Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 17: Quyển trục
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~18 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tiếng bước chân của đồ tể dừng lại ở cửa, sau đó mang theo vài phần kinh ngạc, cất giọng hỏi: “Tiểu Thạch, cậu làm sao thế?”
Thẩm Thạch thật sự bị bất ngờ, không nghĩ cái bình này lại bị mình làm vỡ theo cách thức dở khóc dở cười như thế, trong đầu chỉ cảm thấy mơ hồ, vô thức phun ra một câu: “À… cháu không sao cả đại thúc, là không cẩn thận nên làm vỡ cái chén trà thôi.”
“A…” Đồ tể thở dài một hơi, dường như cũng không có ý bước vào, chỉ đứng bên ngoài thuận miệng hỏi một câu: “Ta tới hỏi xem cháu đã đói bụng hay chưa, nếu không chúng ta đi kiếm cái gì ăn một chút…”
Thẩm Thạch liếc nhìn những mảnh vỡ trên mặt đất, cũng chỉ là tùy ý nhìn qua, sau đó vội vàng chạy ra mở cửa. Đồ tể đứng ở bên ngoài hành lang, sắc trời cũng đã xẩm tối.
Đồ tể thấy hắn thì thoáng mỉm cười, sau đó nói: “Ta dẫn cậu đi ăn chút gì đó, ăn xong thì trở về nghỉ ngơi, buổi tối ngủ một giấc thật ngon, ngày mai sẽ đi Bái Tiên Nham.”
Thẩm Thạch chần chừ một chút sau đó gật đầu, đáp: “Được.” Sau đó thuận tay khép cửa phòng lại.
Đồ tể dẫn hắn ra ngoài, thuận miệng nói: “Đợi chút nữa ta sẽ giúp cậu dọn phòng.”
“A, không cầu đâu, chút chuyện nhỏ này cháu có thể tự làm được.” Thẩm Thạch nhẹ thở hắt ra một hơi, lên tiếng từ chối.
Đồ tể cũng không để trong lòng, cứ thế hai người đi ra ngoài.
Tiểu viện vẫn yên lặng mà đứng trong ánh hoàng hôn sẫm dần. Cánh cửa đã khép chặt, giờ phút này chẳng ai biết được trong phòng có cái gì.
Sau khoảng nửa canh giờ, tiếng bước chân một lần nữa vang lên, là Thẩm Thạch và đồ tể đã quay lại. Lúc này trời đã tối, đồ tể dặn dò Thẩm Thạch vài câu sau đó đi về phòng.
Thẩm Thạch ngẩng đầu nhìn đêm đen, chậm rãi trở về phòng mình, không hiểu sao tâm tình của hắn có chút bất an, nhất thời không dám lập tức đẩy cửa phòng ra mà đứng bên ngoài suy nghĩ một chút.
Đồ tể đột nhiên tới làm cho hắn giật mình đụng vào bàn làm cho cái bình rơi vỡ, sau đó hắn cũng vội vàng rời đi, chỉ liếc nhìn qua mặt đất rồi chạy ra ngoài, cuối cùng ở trong bình phong ấn vật gì hắn cũng chẳng biết nữa, chỉ mơ hồ nhớ rằng trong đám mảnh vỡ trên mặt đất có một vật gì đó màu đen, nhưng cụ thể là vật gì và hình dạng thế nào hắn cũng không thấy rõ ràng.
Lúc đó do vội vàng ứng phó đồ tể nên hắn cũng chẳng suy nghĩ nhiều, giờ phút này nhớ lại, xem ra trong bình không hề phong ấn quỷ vật âm linh gì, chỉ là chính mình dọa mình mà thôi.
Thẩm Thạch cười khổ một cái, hít vào một hơi thật sâu, sau đó đẩy cửa phòng và đi vào.
Trong phòng lúc này chỉ còn có bóng đêm, nhưng Thẩm Thạch vẫn nhớ cách bài trí bên trong, hắn đóng cửa phòng và s* s**ng một chút đã tìm thấy vị trí của ngọn nến. Sau đó ánh sáng ấm áp lóe lên, bóng hắn đổ dài trên tường, nhấp nháy chập chờn không ngừng.
Thẩm Thạch cầm nến đi tới bàn, quả nhiên thấy trên mặt đất gần bàn rơi lả tả đầy mảnh vỡ, giống hệt với lúc hắn mới rời đi. Hắn ngồi chồm hỗm xuống, đặt ngọn nến ở trên mặt đất, theo ánh sáng mà chậm rãi bới đống đổ vỡ ra.
Cái bình này cũng không biết là đồ đã tồn tại bao nhiêu năm, bề ngoài đã bị ăn mòn không còn nhìn rõ, nhưng sau khi bị vỡ vụn thành nhiều mảnh, nhờ ánh nến nên Thẩm Thạch có thể nhìn thấy rõ bên trong lại bóng loáng, tinh tế, dưới ánh sáng của ngọn nến, những mảnh vỡ phản quang lại một tầng ánh sáng thanh thuận nhàn nhạt, nhìn như bảo thạch đá quý vậy.
Thẩm Thạch nhẹ nhàng “ồ” lên một tiếng, tâm thần chấn động. Nếu năm đó bên ngoài cái bình cũng có bộ dáng này thì đúng tuyệt không phải là vật bình thường, còn thật sự có vài phần phú quý nữa.
Ngoài ra, khi hắn mở to mắt cẩn thận bới những mảnh vỡ trên mặt đất, rất nhanh hắn phát hiện ra một đồ vật hình cái gậy lộ ra một nửa trong tầm mắt.
Cái này chính là đồ vật mà tiểu bình này phong ấn sao?
Thẩm Thạch nhìn kỹ không phát hiện ra manh mối gì, vừa định thò tay cầm lên thì lại cảm thấy do dự, sau đó lấy một mảnh vỡ trên mặt đất, nhẹ nhàng đụng vào tiểu côn này.
Tiểu côn màu đen khẽ lăn, từ trong đống mảnh vỡ hiện ra, dài chừng ba tấc, màu sắc đen nhánh, nhưng rõ ràng chất liệu không phải vàng cũng không phải gỗ, Thẩm Thạch đưa ngọn nến tới gần nhìn kỹ thì phát hiện thanh tiểu côn này thực chất là một cuộn vải tơ mà hắn chưa từng thấy qua chất liệu này trước đây, nhìn lại thì giống một quyển trục hơn.
“Chẳng lẽ quyển trục này…” Thẩm Thạch lẩm bẩm một câu, trước đó hắn vẫn không nghĩ tới sẽ có loại vật này. Chần chừ một chút, hắn thò tay nhặt cái quyển trục lên, chỉ cảm thấy lòng bàn tay truyền tới vẻ mềm mại, quả nhiên là giống tơ lụa. Lật ngược lật xuôi một hồi, hắn lại phát hiện quyển trục này rõ ràng không có chỗ mở ra, toàn một vòng đen kịt căn bản là liền khối, không hề tách rời.
Chuyện này là sao? Cái bình cổ quái chứa một đồ vật cũng thật cổ quái, Thẩm Thạch có chút cảm giác không nghĩ ra cái gì. Bỗng nhiên một đám quang mang nhỏ màu vàng kim trên quyển trục lóe lên một cái.
Thẩm Thạch nhìn tới, chỉ thấy quyển trục vốn không có gì bất thường, nhưng do mình vô tình muốn quan sát kỹ vật này mới đưa cây nến tới gần, nhờ có sóng nhiệt thiêu đốt nên trên cuốn trục xuất hiện một tầng phấn đen, một ít ánh sáng màu vàng nhạt vì mình liên tục vuốt cái quyển trục nhỏ này mới vô tình hiển lộ ra như thế.
Việc đã đến nước này, hắn dứt khoát dùng sức lau lên quyển trục vài cái, quản nhiên thấy phấn đen thi nhau rơi ra, quang mang màu vàng cũng nhanh hiện lên, sau một lúc thì phấn đen đã rơi xuống sạch sẽ. Lúc này, động tác của Thẩm Thạch chợt cứng lại, kinh ngạc nhìn đồ vật hiển hiện ra trước mắt.
Đó là một đồ văn hình hoa hướng dương có bảy cánh, mang theo màu vàng sáng lạn, trong bóng đêm sáng lấp lánh, tản ra hào quang chói mắt.
Thất Diệp Kim Quỳ Hoa.
Một khắc này, Thẩm Thạch gần như nín thở, sau đó một loại cảm giác vui sướng cực độ xông lên đầu, đó gần như là sự kích động phát ra từ trong nội tâm, không phải do vật trước mắt có giá trị liên thành vì trên thực tế, tới giờ khắc này, Thẩm Thạch vẫn không rõ quyển trục màu đen này là vật gì, có giá trị gì với hắn hay không. Hắn vui mừng đến kích động, thậm chí còn không nhịn được nắm chặt nắm tay lại, vung lên thành một động tác phấn khích.
Giờ khắc này, trong đáy lòng hắn nói lớn một câu: “Quả nhiên không sai, đúng là Thất Diệp Kim Quỳ Hoa, ta không nhìn lầm rồi!”
Như thế là nhãn lực của mình đã có chút hồi báo, dù giờ phút này không ai biết được, nhưng hắn chỉ cần biết là mình đã không nhìn lầm thì cũng cảm thấy thỏa mãn lắm rồi. Qua một hồi lâu, hắn chậm rãi ổn định tâm thần, trên mặt mang theo dáng tươi cười, giờ khắc này trong lòng còn mang theo một loại ý tưởng, dù quyển trục màu đen này không phải là vật gì tốt đẹp nhưng cũng đã an toàn, không sao rồi.
Nhưng Thất Diệp Kim Quỳ Hoa khắc trên quyển trục này đúng là đồ vật thuộc thời đại của Yêu hoàng nhất tộc Thiên Yêu Vương Đình rồi. Đồ vật này bị phong ấn trong bình rồi trở thành tuẫn táng phẩm, thật khó làm cho người ta có thể suy đoán trúng nó là vật gì.
Thẩm Thạch đè kích động đang dâng lên trong lòng xuống, một lần nữa cẩn thận quan sát cái quyển trục màu đen này, lật qua lật lại một hồi. Như cũ, hắn vẫn không phát hiện ra chỗ nào có thể mở quyển trục, cuối cùng, sau khi suy tư trầm ngâm một lát, hắn vẫn đặt lực chú ý lên đồ án Thất Diệp Kim Quỳ Hoa kia.
Hắn duỗi một đầu ngón tay ra, nhẹ nhàng đặt ở trên đóa hoa màu vàng, quang mang màu vàng từ chỗ ngón tay tiếp xúc với quyển trục sáng bừng lên, nhưng ngoài cái đó ra cũng chẳng còn động tĩnh nào khác. Thẩm Thạch nhíu nhíu mày, nghĩ thầm chẳng lẽ cái này không phải cơ quan mở quyển trục, vậy làm sao mới có thể mở nó ra đây?
Ánh mắt hắn xẹt qua đồ án hoa hướng dương, sau khi cần chừ một chút, đầu ngón tay liền nhẹ nhàng đặt xuống lần lượt từng cái cánh hoa, cánh thứ nhất, cánh thứ hai, cánh thứ ba,... quyển trục màu đen vẫn không có phản ứng gì, điều này làm cho Thẩm Thạch cảm thấy chán nản. Nhưng hắn vẫn cứ theo phản xạ ấn tới cánh hoa thứ sáu, lúc này hắn đã mất đi hy vọng, định buông bỏ, đúng lúc này thì quyển trục phát ra một tiếng vang thanh thúy. Thẩm Thạch chỉ cảm thấy trên tay chợt nhẹ bẫng, quyển trục vốn liền mạch không kẽ hở lúc này lại mở ra một cái khe hẹp.
Thẩm Thạch ngây người ra, sau đó vui mừng như điên, thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, vội vàng cầm lấy quyển trục màu đen này đưa tới gần ngọn nến, sau đó ngồi xuống bàn. Mượn ánh sáng, hắn theo cái khe hở kia từ từ mở quyển trục ra.
Ánh nến nhẹ nhàng lay động, tản mát ra hào quang ấm áp, dưới ánh mắt quan sát của Thẩm Thạch, nó từ từ chiếu lên quyển trục đang được dần mở ra. Trong mắt hắn dần hiện lên ba chữ to dựng thẳng đứng:
Âm Dương Chú.
Trong quyển trục màu đen, từng nhóm chữ nhỏ màu vàng được viết thẳng hàng trên nền vải màu đen, dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn nến, những văn tự không biết bao nhiêu năm mới thấy được ánh sáng mặt trời này rơi vào mắt Thẩm Thạch dường như đang phát sáng.
Chữ sáng lên, giống như qua bao nhiêu năm tháng dài dằng dặc, nhưng chữ màu vàng từng phong vân một cõi, mang theo khí tức cương liệt, rốt cuộc một lần nữa lại được sáng lên.
Thẩm Thạch lặng yên nhìn xem, thần sắc từ mừng rỡ, kích động, đã dần trở nên bình tĩnh, mang theo vài phần nghi hoặc, còn có chút mờ mịt.
Thông qua những văn tự màu vàng, hắn đại khái biết được quyển trục màu đen này là vật gì. Đây là một thuật pháp trong Âm Dương Chú, tên gọi là Tàn Thiên.
Trong này không giới thiệu rõ về Âm Dương Chú, nhưng lại giới thiệu rất rõ về thuật pháp Tàn Thiên. Âm Dương Chú chia làm Âm Chú và Dương Chú, trong đó Âm Chú có bốn loại chú thuật, Dương Chú thì có năm loại. Thứ ghi chép trong quyển trục màu đen này chính là một loại chú thuật trong Dương Chú có tên gọi là Thanh Tâm Chú.
Thẩm Thạch tỉ mỉ đọc quan Thanh Tâm Chú này, sau đó khẽ buông quyển trục, im lặng suy nghĩ thật lâu, hơi chau màu, sau đó mới khẽ lẩm bẩm với một khẩu khí không quá tự tin:
“Cái này hình như là một thuật pháp… nâng cao tinh thần hay sao?”
Thẩm Thạch thật sự bị bất ngờ, không nghĩ cái bình này lại bị mình làm vỡ theo cách thức dở khóc dở cười như thế, trong đầu chỉ cảm thấy mơ hồ, vô thức phun ra một câu: “À… cháu không sao cả đại thúc, là không cẩn thận nên làm vỡ cái chén trà thôi.”
“A…” Đồ tể thở dài một hơi, dường như cũng không có ý bước vào, chỉ đứng bên ngoài thuận miệng hỏi một câu: “Ta tới hỏi xem cháu đã đói bụng hay chưa, nếu không chúng ta đi kiếm cái gì ăn một chút…”
Thẩm Thạch liếc nhìn những mảnh vỡ trên mặt đất, cũng chỉ là tùy ý nhìn qua, sau đó vội vàng chạy ra mở cửa. Đồ tể đứng ở bên ngoài hành lang, sắc trời cũng đã xẩm tối.
Đồ tể thấy hắn thì thoáng mỉm cười, sau đó nói: “Ta dẫn cậu đi ăn chút gì đó, ăn xong thì trở về nghỉ ngơi, buổi tối ngủ một giấc thật ngon, ngày mai sẽ đi Bái Tiên Nham.”
Thẩm Thạch chần chừ một chút sau đó gật đầu, đáp: “Được.” Sau đó thuận tay khép cửa phòng lại.
Đồ tể dẫn hắn ra ngoài, thuận miệng nói: “Đợi chút nữa ta sẽ giúp cậu dọn phòng.”
“A, không cầu đâu, chút chuyện nhỏ này cháu có thể tự làm được.” Thẩm Thạch nhẹ thở hắt ra một hơi, lên tiếng từ chối.
Đồ tể cũng không để trong lòng, cứ thế hai người đi ra ngoài.
Tiểu viện vẫn yên lặng mà đứng trong ánh hoàng hôn sẫm dần. Cánh cửa đã khép chặt, giờ phút này chẳng ai biết được trong phòng có cái gì.
Sau khoảng nửa canh giờ, tiếng bước chân một lần nữa vang lên, là Thẩm Thạch và đồ tể đã quay lại. Lúc này trời đã tối, đồ tể dặn dò Thẩm Thạch vài câu sau đó đi về phòng.
Thẩm Thạch ngẩng đầu nhìn đêm đen, chậm rãi trở về phòng mình, không hiểu sao tâm tình của hắn có chút bất an, nhất thời không dám lập tức đẩy cửa phòng ra mà đứng bên ngoài suy nghĩ một chút.
Đồ tể đột nhiên tới làm cho hắn giật mình đụng vào bàn làm cho cái bình rơi vỡ, sau đó hắn cũng vội vàng rời đi, chỉ liếc nhìn qua mặt đất rồi chạy ra ngoài, cuối cùng ở trong bình phong ấn vật gì hắn cũng chẳng biết nữa, chỉ mơ hồ nhớ rằng trong đám mảnh vỡ trên mặt đất có một vật gì đó màu đen, nhưng cụ thể là vật gì và hình dạng thế nào hắn cũng không thấy rõ ràng.
Lúc đó do vội vàng ứng phó đồ tể nên hắn cũng chẳng suy nghĩ nhiều, giờ phút này nhớ lại, xem ra trong bình không hề phong ấn quỷ vật âm linh gì, chỉ là chính mình dọa mình mà thôi.
Thẩm Thạch cười khổ một cái, hít vào một hơi thật sâu, sau đó đẩy cửa phòng và đi vào.
Trong phòng lúc này chỉ còn có bóng đêm, nhưng Thẩm Thạch vẫn nhớ cách bài trí bên trong, hắn đóng cửa phòng và s* s**ng một chút đã tìm thấy vị trí của ngọn nến. Sau đó ánh sáng ấm áp lóe lên, bóng hắn đổ dài trên tường, nhấp nháy chập chờn không ngừng.
Thẩm Thạch cầm nến đi tới bàn, quả nhiên thấy trên mặt đất gần bàn rơi lả tả đầy mảnh vỡ, giống hệt với lúc hắn mới rời đi. Hắn ngồi chồm hỗm xuống, đặt ngọn nến ở trên mặt đất, theo ánh sáng mà chậm rãi bới đống đổ vỡ ra.
Cái bình này cũng không biết là đồ đã tồn tại bao nhiêu năm, bề ngoài đã bị ăn mòn không còn nhìn rõ, nhưng sau khi bị vỡ vụn thành nhiều mảnh, nhờ ánh nến nên Thẩm Thạch có thể nhìn thấy rõ bên trong lại bóng loáng, tinh tế, dưới ánh sáng của ngọn nến, những mảnh vỡ phản quang lại một tầng ánh sáng thanh thuận nhàn nhạt, nhìn như bảo thạch đá quý vậy.
Thẩm Thạch nhẹ nhàng “ồ” lên một tiếng, tâm thần chấn động. Nếu năm đó bên ngoài cái bình cũng có bộ dáng này thì đúng tuyệt không phải là vật bình thường, còn thật sự có vài phần phú quý nữa.
Ngoài ra, khi hắn mở to mắt cẩn thận bới những mảnh vỡ trên mặt đất, rất nhanh hắn phát hiện ra một đồ vật hình cái gậy lộ ra một nửa trong tầm mắt.
Cái này chính là đồ vật mà tiểu bình này phong ấn sao?
Thẩm Thạch nhìn kỹ không phát hiện ra manh mối gì, vừa định thò tay cầm lên thì lại cảm thấy do dự, sau đó lấy một mảnh vỡ trên mặt đất, nhẹ nhàng đụng vào tiểu côn này.
Tiểu côn màu đen khẽ lăn, từ trong đống mảnh vỡ hiện ra, dài chừng ba tấc, màu sắc đen nhánh, nhưng rõ ràng chất liệu không phải vàng cũng không phải gỗ, Thẩm Thạch đưa ngọn nến tới gần nhìn kỹ thì phát hiện thanh tiểu côn này thực chất là một cuộn vải tơ mà hắn chưa từng thấy qua chất liệu này trước đây, nhìn lại thì giống một quyển trục hơn.
“Chẳng lẽ quyển trục này…” Thẩm Thạch lẩm bẩm một câu, trước đó hắn vẫn không nghĩ tới sẽ có loại vật này. Chần chừ một chút, hắn thò tay nhặt cái quyển trục lên, chỉ cảm thấy lòng bàn tay truyền tới vẻ mềm mại, quả nhiên là giống tơ lụa. Lật ngược lật xuôi một hồi, hắn lại phát hiện quyển trục này rõ ràng không có chỗ mở ra, toàn một vòng đen kịt căn bản là liền khối, không hề tách rời.
Chuyện này là sao? Cái bình cổ quái chứa một đồ vật cũng thật cổ quái, Thẩm Thạch có chút cảm giác không nghĩ ra cái gì. Bỗng nhiên một đám quang mang nhỏ màu vàng kim trên quyển trục lóe lên một cái.
Thẩm Thạch nhìn tới, chỉ thấy quyển trục vốn không có gì bất thường, nhưng do mình vô tình muốn quan sát kỹ vật này mới đưa cây nến tới gần, nhờ có sóng nhiệt thiêu đốt nên trên cuốn trục xuất hiện một tầng phấn đen, một ít ánh sáng màu vàng nhạt vì mình liên tục vuốt cái quyển trục nhỏ này mới vô tình hiển lộ ra như thế.
Việc đã đến nước này, hắn dứt khoát dùng sức lau lên quyển trục vài cái, quản nhiên thấy phấn đen thi nhau rơi ra, quang mang màu vàng cũng nhanh hiện lên, sau một lúc thì phấn đen đã rơi xuống sạch sẽ. Lúc này, động tác của Thẩm Thạch chợt cứng lại, kinh ngạc nhìn đồ vật hiển hiện ra trước mắt.
Đó là một đồ văn hình hoa hướng dương có bảy cánh, mang theo màu vàng sáng lạn, trong bóng đêm sáng lấp lánh, tản ra hào quang chói mắt.
Thất Diệp Kim Quỳ Hoa.
Một khắc này, Thẩm Thạch gần như nín thở, sau đó một loại cảm giác vui sướng cực độ xông lên đầu, đó gần như là sự kích động phát ra từ trong nội tâm, không phải do vật trước mắt có giá trị liên thành vì trên thực tế, tới giờ khắc này, Thẩm Thạch vẫn không rõ quyển trục màu đen này là vật gì, có giá trị gì với hắn hay không. Hắn vui mừng đến kích động, thậm chí còn không nhịn được nắm chặt nắm tay lại, vung lên thành một động tác phấn khích.
Giờ khắc này, trong đáy lòng hắn nói lớn một câu: “Quả nhiên không sai, đúng là Thất Diệp Kim Quỳ Hoa, ta không nhìn lầm rồi!”
Như thế là nhãn lực của mình đã có chút hồi báo, dù giờ phút này không ai biết được, nhưng hắn chỉ cần biết là mình đã không nhìn lầm thì cũng cảm thấy thỏa mãn lắm rồi. Qua một hồi lâu, hắn chậm rãi ổn định tâm thần, trên mặt mang theo dáng tươi cười, giờ khắc này trong lòng còn mang theo một loại ý tưởng, dù quyển trục màu đen này không phải là vật gì tốt đẹp nhưng cũng đã an toàn, không sao rồi.
Nhưng Thất Diệp Kim Quỳ Hoa khắc trên quyển trục này đúng là đồ vật thuộc thời đại của Yêu hoàng nhất tộc Thiên Yêu Vương Đình rồi. Đồ vật này bị phong ấn trong bình rồi trở thành tuẫn táng phẩm, thật khó làm cho người ta có thể suy đoán trúng nó là vật gì.
Thẩm Thạch đè kích động đang dâng lên trong lòng xuống, một lần nữa cẩn thận quan sát cái quyển trục màu đen này, lật qua lật lại một hồi. Như cũ, hắn vẫn không phát hiện ra chỗ nào có thể mở quyển trục, cuối cùng, sau khi suy tư trầm ngâm một lát, hắn vẫn đặt lực chú ý lên đồ án Thất Diệp Kim Quỳ Hoa kia.
Hắn duỗi một đầu ngón tay ra, nhẹ nhàng đặt ở trên đóa hoa màu vàng, quang mang màu vàng từ chỗ ngón tay tiếp xúc với quyển trục sáng bừng lên, nhưng ngoài cái đó ra cũng chẳng còn động tĩnh nào khác. Thẩm Thạch nhíu nhíu mày, nghĩ thầm chẳng lẽ cái này không phải cơ quan mở quyển trục, vậy làm sao mới có thể mở nó ra đây?
Ánh mắt hắn xẹt qua đồ án hoa hướng dương, sau khi cần chừ một chút, đầu ngón tay liền nhẹ nhàng đặt xuống lần lượt từng cái cánh hoa, cánh thứ nhất, cánh thứ hai, cánh thứ ba,... quyển trục màu đen vẫn không có phản ứng gì, điều này làm cho Thẩm Thạch cảm thấy chán nản. Nhưng hắn vẫn cứ theo phản xạ ấn tới cánh hoa thứ sáu, lúc này hắn đã mất đi hy vọng, định buông bỏ, đúng lúc này thì quyển trục phát ra một tiếng vang thanh thúy. Thẩm Thạch chỉ cảm thấy trên tay chợt nhẹ bẫng, quyển trục vốn liền mạch không kẽ hở lúc này lại mở ra một cái khe hẹp.
Thẩm Thạch ngây người ra, sau đó vui mừng như điên, thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, vội vàng cầm lấy quyển trục màu đen này đưa tới gần ngọn nến, sau đó ngồi xuống bàn. Mượn ánh sáng, hắn theo cái khe hở kia từ từ mở quyển trục ra.
Ánh nến nhẹ nhàng lay động, tản mát ra hào quang ấm áp, dưới ánh mắt quan sát của Thẩm Thạch, nó từ từ chiếu lên quyển trục đang được dần mở ra. Trong mắt hắn dần hiện lên ba chữ to dựng thẳng đứng:
Âm Dương Chú.
Trong quyển trục màu đen, từng nhóm chữ nhỏ màu vàng được viết thẳng hàng trên nền vải màu đen, dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn nến, những văn tự không biết bao nhiêu năm mới thấy được ánh sáng mặt trời này rơi vào mắt Thẩm Thạch dường như đang phát sáng.
Chữ sáng lên, giống như qua bao nhiêu năm tháng dài dằng dặc, nhưng chữ màu vàng từng phong vân một cõi, mang theo khí tức cương liệt, rốt cuộc một lần nữa lại được sáng lên.
Thẩm Thạch lặng yên nhìn xem, thần sắc từ mừng rỡ, kích động, đã dần trở nên bình tĩnh, mang theo vài phần nghi hoặc, còn có chút mờ mịt.
Thông qua những văn tự màu vàng, hắn đại khái biết được quyển trục màu đen này là vật gì. Đây là một thuật pháp trong Âm Dương Chú, tên gọi là Tàn Thiên.
Trong này không giới thiệu rõ về Âm Dương Chú, nhưng lại giới thiệu rất rõ về thuật pháp Tàn Thiên. Âm Dương Chú chia làm Âm Chú và Dương Chú, trong đó Âm Chú có bốn loại chú thuật, Dương Chú thì có năm loại. Thứ ghi chép trong quyển trục màu đen này chính là một loại chú thuật trong Dương Chú có tên gọi là Thanh Tâm Chú.
Thẩm Thạch tỉ mỉ đọc quan Thanh Tâm Chú này, sau đó khẽ buông quyển trục, im lặng suy nghĩ thật lâu, hơi chau màu, sau đó mới khẽ lẩm bẩm với một khẩu khí không quá tự tin:
“Cái này hình như là một thuật pháp… nâng cao tinh thần hay sao?”
Lục Tiên
Tác giả: Tiêu Đỉnh
437 chương | 1,454 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tự
Chương Quyển 1 - 2: Giám quả
Chương Quyển 1 - 3: Thiếu niên
Chương Quyển 1 - 4: Mổ lợn
Chương Quyển 1 - 5: Ám toán
Chương Quyển 1 - 6: Khổ tâm
Chương Quyển 1 - 7: Điều kiện
Chương Quyển 1 - 8: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 9: Mười ngày
Chương Quyển 1 - 10: Đi xa
Chương Quyển 1 - 11: Truyền tống trận
Chương Quyển 1 - 12: Kiến cắn
Chương Quyển 1 - 13: Hỏa cầu
Chương Quyển 1 - 14: Nam Bảo Phường
Chương Quyển 1 - 15: Hoa Hướng Dương
Chương Quyển 1 - 16: Cái bình nhỏ
Chương Quyển 1 - 17: Quyển trục
Chương Quyển 1 - 18: Bái Tiên Nham
Chương Quyển 1 - 19: Thềm đá
Chương Quyển 1 - 20: Ngoài ý muốn
Chương Quyển 1 - 21: Gặp mặt lần đầu
Chương Quyển 1 - 22: Vòng tròn
Chương Quyển 1 - 23: Cam gia
Chương Quyển 1 - 24: Mạch nước ngầm
Chương Quyển 1 - 25: Trên đường
Chương Quyển 1 - 26: Thanh Ngư
Chương Quyển 1 - 27: Cãi vã
Chương Quyển 1 - 28: Quy củ
Chương Quyển 1 - 29: Thạch thất
Chương Quyển 1 - 30: Tình người
Chương Quyển 1 - 31: Thanh Ngư tụ tập
Chương Quyển 1 - 32: Thần Tinh Điện
Chương Quyển 1 - 33: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 34: Cắn trả
Chương Quyển 1 - 35: Cậu nhỏ
Chương Quyển 1 - 36: Nhiệm vụ
Chương Quyển 1 - 37: Hồng Bạng thôn
Chương Quyển 1 - 38: Đồ tể
Chương Quyển 1 - 39: Bóc vỏ tôm
Chương Quyển 1 - 40: Hải Tinh
Chương Quyển 1 - 41: Cầu tình
Chương Quyển 1 - 42: Dị trạng
Chương Quyển 1 - 43: Thế đạo
Chương Quyển 1 - 44: Ước định
Chương Quyển 1 - 45: Thỉnh giáo
Chương Quyển 1 - 46: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 47: Bí pháp
Chương Quyển 1 - 48: Không phù hợp
Chương Quyển 1 - 49: Yên lặng
Chương Quyển 1 - 50: Mưa gió
Chương Quyển 1 - 51: Sóng lớn
Chương Quyển 1 - 52: Huyệt động
Chương Quyển 1 - 53: Tìm kiếm
Chương Quyển 1 - 54: Vi quang
Chương Quyển 1 - 55: Tuyệt địa (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Tuyệt địa (hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Tìm kiếm (thượng)
Chương Quyển 1 - 58: Tìm kiếm (hạ)
Chương Quyển 1 - 59: Bơi lội
Chương Quyển 1 - 60: Trách tội
Chương Quyển 1 - 61: May mắn
Chương Quyển 1 - 62: Được cứu
Chương Quyển 1 - 63: Thiên tài
Chương Quyển 1 - 64: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 65: Ngũ Hành điện
Chương Quyển 1 - 66: Hải Thần
Chương Quyển 1 - 67: Bình cảnh
Chương Quyển 1 - 68: Bí mật
Chương Quyển 1 - 69: Nói dối
Chương Quyển 1 - 70: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 71: Bảng đỏ
Chương Quyển 1 - 72: Thù cũ
Chương Quyển 1 - 73: Yêu đảo
Chương Quyển 1 - 74: Thủy tiễn
Chương Quyển 1 - 75: Thu hoạch
Chương Quyển 1 - 76: Quấy rầy
Chương Quyển 1 - 77: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 1 - 78: Giao dịch
Chương Quyển 1 - 79: Đánh cược
Chương Quyển 1 - 80: Cùng đi
Chương Quyển 1 - 81: Nịnh bợ
Chương Quyển 1 - 82: Vận khí
Chương Quyển 1 - 83: Chờ đợi
Chương Quyển 1 - 84: Thù lao
Chương Quyển 1 - 85: Tế thần
Chương Quyển 1 - 86: Xuất sư bất lợi
Chương Quyển 1 - 87: Phong ba
Chương Quyển 1 - 88: Quy củ mới
Chương Quyển 1 - 89: Ánh mắt
Chương Quyển 1 - 90: Dị thường
Chương Quyển 1 - 91: Chết người
Chương Quyển 1 - 92: Nhắc nhở
Chương Quyển 1 - 93: Thuật pháp mới
Chương Quyển 1 - 94: Thiếu nợ
Chương Quyển 1 - 95: Áp lực
Chương Quyển 1 - 96: Bốn năm
Chương Quyển 1 - 97: Tuổi mười sáu
Chương Quyển 1 - 98: Ý động
Chương Quyển 1 - 99: Quỷ Ảnh Sơn Miêu
Chương Quyển 1 - 100: Thiết Mộc Cự Viên
Chương Quyển 1 - 101: Chế phù
Chương Quyển 1 - 102: Tiền đồ
Chương Quyển 1 - 103: Nguy cơ
Chương Quyển 1 - 104: Bằng hữu
Chương Quyển 1 - 105: Âm linh
Chương Quyển 1 - 106: Yêu động
Chương Quyển 1 - 107: Dị vật
Chương Quyển 1 - 108: Nửa người
Chương Quyển 1 - 109: Nửa quỷ
Chương Quyển 1 - 110: Đáng kinh tởm
Chương Quyển 1 - 111: Lựa chọn
Chương Quyển 1 - 112: Kim thai pháp trận
Chương Quyển 1 - 113: Tiểu Hắc Trư
Chương Quyển 1 - 114: Thiên Thanh Xà Yêu
Chương Quyển 1 - 115: Thanh Xà và Xích Hổ
Chương Quyển 1 - 116: Diệt tộc
Chương Quyển 1 - 117: Ngọc Lâm
Chương Quyển 1 - 118: Thư phòng
Chương Quyển 1 - 119: Nhân tộc trát ký
Chương Quyển 1 - 120: Ngôn từ nhân tâm
Chương Quyển 1 - 121: Huyết hải thâm cừu
Chương Quyển 1 - 122: Lão Hầu thích rượu
Chương Quyển 1 - 123: Nhân Yêu đại chiến
Chương Quyển 1 - 124: Bảy đại nghịch tặc
Chương Quyển 1 - 125: Cổ khúc ngày xưa
Chương Quyển 1 - 126: Quỷ vu
Chương Quyển 1 - 127: Át chủ bài
Chương Quyển 1 - 128: Viên châu hắc ám
Chương Quyển 1 - 129: Tấm da thú
Chương Quyển 1 - 130: Vu pháp
Chương Quyển 1 - 131: Quyết chiến
Chương Quyển 1 - 132: Khiêu khích trước trận
Chương Quyển 1 - 133: Cuộc chiến giữa Cẩu và Hùng
Chương Quyển 1 - 134: Hung Lang khát máu
Chương Quyển 1 - 135: Đấu liền hai trận
Chương Quyển 1 - 136: Đêm khuya
Chương Quyển 1 - 137: Số mệnh
Chương Quyển 1 - 138: Ngũ đại Thiên Yêu
Chương Quyển 1 - 139: Yêu tộc thần bí
Chương Quyển 1 - 140: Máu màu xanh lục
Chương Quyển 1 - 141: Tập kích bất ngờ
Chương Quyển 1 - 142: A Hổ
Chương Quyển 1 - 143: Cường giả
Chương Quyển 1 - 144: Tiểu lâu
Chương Quyển 1 - 145: Mật thất
Chương Quyển 1 - 146: Quyển sách bí mật
Chương Quyển 1 - 147: Ước hẹn năm ngày
Chương Quyển 1 - 148: Ngọc Lậu
Chương Quyển 1 - 149: Mưu tính
Chương Quyển 1 - 150: Mở sách
Chương Quyển 1 - 151: Thiên Minh Chú
Chương Quyển 1 - 152: Nghi hoặc
Chương Quyển 1 - 153: Lão Hầu gian xảo
Chương Quyển 1 - 154: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 155: Báo thù
Chương Quyển 1 - 156: Chạy thục mạng
Chương Quyển 1 - 157: Tuyệt lộ
Chương Quyển 1 - 158: Tiểu Trư gãi ngứa
Chương Quyển 1 - 159: "Trư" châu
Chương Quyển 1 - 160: Dốc núi
Chương Quyển 1 - 161: Thiết Tích
Chương Quyển 1 - 162: Cái bẫy
Chương Quyển 1 - 163: Quên đi
Chương Quyển 1 - 164: Sự thật
Chương Quyển 1 - 165: Thân phận
Chương Quyển 1 - 166: Truy vấn
Chương Quyển 1 - 167: Tuyệt vọng
Chương Quyển 1 - 168: Chặt tay
Chương Quyển 1 - 169: Sinh tử
Chương Quyển 1 - 170: Say Hoa Điêu
Chương Quyển 2 - 171: Tiếng đập cửa
Chương Quyển 2 - 172: Tai ương bất ngờ
Chương Quyển 2 - 173: Trận bàn
Chương Quyển 2 - 174: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 2 - 175: Lạnh lẽo
Chương Quyển 2 - 176: Nhân sinh
Chương Quyển 2 - 177: Nhân tình
Chương Quyển 2 - 178: Độc chiếm
Chương Quyển 2 - 179: Có hay không sát ý
Chương Quyển 2 - 180: Thân cận
Chương Quyển 2 - 181: Ấm áp
Chương Quyển 2 - 182: Rực rỡ
Chương Quyển 2 - 183: Nguyện vọng
Chương Quyển 2 - 184: Mất con
Chương Quyển 2 - 185: Nhân quỷ
Chương Quyển 2 - 186: Quý trọng
Chương Quyển 2 - 187: Tạp âm
Chương Quyển 2 - 188: Mua rượu
Chương Quyển 2 - 189: Thanh xà
Chương Quyển 2 - 190: Thần tiên lầu
Chương Quyển 2 - 191: Dạ sắc
Chương Quyển 2 - 192: Cái tát
Chương Quyển 2 - 193: Văn võ không đồng đều
Chương Quyển 2 - 194: Tuổi trẻ, chính nghĩa
Chương Quyển 2 - 195: Lai lịch
Chương Quyển 2 - 196: Hồng lưu
Chương Quyển 2 - 197: Hồi chuyển
Chương Quyển 2 - 198: Thẳng thắn
Chương Quyển 2 - 199: Ước hẹn sau hoàng hôn
Chương Quyển 2 - 200: Lễ trọng, tình ý nhẹ
Chương Quyển 2 - 201: Ba người lúc nửa đêm
Chương Quyển 2 - 202: Khước thị cố nhân lai
Chương Quyển 2 - 203: Người bái sơn, mang tin tức đến
Chương Quyển 2 - 204: Lặng lẽ đi hiểm địa
Chương Quyển 2 - 205: Dấu tích xưa của bạn cũ
Chương Quyển 2 - 206: Chính khí xung thiên
Chương Quyển 2 - 207: Vị y nộ huy quyền
Chương Quyển 2 - 208: Tiễn người "tốt tính"
Chương Quyển 2 - 209: Quy củ
Chương Quyển 2 - 210: Hô hấp
Chương Quyển 2 - 211: Hấp huyết nhưỡng
Chương Quyển 2 - 212: Tiểu sơn cốc
Chương Quyển 2 - 213: Huyết sài bức (Dơi mặt quỷ)
Chương Quyển 2 - 214: Hồng Phật chi
Chương Quyển 2 - 215: Mĩm cười
Chương Quyển 2 - 216: Liên lụy
Chương Quyển 2 - 217: Đố kỵ
Chương Quyển 2 - 218: Thực phu
Chương Quyển 2 - 219: Quáng tinh
Chương Quyển 2 - 220: Linh quả yêu thú
Chương Quyển 2 - 221: Khởi khứ
Chương Quyển 2 - 222: Vĩ hành
Chương Quyển 2 - 223: Mị ảnh
Chương Quyển 2 - 224: Cảnh báo
Chương Quyển 2 - 225: Vây công
Chương Quyển 2 - 226: Cánh hoa
Chương Quyển 2 - 227: Bạo đan
Chương Quyển 2 - 228: Huyết hạt
Chương Quyển 2 - 229: Sụp đổ
Chương Quyển 2 - 230: Huyết nhục
Chương Quyển 2 - 231: Trứng đen
Chương Quyển 2 - 232: Tiểu hạt đích nhân sinh
Chương Quyển 2 - 233: Tiếng lòng
Chương Quyển 2 - 234: Thiện ác
Chương Quyển 2 - 235: Doanh địa
Chương Quyển 2 - 236: Dị thái
Chương Quyển 2 - 237: Nét chữ
Chương Quyển 2 - 238: Nhị tiên
Chương Quyển 2 - 239: Trở về
Chương Quyển 2 - 240: Vận khí
Chương Quyển 2 - 241: Thạch môn
Chương Quyển 2 - 242: Năm thứ hạng đầu
Chương Quyển 2 - 243: Huynh muội
Chương Quyển 2 - 244: Công bằng
Chương Quyển 2 - 245: Chọn bảo
Chương Quyển 2 - 246: Phục lai
Chương Quyển 2 - 247: Dị biến
Chương Quyển 2 - 248: Giao tình ngày xưa
Chương Quyển 2 - 249: Trọng thưởng
Chương Quyển 2 - 250: Tụ thiểu ly đa
Chương Quyển 2 - 251: Ngắm biển
Chương Quyển 2 - 252: Lựa chọn
Chương Quyển 2 - 253: Tạm biệt
Chương Quyển 2 - 254: Cảnh vật đan xen trong một ngày nào đó
Chương Quyển 2 - 255: Ly biệt
Chương Quyển 2 - 256: Cuối hẻm
Chương Quyển 2 - 257: Cố kỵ
Chương Quyển 2 - 258: Đông tây chia cách
Chương Quyển 3 - 259: Mỗi người mỗi ngả
Chương Quyển 3 - 260: Phong tuyết dạ hành (1)
Chương Quyển 3 - 261: Phong tuyết dạ hành (2)
Chương Quyển 3 - 262: Phong tuyết dạ hành (3)
Chương Quyển 3 - 263: Bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 264: Phi tuyết bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 265: Con mồi
Chương Quyển 3 - 266: Gió lạnh nổi lên
Chương Quyển 3 - 267: Lanh lợi
Chương Quyển 3 - 268: Hồ Ly chóng mặt
Chương Quyển 3 - 269: Tìm người
Chương Quyển 3 - 270: Mầm tai vạ
Chương Quyển 3 - 271: Cạo lông hồ ly
Chương Quyển 3 - 272: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 273: Hồ ly làm việc
Chương Quyển 3 - 274: Uy lực của thuật pháp
Chương Quyển 3 - 275: Triệu hoán
Chương Quyển 3 - 276: Trở lại cung điện dưới mặt đất
Chương Quyển 3 - 277: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 278: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 279: Cấm chú
Chương Quyển 3 - 280: Đáp lại
Chương Quyển 3 - 281: Những người trên Kim Hồng Sơn
Chương Quyển 3 - 282: Đệ tử lắm tiền
Chương Quyển 3 - 283: Âm hồn tinh
Chương Quyển 3 - 284: Rời đi
Chương Quyển 3 - 285: Dê béo
Chương Quyển 3 - 286: Hoài niệm và uống rượu
Chương Quyển 3 - 287: Cố nhân trên tường thành
Chương Quyển 3 - 288: Thiếu nữ thét lên
Chương Quyển 3 - 289: Bắt cóc
Chương Quyển 3 - 290: Truy tung
Chương Quyển 3 - 291: Bà lão hiền hòa
Chương Quyển 3 - 292: Mũi kiếm độc xà
Chương Quyển 3 - 293: Chờ đợi
Chương Quyển 3 - 294: Người đến vào đêm khuya
Chương Quyển 3 - 295: Chân tình thiếu nữ
Chương Quyển 3 - 296: Tình ý của nam nhân
Chương Quyển 3 - 297: Nhân tính
Chương Quyển 3 - 298: Người nhà
Chương Quyển 3 - 299: Hành tung
Chương Quyển 3 - 300: Tiểu quỷ
Chương Quyển 3 - 301: Hoàng Lân Sơn
Chương Quyển 3 - 302: Thiếu nữ bị thương
Chương Quyển 3 - 303: Chết không nhắm mắt
Chương Quyển 3 - 304: Hang hổ
Chương Quyển 3 - 305: Thống khổ
Chương Quyển 3 - 306: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 307: Vũng máu
Chương Quyển 3 - 308: Hồ ly cùng kẻ che mặt
Chương Quyển 3 - 309: Tiểu quỷ kết luận
Chương Quyển 3 - 310: Trước khi sóng gió
Chương Quyển 3 - 311: Sát ý
Chương Quyển 3 - 312: Vòng vèo
Chương Quyển 3 - 313: Cố hương
Chương Quyển 3 - 314: Huyết mạch chí thân
Chương Quyển 3 - 315: Tru tâm
Chương Quyển 3 - 316: Yêu thích
Chương Quyển 3 - 317: Gặp lại cố nhân
Chương Quyển 3 - 318: Mưa đêm
Chương Quyển 3 - 319: Hận ý
Chương Quyển 3 - 320: Giám chân kính
Chương Quyển 3 - 321: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 3 - 322: Thùng xe trong mưa
Chương Quyển 3 - 323: Đi về phía Nam
Chương Quyển 3 - 324: Đường mã đề
Chương Quyển 3 - 325: Tâm ý
Chương Quyển 3 - 326: Ngu ngốc
Chương Quyển 3 - 327: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động
Chương Quyển 3 - 328: Tâm nguyện
Chương Quyển 3 - 329: Tử vong chi lộ
Chương Quyển 3 - 330: Như có điều mất mát
Chương Quyển 3 - 331: Ràng buộc
Chương Quyển 3 - 332: Ôm cây đợi đá
Chương Quyển 3 - 333: Lời nói gió bay
Chương Quyển 3 - 334: Vạch trần
Chương Quyển 3 - 335: Sự hoà thuận
Chương Quyển 3 - 336: Bỏ mạng
Chương Quyển 3 - 337: Vào rừng
Chương Quyển 3 - 338: Huyết thực
Chương Quyển 3 - 339: Đi theo
Chương Quyển 3 - 340: Bộ tộc xà yêu
Chương Quyển 3 - 341: Lối rẽ
Chương Quyển 3 - 342: Khối đá màu trắng
Chương Quyển 3 - 343: Con đường bằng đá
Chương Quyển 3 - 344: Tình hình nghi ngờ
Chương Quyển 3 - 345: Đá tạc
Chương Quyển 3 - 346: Vũ Khư
Chương Quyển 3 - 347: Đi theo ta
Chương Quyển 3 - 348: Trái tim cự nhân
Chương Quyển 3 - 349: Nhật Quang Đài
Chương Quyển 3 - 350: Bằng hữu
Chương Quyển 3 - 351: Đực hay cái
Chương Quyển 3 - 352: Yêu thú tỉnh lại
Chương Quyển 3 - 353: Hồ ly vào rừng
Chương Quyển 3 - 354: Đi về hướng Tây
Chương Quyển 3 - 355: Hy vọng
Chương Quyển 3 - 356: Đập tan lịch sử từ trước đến nay
Chương Quyển 3 - 357: Lựa chọn
Chương Quyển 3 - 358: Trời mưa
Chương Quyển 3 - 359: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 360: Quyết đấu
Chương Quyển 3 - 361: Hỏi dò
Chương Quyển 3 - 362: Khẩn cầu
Chương Quyển 3 - 363: Lấy thóc trong lửa
Chương Quyển 3 - 364: Giết
Chương Quyển 3 - 365: Thanh Tiên Đan
Chương Quyển 3 - 366: Kịch độc
Chương Quyển 3 - 367: Chữ "yêu"
Chương Quyển 3 - 368: Mạng người đáng giá bao nhiêu?
Chương Quyển 3 - 369: Một cái giá lớn
Chương Quyển 3 - 370: Quyết định
Chương Quyển 3 - 371: Vận mệnh cùng chí nguyện to lớn
Chương Quyển 3 - 372: Kế hoạnh lớn
Chương Quyển 3 - 373: Trước cơn bão
Chương Quyển 3 - 374: Ngày đó
Chương Quyển 3 - 375: Tuyệt cảnh
Chương Quyển 3 - 376: Diệt tộc
Chương Quyển 3 - 377: Chặn đứng lời nguyền
Chương Quyển 3 - 378: Ma quỷ hoành hành
Chương Quyển 3 - 379: Kế sách
Chương Quyển 3 - 380: Người canh cửa
Chương Quyển 3 - 381: Mộng tưởng
Chương Quyển 3 - 382: Con đường đẫm máu
Chương Quyển 3 - 383: Con sâu cái kiến
Chương Quyển 3 - 384: Tung tích Tiểu Hắc
Chương Quyển 3 - 385: Thăm dò
Chương Quyển 3 - 386: Bình Yêu Thành
Chương Quyển 3 - 387: Ra khỏi thành
Chương Quyển 3 - 388: Tất cả sự tình
Chương Quyển 3 - 389: Thân ảnh
Chương Quyển 3 - 390: Tạm biệt
Chương Quyển 3 - 391: Nhân tâm thú vị
Chương Quyển 3 - 392: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 393: Ác chiến
Chương Quyển 3 - 394: Trở lại chốn cũ
Chương Quyển 3 - 395: Long mạch
Chương Quyển 3 - 396: Phá trận
Chương Quyển 3 - 397: Cổ yêu ngữ
Chương Quyển 3 - 398: Mật thất long mạch
Chương Quyển 3 - 399: Hài cốt
Chương Quyển 3 - 400: Cổ Linh
Chương Quyển 3 - 401: Tử tôn
Chương Quyển 3 - 402: Bàn Cổ
Chương Quyển 3 - 403: Tự do
Chương Quyển 3 - 404: Chốn cũ của tộc Thanh Xà
Chương Quyển 3 - 405: Không sai
Chương Quyển 3 - 406: Đại cục
Chương Quyển 3 - 407: Đúng sai
Chương Quyển 3 - 408: Con đường từng người
Chương Quyển 3 - 409: Rời đi
Chương Quyển 3 - 410: Thù hận
Chương Quyển 3 - 411: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 412: Nhân sinh
Chương Quyển 3 - 413: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 414: An bài
Chương Quyển 3 - 415: Khai thiên tích địa
Chương Quyển 3 - 416: Giao thoa
Chương Quyển 3 - 417: Phong ba
Chương Quyển 3 - 418: Lời thề
Chương Quyển 3 - 419: Chuyện trọng yếu
Chương Quyển 3 - 420: Xuống đất
Chương Quyển 3 - 421: Cường địch
Chương Quyển 3 - 422: Nắm trảo
Chương Quyển 3 - 423: Dũng khí
Chương Quyển 3 - 424: Không cần để ý
Chương Quyển 3 - 425: Hài cốt quen thuộc
Chương Quyển 3 - 426: Đồng cảm
Chương Quyển 3 - 427: Gặp lại
Chương Quyển 3 - 428: Nghi vấn
Chương Quyển 3 - 429: Long Trư
Chương Quyển 3 - 430: Gặp lại Xuân Nê
Chương Quyển 3 - 431: Tâm tế đàn
Chương Quyển 3 - 432: Vòng xoáy
Chương Quyển 3 - 433: Giới Thần triệu hoán
Chương Quyển 3 - 434: Trảm tâm
Chương Quyển 3 - 435: Phóng kiếm đại giới
Chương Quyển 3 - 436: Tận thế
Chương Quyển 3 - 437: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp