Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 3 - 317: Gặp lại cố nhân
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lam Châu, Hắc Mộc Thành.
Trần Trung là một người bình thường sinh ở Hắc Mộc Thành, gia thế bình thường, tướng mạo bình thường, quá trình trưởng thành cũng vô cùng bình thường, đừng nói gì đến việc vang danh Hồng Mông chư giới, chỉ việc trổ tài để nổi tiếng trong Hắc Mộc Thành cũng đã làm khó gã lắm rồi. Chẳng qua, dù là người bình thường đi nữa thì trong lòng ai cũng có một ước mơ riêng biệt, đều có cảm giác bản thân khác biệt, có lẽ cũng vì muốn thoát khỏi sự tầm thường của bản thân nên Trần Trung quyết định tu đạo.
Chỉ cần đạt được lực lượng mạnh mẽ để lén nhìn Thiên Cơ tìm con đường trường sinh, dĩ nhiên đó chính là thành tựu viễn siêu, to lớn nhất.
Nhưng chuyện đời cũng không vì giấc mộng kia của gã mà cho thêm chút ưu ái nào cả, hơn nữa còn lạnh lùng, vô tình mà cho gã thêm một cái bạt tai. Gã lại phát hiện mình vẫn không thể nào thoát khỏi cái vận mệnh tầm thường này. Tư chất, căn cốt của gã vô cùng bình thường, hơn nữa xuất thân của gã cũng tầm thường không kém, chắc chắn không thể so sánh với những đệ tử thế gia nhận được vô hạn tài nguyên bồi đắp. Vì vậy, qua nhiều năm gã vẫn là một tán tu nghèo nàn bình thường.
Mộng tưởng ngày càng xa xôi, nếu không có gì đặc biệc thì cả đời này gã sẽ trải qua trong tầm thường một cách tuyệt vọng.
Dĩ nhiên Trần Trung không muốn như vậy nên khi có một cơ hội bất phàm xuất hiện trước mặt thì chắc chắn không thể nào bỏ qua. Dù cho cái giá gã phải trả có thể làm cho người ta căm hận đi chăng nữa.
Gã thay một lão quái vật làm nhiều chuyện xấu xa, lúc đầu trong lòng gã vẫn còn áy náy nhưng theo thời gian, chuyện xấu ngày càng nhiều nên tâm tình gã cũng dần chết lặng. Thật ra từ một góc nhìn khác mà nói thì Trần Trung cũng không hẳn là người quá xấu, gã hiếu thuận với song thân, vì sợ mẹ già lo lắng nên không dám tiết lộ chuyện mình làm ở ngoài. Hơn phân nửa số tiền xấu gã kiếm được đều để lo lắng cho mẹ, như đi mua quần áo hay mua một căn nhà to chiếm cả một khu vực.
Gã như một người hai mặt vậy, ban ngày làm hiếu tử (con ngoan), ban đêm trở thành ác nhân, ở nhà là người tốt, ra đường đi hại người.
Chỉ là trong lòng Trầm Trung vẫn còn chút bất mãn đi, sự tình mà lão quái vật kia đáp ứng với gã vẫn chậm chạp chưa thấy. Trần Trung vẫn thấp thỏm trong lòng, có lẽ mấy đại nhân vật kia vẫn còn chướng mắt những kẻ như con sâu cái kiến giống mình, vì vậy khi thiếu nữ xinh đẹp, có xuất thân cao quý kia tỏ chút tình ý với gã thì Trần Trung cảm giác như mình tìm được một cọng rơm cứu mạng vậy.
Gã là một kẻ dám đánh bạc, từ nhỏ đã ở tầng đáy xã hội, tầm thường và vô tích sự, thì có vốn liếng gì ngoài cầm mạng mình đi đánh bạc? Cho nên, gã dứt khoát đánh bạc một lần trên người của tiểu thư xinh đẹp có gia thế kia; gã tin rằng trong hoàng cảnh tuyệt vọng thì nàng sẽ nép vào mình rồi yêu thích mình.
Gã cảm thấy mọi thứ đều chắc chắn.
Gã cảm thấy tiền đồ của mình sẽ tỏa sáng.
Gã cảm thấy, rốt cuộc thì cuộc đời mình đã tìm thấy ánh mặt trời, có thể như cá vượt long môn, mộng đẹp thành hiện thực, bản thân ngày càng cường đại, cùng với thê tử trải qua ngày tháng tươi đẹp, đến Hảu Châu xa xôi và tìm được nhiều kỳ trân dị thảo, linh tài linh dược để song thân mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi, cho gã tận hết hiếu tâm.
Tất cả thật hoàn hảo, như một mộng cảnh sáng lạn, tươi đẹp.
Nhưng mà mộng tan, hắn chết!
Chết còn sớm hơn cả song thân!
Chẳng ai biết, lúc Trần Trung ngã trên Hoàng Lân Sơn, gã đã gọi đến khàn giọng như thế nào, lúc thở ra một hơi cuối thì trong đầu gã nghĩ cái gì đây?
Có phải đang hối hận không? Hay là nhìn lại cuộc đời này mà thở dài một tiếng, cười thảm khi biết mình phải chết ở một nơi tầm thường. Nhưng dù cho là quá khứ hay hiện thì gã cũng như phàm nhân ngoài kia mà thôi, chưa từng bước đến tận cùng. Gã đã chết trên núi hoang, không nơi chôn cất; gã hiếu kính với song thân nhưng phần mộ mẹ mình lại hạ táng qua loa, chẳng qua trong một đêm tối nào đó, ngay cả phần đất này cũng bị người ta đào lên.
Cái này có được tính là báo ứng không? Nếu là báo ứng thì sao dưới trời này còn nhiều kẻ ác cùng hung cực ác hơn gã lại không thấy chút báo ứng nào vậy?
Lúc trời sập tối, Thẩm Thái ngồi một mình trong phòng, trước mặt lão là một chén dầu đang đặt trên bàn, ánh lửa lập lòe chiếu trên khuôn mặt bình tĩnh. Không có ai khác trong phòng, bên ngoài sân thấp thoáng vài bóng người qua lại, nhìn thì có vẻ lỏng lẻo nhưng lại vô cùng nghiêm mật.
Một tràng tiếng bước chân vang lên từ bên ngoài, sau một lúc lâu lại có tiếng gõ cửa; Thẩm Thái lên tiếng thì người nọ liền đẩy cửa đi vào, chính là Tiểu Tề.
Thẩm Thái liếc nhìn y, Tiểu Tề đến trước người lão, thấp giọng nói: “Đã tìm được mộ phần của mẹ Trần Trung nhưng sau khi đào lên chỉ còn tro cốt do hỏa táng, tra không ra chuyện gì nữa.”
Thẩm Thái nhíu mày một lát, sau khi trầm mặc lại nói: “Quấy nhiễu người chết là không nên, an táng lại lần nữa đi.”
Tiểu Tề: ”Đã chôn cất thõa đáng rồi.”
Thẩm Thái gật nhẹ đầu, không hề nói gì, Tiểu Tề nhìn sắc mặt lão nói: “Chưởng quầy, cả nhà này đã bị chúng ta đào sâu ba thước rồi nhưng toàn bộ manh mối đều đã đứt đoạn, hiện nay cũng không biết công tử ở đâu, phải làm sao bây giờ?”
Thẩm Thái để một tay lên bàn, ngón tay khẽ gõ gõ mấy cái, về sau lại thản nhiên nói: “Cái chết của mẹ Trần Trung có chút kỳ lạ, mặc kệ còn sống hay chết, chúng ta cứ chờ thêm mấy ngày nữa. Theo ta nghĩ, bất kể là hắn hay bằng hữu của hắn cũng sẽ phải đi đến nơi này.” Sau khi dừng lại một chút, lão dặn Tiểu Tề: “Bên phía mộ phần của mẹ hắn cũng phái người canh chừng cho ta, nếu hắn trở lại thì bắt ngay lập tức.”
Tiểu Tề gật đầu rồi liền bước ra ngoài, đột nhiên có mấy tiếng côn trùng ở bên ngoài văng vẳng, yếu ớt vang lên trong đêm đen yên tĩnh truyền vào tai đám người ẩn hiện bên ngoài cùng hai người Thẩm Thái.
Vẻ mặt của Thẩm Thái cùng Tiểu Tề liền thay đổi, sau một hồi, Tiểu Tề đi đến thổi tắt ánh nến, đứng chắn trước người Thẩm Thái, còn những bóng đen ngoài sân thì thoáng đã hòa vào màn đêm, không còn thấy chút dấu vết.
Chớp mắt, ngôi nhà trở thành một nơi tĩnh mịch, chợt gió đêm thổi xào xạc, đung đưa vài ngọn cây như tiếng kêu khẽ của quỷ hồn vọng tới.
Cũng không rõ là qua bao lâu, trong bóng đêm dày đặc như màu mực chợt có một bóng đen xuất hiện trên đầu tường, sau khi thoáng nhìn một lượt, bóng đen kia nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng đáp xuống giữa sân.
Nương theo ánh sao trời nhàn nhạt có thế thấy bóng đen kia là hình dáng một nam tử đang che mặt.
Y đi trong sân hai bước, dường đang suy nghĩ tìm kiếm cái gì đó nhưng sau một lúc lâu chợt toàn thân y chợt dừng lại, bước chân cũng ngừng bất chợt. Cùng lúc này, dường như đối lập với động tác của nam nhân này, phía sau một lỗ hổng lớn trên vách tường đối diện, chợt có người đánh lửa, rồi thắp lên ánh nến trong thính đường.
Ánh lửa run rẩy, lập lòe ánh vào mắt nam tử che mặt kia, rọi ra bóng dáng của hai người trong phòng.
Vẻ mặt Tiểu Tề nghiêm túc, ánh mắt sắc bén như một con thú dữ, gã khẽ bước lui qua một bên, để lộ rõ hình dạng của người đang ngồi phía sau.
Thẩm Thái vẫn ngồi ngay ngắn bên bàn, một tay gác lên đầu gối, một tay đặt trên bàn, vẻ mặt bình thản nhìn sâu vào bóng đen đang đứng ngoài kia.
Ánh nến phản chiếu trong mắt lão, lập lòe, chớp lóe như đang cháy lên.
Trần Trung là một người bình thường sinh ở Hắc Mộc Thành, gia thế bình thường, tướng mạo bình thường, quá trình trưởng thành cũng vô cùng bình thường, đừng nói gì đến việc vang danh Hồng Mông chư giới, chỉ việc trổ tài để nổi tiếng trong Hắc Mộc Thành cũng đã làm khó gã lắm rồi. Chẳng qua, dù là người bình thường đi nữa thì trong lòng ai cũng có một ước mơ riêng biệt, đều có cảm giác bản thân khác biệt, có lẽ cũng vì muốn thoát khỏi sự tầm thường của bản thân nên Trần Trung quyết định tu đạo.
Chỉ cần đạt được lực lượng mạnh mẽ để lén nhìn Thiên Cơ tìm con đường trường sinh, dĩ nhiên đó chính là thành tựu viễn siêu, to lớn nhất.
Nhưng chuyện đời cũng không vì giấc mộng kia của gã mà cho thêm chút ưu ái nào cả, hơn nữa còn lạnh lùng, vô tình mà cho gã thêm một cái bạt tai. Gã lại phát hiện mình vẫn không thể nào thoát khỏi cái vận mệnh tầm thường này. Tư chất, căn cốt của gã vô cùng bình thường, hơn nữa xuất thân của gã cũng tầm thường không kém, chắc chắn không thể so sánh với những đệ tử thế gia nhận được vô hạn tài nguyên bồi đắp. Vì vậy, qua nhiều năm gã vẫn là một tán tu nghèo nàn bình thường.
Mộng tưởng ngày càng xa xôi, nếu không có gì đặc biệc thì cả đời này gã sẽ trải qua trong tầm thường một cách tuyệt vọng.
Dĩ nhiên Trần Trung không muốn như vậy nên khi có một cơ hội bất phàm xuất hiện trước mặt thì chắc chắn không thể nào bỏ qua. Dù cho cái giá gã phải trả có thể làm cho người ta căm hận đi chăng nữa.
Gã thay một lão quái vật làm nhiều chuyện xấu xa, lúc đầu trong lòng gã vẫn còn áy náy nhưng theo thời gian, chuyện xấu ngày càng nhiều nên tâm tình gã cũng dần chết lặng. Thật ra từ một góc nhìn khác mà nói thì Trần Trung cũng không hẳn là người quá xấu, gã hiếu thuận với song thân, vì sợ mẹ già lo lắng nên không dám tiết lộ chuyện mình làm ở ngoài. Hơn phân nửa số tiền xấu gã kiếm được đều để lo lắng cho mẹ, như đi mua quần áo hay mua một căn nhà to chiếm cả một khu vực.
Gã như một người hai mặt vậy, ban ngày làm hiếu tử (con ngoan), ban đêm trở thành ác nhân, ở nhà là người tốt, ra đường đi hại người.
Chỉ là trong lòng Trầm Trung vẫn còn chút bất mãn đi, sự tình mà lão quái vật kia đáp ứng với gã vẫn chậm chạp chưa thấy. Trần Trung vẫn thấp thỏm trong lòng, có lẽ mấy đại nhân vật kia vẫn còn chướng mắt những kẻ như con sâu cái kiến giống mình, vì vậy khi thiếu nữ xinh đẹp, có xuất thân cao quý kia tỏ chút tình ý với gã thì Trần Trung cảm giác như mình tìm được một cọng rơm cứu mạng vậy.
Gã là một kẻ dám đánh bạc, từ nhỏ đã ở tầng đáy xã hội, tầm thường và vô tích sự, thì có vốn liếng gì ngoài cầm mạng mình đi đánh bạc? Cho nên, gã dứt khoát đánh bạc một lần trên người của tiểu thư xinh đẹp có gia thế kia; gã tin rằng trong hoàng cảnh tuyệt vọng thì nàng sẽ nép vào mình rồi yêu thích mình.
Gã cảm thấy mọi thứ đều chắc chắn.
Gã cảm thấy tiền đồ của mình sẽ tỏa sáng.
Gã cảm thấy, rốt cuộc thì cuộc đời mình đã tìm thấy ánh mặt trời, có thể như cá vượt long môn, mộng đẹp thành hiện thực, bản thân ngày càng cường đại, cùng với thê tử trải qua ngày tháng tươi đẹp, đến Hảu Châu xa xôi và tìm được nhiều kỳ trân dị thảo, linh tài linh dược để song thân mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi, cho gã tận hết hiếu tâm.
Tất cả thật hoàn hảo, như một mộng cảnh sáng lạn, tươi đẹp.
Nhưng mà mộng tan, hắn chết!
Chết còn sớm hơn cả song thân!
Chẳng ai biết, lúc Trần Trung ngã trên Hoàng Lân Sơn, gã đã gọi đến khàn giọng như thế nào, lúc thở ra một hơi cuối thì trong đầu gã nghĩ cái gì đây?
Có phải đang hối hận không? Hay là nhìn lại cuộc đời này mà thở dài một tiếng, cười thảm khi biết mình phải chết ở một nơi tầm thường. Nhưng dù cho là quá khứ hay hiện thì gã cũng như phàm nhân ngoài kia mà thôi, chưa từng bước đến tận cùng. Gã đã chết trên núi hoang, không nơi chôn cất; gã hiếu kính với song thân nhưng phần mộ mẹ mình lại hạ táng qua loa, chẳng qua trong một đêm tối nào đó, ngay cả phần đất này cũng bị người ta đào lên.
Cái này có được tính là báo ứng không? Nếu là báo ứng thì sao dưới trời này còn nhiều kẻ ác cùng hung cực ác hơn gã lại không thấy chút báo ứng nào vậy?
Lúc trời sập tối, Thẩm Thái ngồi một mình trong phòng, trước mặt lão là một chén dầu đang đặt trên bàn, ánh lửa lập lòe chiếu trên khuôn mặt bình tĩnh. Không có ai khác trong phòng, bên ngoài sân thấp thoáng vài bóng người qua lại, nhìn thì có vẻ lỏng lẻo nhưng lại vô cùng nghiêm mật.
Một tràng tiếng bước chân vang lên từ bên ngoài, sau một lúc lâu lại có tiếng gõ cửa; Thẩm Thái lên tiếng thì người nọ liền đẩy cửa đi vào, chính là Tiểu Tề.
Thẩm Thái liếc nhìn y, Tiểu Tề đến trước người lão, thấp giọng nói: “Đã tìm được mộ phần của mẹ Trần Trung nhưng sau khi đào lên chỉ còn tro cốt do hỏa táng, tra không ra chuyện gì nữa.”
Thẩm Thái nhíu mày một lát, sau khi trầm mặc lại nói: “Quấy nhiễu người chết là không nên, an táng lại lần nữa đi.”
Tiểu Tề: ”Đã chôn cất thõa đáng rồi.”
Thẩm Thái gật nhẹ đầu, không hề nói gì, Tiểu Tề nhìn sắc mặt lão nói: “Chưởng quầy, cả nhà này đã bị chúng ta đào sâu ba thước rồi nhưng toàn bộ manh mối đều đã đứt đoạn, hiện nay cũng không biết công tử ở đâu, phải làm sao bây giờ?”
Thẩm Thái để một tay lên bàn, ngón tay khẽ gõ gõ mấy cái, về sau lại thản nhiên nói: “Cái chết của mẹ Trần Trung có chút kỳ lạ, mặc kệ còn sống hay chết, chúng ta cứ chờ thêm mấy ngày nữa. Theo ta nghĩ, bất kể là hắn hay bằng hữu của hắn cũng sẽ phải đi đến nơi này.” Sau khi dừng lại một chút, lão dặn Tiểu Tề: “Bên phía mộ phần của mẹ hắn cũng phái người canh chừng cho ta, nếu hắn trở lại thì bắt ngay lập tức.”
Tiểu Tề gật đầu rồi liền bước ra ngoài, đột nhiên có mấy tiếng côn trùng ở bên ngoài văng vẳng, yếu ớt vang lên trong đêm đen yên tĩnh truyền vào tai đám người ẩn hiện bên ngoài cùng hai người Thẩm Thái.
Vẻ mặt của Thẩm Thái cùng Tiểu Tề liền thay đổi, sau một hồi, Tiểu Tề đi đến thổi tắt ánh nến, đứng chắn trước người Thẩm Thái, còn những bóng đen ngoài sân thì thoáng đã hòa vào màn đêm, không còn thấy chút dấu vết.
Chớp mắt, ngôi nhà trở thành một nơi tĩnh mịch, chợt gió đêm thổi xào xạc, đung đưa vài ngọn cây như tiếng kêu khẽ của quỷ hồn vọng tới.
Cũng không rõ là qua bao lâu, trong bóng đêm dày đặc như màu mực chợt có một bóng đen xuất hiện trên đầu tường, sau khi thoáng nhìn một lượt, bóng đen kia nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng đáp xuống giữa sân.
Nương theo ánh sao trời nhàn nhạt có thế thấy bóng đen kia là hình dáng một nam tử đang che mặt.
Y đi trong sân hai bước, dường đang suy nghĩ tìm kiếm cái gì đó nhưng sau một lúc lâu chợt toàn thân y chợt dừng lại, bước chân cũng ngừng bất chợt. Cùng lúc này, dường như đối lập với động tác của nam nhân này, phía sau một lỗ hổng lớn trên vách tường đối diện, chợt có người đánh lửa, rồi thắp lên ánh nến trong thính đường.
Ánh lửa run rẩy, lập lòe ánh vào mắt nam tử che mặt kia, rọi ra bóng dáng của hai người trong phòng.
Vẻ mặt Tiểu Tề nghiêm túc, ánh mắt sắc bén như một con thú dữ, gã khẽ bước lui qua một bên, để lộ rõ hình dạng của người đang ngồi phía sau.
Thẩm Thái vẫn ngồi ngay ngắn bên bàn, một tay gác lên đầu gối, một tay đặt trên bàn, vẻ mặt bình thản nhìn sâu vào bóng đen đang đứng ngoài kia.
Ánh nến phản chiếu trong mắt lão, lập lòe, chớp lóe như đang cháy lên.
Lục Tiên
Tác giả: Tiêu Đỉnh
437 chương | 1,079 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tự
Chương Quyển 1 - 2: Giám quả
Chương Quyển 1 - 3: Thiếu niên
Chương Quyển 1 - 4: Mổ lợn
Chương Quyển 1 - 5: Ám toán
Chương Quyển 1 - 6: Khổ tâm
Chương Quyển 1 - 7: Điều kiện
Chương Quyển 1 - 8: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 9: Mười ngày
Chương Quyển 1 - 10: Đi xa
Chương Quyển 1 - 11: Truyền tống trận
Chương Quyển 1 - 12: Kiến cắn
Chương Quyển 1 - 13: Hỏa cầu
Chương Quyển 1 - 14: Nam Bảo Phường
Chương Quyển 1 - 15: Hoa Hướng Dương
Chương Quyển 1 - 16: Cái bình nhỏ
Chương Quyển 1 - 17: Quyển trục
Chương Quyển 1 - 18: Bái Tiên Nham
Chương Quyển 1 - 19: Thềm đá
Chương Quyển 1 - 20: Ngoài ý muốn
Chương Quyển 1 - 21: Gặp mặt lần đầu
Chương Quyển 1 - 22: Vòng tròn
Chương Quyển 1 - 23: Cam gia
Chương Quyển 1 - 24: Mạch nước ngầm
Chương Quyển 1 - 25: Trên đường
Chương Quyển 1 - 26: Thanh Ngư
Chương Quyển 1 - 27: Cãi vã
Chương Quyển 1 - 28: Quy củ
Chương Quyển 1 - 29: Thạch thất
Chương Quyển 1 - 30: Tình người
Chương Quyển 1 - 31: Thanh Ngư tụ tập
Chương Quyển 1 - 32: Thần Tinh Điện
Chương Quyển 1 - 33: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 34: Cắn trả
Chương Quyển 1 - 35: Cậu nhỏ
Chương Quyển 1 - 36: Nhiệm vụ
Chương Quyển 1 - 37: Hồng Bạng thôn
Chương Quyển 1 - 38: Đồ tể
Chương Quyển 1 - 39: Bóc vỏ tôm
Chương Quyển 1 - 40: Hải Tinh
Chương Quyển 1 - 41: Cầu tình
Chương Quyển 1 - 42: Dị trạng
Chương Quyển 1 - 43: Thế đạo
Chương Quyển 1 - 44: Ước định
Chương Quyển 1 - 45: Thỉnh giáo
Chương Quyển 1 - 46: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 47: Bí pháp
Chương Quyển 1 - 48: Không phù hợp
Chương Quyển 1 - 49: Yên lặng
Chương Quyển 1 - 50: Mưa gió
Chương Quyển 1 - 51: Sóng lớn
Chương Quyển 1 - 52: Huyệt động
Chương Quyển 1 - 53: Tìm kiếm
Chương Quyển 1 - 54: Vi quang
Chương Quyển 1 - 55: Tuyệt địa (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Tuyệt địa (hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Tìm kiếm (thượng)
Chương Quyển 1 - 58: Tìm kiếm (hạ)
Chương Quyển 1 - 59: Bơi lội
Chương Quyển 1 - 60: Trách tội
Chương Quyển 1 - 61: May mắn
Chương Quyển 1 - 62: Được cứu
Chương Quyển 1 - 63: Thiên tài
Chương Quyển 1 - 64: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 65: Ngũ Hành điện
Chương Quyển 1 - 66: Hải Thần
Chương Quyển 1 - 67: Bình cảnh
Chương Quyển 1 - 68: Bí mật
Chương Quyển 1 - 69: Nói dối
Chương Quyển 1 - 70: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 71: Bảng đỏ
Chương Quyển 1 - 72: Thù cũ
Chương Quyển 1 - 73: Yêu đảo
Chương Quyển 1 - 74: Thủy tiễn
Chương Quyển 1 - 75: Thu hoạch
Chương Quyển 1 - 76: Quấy rầy
Chương Quyển 1 - 77: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 1 - 78: Giao dịch
Chương Quyển 1 - 79: Đánh cược
Chương Quyển 1 - 80: Cùng đi
Chương Quyển 1 - 81: Nịnh bợ
Chương Quyển 1 - 82: Vận khí
Chương Quyển 1 - 83: Chờ đợi
Chương Quyển 1 - 84: Thù lao
Chương Quyển 1 - 85: Tế thần
Chương Quyển 1 - 86: Xuất sư bất lợi
Chương Quyển 1 - 87: Phong ba
Chương Quyển 1 - 88: Quy củ mới
Chương Quyển 1 - 89: Ánh mắt
Chương Quyển 1 - 90: Dị thường
Chương Quyển 1 - 91: Chết người
Chương Quyển 1 - 92: Nhắc nhở
Chương Quyển 1 - 93: Thuật pháp mới
Chương Quyển 1 - 94: Thiếu nợ
Chương Quyển 1 - 95: Áp lực
Chương Quyển 1 - 96: Bốn năm
Chương Quyển 1 - 97: Tuổi mười sáu
Chương Quyển 1 - 98: Ý động
Chương Quyển 1 - 99: Quỷ Ảnh Sơn Miêu
Chương Quyển 1 - 100: Thiết Mộc Cự Viên
Chương Quyển 1 - 101: Chế phù
Chương Quyển 1 - 102: Tiền đồ
Chương Quyển 1 - 103: Nguy cơ
Chương Quyển 1 - 104: Bằng hữu
Chương Quyển 1 - 105: Âm linh
Chương Quyển 1 - 106: Yêu động
Chương Quyển 1 - 107: Dị vật
Chương Quyển 1 - 108: Nửa người
Chương Quyển 1 - 109: Nửa quỷ
Chương Quyển 1 - 110: Đáng kinh tởm
Chương Quyển 1 - 111: Lựa chọn
Chương Quyển 1 - 112: Kim thai pháp trận
Chương Quyển 1 - 113: Tiểu Hắc Trư
Chương Quyển 1 - 114: Thiên Thanh Xà Yêu
Chương Quyển 1 - 115: Thanh Xà và Xích Hổ
Chương Quyển 1 - 116: Diệt tộc
Chương Quyển 1 - 117: Ngọc Lâm
Chương Quyển 1 - 118: Thư phòng
Chương Quyển 1 - 119: Nhân tộc trát ký
Chương Quyển 1 - 120: Ngôn từ nhân tâm
Chương Quyển 1 - 121: Huyết hải thâm cừu
Chương Quyển 1 - 122: Lão Hầu thích rượu
Chương Quyển 1 - 123: Nhân Yêu đại chiến
Chương Quyển 1 - 124: Bảy đại nghịch tặc
Chương Quyển 1 - 125: Cổ khúc ngày xưa
Chương Quyển 1 - 126: Quỷ vu
Chương Quyển 1 - 127: Át chủ bài
Chương Quyển 1 - 128: Viên châu hắc ám
Chương Quyển 1 - 129: Tấm da thú
Chương Quyển 1 - 130: Vu pháp
Chương Quyển 1 - 131: Quyết chiến
Chương Quyển 1 - 132: Khiêu khích trước trận
Chương Quyển 1 - 133: Cuộc chiến giữa Cẩu và Hùng
Chương Quyển 1 - 134: Hung Lang khát máu
Chương Quyển 1 - 135: Đấu liền hai trận
Chương Quyển 1 - 136: Đêm khuya
Chương Quyển 1 - 137: Số mệnh
Chương Quyển 1 - 138: Ngũ đại Thiên Yêu
Chương Quyển 1 - 139: Yêu tộc thần bí
Chương Quyển 1 - 140: Máu màu xanh lục
Chương Quyển 1 - 141: Tập kích bất ngờ
Chương Quyển 1 - 142: A Hổ
Chương Quyển 1 - 143: Cường giả
Chương Quyển 1 - 144: Tiểu lâu
Chương Quyển 1 - 145: Mật thất
Chương Quyển 1 - 146: Quyển sách bí mật
Chương Quyển 1 - 147: Ước hẹn năm ngày
Chương Quyển 1 - 148: Ngọc Lậu
Chương Quyển 1 - 149: Mưu tính
Chương Quyển 1 - 150: Mở sách
Chương Quyển 1 - 151: Thiên Minh Chú
Chương Quyển 1 - 152: Nghi hoặc
Chương Quyển 1 - 153: Lão Hầu gian xảo
Chương Quyển 1 - 154: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 155: Báo thù
Chương Quyển 1 - 156: Chạy thục mạng
Chương Quyển 1 - 157: Tuyệt lộ
Chương Quyển 1 - 158: Tiểu Trư gãi ngứa
Chương Quyển 1 - 159: "Trư" châu
Chương Quyển 1 - 160: Dốc núi
Chương Quyển 1 - 161: Thiết Tích
Chương Quyển 1 - 162: Cái bẫy
Chương Quyển 1 - 163: Quên đi
Chương Quyển 1 - 164: Sự thật
Chương Quyển 1 - 165: Thân phận
Chương Quyển 1 - 166: Truy vấn
Chương Quyển 1 - 167: Tuyệt vọng
Chương Quyển 1 - 168: Chặt tay
Chương Quyển 1 - 169: Sinh tử
Chương Quyển 1 - 170: Say Hoa Điêu
Chương Quyển 2 - 171: Tiếng đập cửa
Chương Quyển 2 - 172: Tai ương bất ngờ
Chương Quyển 2 - 173: Trận bàn
Chương Quyển 2 - 174: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 2 - 175: Lạnh lẽo
Chương Quyển 2 - 176: Nhân sinh
Chương Quyển 2 - 177: Nhân tình
Chương Quyển 2 - 178: Độc chiếm
Chương Quyển 2 - 179: Có hay không sát ý
Chương Quyển 2 - 180: Thân cận
Chương Quyển 2 - 181: Ấm áp
Chương Quyển 2 - 182: Rực rỡ
Chương Quyển 2 - 183: Nguyện vọng
Chương Quyển 2 - 184: Mất con
Chương Quyển 2 - 185: Nhân quỷ
Chương Quyển 2 - 186: Quý trọng
Chương Quyển 2 - 187: Tạp âm
Chương Quyển 2 - 188: Mua rượu
Chương Quyển 2 - 189: Thanh xà
Chương Quyển 2 - 190: Thần tiên lầu
Chương Quyển 2 - 191: Dạ sắc
Chương Quyển 2 - 192: Cái tát
Chương Quyển 2 - 193: Văn võ không đồng đều
Chương Quyển 2 - 194: Tuổi trẻ, chính nghĩa
Chương Quyển 2 - 195: Lai lịch
Chương Quyển 2 - 196: Hồng lưu
Chương Quyển 2 - 197: Hồi chuyển
Chương Quyển 2 - 198: Thẳng thắn
Chương Quyển 2 - 199: Ước hẹn sau hoàng hôn
Chương Quyển 2 - 200: Lễ trọng, tình ý nhẹ
Chương Quyển 2 - 201: Ba người lúc nửa đêm
Chương Quyển 2 - 202: Khước thị cố nhân lai
Chương Quyển 2 - 203: Người bái sơn, mang tin tức đến
Chương Quyển 2 - 204: Lặng lẽ đi hiểm địa
Chương Quyển 2 - 205: Dấu tích xưa của bạn cũ
Chương Quyển 2 - 206: Chính khí xung thiên
Chương Quyển 2 - 207: Vị y nộ huy quyền
Chương Quyển 2 - 208: Tiễn người "tốt tính"
Chương Quyển 2 - 209: Quy củ
Chương Quyển 2 - 210: Hô hấp
Chương Quyển 2 - 211: Hấp huyết nhưỡng
Chương Quyển 2 - 212: Tiểu sơn cốc
Chương Quyển 2 - 213: Huyết sài bức (Dơi mặt quỷ)
Chương Quyển 2 - 214: Hồng Phật chi
Chương Quyển 2 - 215: Mĩm cười
Chương Quyển 2 - 216: Liên lụy
Chương Quyển 2 - 217: Đố kỵ
Chương Quyển 2 - 218: Thực phu
Chương Quyển 2 - 219: Quáng tinh
Chương Quyển 2 - 220: Linh quả yêu thú
Chương Quyển 2 - 221: Khởi khứ
Chương Quyển 2 - 222: Vĩ hành
Chương Quyển 2 - 223: Mị ảnh
Chương Quyển 2 - 224: Cảnh báo
Chương Quyển 2 - 225: Vây công
Chương Quyển 2 - 226: Cánh hoa
Chương Quyển 2 - 227: Bạo đan
Chương Quyển 2 - 228: Huyết hạt
Chương Quyển 2 - 229: Sụp đổ
Chương Quyển 2 - 230: Huyết nhục
Chương Quyển 2 - 231: Trứng đen
Chương Quyển 2 - 232: Tiểu hạt đích nhân sinh
Chương Quyển 2 - 233: Tiếng lòng
Chương Quyển 2 - 234: Thiện ác
Chương Quyển 2 - 235: Doanh địa
Chương Quyển 2 - 236: Dị thái
Chương Quyển 2 - 237: Nét chữ
Chương Quyển 2 - 238: Nhị tiên
Chương Quyển 2 - 239: Trở về
Chương Quyển 2 - 240: Vận khí
Chương Quyển 2 - 241: Thạch môn
Chương Quyển 2 - 242: Năm thứ hạng đầu
Chương Quyển 2 - 243: Huynh muội
Chương Quyển 2 - 244: Công bằng
Chương Quyển 2 - 245: Chọn bảo
Chương Quyển 2 - 246: Phục lai
Chương Quyển 2 - 247: Dị biến
Chương Quyển 2 - 248: Giao tình ngày xưa
Chương Quyển 2 - 249: Trọng thưởng
Chương Quyển 2 - 250: Tụ thiểu ly đa
Chương Quyển 2 - 251: Ngắm biển
Chương Quyển 2 - 252: Lựa chọn
Chương Quyển 2 - 253: Tạm biệt
Chương Quyển 2 - 254: Cảnh vật đan xen trong một ngày nào đó
Chương Quyển 2 - 255: Ly biệt
Chương Quyển 2 - 256: Cuối hẻm
Chương Quyển 2 - 257: Cố kỵ
Chương Quyển 2 - 258: Đông tây chia cách
Chương Quyển 3 - 259: Mỗi người mỗi ngả
Chương Quyển 3 - 260: Phong tuyết dạ hành (1)
Chương Quyển 3 - 261: Phong tuyết dạ hành (2)
Chương Quyển 3 - 262: Phong tuyết dạ hành (3)
Chương Quyển 3 - 263: Bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 264: Phi tuyết bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 265: Con mồi
Chương Quyển 3 - 266: Gió lạnh nổi lên
Chương Quyển 3 - 267: Lanh lợi
Chương Quyển 3 - 268: Hồ Ly chóng mặt
Chương Quyển 3 - 269: Tìm người
Chương Quyển 3 - 270: Mầm tai vạ
Chương Quyển 3 - 271: Cạo lông hồ ly
Chương Quyển 3 - 272: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 273: Hồ ly làm việc
Chương Quyển 3 - 274: Uy lực của thuật pháp
Chương Quyển 3 - 275: Triệu hoán
Chương Quyển 3 - 276: Trở lại cung điện dưới mặt đất
Chương Quyển 3 - 277: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 278: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 279: Cấm chú
Chương Quyển 3 - 280: Đáp lại
Chương Quyển 3 - 281: Những người trên Kim Hồng Sơn
Chương Quyển 3 - 282: Đệ tử lắm tiền
Chương Quyển 3 - 283: Âm hồn tinh
Chương Quyển 3 - 284: Rời đi
Chương Quyển 3 - 285: Dê béo
Chương Quyển 3 - 286: Hoài niệm và uống rượu
Chương Quyển 3 - 287: Cố nhân trên tường thành
Chương Quyển 3 - 288: Thiếu nữ thét lên
Chương Quyển 3 - 289: Bắt cóc
Chương Quyển 3 - 290: Truy tung
Chương Quyển 3 - 291: Bà lão hiền hòa
Chương Quyển 3 - 292: Mũi kiếm độc xà
Chương Quyển 3 - 293: Chờ đợi
Chương Quyển 3 - 294: Người đến vào đêm khuya
Chương Quyển 3 - 295: Chân tình thiếu nữ
Chương Quyển 3 - 296: Tình ý của nam nhân
Chương Quyển 3 - 297: Nhân tính
Chương Quyển 3 - 298: Người nhà
Chương Quyển 3 - 299: Hành tung
Chương Quyển 3 - 300: Tiểu quỷ
Chương Quyển 3 - 301: Hoàng Lân Sơn
Chương Quyển 3 - 302: Thiếu nữ bị thương
Chương Quyển 3 - 303: Chết không nhắm mắt
Chương Quyển 3 - 304: Hang hổ
Chương Quyển 3 - 305: Thống khổ
Chương Quyển 3 - 306: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 307: Vũng máu
Chương Quyển 3 - 308: Hồ ly cùng kẻ che mặt
Chương Quyển 3 - 309: Tiểu quỷ kết luận
Chương Quyển 3 - 310: Trước khi sóng gió
Chương Quyển 3 - 311: Sát ý
Chương Quyển 3 - 312: Vòng vèo
Chương Quyển 3 - 313: Cố hương
Chương Quyển 3 - 314: Huyết mạch chí thân
Chương Quyển 3 - 315: Tru tâm
Chương Quyển 3 - 316: Yêu thích
Chương Quyển 3 - 317: Gặp lại cố nhân
Chương Quyển 3 - 318: Mưa đêm
Chương Quyển 3 - 319: Hận ý
Chương Quyển 3 - 320: Giám chân kính
Chương Quyển 3 - 321: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 3 - 322: Thùng xe trong mưa
Chương Quyển 3 - 323: Đi về phía Nam
Chương Quyển 3 - 324: Đường mã đề
Chương Quyển 3 - 325: Tâm ý
Chương Quyển 3 - 326: Ngu ngốc
Chương Quyển 3 - 327: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động
Chương Quyển 3 - 328: Tâm nguyện
Chương Quyển 3 - 329: Tử vong chi lộ
Chương Quyển 3 - 330: Như có điều mất mát
Chương Quyển 3 - 331: Ràng buộc
Chương Quyển 3 - 332: Ôm cây đợi đá
Chương Quyển 3 - 333: Lời nói gió bay
Chương Quyển 3 - 334: Vạch trần
Chương Quyển 3 - 335: Sự hoà thuận
Chương Quyển 3 - 336: Bỏ mạng
Chương Quyển 3 - 337: Vào rừng
Chương Quyển 3 - 338: Huyết thực
Chương Quyển 3 - 339: Đi theo
Chương Quyển 3 - 340: Bộ tộc xà yêu
Chương Quyển 3 - 341: Lối rẽ
Chương Quyển 3 - 342: Khối đá màu trắng
Chương Quyển 3 - 343: Con đường bằng đá
Chương Quyển 3 - 344: Tình hình nghi ngờ
Chương Quyển 3 - 345: Đá tạc
Chương Quyển 3 - 346: Vũ Khư
Chương Quyển 3 - 347: Đi theo ta
Chương Quyển 3 - 348: Trái tim cự nhân
Chương Quyển 3 - 349: Nhật Quang Đài
Chương Quyển 3 - 350: Bằng hữu
Chương Quyển 3 - 351: Đực hay cái
Chương Quyển 3 - 352: Yêu thú tỉnh lại
Chương Quyển 3 - 353: Hồ ly vào rừng
Chương Quyển 3 - 354: Đi về hướng Tây
Chương Quyển 3 - 355: Hy vọng
Chương Quyển 3 - 356: Đập tan lịch sử từ trước đến nay
Chương Quyển 3 - 357: Lựa chọn
Chương Quyển 3 - 358: Trời mưa
Chương Quyển 3 - 359: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 360: Quyết đấu
Chương Quyển 3 - 361: Hỏi dò
Chương Quyển 3 - 362: Khẩn cầu
Chương Quyển 3 - 363: Lấy thóc trong lửa
Chương Quyển 3 - 364: Giết
Chương Quyển 3 - 365: Thanh Tiên Đan
Chương Quyển 3 - 366: Kịch độc
Chương Quyển 3 - 367: Chữ "yêu"
Chương Quyển 3 - 368: Mạng người đáng giá bao nhiêu?
Chương Quyển 3 - 369: Một cái giá lớn
Chương Quyển 3 - 370: Quyết định
Chương Quyển 3 - 371: Vận mệnh cùng chí nguyện to lớn
Chương Quyển 3 - 372: Kế hoạnh lớn
Chương Quyển 3 - 373: Trước cơn bão
Chương Quyển 3 - 374: Ngày đó
Chương Quyển 3 - 375: Tuyệt cảnh
Chương Quyển 3 - 376: Diệt tộc
Chương Quyển 3 - 377: Chặn đứng lời nguyền
Chương Quyển 3 - 378: Ma quỷ hoành hành
Chương Quyển 3 - 379: Kế sách
Chương Quyển 3 - 380: Người canh cửa
Chương Quyển 3 - 381: Mộng tưởng
Chương Quyển 3 - 382: Con đường đẫm máu
Chương Quyển 3 - 383: Con sâu cái kiến
Chương Quyển 3 - 384: Tung tích Tiểu Hắc
Chương Quyển 3 - 385: Thăm dò
Chương Quyển 3 - 386: Bình Yêu Thành
Chương Quyển 3 - 387: Ra khỏi thành
Chương Quyển 3 - 388: Tất cả sự tình
Chương Quyển 3 - 389: Thân ảnh
Chương Quyển 3 - 390: Tạm biệt
Chương Quyển 3 - 391: Nhân tâm thú vị
Chương Quyển 3 - 392: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 393: Ác chiến
Chương Quyển 3 - 394: Trở lại chốn cũ
Chương Quyển 3 - 395: Long mạch
Chương Quyển 3 - 396: Phá trận
Chương Quyển 3 - 397: Cổ yêu ngữ
Chương Quyển 3 - 398: Mật thất long mạch
Chương Quyển 3 - 399: Hài cốt
Chương Quyển 3 - 400: Cổ Linh
Chương Quyển 3 - 401: Tử tôn
Chương Quyển 3 - 402: Bàn Cổ
Chương Quyển 3 - 403: Tự do
Chương Quyển 3 - 404: Chốn cũ của tộc Thanh Xà
Chương Quyển 3 - 405: Không sai
Chương Quyển 3 - 406: Đại cục
Chương Quyển 3 - 407: Đúng sai
Chương Quyển 3 - 408: Con đường từng người
Chương Quyển 3 - 409: Rời đi
Chương Quyển 3 - 410: Thù hận
Chương Quyển 3 - 411: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 412: Nhân sinh
Chương Quyển 3 - 413: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 414: An bài
Chương Quyển 3 - 415: Khai thiên tích địa
Chương Quyển 3 - 416: Giao thoa
Chương Quyển 3 - 417: Phong ba
Chương Quyển 3 - 418: Lời thề
Chương Quyển 3 - 419: Chuyện trọng yếu
Chương Quyển 3 - 420: Xuống đất
Chương Quyển 3 - 421: Cường địch
Chương Quyển 3 - 422: Nắm trảo
Chương Quyển 3 - 423: Dũng khí
Chương Quyển 3 - 424: Không cần để ý
Chương Quyển 3 - 425: Hài cốt quen thuộc
Chương Quyển 3 - 426: Đồng cảm
Chương Quyển 3 - 427: Gặp lại
Chương Quyển 3 - 428: Nghi vấn
Chương Quyển 3 - 429: Long Trư
Chương Quyển 3 - 430: Gặp lại Xuân Nê
Chương Quyển 3 - 431: Tâm tế đàn
Chương Quyển 3 - 432: Vòng xoáy
Chương Quyển 3 - 433: Giới Thần triệu hoán
Chương Quyển 3 - 434: Trảm tâm
Chương Quyển 3 - 435: Phóng kiếm đại giới
Chương Quyển 3 - 436: Tận thế
Chương Quyển 3 - 437: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp