Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 6 - 184: Phản chủ
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~17 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
"Tí tách tí tách"
Trời Giang Nam bỗng đổ mưa nhẹ.
Cao Diệp cùng hai đứa Triệu Tử Long Chu Công Cẩn ngồi ở sảnh khách đ**m, trên bàn đặt mấy dĩa đồ ăn, có thể thấy sót lại mấy miếng bánh dở dang. Chẳng qua nhiệm vụ của chúng lại là canh chừng đám tài tử mặt dày vẫn đang ngồi ở sảnh.
Mấy thằng kia bị người đẹp bơ vẫn không chịu về, còn nán ngồi lại, coi bộ muốn chờ Lăng Vân đi ra. Sảnh là chỗ công cộng, ai muốn ngồi thì ngồi thôi, bọn Cao Diệp cũng không thể vô cớ đến gây sự.
Lại nói, vốn dĩ bọn họ là người của Phong Vân đoàn, với Lăng Vân chỉ gọi là quen biết, không hề có quan hệ chủ tớ hay ân nghĩa gì. Đi theo là do Lăng Phong nhờ vả, tiền ăn chỗ ở đáng ra phải tự mà lo lấy, có gì về sau tính toán ở chỗ Lăng Phong. Nhưng Lăng Vân lại lo hộ hết tất cả, chỗ bánh Trung thu ăn tráng miệng trên bàn cũng là do nàng đem qua. Khiến Chu Công Cẩn luôn miệng khen Lăng tiểu thư bề ngoài tuy băng tuyết cao ngạo, kỳ thực tâm địa Bồ tát tỉ mỉ vô cùng.
Chu Công Cẩn nói :
- Không biết đương gia có an toàn rời Đại Danh hay không nữa?
Cao Diệp tặc lưỡi :
- Tứ đệ võ công không tệ, còn có A Quyền A Hổ, chắc không có vấn đề gì.
Bọn họ nào biết, Phong ca võ công không tệ đã xơi một kiếm xuyên phổi, đang không rõ sống chết.
Có tiếng ai đó thản nhiên :
- Hắn không chết được đâu, còn phải chờ ta đến giết mới được.
Đám Cao Diệp không cần nhìn cũng biết là ai.
Từ Tử Lăng vẫn một bộ "ta đây đệ nhất thiên hạ", hai tay ôm kiếm tiến lại.
Mặc dù trong thành thị bình dân không được mang vũ khí, chẳng qua luật này cũng không quá khắt khe. Tỷ dụ tú tài, danh nghĩa môn sinh thiên tử, vẫn có thể mang theo bội kiếm, tiện thể múa kiếm ngâm thơ gì đó. Tiêu đầu như Cao Diệp cũng có tư cách này.
Riêng Từ Tử Lăng, cũng không phải vì hắn là đệ tử Hoa Sơn, trái ngược càng là đệ tử môn phái giang hồ, càng bị hạn chế mang vũ khí vào thành. Chẳng qua, hắn là người của một trong 4 thế gia Giang Nam, đây lại là đất Giang Nam.
Từ Tử Lăng bỗng đột nhiên nhìn Cao Diệp, hỏi :
- Kiếm của ngươi tên gì?
Cao Diệp bình tĩnh đáp :
- Một cây kiếm thông thường thôi, không có tên.
Từ Tử Lăng không cho là đúng, giọng điệu vô cùng tự tin nói :
- Thật không? Bổn công từ nhỏ mê kiếm, nghiên cứu rất rõ về danh kiếm trong thiên hạ. Tuy ngươi đã cố ý bọc nó lại, nhưng chỉ cần nhìn viên ngọc trên chuôi lộ ra ở kia, ta cũng đủ nắm chắc sáu phần.
Mấy đứa Triệu Tử Long nghe vậy cũng sinh hiếu kỳ nhìn lại.
Cao Diệp đúng là luôn mang theo một cây kiếm, nhưng Diệp ca hình như chỉ mang cho có, lại bọc đến mấy lớp vải kín như bưng, còn chưa thấy hắn đem ra dùng bao giờ.
Chỉ nghe Từ Tử Lăng bình thản :
- Nếu ta nói không sai, cây kiếm của ngươi chính là d*ch th** Hàn Kiếm!
Tay cầm kiếm của Cao Diệp đã run lên không ít.
Vẫn chưa đủ oanh động, câu sau của Từ Tử Lăng mới khiến Cao Diệp mặt mày tái mét.
- Cũng là bội kiếm của Chiến Quốc Cao Tiệm Ly, có đúng không?
Cao Tiệm Ly, kiếm khách nước Yên thời Chiến Quốc, nổi danh cầm nghệ đệ nhất, ưu nhã bất phàm, cũng là bằng hữu thân thiết của Kinh Kha. Bản thân Cao Tiệm Ly nghe nói cũng từng ám sát Tần Thủy Hoàng Doanh Chính sau Kinh Kha.
"Phong tiêu tiêu hề d*ch th** hàn,
Tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn."
Chính là ba chữ “d*ch th** hàn” này,
Triệu Tử Long Chu Công Cẩn nhìn nhau. Bọn hắn không giỏi cổ sử, nên cũng chẳng biết Cao Tiệm Ly là thần thánh nào. Nhưng chúng lại nghĩ ngay đến tên của Cao Diệp.
Cao Diệp, Cao Tiệm Ly?
- Cao đại ca, đây thực là d*ch th** Hàn gì đó sao?
- Không phải!
Cao Diệp lập tức phủ nhận, nhưng vẻ mặt đã bán đứng hắn.
Đúng lúc này ...
- Tử Lăng, Lăng tiểu thư đâu?
...
Chiều dần buông, qua khung cửa có thể thấy từng hạt mưa lách tách.
Một thiếu nữ ngồi dựa vào bên cửa sổ, một tay chống cằm, bên má một lọn tóc đen quyến rũ, ánh mắt xuất thần nhìn trời mưa.
Nàng mặc váy dài trắng toát tựa thiên nga, dáng dấp lại mỏng manh tựa hoa quỳnh, không trang sức không trâm cài, có vẻ gì đó cô đơn đến thương cảm. Nhìn cảnh này, ít ai nghĩ kia lại là Đại tiểu thư Lăng gia, một tay chống đỡ cả gia tộc.
- Lăng tiểu thư, Từ Nguyên muốn gặp, có cho vào không?
Có tiếng nam nhân ở ngoài vọng vào, là Tử Từ Lăng.
Lăng Vân với tay lấy áo choàng khoác tạm lên người, lãnh đạm nói :
- Để hắn vào đi.
"Két"
Cửa phòng mở, chỉ thấy Từ Nguyên mặc trường bào trắng thêu viền vàng, coi như đủ anh tuấn. Ánh mắt gã không tình nguyện nhìn Từ Tử Lăng hộ pháp bên cạnh.
Từ Tử Lăng một tay cầm kiếm chặn trước mũi Từ Nguyên, một tay rào sau lưng, trông không khác gì áp giải trọng phạm.
Từ Nguyên nhíu mày khó chịu :
- Không nghe thấy sao? Nàng ấy nói để ta vào trong.
- Có chuyện gì đứng đây nói cũng được. Từ gia nhân nói lời giữ lời, ta đã hứa phụ trách an toàn cho nàng ấy một năm.
Từ Nguyên ngửa mặt lên trời, suýt chút thổ huyết.
Không có cái ngu nào bằng cái ngu này. Sai lầm lớn nhất của Từ Nguyên chính là điều Từ Tử Lăng đến. Cứ tưởng sẽ trị được Lăng Phong, rút cục tự mình hại mình. Gã âm thầm bực bội, thầm nghĩ "cứ chờ xem ta làm sao chỉnh chết ngươi".
Từ Tử Lăng lại điềm tĩnh như không. Ngoại trừ nha hoàn Tiểu Tinh, đừng nói Từ Nguyên, kể cả lão cha Từ Vân Tảo tới, Từ Tử Lăng cũng không cho tiếp cận Lăng Vân, trừ khi nàng ta chính miệng cho phép.
Trời không chịu đất đất phải chịu trời. Từ Nguyên nhếch môi, lộ ra hai hàng răng trắng :
- Vân nhi, đây là hoa mai sâm, là bảo vật Tây Vực, đại bổ thân thể. Nàng mấy ngày qua đi lại khổ cực, nên dùng một chút.
Kể ra, Từ Nguyên sau lần l* m*ng ở Hà Bắc đã biết rút kinh nghiệm, trước mặt Lăng Vân lịch thiệp nhã nhặn, chỉ thăm hỏi không hề làm gì quá tay. Đến Giang Ninh xong liền đi thăm hỏi khắp các nơi, ra dáng nam nhân bận rộn sinh kế, là chỗ dựa cho nữ nhân về sau.
Từ Tử Lăng đưa tay nhận lấy, trao cho Tiểu Tinh.
Chỉ thấy Lăng Vân ngồi ở cửa không nói gì, gật đầu xem như đã biết.
Từ Nguyên chưng hửng, chẳng lẽ đội mưa đến đây chỉ nói được một câu liền về?
Lăng Vân sau sự kiện kia trở nên rất trầm lắng khó chạm. Từ Nguyên nhớ lại mấy năm trước, lúc gã mới quen Lăng Vân, nàng cũng thái độ y như vậy, có cảm giác không thể đánh hạ. Từ Nguyên phải tốn biết bao công sức, âm mưu dương mưu đều có, mới có thể khiến nàng chịu tiếp chuyện mình, để rồi chỉ sai lầm một lần tất cả đều lại về zero.
Gã đành cười gượng :
- Ta còn có việc phải làm, sẽ không quấy rầy nàng nữa. À đúng rồi, có thư từ Tô Châu cho nàng đấy, hạ nhân của ta vừa đem đến ...
Nói rồi đưa ra một phong thư, vẫn là Từ Tử Lăng trung gian nhận lấy đưa cho Tiểu Tinh.
...
Lát sau.
Lăng Vân đọc phong thư từ Tô Châu. Càng đọc ánh mắt càng lo lắng.
Nàng gập phong thư, đứng lên tựa người vào song cửa, lẩm bẩm :
- Xem ra hôn lễ này không làm không được, nếu không ...
- Tiểu thư, năm xưa tiểu thư bị đối xử tệ bạc, giờ này vẫn còn nghĩ cho bọn họ sao?
Tiểu Tinh đột ngột phản ứng, chỉ là Lăng Vân đang lúc rối rắm không để ý thái độ này.
Tiểu Tinh môi vểnh lên, bộ dạng điêu ngoa chanh chua nói :
- Mấy người đó ngồi mát ăn bát vàng, hoàn toàn không biết tiểu thư phải khổ cực thế nào? Bây giờ việc buôn bán gặp khó khăn, đã không hỏi ý kiến tiểu thư thì thôi, lại xem tiểu thư như vật hy sinh ... Nô tỳ thấy, hay là cô cứ thanh toàn cho chúng, nhưng mà âm thầm đem hết mối làm ăn sang Từ gia, cho bọn họ sáng mắt ra.
- Ta ...
Vừa nói được một chữ, cả người Lăng Vân liền chấn động.
Nàng tuy gần đây tinh thần suy nhược, thế nhưng cũng không dễ bị hí lộng.
- Làm sao ngươi biết việc buôn bán gặp khó khăn?
Đôi mắt Lăng Vân trong trẻo hẳn lại. Nàng đặt một tay lên bàn, run rẩy tái nhợt, trong lòng tràn đầy nghi hoặc cùng sợ hãi.
Nha hoàn thì chỉ là nha hoàn, có thể chuyện nhi nữ khuê phòng chia sẻ cho nhau được, nhưng chuyện Lăng gia gặp khó khăn, chuyện mối làm ăn này nọ, chỉ người trong thương hội mới biết, đâu đến lượt một đứa nha hoàn cũng biết?
Tiểu Tinh năm nay 15 tuổi, là nha hoàn thân thiết nhất của Lăng Vân, hai người như hình với bóng. Tiểu Tinh theo Lăng Vân từ rất nhỏ, lúc nàng còn chưa được xem là đại tiểu thư. Vì định kiến lễ giáo không thể xưng hổ tỷ muội, nhưng Lăng Vân đối xử với Tiểu Tinh không khác gì thân tỷ muội. Lăng Vân không dám tin, Tiểu Tinh lại có thể phản bội mình.
Tiểu Tinh quỳ rạp xuống đất, lắp bắp :
- Nô tỳ ... nô tỳ ... đoán.
- Ngươi ... đoán? - Lăng Vân run run.
Thà rằng không nói thì thôi, vừa nói liền lòi ra. Đoán mà cũng được như kia, làm nha hoàn quả thật uổng phí.
Tiểu Tinh len lén ngước mắt nhìn, vừa chạm phải ánh mắt của Lăng Vân, cả người như nhũn ra.
Hai người ở cạnh nhau quá lâu, trí tuệ tính cách đều rõ ràng, có những thứ không cần nói cũng tự hiểu.
- Tiểu thư tha tội, tiểu thư tha tội. Là Từ Thiếu gia ... ngài ấy ... nhờ nô tỳ ...
Lăng Vân vẫn im lặng. Tiểu Tinh òa khóc :
- Nô tỳ, nô tỳ ... thực sự chỉ nghĩ cho Tiểu thư mà thôi. Huhu.
Lăng Vân không đành lòng, chỉ có thể quay mặt đi.
Nàng thực sự quá cô độc.
Lúc này thật hy vọng có ai đó để giải bày. Có Lý Minh Nguyệt thì tận Trường An, giờ này chắc cũng đã vào Quốc Tử Giám, có cuộc sống riêng. Ngoảnh đầu nhìn lại, bao năm đi đây đi đó, những tưởng quen biết phải nhiều hơn những tiểu thư khuê các, hóa ra sự thật nghiệt ngã.
Trời Giang Nam bỗng đổ mưa nhẹ.
Cao Diệp cùng hai đứa Triệu Tử Long Chu Công Cẩn ngồi ở sảnh khách đ**m, trên bàn đặt mấy dĩa đồ ăn, có thể thấy sót lại mấy miếng bánh dở dang. Chẳng qua nhiệm vụ của chúng lại là canh chừng đám tài tử mặt dày vẫn đang ngồi ở sảnh.
Mấy thằng kia bị người đẹp bơ vẫn không chịu về, còn nán ngồi lại, coi bộ muốn chờ Lăng Vân đi ra. Sảnh là chỗ công cộng, ai muốn ngồi thì ngồi thôi, bọn Cao Diệp cũng không thể vô cớ đến gây sự.
Lại nói, vốn dĩ bọn họ là người của Phong Vân đoàn, với Lăng Vân chỉ gọi là quen biết, không hề có quan hệ chủ tớ hay ân nghĩa gì. Đi theo là do Lăng Phong nhờ vả, tiền ăn chỗ ở đáng ra phải tự mà lo lấy, có gì về sau tính toán ở chỗ Lăng Phong. Nhưng Lăng Vân lại lo hộ hết tất cả, chỗ bánh Trung thu ăn tráng miệng trên bàn cũng là do nàng đem qua. Khiến Chu Công Cẩn luôn miệng khen Lăng tiểu thư bề ngoài tuy băng tuyết cao ngạo, kỳ thực tâm địa Bồ tát tỉ mỉ vô cùng.
Chu Công Cẩn nói :
- Không biết đương gia có an toàn rời Đại Danh hay không nữa?
Cao Diệp tặc lưỡi :
- Tứ đệ võ công không tệ, còn có A Quyền A Hổ, chắc không có vấn đề gì.
Bọn họ nào biết, Phong ca võ công không tệ đã xơi một kiếm xuyên phổi, đang không rõ sống chết.
Có tiếng ai đó thản nhiên :
- Hắn không chết được đâu, còn phải chờ ta đến giết mới được.
Đám Cao Diệp không cần nhìn cũng biết là ai.
Từ Tử Lăng vẫn một bộ "ta đây đệ nhất thiên hạ", hai tay ôm kiếm tiến lại.
Mặc dù trong thành thị bình dân không được mang vũ khí, chẳng qua luật này cũng không quá khắt khe. Tỷ dụ tú tài, danh nghĩa môn sinh thiên tử, vẫn có thể mang theo bội kiếm, tiện thể múa kiếm ngâm thơ gì đó. Tiêu đầu như Cao Diệp cũng có tư cách này.
Riêng Từ Tử Lăng, cũng không phải vì hắn là đệ tử Hoa Sơn, trái ngược càng là đệ tử môn phái giang hồ, càng bị hạn chế mang vũ khí vào thành. Chẳng qua, hắn là người của một trong 4 thế gia Giang Nam, đây lại là đất Giang Nam.
Từ Tử Lăng bỗng đột nhiên nhìn Cao Diệp, hỏi :
- Kiếm của ngươi tên gì?
Cao Diệp bình tĩnh đáp :
- Một cây kiếm thông thường thôi, không có tên.
Từ Tử Lăng không cho là đúng, giọng điệu vô cùng tự tin nói :
- Thật không? Bổn công từ nhỏ mê kiếm, nghiên cứu rất rõ về danh kiếm trong thiên hạ. Tuy ngươi đã cố ý bọc nó lại, nhưng chỉ cần nhìn viên ngọc trên chuôi lộ ra ở kia, ta cũng đủ nắm chắc sáu phần.
Mấy đứa Triệu Tử Long nghe vậy cũng sinh hiếu kỳ nhìn lại.
Cao Diệp đúng là luôn mang theo một cây kiếm, nhưng Diệp ca hình như chỉ mang cho có, lại bọc đến mấy lớp vải kín như bưng, còn chưa thấy hắn đem ra dùng bao giờ.
Chỉ nghe Từ Tử Lăng bình thản :
- Nếu ta nói không sai, cây kiếm của ngươi chính là d*ch th** Hàn Kiếm!
Tay cầm kiếm của Cao Diệp đã run lên không ít.
Vẫn chưa đủ oanh động, câu sau của Từ Tử Lăng mới khiến Cao Diệp mặt mày tái mét.
- Cũng là bội kiếm của Chiến Quốc Cao Tiệm Ly, có đúng không?
Cao Tiệm Ly, kiếm khách nước Yên thời Chiến Quốc, nổi danh cầm nghệ đệ nhất, ưu nhã bất phàm, cũng là bằng hữu thân thiết của Kinh Kha. Bản thân Cao Tiệm Ly nghe nói cũng từng ám sát Tần Thủy Hoàng Doanh Chính sau Kinh Kha.
"Phong tiêu tiêu hề d*ch th** hàn,
Tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn."
Chính là ba chữ “d*ch th** hàn” này,
Triệu Tử Long Chu Công Cẩn nhìn nhau. Bọn hắn không giỏi cổ sử, nên cũng chẳng biết Cao Tiệm Ly là thần thánh nào. Nhưng chúng lại nghĩ ngay đến tên của Cao Diệp.
Cao Diệp, Cao Tiệm Ly?
- Cao đại ca, đây thực là d*ch th** Hàn gì đó sao?
- Không phải!
Cao Diệp lập tức phủ nhận, nhưng vẻ mặt đã bán đứng hắn.
Đúng lúc này ...
- Tử Lăng, Lăng tiểu thư đâu?
...
Chiều dần buông, qua khung cửa có thể thấy từng hạt mưa lách tách.
Một thiếu nữ ngồi dựa vào bên cửa sổ, một tay chống cằm, bên má một lọn tóc đen quyến rũ, ánh mắt xuất thần nhìn trời mưa.
Nàng mặc váy dài trắng toát tựa thiên nga, dáng dấp lại mỏng manh tựa hoa quỳnh, không trang sức không trâm cài, có vẻ gì đó cô đơn đến thương cảm. Nhìn cảnh này, ít ai nghĩ kia lại là Đại tiểu thư Lăng gia, một tay chống đỡ cả gia tộc.
- Lăng tiểu thư, Từ Nguyên muốn gặp, có cho vào không?
Có tiếng nam nhân ở ngoài vọng vào, là Tử Từ Lăng.
Lăng Vân với tay lấy áo choàng khoác tạm lên người, lãnh đạm nói :
- Để hắn vào đi.
"Két"
Cửa phòng mở, chỉ thấy Từ Nguyên mặc trường bào trắng thêu viền vàng, coi như đủ anh tuấn. Ánh mắt gã không tình nguyện nhìn Từ Tử Lăng hộ pháp bên cạnh.
Từ Tử Lăng một tay cầm kiếm chặn trước mũi Từ Nguyên, một tay rào sau lưng, trông không khác gì áp giải trọng phạm.
Từ Nguyên nhíu mày khó chịu :
- Không nghe thấy sao? Nàng ấy nói để ta vào trong.
- Có chuyện gì đứng đây nói cũng được. Từ gia nhân nói lời giữ lời, ta đã hứa phụ trách an toàn cho nàng ấy một năm.
Từ Nguyên ngửa mặt lên trời, suýt chút thổ huyết.
Không có cái ngu nào bằng cái ngu này. Sai lầm lớn nhất của Từ Nguyên chính là điều Từ Tử Lăng đến. Cứ tưởng sẽ trị được Lăng Phong, rút cục tự mình hại mình. Gã âm thầm bực bội, thầm nghĩ "cứ chờ xem ta làm sao chỉnh chết ngươi".
Từ Tử Lăng lại điềm tĩnh như không. Ngoại trừ nha hoàn Tiểu Tinh, đừng nói Từ Nguyên, kể cả lão cha Từ Vân Tảo tới, Từ Tử Lăng cũng không cho tiếp cận Lăng Vân, trừ khi nàng ta chính miệng cho phép.
Trời không chịu đất đất phải chịu trời. Từ Nguyên nhếch môi, lộ ra hai hàng răng trắng :
- Vân nhi, đây là hoa mai sâm, là bảo vật Tây Vực, đại bổ thân thể. Nàng mấy ngày qua đi lại khổ cực, nên dùng một chút.
Kể ra, Từ Nguyên sau lần l* m*ng ở Hà Bắc đã biết rút kinh nghiệm, trước mặt Lăng Vân lịch thiệp nhã nhặn, chỉ thăm hỏi không hề làm gì quá tay. Đến Giang Ninh xong liền đi thăm hỏi khắp các nơi, ra dáng nam nhân bận rộn sinh kế, là chỗ dựa cho nữ nhân về sau.
Từ Tử Lăng đưa tay nhận lấy, trao cho Tiểu Tinh.
Chỉ thấy Lăng Vân ngồi ở cửa không nói gì, gật đầu xem như đã biết.
Từ Nguyên chưng hửng, chẳng lẽ đội mưa đến đây chỉ nói được một câu liền về?
Lăng Vân sau sự kiện kia trở nên rất trầm lắng khó chạm. Từ Nguyên nhớ lại mấy năm trước, lúc gã mới quen Lăng Vân, nàng cũng thái độ y như vậy, có cảm giác không thể đánh hạ. Từ Nguyên phải tốn biết bao công sức, âm mưu dương mưu đều có, mới có thể khiến nàng chịu tiếp chuyện mình, để rồi chỉ sai lầm một lần tất cả đều lại về zero.
Gã đành cười gượng :
- Ta còn có việc phải làm, sẽ không quấy rầy nàng nữa. À đúng rồi, có thư từ Tô Châu cho nàng đấy, hạ nhân của ta vừa đem đến ...
Nói rồi đưa ra một phong thư, vẫn là Từ Tử Lăng trung gian nhận lấy đưa cho Tiểu Tinh.
...
Lát sau.
Lăng Vân đọc phong thư từ Tô Châu. Càng đọc ánh mắt càng lo lắng.
Nàng gập phong thư, đứng lên tựa người vào song cửa, lẩm bẩm :
- Xem ra hôn lễ này không làm không được, nếu không ...
- Tiểu thư, năm xưa tiểu thư bị đối xử tệ bạc, giờ này vẫn còn nghĩ cho bọn họ sao?
Tiểu Tinh đột ngột phản ứng, chỉ là Lăng Vân đang lúc rối rắm không để ý thái độ này.
Tiểu Tinh môi vểnh lên, bộ dạng điêu ngoa chanh chua nói :
- Mấy người đó ngồi mát ăn bát vàng, hoàn toàn không biết tiểu thư phải khổ cực thế nào? Bây giờ việc buôn bán gặp khó khăn, đã không hỏi ý kiến tiểu thư thì thôi, lại xem tiểu thư như vật hy sinh ... Nô tỳ thấy, hay là cô cứ thanh toàn cho chúng, nhưng mà âm thầm đem hết mối làm ăn sang Từ gia, cho bọn họ sáng mắt ra.
- Ta ...
Vừa nói được một chữ, cả người Lăng Vân liền chấn động.
Nàng tuy gần đây tinh thần suy nhược, thế nhưng cũng không dễ bị hí lộng.
- Làm sao ngươi biết việc buôn bán gặp khó khăn?
Đôi mắt Lăng Vân trong trẻo hẳn lại. Nàng đặt một tay lên bàn, run rẩy tái nhợt, trong lòng tràn đầy nghi hoặc cùng sợ hãi.
Nha hoàn thì chỉ là nha hoàn, có thể chuyện nhi nữ khuê phòng chia sẻ cho nhau được, nhưng chuyện Lăng gia gặp khó khăn, chuyện mối làm ăn này nọ, chỉ người trong thương hội mới biết, đâu đến lượt một đứa nha hoàn cũng biết?
Tiểu Tinh năm nay 15 tuổi, là nha hoàn thân thiết nhất của Lăng Vân, hai người như hình với bóng. Tiểu Tinh theo Lăng Vân từ rất nhỏ, lúc nàng còn chưa được xem là đại tiểu thư. Vì định kiến lễ giáo không thể xưng hổ tỷ muội, nhưng Lăng Vân đối xử với Tiểu Tinh không khác gì thân tỷ muội. Lăng Vân không dám tin, Tiểu Tinh lại có thể phản bội mình.
Tiểu Tinh quỳ rạp xuống đất, lắp bắp :
- Nô tỳ ... nô tỳ ... đoán.
- Ngươi ... đoán? - Lăng Vân run run.
Thà rằng không nói thì thôi, vừa nói liền lòi ra. Đoán mà cũng được như kia, làm nha hoàn quả thật uổng phí.
Tiểu Tinh len lén ngước mắt nhìn, vừa chạm phải ánh mắt của Lăng Vân, cả người như nhũn ra.
Hai người ở cạnh nhau quá lâu, trí tuệ tính cách đều rõ ràng, có những thứ không cần nói cũng tự hiểu.
- Tiểu thư tha tội, tiểu thư tha tội. Là Từ Thiếu gia ... ngài ấy ... nhờ nô tỳ ...
Lăng Vân vẫn im lặng. Tiểu Tinh òa khóc :
- Nô tỳ, nô tỳ ... thực sự chỉ nghĩ cho Tiểu thư mà thôi. Huhu.
Lăng Vân không đành lòng, chỉ có thể quay mặt đi.
Nàng thực sự quá cô độc.
