Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 3 - 338: Huyết thực
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Dựa theo tin tức mà Cố Linh Vân lộ ra ngày đó, nàng cho rằng rất có thể trú nhan hoa có khả năng xuất hiện tại một mảnh phế tích cổ nằm sâu trong rừng mưa nguyên thủy, ở phía tây thành Thiên Tinh thuộc Sa La giới. Truyền thuyết nói rằng nơi này còn tồn tại các thành quách, di chỉ của một chủng tộc cổ, thần bí nào đó mà khi so sánh các pho tượng ở Vũ Khư hay các miêu tả trong đồ án thì rõ ràng không trùng khớp hay tương tự với bất kỳ chủng tộc nào trong Hồng Mông bách tộc.
Trong sử sách, kể cả của Nhân tộc hay của Thiên Yêu Vương Đình cũng đều không có một chút ghi chép gì về chủng tộc thần bí này, dường họ chưa từng rời khỏi phiến rừng mưa ẩm ướt ở Sa La giới kia, đời đời sinh ra, lớn lên rồi chết đi ở trong đó. Họ im hơi lặng tiếng xuất hiện rồi biến mất khỏi nhân gian, cho đến nay ở đó chỉ còn lại những pho tượng đổ nát thê lương và vài dấu tích xưa mà thôi.
Có lẽ là vì bối cảnh câu chuyện có một chút sắc thái truyền kỳ, lại thêm truyền thuyết nói rằng chủng tộc thần bí cổ xưa kia sau khi biến mất đã để lại những bảo tàng có giá trị liên thành, cộng với vô số những loại linh tài bảo vật có giá trị của rừng mưa nguyên thủy, vì thế số lượng tu sĩ nhân tộc tiến về Sa La giới thám hiểm ngày càng nhiều lên.
Cũng không biết bắt đầu từ bao giờ, chủng tộc thần bí đã biến mất kia bị mọi người gọi là “người rừng”, có lẽ xuất phát từ việc họ cả đời sống ở trong rừng mưa này. Toàn bộ di tích của người rừng để lại đều nằm trong rừng mưa nguyên thủy rộng lớn tại Sa La giới, số lượng cũng không ít. Di tích cỡ lớn như thành trấn đến nay đã phát hiện được bốn cái, còn những di tích nhỏ hơn như đồn trú quân, điêu khắc, tượng đá thì vô số, nằm rải rác khắp nơi trong rừng sâu vô hạn.
Vũ Khư chính là một trong bốn phế tích có quy mô lớn nhất của người rừng còn sót lại đã bị nhân loại khám phá ra. Nó cũng là nơi xa xôi nhất, thần bí nhất, bị rừng rậm bao phủ, khắp nơi đều có yêu thú cấp cao, còn có đủ các loại sinh vật quái dị của rừng mưa, rất nhiều rắn và côn trùng, thậm chí cả cây cối cũng có khả năng giết người, đừng nói là phàm nhân, cho dù tu sĩ có đạo hạnh bình thường mà tới đây cũng sẽ mất mạng dễ dàng. Đó cũng là lý do mà nhiều năm qua, Vũ Khư vẫn ở trong trạng thái hoang vắng, hiếm khi có người tiếp cận được nơi này.
Sau khi tiến vào rừng, Thẩm Thạch cảm thấy mưa cũng giảm đi một chút. Hắn ngẩng đầu lên, chỉ thấy tầng tầng tán tán cây trên cao đã làm giảm lượng mưa rơi xuống, giống như một cái ô màu xanh khổng lồ ngăn trận mưa đáng ghét này giúp mình.
Nước mưa bị các tầng tán của cây xanh ngăn lại, không thể trực tiếp rơi xuống, chỉ có thể theo những khe hở của tán cây chậm chạm chảy xuôi xuống, cuối cùng hóa thành những dòng nước nhỏ từ lá, theo các chạc cây, nhánh cây nhỏ rơi xuống đất tí tách.
Các vũng nước đọng nhỏ có khắp nơi trong rừng, mặt đất lầy lội, dù vậy vẫn có thể thấy được đường mòn nhỏ do các tu sĩ nhân tộc trước đây đi nhiều mà thành. Đi ở trong rừng rậm nên xung quanh vô cùng yên tĩnh, không bao lâu sau thì Thẩm Thạch nghe thấy một ít âm thanh khá đặc biệt.
Đó là âm thanh có lẽ chỉ thuộc về rừng mưa này mà thôi.
Âm thanh của giọt nước nhỏ từ trên cây xuống, âm thanh của gió lùa qua những tán cây, từ sâu trong rừng truyền ra tiếng thú rống mơ hồ, còn có tiếng côn trùng thanh thanh lúc có lúc không, tiếng chim hót trên đỉnh đầu. Tất cả những âm thanh của rừng rậm đều hòa quyện lại, tạo thành một bản hợp tấu vô cùng dịu dàng, giống như một khúc nhạc cổ êm đềm và kỳ diệu từ xa xưa vọng lại.
Như núi cao, như nước chảy, như trăng soi đáy nước, thật sự là một ý cảnh tuyệt vời. Thẩm Thạch đang đắm chìm trong không gian đó thì đột nhiên nghe được một chuỗi âm thanh: “Ô ô, ô ô ô ô…” rất to vang lên ở bên cạnh.
Hồ ly có vẻ không thích quang cảnh rậm rạp của rừng cây nên không có được tâm trạng tốt như Thẩm Thạch, nó cực kỳ không vui vẻ khi tới cái địa phương vừa ẩm ướt vừa lầy lội này. Bộ lông trắng trên người nó bị nước mưa làm cho ướt hết, từng sợi bết dính vào thân thể, mà bùn cũng bắn đầy lên người nó khiến cho một con Bạch Hồ xinh đẹp cũng biến thành “Hồ ly bùn”, vẻ xinh đẹp cũng mất tới một nửa rồi!
Nó ngẩng đầu nhìn Thẩm Thạch, miệng lại kêu lên hai tiếng kiến nghị, sau đó quay đầu nhìn con đường bọn họ vừa đi qua, ý nói với Thẩm Thạch là: chúng ta đừng đi tới cái chỗ bẩn thỉu, lầy lội, rách nát này nữa, trở về và lên giường đi ngủ thôi!
Thẩm Thạch bật cười, đi tới vỗ nhẹ lên đầu nó, sau khi trầm ngâm một hồi thì nói: “Ta vẫn muốn đi tới chỗ kia thử một chuyến. Nhưng trong ấy đúng là có chút nguy hiểm, mà ngươi chỉ là một con dã thú bình thường, hay là ngươi cứ chờ ở bên ngoài cửa rừng này vài ngày đi, chờ ta đi ra rồi sẽ dẫn ngươi về, được không?”
Hồ ly nghiêng đầu, xem thần sắc có vẻ nó đang hoang mang lắm, cứ nhìn Thẩm Thạch chằm chằm. Thẩm Thạch lại nở một nụ cười, vỗ thêm vài cái nữa, lại nói: “Ở quanh khu rừng này thôi, đừng có đi vào sâu quá, nếu không gặp phải yêu thú hung mãnh gì thì làm sao ta cứu được ngươi.”
“Ô ô…” Hồ ly kêu lên mấy tiếng, cái đuôi cũng vẫy loạn lên.
Thẩm Thạch gật gật đầu, đứng dậy đi thẳng về phía trước, nhưng sau khi đi được một quãng hắn lại như nhớ ra cái gì, bèn xoay người lớn tiếng nói với hồ ly: “Còn nữa, ngoại trừ yêu thú ra, ngươi cũng phải cần thận con người. Đừng có đi tới tòa thành bằng gỗ kia, nếu nhìn thấy con người ở đây thì cũng phải lập tức bỏ chạy, biết chưa?”
“Ô ô…”
Thẩm Thạch thở dài, lắc lắc đầu, nói: “Con người đôi khi còn đáng sợ hơn đám yêu thú kia nhiều.”
Nói xong, hắn nhìn hồ ly thêm một lần nữa, khẽ cười sau đó vẫy tay chào nó rồi lại xoay người đi thẳng về phía trước, dần dần mất hút trong rừng cây.
Hồ ly cứ ở cửa rừng mưa hồi lâu, nó đặt mông ngồi xổm trên một nhánh rễ cây cổ thụ lớn trồi lên mặt đất, yên lặng nhìn theo bóng lưng Thẩm Thạch dần khuất trong mưa, một lúc sau vẫn không động đậy gì. Không biết qua bao lâu, đột nhiên một tiếng nói nóng nảy vang lên, không ngờ tiểu quỷ màu đen kia từ lúc nào lại xuất hiện, ngồi khoanh chân ngay trên đầu nó:
“Được rồi, được rồi, đồ đần kia đã đi lâu rồi, ngươi còn muốn ngồi đây bao lâu hả?”
Hồ ly nghiêng đầu, cảm xúc có vẻ trầm trọng, sau đó nó xoay người, cúi đầu lủi thủi đi ra phía phía bìa rừng.
“Ê ê ê, ngươi làm gì thế?” Tiểu quỷ màu đen lên giọng trách móc, vỗ vỗ lên lớp lông mềm mại trên ót hồ ly, cả giận nói: “Ngươi định đi đâu hả?”
Hồ ly ngơ ngẩn một chút rồi kêu “ô ô” vài tiếng.
Tiểu quỷ màu đen cười lạnh, nói: “Đánh rắm! Tiểu tử kia tầm nhìn hạn hẹp, trong rừng mưa này thịt tươi vô số, thứ nào cũng là máu yêu thú tinh thuần, chính là một ngọn núi đầy vàng, sao có thể ra về tay không được. Đi một chút đi, chúng ta đi vào kiếm cái gì ăn!”
Hồ ly hơi do dự, có vẻ nó không thích ý kiến đó, tiểu quỷ màu đen thấy vậy càng tức tối, nói: “Cái đồ súc sinh ngu ngốc nhà ngươi, chẳng lẽ ngươi tin những lời của tên tiểu tử đó đến vậy sao? Có ta ở đây ngươi còn sợ cái rắm gì. Đi mau… Ồ?”
Thanh âm đột nhiên dừng lại vì hình như nó đã nhận ra cái gì, bèn ngẩng phắt đầu nhìn về một hướng trong rừng, mà thân thể hồ ly cũng cứng lại một thoáng, trên mặt hiện ra vẻ sợ hãi, không tự chủ được lui về sau hai bước.
Trong một bụi cỏ giữa rừng cây rậm rạp cách bọn họ chừng một trượng, đám cỏ dại ướt đẫm nước mưa đột nhiên lay động. Sau một hồi, ở giữa những phiến lá màu xanh xuất hiện một đôi mắt màu đen mang theo khí tức âm tàn, không hề che giấu sự tham lam và khát vọng, làm cho người ta dù ở cách đó rất xa cũng có thể cảm nhận được.
Một giọt nước miếng óng ánh thèm thuồng chậm rãi nhỏ lên một phiến lá cỏ hẹp dài màu xanh biếc.
Bản tình ca của rừng mưa, vào giây phút này như trầm lặng hẳn.
Trong sử sách, kể cả của Nhân tộc hay của Thiên Yêu Vương Đình cũng đều không có một chút ghi chép gì về chủng tộc thần bí này, dường họ chưa từng rời khỏi phiến rừng mưa ẩm ướt ở Sa La giới kia, đời đời sinh ra, lớn lên rồi chết đi ở trong đó. Họ im hơi lặng tiếng xuất hiện rồi biến mất khỏi nhân gian, cho đến nay ở đó chỉ còn lại những pho tượng đổ nát thê lương và vài dấu tích xưa mà thôi.
Có lẽ là vì bối cảnh câu chuyện có một chút sắc thái truyền kỳ, lại thêm truyền thuyết nói rằng chủng tộc thần bí cổ xưa kia sau khi biến mất đã để lại những bảo tàng có giá trị liên thành, cộng với vô số những loại linh tài bảo vật có giá trị của rừng mưa nguyên thủy, vì thế số lượng tu sĩ nhân tộc tiến về Sa La giới thám hiểm ngày càng nhiều lên.
Cũng không biết bắt đầu từ bao giờ, chủng tộc thần bí đã biến mất kia bị mọi người gọi là “người rừng”, có lẽ xuất phát từ việc họ cả đời sống ở trong rừng mưa này. Toàn bộ di tích của người rừng để lại đều nằm trong rừng mưa nguyên thủy rộng lớn tại Sa La giới, số lượng cũng không ít. Di tích cỡ lớn như thành trấn đến nay đã phát hiện được bốn cái, còn những di tích nhỏ hơn như đồn trú quân, điêu khắc, tượng đá thì vô số, nằm rải rác khắp nơi trong rừng sâu vô hạn.
Vũ Khư chính là một trong bốn phế tích có quy mô lớn nhất của người rừng còn sót lại đã bị nhân loại khám phá ra. Nó cũng là nơi xa xôi nhất, thần bí nhất, bị rừng rậm bao phủ, khắp nơi đều có yêu thú cấp cao, còn có đủ các loại sinh vật quái dị của rừng mưa, rất nhiều rắn và côn trùng, thậm chí cả cây cối cũng có khả năng giết người, đừng nói là phàm nhân, cho dù tu sĩ có đạo hạnh bình thường mà tới đây cũng sẽ mất mạng dễ dàng. Đó cũng là lý do mà nhiều năm qua, Vũ Khư vẫn ở trong trạng thái hoang vắng, hiếm khi có người tiếp cận được nơi này.
Sau khi tiến vào rừng, Thẩm Thạch cảm thấy mưa cũng giảm đi một chút. Hắn ngẩng đầu lên, chỉ thấy tầng tầng tán tán cây trên cao đã làm giảm lượng mưa rơi xuống, giống như một cái ô màu xanh khổng lồ ngăn trận mưa đáng ghét này giúp mình.
Nước mưa bị các tầng tán của cây xanh ngăn lại, không thể trực tiếp rơi xuống, chỉ có thể theo những khe hở của tán cây chậm chạm chảy xuôi xuống, cuối cùng hóa thành những dòng nước nhỏ từ lá, theo các chạc cây, nhánh cây nhỏ rơi xuống đất tí tách.
Các vũng nước đọng nhỏ có khắp nơi trong rừng, mặt đất lầy lội, dù vậy vẫn có thể thấy được đường mòn nhỏ do các tu sĩ nhân tộc trước đây đi nhiều mà thành. Đi ở trong rừng rậm nên xung quanh vô cùng yên tĩnh, không bao lâu sau thì Thẩm Thạch nghe thấy một ít âm thanh khá đặc biệt.
Đó là âm thanh có lẽ chỉ thuộc về rừng mưa này mà thôi.
Âm thanh của giọt nước nhỏ từ trên cây xuống, âm thanh của gió lùa qua những tán cây, từ sâu trong rừng truyền ra tiếng thú rống mơ hồ, còn có tiếng côn trùng thanh thanh lúc có lúc không, tiếng chim hót trên đỉnh đầu. Tất cả những âm thanh của rừng rậm đều hòa quyện lại, tạo thành một bản hợp tấu vô cùng dịu dàng, giống như một khúc nhạc cổ êm đềm và kỳ diệu từ xa xưa vọng lại.
Như núi cao, như nước chảy, như trăng soi đáy nước, thật sự là một ý cảnh tuyệt vời. Thẩm Thạch đang đắm chìm trong không gian đó thì đột nhiên nghe được một chuỗi âm thanh: “Ô ô, ô ô ô ô…” rất to vang lên ở bên cạnh.
Hồ ly có vẻ không thích quang cảnh rậm rạp của rừng cây nên không có được tâm trạng tốt như Thẩm Thạch, nó cực kỳ không vui vẻ khi tới cái địa phương vừa ẩm ướt vừa lầy lội này. Bộ lông trắng trên người nó bị nước mưa làm cho ướt hết, từng sợi bết dính vào thân thể, mà bùn cũng bắn đầy lên người nó khiến cho một con Bạch Hồ xinh đẹp cũng biến thành “Hồ ly bùn”, vẻ xinh đẹp cũng mất tới một nửa rồi!
Nó ngẩng đầu nhìn Thẩm Thạch, miệng lại kêu lên hai tiếng kiến nghị, sau đó quay đầu nhìn con đường bọn họ vừa đi qua, ý nói với Thẩm Thạch là: chúng ta đừng đi tới cái chỗ bẩn thỉu, lầy lội, rách nát này nữa, trở về và lên giường đi ngủ thôi!
Thẩm Thạch bật cười, đi tới vỗ nhẹ lên đầu nó, sau khi trầm ngâm một hồi thì nói: “Ta vẫn muốn đi tới chỗ kia thử một chuyến. Nhưng trong ấy đúng là có chút nguy hiểm, mà ngươi chỉ là một con dã thú bình thường, hay là ngươi cứ chờ ở bên ngoài cửa rừng này vài ngày đi, chờ ta đi ra rồi sẽ dẫn ngươi về, được không?”
Hồ ly nghiêng đầu, xem thần sắc có vẻ nó đang hoang mang lắm, cứ nhìn Thẩm Thạch chằm chằm. Thẩm Thạch lại nở một nụ cười, vỗ thêm vài cái nữa, lại nói: “Ở quanh khu rừng này thôi, đừng có đi vào sâu quá, nếu không gặp phải yêu thú hung mãnh gì thì làm sao ta cứu được ngươi.”
“Ô ô…” Hồ ly kêu lên mấy tiếng, cái đuôi cũng vẫy loạn lên.
Thẩm Thạch gật gật đầu, đứng dậy đi thẳng về phía trước, nhưng sau khi đi được một quãng hắn lại như nhớ ra cái gì, bèn xoay người lớn tiếng nói với hồ ly: “Còn nữa, ngoại trừ yêu thú ra, ngươi cũng phải cần thận con người. Đừng có đi tới tòa thành bằng gỗ kia, nếu nhìn thấy con người ở đây thì cũng phải lập tức bỏ chạy, biết chưa?”
“Ô ô…”
Thẩm Thạch thở dài, lắc lắc đầu, nói: “Con người đôi khi còn đáng sợ hơn đám yêu thú kia nhiều.”
Nói xong, hắn nhìn hồ ly thêm một lần nữa, khẽ cười sau đó vẫy tay chào nó rồi lại xoay người đi thẳng về phía trước, dần dần mất hút trong rừng cây.
Hồ ly cứ ở cửa rừng mưa hồi lâu, nó đặt mông ngồi xổm trên một nhánh rễ cây cổ thụ lớn trồi lên mặt đất, yên lặng nhìn theo bóng lưng Thẩm Thạch dần khuất trong mưa, một lúc sau vẫn không động đậy gì. Không biết qua bao lâu, đột nhiên một tiếng nói nóng nảy vang lên, không ngờ tiểu quỷ màu đen kia từ lúc nào lại xuất hiện, ngồi khoanh chân ngay trên đầu nó:
“Được rồi, được rồi, đồ đần kia đã đi lâu rồi, ngươi còn muốn ngồi đây bao lâu hả?”
Hồ ly nghiêng đầu, cảm xúc có vẻ trầm trọng, sau đó nó xoay người, cúi đầu lủi thủi đi ra phía phía bìa rừng.
“Ê ê ê, ngươi làm gì thế?” Tiểu quỷ màu đen lên giọng trách móc, vỗ vỗ lên lớp lông mềm mại trên ót hồ ly, cả giận nói: “Ngươi định đi đâu hả?”
Hồ ly ngơ ngẩn một chút rồi kêu “ô ô” vài tiếng.
Tiểu quỷ màu đen cười lạnh, nói: “Đánh rắm! Tiểu tử kia tầm nhìn hạn hẹp, trong rừng mưa này thịt tươi vô số, thứ nào cũng là máu yêu thú tinh thuần, chính là một ngọn núi đầy vàng, sao có thể ra về tay không được. Đi một chút đi, chúng ta đi vào kiếm cái gì ăn!”
Hồ ly hơi do dự, có vẻ nó không thích ý kiến đó, tiểu quỷ màu đen thấy vậy càng tức tối, nói: “Cái đồ súc sinh ngu ngốc nhà ngươi, chẳng lẽ ngươi tin những lời của tên tiểu tử đó đến vậy sao? Có ta ở đây ngươi còn sợ cái rắm gì. Đi mau… Ồ?”
Thanh âm đột nhiên dừng lại vì hình như nó đã nhận ra cái gì, bèn ngẩng phắt đầu nhìn về một hướng trong rừng, mà thân thể hồ ly cũng cứng lại một thoáng, trên mặt hiện ra vẻ sợ hãi, không tự chủ được lui về sau hai bước.
Trong một bụi cỏ giữa rừng cây rậm rạp cách bọn họ chừng một trượng, đám cỏ dại ướt đẫm nước mưa đột nhiên lay động. Sau một hồi, ở giữa những phiến lá màu xanh xuất hiện một đôi mắt màu đen mang theo khí tức âm tàn, không hề che giấu sự tham lam và khát vọng, làm cho người ta dù ở cách đó rất xa cũng có thể cảm nhận được.
Một giọt nước miếng óng ánh thèm thuồng chậm rãi nhỏ lên một phiến lá cỏ hẹp dài màu xanh biếc.
Bản tình ca của rừng mưa, vào giây phút này như trầm lặng hẳn.
Lục Tiên
Tác giả: Tiêu Đỉnh
437 chương | 1,185 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tự
Chương Quyển 1 - 2: Giám quả
Chương Quyển 1 - 3: Thiếu niên
Chương Quyển 1 - 4: Mổ lợn
Chương Quyển 1 - 5: Ám toán
Chương Quyển 1 - 6: Khổ tâm
Chương Quyển 1 - 7: Điều kiện
Chương Quyển 1 - 8: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 9: Mười ngày
Chương Quyển 1 - 10: Đi xa
Chương Quyển 1 - 11: Truyền tống trận
Chương Quyển 1 - 12: Kiến cắn
Chương Quyển 1 - 13: Hỏa cầu
Chương Quyển 1 - 14: Nam Bảo Phường
Chương Quyển 1 - 15: Hoa Hướng Dương
Chương Quyển 1 - 16: Cái bình nhỏ
Chương Quyển 1 - 17: Quyển trục
Chương Quyển 1 - 18: Bái Tiên Nham
Chương Quyển 1 - 19: Thềm đá
Chương Quyển 1 - 20: Ngoài ý muốn
Chương Quyển 1 - 21: Gặp mặt lần đầu
Chương Quyển 1 - 22: Vòng tròn
Chương Quyển 1 - 23: Cam gia
Chương Quyển 1 - 24: Mạch nước ngầm
Chương Quyển 1 - 25: Trên đường
Chương Quyển 1 - 26: Thanh Ngư
Chương Quyển 1 - 27: Cãi vã
Chương Quyển 1 - 28: Quy củ
Chương Quyển 1 - 29: Thạch thất
Chương Quyển 1 - 30: Tình người
Chương Quyển 1 - 31: Thanh Ngư tụ tập
Chương Quyển 1 - 32: Thần Tinh Điện
Chương Quyển 1 - 33: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 34: Cắn trả
Chương Quyển 1 - 35: Cậu nhỏ
Chương Quyển 1 - 36: Nhiệm vụ
Chương Quyển 1 - 37: Hồng Bạng thôn
Chương Quyển 1 - 38: Đồ tể
Chương Quyển 1 - 39: Bóc vỏ tôm
Chương Quyển 1 - 40: Hải Tinh
Chương Quyển 1 - 41: Cầu tình
Chương Quyển 1 - 42: Dị trạng
Chương Quyển 1 - 43: Thế đạo
Chương Quyển 1 - 44: Ước định
Chương Quyển 1 - 45: Thỉnh giáo
Chương Quyển 1 - 46: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 47: Bí pháp
Chương Quyển 1 - 48: Không phù hợp
Chương Quyển 1 - 49: Yên lặng
Chương Quyển 1 - 50: Mưa gió
Chương Quyển 1 - 51: Sóng lớn
Chương Quyển 1 - 52: Huyệt động
Chương Quyển 1 - 53: Tìm kiếm
Chương Quyển 1 - 54: Vi quang
Chương Quyển 1 - 55: Tuyệt địa (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Tuyệt địa (hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Tìm kiếm (thượng)
Chương Quyển 1 - 58: Tìm kiếm (hạ)
Chương Quyển 1 - 59: Bơi lội
Chương Quyển 1 - 60: Trách tội
Chương Quyển 1 - 61: May mắn
Chương Quyển 1 - 62: Được cứu
Chương Quyển 1 - 63: Thiên tài
Chương Quyển 1 - 64: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 65: Ngũ Hành điện
Chương Quyển 1 - 66: Hải Thần
Chương Quyển 1 - 67: Bình cảnh
Chương Quyển 1 - 68: Bí mật
Chương Quyển 1 - 69: Nói dối
Chương Quyển 1 - 70: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 71: Bảng đỏ
Chương Quyển 1 - 72: Thù cũ
Chương Quyển 1 - 73: Yêu đảo
Chương Quyển 1 - 74: Thủy tiễn
Chương Quyển 1 - 75: Thu hoạch
Chương Quyển 1 - 76: Quấy rầy
Chương Quyển 1 - 77: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 1 - 78: Giao dịch
Chương Quyển 1 - 79: Đánh cược
Chương Quyển 1 - 80: Cùng đi
Chương Quyển 1 - 81: Nịnh bợ
Chương Quyển 1 - 82: Vận khí
Chương Quyển 1 - 83: Chờ đợi
Chương Quyển 1 - 84: Thù lao
Chương Quyển 1 - 85: Tế thần
Chương Quyển 1 - 86: Xuất sư bất lợi
Chương Quyển 1 - 87: Phong ba
Chương Quyển 1 - 88: Quy củ mới
Chương Quyển 1 - 89: Ánh mắt
Chương Quyển 1 - 90: Dị thường
Chương Quyển 1 - 91: Chết người
Chương Quyển 1 - 92: Nhắc nhở
Chương Quyển 1 - 93: Thuật pháp mới
Chương Quyển 1 - 94: Thiếu nợ
Chương Quyển 1 - 95: Áp lực
Chương Quyển 1 - 96: Bốn năm
Chương Quyển 1 - 97: Tuổi mười sáu
Chương Quyển 1 - 98: Ý động
Chương Quyển 1 - 99: Quỷ Ảnh Sơn Miêu
Chương Quyển 1 - 100: Thiết Mộc Cự Viên
Chương Quyển 1 - 101: Chế phù
Chương Quyển 1 - 102: Tiền đồ
Chương Quyển 1 - 103: Nguy cơ
Chương Quyển 1 - 104: Bằng hữu
Chương Quyển 1 - 105: Âm linh
Chương Quyển 1 - 106: Yêu động
Chương Quyển 1 - 107: Dị vật
Chương Quyển 1 - 108: Nửa người
Chương Quyển 1 - 109: Nửa quỷ
Chương Quyển 1 - 110: Đáng kinh tởm
Chương Quyển 1 - 111: Lựa chọn
Chương Quyển 1 - 112: Kim thai pháp trận
Chương Quyển 1 - 113: Tiểu Hắc Trư
Chương Quyển 1 - 114: Thiên Thanh Xà Yêu
Chương Quyển 1 - 115: Thanh Xà và Xích Hổ
Chương Quyển 1 - 116: Diệt tộc
Chương Quyển 1 - 117: Ngọc Lâm
Chương Quyển 1 - 118: Thư phòng
Chương Quyển 1 - 119: Nhân tộc trát ký
Chương Quyển 1 - 120: Ngôn từ nhân tâm
Chương Quyển 1 - 121: Huyết hải thâm cừu
Chương Quyển 1 - 122: Lão Hầu thích rượu
Chương Quyển 1 - 123: Nhân Yêu đại chiến
Chương Quyển 1 - 124: Bảy đại nghịch tặc
Chương Quyển 1 - 125: Cổ khúc ngày xưa
Chương Quyển 1 - 126: Quỷ vu
Chương Quyển 1 - 127: Át chủ bài
Chương Quyển 1 - 128: Viên châu hắc ám
Chương Quyển 1 - 129: Tấm da thú
Chương Quyển 1 - 130: Vu pháp
Chương Quyển 1 - 131: Quyết chiến
Chương Quyển 1 - 132: Khiêu khích trước trận
Chương Quyển 1 - 133: Cuộc chiến giữa Cẩu và Hùng
Chương Quyển 1 - 134: Hung Lang khát máu
Chương Quyển 1 - 135: Đấu liền hai trận
Chương Quyển 1 - 136: Đêm khuya
Chương Quyển 1 - 137: Số mệnh
Chương Quyển 1 - 138: Ngũ đại Thiên Yêu
Chương Quyển 1 - 139: Yêu tộc thần bí
Chương Quyển 1 - 140: Máu màu xanh lục
Chương Quyển 1 - 141: Tập kích bất ngờ
Chương Quyển 1 - 142: A Hổ
Chương Quyển 1 - 143: Cường giả
Chương Quyển 1 - 144: Tiểu lâu
Chương Quyển 1 - 145: Mật thất
Chương Quyển 1 - 146: Quyển sách bí mật
Chương Quyển 1 - 147: Ước hẹn năm ngày
Chương Quyển 1 - 148: Ngọc Lậu
Chương Quyển 1 - 149: Mưu tính
Chương Quyển 1 - 150: Mở sách
Chương Quyển 1 - 151: Thiên Minh Chú
Chương Quyển 1 - 152: Nghi hoặc
Chương Quyển 1 - 153: Lão Hầu gian xảo
Chương Quyển 1 - 154: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 155: Báo thù
Chương Quyển 1 - 156: Chạy thục mạng
Chương Quyển 1 - 157: Tuyệt lộ
Chương Quyển 1 - 158: Tiểu Trư gãi ngứa
Chương Quyển 1 - 159: "Trư" châu
Chương Quyển 1 - 160: Dốc núi
Chương Quyển 1 - 161: Thiết Tích
Chương Quyển 1 - 162: Cái bẫy
Chương Quyển 1 - 163: Quên đi
Chương Quyển 1 - 164: Sự thật
Chương Quyển 1 - 165: Thân phận
Chương Quyển 1 - 166: Truy vấn
Chương Quyển 1 - 167: Tuyệt vọng
Chương Quyển 1 - 168: Chặt tay
Chương Quyển 1 - 169: Sinh tử
Chương Quyển 1 - 170: Say Hoa Điêu
Chương Quyển 2 - 171: Tiếng đập cửa
Chương Quyển 2 - 172: Tai ương bất ngờ
Chương Quyển 2 - 173: Trận bàn
Chương Quyển 2 - 174: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 2 - 175: Lạnh lẽo
Chương Quyển 2 - 176: Nhân sinh
Chương Quyển 2 - 177: Nhân tình
Chương Quyển 2 - 178: Độc chiếm
Chương Quyển 2 - 179: Có hay không sát ý
Chương Quyển 2 - 180: Thân cận
Chương Quyển 2 - 181: Ấm áp
Chương Quyển 2 - 182: Rực rỡ
Chương Quyển 2 - 183: Nguyện vọng
Chương Quyển 2 - 184: Mất con
Chương Quyển 2 - 185: Nhân quỷ
Chương Quyển 2 - 186: Quý trọng
Chương Quyển 2 - 187: Tạp âm
Chương Quyển 2 - 188: Mua rượu
Chương Quyển 2 - 189: Thanh xà
Chương Quyển 2 - 190: Thần tiên lầu
Chương Quyển 2 - 191: Dạ sắc
Chương Quyển 2 - 192: Cái tát
Chương Quyển 2 - 193: Văn võ không đồng đều
Chương Quyển 2 - 194: Tuổi trẻ, chính nghĩa
Chương Quyển 2 - 195: Lai lịch
Chương Quyển 2 - 196: Hồng lưu
Chương Quyển 2 - 197: Hồi chuyển
Chương Quyển 2 - 198: Thẳng thắn
Chương Quyển 2 - 199: Ước hẹn sau hoàng hôn
Chương Quyển 2 - 200: Lễ trọng, tình ý nhẹ
Chương Quyển 2 - 201: Ba người lúc nửa đêm
Chương Quyển 2 - 202: Khước thị cố nhân lai
Chương Quyển 2 - 203: Người bái sơn, mang tin tức đến
Chương Quyển 2 - 204: Lặng lẽ đi hiểm địa
Chương Quyển 2 - 205: Dấu tích xưa của bạn cũ
Chương Quyển 2 - 206: Chính khí xung thiên
Chương Quyển 2 - 207: Vị y nộ huy quyền
Chương Quyển 2 - 208: Tiễn người "tốt tính"
Chương Quyển 2 - 209: Quy củ
Chương Quyển 2 - 210: Hô hấp
Chương Quyển 2 - 211: Hấp huyết nhưỡng
Chương Quyển 2 - 212: Tiểu sơn cốc
Chương Quyển 2 - 213: Huyết sài bức (Dơi mặt quỷ)
Chương Quyển 2 - 214: Hồng Phật chi
Chương Quyển 2 - 215: Mĩm cười
Chương Quyển 2 - 216: Liên lụy
Chương Quyển 2 - 217: Đố kỵ
Chương Quyển 2 - 218: Thực phu
Chương Quyển 2 - 219: Quáng tinh
Chương Quyển 2 - 220: Linh quả yêu thú
Chương Quyển 2 - 221: Khởi khứ
Chương Quyển 2 - 222: Vĩ hành
Chương Quyển 2 - 223: Mị ảnh
Chương Quyển 2 - 224: Cảnh báo
Chương Quyển 2 - 225: Vây công
Chương Quyển 2 - 226: Cánh hoa
Chương Quyển 2 - 227: Bạo đan
Chương Quyển 2 - 228: Huyết hạt
Chương Quyển 2 - 229: Sụp đổ
Chương Quyển 2 - 230: Huyết nhục
Chương Quyển 2 - 231: Trứng đen
Chương Quyển 2 - 232: Tiểu hạt đích nhân sinh
Chương Quyển 2 - 233: Tiếng lòng
Chương Quyển 2 - 234: Thiện ác
Chương Quyển 2 - 235: Doanh địa
Chương Quyển 2 - 236: Dị thái
Chương Quyển 2 - 237: Nét chữ
Chương Quyển 2 - 238: Nhị tiên
Chương Quyển 2 - 239: Trở về
Chương Quyển 2 - 240: Vận khí
Chương Quyển 2 - 241: Thạch môn
Chương Quyển 2 - 242: Năm thứ hạng đầu
Chương Quyển 2 - 243: Huynh muội
Chương Quyển 2 - 244: Công bằng
Chương Quyển 2 - 245: Chọn bảo
Chương Quyển 2 - 246: Phục lai
Chương Quyển 2 - 247: Dị biến
Chương Quyển 2 - 248: Giao tình ngày xưa
Chương Quyển 2 - 249: Trọng thưởng
Chương Quyển 2 - 250: Tụ thiểu ly đa
Chương Quyển 2 - 251: Ngắm biển
Chương Quyển 2 - 252: Lựa chọn
Chương Quyển 2 - 253: Tạm biệt
Chương Quyển 2 - 254: Cảnh vật đan xen trong một ngày nào đó
Chương Quyển 2 - 255: Ly biệt
Chương Quyển 2 - 256: Cuối hẻm
Chương Quyển 2 - 257: Cố kỵ
Chương Quyển 2 - 258: Đông tây chia cách
Chương Quyển 3 - 259: Mỗi người mỗi ngả
Chương Quyển 3 - 260: Phong tuyết dạ hành (1)
Chương Quyển 3 - 261: Phong tuyết dạ hành (2)
Chương Quyển 3 - 262: Phong tuyết dạ hành (3)
Chương Quyển 3 - 263: Bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 264: Phi tuyết bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 265: Con mồi
Chương Quyển 3 - 266: Gió lạnh nổi lên
Chương Quyển 3 - 267: Lanh lợi
Chương Quyển 3 - 268: Hồ Ly chóng mặt
Chương Quyển 3 - 269: Tìm người
Chương Quyển 3 - 270: Mầm tai vạ
Chương Quyển 3 - 271: Cạo lông hồ ly
Chương Quyển 3 - 272: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 273: Hồ ly làm việc
Chương Quyển 3 - 274: Uy lực của thuật pháp
Chương Quyển 3 - 275: Triệu hoán
Chương Quyển 3 - 276: Trở lại cung điện dưới mặt đất
Chương Quyển 3 - 277: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 278: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 279: Cấm chú
Chương Quyển 3 - 280: Đáp lại
Chương Quyển 3 - 281: Những người trên Kim Hồng Sơn
Chương Quyển 3 - 282: Đệ tử lắm tiền
Chương Quyển 3 - 283: Âm hồn tinh
Chương Quyển 3 - 284: Rời đi
Chương Quyển 3 - 285: Dê béo
Chương Quyển 3 - 286: Hoài niệm và uống rượu
Chương Quyển 3 - 287: Cố nhân trên tường thành
Chương Quyển 3 - 288: Thiếu nữ thét lên
Chương Quyển 3 - 289: Bắt cóc
Chương Quyển 3 - 290: Truy tung
Chương Quyển 3 - 291: Bà lão hiền hòa
Chương Quyển 3 - 292: Mũi kiếm độc xà
Chương Quyển 3 - 293: Chờ đợi
Chương Quyển 3 - 294: Người đến vào đêm khuya
Chương Quyển 3 - 295: Chân tình thiếu nữ
Chương Quyển 3 - 296: Tình ý của nam nhân
Chương Quyển 3 - 297: Nhân tính
Chương Quyển 3 - 298: Người nhà
Chương Quyển 3 - 299: Hành tung
Chương Quyển 3 - 300: Tiểu quỷ
Chương Quyển 3 - 301: Hoàng Lân Sơn
Chương Quyển 3 - 302: Thiếu nữ bị thương
Chương Quyển 3 - 303: Chết không nhắm mắt
Chương Quyển 3 - 304: Hang hổ
Chương Quyển 3 - 305: Thống khổ
Chương Quyển 3 - 306: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 307: Vũng máu
Chương Quyển 3 - 308: Hồ ly cùng kẻ che mặt
Chương Quyển 3 - 309: Tiểu quỷ kết luận
Chương Quyển 3 - 310: Trước khi sóng gió
Chương Quyển 3 - 311: Sát ý
Chương Quyển 3 - 312: Vòng vèo
Chương Quyển 3 - 313: Cố hương
Chương Quyển 3 - 314: Huyết mạch chí thân
Chương Quyển 3 - 315: Tru tâm
Chương Quyển 3 - 316: Yêu thích
Chương Quyển 3 - 317: Gặp lại cố nhân
Chương Quyển 3 - 318: Mưa đêm
Chương Quyển 3 - 319: Hận ý
Chương Quyển 3 - 320: Giám chân kính
Chương Quyển 3 - 321: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 3 - 322: Thùng xe trong mưa
Chương Quyển 3 - 323: Đi về phía Nam
Chương Quyển 3 - 324: Đường mã đề
Chương Quyển 3 - 325: Tâm ý
Chương Quyển 3 - 326: Ngu ngốc
Chương Quyển 3 - 327: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động
Chương Quyển 3 - 328: Tâm nguyện
Chương Quyển 3 - 329: Tử vong chi lộ
Chương Quyển 3 - 330: Như có điều mất mát
Chương Quyển 3 - 331: Ràng buộc
Chương Quyển 3 - 332: Ôm cây đợi đá
Chương Quyển 3 - 333: Lời nói gió bay
Chương Quyển 3 - 334: Vạch trần
Chương Quyển 3 - 335: Sự hoà thuận
Chương Quyển 3 - 336: Bỏ mạng
Chương Quyển 3 - 337: Vào rừng
Chương Quyển 3 - 338: Huyết thực
Chương Quyển 3 - 339: Đi theo
Chương Quyển 3 - 340: Bộ tộc xà yêu
Chương Quyển 3 - 341: Lối rẽ
Chương Quyển 3 - 342: Khối đá màu trắng
Chương Quyển 3 - 343: Con đường bằng đá
Chương Quyển 3 - 344: Tình hình nghi ngờ
Chương Quyển 3 - 345: Đá tạc
Chương Quyển 3 - 346: Vũ Khư
Chương Quyển 3 - 347: Đi theo ta
Chương Quyển 3 - 348: Trái tim cự nhân
Chương Quyển 3 - 349: Nhật Quang Đài
Chương Quyển 3 - 350: Bằng hữu
Chương Quyển 3 - 351: Đực hay cái
Chương Quyển 3 - 352: Yêu thú tỉnh lại
Chương Quyển 3 - 353: Hồ ly vào rừng
Chương Quyển 3 - 354: Đi về hướng Tây
Chương Quyển 3 - 355: Hy vọng
Chương Quyển 3 - 356: Đập tan lịch sử từ trước đến nay
Chương Quyển 3 - 357: Lựa chọn
Chương Quyển 3 - 358: Trời mưa
Chương Quyển 3 - 359: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 360: Quyết đấu
Chương Quyển 3 - 361: Hỏi dò
Chương Quyển 3 - 362: Khẩn cầu
Chương Quyển 3 - 363: Lấy thóc trong lửa
Chương Quyển 3 - 364: Giết
Chương Quyển 3 - 365: Thanh Tiên Đan
Chương Quyển 3 - 366: Kịch độc
Chương Quyển 3 - 367: Chữ "yêu"
Chương Quyển 3 - 368: Mạng người đáng giá bao nhiêu?
Chương Quyển 3 - 369: Một cái giá lớn
Chương Quyển 3 - 370: Quyết định
Chương Quyển 3 - 371: Vận mệnh cùng chí nguyện to lớn
Chương Quyển 3 - 372: Kế hoạnh lớn
Chương Quyển 3 - 373: Trước cơn bão
Chương Quyển 3 - 374: Ngày đó
Chương Quyển 3 - 375: Tuyệt cảnh
Chương Quyển 3 - 376: Diệt tộc
Chương Quyển 3 - 377: Chặn đứng lời nguyền
Chương Quyển 3 - 378: Ma quỷ hoành hành
Chương Quyển 3 - 379: Kế sách
Chương Quyển 3 - 380: Người canh cửa
Chương Quyển 3 - 381: Mộng tưởng
Chương Quyển 3 - 382: Con đường đẫm máu
Chương Quyển 3 - 383: Con sâu cái kiến
Chương Quyển 3 - 384: Tung tích Tiểu Hắc
Chương Quyển 3 - 385: Thăm dò
Chương Quyển 3 - 386: Bình Yêu Thành
Chương Quyển 3 - 387: Ra khỏi thành
Chương Quyển 3 - 388: Tất cả sự tình
Chương Quyển 3 - 389: Thân ảnh
Chương Quyển 3 - 390: Tạm biệt
Chương Quyển 3 - 391: Nhân tâm thú vị
Chương Quyển 3 - 392: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 393: Ác chiến
Chương Quyển 3 - 394: Trở lại chốn cũ
Chương Quyển 3 - 395: Long mạch
Chương Quyển 3 - 396: Phá trận
Chương Quyển 3 - 397: Cổ yêu ngữ
Chương Quyển 3 - 398: Mật thất long mạch
Chương Quyển 3 - 399: Hài cốt
Chương Quyển 3 - 400: Cổ Linh
Chương Quyển 3 - 401: Tử tôn
Chương Quyển 3 - 402: Bàn Cổ
Chương Quyển 3 - 403: Tự do
Chương Quyển 3 - 404: Chốn cũ của tộc Thanh Xà
Chương Quyển 3 - 405: Không sai
Chương Quyển 3 - 406: Đại cục
Chương Quyển 3 - 407: Đúng sai
Chương Quyển 3 - 408: Con đường từng người
Chương Quyển 3 - 409: Rời đi
Chương Quyển 3 - 410: Thù hận
Chương Quyển 3 - 411: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 412: Nhân sinh
Chương Quyển 3 - 413: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 414: An bài
Chương Quyển 3 - 415: Khai thiên tích địa
Chương Quyển 3 - 416: Giao thoa
Chương Quyển 3 - 417: Phong ba
Chương Quyển 3 - 418: Lời thề
Chương Quyển 3 - 419: Chuyện trọng yếu
Chương Quyển 3 - 420: Xuống đất
Chương Quyển 3 - 421: Cường địch
Chương Quyển 3 - 422: Nắm trảo
Chương Quyển 3 - 423: Dũng khí
Chương Quyển 3 - 424: Không cần để ý
Chương Quyển 3 - 425: Hài cốt quen thuộc
Chương Quyển 3 - 426: Đồng cảm
Chương Quyển 3 - 427: Gặp lại
Chương Quyển 3 - 428: Nghi vấn
Chương Quyển 3 - 429: Long Trư
Chương Quyển 3 - 430: Gặp lại Xuân Nê
Chương Quyển 3 - 431: Tâm tế đàn
Chương Quyển 3 - 432: Vòng xoáy
Chương Quyển 3 - 433: Giới Thần triệu hoán
Chương Quyển 3 - 434: Trảm tâm
Chương Quyển 3 - 435: Phóng kiếm đại giới
Chương Quyển 3 - 436: Tận thế
Chương Quyển 3 - 437: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp