Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 173: Trận bàn
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~17 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Trong tiếng rít gió, mấy chục bóng người xuất hiện, có kẻ xông vào từ cửa lớn, có tên vượt tường mà qua. Trong nháy mắt, ngôi nhà nhỏ vốn luôn yên tĩnh đã bị đám tu sĩ Mãnh Thú Minh bao vây, nhìn mấy tên tu sĩ cười nhe nhởn, Chung Thanh Trúc lạnh lùng đảo mắt xung quanh, đôi mi thanh tú nhíu lại, sắc mặt ngưng trọng nhưng không hề khiếp sợ.
Bên ngoài ngôi nhà cũng vang lên những âm thanh ồn ào nhốn nháo, nơi này vốn thường ngày yên tĩnh, nay đột nhiên bị đám người Mãnh Thú Minh ầm ĩ xông tới nên đã làm kinh động những ngôi nhà xung quanh. Những tiếng quát mắng giận dữ vang lên, hình như người của Mãnh Thú Minh ở bên ngoài cũng hung ác mắng lại, nên mọi thứ nhanh chóng yên tĩnh trở lại, hình như khu vực quanh đây đã bị hung danh nhiều năm nay của đám Mãnh Thú Minh ở Lưu Vân Thành này làm cho sợ hãi.
Chung Thanh Trúc quay lưng về phía căn phòng nhỏ, cách cửa phòng không quá nửa trượng. Trong sân đầy người của Mãnh Thú Minh, nhìn sơ qua, có không ít kẻ mới chỉ là tu sĩ Luyện Khí cảnh, tay cầm binh khí đao búa, nét mặt hung ác, xem ra việc này đối với chúng không phải chuyện gì xa lạ. Trong đám người này, có năm sáu kẻ khí độ rõ ràng không giống người thường, xem ra đạo hạnh có lẽ đã đạt tới cảnh giới Ngưng Nguyên Cảnh, cả bọn đều lấy một tráng hán cao cao và hán tử mặt ngựa đứng cạnh nhau ở đầu tường làm kẻ cầm đầu.
Tráng hán đứng đầu tường chính là kẻ vừa phát ra đạo bạch quang bức lui Chung Thanh Trúc. Đạo bạch quang đã trở về tay y, hiện nguyên hình là một thanh đoản kiếm màu trắng dài hơn một xích (1 xích = 1/3 m = 33,33cm), rất không tương xứng với dáng người cao lớn của y, mũi kiếm phát ra ánh sáng lập lòe chứng tỏ nó là một thanh Linh Khí tốt.
Chung Thanh Trúc khẽ cau mày, không ngờ đám ô hợp Mãnh Thú Minh còn có kẻ dùng Linh Khí. Từ nhỏ đến lớn, cô đều ở Lưu Vân Thành, mặc dù đa phần thời gian đều là ở Chung gia, nhưng vì là nha đầu thấp kém trong nhà, nên cô có cơ hội tiếp xúc với nhiều thứ linh tinh trong thành, do vậy cũng hiểu biết nhiều hơn đại tiểu thư Chung gia Chung Thanh Lộ.
Cô đảo mắt nhìn đám người xung quanh, đặc biệt để ý đến tráng hán và hán tử mặt ngựa. Cô nhanh chóng nhận ra trên ống tay áo của chúng đều có thêu hình một con chó lớn – người của Mãnh Thú Minh: Xích Cẩu Môn.
Tráng hán đứng đầu tường thấy Chung Thanh Trúc nhẹ nhàng tránh được phi kiếm cũng khẽ giật mình. Y kinh ngạc nhìn Chung Thanh Trúc, nhíu mày nói với hán tử mặt ngựa:
"Ồ, hình như cô gái này không giống với những gì ngươi nói?"
Hán tử mặt ngựa mặt dài ngoẵng, dung mạo xấu xí, hừ một tiếng: "Không phải cô ta, con tiện nhân vừa mới chạy vào phòng mới chính là người ta cần tìm."
Tráng hán "A" một tiếng. Chung Thanh Trúc hít sâu một hơi, nhìn lướt qua thần sắc bất thiện của đám tu sĩ Mãnh Thú Minh, lạnh nhạt nói: "Tránh ra, ta không liên quan gì tới chuyện của các ngươi."
Tráng hán kia vừa mở miệng định nói thì hán tử mặt ngựa bên cạnh đã cười lạnh một tiếng, ánh mắt lộ vẻ dâm tà nhìn khắp dáng người thon thả của Chung Thanh Trúc mấy lượt, cười híp mắt:
"Cô nương đã đến nơi này, thì nhất định là có quan hệ với con tiện nhân kia, như vậy đương nhiên cũng là địch nhân với Mãnh Thú Minh. Các huynh đệ! Bắt ả này trước để lão tử hỏi thăm một chút, sau đó... !"
"Ha ha ha ha..." đám người Mãnh Thú Minh rú lên cười quái đản. Những con mắt nhìn Chung Thanh Trúc trở nên nóng rực, cả bọn như cùng nghĩ đến một chuyện, dáng điệu trở nên không còn chờ được, trong tiếng cười điên dại, ùa nhau xông tới.
Đao kiếm lóe lên, hàn quang chiếu sáng sắc mặt trắng bệch vì tức giận của Chung Thanh Trúc. Thoáng cái đã có sáu bảy tên đánh tới nơi, sau lưng là một đám như đàn sói đói, muốn bao phủ, cắn nuốt cô.
Chung Thanh Trúc hừ lạnh một tiếng,thân thể khẽ động, chẳng những không lui về sau chạy trốn mà còn xông tới đón đánh năm sáu tên đang lao đến. Cả bọn giật mình, bước chân hơi khựng lại, nhưng bình tĩnh lại ngay, miệng hét vang, tay vung binh khí đánh tới. Trên đầu tường, hán tử mặt ngựa hét lớn:
"Các ngươi cẩn thận cho lão tử, không được đánh vào mặt ả, kẻ nào không nghe, lão tử quyết không tha!"
Lời còn chưa dứt, thân ảnh Chung Thanh Trúc đã vọt tới tên gần nhất, khẽ nghiêng người tránh đại đao chém xuống, khuỷu tay nhấc lên, như cây chùy vô cùng chuẩn xác đánh vào khớp ngón tay gã. Lập tức, tiếng xương gãy thanh thúy vang lên làm người ta sởn cả gai ốc. Tức thì, đám người hung hăng ngừng cả lại.
"A!"
Tên kia rống một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại. Nhưng hắn lùi chưa được hai bước cả người đã nhẹ bẫng, cánh tay y đã bị nữ tử yếu đuối kia tóm lấy, xách lên như xách gà, ném một cái … rồi tiếp tục đánh tới những tên phía sau y, khiến cả đám ngã lăn la liệt.
Nhất thời, đám người Mãnh Thú Minh kinh hãi, bọn chúng không ngờ nữ tử trẻ tuổi xa lạ này lại khó giải quyết đến thế. Trong tiểu viện bị đám người đông đảo của Mãnh Thú Minh chiếm cứ làm cho trở nên nhỏ hẹp liên tiếp vang lên những tiếng la lối, quát mắng, nhưng thân ảnh Chung Thanh Trúc nhanh như gió làm đám tu sĩ Luyện Khí cảnh không làm gì được. Trong nháy mắt, cô đã đánh bị thương mấy người, người ngã ngựa đổ, làm cho Mãnh Thú Minh bị áp chế.
Trên đầu tường, sắc mặt tráng hán và hán tử mặt ngựa trầm xuống, liếc mắt nhìn nhau, tráng hán nói: "Là Ngưng Nguyên Cảnh, có nhận ra lai lịch không?"
Sắc mặt hán tử mặt ngựa âm trầm, lắc đầu, nói: "Không nhận ra, nhưng ả đã ở cùng với con tiện nhân kia, chắc hẳn cũng không có chỗ dựa gì. Mặc kệ, bắt trước rồi hãy nói."
Tráng hán gật nhẹ đầu, giận dữ gầm lên, nhảy vào trong sân. Bạch quang lại lóe lên, từ trên cao bổ về phía Chung Thanh Trúc.
Nghe tiếng y gầm, đám tu sĩ Mãnh Thú Minh lui về phía sau, thoáng cái đã nhường ra một mảnh đất trống, chỉ còn một mình Chung Thanh Trúc. Chung Thanh Trúc vừa ngẩng lên, đã thấy đạo bạch quang đang chém xuống. Đây là một kích của tu sĩ Ngưng Nguyên Cảnh sử dụng Linh Khí, uy lực so với công kích trước đó của đám tay sai hoàn toàn bất đồng. Dù chưa chém tới nhưng Chung Thanh Trúc đã cảm nhận được hơi gió đập vào mặt, đất dưới chân mơ hồ cũng có cảm giác rung chuyển.
Sắc mặt Chung Thanh Trúc lạnh lẽo, cô không có ý định đón đỡ, đang chuẩn bị né tránh thì bỗng nhiên bên người có tiếng gió ập tới. Một tia sáng hẹp dài vô thanh vô tức phá không chém tới, đã đến sát người trong gang tấc. Thì ra, không biết lúc nào hán tử mặt ngựa đã lén lút nhảy xuống, đánh lén một chiêu vô cùng âm độc.
Chung Thanh Trúc cố gắng uốn người, né được chiêu đánh lén nhưng lại không tránh được phi kiếm của tráng hán. Cô rên lên một tiếng, phi kiếm đã chém trúng vào vai trái cô, tạo nên một vết thương lớn, máu tươi tuôn ra, trong nháy mắt, nhuộm hồng cả nửa người.
Đám tu sĩ Mãnh Thú Minh xung quanh reo hò, cười ha ha, đồng loạt xông lên. Tráng hán và hán tử mặt ngựa rõ ràng đã dùng thủ đoạn phối hợp âm độc này rất nhiều lần, nên không hẹn mà cùng chém thẳng vào Chung Thanh Trúc.
Nhưng, dù sắc mặt Chung Thanh Trúc tái nhợt, vẫn khẽ trượt người một cái, như một con Thanh Ngư xuyên giữa làn nước, nhẹ nhàng thoát kịp tia bạch quang chém xuống.
Hán tử mặt ngựa biến sắc, lẩm nhẩm: "Thanh Ngư Du... còn biết cả đạo thuật thần thông này?"
Tráng hán chém một kiếm không trúng cũng ngạc nhiên, muốn tiếp tục đuổi giết, nhưng thân thể Chung Thanh Trúc đã lướt nhẹ như gió, bay vút vào phòng nhỏ. Sau khi cơ vào phòng, cánh cửa phòng cũng đóng sập lại.
Gian phòng này là chỗ ở của người dân bình thường, cửa phòng bằng gỗ không thể nào ngăn cản nhiều tu sĩnhư vậy. Tráng hán khẽ gầm một tiếng, dẫn đầu thủ hạ định phá cửa xông vào nhưng bị kéo lại, hán tử mặt ngựa không biết đã đến bên cạnh từ lúc nào, vừa kéo y vừa trầm giọng nói vào trong phòng:
"Vị đạo hữu này, nhìn đạo hạnh ngươi không phải nông cạn, thân thủ bất phàm, không biết sư thừa là ai, xin cho biết?"
Cửa phòng nhỏ đóng chặt, bên trong yên lặng một hồi, sau đó, một thanh âm trong trẻo lạnh lùng trả lời: "Kim Hồng sơn, Lăng Tiêu tông."
Cả tiểu viện lập tức trở nên yên tĩnh, đám người Mãnh Thú Minh hai mặt nhìn nhau, sắc mặt tráng hán và hán tử mặt ngựa đều trở nên khó coi. Sau một lúc lâu, hán tử mặt ngựa mới mở miệng nói: "Nếu quả thực… là đạo hữu của Lăng Tiêu Thượng tông, xin hỏi cô nương có vật gì chứng minh?"
Trong phòng nhỏ lại yên lặng một hồi lâu, cả nửa ngày cũng không có động tĩnh, làm đám người Mãnh Thú Minh lại bắt đầu trở nên nghi ngờ.
※※※
Trong phòng, Lăng Xuân Nê ngạc nhiên nhìn Chung Thanh Trúc nửa người bị máu đã nhuộm đỏ. Chẳng biết từ lúc nào, Tiểu Hắc cũng vụng trộm chui vào trong phòng, đứng dưới chân cô. So với dáng vẻ khẩn trương của Lăng Xuân Nê, tuy Chung Thanh Trúc bị thương không nhẹ làm người ta phải sợ hãi, sắc mặt cô tái nhợt nhưng thần sắc vẫn trấn định như cũ. Sau khi vào phòng, lập tức đảo mắt nhìn quanh, một góc nhỏ cũng không bỏ qua, đến chỗ cái giường mới hơi dừng lại một chút.