Lúc này thật hy vọng có ai đó để giải bày. Có Lý Minh Nguyệt thì tận Trường An, giờ này chắc cũng đã vào Quốc Tử Giám, có cuộc sống riêng. Ngoảnh đầu nhìn lại, bao năm đi đây đi đó, những tưởng quen biết phải nhiều hơn những tiểu thư khuê các, hóa ra sự thật nghiệt ngã.
Mật Thám Phong Vân
Tác giả: Thần Long
414 chương | 1,024 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Giới thiệu
Chương Quyển 1 - 2: Diêm vương còn chửi, ngán gì dị giới
Chương Quyển 1 - 3: Mặt thú dạ thú nốt
Chương Quyển 1 - 4: Cách mạng vẫn chưa nổ ra
Chương Quyển 1 - 5: Làm nam chính không dễ
Chương Quyển 1 - 6: Lần thứ mấy?
Chương Quyển 1 - 7: Đã lâu không chạm nữ nhân
Chương Quyển 1 - 8: Dẫn con dâu về nhà
Chương Quyển 1 - 9: Về tô châu
Chương Quyển 1 - 10: Deja vu
Chương Quyển 1 - 11: Lão dê già
Chương Quyển 1 - 12: Ma nữ vụng về
Chương Quyển 1 - 13: Thân phận đầu tiên
Chương Quyển 1 - 14: Cân bị đuổi khỏi Giang Nam
Chương Quyển 1 - 15: Chưa kịp sờ nắn đã phải đi ra
Chương Quyển 1 - 16: Rất to tròn
Chương Quyển 1 - 17: Mỹ nữ lên đài
Chương Quyển 1 - 18: Lên giường nghe đàn?
Chương Quyển 1 - 19: Nửa đêm bắt trộm
Chương Quyển 1 - 20: Xuân lan thu cúc
Chương Quyển 1 - 21: Mục tiêu
Chương Quyển 1 - 22: Ngày cuối năm
Chương Quyển 1 - 23: Ngắm gái chả lẽ không được?
Chương Quyển 1 - 24: Từ cướp đêm lên chưởng quỹ
Chương Quyển 1 - 25: Thiệp mời
Chương Quyển 1 - 26: Friendzoned
Chương Quyển 1 - 27: Trở về
Chương Quyển 2 - 28: Phong Vân bắt đầu
Chương Quyển 2 - 29: Sửa hay để nguyên
Chương Quyển 2 - 30: Làm giàu không khó?
Chương Quyển 2 - 31: Lăng Vân hẹn hò
Chương Quyển 2 - 32: Siêu cấp mắt thần
Chương Quyển 2 - 33: Không nhão thành trái mướp mới kỳ lạ
Chương Quyển 2 - 34: Khảo sát thị trường
Chương Quyển 2 - 35: Tặng thì tặng sớm
Chương Quyển 2 - 36: Lấy hay không lấy?
Chương Quyển 2 - 37: Phá quán?
Chương Quyển 2 - 38: Đổ thần
Chương Quyển 2 - 39: Hồng phu nhân
Chương Quyển 2 - 40: Thần thức đối chiến
Chương Quyển 2 - 41: Hẹn hò
Chương Quyển 2 - 42: Thuấn di?
Chương Quyển 2 - 43: Lần đầu thật thảm
Chương Quyển 2 - 44: Nhập ma?
Chương Quyển 2 - 45: Trong cái rủi có cái may
Chương Quyển 2 - 46: Hoạt bất lưu thủ
Chương Quyển 2 - 47: Bộ này chẳng phải mặc rồi sao?
Chương Quyển 2 - 48: Không tệ, đáng tiền
Chương Quyển 2 - 49: Ở dưới bị yếu sao, toàn dùng tay?
Chương Quyển 2 - 50: Rung động
Chương Quyển 2 - 51: Triệu khánh
Chương Quyển 2 - 52: Gặp lại Đóa Nhi
Chương Quyển 2 - 53: Xếp cái gì? Xếp hình sao?
Chương Quyển 2 - 54: Lại dẫn con dâu về nhà?
Chương Quyển 2 - 55: Mày là trâu à?
Chương Quyển 2 - 56: Rồng rắn trâu chó
Chương Quyển 2 - 57: Nàng ta là gì của ngươi?
Chương Quyển 2 - 58: Tham không có tội
Chương Quyển 2 - 59: Học hành thi cử
Chương Quyển 2 - 60: Chợ bán ngườii
Chương Quyển 2 - 61: Cao thủ 250, nha hoàn 400
Chương Quyển 2 - 62: Kỹ năng tán gái
Chương Quyển 2 - 63: Giày cao gót
Chương Quyển 2 - 64: Thân phận hỗn loạn
Chương Quyển 2 - 65: Họa trên trời
Chương Quyển 2 - 66: Không cho thở
Chương Quyển 2 - 67: Choáng thuật
Chương Quyển 2 - 68: Thần bí nhân
Chương Quyển 2 - 69: Ta sẽ chịu trách nhiệm
Chương Quyển 2 - 70: Nóng
Chương Quyển 2 - 71: Chân ngươi làm sao vậy?
Chương Quyển 2 - 72: Thiên ma truy hồn đao
Chương Quyển 2 - 73: Vợ người ta?
Chương Quyển 3 - 74: Muối hay vàng?
Chương Quyển 3 - 75: Vào tổng đà gọi lão đại
Chương Quyển 3 - 76: Quật tung Diêm bang
Chương Quyển 3 - 77: Kết nghĩa huynh đệ
Chương Quyển 3 - 78: Khổ luyện
Chương Quyển 3 - 79: Đồng tử công
Chương Quyển 3 - 80: Công tôn dao
Chương Quyển 3 - 81: Bão Độc trại
Chương Quyển 3 - 82: Phượng vũ cửu thiên
Chương Quyển 3 - 83: Rút ruột
Chương Quyển 3 - 84: Tạo điều kiện
Chương Quyển 3 - 85: Truyền tin
Chương Quyển 3 - 86: Mỹ nữ đều bỏ đi
Chương Quyển 3 - 87: Ảo ảnh?
Chương Quyển 3 - 88: Kiếm khí khắp trời
Chương Quyển 3 - 89: Tiên nữ?
Chương Quyển 3 - 90: Nóng hổi
Chương Quyển 3 - 91: Vô cùng nóng hổi
Chương Quyển 3 - 92: Nóng người khỏa thân
Chương Quyển 3 - 93: Toàn Chân giáo
Chương Quyển 3 - 94: Nhập môn
Chương Quyển 3 - 95: Nội tu
Chương Quyển 3 - 96: Thi Độc thuật
Chương Quyển 3 - 97: Như chưa hề quen
Chương Quyển 3 - 98: Tối nay ta ngủ với ngươi
Chương Quyển 3 - 99: Thần tiên cũng đói
Chương Quyển 3 - 100: Liếc mắt có gì đặc biệt?
Chương Quyển 3 - 101: Thế lực võ lâm
Chương Quyển 3 - 102: Tin xấu
Chương Quyển 3 - 103: Hối hận
Chương Quyển 3 - 104: Nữ phù thủy
Chương Quyển 3 - 105: Mật thám tự
Chương Quyển 3 - 106: Bị ám sát?
Chương Quyển 4 - 107: Mật Thám ty
Chương Quyển 4 - 108: Vài chỗ không hề nhỏ
Chương Quyển 4 - 109: Phi thân cứu mỹ
Chương Quyển 4 - 110: Giết hụt
Chương Quyển 4 - 111: Sao chổi
Chương Quyển 4 - 112: Thiên mệnh
Chương Quyển 4 - 113: Có trứng hay không?
Chương Quyển 4 - 114: Không phải dị giới?
Chương Quyển 4 - 115: Sói tổ
Chương Quyển 4 - 116: Ta đi cùng ngươi
Chương Quyển 4 - 117: Ta cũng đi cùng luôn
Chương Quyển 4 - 118: Tìm nhau
Chương Quyển 4 - 119: Từ chối làm quan
Chương Quyển 4 - 120: Ngươi thich như thế nào
Chương Quyển 4 - 121: 108 ma đầu
Chương Quyển 4 - 122: Lý sư sư
Chương Quyển 4 - 123: Uống nửa bụng nước thì lên
Chương Quyển 4 - 124: Quận chúa Bắc Kim
Chương Quyển 4 - 125: Luyện công phải chăm chỉ
Chương Quyển 4 - 126: Đạn lạc
Chương Quyển 4 - 127: Đại hội luận kiếm
Chương Quyển 4 - 128: Kiếm thuật
Chương Quyển 4 - 129: Lưỡng nghi hộ tâm
Chương Quyển 4 - 130: Nghi thức cách mạng
Chương Quyển 4 - 131: Quận chúa Kim quốc
Chương Quyển 4 - 132: Đẹp thì phải chửi
Chương Quyển 4 - 133: Yêu nghiệt
Chương Quyển 4 - 134: Nàng tắm bằng hoa à?
Chương Quyển 4 - 135: Tra khảo cần có phong cách
Chương Quyển 4 - 136: Tình yêu cần có chất lượng
Chương Quyển 4 - 137: Thở dài
Chương Quyển 4 - 138: Cô bé người Liêu
Chương Quyển 4 - 139: Kẻ thù tự sinh ra
Chương Quyển 5 - 140: Nam phủ
Chương Quyển 5 - 141: Nữ nhân cũng mộng xuân
Chương Quyển 5 - 142: Ta không chết dễ vậy
Chương Quyển 5 - 143: Giới hạn
Chương Quyển 5 - 144: Cái cớ
Chương Quyển 5 - 145: Cho ta nghỉ một lát
Chương Quyển 5 - 146: Chỉ dành cho ngươi
Chương Quyển 5 - 147: Bắt bướm
Chương Quyển 5 - 148: Kẻ thù chung
Chương Quyển 5 - 149: Nhìn lén
Chương Quyển 5 - 150: Hóa ra lại là đồng minh
Chương Quyển 5 - 151: Kỷ niệm một năm ngày ăn hành
Chương Quyển 5 - 152: Cho ta nghỉ một lát
Chương Quyển 5 - 153: Chiến thuât xe buýt hai tầng
Chương Quyển 5 - 154: Hoa sát thân
Chương Quyển 5 - 155: Chịu hay không?
Chương Quyển 5 - 156: Ta sai, đều là ta sai
Chương Quyển 5 - 157: Cơ hội ngàn vàng
Chương Quyển 5 - 158: Ngoéo tay
Chương Quyển 5 - 159: Thiên sát cô tinh
Chương Quyển 5 - 160: Từ tử lăng
Chương Quyển 5 - 161: Cạm bẫy
Chương Quyển 5 - 162: Nụ hôn châu Âu
Chương Quyển 5 - 163: Lộ tẩy
Chương Quyển 5 - 164: Căng
Chương Quyển 5 - 165: Đột phá?
Chương Quyển 5 - 166: Cổ tộc
Chương Quyển 5 - 167: Đổi chủ
Chương Quyển 5 - 168: Lòng nữ nhân khó dò
Chương Quyển 5 - 169: Ngưu lang chức nữ
Chương Quyển 5 - 170: Ma đạo phân tranh
Chương Quyển 5 - 171: Đều đã chết
Chương Quyển 5 - 172: Con tin dâng tới cửa
Chương Quyển 5 - 173: Rời đại danh
Chương Quyển 6 - 174: Đại sư xả thân
Chương Quyển 6 - 175: Ngươi tại sao phải bỏ chạy?
Chương Quyển 6 - 176: Giữa đêm tụ hội
Chương Quyển 6 - 177: La Hán trận
Chương Quyển 6 - 178: Luyện thương không bằng tập sút
Chương Quyển 6 - 179: Như Vân sát thủ
Chương Quyển 6 - 180: Sinh ly tử biệt
Chương Quyển 6 - 181: Nữ hiệp
Chương Quyển 6 - 182: Hiện thực tàn nhẫn
Chương Quyển 6 - 183: Tứ đại tài tử
Chương Quyển 6 - 184: Phản chủ
Chương Quyển 6 - 185: Làm sao mà sống nổi?
Chương Quyển 6 - 186: Cầu phúc gặp họa
Chương Quyển 6 - 187: Diệp lắp bắp
Chương Quyển 6 - 188: Huyền nữ thần công
Chương Quyển 6 - 189: Sinh gương mẫu
Chương Quyển 6 - 190: Biến số
Chương Quyển 6 - 191: Hắn ta là ai?
Chương Quyển 6 - 192: Kết minh
Chương Quyển 6 - 193: Hoàng đế triệu kiến
Chương Quyển 6 - 194: Đế cơ
Chương Quyển 6 - 195: Cứu Công chúa
Chương Quyển 6 - 196: Nhập cung
Chương Quyển 6 - 197: Tâm cảnh
Chương Quyển 6 - 198: Chỉ e không cứu được
Chương Quyển 6 - 199: Chậm đã, ta còn chưa chết
Chương Quyển 6 - 200: Trải nghiệm cận chết?
Chương Quyển 6 - 201: Tâm pháp bí chữ "chém"
Chương Quyển 6 - 202: Lại xuyên?
Chương Quyển 6 - 203: Ta thực sự chưa nhìn mặt nàng
Chương Quyển 6 - 204: 600 tuổi vs âm 800 tuổi
Chương Quyển 6 - 205: Dâm tặc được tặng vợ
Chương Quyển 6 - 206: Bị bắt ở rể
Chương Quyển 6 - 207: Tân lang đào hôn
Chương Quyển 6 - 208: Gặp lại Đại Đao
Chương Quyển 6 - 209: Thập đại ác nhân
Chương Quyển 7 - 210: Ta quên chứ đâu có ngu
Chương Quyển 7 - 211: Gặp lại Đại Đao
Chương Quyển 7 - 212: Thổ phỉ trên sông
Chương Quyển 7 - 213: Thanh Long Yển Nguyệt đao?
Chương Quyển 7 - 214: Thả rông mới dễ phát triển
Chương Quyển 7 - 215: Cái này phải cỡ E
Chương Quyển 7 - 216: Dừng một chút, ta đau quá
Chương Quyển 7 - 217: Ta chính là Tiểu Thư
Chương Quyển 7 - 218: Cửu U Hồn chỉ
Chương Quyển 7 - 219: Không được khinh thường thẩm mỹ của ta
Chương Quyển 7 - 220: Tội mặc ngược trào lưu
Chương Quyển 7 - 221: U minh cung
Chương Quyển 7 - 222: Lần thứ ba rồi
Chương Quyển 7 - 223: Cửu Âm chân kinh?
Chương Quyển 7 - 224: Võ kinh tổng yếu
Chương Quyển 7 - 225: Không phải ai cũng có kỳ ngộ
Chương Quyển 7 - 226: Truyền kỳ
Chương Quyển 7 - 227: Tướng hồn phụ thể
Chương Quyển 7 - 228: Nguyệt Lượng tuyền
Chương Quyển 7 - 229: Vô tướng kinh
Chương Quyển 7 - 230: Đừng tùy tiện ôm ấp ta
Chương Quyển 7 - 231: Tràng diện 3P kinh hãi
Chương Quyển 7 - 232: Ai nhìn đâu mà lo
Chương Quyển 7 - 233: Bổ sung âm khí?
Chương Quyển 7 - 234: Cao Cầu thì sao?
Chương Quyển 7 - 235: Một quyền một nữ ngủ say
Chương Quyển 7 - 236: Tin vắn
Chương Quyển 7 - 237: Lăng mộ
Chương Quyển 7 - 238: Con dế bằng giấy
Chương Quyển 7 - 239: Cảnh tượng cũ, kết cục mới
Chương Quyển 7 - 240: Dụng Cần viện
Chương Quyển 7 - 241: Cung nữ nhỏ nhen
Chương Quyển 7 - 242: Quan ngân
Chương Quyển 7 - 243: Vẫn là anh ấy
Chương Quyển 7 - 244: Hòa hay không?
Chương Quyển 7 - 245: Sứ đoàn
Chương Quyển 8 - 246: Biển báo giao thông?
Chương Quyển 8 - 247: Ngũ thử ngự miêu
Chương Quyển 8 - 248: Hỏng cả hình tượng
Chương Quyển 8 - 249: Tuột cả quần
Chương Quyển 8 - 250: Bát mạch đồ
Chương Quyển 8 - 251: Ahjussi nhìn đường chút đi
Chương Quyển 8 - 252: Ôm bom tự sát
Chương Quyển 8 - 253: Bom xịt
Chương Quyển 8 - 254: Thật là tận tụy
Chương Quyển 8 - 255: Lưu manh cũng cần học vấn
Chương Quyển 8 - 256: Tiệt quyền đạo
Chương Quyển 8 - 257: Đại diện vô sản
Chương Quyển 8 - 258: Lấy oán báo ân
Chương Quyển 8 - 259: Nửa đêm thâu hương
Chương Quyển 8 - 260: Bát mạch đồ
Chương Quyển 8 - 261: Ngủ với trẻ vị thành niên
Chương Quyển 8 - 262: Đại hội Anh hùng
Chương Quyển 8 - 263: Ai là tốt, ai là tướng?
Chương Quyển 8 - 264: Nữ yêu
Chương Quyển 8 - 265: Bạn gái cũ
Chương Quyển 8 - 266: Ta không giết vô danh
Chương Quyển 8 - 267: Cảm biến nhiệt
Chương Quyển 8 - 268: Chẳng logic gì cả
Chương Quyển 8 - 269: Lương sơn bạc?
Chương Quyển 8 - 270: Rút củi dưới đáy nồi
Chương Quyển 8 - 271: Vì ta thích nàng
Chương Quyển 8 - 272: Đoạn Cân hoàn?
Chương Quyển 8 - 273: Quá khứ của mỹ nhân
Chương Quyển 8 - 274: Hãy để ta yêu nàng
Chương Quyển 8 - 275: Chàng có mấy nữ nhân rồi?
Chương Quyển 8 - 276: Report chính mình
Chương Quyển 8 - 277: Dược vương
Chương Quyển 8 - 278: Ăn trộm thì được, bán thuốc thì không
Chương Quyển 8 - 279: Đả Cẩu Bổng vs Quỷ Ảnh Kiếm
Chương Quyển 8 - 280: Angelababy và G-Dragon?
Chương Quyển 8 - 281: Tiền vào như nước
Chương Quyển 8 - 282: Sáp nhập
Chương Quyển 8 - 283: Nghi ngờ
Chương Quyển 9 - 284: Thiên hạ Đệ nhất hống
Chương Quyển 9 - 285: MMA thần công
Chương Quyển 9 - 286: Tàng bảo đồ
Chương Quyển 9 - 287: Thế lực phản diện
Chương Quyển 9 - 288: Hai mảnh bảo đồ
Chương Quyển 9 - 289: Độc sủng
Chương Quyển 9 - 290: Các ngươi đến muộn
Chương Quyển 9 - 291: Ai sẽ là chim sẻ?
Chương Quyển 9 - 292: Ám hiệu quốc tế
Chương Quyển 9 - 293: Sao chỉ chém một bên?
Chương Quyển 9 - 294: Lại xịt?
Chương Quyển 9 - 295: #TeamLăngPhong
Chương Quyển 9 - 296: Ma huyệt
Chương Quyển 9 - 297: Thực Nguyệt Tam sát
Chương Quyển 9 - 298: Gắp lửa bỏ tay người
Chương Quyển 9 - 299: Trời hanh vật khô
Chương Quyển 9 - 300: Tân chủ sự
Chương Quyển 9 - 301: Bàn giao hay không?
Chương Quyển 9 - 302: Ngươi mà là mật thám?
Chương Quyển 9 - 303: Tố chất mật thám
Chương Quyển 9 - 304: Tân bằng hữu
Chương Quyển 9 - 305: Mật báo
Chương Quyển 9 - 306: Tuyết Cơ sơ luyến
Chương Quyển 9 - 307: Động nộ với mỹ nữ
Chương Quyển 9 - 308: Lòng tin
Chương Quyển 9 - 309: Cộng hưởng
Chương Quyển 9 - 310: Lựa chọn đúng đắn?
Chương Quyển 9 - 311: Đều họ Bạch cả
Chương Quyển 9 - 312: Hợp tung
Chương Quyển 9 - 313: Nụ hôn giữa tiếng đao
Chương Quyển 9 - 314: Băng Tâm Quyết
Chương Quyển 9 - 315: Tiết kiệm là quốc sách
Chương Quyển 9 - 316: Bảo tồn ngọn lửa cách mạng
Chương Quyển 9 - 317: Cần phải cứng
Chương Quyển 9 - 318: Đạo hữu chết thây kệ, miễn bần đạo không chết
Chương Quyển 9 - 319: Tình hình có vẻ bất lợi
Chương Quyển 9 - 320: Số hai của ta
Chương Quyển 9 - 321: Là ai?
Chương Quyển 10 - 322: Kiến thiết
Chương Quyển 10 - 323: Vai phụ cũng khó chết
Chương Quyển 10 - 324: Tập kích
Chương Quyển 10 - 325: Xuân tiêu một khắc ngàn vàng
Chương Quyển 10 - 326: Mưu kế chồng chất
Chương Quyển 10 - 327: Cầu hôn thất bại?
Chương Quyển 10 - 328: Điều động nội bộ
Chương Quyển 10 - 329: Xu hướng thích ngự tỷ
Chương Quyển 10 - 330: Không cái gì vậy chứ cái gì
Chương Quyển 10 - 331: Còn đòi cứu ai?
Chương Quyển 10 - 332: Lấy công làm tư
Chương Quyển 10 - 333: Là cô ta
Chương Quyển 10 - 334: Ngực thì nói là ngực
Chương Quyển 10 - 335: Khó tính không phải hạng vừa đâu
Chương Quyển 10 - 336: Một nam hai nữ thì thuê mấy phòng?
Chương Quyển 10 - 337: Cao thủ thì tịch mịch
Chương Quyển 10 - 338: Hóa ra là ngươi
Chương Quyển 10 - 339: Lại hai mang?
Chương Quyển 10 - 340: Quân doanh Bình Định
Chương Quyển 10 - 341: Ma nữ đáng thương
Chương Quyển 10 - 342: Trang thần lộng quỷ
Chương Quyển 10 - 343: Kế hoạch Z
Chương Quyển 10 - 344: Tương khắc
Chương Quyển 10 - 345: Nữ mật thám
Chương Quyển 10 - 346: Ta không phải Nhạc Phi
Chương Quyển 10 - 347: Biết thì sao?
Chương Quyển 10 - 348: Khắc luôn cả anh rồi các em ơi
Chương Quyển 10 - 349: La Hán truyền kinh
Chương Quyển 10 - 350: Ông tổ nghề đa cấp
Chương Quyển 10 - 351: Cầm đồ
Chương Quyển 10 - 352: Truy Hồn Trảo
Chương Quyển 10 - 353: Chuyện xưa Thiên Diện
Chương Quyển 10 - 354: Nữ sử
Chương Quyển 10 - 355: Trận đồ Bát Quái
Chương Quyển 10 - 356: Tinh Vong trận
Chương Quyển 10 - 357: Thiên nhãn
Chương Quyển 10 - 358: Bức chân dung
Chương Quyển 10 - 359: Người thân
Chương Quyển 11 - 360: Quan tiêu
Chương Quyển 11 - 361: Thiên Diện đồ sát
Chương Quyển 11 - 362: Hoa trận
Chương Quyển 11 - 363: Cô độc
Chương Quyển 11 - 364: Mộ Dung Thành Bích?
Chương Quyển 11 - 365: Thiên Địa hội
Chương Quyển 11 - 366: Người tình tiền kiếp
Chương Quyển 11 - 367: Thôi kệ đi
Chương Quyển 11 - 368: Mã Chủng thôn
Chương Quyển 11 - 369: Không có lợi ông không làm
Chương Quyển 11 - 370: Đặc vụ ưu tú nhất Đại Tống
Chương Quyển 11 - 371: Đặc vụ ưu tú nhất Đại Tống
Chương Quyển 11 - 372: Đại hội dạ hành
Chương Quyển 11 - 373: Cửu Thiên lệnh
Chương Quyển 11 - 374: Cửu môn
Chương Quyển 11 - 375: Chỉ điểm gian tế
Chương Quyển 11 - 376: Nha hoàn Tích Nhược
Chương Quyển 11 - 377: Hạnh em gái ngươi
Chương Quyển 11 - 378: Ma nữ lãng mạn
Chương Quyển 11 - 379: Làm chuyện mà ngươi muốn làm
Chương Quyển 11 - 380: Không phải xử nam, ta khinh bỉ ngươi!
Chương Quyển 11 - 381: Ở nhờ phong cách quỷ thủ
Chương Quyển 11 - 382: Long tiêu đầu
Chương Quyển 11 - 383: Thì ra ngươi cũng là quỷ?
Chương Quyển 11 - 384: Bạc ta xin phép lấy hết
Chương Quyển 11 - 385: Bơm đểu
Chương Quyển 11 - 386: Vẫn không nhớ ra
Chương Quyển 11 - 387: này có tí cảnh nóng
Chương Quyển 11 - 388: Hồng Thất Công?
Chương Quyển 11 - 389: Vòng tay sinh nhật
Chương Quyển 11 - 390: Ba chén trà
Chương Quyển 11 - 391: Cho nó đủ set
Chương Quyển 11 - 392: Đại tác chiến
Chương Quyển 11 - 393: Bể hết rồi!
Chương Quyển 11 - 394: Bởi vì yêu mà hận
Chương Quyển 11 - 395: Hi Du Hoa Tùng bản lỗi
Chương Quyển 11 - 396: Phản phái còn khó đóng hơn nam chính
Chương Quyển 11 - 397: Hoàng Dược Sư? Thượng Quan Kim Hồng?
Chương Quyển 12 - 398: Cảnh này, để ca diễn!
Chương Quyển 12 - 399: Quá thiếu biểu cảm, làm lại đi!
Chương Quyển 12 - 400: Giúp đỡ đồng hương
Chương Quyển 12 - 401: Ta muốn nghe chuyện tình yêu
Chương Quyển 12 - 402: Ngứa mắt thì đánh thôi
Chương Quyển 12 - 403: Còn chưa giao lưu thân mật mà
Chương Quyển 12 - 404: Thì ra sư phụ ngươi là Hoàng Dược Sư
Chương Quyển 12 - 405: Một núi không thể hai vua
Chương Quyển 12 - 406: Vàng bạc cướp sau, nữ nhân cướp trước
Chương Quyển 12 - 407: Đi thăm hỏi huyện vùng cao
Chương Quyển 12 - 408: Vương thiếu gia đùa gái nhà lành
Chương Quyển 12 - 409: Liễu Trần thượng nhân
Chương Quyển 12 - 410: Thần tiên tỷ tỷ?
Chương Quyển 12 - 411: Hey everyone, I'm back
Chương Quyển 12 - 412: Làn da nâu lâu chưa cạo
Chương Quyển 12 - 413: Anh em đâu, phang nó!
Chương Quyển 12 - 414: Ta là người có thân phận
Không tìm thấy chương nào phù hợp