Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 120: Ngôn từ nhân tâm
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~18 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Trăng sáng lên cao, gió đêm lạnh lẽo, bất tri bất giác đã là đêm khuya, Ma Hổ Giản ban ngày ồn ào dần dần trở thành một vùng yên tĩnh.
Lão Bạch Hầu đi tới, mắt hầu chuyển động, nhìn trong sơn cốc ngổn ngang bao nhiêu là Yêu Tộc lộn xộn nằm trên mặt đất ngủ, vài nơi nghe thấy cả tiếng ngáy. Có lẽ bởi vì tuổi già, nên lão đi khá chậm, trên khuôn mặt hờ hững lẩn khuất mấy tia lo lắng âm thầm.
Đằng trước chỉ có duy nhất một gian phòng lớn có ánh sáng, hiển nhiên là nơi ở của Thiên Thanh Xà Yêu nhất tộc chi chủ Ngọc Lâm, lão Bạch hầu đi về phía đó, lúc cách cửa phòng sáu bảy trượng, bỗng nhiên hai mắt đảo qua bên cạnh, thấy xa xa bên đường có một người đứng dưới gốc cây, bị bóng cây che khuất nên trông có chút u ám, nhìn kỹ lại là Huyễn Hồ nhất tộc Huyễn Hồ, nét mặt lão ta kỳ quái, âm tình bất định, đang từ xa đứng nhìn trạch viện nơi ở của Ngọc Lâm .
Lão Bạch Hầu nhíu mày, rồi cười vui vẻ, vẫy tay với Huyễn Hồ: "Hồ huynh, sao huynh lại ở chỗ này?"
Huyễn Hồ giật mình, quay đầu nhìn lại, nhận ra là lão Bạch Hầu mới thở phào, cười gượng một tiếng rồi nói: "Cảnh ban đêm không tệ, ta tùy tiện đi ra chơi thôi." lão ngẩng đầu nhìn trăng sáng treo cao trên bầu trời đêm , nói tiếp: "Ngươi cũng biết, Hồ Yêu nhất tộc chúng ta với Lang Yêu nhất tộc từ trước đến nay đều ưa thích trăng sáng ban đêm."
Lão Bạch Hầu nhìn lão, hặc hặc cười, nói: "Ta đi gặp Ngọc Lâm nương nương, Hồ huynh có đi cùng không?"
Huyễn Hồ lắc đầu, nói: "Khuya rồi, ta không quấy rầy nương nương. Hầu huynh cứ tuỳ tiện."
Lão Bạch Hầu khẽ gật đầu, không nói gì nữa, tiếp tục đi thẳng về phía phòng lớn. Huyễn Hồ ở sau lưng nhìn chằm chằm theo lão Hầu yêu, mắt không chớp cho đến khi lão Bạch Hầu đi vào trong phòng. Huyễn Hồ thở dài một hơi, vẻ khẩn trương trên mặt dần biến mất, thay vào bằng vẻ mặt bất đắc dĩ và cay đắng.
Lão ngẩng đầu nhìn trời, chăm chú nhìn trăng sáng, trầm mặc một hồi, không nói một lời quay đầu rời đi, không hề nhìn lại.
※※※
Vì đã vào đêm, trong phòng Ngọc Lâm thắp không ít nến, còn sáng hơn hồi chiều lúc Thạch Đầu tới đây một chút. Lúc lão Bạch Hầu vượt qua Thanh Xà Vệ đi vào, tuy lớn tuổi mắt đã yếu đi nhiều, nhưng vẫn dễ dàng nhìn rõ bên trong căn phòng.
Ngọc Lâm nương nương vẫn thần sắc trong trẻo lạnh lùng, với bộ dáng lười biếng, dựa vào lưng ghế lớn hình đầu hổ, ánh sáng nhạt kì dị trong đôi mắt rắn lưu chuyển lập loè, không biết trong lòng đang nghĩ gì. Bên cạnh ghế ngồi, Yêu Tướng Thổ Cầu cúi đầu trang nghiêm, thành thành thật thật đứng đó. Trừ điểm đó ra, trong phòng so với lúc hoàng hôn còn có thêm một người, thân người đuôi rắn, dung mạo giông giống Ngọc Lâm, là muội muội của Ngọc Lâm, Ngọc Lung, đứng sau lưng tỷ tỷ, khoé môi nhếch lên tươi cười, tay đang xoa bóp nhè nhẹ bả vai Ngọc Lâm, thỉnh thoảng thấp giọng nói với Ngọc Lâm mấy câu.
Nghe thấy tiếng bước chân, hai người ngẩng lên nhìn, Ngọc Lâm với khẽ gật đầu lão Bạch Hầu, Ngọc Lung cười với lão, nét mặt rất thân tình. Thổ Cẩu khẽ nhếch mép, mặt không chút thay đổi quay đầu đi, rõ ràng không ưa lão khỉ già đến ra trận giết địch một chút cũng không làm được.
Lão Bạch Hầu nhìn thấy hết, nhưng chẳng buồn bận tâm, đi qua thi lễ với Ngọc Lâm, nói: "Nương nương, ngươi gọi ta đến có chuyện gì sao?"
Ngọc Lâm nhẹ gật đầu, nói: "Hồi chiều Thạch Đầu có bẩm, bảo rằng đã cho người lục soát cẩn thận Ma Hổ Giản, Xích Hổ nhất mạch phần lớn đã giết hết rồi, chỉ còn tên nhóc con của Đồ Hằng là không tìm thấy có phải không?"
Lão Bạch Hầu đáp: "Đúng vậy, thuộc hạ đã tìm kiếm kỹ càng mấy lần, xác thực như thế."
Ngọc Lâm khẽ nhíu mày: "Trước khi chiến sự chưa xảy ra, ngươi từng âm thầm điều tra kỹ Xích Hổ nhất mạch, có nói Hổ Yêu không có ai đáng sợ, chỉ có Đồ Nha tiểu yêu tính ưa đọc sách, tư chất bất phàm, là không thể khinh thường."
Lão Bạch Hầu thở dài: "Đúng vậy..."
Lời còn chưa dứt, Thổ Cẩu đứng bên cạnh cười nhạo một tiếng, vẻ mặt rất không cho là đúng, cười nhạt nói: "Một tiểu yêu mười tuổi, ra trận giết không được, giết yêu không xong, suốt ngày chỉ u mê xem mớ sách vô dụng, đáng phải sợ hay sao?"
Lão Bạch Hầu liếc cái mặt chó ngang ngược càn rỡ của Thổ Cẩu một cái, thấy hắn đầy vẻ kiệt ngạo tự tin, thì im lặng một lúc, nhếch miệng cười: "Thổ Cẩu Tướng Quân kiến thức rộng rãi, nói rất có lí."
Thổ Cẩu vui vẻ, cười hắc hắc hai tiếng, thấy lão Bạch Hầu thuận mắt hơn không ít.
Ngọc Lâm mắt rắn chuyển động, nhíu mày nhìn lão Bạch Hầu, Ngọc Lung bên cạnh lấy tay che miệng cười hì hì. Lão Bạch Hầu nhún vai, cười với Thổ Cầu, đưa tay lên gãi đầu, bước đến bên Ngọc Lâm đứng.
Ngọc Lâm khẽ lắc đầu, gương mặt trước nay luôn lạnh lùng xẹt qua một tia bất đắc dĩ, nhưng Ngọc Lâm thu hồi tâm tình rất nhanh, nói với lão Bạch Hầu: "Mặc kệ như thế nào, Đồ Nha này luôn là di hoạn, dù nó sau này có nên chuyện gì hay không, g**t ch*t vẫn là tốt nhất."
Thổ Cẩu lầm bầm một câu, rồi lớn tiếng nói: "Nương nương sáng suốt!"
Lão Bạch Hầu và Ngọc Lâm không để ý đến hắn, lão Bạch Hầu trầm ngâm: "Trận chiến hôm nay qua đi, Xích Hổ nhất mạch đã bị diệt, cường địch khu vực bờ nam sông Hắc Thuỷ cuối cùng cũng đã diệt trừ, chỉ còn mấy bộ tộc nhỏ sống lay lắt, không đáng để lo. Đồ Nha tiểu yêu nếu muốn chạy trốn, đến những bộ tộc nhỏ bờ nam sông Hắc Thuỷ là tự tìm đường chết, cho nên có lẽ sẽ chạy tới bờ bắc." lão cười khẩy một tiếng: "Hắc Phượng nhất tộc chiếm giữ bờ bắc nhiều năm nay, luôn tự cho mình là vương giả của Hắc Ngục Sơn, đối với sự khuếch trương của Thanh Xà nhất tộc chúng ta chắc chắn đã sớm không vừa mắt, nhiều khả năng sẽ thu nhận tên yêu này, thậm chí nói không chừng sẽ lấy đó làm cớ, nhúng tay vào chiến sự bờ nam, cản trở sự mở rộng của chúng ta lên hướng bắc."
Lão hơi dừng một chút, lại nói: "Cho dù Hắc Phượng không chứa chấp Đồ Nha, nhưng đường để Hắc Ngục Sơn thông ra ngoại giới cũng chỉ có con đường phía sau Phượng Minh Thành, Đồ Nha muốn trốn khỏi đuổi giết, thì đó cũng chính là thông đạo duy nhất để rời khỏi nơi đây."
Ngọc Lâm chậm rãi gật đầu, đôi mắt rắn lạnh như băng xẹt qua một tia hàn quang lạnh lùng, giống như bị lời nói của lão Bạch Hầu về cái thông đạo thông ra ngoại giới kia làm kích động tâm tư, sau một lúc lâu mới lãnh đạm lên tiếng: "Trận chiến với Hắc Phượng là khó tránh khỏi, những năm gần đây bọn chúng ỷ vào địa lợi, bóc lột chúng ta không biết bao nhiêu, khoản nợ này trước sau gì cũng phải tính sổ một phen."
Lão Bạch Hầu nhìn sang bên kia, vừa hay Thổ Cẩu cũng quay sang nhìn lão, hai người đối mặt một lúc, rồi đều dời ánh mắt đi, nhưng trong lòng đều hiểu vì sao vị đang ngồi kia lại có phản ứng mạnh mẽ như vậy.
Từ trước khi Ngọc Lâm còn chưa quật khởi, Thanh Xà nhất tộc vẫn luôn được coi là một bộ tộc rất có thực lực ở Hắc Ngục Sơn, nhưng bao nhiêu năm qua vẫn luôn bị bộ tộc Hắc Phượng áp chế, ngoài việc thực lực của bổn tộc thua kém, thì nguyên nhân chính là do Hắc Phượng Yêu tộc nắm giữ thông lộ duy nhất từ Hắc Ngục Sơn thông ra ngoại giới.
Sau đó Ngọc Lâm nói thêm với lão Bạch Hầu mấy câu rồi cho lão rời đi, lúc gần đi còn dặn dò lão Bạch Hầu, bảo lão lưu ý dư nghiệt Xích Hổ nhất tộc, rà soát tìm kiếm, quyết không để lại hậu hoạn. Lão Bạch Hầu vâng lời rời đi. Thổ Cẩu nhìn theo lão Bạch Hầu li khai, trên mặt xẹt qua một tia kinh ngạc, quay đầu nhìn Ngọc Lâm, hỏi:
"Nương nương, người gọi lão Bạch Hầu, không phải là định thương nghị đại sự với lão sao, sao cuối cùng lại không nói?"
Ngọc Lâm nhìn Thổ Cẩu, đôi mắt rắn trong vắt lạnh lùng.
Thổ Cẩu bừng tỉnh, rụt đầu lại, ngoan ngoãn khoanh tay mà đứng: "Nương nương bớt giận, ta thấy vì thường ngày người có vẻ nể trọng lão Bạch Hầu, có đại sự gì cũng đều thương lượng với lão ta, nên hơi thấy kỳ thôi."
Ngọc Lâm nhướng mày, mặt nửa cười nửa không, ngón tay nhỏ nhắn như bạch ngọc khẽ gõ nhẹ lên ghế. Ngọc Lung chớp mắt, lộ ra vẻ mặt tò mò vui vẻ, tay vẫn không ngừng khẽ xoa bóp vai cho Ngọc Lâm.
Một lát sau, Ngọc Lâm thản nhiên nói: "Những việc kia chỉ là việc nhỏ, lão Bạch Hầu là bầy tôi nhiều năm trong nhà ta, nên ngày thường để cho lão chút mặt mũi. Nhưng sau này ai mới là cánh tay đắc lực thực sự giúp ta giành sự nghiệp, muốn đánh trận phải dựa vào ai, trong lòng ta vẫn luôn biết rõ."
Thổ Cẩu ngẩng phắt đầu lên, thấy khuôn mặt Ngọc Lâm dịu dàng chưa từng có, ánh mắt chớp động như đang khích lệ mình, làm hắn vô cùng kích động, nghĩ thầm nương nương quả nhiên là người sáng suốt, biết rốt cuộc cũng vẫn là phải dựa vào những Yêu tướng trẻ tuổi khoẻ mạnh cường tráng chúng ta.
Hắn không kềm được bật cười hặc hặc, nhưng rồi sực nhớ ra, vội vàng che miệng lại, nhưng bộ dáng rõ ràng là rất vui mừng. Nhìn thủ hạ đắc lực cao hứng như thế, Ngọc Lâm cũng mỉm cười theo, nhưng trong đáy mắt vẫn vô cùng hờ hững.
※※※
Phía một thư phòng nhỏ mé đông nam Ma Hổ Giản, Thạch Đầu đang tập trung đọc sách, từng câu từng chữ, dưới ánh nến mờ nhạt, say mê đến mức không nghe thấy cửa ra vào có động tĩnh khác thường.
"Két..." một tiếng, cửa phòng rung rung mở ra, gió lạnh run người thổi vào, tràn khắp thư phòng.
Dưới ánh nến, Thẩm Thạch sắc mặt biến ảo, có vài phần khẩn trương, lại có vài phần chờ mong.
Cái địa phương thần bí này, nơi ở của Yêu tộc mang đầy tiếng xấu trong truyền thuyết, không biết có viết về lịch sử của Nhân tộc giống với những gì mình đã biết hay không?
Hay là vẫn có những bí mật nào đó bị Nhân tộc giấu diếm, chỉ có bên ngoài thế giới của Nhân tộc mới có lưu truyền lại?
Hắn chăm chú đến mức không biết sau lưng mình, có một bàn tay từ trong bóng tối thò ra, lặng lẽ vỗ lên lưng hắn.
Lão Bạch Hầu đi tới, mắt hầu chuyển động, nhìn trong sơn cốc ngổn ngang bao nhiêu là Yêu Tộc lộn xộn nằm trên mặt đất ngủ, vài nơi nghe thấy cả tiếng ngáy. Có lẽ bởi vì tuổi già, nên lão đi khá chậm, trên khuôn mặt hờ hững lẩn khuất mấy tia lo lắng âm thầm.
Đằng trước chỉ có duy nhất một gian phòng lớn có ánh sáng, hiển nhiên là nơi ở của Thiên Thanh Xà Yêu nhất tộc chi chủ Ngọc Lâm, lão Bạch hầu đi về phía đó, lúc cách cửa phòng sáu bảy trượng, bỗng nhiên hai mắt đảo qua bên cạnh, thấy xa xa bên đường có một người đứng dưới gốc cây, bị bóng cây che khuất nên trông có chút u ám, nhìn kỹ lại là Huyễn Hồ nhất tộc Huyễn Hồ, nét mặt lão ta kỳ quái, âm tình bất định, đang từ xa đứng nhìn trạch viện nơi ở của Ngọc Lâm .
Lão Bạch Hầu nhíu mày, rồi cười vui vẻ, vẫy tay với Huyễn Hồ: "Hồ huynh, sao huynh lại ở chỗ này?"
Huyễn Hồ giật mình, quay đầu nhìn lại, nhận ra là lão Bạch Hầu mới thở phào, cười gượng một tiếng rồi nói: "Cảnh ban đêm không tệ, ta tùy tiện đi ra chơi thôi." lão ngẩng đầu nhìn trăng sáng treo cao trên bầu trời đêm , nói tiếp: "Ngươi cũng biết, Hồ Yêu nhất tộc chúng ta với Lang Yêu nhất tộc từ trước đến nay đều ưa thích trăng sáng ban đêm."
Lão Bạch Hầu nhìn lão, hặc hặc cười, nói: "Ta đi gặp Ngọc Lâm nương nương, Hồ huynh có đi cùng không?"
Huyễn Hồ lắc đầu, nói: "Khuya rồi, ta không quấy rầy nương nương. Hầu huynh cứ tuỳ tiện."
Lão Bạch Hầu khẽ gật đầu, không nói gì nữa, tiếp tục đi thẳng về phía phòng lớn. Huyễn Hồ ở sau lưng nhìn chằm chằm theo lão Hầu yêu, mắt không chớp cho đến khi lão Bạch Hầu đi vào trong phòng. Huyễn Hồ thở dài một hơi, vẻ khẩn trương trên mặt dần biến mất, thay vào bằng vẻ mặt bất đắc dĩ và cay đắng.
Lão ngẩng đầu nhìn trời, chăm chú nhìn trăng sáng, trầm mặc một hồi, không nói một lời quay đầu rời đi, không hề nhìn lại.
※※※
Vì đã vào đêm, trong phòng Ngọc Lâm thắp không ít nến, còn sáng hơn hồi chiều lúc Thạch Đầu tới đây một chút. Lúc lão Bạch Hầu vượt qua Thanh Xà Vệ đi vào, tuy lớn tuổi mắt đã yếu đi nhiều, nhưng vẫn dễ dàng nhìn rõ bên trong căn phòng.
Ngọc Lâm nương nương vẫn thần sắc trong trẻo lạnh lùng, với bộ dáng lười biếng, dựa vào lưng ghế lớn hình đầu hổ, ánh sáng nhạt kì dị trong đôi mắt rắn lưu chuyển lập loè, không biết trong lòng đang nghĩ gì. Bên cạnh ghế ngồi, Yêu Tướng Thổ Cầu cúi đầu trang nghiêm, thành thành thật thật đứng đó. Trừ điểm đó ra, trong phòng so với lúc hoàng hôn còn có thêm một người, thân người đuôi rắn, dung mạo giông giống Ngọc Lâm, là muội muội của Ngọc Lâm, Ngọc Lung, đứng sau lưng tỷ tỷ, khoé môi nhếch lên tươi cười, tay đang xoa bóp nhè nhẹ bả vai Ngọc Lâm, thỉnh thoảng thấp giọng nói với Ngọc Lâm mấy câu.
Nghe thấy tiếng bước chân, hai người ngẩng lên nhìn, Ngọc Lâm với khẽ gật đầu lão Bạch Hầu, Ngọc Lung cười với lão, nét mặt rất thân tình. Thổ Cẩu khẽ nhếch mép, mặt không chút thay đổi quay đầu đi, rõ ràng không ưa lão khỉ già đến ra trận giết địch một chút cũng không làm được.
Lão Bạch Hầu nhìn thấy hết, nhưng chẳng buồn bận tâm, đi qua thi lễ với Ngọc Lâm, nói: "Nương nương, ngươi gọi ta đến có chuyện gì sao?"
Ngọc Lâm nhẹ gật đầu, nói: "Hồi chiều Thạch Đầu có bẩm, bảo rằng đã cho người lục soát cẩn thận Ma Hổ Giản, Xích Hổ nhất mạch phần lớn đã giết hết rồi, chỉ còn tên nhóc con của Đồ Hằng là không tìm thấy có phải không?"
Lão Bạch Hầu đáp: "Đúng vậy, thuộc hạ đã tìm kiếm kỹ càng mấy lần, xác thực như thế."
Ngọc Lâm khẽ nhíu mày: "Trước khi chiến sự chưa xảy ra, ngươi từng âm thầm điều tra kỹ Xích Hổ nhất mạch, có nói Hổ Yêu không có ai đáng sợ, chỉ có Đồ Nha tiểu yêu tính ưa đọc sách, tư chất bất phàm, là không thể khinh thường."
Lão Bạch Hầu thở dài: "Đúng vậy..."
Lời còn chưa dứt, Thổ Cẩu đứng bên cạnh cười nhạo một tiếng, vẻ mặt rất không cho là đúng, cười nhạt nói: "Một tiểu yêu mười tuổi, ra trận giết không được, giết yêu không xong, suốt ngày chỉ u mê xem mớ sách vô dụng, đáng phải sợ hay sao?"
Lão Bạch Hầu liếc cái mặt chó ngang ngược càn rỡ của Thổ Cẩu một cái, thấy hắn đầy vẻ kiệt ngạo tự tin, thì im lặng một lúc, nhếch miệng cười: "Thổ Cẩu Tướng Quân kiến thức rộng rãi, nói rất có lí."
Thổ Cẩu vui vẻ, cười hắc hắc hai tiếng, thấy lão Bạch Hầu thuận mắt hơn không ít.
Ngọc Lâm mắt rắn chuyển động, nhíu mày nhìn lão Bạch Hầu, Ngọc Lung bên cạnh lấy tay che miệng cười hì hì. Lão Bạch Hầu nhún vai, cười với Thổ Cầu, đưa tay lên gãi đầu, bước đến bên Ngọc Lâm đứng.
Ngọc Lâm khẽ lắc đầu, gương mặt trước nay luôn lạnh lùng xẹt qua một tia bất đắc dĩ, nhưng Ngọc Lâm thu hồi tâm tình rất nhanh, nói với lão Bạch Hầu: "Mặc kệ như thế nào, Đồ Nha này luôn là di hoạn, dù nó sau này có nên chuyện gì hay không, g**t ch*t vẫn là tốt nhất."
Thổ Cẩu lầm bầm một câu, rồi lớn tiếng nói: "Nương nương sáng suốt!"
Lão Bạch Hầu và Ngọc Lâm không để ý đến hắn, lão Bạch Hầu trầm ngâm: "Trận chiến hôm nay qua đi, Xích Hổ nhất mạch đã bị diệt, cường địch khu vực bờ nam sông Hắc Thuỷ cuối cùng cũng đã diệt trừ, chỉ còn mấy bộ tộc nhỏ sống lay lắt, không đáng để lo. Đồ Nha tiểu yêu nếu muốn chạy trốn, đến những bộ tộc nhỏ bờ nam sông Hắc Thuỷ là tự tìm đường chết, cho nên có lẽ sẽ chạy tới bờ bắc." lão cười khẩy một tiếng: "Hắc Phượng nhất tộc chiếm giữ bờ bắc nhiều năm nay, luôn tự cho mình là vương giả của Hắc Ngục Sơn, đối với sự khuếch trương của Thanh Xà nhất tộc chúng ta chắc chắn đã sớm không vừa mắt, nhiều khả năng sẽ thu nhận tên yêu này, thậm chí nói không chừng sẽ lấy đó làm cớ, nhúng tay vào chiến sự bờ nam, cản trở sự mở rộng của chúng ta lên hướng bắc."
Lão hơi dừng một chút, lại nói: "Cho dù Hắc Phượng không chứa chấp Đồ Nha, nhưng đường để Hắc Ngục Sơn thông ra ngoại giới cũng chỉ có con đường phía sau Phượng Minh Thành, Đồ Nha muốn trốn khỏi đuổi giết, thì đó cũng chính là thông đạo duy nhất để rời khỏi nơi đây."
Ngọc Lâm chậm rãi gật đầu, đôi mắt rắn lạnh như băng xẹt qua một tia hàn quang lạnh lùng, giống như bị lời nói của lão Bạch Hầu về cái thông đạo thông ra ngoại giới kia làm kích động tâm tư, sau một lúc lâu mới lãnh đạm lên tiếng: "Trận chiến với Hắc Phượng là khó tránh khỏi, những năm gần đây bọn chúng ỷ vào địa lợi, bóc lột chúng ta không biết bao nhiêu, khoản nợ này trước sau gì cũng phải tính sổ một phen."
Lão Bạch Hầu nhìn sang bên kia, vừa hay Thổ Cẩu cũng quay sang nhìn lão, hai người đối mặt một lúc, rồi đều dời ánh mắt đi, nhưng trong lòng đều hiểu vì sao vị đang ngồi kia lại có phản ứng mạnh mẽ như vậy.
Từ trước khi Ngọc Lâm còn chưa quật khởi, Thanh Xà nhất tộc vẫn luôn được coi là một bộ tộc rất có thực lực ở Hắc Ngục Sơn, nhưng bao nhiêu năm qua vẫn luôn bị bộ tộc Hắc Phượng áp chế, ngoài việc thực lực của bổn tộc thua kém, thì nguyên nhân chính là do Hắc Phượng Yêu tộc nắm giữ thông lộ duy nhất từ Hắc Ngục Sơn thông ra ngoại giới.
Sau đó Ngọc Lâm nói thêm với lão Bạch Hầu mấy câu rồi cho lão rời đi, lúc gần đi còn dặn dò lão Bạch Hầu, bảo lão lưu ý dư nghiệt Xích Hổ nhất tộc, rà soát tìm kiếm, quyết không để lại hậu hoạn. Lão Bạch Hầu vâng lời rời đi. Thổ Cẩu nhìn theo lão Bạch Hầu li khai, trên mặt xẹt qua một tia kinh ngạc, quay đầu nhìn Ngọc Lâm, hỏi:
"Nương nương, người gọi lão Bạch Hầu, không phải là định thương nghị đại sự với lão sao, sao cuối cùng lại không nói?"
Ngọc Lâm nhìn Thổ Cẩu, đôi mắt rắn trong vắt lạnh lùng.
Thổ Cẩu bừng tỉnh, rụt đầu lại, ngoan ngoãn khoanh tay mà đứng: "Nương nương bớt giận, ta thấy vì thường ngày người có vẻ nể trọng lão Bạch Hầu, có đại sự gì cũng đều thương lượng với lão ta, nên hơi thấy kỳ thôi."
Ngọc Lâm nhướng mày, mặt nửa cười nửa không, ngón tay nhỏ nhắn như bạch ngọc khẽ gõ nhẹ lên ghế. Ngọc Lung chớp mắt, lộ ra vẻ mặt tò mò vui vẻ, tay vẫn không ngừng khẽ xoa bóp vai cho Ngọc Lâm.
Một lát sau, Ngọc Lâm thản nhiên nói: "Những việc kia chỉ là việc nhỏ, lão Bạch Hầu là bầy tôi nhiều năm trong nhà ta, nên ngày thường để cho lão chút mặt mũi. Nhưng sau này ai mới là cánh tay đắc lực thực sự giúp ta giành sự nghiệp, muốn đánh trận phải dựa vào ai, trong lòng ta vẫn luôn biết rõ."
Thổ Cẩu ngẩng phắt đầu lên, thấy khuôn mặt Ngọc Lâm dịu dàng chưa từng có, ánh mắt chớp động như đang khích lệ mình, làm hắn vô cùng kích động, nghĩ thầm nương nương quả nhiên là người sáng suốt, biết rốt cuộc cũng vẫn là phải dựa vào những Yêu tướng trẻ tuổi khoẻ mạnh cường tráng chúng ta.
Hắn không kềm được bật cười hặc hặc, nhưng rồi sực nhớ ra, vội vàng che miệng lại, nhưng bộ dáng rõ ràng là rất vui mừng. Nhìn thủ hạ đắc lực cao hứng như thế, Ngọc Lâm cũng mỉm cười theo, nhưng trong đáy mắt vẫn vô cùng hờ hững.
※※※
Phía một thư phòng nhỏ mé đông nam Ma Hổ Giản, Thạch Đầu đang tập trung đọc sách, từng câu từng chữ, dưới ánh nến mờ nhạt, say mê đến mức không nghe thấy cửa ra vào có động tĩnh khác thường.
"Két..." một tiếng, cửa phòng rung rung mở ra, gió lạnh run người thổi vào, tràn khắp thư phòng.
Dưới ánh nến, Thẩm Thạch sắc mặt biến ảo, có vài phần khẩn trương, lại có vài phần chờ mong.
Cái địa phương thần bí này, nơi ở của Yêu tộc mang đầy tiếng xấu trong truyền thuyết, không biết có viết về lịch sử của Nhân tộc giống với những gì mình đã biết hay không?
Hay là vẫn có những bí mật nào đó bị Nhân tộc giấu diếm, chỉ có bên ngoài thế giới của Nhân tộc mới có lưu truyền lại?
Hắn chăm chú đến mức không biết sau lưng mình, có một bàn tay từ trong bóng tối thò ra, lặng lẽ vỗ lên lưng hắn.
Lục Tiên
Tác giả: Tiêu Đỉnh
437 chương | 1,033 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tự
Chương Quyển 1 - 2: Giám quả
Chương Quyển 1 - 3: Thiếu niên
Chương Quyển 1 - 4: Mổ lợn
Chương Quyển 1 - 5: Ám toán
Chương Quyển 1 - 6: Khổ tâm
Chương Quyển 1 - 7: Điều kiện
Chương Quyển 1 - 8: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 9: Mười ngày
Chương Quyển 1 - 10: Đi xa
Chương Quyển 1 - 11: Truyền tống trận
Chương Quyển 1 - 12: Kiến cắn
Chương Quyển 1 - 13: Hỏa cầu
Chương Quyển 1 - 14: Nam Bảo Phường
Chương Quyển 1 - 15: Hoa Hướng Dương
Chương Quyển 1 - 16: Cái bình nhỏ
Chương Quyển 1 - 17: Quyển trục
Chương Quyển 1 - 18: Bái Tiên Nham
Chương Quyển 1 - 19: Thềm đá
Chương Quyển 1 - 20: Ngoài ý muốn
Chương Quyển 1 - 21: Gặp mặt lần đầu
Chương Quyển 1 - 22: Vòng tròn
Chương Quyển 1 - 23: Cam gia
Chương Quyển 1 - 24: Mạch nước ngầm
Chương Quyển 1 - 25: Trên đường
Chương Quyển 1 - 26: Thanh Ngư
Chương Quyển 1 - 27: Cãi vã
Chương Quyển 1 - 28: Quy củ
Chương Quyển 1 - 29: Thạch thất
Chương Quyển 1 - 30: Tình người
Chương Quyển 1 - 31: Thanh Ngư tụ tập
Chương Quyển 1 - 32: Thần Tinh Điện
Chương Quyển 1 - 33: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 34: Cắn trả
Chương Quyển 1 - 35: Cậu nhỏ
Chương Quyển 1 - 36: Nhiệm vụ
Chương Quyển 1 - 37: Hồng Bạng thôn
Chương Quyển 1 - 38: Đồ tể
Chương Quyển 1 - 39: Bóc vỏ tôm
Chương Quyển 1 - 40: Hải Tinh
Chương Quyển 1 - 41: Cầu tình
Chương Quyển 1 - 42: Dị trạng
Chương Quyển 1 - 43: Thế đạo
Chương Quyển 1 - 44: Ước định
Chương Quyển 1 - 45: Thỉnh giáo
Chương Quyển 1 - 46: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 47: Bí pháp
Chương Quyển 1 - 48: Không phù hợp
Chương Quyển 1 - 49: Yên lặng
Chương Quyển 1 - 50: Mưa gió
Chương Quyển 1 - 51: Sóng lớn
Chương Quyển 1 - 52: Huyệt động
Chương Quyển 1 - 53: Tìm kiếm
Chương Quyển 1 - 54: Vi quang
Chương Quyển 1 - 55: Tuyệt địa (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Tuyệt địa (hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Tìm kiếm (thượng)
Chương Quyển 1 - 58: Tìm kiếm (hạ)
Chương Quyển 1 - 59: Bơi lội
Chương Quyển 1 - 60: Trách tội
Chương Quyển 1 - 61: May mắn
Chương Quyển 1 - 62: Được cứu
Chương Quyển 1 - 63: Thiên tài
Chương Quyển 1 - 64: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 65: Ngũ Hành điện
Chương Quyển 1 - 66: Hải Thần
Chương Quyển 1 - 67: Bình cảnh
Chương Quyển 1 - 68: Bí mật
Chương Quyển 1 - 69: Nói dối
Chương Quyển 1 - 70: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 71: Bảng đỏ
Chương Quyển 1 - 72: Thù cũ
Chương Quyển 1 - 73: Yêu đảo
Chương Quyển 1 - 74: Thủy tiễn
Chương Quyển 1 - 75: Thu hoạch
Chương Quyển 1 - 76: Quấy rầy
Chương Quyển 1 - 77: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 1 - 78: Giao dịch
Chương Quyển 1 - 79: Đánh cược
Chương Quyển 1 - 80: Cùng đi
Chương Quyển 1 - 81: Nịnh bợ
Chương Quyển 1 - 82: Vận khí
Chương Quyển 1 - 83: Chờ đợi
Chương Quyển 1 - 84: Thù lao
Chương Quyển 1 - 85: Tế thần
Chương Quyển 1 - 86: Xuất sư bất lợi
Chương Quyển 1 - 87: Phong ba
Chương Quyển 1 - 88: Quy củ mới
Chương Quyển 1 - 89: Ánh mắt
Chương Quyển 1 - 90: Dị thường
Chương Quyển 1 - 91: Chết người
Chương Quyển 1 - 92: Nhắc nhở
Chương Quyển 1 - 93: Thuật pháp mới
Chương Quyển 1 - 94: Thiếu nợ
Chương Quyển 1 - 95: Áp lực
Chương Quyển 1 - 96: Bốn năm
Chương Quyển 1 - 97: Tuổi mười sáu
Chương Quyển 1 - 98: Ý động
Chương Quyển 1 - 99: Quỷ Ảnh Sơn Miêu
Chương Quyển 1 - 100: Thiết Mộc Cự Viên
Chương Quyển 1 - 101: Chế phù
Chương Quyển 1 - 102: Tiền đồ
Chương Quyển 1 - 103: Nguy cơ
Chương Quyển 1 - 104: Bằng hữu
Chương Quyển 1 - 105: Âm linh
Chương Quyển 1 - 106: Yêu động
Chương Quyển 1 - 107: Dị vật
Chương Quyển 1 - 108: Nửa người
Chương Quyển 1 - 109: Nửa quỷ
Chương Quyển 1 - 110: Đáng kinh tởm
Chương Quyển 1 - 111: Lựa chọn
Chương Quyển 1 - 112: Kim thai pháp trận
Chương Quyển 1 - 113: Tiểu Hắc Trư
Chương Quyển 1 - 114: Thiên Thanh Xà Yêu
Chương Quyển 1 - 115: Thanh Xà và Xích Hổ
Chương Quyển 1 - 116: Diệt tộc
Chương Quyển 1 - 117: Ngọc Lâm
Chương Quyển 1 - 118: Thư phòng
Chương Quyển 1 - 119: Nhân tộc trát ký
Chương Quyển 1 - 120: Ngôn từ nhân tâm
Chương Quyển 1 - 121: Huyết hải thâm cừu
Chương Quyển 1 - 122: Lão Hầu thích rượu
Chương Quyển 1 - 123: Nhân Yêu đại chiến
Chương Quyển 1 - 124: Bảy đại nghịch tặc
Chương Quyển 1 - 125: Cổ khúc ngày xưa
Chương Quyển 1 - 126: Quỷ vu
Chương Quyển 1 - 127: Át chủ bài
Chương Quyển 1 - 128: Viên châu hắc ám
Chương Quyển 1 - 129: Tấm da thú
Chương Quyển 1 - 130: Vu pháp
Chương Quyển 1 - 131: Quyết chiến
Chương Quyển 1 - 132: Khiêu khích trước trận
Chương Quyển 1 - 133: Cuộc chiến giữa Cẩu và Hùng
Chương Quyển 1 - 134: Hung Lang khát máu
Chương Quyển 1 - 135: Đấu liền hai trận
Chương Quyển 1 - 136: Đêm khuya
Chương Quyển 1 - 137: Số mệnh
Chương Quyển 1 - 138: Ngũ đại Thiên Yêu
Chương Quyển 1 - 139: Yêu tộc thần bí
Chương Quyển 1 - 140: Máu màu xanh lục
Chương Quyển 1 - 141: Tập kích bất ngờ
Chương Quyển 1 - 142: A Hổ
Chương Quyển 1 - 143: Cường giả
Chương Quyển 1 - 144: Tiểu lâu
Chương Quyển 1 - 145: Mật thất
Chương Quyển 1 - 146: Quyển sách bí mật
Chương Quyển 1 - 147: Ước hẹn năm ngày
Chương Quyển 1 - 148: Ngọc Lậu
Chương Quyển 1 - 149: Mưu tính
Chương Quyển 1 - 150: Mở sách
Chương Quyển 1 - 151: Thiên Minh Chú
Chương Quyển 1 - 152: Nghi hoặc
Chương Quyển 1 - 153: Lão Hầu gian xảo
Chương Quyển 1 - 154: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 155: Báo thù
Chương Quyển 1 - 156: Chạy thục mạng
Chương Quyển 1 - 157: Tuyệt lộ
Chương Quyển 1 - 158: Tiểu Trư gãi ngứa
Chương Quyển 1 - 159: "Trư" châu
Chương Quyển 1 - 160: Dốc núi
Chương Quyển 1 - 161: Thiết Tích
Chương Quyển 1 - 162: Cái bẫy
Chương Quyển 1 - 163: Quên đi
Chương Quyển 1 - 164: Sự thật
Chương Quyển 1 - 165: Thân phận
Chương Quyển 1 - 166: Truy vấn
Chương Quyển 1 - 167: Tuyệt vọng
Chương Quyển 1 - 168: Chặt tay
Chương Quyển 1 - 169: Sinh tử
Chương Quyển 1 - 170: Say Hoa Điêu
Chương Quyển 2 - 171: Tiếng đập cửa
Chương Quyển 2 - 172: Tai ương bất ngờ
Chương Quyển 2 - 173: Trận bàn
Chương Quyển 2 - 174: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 2 - 175: Lạnh lẽo
Chương Quyển 2 - 176: Nhân sinh
Chương Quyển 2 - 177: Nhân tình
Chương Quyển 2 - 178: Độc chiếm
Chương Quyển 2 - 179: Có hay không sát ý
Chương Quyển 2 - 180: Thân cận
Chương Quyển 2 - 181: Ấm áp
Chương Quyển 2 - 182: Rực rỡ
Chương Quyển 2 - 183: Nguyện vọng
Chương Quyển 2 - 184: Mất con
Chương Quyển 2 - 185: Nhân quỷ
Chương Quyển 2 - 186: Quý trọng
Chương Quyển 2 - 187: Tạp âm
Chương Quyển 2 - 188: Mua rượu
Chương Quyển 2 - 189: Thanh xà
Chương Quyển 2 - 190: Thần tiên lầu
Chương Quyển 2 - 191: Dạ sắc
Chương Quyển 2 - 192: Cái tát
Chương Quyển 2 - 193: Văn võ không đồng đều
Chương Quyển 2 - 194: Tuổi trẻ, chính nghĩa
Chương Quyển 2 - 195: Lai lịch
Chương Quyển 2 - 196: Hồng lưu
Chương Quyển 2 - 197: Hồi chuyển
Chương Quyển 2 - 198: Thẳng thắn
Chương Quyển 2 - 199: Ước hẹn sau hoàng hôn
Chương Quyển 2 - 200: Lễ trọng, tình ý nhẹ
Chương Quyển 2 - 201: Ba người lúc nửa đêm
Chương Quyển 2 - 202: Khước thị cố nhân lai
Chương Quyển 2 - 203: Người bái sơn, mang tin tức đến
Chương Quyển 2 - 204: Lặng lẽ đi hiểm địa
Chương Quyển 2 - 205: Dấu tích xưa của bạn cũ
Chương Quyển 2 - 206: Chính khí xung thiên
Chương Quyển 2 - 207: Vị y nộ huy quyền
Chương Quyển 2 - 208: Tiễn người "tốt tính"
Chương Quyển 2 - 209: Quy củ
Chương Quyển 2 - 210: Hô hấp
Chương Quyển 2 - 211: Hấp huyết nhưỡng
Chương Quyển 2 - 212: Tiểu sơn cốc
Chương Quyển 2 - 213: Huyết sài bức (Dơi mặt quỷ)
Chương Quyển 2 - 214: Hồng Phật chi
Chương Quyển 2 - 215: Mĩm cười
Chương Quyển 2 - 216: Liên lụy
Chương Quyển 2 - 217: Đố kỵ
Chương Quyển 2 - 218: Thực phu
Chương Quyển 2 - 219: Quáng tinh
Chương Quyển 2 - 220: Linh quả yêu thú
Chương Quyển 2 - 221: Khởi khứ
Chương Quyển 2 - 222: Vĩ hành
Chương Quyển 2 - 223: Mị ảnh
Chương Quyển 2 - 224: Cảnh báo
Chương Quyển 2 - 225: Vây công
Chương Quyển 2 - 226: Cánh hoa
Chương Quyển 2 - 227: Bạo đan
Chương Quyển 2 - 228: Huyết hạt
Chương Quyển 2 - 229: Sụp đổ
Chương Quyển 2 - 230: Huyết nhục
Chương Quyển 2 - 231: Trứng đen
Chương Quyển 2 - 232: Tiểu hạt đích nhân sinh
Chương Quyển 2 - 233: Tiếng lòng
Chương Quyển 2 - 234: Thiện ác
Chương Quyển 2 - 235: Doanh địa
Chương Quyển 2 - 236: Dị thái
Chương Quyển 2 - 237: Nét chữ
Chương Quyển 2 - 238: Nhị tiên
Chương Quyển 2 - 239: Trở về
Chương Quyển 2 - 240: Vận khí
Chương Quyển 2 - 241: Thạch môn
Chương Quyển 2 - 242: Năm thứ hạng đầu
Chương Quyển 2 - 243: Huynh muội
Chương Quyển 2 - 244: Công bằng
Chương Quyển 2 - 245: Chọn bảo
Chương Quyển 2 - 246: Phục lai
Chương Quyển 2 - 247: Dị biến
Chương Quyển 2 - 248: Giao tình ngày xưa
Chương Quyển 2 - 249: Trọng thưởng
Chương Quyển 2 - 250: Tụ thiểu ly đa
Chương Quyển 2 - 251: Ngắm biển
Chương Quyển 2 - 252: Lựa chọn
Chương Quyển 2 - 253: Tạm biệt
Chương Quyển 2 - 254: Cảnh vật đan xen trong một ngày nào đó
Chương Quyển 2 - 255: Ly biệt
Chương Quyển 2 - 256: Cuối hẻm
Chương Quyển 2 - 257: Cố kỵ
Chương Quyển 2 - 258: Đông tây chia cách
Chương Quyển 3 - 259: Mỗi người mỗi ngả
Chương Quyển 3 - 260: Phong tuyết dạ hành (1)
Chương Quyển 3 - 261: Phong tuyết dạ hành (2)
Chương Quyển 3 - 262: Phong tuyết dạ hành (3)
Chương Quyển 3 - 263: Bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 264: Phi tuyết bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 265: Con mồi
Chương Quyển 3 - 266: Gió lạnh nổi lên
Chương Quyển 3 - 267: Lanh lợi
Chương Quyển 3 - 268: Hồ Ly chóng mặt
Chương Quyển 3 - 269: Tìm người
Chương Quyển 3 - 270: Mầm tai vạ
Chương Quyển 3 - 271: Cạo lông hồ ly
Chương Quyển 3 - 272: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 273: Hồ ly làm việc
Chương Quyển 3 - 274: Uy lực của thuật pháp
Chương Quyển 3 - 275: Triệu hoán
Chương Quyển 3 - 276: Trở lại cung điện dưới mặt đất
Chương Quyển 3 - 277: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 278: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 279: Cấm chú
Chương Quyển 3 - 280: Đáp lại
Chương Quyển 3 - 281: Những người trên Kim Hồng Sơn
Chương Quyển 3 - 282: Đệ tử lắm tiền
Chương Quyển 3 - 283: Âm hồn tinh
Chương Quyển 3 - 284: Rời đi
Chương Quyển 3 - 285: Dê béo
Chương Quyển 3 - 286: Hoài niệm và uống rượu
Chương Quyển 3 - 287: Cố nhân trên tường thành
Chương Quyển 3 - 288: Thiếu nữ thét lên
Chương Quyển 3 - 289: Bắt cóc
Chương Quyển 3 - 290: Truy tung
Chương Quyển 3 - 291: Bà lão hiền hòa
Chương Quyển 3 - 292: Mũi kiếm độc xà
Chương Quyển 3 - 293: Chờ đợi
Chương Quyển 3 - 294: Người đến vào đêm khuya
Chương Quyển 3 - 295: Chân tình thiếu nữ
Chương Quyển 3 - 296: Tình ý của nam nhân
Chương Quyển 3 - 297: Nhân tính
Chương Quyển 3 - 298: Người nhà
Chương Quyển 3 - 299: Hành tung
Chương Quyển 3 - 300: Tiểu quỷ
Chương Quyển 3 - 301: Hoàng Lân Sơn
Chương Quyển 3 - 302: Thiếu nữ bị thương
Chương Quyển 3 - 303: Chết không nhắm mắt
Chương Quyển 3 - 304: Hang hổ
Chương Quyển 3 - 305: Thống khổ
Chương Quyển 3 - 306: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 307: Vũng máu
Chương Quyển 3 - 308: Hồ ly cùng kẻ che mặt
Chương Quyển 3 - 309: Tiểu quỷ kết luận
Chương Quyển 3 - 310: Trước khi sóng gió
Chương Quyển 3 - 311: Sát ý
Chương Quyển 3 - 312: Vòng vèo
Chương Quyển 3 - 313: Cố hương
Chương Quyển 3 - 314: Huyết mạch chí thân
Chương Quyển 3 - 315: Tru tâm
Chương Quyển 3 - 316: Yêu thích
Chương Quyển 3 - 317: Gặp lại cố nhân
Chương Quyển 3 - 318: Mưa đêm
Chương Quyển 3 - 319: Hận ý
Chương Quyển 3 - 320: Giám chân kính
Chương Quyển 3 - 321: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 3 - 322: Thùng xe trong mưa
Chương Quyển 3 - 323: Đi về phía Nam
Chương Quyển 3 - 324: Đường mã đề
Chương Quyển 3 - 325: Tâm ý
Chương Quyển 3 - 326: Ngu ngốc
Chương Quyển 3 - 327: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động
Chương Quyển 3 - 328: Tâm nguyện
Chương Quyển 3 - 329: Tử vong chi lộ
Chương Quyển 3 - 330: Như có điều mất mát
Chương Quyển 3 - 331: Ràng buộc
Chương Quyển 3 - 332: Ôm cây đợi đá
Chương Quyển 3 - 333: Lời nói gió bay
Chương Quyển 3 - 334: Vạch trần
Chương Quyển 3 - 335: Sự hoà thuận
Chương Quyển 3 - 336: Bỏ mạng
Chương Quyển 3 - 337: Vào rừng
Chương Quyển 3 - 338: Huyết thực
Chương Quyển 3 - 339: Đi theo
Chương Quyển 3 - 340: Bộ tộc xà yêu
Chương Quyển 3 - 341: Lối rẽ
Chương Quyển 3 - 342: Khối đá màu trắng
Chương Quyển 3 - 343: Con đường bằng đá
Chương Quyển 3 - 344: Tình hình nghi ngờ
Chương Quyển 3 - 345: Đá tạc
Chương Quyển 3 - 346: Vũ Khư
Chương Quyển 3 - 347: Đi theo ta
Chương Quyển 3 - 348: Trái tim cự nhân
Chương Quyển 3 - 349: Nhật Quang Đài
Chương Quyển 3 - 350: Bằng hữu
Chương Quyển 3 - 351: Đực hay cái
Chương Quyển 3 - 352: Yêu thú tỉnh lại
Chương Quyển 3 - 353: Hồ ly vào rừng
Chương Quyển 3 - 354: Đi về hướng Tây
Chương Quyển 3 - 355: Hy vọng
Chương Quyển 3 - 356: Đập tan lịch sử từ trước đến nay
Chương Quyển 3 - 357: Lựa chọn
Chương Quyển 3 - 358: Trời mưa
Chương Quyển 3 - 359: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 360: Quyết đấu
Chương Quyển 3 - 361: Hỏi dò
Chương Quyển 3 - 362: Khẩn cầu
Chương Quyển 3 - 363: Lấy thóc trong lửa
Chương Quyển 3 - 364: Giết
Chương Quyển 3 - 365: Thanh Tiên Đan
Chương Quyển 3 - 366: Kịch độc
Chương Quyển 3 - 367: Chữ "yêu"
Chương Quyển 3 - 368: Mạng người đáng giá bao nhiêu?
Chương Quyển 3 - 369: Một cái giá lớn
Chương Quyển 3 - 370: Quyết định
Chương Quyển 3 - 371: Vận mệnh cùng chí nguyện to lớn
Chương Quyển 3 - 372: Kế hoạnh lớn
Chương Quyển 3 - 373: Trước cơn bão
Chương Quyển 3 - 374: Ngày đó
Chương Quyển 3 - 375: Tuyệt cảnh
Chương Quyển 3 - 376: Diệt tộc
Chương Quyển 3 - 377: Chặn đứng lời nguyền
Chương Quyển 3 - 378: Ma quỷ hoành hành
Chương Quyển 3 - 379: Kế sách
Chương Quyển 3 - 380: Người canh cửa
Chương Quyển 3 - 381: Mộng tưởng
Chương Quyển 3 - 382: Con đường đẫm máu
Chương Quyển 3 - 383: Con sâu cái kiến
Chương Quyển 3 - 384: Tung tích Tiểu Hắc
Chương Quyển 3 - 385: Thăm dò
Chương Quyển 3 - 386: Bình Yêu Thành
Chương Quyển 3 - 387: Ra khỏi thành
Chương Quyển 3 - 388: Tất cả sự tình
Chương Quyển 3 - 389: Thân ảnh
Chương Quyển 3 - 390: Tạm biệt
Chương Quyển 3 - 391: Nhân tâm thú vị
Chương Quyển 3 - 392: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 393: Ác chiến
Chương Quyển 3 - 394: Trở lại chốn cũ
Chương Quyển 3 - 395: Long mạch
Chương Quyển 3 - 396: Phá trận
Chương Quyển 3 - 397: Cổ yêu ngữ
Chương Quyển 3 - 398: Mật thất long mạch
Chương Quyển 3 - 399: Hài cốt
Chương Quyển 3 - 400: Cổ Linh
Chương Quyển 3 - 401: Tử tôn
Chương Quyển 3 - 402: Bàn Cổ
Chương Quyển 3 - 403: Tự do
Chương Quyển 3 - 404: Chốn cũ của tộc Thanh Xà
Chương Quyển 3 - 405: Không sai
Chương Quyển 3 - 406: Đại cục
Chương Quyển 3 - 407: Đúng sai
Chương Quyển 3 - 408: Con đường từng người
Chương Quyển 3 - 409: Rời đi
Chương Quyển 3 - 410: Thù hận
Chương Quyển 3 - 411: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 412: Nhân sinh
Chương Quyển 3 - 413: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 414: An bài
Chương Quyển 3 - 415: Khai thiên tích địa
Chương Quyển 3 - 416: Giao thoa
Chương Quyển 3 - 417: Phong ba
Chương Quyển 3 - 418: Lời thề
Chương Quyển 3 - 419: Chuyện trọng yếu
Chương Quyển 3 - 420: Xuống đất
Chương Quyển 3 - 421: Cường địch
Chương Quyển 3 - 422: Nắm trảo
Chương Quyển 3 - 423: Dũng khí
Chương Quyển 3 - 424: Không cần để ý
Chương Quyển 3 - 425: Hài cốt quen thuộc
Chương Quyển 3 - 426: Đồng cảm
Chương Quyển 3 - 427: Gặp lại
Chương Quyển 3 - 428: Nghi vấn
Chương Quyển 3 - 429: Long Trư
Chương Quyển 3 - 430: Gặp lại Xuân Nê
Chương Quyển 3 - 431: Tâm tế đàn
Chương Quyển 3 - 432: Vòng xoáy
Chương Quyển 3 - 433: Giới Thần triệu hoán
Chương Quyển 3 - 434: Trảm tâm
Chương Quyển 3 - 435: Phóng kiếm đại giới
Chương Quyển 3 - 436: Tận thế
Chương Quyển 3 - 437: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp