Chương Quyển 11 - 362: Hoa trận
Chương Quyển 11 - 363: Cô độc
Chương Quyển 11 - 364: Mộ Dung Thành Bích?
Chương Quyển 11 - 365: Thiên Địa hội
Chương Quyển 11 - 366: Người tình tiền kiếp
Chương Quyển 11 - 367: Thôi kệ đi
Chương Quyển 11 - 368: Mã Chủng thôn
Chương Quyển 11 - 369: Không có lợi ông không làm
Chương Quyển 11 - 370: Đặc vụ ưu tú nhất Đại Tống
Chương Quyển 11 - 371: Đặc vụ ưu tú nhất Đại Tống
Chương Quyển 11 - 372: Đại hội dạ hành
Chương Quyển 11 - 373: Cửu Thiên lệnh
Chương Quyển 11 - 374: Cửu môn
Chương Quyển 11 - 375: Chỉ điểm gian tế
Chương Quyển 11 - 376: Nha hoàn Tích Nhược
Chương Quyển 11 - 377: Hạnh em gái ngươi
Chương Quyển 11 - 378: Ma nữ lãng mạn
Chương Quyển 11 - 379: Làm chuyện mà ngươi muốn làm
Chương Quyển 11 - 380: Không phải xử nam, ta khinh bỉ ngươi!
Chương Quyển 11 - 381: Ở nhờ phong cách quỷ thủ
Chương Quyển 11 - 382: Long tiêu đầu
Chương Quyển 11 - 383: Thì ra ngươi cũng là quỷ?
Chương Quyển 11 - 384: Bạc ta xin phép lấy hết
Chương Quyển 11 - 385: Bơm đểu
Chương Quyển 11 - 386: Vẫn không nhớ ra
Chương Quyển 11 - 387: này có tí cảnh nóng
Chương Quyển 11 - 388: Hồng Thất Công?
Chương Quyển 11 - 389: Vòng tay sinh nhật
Chương Quyển 11 - 390: Ba chén trà
Chương Quyển 11 - 391: Cho nó đủ set
Chương Quyển 11 - 392: Đại tác chiến
Chương Quyển 11 - 393: Bể hết rồi!
Chương Quyển 11 - 394: Bởi vì yêu mà hận
Chương Quyển 11 - 395: Hi Du Hoa Tùng bản lỗi
Chương Quyển 11 - 396: Phản phái còn khó đóng hơn nam chính
Chương Quyển 11 - 397: Hoàng Dược Sư? Thượng Quan Kim Hồng?
Chương Quyển 12 - 398: Cảnh này, để ca diễn!
Chương Quyển 12 - 399: Quá thiếu biểu cảm, làm lại đi!
Chương Quyển 12 - 400: Giúp đỡ đồng hương
Chương Quyển 12 - 401: Ta muốn nghe chuyện tình yêu
Chương Quyển 12 - 402: Ngứa mắt thì đánh thôi
Chương Quyển 12 - 403: Còn chưa giao lưu thân mật mà
Chương Quyển 12 - 404: Thì ra sư phụ ngươi là Hoàng Dược Sư
Chương Quyển 12 - 405: Một núi không thể hai vua
Chương Quyển 12 - 406: Vàng bạc cướp sau, nữ nhân cướp trước
Chương Quyển 12 - 407: Đi thăm hỏi huyện vùng cao
Chương Quyển 12 - 408: Vương thiếu gia đùa gái nhà lành
Chương Quyển 12 - 409: Liễu Trần thượng nhân
Chương Quyển 12 - 410: Thần tiên tỷ tỷ?
Chương Quyển 12 - 411: Hey everyone, I'm back
Chương Quyển 12 - 412: Làn da nâu lâu chưa cạo
Chương Quyển 12 - 413: Anh em đâu, phang nó!
Chương Quyển 12 - 414: Ta là người có thân phận
Không tìm thấy chương nào phù hợp