Lúc này bên ngoài, câu hỏi thứ nhất của hán tử mặt ngựa đã vang lên, Chung Thanh Trúc không trả lời ngay mà thò tay vào túi như ý bên hông, lấy ra một cái mâm tròn kỳ lạ màu đồng cổ, bên trên khắc rất nhiều Đồ Văn huyền ảo, ở trung tâm có một cái trụ nhỏ, bên trên lơ lửng một viên châu màu đen.
"Trận bàn!"
Lăng Xuân Nê lắp bắp kinh hãi, trận pháp nhất đạo thâm ảo huyền bí, từ trước đến nay ít tu sĩ có thể hiểu được, nếu là tán tu thì lại càng thưa thớt. Trận bàn là vật có danh tiếng rất lớn trong giới tu chân, hiếm có ai mà không biết. Ánh mắt Lăng Xuân Nê nhìn Chung Thanh Trúc lập tức thay đổi. Chung Thanh Trúc lấy trận bàn ra, tháo viên châu màu đen xuống nắm trong tay, sau đó, đặt trận bàn ở giữa căn phòng.
===============
Xích Cẩu Môn quần công Thanh Trúc
Đánh không lại, đâm lén sau lưng
Trúng thương Trúc rút vô phòng
Bày ra bàn trận, bên trong ẩn mình.
Bên ngoài ngôi nhà cũng vang lên những âm thanh ồn ào nhốn nháo, nơi này vốn thường ngày yên tĩnh, nay đột nhiên bị đám người Mãnh Thú Minh ầm ĩ xông tới nên đã làm kinh động những ngôi nhà xung quanh. Những tiếng quát mắng giận dữ vang lên, hình như người của Mãnh Thú Minh ở bên ngoài cũng hung ác mắng lại, nên mọi thứ nhanh chóng yên tĩnh trở lại, hình như khu vực quanh đây đã bị hung danh nhiều năm nay của đám Mãnh Thú Minh ở Lưu Vân Thành này làm cho sợ hãi.
Chung Thanh Trúc quay lưng về phía căn phòng nhỏ, cách cửa phòng không quá nửa trượng. Trong sân đầy người của Mãnh Thú Minh, nhìn sơ qua, có không ít kẻ mới chỉ là tu sĩ Luyện Khí cảnh, tay cầm binh khí đao búa, nét mặt hung ác, xem ra việc này đối với chúng không phải chuyện gì xa lạ. Trong đám người này, có năm sáu kẻ khí độ rõ ràng không giống người thường, xem ra đạo hạnh có lẽ đã đạt tới cảnh giới Ngưng Nguyên Cảnh, cả bọn đều lấy một tráng hán cao cao và hán tử mặt ngựa đứng cạnh nhau ở đầu tường làm kẻ cầm đầu.
Tráng hán đứng đầu tường chính là kẻ vừa phát ra đạo bạch quang bức lui Chung Thanh Trúc. Đạo bạch quang đã trở về tay y, hiện nguyên hình là một thanh đoản kiếm màu trắng dài hơn một xích (1 xích = 1/3 m = 33,33cm), rất không tương xứng với dáng người cao lớn của y, mũi kiếm phát ra ánh sáng lập lòe chứng tỏ nó là một thanh Linh Khí tốt.
Chung Thanh Trúc khẽ cau mày, không ngờ đám ô hợp Mãnh Thú Minh còn có kẻ dùng Linh Khí. Từ nhỏ đến lớn, cô đều ở Lưu Vân Thành, mặc dù đa phần thời gian đều là ở Chung gia, nhưng vì là nha đầu thấp kém trong nhà, nên cô có cơ hội tiếp xúc với nhiều thứ linh tinh trong thành, do vậy cũng hiểu biết nhiều hơn đại tiểu thư Chung gia Chung Thanh Lộ.
Cô đảo mắt nhìn đám người xung quanh, đặc biệt để ý đến tráng hán và hán tử mặt ngựa. Cô nhanh chóng nhận ra trên ống tay áo của chúng đều có thêu hình một con chó lớn – người của Mãnh Thú Minh: Xích Cẩu Môn.
Tráng hán đứng đầu tường thấy Chung Thanh Trúc nhẹ nhàng tránh được phi kiếm cũng khẽ giật mình. Y kinh ngạc nhìn Chung Thanh Trúc, nhíu mày nói với hán tử mặt ngựa:
"Ồ, hình như cô gái này không giống với những gì ngươi nói?"
Hán tử mặt ngựa mặt dài ngoẵng, dung mạo xấu xí, hừ một tiếng: "Không phải cô ta, con tiện nhân vừa mới chạy vào phòng mới chính là người ta cần tìm."
Tráng hán "A" một tiếng. Chung Thanh Trúc hít sâu một hơi, nhìn lướt qua thần sắc bất thiện của đám tu sĩ Mãnh Thú Minh, lạnh nhạt nói: "Tránh ra, ta không liên quan gì tới chuyện của các ngươi."
Tráng hán kia vừa mở miệng định nói thì hán tử mặt ngựa bên cạnh đã cười lạnh một tiếng, ánh mắt lộ vẻ dâm tà nhìn khắp dáng người thon thả của Chung Thanh Trúc mấy lượt, cười híp mắt:
"Cô nương đã đến nơi này, thì nhất định là có quan hệ với con tiện nhân kia, như vậy đương nhiên cũng là địch nhân với Mãnh Thú Minh. Các huynh đệ! Bắt ả này trước để lão tử hỏi thăm một chút, sau đó... !"
"Ha ha ha ha..." đám người Mãnh Thú Minh rú lên cười quái đản. Những con mắt nhìn Chung Thanh Trúc trở nên nóng rực, cả bọn như cùng nghĩ đến một chuyện, dáng điệu trở nên không còn chờ được, trong tiếng cười điên dại, ùa nhau xông tới.
Đao kiếm lóe lên, hàn quang chiếu sáng sắc mặt trắng bệch vì tức giận của Chung Thanh Trúc. Thoáng cái đã có sáu bảy tên đánh tới nơi, sau lưng là một đám như đàn sói đói, muốn bao phủ, cắn nuốt cô.
Chung Thanh Trúc hừ lạnh một tiếng,thân thể khẽ động, chẳng những không lui về sau chạy trốn mà còn xông tới đón đánh năm sáu tên đang lao đến. Cả bọn giật mình, bước chân hơi khựng lại, nhưng bình tĩnh lại ngay, miệng hét vang, tay vung binh khí đánh tới. Trên đầu tường, hán tử mặt ngựa hét lớn:
"Các ngươi cẩn thận cho lão tử, không được đánh vào mặt ả, kẻ nào không nghe, lão tử quyết không tha!"
Lời còn chưa dứt, thân ảnh Chung Thanh Trúc đã vọt tới tên gần nhất, khẽ nghiêng người tránh đại đao chém xuống, khuỷu tay nhấc lên, như cây chùy vô cùng chuẩn xác đánh vào khớp ngón tay gã. Lập tức, tiếng xương gãy thanh thúy vang lên làm người ta sởn cả gai ốc. Tức thì, đám người hung hăng ngừng cả lại.
"A!"
Tên kia rống một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại. Nhưng hắn lùi chưa được hai bước cả người đã nhẹ bẫng, cánh tay y đã bị nữ tử yếu đuối kia tóm lấy, xách lên như xách gà, ném một cái … rồi tiếp tục đánh tới những tên phía sau y, khiến cả đám ngã lăn la liệt.
Nhất thời, đám người Mãnh Thú Minh kinh hãi, bọn chúng không ngờ nữ tử trẻ tuổi xa lạ này lại khó giải quyết đến thế. Trong tiểu viện bị đám người đông đảo của Mãnh Thú Minh chiếm cứ làm cho trở nên nhỏ hẹp liên tiếp vang lên những tiếng la lối, quát mắng, nhưng thân ảnh Chung Thanh Trúc nhanh như gió làm đám tu sĩ Luyện Khí cảnh không làm gì được. Trong nháy mắt, cô đã đánh bị thương mấy người, người ngã ngựa đổ, làm cho Mãnh Thú Minh bị áp chế.
Trên đầu tường, sắc mặt tráng hán và hán tử mặt ngựa trầm xuống, liếc mắt nhìn nhau, tráng hán nói: "Là Ngưng Nguyên Cảnh, có nhận ra lai lịch không?"
Sắc mặt hán tử mặt ngựa âm trầm, lắc đầu, nói: "Không nhận ra, nhưng ả đã ở cùng với con tiện nhân kia, chắc hẳn cũng không có chỗ dựa gì. Mặc kệ, bắt trước rồi hãy nói."
Tráng hán gật nhẹ đầu, giận dữ gầm lên, nhảy vào trong sân. Bạch quang lại lóe lên, từ trên cao bổ về phía Chung Thanh Trúc.
Nghe tiếng y gầm, đám tu sĩ Mãnh Thú Minh lui về phía sau, thoáng cái đã nhường ra một mảnh đất trống, chỉ còn một mình Chung Thanh Trúc. Chung Thanh Trúc vừa ngẩng lên, đã thấy đạo bạch quang đang chém xuống. Đây là một kích của tu sĩ Ngưng Nguyên Cảnh sử dụng Linh Khí, uy lực so với công kích trước đó của đám tay sai hoàn toàn bất đồng. Dù chưa chém tới nhưng Chung Thanh Trúc đã cảm nhận được hơi gió đập vào mặt, đất dưới chân mơ hồ cũng có cảm giác rung chuyển.
Sắc mặt Chung Thanh Trúc lạnh lẽo, cô không có ý định đón đỡ, đang chuẩn bị né tránh thì bỗng nhiên bên người có tiếng gió ập tới. Một tia sáng hẹp dài vô thanh vô tức phá không chém tới, đã đến sát người trong gang tấc. Thì ra, không biết lúc nào hán tử mặt ngựa đã lén lút nhảy xuống, đánh lén một chiêu vô cùng âm độc.
Chung Thanh Trúc cố gắng uốn người, né được chiêu đánh lén nhưng lại không tránh được phi kiếm của tráng hán. Cô rên lên một tiếng, phi kiếm đã chém trúng vào vai trái cô, tạo nên một vết thương lớn, máu tươi tuôn ra, trong nháy mắt, nhuộm hồng cả nửa người.
Đám tu sĩ Mãnh Thú Minh xung quanh reo hò, cười ha ha, đồng loạt xông lên. Tráng hán và hán tử mặt ngựa rõ ràng đã dùng thủ đoạn phối hợp âm độc này rất nhiều lần, nên không hẹn mà cùng chém thẳng vào Chung Thanh Trúc.
Nhưng, dù sắc mặt Chung Thanh Trúc tái nhợt, vẫn khẽ trượt người một cái, như một con Thanh Ngư xuyên giữa làn nước, nhẹ nhàng thoát kịp tia bạch quang chém xuống.
Hán tử mặt ngựa biến sắc, lẩm nhẩm: "Thanh Ngư Du... còn biết cả đạo thuật thần thông này?"
Tráng hán chém một kiếm không trúng cũng ngạc nhiên, muốn tiếp tục đuổi giết, nhưng thân thể Chung Thanh Trúc đã lướt nhẹ như gió, bay vút vào phòng nhỏ. Sau khi cơ vào phòng, cánh cửa phòng cũng đóng sập lại.
Gian phòng này là chỗ ở của người dân bình thường, cửa phòng bằng gỗ không thể nào ngăn cản nhiều tu sĩnhư vậy. Tráng hán khẽ gầm một tiếng, dẫn đầu thủ hạ định phá cửa xông vào nhưng bị kéo lại, hán tử mặt ngựa không biết đã đến bên cạnh từ lúc nào, vừa kéo y vừa trầm giọng nói vào trong phòng:
"Vị đạo hữu này, nhìn đạo hạnh ngươi không phải nông cạn, thân thủ bất phàm, không biết sư thừa là ai, xin cho biết?"
Cửa phòng nhỏ đóng chặt, bên trong yên lặng một hồi, sau đó, một thanh âm trong trẻo lạnh lùng trả lời: "Kim Hồng sơn, Lăng Tiêu tông."
Cả tiểu viện lập tức trở nên yên tĩnh, đám người Mãnh Thú Minh hai mặt nhìn nhau, sắc mặt tráng hán và hán tử mặt ngựa đều trở nên khó coi. Sau một lúc lâu, hán tử mặt ngựa mới mở miệng nói: "Nếu quả thực… là đạo hữu của Lăng Tiêu Thượng tông, xin hỏi cô nương có vật gì chứng minh?"
Trong phòng nhỏ lại yên lặng một hồi lâu, cả nửa ngày cũng không có động tĩnh, làm đám người Mãnh Thú Minh lại bắt đầu trở nên nghi ngờ.
※※※
Trong phòng, Lăng Xuân Nê ngạc nhiên nhìn Chung Thanh Trúc nửa người bị máu đã nhuộm đỏ. Chẳng biết từ lúc nào, Tiểu Hắc cũng vụng trộm chui vào trong phòng, đứng dưới chân cô. So với dáng vẻ khẩn trương của Lăng Xuân Nê, tuy Chung Thanh Trúc bị thương không nhẹ làm người ta phải sợ hãi, sắc mặt cô tái nhợt nhưng thần sắc vẫn trấn định như cũ. Sau khi vào phòng, lập tức đảo mắt nhìn quanh, một góc nhỏ cũng không bỏ qua, đến chỗ cái giường mới hơi dừng lại một chút.
Lúc này bên ngoài, câu hỏi thứ nhất của hán tử mặt ngựa đã vang lên, Chung Thanh Trúc không trả lời ngay mà thò tay vào túi như ý bên hông, lấy ra một cái mâm tròn kỳ lạ màu đồng cổ, bên trên khắc rất nhiều Đồ Văn huyền ảo, ở trung tâm có một cái trụ nhỏ, bên trên lơ lửng một viên châu màu đen.
"Trận bàn!"
Lăng Xuân Nê lắp bắp kinh hãi, trận pháp nhất đạo thâm ảo huyền bí, từ trước đến nay ít tu sĩ có thể hiểu được, nếu là tán tu thì lại càng thưa thớt. Trận bàn là vật có danh tiếng rất lớn trong giới tu chân, hiếm có ai mà không biết. Ánh mắt Lăng Xuân Nê nhìn Chung Thanh Trúc lập tức thay đổi. Chung Thanh Trúc lấy trận bàn ra, tháo viên châu màu đen xuống nắm trong tay, sau đó, đặt trận bàn ở giữa căn phòng.
===============
Xích Cẩu Môn quần công Thanh Trúc
Đánh không lại, đâm lén sau lưng
Trúng thương Trúc rút vô phòng
Bày ra bàn trận, bên trong ẩn mình.
Lục Tiên
Tác giả: Tiêu Đỉnh
437 chương | 1,127 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tự
Chương Quyển 1 - 2: Giám quả
Chương Quyển 1 - 3: Thiếu niên
Chương Quyển 1 - 4: Mổ lợn
Chương Quyển 1 - 5: Ám toán
Chương Quyển 1 - 6: Khổ tâm
Chương Quyển 1 - 7: Điều kiện
Chương Quyển 1 - 8: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 9: Mười ngày
Chương Quyển 1 - 10: Đi xa
Chương Quyển 1 - 11: Truyền tống trận
Chương Quyển 1 - 12: Kiến cắn
Chương Quyển 1 - 13: Hỏa cầu
Chương Quyển 1 - 14: Nam Bảo Phường
Chương Quyển 1 - 15: Hoa Hướng Dương
Chương Quyển 1 - 16: Cái bình nhỏ
Chương Quyển 1 - 17: Quyển trục
Chương Quyển 1 - 18: Bái Tiên Nham
Chương Quyển 1 - 19: Thềm đá
Chương Quyển 1 - 20: Ngoài ý muốn
Chương Quyển 1 - 21: Gặp mặt lần đầu
Chương Quyển 1 - 22: Vòng tròn
Chương Quyển 1 - 23: Cam gia
Chương Quyển 1 - 24: Mạch nước ngầm
Chương Quyển 1 - 25: Trên đường
Chương Quyển 1 - 26: Thanh Ngư
Chương Quyển 1 - 27: Cãi vã
Chương Quyển 1 - 28: Quy củ
Chương Quyển 1 - 29: Thạch thất
Chương Quyển 1 - 30: Tình người
Chương Quyển 1 - 31: Thanh Ngư tụ tập
Chương Quyển 1 - 32: Thần Tinh Điện
Chương Quyển 1 - 33: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 34: Cắn trả
Chương Quyển 1 - 35: Cậu nhỏ
Chương Quyển 1 - 36: Nhiệm vụ
Chương Quyển 1 - 37: Hồng Bạng thôn
Chương Quyển 1 - 38: Đồ tể
Chương Quyển 1 - 39: Bóc vỏ tôm
Chương Quyển 1 - 40: Hải Tinh
Chương Quyển 1 - 41: Cầu tình
Chương Quyển 1 - 42: Dị trạng
Chương Quyển 1 - 43: Thế đạo
Chương Quyển 1 - 44: Ước định
Chương Quyển 1 - 45: Thỉnh giáo
Chương Quyển 1 - 46: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 47: Bí pháp
Chương Quyển 1 - 48: Không phù hợp
Chương Quyển 1 - 49: Yên lặng
Chương Quyển 1 - 50: Mưa gió
Chương Quyển 1 - 51: Sóng lớn
Chương Quyển 1 - 52: Huyệt động
Chương Quyển 1 - 53: Tìm kiếm
Chương Quyển 1 - 54: Vi quang
Chương Quyển 1 - 55: Tuyệt địa (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Tuyệt địa (hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Tìm kiếm (thượng)
Chương Quyển 1 - 58: Tìm kiếm (hạ)
Chương Quyển 1 - 59: Bơi lội
Chương Quyển 1 - 60: Trách tội
Chương Quyển 1 - 61: May mắn
Chương Quyển 1 - 62: Được cứu
Chương Quyển 1 - 63: Thiên tài
Chương Quyển 1 - 64: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 65: Ngũ Hành điện
Chương Quyển 1 - 66: Hải Thần
Chương Quyển 1 - 67: Bình cảnh
Chương Quyển 1 - 68: Bí mật
Chương Quyển 1 - 69: Nói dối
Chương Quyển 1 - 70: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 71: Bảng đỏ
Chương Quyển 1 - 72: Thù cũ
Chương Quyển 1 - 73: Yêu đảo
Chương Quyển 1 - 74: Thủy tiễn
Chương Quyển 1 - 75: Thu hoạch
Chương Quyển 1 - 76: Quấy rầy
Chương Quyển 1 - 77: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 1 - 78: Giao dịch
Chương Quyển 1 - 79: Đánh cược
Chương Quyển 1 - 80: Cùng đi
Chương Quyển 1 - 81: Nịnh bợ
Chương Quyển 1 - 82: Vận khí
Chương Quyển 1 - 83: Chờ đợi
Chương Quyển 1 - 84: Thù lao
Chương Quyển 1 - 85: Tế thần
Chương Quyển 1 - 86: Xuất sư bất lợi
Chương Quyển 1 - 87: Phong ba
Chương Quyển 1 - 88: Quy củ mới
Chương Quyển 1 - 89: Ánh mắt
Chương Quyển 1 - 90: Dị thường
Chương Quyển 1 - 91: Chết người
Chương Quyển 1 - 92: Nhắc nhở
Chương Quyển 1 - 93: Thuật pháp mới
Chương Quyển 1 - 94: Thiếu nợ
Chương Quyển 1 - 95: Áp lực
Chương Quyển 1 - 96: Bốn năm
Chương Quyển 1 - 97: Tuổi mười sáu
Chương Quyển 1 - 98: Ý động
Chương Quyển 1 - 99: Quỷ Ảnh Sơn Miêu
Chương Quyển 1 - 100: Thiết Mộc Cự Viên
Chương Quyển 1 - 101: Chế phù
Chương Quyển 1 - 102: Tiền đồ
Chương Quyển 1 - 103: Nguy cơ
Chương Quyển 1 - 104: Bằng hữu
Chương Quyển 1 - 105: Âm linh
Chương Quyển 1 - 106: Yêu động
Chương Quyển 1 - 107: Dị vật
Chương Quyển 1 - 108: Nửa người
Chương Quyển 1 - 109: Nửa quỷ
Chương Quyển 1 - 110: Đáng kinh tởm
Chương Quyển 1 - 111: Lựa chọn
Chương Quyển 1 - 112: Kim thai pháp trận
Chương Quyển 1 - 113: Tiểu Hắc Trư
Chương Quyển 1 - 114: Thiên Thanh Xà Yêu
Chương Quyển 1 - 115: Thanh Xà và Xích Hổ
Chương Quyển 1 - 116: Diệt tộc
Chương Quyển 1 - 117: Ngọc Lâm
Chương Quyển 1 - 118: Thư phòng
Chương Quyển 1 - 119: Nhân tộc trát ký
Chương Quyển 1 - 120: Ngôn từ nhân tâm
Chương Quyển 1 - 121: Huyết hải thâm cừu
Chương Quyển 1 - 122: Lão Hầu thích rượu
Chương Quyển 1 - 123: Nhân Yêu đại chiến
Chương Quyển 1 - 124: Bảy đại nghịch tặc
Chương Quyển 1 - 125: Cổ khúc ngày xưa
Chương Quyển 1 - 126: Quỷ vu
Chương Quyển 1 - 127: Át chủ bài
Chương Quyển 1 - 128: Viên châu hắc ám
Chương Quyển 1 - 129: Tấm da thú
Chương Quyển 1 - 130: Vu pháp
Chương Quyển 1 - 131: Quyết chiến
Chương Quyển 1 - 132: Khiêu khích trước trận
Chương Quyển 1 - 133: Cuộc chiến giữa Cẩu và Hùng
Chương Quyển 1 - 134: Hung Lang khát máu
Chương Quyển 1 - 135: Đấu liền hai trận
Chương Quyển 1 - 136: Đêm khuya
Chương Quyển 1 - 137: Số mệnh
Chương Quyển 1 - 138: Ngũ đại Thiên Yêu
Chương Quyển 1 - 139: Yêu tộc thần bí
Chương Quyển 1 - 140: Máu màu xanh lục
Chương Quyển 1 - 141: Tập kích bất ngờ
Chương Quyển 1 - 142: A Hổ
Chương Quyển 1 - 143: Cường giả
Chương Quyển 1 - 144: Tiểu lâu
Chương Quyển 1 - 145: Mật thất
Chương Quyển 1 - 146: Quyển sách bí mật
Chương Quyển 1 - 147: Ước hẹn năm ngày
Chương Quyển 1 - 148: Ngọc Lậu
Chương Quyển 1 - 149: Mưu tính
Chương Quyển 1 - 150: Mở sách
Chương Quyển 1 - 151: Thiên Minh Chú
Chương Quyển 1 - 152: Nghi hoặc
Chương Quyển 1 - 153: Lão Hầu gian xảo
Chương Quyển 1 - 154: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 155: Báo thù
Chương Quyển 1 - 156: Chạy thục mạng
Chương Quyển 1 - 157: Tuyệt lộ
Chương Quyển 1 - 158: Tiểu Trư gãi ngứa
Chương Quyển 1 - 159: "Trư" châu
Chương Quyển 1 - 160: Dốc núi
Chương Quyển 1 - 161: Thiết Tích
Chương Quyển 1 - 162: Cái bẫy
Chương Quyển 1 - 163: Quên đi
Chương Quyển 1 - 164: Sự thật
Chương Quyển 1 - 165: Thân phận
Chương Quyển 1 - 166: Truy vấn
Chương Quyển 1 - 167: Tuyệt vọng
Chương Quyển 1 - 168: Chặt tay
Chương Quyển 1 - 169: Sinh tử
Chương Quyển 1 - 170: Say Hoa Điêu
Chương Quyển 2 - 171: Tiếng đập cửa
Chương Quyển 2 - 172: Tai ương bất ngờ
Chương Quyển 2 - 173: Trận bàn
Chương Quyển 2 - 174: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 2 - 175: Lạnh lẽo
Chương Quyển 2 - 176: Nhân sinh
Chương Quyển 2 - 177: Nhân tình
Chương Quyển 2 - 178: Độc chiếm
Chương Quyển 2 - 179: Có hay không sát ý
Chương Quyển 2 - 180: Thân cận
Chương Quyển 2 - 181: Ấm áp
Chương Quyển 2 - 182: Rực rỡ
Chương Quyển 2 - 183: Nguyện vọng
Chương Quyển 2 - 184: Mất con
Chương Quyển 2 - 185: Nhân quỷ
Chương Quyển 2 - 186: Quý trọng
Chương Quyển 2 - 187: Tạp âm
Chương Quyển 2 - 188: Mua rượu
Chương Quyển 2 - 189: Thanh xà
Chương Quyển 2 - 190: Thần tiên lầu
Chương Quyển 2 - 191: Dạ sắc
Chương Quyển 2 - 192: Cái tát
Chương Quyển 2 - 193: Văn võ không đồng đều
Chương Quyển 2 - 194: Tuổi trẻ, chính nghĩa
Chương Quyển 2 - 195: Lai lịch
Chương Quyển 2 - 196: Hồng lưu
Chương Quyển 2 - 197: Hồi chuyển
Chương Quyển 2 - 198: Thẳng thắn
Chương Quyển 2 - 199: Ước hẹn sau hoàng hôn
Chương Quyển 2 - 200: Lễ trọng, tình ý nhẹ
Chương Quyển 2 - 201: Ba người lúc nửa đêm
Chương Quyển 2 - 202: Khước thị cố nhân lai
Chương Quyển 2 - 203: Người bái sơn, mang tin tức đến
Chương Quyển 2 - 204: Lặng lẽ đi hiểm địa
Chương Quyển 2 - 205: Dấu tích xưa của bạn cũ
Chương Quyển 2 - 206: Chính khí xung thiên
Chương Quyển 2 - 207: Vị y nộ huy quyền
Chương Quyển 2 - 208: Tiễn người "tốt tính"
Chương Quyển 2 - 209: Quy củ
Chương Quyển 2 - 210: Hô hấp
Chương Quyển 2 - 211: Hấp huyết nhưỡng
Chương Quyển 2 - 212: Tiểu sơn cốc
Chương Quyển 2 - 213: Huyết sài bức (Dơi mặt quỷ)
Chương Quyển 2 - 214: Hồng Phật chi
Chương Quyển 2 - 215: Mĩm cười
Chương Quyển 2 - 216: Liên lụy
Chương Quyển 2 - 217: Đố kỵ
Chương Quyển 2 - 218: Thực phu
Chương Quyển 2 - 219: Quáng tinh
Chương Quyển 2 - 220: Linh quả yêu thú
Chương Quyển 2 - 221: Khởi khứ
Chương Quyển 2 - 222: Vĩ hành
Chương Quyển 2 - 223: Mị ảnh
Chương Quyển 2 - 224: Cảnh báo
Chương Quyển 2 - 225: Vây công
Chương Quyển 2 - 226: Cánh hoa
Chương Quyển 2 - 227: Bạo đan
Chương Quyển 2 - 228: Huyết hạt
Chương Quyển 2 - 229: Sụp đổ
Chương Quyển 2 - 230: Huyết nhục
Chương Quyển 2 - 231: Trứng đen
Chương Quyển 2 - 232: Tiểu hạt đích nhân sinh
Chương Quyển 2 - 233: Tiếng lòng
Chương Quyển 2 - 234: Thiện ác
Chương Quyển 2 - 235: Doanh địa
Chương Quyển 2 - 236: Dị thái
Chương Quyển 2 - 237: Nét chữ
Chương Quyển 2 - 238: Nhị tiên
Chương Quyển 2 - 239: Trở về
Chương Quyển 2 - 240: Vận khí
Chương Quyển 2 - 241: Thạch môn
Chương Quyển 2 - 242: Năm thứ hạng đầu
Chương Quyển 2 - 243: Huynh muội
Chương Quyển 2 - 244: Công bằng
Chương Quyển 2 - 245: Chọn bảo
Chương Quyển 2 - 246: Phục lai
Chương Quyển 2 - 247: Dị biến
Chương Quyển 2 - 248: Giao tình ngày xưa
Chương Quyển 2 - 249: Trọng thưởng
Chương Quyển 2 - 250: Tụ thiểu ly đa
Chương Quyển 2 - 251: Ngắm biển
Chương Quyển 2 - 252: Lựa chọn
Chương Quyển 2 - 253: Tạm biệt
Chương Quyển 2 - 254: Cảnh vật đan xen trong một ngày nào đó
Chương Quyển 2 - 255: Ly biệt
Chương Quyển 2 - 256: Cuối hẻm
Chương Quyển 2 - 257: Cố kỵ
Chương Quyển 2 - 258: Đông tây chia cách
Chương Quyển 3 - 259: Mỗi người mỗi ngả
Chương Quyển 3 - 260: Phong tuyết dạ hành (1)
Chương Quyển 3 - 261: Phong tuyết dạ hành (2)
Chương Quyển 3 - 262: Phong tuyết dạ hành (3)
Chương Quyển 3 - 263: Bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 264: Phi tuyết bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 265: Con mồi
Chương Quyển 3 - 266: Gió lạnh nổi lên
Chương Quyển 3 - 267: Lanh lợi
Chương Quyển 3 - 268: Hồ Ly chóng mặt
Chương Quyển 3 - 269: Tìm người
Chương Quyển 3 - 270: Mầm tai vạ
Chương Quyển 3 - 271: Cạo lông hồ ly
Chương Quyển 3 - 272: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 273: Hồ ly làm việc
Chương Quyển 3 - 274: Uy lực của thuật pháp
Chương Quyển 3 - 275: Triệu hoán
Chương Quyển 3 - 276: Trở lại cung điện dưới mặt đất
Chương Quyển 3 - 277: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 278: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 279: Cấm chú
Chương Quyển 3 - 280: Đáp lại
Chương Quyển 3 - 281: Những người trên Kim Hồng Sơn
Chương Quyển 3 - 282: Đệ tử lắm tiền
Chương Quyển 3 - 283: Âm hồn tinh
Chương Quyển 3 - 284: Rời đi
Chương Quyển 3 - 285: Dê béo
Chương Quyển 3 - 286: Hoài niệm và uống rượu
Chương Quyển 3 - 287: Cố nhân trên tường thành
Chương Quyển 3 - 288: Thiếu nữ thét lên
Chương Quyển 3 - 289: Bắt cóc
Chương Quyển 3 - 290: Truy tung
Chương Quyển 3 - 291: Bà lão hiền hòa
Chương Quyển 3 - 292: Mũi kiếm độc xà
Chương Quyển 3 - 293: Chờ đợi
Chương Quyển 3 - 294: Người đến vào đêm khuya
Chương Quyển 3 - 295: Chân tình thiếu nữ
Chương Quyển 3 - 296: Tình ý của nam nhân
Chương Quyển 3 - 297: Nhân tính
Chương Quyển 3 - 298: Người nhà
Chương Quyển 3 - 299: Hành tung
Chương Quyển 3 - 300: Tiểu quỷ
Chương Quyển 3 - 301: Hoàng Lân Sơn
Chương Quyển 3 - 302: Thiếu nữ bị thương
Chương Quyển 3 - 303: Chết không nhắm mắt
Chương Quyển 3 - 304: Hang hổ
Chương Quyển 3 - 305: Thống khổ
Chương Quyển 3 - 306: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 307: Vũng máu
Chương Quyển 3 - 308: Hồ ly cùng kẻ che mặt
Chương Quyển 3 - 309: Tiểu quỷ kết luận
Chương Quyển 3 - 310: Trước khi sóng gió
Chương Quyển 3 - 311: Sát ý
Chương Quyển 3 - 312: Vòng vèo
Chương Quyển 3 - 313: Cố hương
Chương Quyển 3 - 314: Huyết mạch chí thân
Chương Quyển 3 - 315: Tru tâm
Chương Quyển 3 - 316: Yêu thích
Chương Quyển 3 - 317: Gặp lại cố nhân
Chương Quyển 3 - 318: Mưa đêm
Chương Quyển 3 - 319: Hận ý
Chương Quyển 3 - 320: Giám chân kính
Chương Quyển 3 - 321: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 3 - 322: Thùng xe trong mưa
Chương Quyển 3 - 323: Đi về phía Nam
Chương Quyển 3 - 324: Đường mã đề
Chương Quyển 3 - 325: Tâm ý
Chương Quyển 3 - 326: Ngu ngốc
Chương Quyển 3 - 327: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động
Chương Quyển 3 - 328: Tâm nguyện
Chương Quyển 3 - 329: Tử vong chi lộ
Chương Quyển 3 - 330: Như có điều mất mát
Chương Quyển 3 - 331: Ràng buộc
Chương Quyển 3 - 332: Ôm cây đợi đá
Chương Quyển 3 - 333: Lời nói gió bay
Chương Quyển 3 - 334: Vạch trần
Chương Quyển 3 - 335: Sự hoà thuận
Chương Quyển 3 - 336: Bỏ mạng
Chương Quyển 3 - 337: Vào rừng
Chương Quyển 3 - 338: Huyết thực
Chương Quyển 3 - 339: Đi theo
Chương Quyển 3 - 340: Bộ tộc xà yêu
Chương Quyển 3 - 341: Lối rẽ
Chương Quyển 3 - 342: Khối đá màu trắng
Chương Quyển 3 - 343: Con đường bằng đá
Chương Quyển 3 - 344: Tình hình nghi ngờ
Chương Quyển 3 - 345: Đá tạc
Chương Quyển 3 - 346: Vũ Khư
Chương Quyển 3 - 347: Đi theo ta
Chương Quyển 3 - 348: Trái tim cự nhân
Chương Quyển 3 - 349: Nhật Quang Đài
Chương Quyển 3 - 350: Bằng hữu
Chương Quyển 3 - 351: Đực hay cái
Chương Quyển 3 - 352: Yêu thú tỉnh lại
Chương Quyển 3 - 353: Hồ ly vào rừng
Chương Quyển 3 - 354: Đi về hướng Tây
Chương Quyển 3 - 355: Hy vọng
Chương Quyển 3 - 356: Đập tan lịch sử từ trước đến nay
Chương Quyển 3 - 357: Lựa chọn
Chương Quyển 3 - 358: Trời mưa
Chương Quyển 3 - 359: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 360: Quyết đấu
Chương Quyển 3 - 361: Hỏi dò
Chương Quyển 3 - 362: Khẩn cầu
Chương Quyển 3 - 363: Lấy thóc trong lửa
Chương Quyển 3 - 364: Giết
Chương Quyển 3 - 365: Thanh Tiên Đan
Chương Quyển 3 - 366: Kịch độc
Chương Quyển 3 - 367: Chữ "yêu"
Chương Quyển 3 - 368: Mạng người đáng giá bao nhiêu?
Chương Quyển 3 - 369: Một cái giá lớn
Chương Quyển 3 - 370: Quyết định
Chương Quyển 3 - 371: Vận mệnh cùng chí nguyện to lớn
Chương Quyển 3 - 372: Kế hoạnh lớn
Chương Quyển 3 - 373: Trước cơn bão
Chương Quyển 3 - 374: Ngày đó
Chương Quyển 3 - 375: Tuyệt cảnh
Chương Quyển 3 - 376: Diệt tộc
Chương Quyển 3 - 377: Chặn đứng lời nguyền
Chương Quyển 3 - 378: Ma quỷ hoành hành
Chương Quyển 3 - 379: Kế sách
Chương Quyển 3 - 380: Người canh cửa
Chương Quyển 3 - 381: Mộng tưởng
Chương Quyển 3 - 382: Con đường đẫm máu
Chương Quyển 3 - 383: Con sâu cái kiến
Chương Quyển 3 - 384: Tung tích Tiểu Hắc
Chương Quyển 3 - 385: Thăm dò
Chương Quyển 3 - 386: Bình Yêu Thành
Chương Quyển 3 - 387: Ra khỏi thành
Chương Quyển 3 - 388: Tất cả sự tình
Chương Quyển 3 - 389: Thân ảnh
Chương Quyển 3 - 390: Tạm biệt
Chương Quyển 3 - 391: Nhân tâm thú vị
Chương Quyển 3 - 392: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 393: Ác chiến
Chương Quyển 3 - 394: Trở lại chốn cũ
Chương Quyển 3 - 395: Long mạch
Chương Quyển 3 - 396: Phá trận
Chương Quyển 3 - 397: Cổ yêu ngữ
Chương Quyển 3 - 398: Mật thất long mạch
Chương Quyển 3 - 399: Hài cốt
Chương Quyển 3 - 400: Cổ Linh
Chương Quyển 3 - 401: Tử tôn
Chương Quyển 3 - 402: Bàn Cổ
Chương Quyển 3 - 403: Tự do
Chương Quyển 3 - 404: Chốn cũ của tộc Thanh Xà
Chương Quyển 3 - 405: Không sai
Chương Quyển 3 - 406: Đại cục
Chương Quyển 3 - 407: Đúng sai
Chương Quyển 3 - 408: Con đường từng người
Chương Quyển 3 - 409: Rời đi
Chương Quyển 3 - 410: Thù hận
Chương Quyển 3 - 411: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 412: Nhân sinh
Chương Quyển 3 - 413: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 414: An bài
Chương Quyển 3 - 415: Khai thiên tích địa
Chương Quyển 3 - 416: Giao thoa
Chương Quyển 3 - 417: Phong ba
Chương Quyển 3 - 418: Lời thề
Chương Quyển 3 - 419: Chuyện trọng yếu
Chương Quyển 3 - 420: Xuống đất
Chương Quyển 3 - 421: Cường địch
Chương Quyển 3 - 422: Nắm trảo
Chương Quyển 3 - 423: Dũng khí
Chương Quyển 3 - 424: Không cần để ý
Chương Quyển 3 - 425: Hài cốt quen thuộc
Chương Quyển 3 - 426: Đồng cảm
Chương Quyển 3 - 427: Gặp lại
Chương Quyển 3 - 428: Nghi vấn
Chương Quyển 3 - 429: Long Trư
Chương Quyển 3 - 430: Gặp lại Xuân Nê
Chương Quyển 3 - 431: Tâm tế đàn
Chương Quyển 3 - 432: Vòng xoáy
Chương Quyển 3 - 433: Giới Thần triệu hoán
Chương Quyển 3 - 434: Trảm tâm
Chương Quyển 3 - 435: Phóng kiếm đại giới
Chương Quyển 3 - 436: Tận thế
Chương Quyển 3 - 437: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp