Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 54: Vi quang
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~15 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thẩm Thạch im lặng một lúc sau mới đáp : "Ta cũng không biết." Nhưng rồi hắn bổ sung, "Nhưng bây giờ chúng ta vẫn còn thời gian, vẫn phải thử đi tìm đường ra."
Chung Thanh Trúc khẽ “Ừ”.
Trong bóng tối không thấy rõ mặt mũi của cô, Thẩm Thạch ngần ngừ : "Có phải mệt rồi không, nếu không ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, một lúc rồi đi tiếp."
Chung Thanh Trúc đã mệt, nên tìm một gờ đá cao cao một chút, ngồi xuống nghỉ.
Thẩm Thạch tựa lưng vào vách đá, thả lỏng toàn thân, mọi đau đớn khắp người lập tức xuất hiện, hắn không kềm được hừ một tiếng. Chung Thanh Trúc kinh hãi, hỏi: "Ngươi làm sao vậy?"
Thẩm Thạch khẽ cắn môi : "Không có gì, chỉ là trên người có nhiều chỗ bị đau."
Chung Thanh Trúc im lặng một lúc, giọng nói rất dịu dàng, mang theo lo lắng và áy náy: "Xin lỗi, ta, ta chỉ nghĩ cho bản thân, không nghĩ tới ngươi cũng bị nước cuốn giống ta, nhất định cũng bị thương, ta thực là. . . Ngươi có bị đau nặng ở đâu không?"
Một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại nhẹ nhàng với tới, khẽ run run đụng vào vai hắn, giống như muốn kiểm tra một chút, nhưng rồi lại dừng lại, không dám dịch chuyển đi đâu.
Thẩm Thạch cười : "Không sao, ta tự xem rồi, chỉ là bị thương ngoài da, không có gì đáng ngại."
Chung Thanh Trúc thở phào : "Vậy thì may."
Thẩm Thạch gật đầu, không nói gì, Chung Thanh Trúc cũng không nói gì thêm, hai người cứ như vậy ngồi trong bóng đêm, im lặng nghỉ ngơi.
Sau một lúc lâu, Thẩm Thạch bỗng nhận ra Chung Thanh Trúc run rẩy, và trong bóng tối có tiếng nghẹn ngào đang bị cố nén, hình như cô đang khóc, nhưng sợ bị hắn biết, nên cố gắng khóc trong im lặng.
"Làm sao vậy?" Thẩm Thạch ngần ngừ, nhưng rồi cũng hỏi.
Chung Thanh Trúc bị hắn hỏi, biết hắn nghe được mình thút thít, nên cũng không kềm chế nữa, tiếng nghẹn ngào trở nên to hơn, nhưng cô vẫn cố gắng kềm chế, run run trả lời:
"Ta, ta nhớ mẹ."
Thẩm Thạch thở dài, không nói thêm gì, thực ra hồi nãy hắn cũng nhớ tới người cha mập lùn của mình.
Nghe bên cạnh nghe Chung Thanh Trúc khóc thút thít, tiếng khóc bất lực và ủy khuất, Thẩm Thạch ngẫm nghĩ, quyết định kiếm chuyện nói với cô để cô thoải mái hơn: "Mẫu thân ngươi là một người rất tốt, đúng không?"
Chung Thanh Trúc chùi mắt, nhỏ giọng đáp: "Đúng, mẫu thân ta tốt lắm, từ nhỏ lúc nào cũng thương yêu ta, chưa bao giờ mắng ta, đánh ta, luôn coi ta là của quý."
"Hèn gì ngươi nhớ tới người."
Chung Thanh Trúc nói chuyện, nên tâm tình cũng bình tĩnh hơn, khẽ thở dài một hơi, buồn bã nói: "Mẫu thân của ngươi đâu?"
Thẩm Thạch nhấm nhẳng : "Lúc ta mới ra đời, bà đã chết rồi."
Chung Thanh Trúc im bặt, một lúc lâu sau mới lí nhí, giọng áy náy: "Xin lỗi. . ."
Thẩm Thạch phẩy tay: "Đâu có gì, chuyện này cũng có gì ghê gớm đâu, ngươi cũng không biết mà. Còn nữa, sao lúc nào ngươi cũng nói xin lỗi người khác vậy, lúc nào cũng thấy mình thiếu nợ người ta à?"
Chung Thanh Trúc phì cười: "Thật hả?"
Thẩm Thạch đáp: "Ừ."
Chung Thanh Trúc ngẫm nghĩ : "Hình như cũng đúng thật. . ."
Thẩm Thạch cười : "Hình như cái gì nữa. Nên mới nói, ngươi nói chuyện với người khác ta không xen vào, nhưng nói chuyện với ta thì không cần cẩn thận như vậy đâu, nghe là lạ."
Chung Thanh Trúc đáp: "Ừ."
Nói chuyện phiếm mấy câu, tâm tình hai người đã bình phục không ít, cảm giác còn vài phần lạ lẫm với nhau cũng biến mất, trở nên thân cận hơn nhiều. Ngồi trong bóng đêm, hai người ngươi một câu ta một câu, Thẩm Thạch từ Chung Thanh Trúc biết Chung gia của cô chỉ là một chi thứ, huyết mạch mỏng, gia cảnh cũng thảm đạm bần hàn, cha cô trừ mang họ Chung thì cái gì cũng tệ, tính tình xấu xa, cả ngày đánh chửi hai mẹ con Chung Thanh Trúc, chỉ vì Chung Thanh Trúc là con gái, không thể nối dõi tông đường, thậm chí có lúc còn định đem hai mẹ con đi bán.
Sau này không biết có phải là ông trời mở mắt, người cha tàn nhẫn bị chết đuối, hai mẹ con người sống nương tựa lẫn nhau, sống quá khổ cực, mẫu thân Chung Thanh Trúc bất đắc dĩ, tới tìm Chung gia, vốn không hề dám ôm hy vọng gì nhiều, nhưng không ngờ vận khí tốt gặp ngay đại thọ tám mươi của Chung gia Lão thái gia, ngày đại hỉ Chung gia không muốn xúi quẩy, nên đồng ý chứa hai mẹ con.
Hai mẹ con ở lại Chung gia, dù địa vị vẫn thấp kém, mẹ Chung Thanh Trúc cả ngày giặt giũ nấu nướng như người hầu, nhưng có cơm ăn có áo mặc có phòng ở, hai mẹ con đã thấy mừng, dù ngày thường trong Chung gia vẫn có ít người nhìn hai mẹ con không vừa mắt, thường làm khó dễ, lời lẽ khinh khi, nhưng mẹ con Chung Thanh Trúc luôn nhẫn nhịn chịu đựng, tạo thành tính cách cẩn thận, đi đến đâu cũng khép nép.
Chuyện hôm nay cô có thể tới Lăng Tiêu Tông, chính là nhờ có cơ duyên. Chung gia là một đại thế gia phụ thuộc nổi tiếng của Lăng Tiêu Tông, tuy mấy chục năm qua nhân tài trong nhà thiếu thốn, thanh thế không bằng lúc trước, nhưng ỷ vào quan hệ với tông môn, ngày thường vẫn được cao nhân để mắt,vẫn được đưa vào danh sách một tứ đại phụ thuộc thế gia, dù thanh thế và thực lực, chưa nói Tôn gia, Hứa gia đang như mặt trời ban trưa, mà Hầu gia tương đối yếu kém cũng còn thua xa không tới.
Nhưng dù gì có quen thì vẫn có chỗ tốt, cao nhân Lăng Tiêu Tông tới Chung gia cũng không ít, có một lần có một vị Trưởng lão tới, vốn định xem Chung gia thế hệ này có đệ tử xuất sắc nào không, chọn được Chung Thanh Lộ cũng tàm tạm, nhìn tới nhìn lui không thấy có ai mới, đang thất vọng, ai ngờ lại nhìn thấy Chung Thanh Trúc đang bưng nước dâng trà. . .
Thẩm Thạch nghe đến đó, nhịn không được nhe răng, nghĩ thầm đây mà là kẻ có khí vận không tốt cái gì, từ đầu tới đuôi rõ ràng là người được ngôi sao may mắn cao chiếu mới đúng!
Tên Tôn Hữu kia quả nhiên là không đáng tin!
Thẩm Thạch rút ra một kết luận với tên hàng xóm kiêm bằng hữu kia.
※※※
Lúc nói chuyện, Thẩm Thạch cũng thuận miệng kể lại một ít kinh nghiệm của mình, nghe Thẩm Thạch kể, Chung Thanh Trúc cảm thấy hắn cũng giống như mình, cũng chỉ có hai cha con sống nương tựa vào nhau, nên cảm thấy thân thiết hơn.
Tóm lại, nói qua nói lại, hai người trở nên thân thiết hơn rất nhiều, Thẩm Thạch cảm thấy mệt mỏi trên người đã bớt nhiều, nên nói với Chung Thanh Trúc: "Nghỉ đủ chưa, chúng ta đi tiếp nhé?"
Chung Thanh Trúc đồng ý.
Hai người lại tiếp tục bò. Hai người có cảm giác bò rất lâu, vì chung quanh đều là bóng tối. Thẩm Thạch đi ở đằng trướcChung Thanh Trúc theo sau, hai người cứ vừa bò vừa mò đường.
Bò mãi, không biết bao lâu, hai người đều thấm mệt, thở hổn hển, cả hai đều thấy tuyệt vọng, đi mãi mà chưa thấy ánh sáng, tìm đâu ra hy vọng với sinh cơ.
Chẳng lẽ, thật sự phải chết ở nơi tối tăm này sao?
Uể oải và nản chí, như độc trùng lặng lẽ gặm vào lòng Thẩm Thạch, làm hắn nôn nóng, nhưng nghe thấy tiếng động của cô bé sau lưng, đã nhắc nhở hắn hiện tại hắn không phải là chỉ có một mình, thiếu niên cũng có tự tôn, muốn giữ lại tôn nghiêm trước mặt con gái, nên hắn cố kềm nén sự bất an và bực bội trong lòng, tiếp tục bò đi.
Nhưng còn bò được bao lâu, Thẩm Thạch không biết.
Đúng lúc này, đột nhiên trong bóng tối trước mặt, có một ánh sáng yếu ớt lóe lên một cái.
Cả người Thẩm Thạch cứng đờ, hơi ngừng lại. Chung Thanh Trúc không biết, vẫn bò tới, nên tông sầm vào Thẩm Thạch, "Ai nha" một tiếng, hai người cùng ngã sấp vào trong nước.
"Xin lỗi. . ." Chung Thanh Trúc mở miệng lại nói ngay câu này.
Nhưng lần này Thẩm Thạch không để ý, không bắt bẻ, nắm lấy bàn tay cô, kích động chỉ về phía trước : "Ngươi nhìn xem."
Chung Thanh Trúc "A" rồi một tiếng, khó hiểu nhìn về phía trước, chỉ thấy trong bóng tối, có một ánh sáng yếu ớt đang lấp lóe.
"YAA.A.A..!" Chung Thanh Trúc kêu to, lần này đầy vui vẻ, Thẩm Thạch hưng phấn: "Chúng ta qua đó."
Chung Thanh Trúc gật đầu : "Ừ."
Hai người tăng tốc độ, càng tiến tới, ánh sáng càng rõ, hắn cũng dần nhìn thấy khung cảnh xung quanh, quả nhiên đúng như hắn nghĩa, cái động này vách đá đều màu đen, bên trong đầy nước.
Hai người đến chỗ có ánh sáng, họ nhìn thấy một đường hầm cao hơn, rộng hơn, đủ cho con người đứng lên mà bước.
Trên đỉnh động, khảm trong vách đá, có những điểm sáng lấp lóe như những ánh sao, làm cả huyệt động nhấp nháy, như mộng như ảo, như trong Tiên cảnh.
"Đẹp quá . . ." Chung Thanh Trúc ngước mắt, những ánh sáng lấp láy trong mắt cô, khiến cô không kềm được phải lên tiếng.
"Đây là ‘ Huỳnh Quang Thạch ’, " Thẩm Thạch nhìn thoáng qua những ngôi sao xinh đẹp kia, thản nhiên nói, "Có thể tự phát ánh sáng nhạt, thường xen lẫn trong đá cứng, có thể dùng để chiếu sáng, nhưng không thực dụng, không thể luyện đan nhập khí, tác dụng không lớn, không thể gọi là linh tài."
"Loại đá này không đáng một đồng tiền." Cuối cùng hắn lại thêm vào một câu, ngữ khí rất khẳng định.
Chung Thanh Trúc khẽ “Ừ”.
Trong bóng tối không thấy rõ mặt mũi của cô, Thẩm Thạch ngần ngừ : "Có phải mệt rồi không, nếu không ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, một lúc rồi đi tiếp."
Chung Thanh Trúc đã mệt, nên tìm một gờ đá cao cao một chút, ngồi xuống nghỉ.
Thẩm Thạch tựa lưng vào vách đá, thả lỏng toàn thân, mọi đau đớn khắp người lập tức xuất hiện, hắn không kềm được hừ một tiếng. Chung Thanh Trúc kinh hãi, hỏi: "Ngươi làm sao vậy?"
Thẩm Thạch khẽ cắn môi : "Không có gì, chỉ là trên người có nhiều chỗ bị đau."
Chung Thanh Trúc im lặng một lúc, giọng nói rất dịu dàng, mang theo lo lắng và áy náy: "Xin lỗi, ta, ta chỉ nghĩ cho bản thân, không nghĩ tới ngươi cũng bị nước cuốn giống ta, nhất định cũng bị thương, ta thực là. . . Ngươi có bị đau nặng ở đâu không?"
Một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại nhẹ nhàng với tới, khẽ run run đụng vào vai hắn, giống như muốn kiểm tra một chút, nhưng rồi lại dừng lại, không dám dịch chuyển đi đâu.
Thẩm Thạch cười : "Không sao, ta tự xem rồi, chỉ là bị thương ngoài da, không có gì đáng ngại."
Chung Thanh Trúc thở phào : "Vậy thì may."
Thẩm Thạch gật đầu, không nói gì, Chung Thanh Trúc cũng không nói gì thêm, hai người cứ như vậy ngồi trong bóng đêm, im lặng nghỉ ngơi.
Sau một lúc lâu, Thẩm Thạch bỗng nhận ra Chung Thanh Trúc run rẩy, và trong bóng tối có tiếng nghẹn ngào đang bị cố nén, hình như cô đang khóc, nhưng sợ bị hắn biết, nên cố gắng khóc trong im lặng.
"Làm sao vậy?" Thẩm Thạch ngần ngừ, nhưng rồi cũng hỏi.
Chung Thanh Trúc bị hắn hỏi, biết hắn nghe được mình thút thít, nên cũng không kềm chế nữa, tiếng nghẹn ngào trở nên to hơn, nhưng cô vẫn cố gắng kềm chế, run run trả lời:
"Ta, ta nhớ mẹ."
Thẩm Thạch thở dài, không nói thêm gì, thực ra hồi nãy hắn cũng nhớ tới người cha mập lùn của mình.
Nghe bên cạnh nghe Chung Thanh Trúc khóc thút thít, tiếng khóc bất lực và ủy khuất, Thẩm Thạch ngẫm nghĩ, quyết định kiếm chuyện nói với cô để cô thoải mái hơn: "Mẫu thân ngươi là một người rất tốt, đúng không?"
Chung Thanh Trúc chùi mắt, nhỏ giọng đáp: "Đúng, mẫu thân ta tốt lắm, từ nhỏ lúc nào cũng thương yêu ta, chưa bao giờ mắng ta, đánh ta, luôn coi ta là của quý."
"Hèn gì ngươi nhớ tới người."
Chung Thanh Trúc nói chuyện, nên tâm tình cũng bình tĩnh hơn, khẽ thở dài một hơi, buồn bã nói: "Mẫu thân của ngươi đâu?"
Thẩm Thạch nhấm nhẳng : "Lúc ta mới ra đời, bà đã chết rồi."
Chung Thanh Trúc im bặt, một lúc lâu sau mới lí nhí, giọng áy náy: "Xin lỗi. . ."
Thẩm Thạch phẩy tay: "Đâu có gì, chuyện này cũng có gì ghê gớm đâu, ngươi cũng không biết mà. Còn nữa, sao lúc nào ngươi cũng nói xin lỗi người khác vậy, lúc nào cũng thấy mình thiếu nợ người ta à?"
Chung Thanh Trúc phì cười: "Thật hả?"
Thẩm Thạch đáp: "Ừ."
Chung Thanh Trúc ngẫm nghĩ : "Hình như cũng đúng thật. . ."
Thẩm Thạch cười : "Hình như cái gì nữa. Nên mới nói, ngươi nói chuyện với người khác ta không xen vào, nhưng nói chuyện với ta thì không cần cẩn thận như vậy đâu, nghe là lạ."
Chung Thanh Trúc đáp: "Ừ."
Nói chuyện phiếm mấy câu, tâm tình hai người đã bình phục không ít, cảm giác còn vài phần lạ lẫm với nhau cũng biến mất, trở nên thân cận hơn nhiều. Ngồi trong bóng đêm, hai người ngươi một câu ta một câu, Thẩm Thạch từ Chung Thanh Trúc biết Chung gia của cô chỉ là một chi thứ, huyết mạch mỏng, gia cảnh cũng thảm đạm bần hàn, cha cô trừ mang họ Chung thì cái gì cũng tệ, tính tình xấu xa, cả ngày đánh chửi hai mẹ con Chung Thanh Trúc, chỉ vì Chung Thanh Trúc là con gái, không thể nối dõi tông đường, thậm chí có lúc còn định đem hai mẹ con đi bán.
Sau này không biết có phải là ông trời mở mắt, người cha tàn nhẫn bị chết đuối, hai mẹ con người sống nương tựa lẫn nhau, sống quá khổ cực, mẫu thân Chung Thanh Trúc bất đắc dĩ, tới tìm Chung gia, vốn không hề dám ôm hy vọng gì nhiều, nhưng không ngờ vận khí tốt gặp ngay đại thọ tám mươi của Chung gia Lão thái gia, ngày đại hỉ Chung gia không muốn xúi quẩy, nên đồng ý chứa hai mẹ con.
Hai mẹ con ở lại Chung gia, dù địa vị vẫn thấp kém, mẹ Chung Thanh Trúc cả ngày giặt giũ nấu nướng như người hầu, nhưng có cơm ăn có áo mặc có phòng ở, hai mẹ con đã thấy mừng, dù ngày thường trong Chung gia vẫn có ít người nhìn hai mẹ con không vừa mắt, thường làm khó dễ, lời lẽ khinh khi, nhưng mẹ con Chung Thanh Trúc luôn nhẫn nhịn chịu đựng, tạo thành tính cách cẩn thận, đi đến đâu cũng khép nép.
Chuyện hôm nay cô có thể tới Lăng Tiêu Tông, chính là nhờ có cơ duyên. Chung gia là một đại thế gia phụ thuộc nổi tiếng của Lăng Tiêu Tông, tuy mấy chục năm qua nhân tài trong nhà thiếu thốn, thanh thế không bằng lúc trước, nhưng ỷ vào quan hệ với tông môn, ngày thường vẫn được cao nhân để mắt,vẫn được đưa vào danh sách một tứ đại phụ thuộc thế gia, dù thanh thế và thực lực, chưa nói Tôn gia, Hứa gia đang như mặt trời ban trưa, mà Hầu gia tương đối yếu kém cũng còn thua xa không tới.
Nhưng dù gì có quen thì vẫn có chỗ tốt, cao nhân Lăng Tiêu Tông tới Chung gia cũng không ít, có một lần có một vị Trưởng lão tới, vốn định xem Chung gia thế hệ này có đệ tử xuất sắc nào không, chọn được Chung Thanh Lộ cũng tàm tạm, nhìn tới nhìn lui không thấy có ai mới, đang thất vọng, ai ngờ lại nhìn thấy Chung Thanh Trúc đang bưng nước dâng trà. . .
Thẩm Thạch nghe đến đó, nhịn không được nhe răng, nghĩ thầm đây mà là kẻ có khí vận không tốt cái gì, từ đầu tới đuôi rõ ràng là người được ngôi sao may mắn cao chiếu mới đúng!
Tên Tôn Hữu kia quả nhiên là không đáng tin!
Thẩm Thạch rút ra một kết luận với tên hàng xóm kiêm bằng hữu kia.
※※※
Lúc nói chuyện, Thẩm Thạch cũng thuận miệng kể lại một ít kinh nghiệm của mình, nghe Thẩm Thạch kể, Chung Thanh Trúc cảm thấy hắn cũng giống như mình, cũng chỉ có hai cha con sống nương tựa vào nhau, nên cảm thấy thân thiết hơn.
Tóm lại, nói qua nói lại, hai người trở nên thân thiết hơn rất nhiều, Thẩm Thạch cảm thấy mệt mỏi trên người đã bớt nhiều, nên nói với Chung Thanh Trúc: "Nghỉ đủ chưa, chúng ta đi tiếp nhé?"
Chung Thanh Trúc đồng ý.
Hai người lại tiếp tục bò. Hai người có cảm giác bò rất lâu, vì chung quanh đều là bóng tối. Thẩm Thạch đi ở đằng trướcChung Thanh Trúc theo sau, hai người cứ vừa bò vừa mò đường.
Bò mãi, không biết bao lâu, hai người đều thấm mệt, thở hổn hển, cả hai đều thấy tuyệt vọng, đi mãi mà chưa thấy ánh sáng, tìm đâu ra hy vọng với sinh cơ.
Chẳng lẽ, thật sự phải chết ở nơi tối tăm này sao?
Uể oải và nản chí, như độc trùng lặng lẽ gặm vào lòng Thẩm Thạch, làm hắn nôn nóng, nhưng nghe thấy tiếng động của cô bé sau lưng, đã nhắc nhở hắn hiện tại hắn không phải là chỉ có một mình, thiếu niên cũng có tự tôn, muốn giữ lại tôn nghiêm trước mặt con gái, nên hắn cố kềm nén sự bất an và bực bội trong lòng, tiếp tục bò đi.
Nhưng còn bò được bao lâu, Thẩm Thạch không biết.
Đúng lúc này, đột nhiên trong bóng tối trước mặt, có một ánh sáng yếu ớt lóe lên một cái.
Cả người Thẩm Thạch cứng đờ, hơi ngừng lại. Chung Thanh Trúc không biết, vẫn bò tới, nên tông sầm vào Thẩm Thạch, "Ai nha" một tiếng, hai người cùng ngã sấp vào trong nước.
"Xin lỗi. . ." Chung Thanh Trúc mở miệng lại nói ngay câu này.
Nhưng lần này Thẩm Thạch không để ý, không bắt bẻ, nắm lấy bàn tay cô, kích động chỉ về phía trước : "Ngươi nhìn xem."
Chung Thanh Trúc "A" rồi một tiếng, khó hiểu nhìn về phía trước, chỉ thấy trong bóng tối, có một ánh sáng yếu ớt đang lấp lóe.
"YAA.A.A..!" Chung Thanh Trúc kêu to, lần này đầy vui vẻ, Thẩm Thạch hưng phấn: "Chúng ta qua đó."
Chung Thanh Trúc gật đầu : "Ừ."
Hai người tăng tốc độ, càng tiến tới, ánh sáng càng rõ, hắn cũng dần nhìn thấy khung cảnh xung quanh, quả nhiên đúng như hắn nghĩa, cái động này vách đá đều màu đen, bên trong đầy nước.
Hai người đến chỗ có ánh sáng, họ nhìn thấy một đường hầm cao hơn, rộng hơn, đủ cho con người đứng lên mà bước.
Trên đỉnh động, khảm trong vách đá, có những điểm sáng lấp lóe như những ánh sao, làm cả huyệt động nhấp nháy, như mộng như ảo, như trong Tiên cảnh.
"Đẹp quá . . ." Chung Thanh Trúc ngước mắt, những ánh sáng lấp láy trong mắt cô, khiến cô không kềm được phải lên tiếng.
"Đây là ‘ Huỳnh Quang Thạch ’, " Thẩm Thạch nhìn thoáng qua những ngôi sao xinh đẹp kia, thản nhiên nói, "Có thể tự phát ánh sáng nhạt, thường xen lẫn trong đá cứng, có thể dùng để chiếu sáng, nhưng không thực dụng, không thể luyện đan nhập khí, tác dụng không lớn, không thể gọi là linh tài."
"Loại đá này không đáng một đồng tiền." Cuối cùng hắn lại thêm vào một câu, ngữ khí rất khẳng định.
Lục Tiên
Tác giả: Tiêu Đỉnh
437 chương | 1,356 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tự
Chương Quyển 1 - 2: Giám quả
Chương Quyển 1 - 3: Thiếu niên
Chương Quyển 1 - 4: Mổ lợn
Chương Quyển 1 - 5: Ám toán
Chương Quyển 1 - 6: Khổ tâm
Chương Quyển 1 - 7: Điều kiện
Chương Quyển 1 - 8: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 9: Mười ngày
Chương Quyển 1 - 10: Đi xa
Chương Quyển 1 - 11: Truyền tống trận
Chương Quyển 1 - 12: Kiến cắn
Chương Quyển 1 - 13: Hỏa cầu
Chương Quyển 1 - 14: Nam Bảo Phường
Chương Quyển 1 - 15: Hoa Hướng Dương
Chương Quyển 1 - 16: Cái bình nhỏ
Chương Quyển 1 - 17: Quyển trục
Chương Quyển 1 - 18: Bái Tiên Nham
Chương Quyển 1 - 19: Thềm đá
Chương Quyển 1 - 20: Ngoài ý muốn
Chương Quyển 1 - 21: Gặp mặt lần đầu
Chương Quyển 1 - 22: Vòng tròn
Chương Quyển 1 - 23: Cam gia
Chương Quyển 1 - 24: Mạch nước ngầm
Chương Quyển 1 - 25: Trên đường
Chương Quyển 1 - 26: Thanh Ngư
Chương Quyển 1 - 27: Cãi vã
Chương Quyển 1 - 28: Quy củ
Chương Quyển 1 - 29: Thạch thất
Chương Quyển 1 - 30: Tình người
Chương Quyển 1 - 31: Thanh Ngư tụ tập
Chương Quyển 1 - 32: Thần Tinh Điện
Chương Quyển 1 - 33: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 34: Cắn trả
Chương Quyển 1 - 35: Cậu nhỏ
Chương Quyển 1 - 36: Nhiệm vụ
Chương Quyển 1 - 37: Hồng Bạng thôn
Chương Quyển 1 - 38: Đồ tể
Chương Quyển 1 - 39: Bóc vỏ tôm
Chương Quyển 1 - 40: Hải Tinh
Chương Quyển 1 - 41: Cầu tình
Chương Quyển 1 - 42: Dị trạng
Chương Quyển 1 - 43: Thế đạo
Chương Quyển 1 - 44: Ước định
Chương Quyển 1 - 45: Thỉnh giáo
Chương Quyển 1 - 46: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 47: Bí pháp
Chương Quyển 1 - 48: Không phù hợp
Chương Quyển 1 - 49: Yên lặng
Chương Quyển 1 - 50: Mưa gió
Chương Quyển 1 - 51: Sóng lớn
Chương Quyển 1 - 52: Huyệt động
Chương Quyển 1 - 53: Tìm kiếm
Chương Quyển 1 - 54: Vi quang
Chương Quyển 1 - 55: Tuyệt địa (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Tuyệt địa (hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Tìm kiếm (thượng)
Chương Quyển 1 - 58: Tìm kiếm (hạ)
Chương Quyển 1 - 59: Bơi lội
Chương Quyển 1 - 60: Trách tội
Chương Quyển 1 - 61: May mắn
Chương Quyển 1 - 62: Được cứu
Chương Quyển 1 - 63: Thiên tài
Chương Quyển 1 - 64: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 65: Ngũ Hành điện
Chương Quyển 1 - 66: Hải Thần
Chương Quyển 1 - 67: Bình cảnh
Chương Quyển 1 - 68: Bí mật
Chương Quyển 1 - 69: Nói dối
Chương Quyển 1 - 70: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 71: Bảng đỏ
Chương Quyển 1 - 72: Thù cũ
Chương Quyển 1 - 73: Yêu đảo
Chương Quyển 1 - 74: Thủy tiễn
Chương Quyển 1 - 75: Thu hoạch
Chương Quyển 1 - 76: Quấy rầy
Chương Quyển 1 - 77: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 1 - 78: Giao dịch
Chương Quyển 1 - 79: Đánh cược
Chương Quyển 1 - 80: Cùng đi
Chương Quyển 1 - 81: Nịnh bợ
Chương Quyển 1 - 82: Vận khí
Chương Quyển 1 - 83: Chờ đợi
Chương Quyển 1 - 84: Thù lao
Chương Quyển 1 - 85: Tế thần
Chương Quyển 1 - 86: Xuất sư bất lợi
Chương Quyển 1 - 87: Phong ba
Chương Quyển 1 - 88: Quy củ mới
Chương Quyển 1 - 89: Ánh mắt
Chương Quyển 1 - 90: Dị thường
Chương Quyển 1 - 91: Chết người
Chương Quyển 1 - 92: Nhắc nhở
Chương Quyển 1 - 93: Thuật pháp mới
Chương Quyển 1 - 94: Thiếu nợ
Chương Quyển 1 - 95: Áp lực
Chương Quyển 1 - 96: Bốn năm
Chương Quyển 1 - 97: Tuổi mười sáu
Chương Quyển 1 - 98: Ý động
Chương Quyển 1 - 99: Quỷ Ảnh Sơn Miêu
Chương Quyển 1 - 100: Thiết Mộc Cự Viên
Chương Quyển 1 - 101: Chế phù
Chương Quyển 1 - 102: Tiền đồ
Chương Quyển 1 - 103: Nguy cơ
Chương Quyển 1 - 104: Bằng hữu
Chương Quyển 1 - 105: Âm linh
Chương Quyển 1 - 106: Yêu động
Chương Quyển 1 - 107: Dị vật
Chương Quyển 1 - 108: Nửa người
Chương Quyển 1 - 109: Nửa quỷ
Chương Quyển 1 - 110: Đáng kinh tởm
Chương Quyển 1 - 111: Lựa chọn
Chương Quyển 1 - 112: Kim thai pháp trận
Chương Quyển 1 - 113: Tiểu Hắc Trư
Chương Quyển 1 - 114: Thiên Thanh Xà Yêu
Chương Quyển 1 - 115: Thanh Xà và Xích Hổ
Chương Quyển 1 - 116: Diệt tộc
Chương Quyển 1 - 117: Ngọc Lâm
Chương Quyển 1 - 118: Thư phòng
Chương Quyển 1 - 119: Nhân tộc trát ký
Chương Quyển 1 - 120: Ngôn từ nhân tâm
Chương Quyển 1 - 121: Huyết hải thâm cừu
Chương Quyển 1 - 122: Lão Hầu thích rượu
Chương Quyển 1 - 123: Nhân Yêu đại chiến
Chương Quyển 1 - 124: Bảy đại nghịch tặc
Chương Quyển 1 - 125: Cổ khúc ngày xưa
Chương Quyển 1 - 126: Quỷ vu
Chương Quyển 1 - 127: Át chủ bài
Chương Quyển 1 - 128: Viên châu hắc ám
Chương Quyển 1 - 129: Tấm da thú
Chương Quyển 1 - 130: Vu pháp
Chương Quyển 1 - 131: Quyết chiến
Chương Quyển 1 - 132: Khiêu khích trước trận
Chương Quyển 1 - 133: Cuộc chiến giữa Cẩu và Hùng
Chương Quyển 1 - 134: Hung Lang khát máu
Chương Quyển 1 - 135: Đấu liền hai trận
Chương Quyển 1 - 136: Đêm khuya
Chương Quyển 1 - 137: Số mệnh
Chương Quyển 1 - 138: Ngũ đại Thiên Yêu
Chương Quyển 1 - 139: Yêu tộc thần bí
Chương Quyển 1 - 140: Máu màu xanh lục
Chương Quyển 1 - 141: Tập kích bất ngờ
Chương Quyển 1 - 142: A Hổ
Chương Quyển 1 - 143: Cường giả
Chương Quyển 1 - 144: Tiểu lâu
Chương Quyển 1 - 145: Mật thất
Chương Quyển 1 - 146: Quyển sách bí mật
Chương Quyển 1 - 147: Ước hẹn năm ngày
Chương Quyển 1 - 148: Ngọc Lậu
Chương Quyển 1 - 149: Mưu tính
Chương Quyển 1 - 150: Mở sách
Chương Quyển 1 - 151: Thiên Minh Chú
Chương Quyển 1 - 152: Nghi hoặc
Chương Quyển 1 - 153: Lão Hầu gian xảo
Chương Quyển 1 - 154: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 155: Báo thù
Chương Quyển 1 - 156: Chạy thục mạng
Chương Quyển 1 - 157: Tuyệt lộ
Chương Quyển 1 - 158: Tiểu Trư gãi ngứa
Chương Quyển 1 - 159: "Trư" châu
Chương Quyển 1 - 160: Dốc núi
Chương Quyển 1 - 161: Thiết Tích
Chương Quyển 1 - 162: Cái bẫy
Chương Quyển 1 - 163: Quên đi
Chương Quyển 1 - 164: Sự thật
Chương Quyển 1 - 165: Thân phận
Chương Quyển 1 - 166: Truy vấn
Chương Quyển 1 - 167: Tuyệt vọng
Chương Quyển 1 - 168: Chặt tay
Chương Quyển 1 - 169: Sinh tử
Chương Quyển 1 - 170: Say Hoa Điêu
Chương Quyển 2 - 171: Tiếng đập cửa
Chương Quyển 2 - 172: Tai ương bất ngờ
Chương Quyển 2 - 173: Trận bàn
Chương Quyển 2 - 174: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 2 - 175: Lạnh lẽo
Chương Quyển 2 - 176: Nhân sinh
Chương Quyển 2 - 177: Nhân tình
Chương Quyển 2 - 178: Độc chiếm
Chương Quyển 2 - 179: Có hay không sát ý
Chương Quyển 2 - 180: Thân cận
Chương Quyển 2 - 181: Ấm áp
Chương Quyển 2 - 182: Rực rỡ
Chương Quyển 2 - 183: Nguyện vọng
Chương Quyển 2 - 184: Mất con
Chương Quyển 2 - 185: Nhân quỷ
Chương Quyển 2 - 186: Quý trọng
Chương Quyển 2 - 187: Tạp âm
Chương Quyển 2 - 188: Mua rượu
Chương Quyển 2 - 189: Thanh xà
Chương Quyển 2 - 190: Thần tiên lầu
Chương Quyển 2 - 191: Dạ sắc
Chương Quyển 2 - 192: Cái tát
Chương Quyển 2 - 193: Văn võ không đồng đều
Chương Quyển 2 - 194: Tuổi trẻ, chính nghĩa
Chương Quyển 2 - 195: Lai lịch
Chương Quyển 2 - 196: Hồng lưu
Chương Quyển 2 - 197: Hồi chuyển
Chương Quyển 2 - 198: Thẳng thắn
Chương Quyển 2 - 199: Ước hẹn sau hoàng hôn
Chương Quyển 2 - 200: Lễ trọng, tình ý nhẹ
Chương Quyển 2 - 201: Ba người lúc nửa đêm
Chương Quyển 2 - 202: Khước thị cố nhân lai
Chương Quyển 2 - 203: Người bái sơn, mang tin tức đến
Chương Quyển 2 - 204: Lặng lẽ đi hiểm địa
Chương Quyển 2 - 205: Dấu tích xưa của bạn cũ
Chương Quyển 2 - 206: Chính khí xung thiên
Chương Quyển 2 - 207: Vị y nộ huy quyền
Chương Quyển 2 - 208: Tiễn người "tốt tính"
Chương Quyển 2 - 209: Quy củ
Chương Quyển 2 - 210: Hô hấp
Chương Quyển 2 - 211: Hấp huyết nhưỡng
Chương Quyển 2 - 212: Tiểu sơn cốc
Chương Quyển 2 - 213: Huyết sài bức (Dơi mặt quỷ)
Chương Quyển 2 - 214: Hồng Phật chi
Chương Quyển 2 - 215: Mĩm cười
Chương Quyển 2 - 216: Liên lụy
Chương Quyển 2 - 217: Đố kỵ
Chương Quyển 2 - 218: Thực phu
Chương Quyển 2 - 219: Quáng tinh
Chương Quyển 2 - 220: Linh quả yêu thú
Chương Quyển 2 - 221: Khởi khứ
Chương Quyển 2 - 222: Vĩ hành
Chương Quyển 2 - 223: Mị ảnh
Chương Quyển 2 - 224: Cảnh báo
Chương Quyển 2 - 225: Vây công
Chương Quyển 2 - 226: Cánh hoa
Chương Quyển 2 - 227: Bạo đan
Chương Quyển 2 - 228: Huyết hạt
Chương Quyển 2 - 229: Sụp đổ
Chương Quyển 2 - 230: Huyết nhục
Chương Quyển 2 - 231: Trứng đen
Chương Quyển 2 - 232: Tiểu hạt đích nhân sinh
Chương Quyển 2 - 233: Tiếng lòng
Chương Quyển 2 - 234: Thiện ác
Chương Quyển 2 - 235: Doanh địa
Chương Quyển 2 - 236: Dị thái
Chương Quyển 2 - 237: Nét chữ
Chương Quyển 2 - 238: Nhị tiên
Chương Quyển 2 - 239: Trở về
Chương Quyển 2 - 240: Vận khí
Chương Quyển 2 - 241: Thạch môn
Chương Quyển 2 - 242: Năm thứ hạng đầu
Chương Quyển 2 - 243: Huynh muội
Chương Quyển 2 - 244: Công bằng
Chương Quyển 2 - 245: Chọn bảo
Chương Quyển 2 - 246: Phục lai
Chương Quyển 2 - 247: Dị biến
Chương Quyển 2 - 248: Giao tình ngày xưa
Chương Quyển 2 - 249: Trọng thưởng
Chương Quyển 2 - 250: Tụ thiểu ly đa
Chương Quyển 2 - 251: Ngắm biển
Chương Quyển 2 - 252: Lựa chọn
Chương Quyển 2 - 253: Tạm biệt
Chương Quyển 2 - 254: Cảnh vật đan xen trong một ngày nào đó
Chương Quyển 2 - 255: Ly biệt
Chương Quyển 2 - 256: Cuối hẻm
Chương Quyển 2 - 257: Cố kỵ
Chương Quyển 2 - 258: Đông tây chia cách
Chương Quyển 3 - 259: Mỗi người mỗi ngả
Chương Quyển 3 - 260: Phong tuyết dạ hành (1)
Chương Quyển 3 - 261: Phong tuyết dạ hành (2)
Chương Quyển 3 - 262: Phong tuyết dạ hành (3)
Chương Quyển 3 - 263: Bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 264: Phi tuyết bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 265: Con mồi
Chương Quyển 3 - 266: Gió lạnh nổi lên
Chương Quyển 3 - 267: Lanh lợi
Chương Quyển 3 - 268: Hồ Ly chóng mặt
Chương Quyển 3 - 269: Tìm người
Chương Quyển 3 - 270: Mầm tai vạ
Chương Quyển 3 - 271: Cạo lông hồ ly
Chương Quyển 3 - 272: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 273: Hồ ly làm việc
Chương Quyển 3 - 274: Uy lực của thuật pháp
Chương Quyển 3 - 275: Triệu hoán
Chương Quyển 3 - 276: Trở lại cung điện dưới mặt đất
Chương Quyển 3 - 277: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 278: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 279: Cấm chú
Chương Quyển 3 - 280: Đáp lại
Chương Quyển 3 - 281: Những người trên Kim Hồng Sơn
Chương Quyển 3 - 282: Đệ tử lắm tiền
Chương Quyển 3 - 283: Âm hồn tinh
Chương Quyển 3 - 284: Rời đi
Chương Quyển 3 - 285: Dê béo
Chương Quyển 3 - 286: Hoài niệm và uống rượu
Chương Quyển 3 - 287: Cố nhân trên tường thành
Chương Quyển 3 - 288: Thiếu nữ thét lên
Chương Quyển 3 - 289: Bắt cóc
Chương Quyển 3 - 290: Truy tung
Chương Quyển 3 - 291: Bà lão hiền hòa
Chương Quyển 3 - 292: Mũi kiếm độc xà
Chương Quyển 3 - 293: Chờ đợi
Chương Quyển 3 - 294: Người đến vào đêm khuya
Chương Quyển 3 - 295: Chân tình thiếu nữ
Chương Quyển 3 - 296: Tình ý của nam nhân
Chương Quyển 3 - 297: Nhân tính
Chương Quyển 3 - 298: Người nhà
Chương Quyển 3 - 299: Hành tung
Chương Quyển 3 - 300: Tiểu quỷ
Chương Quyển 3 - 301: Hoàng Lân Sơn
Chương Quyển 3 - 302: Thiếu nữ bị thương
Chương Quyển 3 - 303: Chết không nhắm mắt
Chương Quyển 3 - 304: Hang hổ
Chương Quyển 3 - 305: Thống khổ
Chương Quyển 3 - 306: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 307: Vũng máu
Chương Quyển 3 - 308: Hồ ly cùng kẻ che mặt
Chương Quyển 3 - 309: Tiểu quỷ kết luận
Chương Quyển 3 - 310: Trước khi sóng gió
Chương Quyển 3 - 311: Sát ý
Chương Quyển 3 - 312: Vòng vèo
Chương Quyển 3 - 313: Cố hương
Chương Quyển 3 - 314: Huyết mạch chí thân
Chương Quyển 3 - 315: Tru tâm
Chương Quyển 3 - 316: Yêu thích
Chương Quyển 3 - 317: Gặp lại cố nhân
Chương Quyển 3 - 318: Mưa đêm
Chương Quyển 3 - 319: Hận ý
Chương Quyển 3 - 320: Giám chân kính
Chương Quyển 3 - 321: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 3 - 322: Thùng xe trong mưa
Chương Quyển 3 - 323: Đi về phía Nam
Chương Quyển 3 - 324: Đường mã đề
Chương Quyển 3 - 325: Tâm ý
Chương Quyển 3 - 326: Ngu ngốc
Chương Quyển 3 - 327: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động
Chương Quyển 3 - 328: Tâm nguyện
Chương Quyển 3 - 329: Tử vong chi lộ
Chương Quyển 3 - 330: Như có điều mất mát
Chương Quyển 3 - 331: Ràng buộc
Chương Quyển 3 - 332: Ôm cây đợi đá
Chương Quyển 3 - 333: Lời nói gió bay
Chương Quyển 3 - 334: Vạch trần
Chương Quyển 3 - 335: Sự hoà thuận
Chương Quyển 3 - 336: Bỏ mạng
Chương Quyển 3 - 337: Vào rừng
Chương Quyển 3 - 338: Huyết thực
Chương Quyển 3 - 339: Đi theo
Chương Quyển 3 - 340: Bộ tộc xà yêu
Chương Quyển 3 - 341: Lối rẽ
Chương Quyển 3 - 342: Khối đá màu trắng
Chương Quyển 3 - 343: Con đường bằng đá
Chương Quyển 3 - 344: Tình hình nghi ngờ
Chương Quyển 3 - 345: Đá tạc
Chương Quyển 3 - 346: Vũ Khư
Chương Quyển 3 - 347: Đi theo ta
Chương Quyển 3 - 348: Trái tim cự nhân
Chương Quyển 3 - 349: Nhật Quang Đài
Chương Quyển 3 - 350: Bằng hữu
Chương Quyển 3 - 351: Đực hay cái
Chương Quyển 3 - 352: Yêu thú tỉnh lại
Chương Quyển 3 - 353: Hồ ly vào rừng
Chương Quyển 3 - 354: Đi về hướng Tây
Chương Quyển 3 - 355: Hy vọng
Chương Quyển 3 - 356: Đập tan lịch sử từ trước đến nay
Chương Quyển 3 - 357: Lựa chọn
Chương Quyển 3 - 358: Trời mưa
Chương Quyển 3 - 359: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 360: Quyết đấu
Chương Quyển 3 - 361: Hỏi dò
Chương Quyển 3 - 362: Khẩn cầu
Chương Quyển 3 - 363: Lấy thóc trong lửa
Chương Quyển 3 - 364: Giết
Chương Quyển 3 - 365: Thanh Tiên Đan
Chương Quyển 3 - 366: Kịch độc
Chương Quyển 3 - 367: Chữ "yêu"
Chương Quyển 3 - 368: Mạng người đáng giá bao nhiêu?
Chương Quyển 3 - 369: Một cái giá lớn
Chương Quyển 3 - 370: Quyết định
Chương Quyển 3 - 371: Vận mệnh cùng chí nguyện to lớn
Chương Quyển 3 - 372: Kế hoạnh lớn
Chương Quyển 3 - 373: Trước cơn bão
Chương Quyển 3 - 374: Ngày đó
Chương Quyển 3 - 375: Tuyệt cảnh
Chương Quyển 3 - 376: Diệt tộc
Chương Quyển 3 - 377: Chặn đứng lời nguyền
Chương Quyển 3 - 378: Ma quỷ hoành hành
Chương Quyển 3 - 379: Kế sách
Chương Quyển 3 - 380: Người canh cửa
Chương Quyển 3 - 381: Mộng tưởng
Chương Quyển 3 - 382: Con đường đẫm máu
Chương Quyển 3 - 383: Con sâu cái kiến
Chương Quyển 3 - 384: Tung tích Tiểu Hắc
Chương Quyển 3 - 385: Thăm dò
Chương Quyển 3 - 386: Bình Yêu Thành
Chương Quyển 3 - 387: Ra khỏi thành
Chương Quyển 3 - 388: Tất cả sự tình
Chương Quyển 3 - 389: Thân ảnh
Chương Quyển 3 - 390: Tạm biệt
Chương Quyển 3 - 391: Nhân tâm thú vị
Chương Quyển 3 - 392: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 393: Ác chiến
Chương Quyển 3 - 394: Trở lại chốn cũ
Chương Quyển 3 - 395: Long mạch
Chương Quyển 3 - 396: Phá trận
Chương Quyển 3 - 397: Cổ yêu ngữ
Chương Quyển 3 - 398: Mật thất long mạch
Chương Quyển 3 - 399: Hài cốt
Chương Quyển 3 - 400: Cổ Linh
Chương Quyển 3 - 401: Tử tôn
Chương Quyển 3 - 402: Bàn Cổ
Chương Quyển 3 - 403: Tự do
Chương Quyển 3 - 404: Chốn cũ của tộc Thanh Xà
Chương Quyển 3 - 405: Không sai
Chương Quyển 3 - 406: Đại cục
Chương Quyển 3 - 407: Đúng sai
Chương Quyển 3 - 408: Con đường từng người
Chương Quyển 3 - 409: Rời đi
Chương Quyển 3 - 410: Thù hận
Chương Quyển 3 - 411: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 412: Nhân sinh
Chương Quyển 3 - 413: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 414: An bài
Chương Quyển 3 - 415: Khai thiên tích địa
Chương Quyển 3 - 416: Giao thoa
Chương Quyển 3 - 417: Phong ba
Chương Quyển 3 - 418: Lời thề
Chương Quyển 3 - 419: Chuyện trọng yếu
Chương Quyển 3 - 420: Xuống đất
Chương Quyển 3 - 421: Cường địch
Chương Quyển 3 - 422: Nắm trảo
Chương Quyển 3 - 423: Dũng khí
Chương Quyển 3 - 424: Không cần để ý
Chương Quyển 3 - 425: Hài cốt quen thuộc
Chương Quyển 3 - 426: Đồng cảm
Chương Quyển 3 - 427: Gặp lại
Chương Quyển 3 - 428: Nghi vấn
Chương Quyển 3 - 429: Long Trư
Chương Quyển 3 - 430: Gặp lại Xuân Nê
Chương Quyển 3 - 431: Tâm tế đàn
Chương Quyển 3 - 432: Vòng xoáy
Chương Quyển 3 - 433: Giới Thần triệu hoán
Chương Quyển 3 - 434: Trảm tâm
Chương Quyển 3 - 435: Phóng kiếm đại giới
Chương Quyển 3 - 436: Tận thế
Chương Quyển 3 - 437: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp