Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 5 - 155: Chịu hay không?
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~18 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hai người Lư Chu vừa rời đi chưa lâu, đã thấy Triệu Hanh tự tay lăn xe đi ra.
Cũng không biết hắn ta đã làm đến công đoạn nào, có lấy lại bản lĩnh nam nhân hay chưa. Dù sao, chỉ e không chỉ “nhìn ngắm thân thể” đơn giản như vậy.
Triệu Hanh ra khỏi cửa, phát hiện Chu Vũ đã không thấy. Chẳng qua đang lúc tâm tư tươi tốt, nhất thời cũng không quá để ý. Chỉ là gã còn chưa kịp gọi hạ nhân, đã thấy một tên hộ vệ chạy lại nơm nớp nhỏ giọng :
- Điện hạ, phủ đệ có chuyện. Vương tiểu thư ...
Triệu Hanh nghe đến Vương Diệu Mai, lập tức nóng vội :
- Diệu Mai? Làm sao?
- Bẩm, có thích khách đột nhập, tiểu thư đã bị ... bắt đi.
- Cái gì? Cả đám hộ vệ đi đâu?
- Bẩm, đối phương thân pháp cao minh. Điện hạ lại đang phải giấu mình, bọn thuộc hạ không dám gióng trống khua chiêng truy tìm toàn thành.
Triệu Hanh mặt tím tái, quát :
- Một đám phế vật vô dụng. Chẳng lẽ một chút dấu vết cũng không tra ra sao?
- Bẩm, trong lúc truy đuổi ra ngoài, có người phát hiện ra ... người của Thế tử điện hạ đang ở quanh đó.
- Huynh trưởng?
Triệu Hanh bỗng sầm mặt gằn giọng :
- Tốt. Vương huynh, ta còn chưa động đến ngươi, ngươi đã muốn xuống tay với ta rồi sao? Chu Vũ ở đâu?
Rất nhanh, lại một tên thủ hạ chạy vào báo :
- Điện hạ, Chu tú tài đã không thấy đâu. Còn có, huynh đệ của hắn, Lư đội trưởng và mấy tên huynh đệ của chúng cũng đã khăn gói đi mất.
Triệu Hanh lúc này mới nghĩ lại trước sau, Chu Vũ không lẽ e sợ mà bỏ trốn?
Không được, chuyện hắn gian dâm muội muội, Triệu Minh Châu lúc này tuy đã ngơ ngẩn, chắc hẳn cũng sẽ không dám nói ra. Nhưng tuyệt đối không thể để kẻ thứ 3 còn sống biết được thoát đi. Về sau nếu chẳng may thực sự đăng cơ, cái tin tức kia mà bị đồn ra thì chính là vết nhơ khó tẩy.
Còn có, ai đã bắt cóc Vương Diệu Mai? Thực sự là Triệu Diễn?
Nhớ ra cái gì, Triệu Hanh quát hỏi :
- Mấy người Ngân Diện đã trở về hay chưa?
- Bẩm, Ngân Diện đã rời thành, 6 vị Giáo úy đã trở về. Chỉ là, hình như ... kết quả không tốt.
Triệu Hanh lập tức nghiến răng :
- Hừ, cái gì cũng hỏng việc. Dùng tư cách Minh Châu quận chúa, dán cáo thị phản tặc Chu Vũ và Lư Tuấn Nghĩa đột nhập phủ quận chúa làm càn, truy nã toàn thành cho ta, cứ kẻ nào tình nghi đều nhốt hết lại. Vương tiểu thư mà bị tổn hao một cái gì, các ngươi đều chết hết đi.
Cả đám nô tài liếc nhau, trong mắt đều hiện vẻ khổ sáp. Vương tiểu thư có mệnh hệ gì hay không, thì phải xem tâm tình của mấy tên bắt cóc, liên quan gì đến bọn thần thiếp chứ. Làm nô tài thật đúng là dễ tai bay vạ gió mà.
...
Đã canh 4, trời tờ mờ sáng.
Bách tính Đại Danh đang ngon giấc đều bị dựng dậy, quân lính đang lùng sục khắp thành.
Dù sao cũng đang lúc phản loạn, người trong thành đều nơm nớp lo sợ, đêm về chẳng thể ngủ yên. Nói tỷ như Yên Vương đánh thế nào mà thua một cái, mà nói câu không cát thì 80% là vậy. Đến lúc đó bị quan quân triều đình càn quét đến tận hang ổ, dân Đại Danh chỉ e bị chụp mũ “phản loạn” theo cùng. Nửa đêm bị đồ thành là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Đây cũng là lý do Yên Vương phải đóng thành hạn chế ra vào, bằng không chỉ e nửa cái thành đã bỏ chạy.
Lo lắng nghe ngóng một lúc, quần chúng mới biết, có vài tên gian tặc đột nhập phủ Minh Châu Quận chúa, làm Quận chúa kinh động sợ hãi hóa điên. Trong số gian tặc có hai người tên Chu Vũ và Lư Tuấn Nghĩa, hình dạng như tranh vẽ.
Lúc này, trong một góc đường tối.
Một nữ nhân đang bị dồn vào góc, hai tay sợ hãi ôm lấy thân mình. Nam nhân đối diện hai tay chống vào tường, khuôn mặt ép sát nàng ta, âm thanh d*m đ*ng hỏi :
- Ngươi, chịu hay không?
Nữ tử không dám ngẩng đầu nhìn, e lệ đáp :
- Chịu ... cái gì?
- Ngươi rõ ràng biết ý tứ của ta, đừng giả vờ nữa.
- Ta ... thực sự không biết.
Nam nhân khoé miệng nhếch lên, hơi thở nhè nhẹ đình chỉ. Hắn từ từ đè thấp khuôn mặt, hai đôi môi chỉ còn cách nhau vài phân ...
Đang lúc độc giả chờ đón một màn cưỡng hôn kinh điển, thì bị một tiếng niệm đâu đó phá bĩnh.
- A-di-đà Phật, Tứ ca, hỏi thì hỏi nhanh. Chúng ta ở đây không an toàn đâu.
- Khụ, cầm nhầm kịch bản.
Còn ai ngoài Lăng Phong và Lăng Hổ.
Lăng Phong hiện vẫn đang ở ngoài đường, tận lực né tránh quân lính. Mặc dù đám quân lính truy lùng hình như cũng không phải lùng hắn. Nhưng là nửa đêm canh 4 vẫn còn lần mò ở ngoài đường, nếu bị chụp lại coi như nắm chắc suất một gian nhà lao tội ra ngoài trong giờ giới nghiêm.
Trọng yếu là, bên cạnh hắn còn có một Vương Diệu Mai.
Vừa rồi trong lúc tang gia bối rối, Phong ca tiện tay kéo luôn nàng ta ra ngoài, có gì còn làm vật thế thân bảo mạng. Quan trọng hơn, hắn muốn tra hỏi cho ra chân tướng vụ hạ độc của Lâm thị. Lăng Phong vốn nghi ngờ chính cô gái này tiếp tay cho Triệu Hanh, nay bắt được đương nhiên không thể cứ thể bỏ đi.
Canh 4 mà vẫn thức cùng nữ nhân trên giường, là phiền toái.
Canh 4 mà phải mang theo một nữ nhân trên đường, thì lại càng phiền toái.
Lăng Phong thân pháp có khá thế nào, dính thêm một Vương Diệu Mai, lại phải tận lực bịt mồm cô ta không cho kêu la, tốc độ di chuyển giảm xuống gần bằng 0, thậm chí có xu hướng gia tốc âm.
Cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ không trụ được đến sáng.
Lăng Phong lúc này mới nghiêm chỉnh đứng thẳng :
- Hừ, mẫu thân ta có phải bị cô hạ độc?
Bờ sông đêm nọ, Lăng Phong cũng từng quát hỏi một lần. Nhưng lúc đó nàng ta bị cảnh đánh nhau làm kinh hoảng, nhất thời hỗn loạn.
Vương Diệu Mai sửa lại trang phục, thản nhiên nói :
- Ta không hề biết chuyện độc của đại nương. Bà ấy ... không sao chứ?
Ánh mắt nàng ta vô cùng tự nhiên, thái độ thực sự quan tâm đến Lâm thị, khiến Lăng Phong không biết tiếp theo nên làm gì. Cô gái này lúc trước luôn ra vẻ mình là một tiểu thư không chịu khuất phục, chắc không phải đang diễn xuất đi? Chỗ này cũng không có Học viện Điện ảnh, đâu ra mà lắm diễn viên như vậy được.
Lăng Phong khoanh tay nói :
- Đã liệt giường không dậy nổi.
- Thực vậy sao? Hôm đó ta ra ngoài thì người của Triệu Hanh đến đón đi. Từ đó về sau hồ hồ đồ đồ đến chỗ này, căn bản không hề biết chuyện của đại nương. Chẳng qua ...
- Chẳng qua cái gì?
Vương Diệu Mai e dè nói :
- Ta từng nói với hắn, ngươi thì g**t ch*t không sao, nhưng đừng làm hại bà ấy.
Lăng Phong suýt chút úp sấp. Còn có kiểu nói chuyện này? Rất tổn hại.
Vương Diệu Mai tiếp tục :
- Hắn cũng đã hứa với ta.
Lăng Phong trong lòng khinh bỉ :
- Hứa với cô? Cô thấy hắn đáng tin sao?
- Ít nhất đáng tin hơn ngươi. Hắn hứa đem ta đi, nói là làm được.
Lăng Phong á khẩu. Đứng từ phương diện của Vương Diệu Mai, thì ... đúng là thế thật. Chẳng qua, Phong ca cũng là một người đáng tin nha, cũng đã thất hứa bao giờ đâu? Vì ... hắn chưa hứa với ai cái gì cả.
Lại nghe Vương Diệu Mai ngập ngừng :
- Vả lại ...
- Vả lại cái gì? Cô có biết nói giật cục như vậy gõ ra rất tốn chữ không? Khụ, bỏ đi. Tổng hợp ý tứ lại, nói luôn vào một câu trọng điểm dùm.
- Hắn không có lý do để hại mẹ ngươi.
- Ta cũng thấy thế. À không đúng, nói giỡn sao? Hắn ta mấy lần muốn giết ta, bởi vì thất bại mà điên cuồng, cho nên làm hại người thân của ta.
Vương Diệu Mai nói :
- Ngươi trong mắt hắn chỉ là một con kiến, hắn cùng lắm phái thủ hạ g**t ch*t ngươi là xong, sẽ không rảnh rỗi đi hạ thủ lên đại nương.
Mấy cái suy luận đơn giản kiểu này, Lăng Phong chẳng lẽ còn chưa nghĩ đến sao? Còn cần nàng ta dạy hắn?
- Cô nghĩ mình rất hiểu Triệu Hanh sao? Người một khi căm thù, căn bản sẽ không nghĩ theo lẽ thường.
Vương Diệu Mai trầm mặc, nhỏ giọng :
- Lúc đó ta luôn ở cạnh bà ấy, ngoài người làm trong phủ, căn bản không có người lạ tiếp cận.
Lăng Phong sầm mặt :
- Cô còn nói? Cho nên ngoài cô ra, chẳng còn ai là tình nghi.
- Ta đã nói ta không làm, ngươi nghĩ sao thì nghĩ. Dù sao cũng đã trong tay ngươi, ta chỉ một nữ nhân còn có thể làm gì?
- A? Lúc trước không phải rất cường ngạnh sao? Bây giờ lại hiểu chuyện như vậy rồi?
Vương Diệu Mai ngoảnh đầu đi, ý tứ mặc kệ.
Lăng Phong nhìn lại, không khỏi nghĩ linh tinh một chút.
Nói một câu thực lòng, nàng ta cũng là một tiểu mỹ nữ. Xuất thân quận chúa, từ nhỏ ăn sung mặc sướng, da thịt trắng ngần, dung nhan rất có đường nét. Bây giờ, lại bị Phong ca ép vào tường, tư thế nhắm mắt mặc kệ. Hai người cự ly còn chưa đến nửa thước, mùi hương trên người nàng ta len lỏi vào mũi. Lăng Phong thậm chí cảm nhận ngực hắn còn sắp chạm vào b** ng*c vểnh lên của nàng ta.
Hắn không nhịn được cúi xuống một chút ...
- A-di-đà Phật ...
- Khụ!
Lăng Phong ho khan, không khỏi tự phê bình bản thân.
Vừa rồi tính làm gì vậy?
Không được không được nha. Trước khác nay khác. Tốt xấu gì cũng đã họp bàn đề ra chủ trương, phải luôn thấm nhuần kiên định. Phải nhớ tới quốc gia, nhớ tới cách mạng, còn có những lê dân đang chịu cực khổ ngoài kia. Từ hôm nay, phải đóng vai một Đảng viên đầy gương mẫu.
Nữ nhân này, nói thế nào cũng là thế lực thù địch, nhất định còn che giấu điều gì.
Nhưng Phong ca lại không phải nhân viên điều tra, khả năng nghiệp vụ bằng 0. Nếu muốn tra hỏi, hắn có lẽ chỉ nghĩ được đúng một cách, đó là dùng nắm đấm. Dù sao kịch bản yy não tàn trước nay luôn là thế, nếu muốn moi tin, cứ đánh là xong, mặc kệ cái gì nhân đạo với chả pháp luật.
Chẳng qua, nàng ta lại là nữ nhân. Lăng Phong xưa nay, điểm yếu chí mạng chính là nữ nhân, đặc biệt là mỹ nữ, căn bản không thể xuống tay.
Nghĩ đến gì đó, Lăng Phong quay lại nói :
- Thất đệ, ngươi tìm cách về khách đ**m, bảo hộ cho đại tiểu thư.
- Vậy còn Tứ ca?
- Ta đem nàng ta đi một nơi.
- Thiện tai. Tứ ca, ngươi không phải muốn ...?
- Thiện cái gì tai? Mau đi.
Vương Diệu Mai bị Lăng Phong kéo đi, trong lòng đầy kinh hoảng. Nàng ta không rõ ràng tính cách Lăng Phong cho lắm, hai bên không mấy quen thuộc, nhưng nàng có thể chắc chắn hắn không phải chính nhân quân tử.
Chẳng lẽ hắn thực muốn tìm một chỗ cưỡng gian nàng ta cho hả giận?
Cũng không biết hắn ta đã làm đến công đoạn nào, có lấy lại bản lĩnh nam nhân hay chưa. Dù sao, chỉ e không chỉ “nhìn ngắm thân thể” đơn giản như vậy.
Triệu Hanh ra khỏi cửa, phát hiện Chu Vũ đã không thấy. Chẳng qua đang lúc tâm tư tươi tốt, nhất thời cũng không quá để ý. Chỉ là gã còn chưa kịp gọi hạ nhân, đã thấy một tên hộ vệ chạy lại nơm nớp nhỏ giọng :
- Điện hạ, phủ đệ có chuyện. Vương tiểu thư ...
Triệu Hanh nghe đến Vương Diệu Mai, lập tức nóng vội :
- Diệu Mai? Làm sao?
- Bẩm, có thích khách đột nhập, tiểu thư đã bị ... bắt đi.
- Cái gì? Cả đám hộ vệ đi đâu?
- Bẩm, đối phương thân pháp cao minh. Điện hạ lại đang phải giấu mình, bọn thuộc hạ không dám gióng trống khua chiêng truy tìm toàn thành.
Triệu Hanh mặt tím tái, quát :
- Một đám phế vật vô dụng. Chẳng lẽ một chút dấu vết cũng không tra ra sao?
- Bẩm, trong lúc truy đuổi ra ngoài, có người phát hiện ra ... người của Thế tử điện hạ đang ở quanh đó.
- Huynh trưởng?
Triệu Hanh bỗng sầm mặt gằn giọng :
- Tốt. Vương huynh, ta còn chưa động đến ngươi, ngươi đã muốn xuống tay với ta rồi sao? Chu Vũ ở đâu?
Rất nhanh, lại một tên thủ hạ chạy vào báo :
- Điện hạ, Chu tú tài đã không thấy đâu. Còn có, huynh đệ của hắn, Lư đội trưởng và mấy tên huynh đệ của chúng cũng đã khăn gói đi mất.
Triệu Hanh lúc này mới nghĩ lại trước sau, Chu Vũ không lẽ e sợ mà bỏ trốn?
Không được, chuyện hắn gian dâm muội muội, Triệu Minh Châu lúc này tuy đã ngơ ngẩn, chắc hẳn cũng sẽ không dám nói ra. Nhưng tuyệt đối không thể để kẻ thứ 3 còn sống biết được thoát đi. Về sau nếu chẳng may thực sự đăng cơ, cái tin tức kia mà bị đồn ra thì chính là vết nhơ khó tẩy.
Còn có, ai đã bắt cóc Vương Diệu Mai? Thực sự là Triệu Diễn?
Nhớ ra cái gì, Triệu Hanh quát hỏi :
- Mấy người Ngân Diện đã trở về hay chưa?
- Bẩm, Ngân Diện đã rời thành, 6 vị Giáo úy đã trở về. Chỉ là, hình như ... kết quả không tốt.
Triệu Hanh lập tức nghiến răng :
- Hừ, cái gì cũng hỏng việc. Dùng tư cách Minh Châu quận chúa, dán cáo thị phản tặc Chu Vũ và Lư Tuấn Nghĩa đột nhập phủ quận chúa làm càn, truy nã toàn thành cho ta, cứ kẻ nào tình nghi đều nhốt hết lại. Vương tiểu thư mà bị tổn hao một cái gì, các ngươi đều chết hết đi.
Cả đám nô tài liếc nhau, trong mắt đều hiện vẻ khổ sáp. Vương tiểu thư có mệnh hệ gì hay không, thì phải xem tâm tình của mấy tên bắt cóc, liên quan gì đến bọn thần thiếp chứ. Làm nô tài thật đúng là dễ tai bay vạ gió mà.
...
Đã canh 4, trời tờ mờ sáng.
Bách tính Đại Danh đang ngon giấc đều bị dựng dậy, quân lính đang lùng sục khắp thành.
Dù sao cũng đang lúc phản loạn, người trong thành đều nơm nớp lo sợ, đêm về chẳng thể ngủ yên. Nói tỷ như Yên Vương đánh thế nào mà thua một cái, mà nói câu không cát thì 80% là vậy. Đến lúc đó bị quan quân triều đình càn quét đến tận hang ổ, dân Đại Danh chỉ e bị chụp mũ “phản loạn” theo cùng. Nửa đêm bị đồ thành là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Đây cũng là lý do Yên Vương phải đóng thành hạn chế ra vào, bằng không chỉ e nửa cái thành đã bỏ chạy.
Lo lắng nghe ngóng một lúc, quần chúng mới biết, có vài tên gian tặc đột nhập phủ Minh Châu Quận chúa, làm Quận chúa kinh động sợ hãi hóa điên. Trong số gian tặc có hai người tên Chu Vũ và Lư Tuấn Nghĩa, hình dạng như tranh vẽ.
Lúc này, trong một góc đường tối.
Một nữ nhân đang bị dồn vào góc, hai tay sợ hãi ôm lấy thân mình. Nam nhân đối diện hai tay chống vào tường, khuôn mặt ép sát nàng ta, âm thanh d*m đ*ng hỏi :
- Ngươi, chịu hay không?
Nữ tử không dám ngẩng đầu nhìn, e lệ đáp :
- Chịu ... cái gì?
- Ngươi rõ ràng biết ý tứ của ta, đừng giả vờ nữa.
- Ta ... thực sự không biết.
Nam nhân khoé miệng nhếch lên, hơi thở nhè nhẹ đình chỉ. Hắn từ từ đè thấp khuôn mặt, hai đôi môi chỉ còn cách nhau vài phân ...
Đang lúc độc giả chờ đón một màn cưỡng hôn kinh điển, thì bị một tiếng niệm đâu đó phá bĩnh.
- A-di-đà Phật, Tứ ca, hỏi thì hỏi nhanh. Chúng ta ở đây không an toàn đâu.
- Khụ, cầm nhầm kịch bản.
Còn ai ngoài Lăng Phong và Lăng Hổ.
Lăng Phong hiện vẫn đang ở ngoài đường, tận lực né tránh quân lính. Mặc dù đám quân lính truy lùng hình như cũng không phải lùng hắn. Nhưng là nửa đêm canh 4 vẫn còn lần mò ở ngoài đường, nếu bị chụp lại coi như nắm chắc suất một gian nhà lao tội ra ngoài trong giờ giới nghiêm.
Trọng yếu là, bên cạnh hắn còn có một Vương Diệu Mai.
Vừa rồi trong lúc tang gia bối rối, Phong ca tiện tay kéo luôn nàng ta ra ngoài, có gì còn làm vật thế thân bảo mạng. Quan trọng hơn, hắn muốn tra hỏi cho ra chân tướng vụ hạ độc của Lâm thị. Lăng Phong vốn nghi ngờ chính cô gái này tiếp tay cho Triệu Hanh, nay bắt được đương nhiên không thể cứ thể bỏ đi.
Canh 4 mà vẫn thức cùng nữ nhân trên giường, là phiền toái.
Canh 4 mà phải mang theo một nữ nhân trên đường, thì lại càng phiền toái.
Lăng Phong thân pháp có khá thế nào, dính thêm một Vương Diệu Mai, lại phải tận lực bịt mồm cô ta không cho kêu la, tốc độ di chuyển giảm xuống gần bằng 0, thậm chí có xu hướng gia tốc âm.
Cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ không trụ được đến sáng.
Lăng Phong lúc này mới nghiêm chỉnh đứng thẳng :
- Hừ, mẫu thân ta có phải bị cô hạ độc?
Bờ sông đêm nọ, Lăng Phong cũng từng quát hỏi một lần. Nhưng lúc đó nàng ta bị cảnh đánh nhau làm kinh hoảng, nhất thời hỗn loạn.
Vương Diệu Mai sửa lại trang phục, thản nhiên nói :
- Ta không hề biết chuyện độc của đại nương. Bà ấy ... không sao chứ?
Ánh mắt nàng ta vô cùng tự nhiên, thái độ thực sự quan tâm đến Lâm thị, khiến Lăng Phong không biết tiếp theo nên làm gì. Cô gái này lúc trước luôn ra vẻ mình là một tiểu thư không chịu khuất phục, chắc không phải đang diễn xuất đi? Chỗ này cũng không có Học viện Điện ảnh, đâu ra mà lắm diễn viên như vậy được.
Lăng Phong khoanh tay nói :
- Đã liệt giường không dậy nổi.
- Thực vậy sao? Hôm đó ta ra ngoài thì người của Triệu Hanh đến đón đi. Từ đó về sau hồ hồ đồ đồ đến chỗ này, căn bản không hề biết chuyện của đại nương. Chẳng qua ...
- Chẳng qua cái gì?
Vương Diệu Mai e dè nói :
- Ta từng nói với hắn, ngươi thì g**t ch*t không sao, nhưng đừng làm hại bà ấy.
Lăng Phong suýt chút úp sấp. Còn có kiểu nói chuyện này? Rất tổn hại.
Vương Diệu Mai tiếp tục :
- Hắn cũng đã hứa với ta.
Lăng Phong trong lòng khinh bỉ :
- Hứa với cô? Cô thấy hắn đáng tin sao?
- Ít nhất đáng tin hơn ngươi. Hắn hứa đem ta đi, nói là làm được.
Lăng Phong á khẩu. Đứng từ phương diện của Vương Diệu Mai, thì ... đúng là thế thật. Chẳng qua, Phong ca cũng là một người đáng tin nha, cũng đã thất hứa bao giờ đâu? Vì ... hắn chưa hứa với ai cái gì cả.
Lại nghe Vương Diệu Mai ngập ngừng :
- Vả lại ...
- Vả lại cái gì? Cô có biết nói giật cục như vậy gõ ra rất tốn chữ không? Khụ, bỏ đi. Tổng hợp ý tứ lại, nói luôn vào một câu trọng điểm dùm.
- Hắn không có lý do để hại mẹ ngươi.
- Ta cũng thấy thế. À không đúng, nói giỡn sao? Hắn ta mấy lần muốn giết ta, bởi vì thất bại mà điên cuồng, cho nên làm hại người thân của ta.
Vương Diệu Mai nói :
- Ngươi trong mắt hắn chỉ là một con kiến, hắn cùng lắm phái thủ hạ g**t ch*t ngươi là xong, sẽ không rảnh rỗi đi hạ thủ lên đại nương.
Mấy cái suy luận đơn giản kiểu này, Lăng Phong chẳng lẽ còn chưa nghĩ đến sao? Còn cần nàng ta dạy hắn?
- Cô nghĩ mình rất hiểu Triệu Hanh sao? Người một khi căm thù, căn bản sẽ không nghĩ theo lẽ thường.
Vương Diệu Mai trầm mặc, nhỏ giọng :
- Lúc đó ta luôn ở cạnh bà ấy, ngoài người làm trong phủ, căn bản không có người lạ tiếp cận.
Lăng Phong sầm mặt :
- Cô còn nói? Cho nên ngoài cô ra, chẳng còn ai là tình nghi.
- Ta đã nói ta không làm, ngươi nghĩ sao thì nghĩ. Dù sao cũng đã trong tay ngươi, ta chỉ một nữ nhân còn có thể làm gì?
- A? Lúc trước không phải rất cường ngạnh sao? Bây giờ lại hiểu chuyện như vậy rồi?
Vương Diệu Mai ngoảnh đầu đi, ý tứ mặc kệ.
Lăng Phong nhìn lại, không khỏi nghĩ linh tinh một chút.
Nói một câu thực lòng, nàng ta cũng là một tiểu mỹ nữ. Xuất thân quận chúa, từ nhỏ ăn sung mặc sướng, da thịt trắng ngần, dung nhan rất có đường nét. Bây giờ, lại bị Phong ca ép vào tường, tư thế nhắm mắt mặc kệ. Hai người cự ly còn chưa đến nửa thước, mùi hương trên người nàng ta len lỏi vào mũi. Lăng Phong thậm chí cảm nhận ngực hắn còn sắp chạm vào b** ng*c vểnh lên của nàng ta.
Hắn không nhịn được cúi xuống một chút ...
- A-di-đà Phật ...
- Khụ!
Lăng Phong ho khan, không khỏi tự phê bình bản thân.
Vừa rồi tính làm gì vậy?
Không được không được nha. Trước khác nay khác. Tốt xấu gì cũng đã họp bàn đề ra chủ trương, phải luôn thấm nhuần kiên định. Phải nhớ tới quốc gia, nhớ tới cách mạng, còn có những lê dân đang chịu cực khổ ngoài kia. Từ hôm nay, phải đóng vai một Đảng viên đầy gương mẫu.
Nữ nhân này, nói thế nào cũng là thế lực thù địch, nhất định còn che giấu điều gì.
Nhưng Phong ca lại không phải nhân viên điều tra, khả năng nghiệp vụ bằng 0. Nếu muốn tra hỏi, hắn có lẽ chỉ nghĩ được đúng một cách, đó là dùng nắm đấm. Dù sao kịch bản yy não tàn trước nay luôn là thế, nếu muốn moi tin, cứ đánh là xong, mặc kệ cái gì nhân đạo với chả pháp luật.
Chẳng qua, nàng ta lại là nữ nhân. Lăng Phong xưa nay, điểm yếu chí mạng chính là nữ nhân, đặc biệt là mỹ nữ, căn bản không thể xuống tay.
Nghĩ đến gì đó, Lăng Phong quay lại nói :
- Thất đệ, ngươi tìm cách về khách đ**m, bảo hộ cho đại tiểu thư.
- Vậy còn Tứ ca?
- Ta đem nàng ta đi một nơi.
- Thiện tai. Tứ ca, ngươi không phải muốn ...?
- Thiện cái gì tai? Mau đi.
Vương Diệu Mai bị Lăng Phong kéo đi, trong lòng đầy kinh hoảng. Nàng ta không rõ ràng tính cách Lăng Phong cho lắm, hai bên không mấy quen thuộc, nhưng nàng có thể chắc chắn hắn không phải chính nhân quân tử.
Chẳng lẽ hắn thực muốn tìm một chỗ cưỡng gian nàng ta cho hả giận?
Mật Thám Phong Vân
Tác giả: Thần Long
414 chương | 1,192 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Giới thiệu
Chương Quyển 1 - 2: Diêm vương còn chửi, ngán gì dị giới
Chương Quyển 1 - 3: Mặt thú dạ thú nốt
Chương Quyển 1 - 4: Cách mạng vẫn chưa nổ ra
Chương Quyển 1 - 5: Làm nam chính không dễ
Chương Quyển 1 - 6: Lần thứ mấy?
Chương Quyển 1 - 7: Đã lâu không chạm nữ nhân
Chương Quyển 1 - 8: Dẫn con dâu về nhà
Chương Quyển 1 - 9: Về tô châu
Chương Quyển 1 - 10: Deja vu
Chương Quyển 1 - 11: Lão dê già
Chương Quyển 1 - 12: Ma nữ vụng về
Chương Quyển 1 - 13: Thân phận đầu tiên
Chương Quyển 1 - 14: Cân bị đuổi khỏi Giang Nam
Chương Quyển 1 - 15: Chưa kịp sờ nắn đã phải đi ra
Chương Quyển 1 - 16: Rất to tròn
Chương Quyển 1 - 17: Mỹ nữ lên đài
Chương Quyển 1 - 18: Lên giường nghe đàn?
Chương Quyển 1 - 19: Nửa đêm bắt trộm
Chương Quyển 1 - 20: Xuân lan thu cúc
Chương Quyển 1 - 21: Mục tiêu
Chương Quyển 1 - 22: Ngày cuối năm
Chương Quyển 1 - 23: Ngắm gái chả lẽ không được?
Chương Quyển 1 - 24: Từ cướp đêm lên chưởng quỹ
Chương Quyển 1 - 25: Thiệp mời
Chương Quyển 1 - 26: Friendzoned
Chương Quyển 1 - 27: Trở về
Chương Quyển 2 - 28: Phong Vân bắt đầu
Chương Quyển 2 - 29: Sửa hay để nguyên
Chương Quyển 2 - 30: Làm giàu không khó?
Chương Quyển 2 - 31: Lăng Vân hẹn hò
Chương Quyển 2 - 32: Siêu cấp mắt thần
Chương Quyển 2 - 33: Không nhão thành trái mướp mới kỳ lạ
Chương Quyển 2 - 34: Khảo sát thị trường
Chương Quyển 2 - 35: Tặng thì tặng sớm
Chương Quyển 2 - 36: Lấy hay không lấy?
Chương Quyển 2 - 37: Phá quán?
Chương Quyển 2 - 38: Đổ thần
Chương Quyển 2 - 39: Hồng phu nhân
Chương Quyển 2 - 40: Thần thức đối chiến
Chương Quyển 2 - 41: Hẹn hò
Chương Quyển 2 - 42: Thuấn di?
Chương Quyển 2 - 43: Lần đầu thật thảm
Chương Quyển 2 - 44: Nhập ma?
Chương Quyển 2 - 45: Trong cái rủi có cái may
Chương Quyển 2 - 46: Hoạt bất lưu thủ
Chương Quyển 2 - 47: Bộ này chẳng phải mặc rồi sao?
Chương Quyển 2 - 48: Không tệ, đáng tiền
Chương Quyển 2 - 49: Ở dưới bị yếu sao, toàn dùng tay?
Chương Quyển 2 - 50: Rung động
Chương Quyển 2 - 51: Triệu khánh
Chương Quyển 2 - 52: Gặp lại Đóa Nhi
Chương Quyển 2 - 53: Xếp cái gì? Xếp hình sao?
Chương Quyển 2 - 54: Lại dẫn con dâu về nhà?
Chương Quyển 2 - 55: Mày là trâu à?
Chương Quyển 2 - 56: Rồng rắn trâu chó
Chương Quyển 2 - 57: Nàng ta là gì của ngươi?
Chương Quyển 2 - 58: Tham không có tội
Chương Quyển 2 - 59: Học hành thi cử
Chương Quyển 2 - 60: Chợ bán ngườii
Chương Quyển 2 - 61: Cao thủ 250, nha hoàn 400
Chương Quyển 2 - 62: Kỹ năng tán gái
Chương Quyển 2 - 63: Giày cao gót
Chương Quyển 2 - 64: Thân phận hỗn loạn
Chương Quyển 2 - 65: Họa trên trời
Chương Quyển 2 - 66: Không cho thở
Chương Quyển 2 - 67: Choáng thuật
Chương Quyển 2 - 68: Thần bí nhân
Chương Quyển 2 - 69: Ta sẽ chịu trách nhiệm
Chương Quyển 2 - 70: Nóng
Chương Quyển 2 - 71: Chân ngươi làm sao vậy?
Chương Quyển 2 - 72: Thiên ma truy hồn đao
Chương Quyển 2 - 73: Vợ người ta?
Chương Quyển 3 - 74: Muối hay vàng?
Chương Quyển 3 - 75: Vào tổng đà gọi lão đại
Chương Quyển 3 - 76: Quật tung Diêm bang
Chương Quyển 3 - 77: Kết nghĩa huynh đệ
Chương Quyển 3 - 78: Khổ luyện
Chương Quyển 3 - 79: Đồng tử công
Chương Quyển 3 - 80: Công tôn dao
Chương Quyển 3 - 81: Bão Độc trại
Chương Quyển 3 - 82: Phượng vũ cửu thiên
Chương Quyển 3 - 83: Rút ruột
Chương Quyển 3 - 84: Tạo điều kiện
Chương Quyển 3 - 85: Truyền tin
Chương Quyển 3 - 86: Mỹ nữ đều bỏ đi
Chương Quyển 3 - 87: Ảo ảnh?
Chương Quyển 3 - 88: Kiếm khí khắp trời
Chương Quyển 3 - 89: Tiên nữ?
Chương Quyển 3 - 90: Nóng hổi
Chương Quyển 3 - 91: Vô cùng nóng hổi
Chương Quyển 3 - 92: Nóng người khỏa thân
Chương Quyển 3 - 93: Toàn Chân giáo
Chương Quyển 3 - 94: Nhập môn
Chương Quyển 3 - 95: Nội tu
Chương Quyển 3 - 96: Thi Độc thuật
Chương Quyển 3 - 97: Như chưa hề quen
Chương Quyển 3 - 98: Tối nay ta ngủ với ngươi
Chương Quyển 3 - 99: Thần tiên cũng đói
Chương Quyển 3 - 100: Liếc mắt có gì đặc biệt?
Chương Quyển 3 - 101: Thế lực võ lâm
Chương Quyển 3 - 102: Tin xấu
Chương Quyển 3 - 103: Hối hận
Chương Quyển 3 - 104: Nữ phù thủy
Chương Quyển 3 - 105: Mật thám tự
Chương Quyển 3 - 106: Bị ám sát?
Chương Quyển 4 - 107: Mật Thám ty
Chương Quyển 4 - 108: Vài chỗ không hề nhỏ
Chương Quyển 4 - 109: Phi thân cứu mỹ
Chương Quyển 4 - 110: Giết hụt
Chương Quyển 4 - 111: Sao chổi
Chương Quyển 4 - 112: Thiên mệnh
Chương Quyển 4 - 113: Có trứng hay không?
Chương Quyển 4 - 114: Không phải dị giới?
Chương Quyển 4 - 115: Sói tổ
Chương Quyển 4 - 116: Ta đi cùng ngươi
Chương Quyển 4 - 117: Ta cũng đi cùng luôn
Chương Quyển 4 - 118: Tìm nhau
Chương Quyển 4 - 119: Từ chối làm quan
Chương Quyển 4 - 120: Ngươi thich như thế nào
Chương Quyển 4 - 121: 108 ma đầu
Chương Quyển 4 - 122: Lý sư sư
Chương Quyển 4 - 123: Uống nửa bụng nước thì lên
Chương Quyển 4 - 124: Quận chúa Bắc Kim
Chương Quyển 4 - 125: Luyện công phải chăm chỉ
Chương Quyển 4 - 126: Đạn lạc
Chương Quyển 4 - 127: Đại hội luận kiếm
Chương Quyển 4 - 128: Kiếm thuật
Chương Quyển 4 - 129: Lưỡng nghi hộ tâm
Chương Quyển 4 - 130: Nghi thức cách mạng
Chương Quyển 4 - 131: Quận chúa Kim quốc
Chương Quyển 4 - 132: Đẹp thì phải chửi
Chương Quyển 4 - 133: Yêu nghiệt
Chương Quyển 4 - 134: Nàng tắm bằng hoa à?
Chương Quyển 4 - 135: Tra khảo cần có phong cách
Chương Quyển 4 - 136: Tình yêu cần có chất lượng
Chương Quyển 4 - 137: Thở dài
Chương Quyển 4 - 138: Cô bé người Liêu
Chương Quyển 4 - 139: Kẻ thù tự sinh ra
Chương Quyển 5 - 140: Nam phủ
Chương Quyển 5 - 141: Nữ nhân cũng mộng xuân
Chương Quyển 5 - 142: Ta không chết dễ vậy
Chương Quyển 5 - 143: Giới hạn
Chương Quyển 5 - 144: Cái cớ
Chương Quyển 5 - 145: Cho ta nghỉ một lát
Chương Quyển 5 - 146: Chỉ dành cho ngươi
Chương Quyển 5 - 147: Bắt bướm
Chương Quyển 5 - 148: Kẻ thù chung
Chương Quyển 5 - 149: Nhìn lén
Chương Quyển 5 - 150: Hóa ra lại là đồng minh
Chương Quyển 5 - 151: Kỷ niệm một năm ngày ăn hành
Chương Quyển 5 - 152: Cho ta nghỉ một lát
Chương Quyển 5 - 153: Chiến thuât xe buýt hai tầng
Chương Quyển 5 - 154: Hoa sát thân
Chương Quyển 5 - 155: Chịu hay không?
Chương Quyển 5 - 156: Ta sai, đều là ta sai
Chương Quyển 5 - 157: Cơ hội ngàn vàng
Chương Quyển 5 - 158: Ngoéo tay
Chương Quyển 5 - 159: Thiên sát cô tinh
Chương Quyển 5 - 160: Từ tử lăng
Chương Quyển 5 - 161: Cạm bẫy
Chương Quyển 5 - 162: Nụ hôn châu Âu
Chương Quyển 5 - 163: Lộ tẩy
Chương Quyển 5 - 164: Căng
Chương Quyển 5 - 165: Đột phá?
Chương Quyển 5 - 166: Cổ tộc
Chương Quyển 5 - 167: Đổi chủ
Chương Quyển 5 - 168: Lòng nữ nhân khó dò
Chương Quyển 5 - 169: Ngưu lang chức nữ
Chương Quyển 5 - 170: Ma đạo phân tranh
Chương Quyển 5 - 171: Đều đã chết
Chương Quyển 5 - 172: Con tin dâng tới cửa
Chương Quyển 5 - 173: Rời đại danh
Chương Quyển 6 - 174: Đại sư xả thân
Chương Quyển 6 - 175: Ngươi tại sao phải bỏ chạy?
Chương Quyển 6 - 176: Giữa đêm tụ hội
Chương Quyển 6 - 177: La Hán trận
Chương Quyển 6 - 178: Luyện thương không bằng tập sút
Chương Quyển 6 - 179: Như Vân sát thủ
Chương Quyển 6 - 180: Sinh ly tử biệt
Chương Quyển 6 - 181: Nữ hiệp
Chương Quyển 6 - 182: Hiện thực tàn nhẫn
Chương Quyển 6 - 183: Tứ đại tài tử
Chương Quyển 6 - 184: Phản chủ
Chương Quyển 6 - 185: Làm sao mà sống nổi?
Chương Quyển 6 - 186: Cầu phúc gặp họa
Chương Quyển 6 - 187: Diệp lắp bắp
Chương Quyển 6 - 188: Huyền nữ thần công
Chương Quyển 6 - 189: Sinh gương mẫu
Chương Quyển 6 - 190: Biến số
Chương Quyển 6 - 191: Hắn ta là ai?
Chương Quyển 6 - 192: Kết minh
Chương Quyển 6 - 193: Hoàng đế triệu kiến
Chương Quyển 6 - 194: Đế cơ
Chương Quyển 6 - 195: Cứu Công chúa
Chương Quyển 6 - 196: Nhập cung
Chương Quyển 6 - 197: Tâm cảnh
Chương Quyển 6 - 198: Chỉ e không cứu được
Chương Quyển 6 - 199: Chậm đã, ta còn chưa chết
Chương Quyển 6 - 200: Trải nghiệm cận chết?
Chương Quyển 6 - 201: Tâm pháp bí chữ "chém"
Chương Quyển 6 - 202: Lại xuyên?
Chương Quyển 6 - 203: Ta thực sự chưa nhìn mặt nàng
Chương Quyển 6 - 204: 600 tuổi vs âm 800 tuổi
Chương Quyển 6 - 205: Dâm tặc được tặng vợ
Chương Quyển 6 - 206: Bị bắt ở rể
Chương Quyển 6 - 207: Tân lang đào hôn
Chương Quyển 6 - 208: Gặp lại Đại Đao
Chương Quyển 6 - 209: Thập đại ác nhân
Chương Quyển 7 - 210: Ta quên chứ đâu có ngu
Chương Quyển 7 - 211: Gặp lại Đại Đao
Chương Quyển 7 - 212: Thổ phỉ trên sông
Chương Quyển 7 - 213: Thanh Long Yển Nguyệt đao?
Chương Quyển 7 - 214: Thả rông mới dễ phát triển
Chương Quyển 7 - 215: Cái này phải cỡ E
Chương Quyển 7 - 216: Dừng một chút, ta đau quá
Chương Quyển 7 - 217: Ta chính là Tiểu Thư
Chương Quyển 7 - 218: Cửu U Hồn chỉ
Chương Quyển 7 - 219: Không được khinh thường thẩm mỹ của ta
Chương Quyển 7 - 220: Tội mặc ngược trào lưu
Chương Quyển 7 - 221: U minh cung
Chương Quyển 7 - 222: Lần thứ ba rồi
Chương Quyển 7 - 223: Cửu Âm chân kinh?
Chương Quyển 7 - 224: Võ kinh tổng yếu
Chương Quyển 7 - 225: Không phải ai cũng có kỳ ngộ
Chương Quyển 7 - 226: Truyền kỳ
Chương Quyển 7 - 227: Tướng hồn phụ thể
Chương Quyển 7 - 228: Nguyệt Lượng tuyền
Chương Quyển 7 - 229: Vô tướng kinh
Chương Quyển 7 - 230: Đừng tùy tiện ôm ấp ta
Chương Quyển 7 - 231: Tràng diện 3P kinh hãi
Chương Quyển 7 - 232: Ai nhìn đâu mà lo
Chương Quyển 7 - 233: Bổ sung âm khí?
Chương Quyển 7 - 234: Cao Cầu thì sao?
Chương Quyển 7 - 235: Một quyền một nữ ngủ say
Chương Quyển 7 - 236: Tin vắn
Chương Quyển 7 - 237: Lăng mộ
Chương Quyển 7 - 238: Con dế bằng giấy
Chương Quyển 7 - 239: Cảnh tượng cũ, kết cục mới
Chương Quyển 7 - 240: Dụng Cần viện
Chương Quyển 7 - 241: Cung nữ nhỏ nhen
Chương Quyển 7 - 242: Quan ngân
Chương Quyển 7 - 243: Vẫn là anh ấy
Chương Quyển 7 - 244: Hòa hay không?
Chương Quyển 7 - 245: Sứ đoàn
Chương Quyển 8 - 246: Biển báo giao thông?
Chương Quyển 8 - 247: Ngũ thử ngự miêu
Chương Quyển 8 - 248: Hỏng cả hình tượng
Chương Quyển 8 - 249: Tuột cả quần
Chương Quyển 8 - 250: Bát mạch đồ
Chương Quyển 8 - 251: Ahjussi nhìn đường chút đi
Chương Quyển 8 - 252: Ôm bom tự sát
Chương Quyển 8 - 253: Bom xịt
Chương Quyển 8 - 254: Thật là tận tụy
Chương Quyển 8 - 255: Lưu manh cũng cần học vấn
Chương Quyển 8 - 256: Tiệt quyền đạo
Chương Quyển 8 - 257: Đại diện vô sản
Chương Quyển 8 - 258: Lấy oán báo ân
Chương Quyển 8 - 259: Nửa đêm thâu hương
Chương Quyển 8 - 260: Bát mạch đồ
Chương Quyển 8 - 261: Ngủ với trẻ vị thành niên
Chương Quyển 8 - 262: Đại hội Anh hùng
Chương Quyển 8 - 263: Ai là tốt, ai là tướng?
Chương Quyển 8 - 264: Nữ yêu
Chương Quyển 8 - 265: Bạn gái cũ
Chương Quyển 8 - 266: Ta không giết vô danh
Chương Quyển 8 - 267: Cảm biến nhiệt
Chương Quyển 8 - 268: Chẳng logic gì cả
Chương Quyển 8 - 269: Lương sơn bạc?
Chương Quyển 8 - 270: Rút củi dưới đáy nồi
Chương Quyển 8 - 271: Vì ta thích nàng
Chương Quyển 8 - 272: Đoạn Cân hoàn?
Chương Quyển 8 - 273: Quá khứ của mỹ nhân
Chương Quyển 8 - 274: Hãy để ta yêu nàng
Chương Quyển 8 - 275: Chàng có mấy nữ nhân rồi?
Chương Quyển 8 - 276: Report chính mình
Chương Quyển 8 - 277: Dược vương
Chương Quyển 8 - 278: Ăn trộm thì được, bán thuốc thì không
Chương Quyển 8 - 279: Đả Cẩu Bổng vs Quỷ Ảnh Kiếm
Chương Quyển 8 - 280: Angelababy và G-Dragon?
Chương Quyển 8 - 281: Tiền vào như nước
Chương Quyển 8 - 282: Sáp nhập
Chương Quyển 8 - 283: Nghi ngờ
Chương Quyển 9 - 284: Thiên hạ Đệ nhất hống
Chương Quyển 9 - 285: MMA thần công
Chương Quyển 9 - 286: Tàng bảo đồ
Chương Quyển 9 - 287: Thế lực phản diện
Chương Quyển 9 - 288: Hai mảnh bảo đồ
Chương Quyển 9 - 289: Độc sủng
Chương Quyển 9 - 290: Các ngươi đến muộn
Chương Quyển 9 - 291: Ai sẽ là chim sẻ?
Chương Quyển 9 - 292: Ám hiệu quốc tế
Chương Quyển 9 - 293: Sao chỉ chém một bên?
Chương Quyển 9 - 294: Lại xịt?
Chương Quyển 9 - 295: #TeamLăngPhong
Chương Quyển 9 - 296: Ma huyệt
Chương Quyển 9 - 297: Thực Nguyệt Tam sát
Chương Quyển 9 - 298: Gắp lửa bỏ tay người
Chương Quyển 9 - 299: Trời hanh vật khô
Chương Quyển 9 - 300: Tân chủ sự
Chương Quyển 9 - 301: Bàn giao hay không?
Chương Quyển 9 - 302: Ngươi mà là mật thám?
Chương Quyển 9 - 303: Tố chất mật thám
Chương Quyển 9 - 304: Tân bằng hữu
Chương Quyển 9 - 305: Mật báo
Chương Quyển 9 - 306: Tuyết Cơ sơ luyến
Chương Quyển 9 - 307: Động nộ với mỹ nữ
Chương Quyển 9 - 308: Lòng tin
Chương Quyển 9 - 309: Cộng hưởng
Chương Quyển 9 - 310: Lựa chọn đúng đắn?
Chương Quyển 9 - 311: Đều họ Bạch cả
Chương Quyển 9 - 312: Hợp tung
Chương Quyển 9 - 313: Nụ hôn giữa tiếng đao
Chương Quyển 9 - 314: Băng Tâm Quyết
Chương Quyển 9 - 315: Tiết kiệm là quốc sách
Chương Quyển 9 - 316: Bảo tồn ngọn lửa cách mạng
Chương Quyển 9 - 317: Cần phải cứng
Chương Quyển 9 - 318: Đạo hữu chết thây kệ, miễn bần đạo không chết
Chương Quyển 9 - 319: Tình hình có vẻ bất lợi
Chương Quyển 9 - 320: Số hai của ta
Chương Quyển 9 - 321: Là ai?
Chương Quyển 10 - 322: Kiến thiết
Chương Quyển 10 - 323: Vai phụ cũng khó chết
Chương Quyển 10 - 324: Tập kích
Chương Quyển 10 - 325: Xuân tiêu một khắc ngàn vàng
Chương Quyển 10 - 326: Mưu kế chồng chất
Chương Quyển 10 - 327: Cầu hôn thất bại?
Chương Quyển 10 - 328: Điều động nội bộ
Chương Quyển 10 - 329: Xu hướng thích ngự tỷ
Chương Quyển 10 - 330: Không cái gì vậy chứ cái gì
Chương Quyển 10 - 331: Còn đòi cứu ai?
Chương Quyển 10 - 332: Lấy công làm tư
Chương Quyển 10 - 333: Là cô ta
Chương Quyển 10 - 334: Ngực thì nói là ngực
Chương Quyển 10 - 335: Khó tính không phải hạng vừa đâu
Chương Quyển 10 - 336: Một nam hai nữ thì thuê mấy phòng?
Chương Quyển 10 - 337: Cao thủ thì tịch mịch
Chương Quyển 10 - 338: Hóa ra là ngươi
Chương Quyển 10 - 339: Lại hai mang?
Chương Quyển 10 - 340: Quân doanh Bình Định
Chương Quyển 10 - 341: Ma nữ đáng thương
Chương Quyển 10 - 342: Trang thần lộng quỷ
Chương Quyển 10 - 343: Kế hoạch Z
Chương Quyển 10 - 344: Tương khắc
Chương Quyển 10 - 345: Nữ mật thám
Chương Quyển 10 - 346: Ta không phải Nhạc Phi
Chương Quyển 10 - 347: Biết thì sao?
Chương Quyển 10 - 348: Khắc luôn cả anh rồi các em ơi
Chương Quyển 10 - 349: La Hán truyền kinh
Chương Quyển 10 - 350: Ông tổ nghề đa cấp
Chương Quyển 10 - 351: Cầm đồ
Chương Quyển 10 - 352: Truy Hồn Trảo
Chương Quyển 10 - 353: Chuyện xưa Thiên Diện
Chương Quyển 10 - 354: Nữ sử
Chương Quyển 10 - 355: Trận đồ Bát Quái
Chương Quyển 10 - 356: Tinh Vong trận
Chương Quyển 10 - 357: Thiên nhãn
Chương Quyển 10 - 358: Bức chân dung
Chương Quyển 10 - 359: Người thân
Chương Quyển 11 - 360: Quan tiêu
Chương Quyển 11 - 361: Thiên Diện đồ sát
Chương Quyển 11 - 362: Hoa trận
Chương Quyển 11 - 363: Cô độc
Chương Quyển 11 - 364: Mộ Dung Thành Bích?
Chương Quyển 11 - 365: Thiên Địa hội
Chương Quyển 11 - 366: Người tình tiền kiếp
Chương Quyển 11 - 367: Thôi kệ đi
Chương Quyển 11 - 368: Mã Chủng thôn
Chương Quyển 11 - 369: Không có lợi ông không làm
Chương Quyển 11 - 370: Đặc vụ ưu tú nhất Đại Tống
Chương Quyển 11 - 371: Đặc vụ ưu tú nhất Đại Tống
Chương Quyển 11 - 372: Đại hội dạ hành
Chương Quyển 11 - 373: Cửu Thiên lệnh
Chương Quyển 11 - 374: Cửu môn
Chương Quyển 11 - 375: Chỉ điểm gian tế
Chương Quyển 11 - 376: Nha hoàn Tích Nhược
Chương Quyển 11 - 377: Hạnh em gái ngươi
Chương Quyển 11 - 378: Ma nữ lãng mạn
Chương Quyển 11 - 379: Làm chuyện mà ngươi muốn làm
Chương Quyển 11 - 380: Không phải xử nam, ta khinh bỉ ngươi!
Chương Quyển 11 - 381: Ở nhờ phong cách quỷ thủ
Chương Quyển 11 - 382: Long tiêu đầu
Chương Quyển 11 - 383: Thì ra ngươi cũng là quỷ?
Chương Quyển 11 - 384: Bạc ta xin phép lấy hết
Chương Quyển 11 - 385: Bơm đểu
Chương Quyển 11 - 386: Vẫn không nhớ ra
Chương Quyển 11 - 387: này có tí cảnh nóng
Chương Quyển 11 - 388: Hồng Thất Công?
Chương Quyển 11 - 389: Vòng tay sinh nhật
Chương Quyển 11 - 390: Ba chén trà
Chương Quyển 11 - 391: Cho nó đủ set
Chương Quyển 11 - 392: Đại tác chiến
Chương Quyển 11 - 393: Bể hết rồi!
Chương Quyển 11 - 394: Bởi vì yêu mà hận
Chương Quyển 11 - 395: Hi Du Hoa Tùng bản lỗi
Chương Quyển 11 - 396: Phản phái còn khó đóng hơn nam chính
Chương Quyển 11 - 397: Hoàng Dược Sư? Thượng Quan Kim Hồng?
Chương Quyển 12 - 398: Cảnh này, để ca diễn!
Chương Quyển 12 - 399: Quá thiếu biểu cảm, làm lại đi!
Chương Quyển 12 - 400: Giúp đỡ đồng hương
Chương Quyển 12 - 401: Ta muốn nghe chuyện tình yêu
Chương Quyển 12 - 402: Ngứa mắt thì đánh thôi
Chương Quyển 12 - 403: Còn chưa giao lưu thân mật mà
Chương Quyển 12 - 404: Thì ra sư phụ ngươi là Hoàng Dược Sư
Chương Quyển 12 - 405: Một núi không thể hai vua
Chương Quyển 12 - 406: Vàng bạc cướp sau, nữ nhân cướp trước
Chương Quyển 12 - 407: Đi thăm hỏi huyện vùng cao
Chương Quyển 12 - 408: Vương thiếu gia đùa gái nhà lành
Chương Quyển 12 - 409: Liễu Trần thượng nhân
Chương Quyển 12 - 410: Thần tiên tỷ tỷ?
Chương Quyển 12 - 411: Hey everyone, I'm back
Chương Quyển 12 - 412: Làn da nâu lâu chưa cạo
Chương Quyển 12 - 413: Anh em đâu, phang nó!
Chương Quyển 12 - 414: Ta là người có thân phận
Không tìm thấy chương nào phù hợp