Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 10: Đi xa
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~18 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Là ngươi…” Khóe mắt Thẩm Thạch không nhịn được liếc về phía sau lưng lão đánh xe, chỉ thấy trống không, không hề có một ai khác, càng không thấy bóng dáng người mà hắn đang chờ đợi đâu.
Lão đầu khô gầy hơi nhúc nhích cái cổ, khớp xương như nhiều năm chưa được hoạt động khẽ truyền ra tiếng vang, sau đó lão cất giọng khàn khàn, nói: “Đi cùng ta, Thẩm thiếu gia.”
Đồng tử Thẩm Thạch hơi co rút lại, hắn trầm mặc một lát, sau đó đáp: “Đi đâu?” Dừng một chút, hắn lại hỏi tiếp: “Đại thúc đâu rồi?”
“Đại thúc?” Lão đánh xe nhíu mày, sau đó cười quái dị, nhìn Thẩm Thạch bằng thần sắc là đã hiểu ra: “Ngươi nói là tên mổ lợn kia sao? Ha ha, xem ra quan hệ giữa ngươi và hắn không tệ. Cứ đi theo ta rồi ngươi sẽ biết.”
Thẩm Thạch im lặng, lão xa phu cũng không muốn dài dòng với hắn, quay người bước đi. Thẩm Thạch chần chừ một chút, rốt cuộc vẫn đi ra khỏi phòng, theo sau bóng lưng khô gầy của lão.
Nhà cửa chỉ có hai gian, không tính là lớn. Thẩm Thạch đi theo lão đầu rời khỏi phòng, đi ra trước cửa. Cỗ xe ngựa mà hắn đã ngồi suốt mười ngày và con ngựa gầy đều ở trong sân, còn thùng xe trên lưng ngựa không biết đã bị lão đánh xe gỡ xuống từ lúc nào, đặt ở cạnh hông nhà.
Con ngựa gầy nghe thấy tiếng bước chân thì quay đầu nhìn, thấy thân ảnh lão đánh xe thì nó lộ ra vài phần thân mật, tiến lên cọ xát cái đầu vào cánh tay lão, miệng thì không ngừng nhai nuốt thức ăn gì đó.
Lão xa phu cười cười, lấy tay vỗ vỗ lên cái đầu của con ngựa gầy, sau đó quay lại nói với Thẩm Thạch: “Thẩm thiếu gia, ngươi đi sang phòng bên kia đợi ta một chút, ta có thứ này muốn cho cậu xem.”
Thẩm Thạch nhìn theo ánh mắt của lão, chỉ thấy ở phía tây có một gian phòng, nhưng khác các phòng rộng thoáng khác là cửa sổ đều đóng chặt, nhìn như một cái buồng giam kín mít. Trong lòng Thẩm Thạch không khỏi nhảy lên một cái, hỏi: “Ngươi muốn cho ta xem cái gì?”
Lão đầu không nói thêm gì, chỉ nhìn hắn một cái thật sâu.
Thẩm Thạch cảm thấy toàn thân phát lạnh khi bị lão nhìn như thế, giống như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu xuống chân, không tự chủ được mà run lên, vô thức lùi lại một bước. Mười hai năm qua, hắn chưa từng bị người nào nhìn với ánh mắt lạnh lẽo như băng và hung tàn như thế, không giống với ánh mắt của người bình thường chút nào. Nhưng mà càng quỷ dị hơn ở chỗ, ánh mắt này khiến cho Thẩm Thạch cảm thấy quen thuộc, như đã từng thấy ở đâu đó rồi.
Sau một lát, con ngựa gầy đứng bên cạnh lão đầu như nhận ra cái gì, quay đầu nhìn Thẩm Thạch. Mà ánh mắt Thẩm Thạch khi nhìn tới con ngựa này thì trong lòng trầm xuống, chợt nhận ra hai mắt của con ngựa gầy này hoàn toàn không giống với ngựa bình thường, tròng mắt đỏ như máu, nhìn không khác gì hung thú cả.
Một màn quỷ dị và âm trần trước mắt giống như một tòa núi lớn đè nặng xuống cõi lòng Thẩm Thạch, cơ hồ khiến cho hắn nghẹt thở, không tự chủ được mà xoay người, chậm rãi tiến về phía căn phòng đóng chặt cửa kia.
Sau lưng hắn, hai mắt của lão đánh xe hơi híp lại, khóe miệng lộ ra một nụ cười âm lãnh và tàn khốc, lại đầy vui vẻ. Cùng lúc ấy, tay phải của hắn thò vào trong vạt áo, một ánh sáng lóe lên, lộ ra lưỡi đao nhỏ cong cong như trăng khuyết, vô cùng sắc bén.
Con ngựa đứng cạnh lão như bị kích động theo, cái mũi phun phì phì, đứng tại chỗ chồm lên mấy cái.
Thẩm Thạch nghe động tĩnh ở sau lưng, tuy đã bước đi mà vẫn cảm thấy áp lực, chân không ngừng túa ra mồ hôi lạnh. Một khắc này, hắn thật sự mong muốn cánh cửa kia xa tận cuối chân trời, bản thân đi mãi cũng sẽ không tới, nghĩ thì nghĩ thế, nhưng đoạn đường này đúng là quá ngắn.
Chỉ một lát, hắn đã đứng trước căn phòng có cánh cửa đóng chặt rồi.
Hắn dừng bước, chậm rãi đưa tay ra chuẩn bị đẩy cánh cửa phòng, nhưng khi bàn tay mới chìa ra được nửa đường thì đã cứng đờ lại, bởi ngay khoảnh khắc này, hắn đột nhiên nghe được một chút khí tức khác thường.
Hắn đối với loại mùi này không hề lạ lẫm.
Mấy năm qua, ở trong sân của một ngôi nhà trong hẻm nhỏ ở thành Tây Lô, Âm Châu, hắn đã thường xuyên phải tiếp xúc với loại khí tức này rồi.
Đó là mùi máu tanh.
Đúng thật sự là mùi máu tanh nồng.
Cũng chính lúc này, hắn đột nhiên nghĩ tới việc tại sao lại thấy ánh mắt của lão đánh xe quen thuộc đến thế, đó bởi vì hắn đã từng thấy qua rồi. Mấy năm liền ở trong tiểu viện tại thành Tây Lô, khi người đồ tể vung đao giết những con heo mập mạp kia, ánh mắt cũng y như thế.
Tay của hắn lập tức để xuống, trong lòng như rơi vào vực sâu không đáy, vô cùng nặng nề.
Không khí trong mảnh sân nhỏ thời khắc này như đã bị đóng băng lại, làm cho người ta hít thở không thông, chỉ có con ngựa gầy kia dường như càng lúc càng hưng phấn, hai mắt đỏ lên, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Thẩm Thạch, móng ngựa không ngừng cào cào trên mặt đất, giống như lúc nào cũng có thể lao lên vậy. Rõ ràng nó chẳng còn cái bộ dáng hiền lành ngày thường nữa mà không khác gì một con Yêu thú nơi hoang sơn.
Mà lão xa phu ở bên người nó gương mặt càng lúc càng trở nên dữ tợn, tay phải từ từ lôi ra lưỡi đao nhỏ quái dị.
Đột nhiên, đúng vào lúc tình hình ngàn cân treo sợi tóc này thì một thân ảnh cao lớn khôi ngô xuất hiện sau lưng lão, cái bóng bao trùm cả thân hình nhỏ thó của lão.
Một bàn tay rắn chắc và khỏe khắn vươn ra, bắt lấy tay phải của lão, giữ chặt không cho động đậy.
Sắc mặt của lão xa phu trầm xuống, hai mắt híp lại.
Một cỗ lực đạo từ bàn tay to lớn kia truyền tới đem cây đao này tống lại vào trong vạt áo của lão đầu. Khóe miệng lão đầu hơi nhúc nhích, trong mắt xẹt qua một tia tàn khốc, nhưng tựa hồ như đã nghĩ thấu điều gì, sau khi hít một hơi thì không có ý định phản kháng nữa.
Thân ảnh cao lớn kia chậm rãi đi tới trước người lão, đúng là người mổ lợn trước đó đã rời đi.
Lão đánh xe chậm rãi ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào gã, trong ánh mắt có mấy phần oán độc. Gã đồ tể chẳng hề sợ hãi, lạnh lùng nhìn lão, không hề có ý né tránh.
Bên cạnh lão đánh xe, con ngựa gầy ốm đã rời sự chú ý khỏi thân thể của Thẩm Thạch sau khi cảm giác thấy địch ý, giờ phút này trầm thấp hí lên một tiếng, trừng mắt về phía đồ tể một cách hung ác.
Một bàn tay của gã lật qua.
Bàn tay nhanh như tia chớp chuyển động, trước khi con ngựa kịp phản ứng đã lập tức đánh lên đầu nó. Chỉ nghe “bốp” một tiếng, cả thân hình gầy ốm của nó bị đánh bay lên trời, bay ra phía ngoài, mang theo một tiếng gào thét thê lương. Nó bay qua nửa viên, sau đó đập lên một mảng tường trắng, âm thanh nghe “bịch” một tiếng vô cùng nặng nề.
“Hí hí hí…” Vài tiếng kêu quái dị từ góc tường truyền ra, sắc mặt của lão đánh xe đại biến, mạnh mẽ tiến lên một bước.
Gã đồ tể lạnh lùng nhìn lão, không nói một lời.
Lão đánh xe nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên cười lạnh, giọng khàn khàn nói: “Coi như ngươi lợi hại.”
Dứt lời, lão cứ thế xoay người đi về phía góc tường để chăm sóc con ngựa gầy của mình.
Bầu không khí trong sân sau khi lão đánh xe rời đi rồi có vẻ thoáng đãng hơn. Lúc gã đồ tể xoay người nhìn, chỉ thấy Thẩm Thẩm cũng xoay người lại, gương mặt tái nhợt.
Gã đồ tể chậm rãi đi tới, đứng ở trước mặt hắn.
Thẩm Thạch há to miệng, lại phát hiện cổ họng mình khô cứng, mãi một lúc mới trầm thấp hô lên một tiếng: “Đại thúc…”
Đồ tể nhẹ gật đầu, dừng ở trước mắt thiếu niên này, sau một hồi trầm mặc, nói: “Sự kiện kia…”
Thẩm Thạch đột nhiên ngẩng đầu, tâm tình căng thẳng hẳn lên, nhìn chằm chằm vào gã, mắt không chớp lấy một cái.
Gã đồ tể nhìn ánh mắt chờ đợi của Thẩm Thạch thì khẽ gật đầu nói tiếp: “Sự kiện kia đã hoàn thành rồi.”
Thẩm Thạch ngây người một lát, đột nhiên thân thể mềm nhũn, lảo đảo một chút suýt té ngã, may mắn đồ tể nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy hắn. Chạm vào tay hắn, đồ tể không khỏi nhíu mày, phát hiện lòng bàn tay hắn đẫm mồ hôi, đồng thời cũng lạnh buốt như băng.
Mặc dù vậy, sau khi nghe tin tức này, Thẩm Thạch như trút được gánh nặng ngàn cân, toàn bộ người rơi vào trạng thái thoát hư. Sau khi thở phào một cái, hắn lấy lại được vẻ tươi cười của mình.
Có lẽ bị vẻ tươi cười của hắn ảnh hưởng nên gương mặt đồ tể cũng tươi lên không ít, nhẹ gật đầu, nói: “Tốt rồi, sự tình đều đã giải quyết xong, bây giờ chúng ta có thể lên đường.”
Thẩm Thạch gật đầu lia lịa.
Lúc đồ tể dẫn Thẩm Thạch rời đi thì không thấy lão đánh xe và cỗ xe ngựa của lão đi cùng nữa. Thẩm Thạch lúc bước ra khỏi cửa có quay đầu nhìn lại, tầm mắt không tự chủ được nhìn về phía căn phòng có cửa đóng chặt.
Dưới ánh nắng mặt trời tươi sáng, gian phòng kia lại cách biệt hoàn toàn, cô độc đứng đấy, giấu bóng tối vào trong.
Mùi máu tanh nhạt tới nỗi ở đây đã không còn ngửi thấy, nhưng mà đối với Thẩm Thạch thì cái khí tức đó giống như đã nhiễm lên người hắn rồi, chóp mũi mãi còn quanh quẩn cỗ huyết khí đó.
Nếu như đồ tể đại thúc không kịp trở về…
Nếu hắn thật sự mở cửa căn phòng đó…
Cái gì sẽ xảy ra với hắn đây?
Thẩm Thạch hít sâu một hơi, lắc lắc cái đầu để vứt bỏ những ý niệm kia đi, sau đó xoay người đi theo đồ tể, ra khỏi khu nhà này.
Bước lên đường lớn, tiếng người cười nói ngày một nhiều làm cho Thẩm Thạch cảm thấy như được trở về với nhân gian, hoàn toàn không giống với cái không khí chết chóc lúc trước nữa.
“Đại thúc, chúng ta đi đâu bây giờ?” Hắn hỏi đồ tể.
Đồ tể suy nghĩ một chút, nói: “Chúng ta đi về phía nam Hải Châu, tới bờ Thương Hải, theo như trước đã hứa, ta sẽ đưa cậu tới Kim Hồng Sơn, bái nhập Lăng Tiêu Tông.”
Kim Hồng Sơn, Lăng Tiêu Tông!
Thẩm Thạch nắm chặt nắm đấm, đồng hồ cát trong lòng bàn tay hắn truyền tới một cảm giác trầm ổn. Hắn nở nụ cười, nói:
“Vâng!”
Hôm nay là ngày mười lăm tháng ba, đúng vào thời điểm mùa xuân tươi đẹp nhất.
Ở trong thành Thông Hà, Lam Châu, Thẩm Thạch bắt đầu hành trình đi xa của mình.
Đường đi ở phía trước mênh mông, không giới hạn, giờ phút này nhìn lại, dường như cảnh sắc qua mỗi bước chân đều xinh đẹp đến tuyệt vời.
Tương lai rốt cuộc thế nào, liệu có ai biết không?
Lão đầu khô gầy hơi nhúc nhích cái cổ, khớp xương như nhiều năm chưa được hoạt động khẽ truyền ra tiếng vang, sau đó lão cất giọng khàn khàn, nói: “Đi cùng ta, Thẩm thiếu gia.”
Đồng tử Thẩm Thạch hơi co rút lại, hắn trầm mặc một lát, sau đó đáp: “Đi đâu?” Dừng một chút, hắn lại hỏi tiếp: “Đại thúc đâu rồi?”
“Đại thúc?” Lão đánh xe nhíu mày, sau đó cười quái dị, nhìn Thẩm Thạch bằng thần sắc là đã hiểu ra: “Ngươi nói là tên mổ lợn kia sao? Ha ha, xem ra quan hệ giữa ngươi và hắn không tệ. Cứ đi theo ta rồi ngươi sẽ biết.”
Thẩm Thạch im lặng, lão xa phu cũng không muốn dài dòng với hắn, quay người bước đi. Thẩm Thạch chần chừ một chút, rốt cuộc vẫn đi ra khỏi phòng, theo sau bóng lưng khô gầy của lão.
Nhà cửa chỉ có hai gian, không tính là lớn. Thẩm Thạch đi theo lão đầu rời khỏi phòng, đi ra trước cửa. Cỗ xe ngựa mà hắn đã ngồi suốt mười ngày và con ngựa gầy đều ở trong sân, còn thùng xe trên lưng ngựa không biết đã bị lão đánh xe gỡ xuống từ lúc nào, đặt ở cạnh hông nhà.
Con ngựa gầy nghe thấy tiếng bước chân thì quay đầu nhìn, thấy thân ảnh lão đánh xe thì nó lộ ra vài phần thân mật, tiến lên cọ xát cái đầu vào cánh tay lão, miệng thì không ngừng nhai nuốt thức ăn gì đó.
Lão xa phu cười cười, lấy tay vỗ vỗ lên cái đầu của con ngựa gầy, sau đó quay lại nói với Thẩm Thạch: “Thẩm thiếu gia, ngươi đi sang phòng bên kia đợi ta một chút, ta có thứ này muốn cho cậu xem.”
Thẩm Thạch nhìn theo ánh mắt của lão, chỉ thấy ở phía tây có một gian phòng, nhưng khác các phòng rộng thoáng khác là cửa sổ đều đóng chặt, nhìn như một cái buồng giam kín mít. Trong lòng Thẩm Thạch không khỏi nhảy lên một cái, hỏi: “Ngươi muốn cho ta xem cái gì?”
Lão đầu không nói thêm gì, chỉ nhìn hắn một cái thật sâu.
Thẩm Thạch cảm thấy toàn thân phát lạnh khi bị lão nhìn như thế, giống như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu xuống chân, không tự chủ được mà run lên, vô thức lùi lại một bước. Mười hai năm qua, hắn chưa từng bị người nào nhìn với ánh mắt lạnh lẽo như băng và hung tàn như thế, không giống với ánh mắt của người bình thường chút nào. Nhưng mà càng quỷ dị hơn ở chỗ, ánh mắt này khiến cho Thẩm Thạch cảm thấy quen thuộc, như đã từng thấy ở đâu đó rồi.
Sau một lát, con ngựa gầy đứng bên cạnh lão đầu như nhận ra cái gì, quay đầu nhìn Thẩm Thạch. Mà ánh mắt Thẩm Thạch khi nhìn tới con ngựa này thì trong lòng trầm xuống, chợt nhận ra hai mắt của con ngựa gầy này hoàn toàn không giống với ngựa bình thường, tròng mắt đỏ như máu, nhìn không khác gì hung thú cả.
Một màn quỷ dị và âm trần trước mắt giống như một tòa núi lớn đè nặng xuống cõi lòng Thẩm Thạch, cơ hồ khiến cho hắn nghẹt thở, không tự chủ được mà xoay người, chậm rãi tiến về phía căn phòng đóng chặt cửa kia.
Sau lưng hắn, hai mắt của lão đánh xe hơi híp lại, khóe miệng lộ ra một nụ cười âm lãnh và tàn khốc, lại đầy vui vẻ. Cùng lúc ấy, tay phải của hắn thò vào trong vạt áo, một ánh sáng lóe lên, lộ ra lưỡi đao nhỏ cong cong như trăng khuyết, vô cùng sắc bén.
Con ngựa đứng cạnh lão như bị kích động theo, cái mũi phun phì phì, đứng tại chỗ chồm lên mấy cái.
Thẩm Thạch nghe động tĩnh ở sau lưng, tuy đã bước đi mà vẫn cảm thấy áp lực, chân không ngừng túa ra mồ hôi lạnh. Một khắc này, hắn thật sự mong muốn cánh cửa kia xa tận cuối chân trời, bản thân đi mãi cũng sẽ không tới, nghĩ thì nghĩ thế, nhưng đoạn đường này đúng là quá ngắn.
Chỉ một lát, hắn đã đứng trước căn phòng có cánh cửa đóng chặt rồi.
Hắn dừng bước, chậm rãi đưa tay ra chuẩn bị đẩy cánh cửa phòng, nhưng khi bàn tay mới chìa ra được nửa đường thì đã cứng đờ lại, bởi ngay khoảnh khắc này, hắn đột nhiên nghe được một chút khí tức khác thường.
Hắn đối với loại mùi này không hề lạ lẫm.
Mấy năm qua, ở trong sân của một ngôi nhà trong hẻm nhỏ ở thành Tây Lô, Âm Châu, hắn đã thường xuyên phải tiếp xúc với loại khí tức này rồi.
Đó là mùi máu tanh.
Đúng thật sự là mùi máu tanh nồng.
Cũng chính lúc này, hắn đột nhiên nghĩ tới việc tại sao lại thấy ánh mắt của lão đánh xe quen thuộc đến thế, đó bởi vì hắn đã từng thấy qua rồi. Mấy năm liền ở trong tiểu viện tại thành Tây Lô, khi người đồ tể vung đao giết những con heo mập mạp kia, ánh mắt cũng y như thế.
Tay của hắn lập tức để xuống, trong lòng như rơi vào vực sâu không đáy, vô cùng nặng nề.
Không khí trong mảnh sân nhỏ thời khắc này như đã bị đóng băng lại, làm cho người ta hít thở không thông, chỉ có con ngựa gầy kia dường như càng lúc càng hưng phấn, hai mắt đỏ lên, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Thẩm Thạch, móng ngựa không ngừng cào cào trên mặt đất, giống như lúc nào cũng có thể lao lên vậy. Rõ ràng nó chẳng còn cái bộ dáng hiền lành ngày thường nữa mà không khác gì một con Yêu thú nơi hoang sơn.
Mà lão xa phu ở bên người nó gương mặt càng lúc càng trở nên dữ tợn, tay phải từ từ lôi ra lưỡi đao nhỏ quái dị.
Đột nhiên, đúng vào lúc tình hình ngàn cân treo sợi tóc này thì một thân ảnh cao lớn khôi ngô xuất hiện sau lưng lão, cái bóng bao trùm cả thân hình nhỏ thó của lão.
Một bàn tay rắn chắc và khỏe khắn vươn ra, bắt lấy tay phải của lão, giữ chặt không cho động đậy.
Sắc mặt của lão xa phu trầm xuống, hai mắt híp lại.
Một cỗ lực đạo từ bàn tay to lớn kia truyền tới đem cây đao này tống lại vào trong vạt áo của lão đầu. Khóe miệng lão đầu hơi nhúc nhích, trong mắt xẹt qua một tia tàn khốc, nhưng tựa hồ như đã nghĩ thấu điều gì, sau khi hít một hơi thì không có ý định phản kháng nữa.
Thân ảnh cao lớn kia chậm rãi đi tới trước người lão, đúng là người mổ lợn trước đó đã rời đi.
Lão đánh xe chậm rãi ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào gã, trong ánh mắt có mấy phần oán độc. Gã đồ tể chẳng hề sợ hãi, lạnh lùng nhìn lão, không hề có ý né tránh.
Bên cạnh lão đánh xe, con ngựa gầy ốm đã rời sự chú ý khỏi thân thể của Thẩm Thạch sau khi cảm giác thấy địch ý, giờ phút này trầm thấp hí lên một tiếng, trừng mắt về phía đồ tể một cách hung ác.
Một bàn tay của gã lật qua.
Bàn tay nhanh như tia chớp chuyển động, trước khi con ngựa kịp phản ứng đã lập tức đánh lên đầu nó. Chỉ nghe “bốp” một tiếng, cả thân hình gầy ốm của nó bị đánh bay lên trời, bay ra phía ngoài, mang theo một tiếng gào thét thê lương. Nó bay qua nửa viên, sau đó đập lên một mảng tường trắng, âm thanh nghe “bịch” một tiếng vô cùng nặng nề.
“Hí hí hí…” Vài tiếng kêu quái dị từ góc tường truyền ra, sắc mặt của lão đánh xe đại biến, mạnh mẽ tiến lên một bước.
Gã đồ tể lạnh lùng nhìn lão, không nói một lời.
Lão đánh xe nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên cười lạnh, giọng khàn khàn nói: “Coi như ngươi lợi hại.”
Dứt lời, lão cứ thế xoay người đi về phía góc tường để chăm sóc con ngựa gầy của mình.
Bầu không khí trong sân sau khi lão đánh xe rời đi rồi có vẻ thoáng đãng hơn. Lúc gã đồ tể xoay người nhìn, chỉ thấy Thẩm Thẩm cũng xoay người lại, gương mặt tái nhợt.
Gã đồ tể chậm rãi đi tới, đứng ở trước mặt hắn.
Thẩm Thạch há to miệng, lại phát hiện cổ họng mình khô cứng, mãi một lúc mới trầm thấp hô lên một tiếng: “Đại thúc…”
Đồ tể nhẹ gật đầu, dừng ở trước mắt thiếu niên này, sau một hồi trầm mặc, nói: “Sự kiện kia…”
Thẩm Thạch đột nhiên ngẩng đầu, tâm tình căng thẳng hẳn lên, nhìn chằm chằm vào gã, mắt không chớp lấy một cái.
Gã đồ tể nhìn ánh mắt chờ đợi của Thẩm Thạch thì khẽ gật đầu nói tiếp: “Sự kiện kia đã hoàn thành rồi.”
Thẩm Thạch ngây người một lát, đột nhiên thân thể mềm nhũn, lảo đảo một chút suýt té ngã, may mắn đồ tể nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy hắn. Chạm vào tay hắn, đồ tể không khỏi nhíu mày, phát hiện lòng bàn tay hắn đẫm mồ hôi, đồng thời cũng lạnh buốt như băng.
Mặc dù vậy, sau khi nghe tin tức này, Thẩm Thạch như trút được gánh nặng ngàn cân, toàn bộ người rơi vào trạng thái thoát hư. Sau khi thở phào một cái, hắn lấy lại được vẻ tươi cười của mình.
Có lẽ bị vẻ tươi cười của hắn ảnh hưởng nên gương mặt đồ tể cũng tươi lên không ít, nhẹ gật đầu, nói: “Tốt rồi, sự tình đều đã giải quyết xong, bây giờ chúng ta có thể lên đường.”
Thẩm Thạch gật đầu lia lịa.
Lúc đồ tể dẫn Thẩm Thạch rời đi thì không thấy lão đánh xe và cỗ xe ngựa của lão đi cùng nữa. Thẩm Thạch lúc bước ra khỏi cửa có quay đầu nhìn lại, tầm mắt không tự chủ được nhìn về phía căn phòng có cửa đóng chặt.
Dưới ánh nắng mặt trời tươi sáng, gian phòng kia lại cách biệt hoàn toàn, cô độc đứng đấy, giấu bóng tối vào trong.
Mùi máu tanh nhạt tới nỗi ở đây đã không còn ngửi thấy, nhưng mà đối với Thẩm Thạch thì cái khí tức đó giống như đã nhiễm lên người hắn rồi, chóp mũi mãi còn quanh quẩn cỗ huyết khí đó.
Nếu như đồ tể đại thúc không kịp trở về…
Nếu hắn thật sự mở cửa căn phòng đó…
Cái gì sẽ xảy ra với hắn đây?
Thẩm Thạch hít sâu một hơi, lắc lắc cái đầu để vứt bỏ những ý niệm kia đi, sau đó xoay người đi theo đồ tể, ra khỏi khu nhà này.
Bước lên đường lớn, tiếng người cười nói ngày một nhiều làm cho Thẩm Thạch cảm thấy như được trở về với nhân gian, hoàn toàn không giống với cái không khí chết chóc lúc trước nữa.
“Đại thúc, chúng ta đi đâu bây giờ?” Hắn hỏi đồ tể.
Đồ tể suy nghĩ một chút, nói: “Chúng ta đi về phía nam Hải Châu, tới bờ Thương Hải, theo như trước đã hứa, ta sẽ đưa cậu tới Kim Hồng Sơn, bái nhập Lăng Tiêu Tông.”
Kim Hồng Sơn, Lăng Tiêu Tông!
Thẩm Thạch nắm chặt nắm đấm, đồng hồ cát trong lòng bàn tay hắn truyền tới một cảm giác trầm ổn. Hắn nở nụ cười, nói:
“Vâng!”
Hôm nay là ngày mười lăm tháng ba, đúng vào thời điểm mùa xuân tươi đẹp nhất.
Ở trong thành Thông Hà, Lam Châu, Thẩm Thạch bắt đầu hành trình đi xa của mình.
Đường đi ở phía trước mênh mông, không giới hạn, giờ phút này nhìn lại, dường như cảnh sắc qua mỗi bước chân đều xinh đẹp đến tuyệt vời.
Tương lai rốt cuộc thế nào, liệu có ai biết không?
Lục Tiên
Tác giả: Tiêu Đỉnh
437 chương | 1,456 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tự
Chương Quyển 1 - 2: Giám quả
Chương Quyển 1 - 3: Thiếu niên
Chương Quyển 1 - 4: Mổ lợn
Chương Quyển 1 - 5: Ám toán
Chương Quyển 1 - 6: Khổ tâm
Chương Quyển 1 - 7: Điều kiện
Chương Quyển 1 - 8: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 9: Mười ngày
Chương Quyển 1 - 10: Đi xa
Chương Quyển 1 - 11: Truyền tống trận
Chương Quyển 1 - 12: Kiến cắn
Chương Quyển 1 - 13: Hỏa cầu
Chương Quyển 1 - 14: Nam Bảo Phường
Chương Quyển 1 - 15: Hoa Hướng Dương
Chương Quyển 1 - 16: Cái bình nhỏ
Chương Quyển 1 - 17: Quyển trục
Chương Quyển 1 - 18: Bái Tiên Nham
Chương Quyển 1 - 19: Thềm đá
Chương Quyển 1 - 20: Ngoài ý muốn
Chương Quyển 1 - 21: Gặp mặt lần đầu
Chương Quyển 1 - 22: Vòng tròn
Chương Quyển 1 - 23: Cam gia
Chương Quyển 1 - 24: Mạch nước ngầm
Chương Quyển 1 - 25: Trên đường
Chương Quyển 1 - 26: Thanh Ngư
Chương Quyển 1 - 27: Cãi vã
Chương Quyển 1 - 28: Quy củ
Chương Quyển 1 - 29: Thạch thất
Chương Quyển 1 - 30: Tình người
Chương Quyển 1 - 31: Thanh Ngư tụ tập
Chương Quyển 1 - 32: Thần Tinh Điện
Chương Quyển 1 - 33: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 34: Cắn trả
Chương Quyển 1 - 35: Cậu nhỏ
Chương Quyển 1 - 36: Nhiệm vụ
Chương Quyển 1 - 37: Hồng Bạng thôn
Chương Quyển 1 - 38: Đồ tể
Chương Quyển 1 - 39: Bóc vỏ tôm
Chương Quyển 1 - 40: Hải Tinh
Chương Quyển 1 - 41: Cầu tình
Chương Quyển 1 - 42: Dị trạng
Chương Quyển 1 - 43: Thế đạo
Chương Quyển 1 - 44: Ước định
Chương Quyển 1 - 45: Thỉnh giáo
Chương Quyển 1 - 46: Tu luyện
Chương Quyển 1 - 47: Bí pháp
Chương Quyển 1 - 48: Không phù hợp
Chương Quyển 1 - 49: Yên lặng
Chương Quyển 1 - 50: Mưa gió
Chương Quyển 1 - 51: Sóng lớn
Chương Quyển 1 - 52: Huyệt động
Chương Quyển 1 - 53: Tìm kiếm
Chương Quyển 1 - 54: Vi quang
Chương Quyển 1 - 55: Tuyệt địa (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Tuyệt địa (hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Tìm kiếm (thượng)
Chương Quyển 1 - 58: Tìm kiếm (hạ)
Chương Quyển 1 - 59: Bơi lội
Chương Quyển 1 - 60: Trách tội
Chương Quyển 1 - 61: May mắn
Chương Quyển 1 - 62: Được cứu
Chương Quyển 1 - 63: Thiên tài
Chương Quyển 1 - 64: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 65: Ngũ Hành điện
Chương Quyển 1 - 66: Hải Thần
Chương Quyển 1 - 67: Bình cảnh
Chương Quyển 1 - 68: Bí mật
Chương Quyển 1 - 69: Nói dối
Chương Quyển 1 - 70: Thuật pháp
Chương Quyển 1 - 71: Bảng đỏ
Chương Quyển 1 - 72: Thù cũ
Chương Quyển 1 - 73: Yêu đảo
Chương Quyển 1 - 74: Thủy tiễn
Chương Quyển 1 - 75: Thu hoạch
Chương Quyển 1 - 76: Quấy rầy
Chương Quyển 1 - 77: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 1 - 78: Giao dịch
Chương Quyển 1 - 79: Đánh cược
Chương Quyển 1 - 80: Cùng đi
Chương Quyển 1 - 81: Nịnh bợ
Chương Quyển 1 - 82: Vận khí
Chương Quyển 1 - 83: Chờ đợi
Chương Quyển 1 - 84: Thù lao
Chương Quyển 1 - 85: Tế thần
Chương Quyển 1 - 86: Xuất sư bất lợi
Chương Quyển 1 - 87: Phong ba
Chương Quyển 1 - 88: Quy củ mới
Chương Quyển 1 - 89: Ánh mắt
Chương Quyển 1 - 90: Dị thường
Chương Quyển 1 - 91: Chết người
Chương Quyển 1 - 92: Nhắc nhở
Chương Quyển 1 - 93: Thuật pháp mới
Chương Quyển 1 - 94: Thiếu nợ
Chương Quyển 1 - 95: Áp lực
Chương Quyển 1 - 96: Bốn năm
Chương Quyển 1 - 97: Tuổi mười sáu
Chương Quyển 1 - 98: Ý động
Chương Quyển 1 - 99: Quỷ Ảnh Sơn Miêu
Chương Quyển 1 - 100: Thiết Mộc Cự Viên
Chương Quyển 1 - 101: Chế phù
Chương Quyển 1 - 102: Tiền đồ
Chương Quyển 1 - 103: Nguy cơ
Chương Quyển 1 - 104: Bằng hữu
Chương Quyển 1 - 105: Âm linh
Chương Quyển 1 - 106: Yêu động
Chương Quyển 1 - 107: Dị vật
Chương Quyển 1 - 108: Nửa người
Chương Quyển 1 - 109: Nửa quỷ
Chương Quyển 1 - 110: Đáng kinh tởm
Chương Quyển 1 - 111: Lựa chọn
Chương Quyển 1 - 112: Kim thai pháp trận
Chương Quyển 1 - 113: Tiểu Hắc Trư
Chương Quyển 1 - 114: Thiên Thanh Xà Yêu
Chương Quyển 1 - 115: Thanh Xà và Xích Hổ
Chương Quyển 1 - 116: Diệt tộc
Chương Quyển 1 - 117: Ngọc Lâm
Chương Quyển 1 - 118: Thư phòng
Chương Quyển 1 - 119: Nhân tộc trát ký
Chương Quyển 1 - 120: Ngôn từ nhân tâm
Chương Quyển 1 - 121: Huyết hải thâm cừu
Chương Quyển 1 - 122: Lão Hầu thích rượu
Chương Quyển 1 - 123: Nhân Yêu đại chiến
Chương Quyển 1 - 124: Bảy đại nghịch tặc
Chương Quyển 1 - 125: Cổ khúc ngày xưa
Chương Quyển 1 - 126: Quỷ vu
Chương Quyển 1 - 127: Át chủ bài
Chương Quyển 1 - 128: Viên châu hắc ám
Chương Quyển 1 - 129: Tấm da thú
Chương Quyển 1 - 130: Vu pháp
Chương Quyển 1 - 131: Quyết chiến
Chương Quyển 1 - 132: Khiêu khích trước trận
Chương Quyển 1 - 133: Cuộc chiến giữa Cẩu và Hùng
Chương Quyển 1 - 134: Hung Lang khát máu
Chương Quyển 1 - 135: Đấu liền hai trận
Chương Quyển 1 - 136: Đêm khuya
Chương Quyển 1 - 137: Số mệnh
Chương Quyển 1 - 138: Ngũ đại Thiên Yêu
Chương Quyển 1 - 139: Yêu tộc thần bí
Chương Quyển 1 - 140: Máu màu xanh lục
Chương Quyển 1 - 141: Tập kích bất ngờ
Chương Quyển 1 - 142: A Hổ
Chương Quyển 1 - 143: Cường giả
Chương Quyển 1 - 144: Tiểu lâu
Chương Quyển 1 - 145: Mật thất
Chương Quyển 1 - 146: Quyển sách bí mật
Chương Quyển 1 - 147: Ước hẹn năm ngày
Chương Quyển 1 - 148: Ngọc Lậu
Chương Quyển 1 - 149: Mưu tính
Chương Quyển 1 - 150: Mở sách
Chương Quyển 1 - 151: Thiên Minh Chú
Chương Quyển 1 - 152: Nghi hoặc
Chương Quyển 1 - 153: Lão Hầu gian xảo
Chương Quyển 1 - 154: Dặn dò
Chương Quyển 1 - 155: Báo thù
Chương Quyển 1 - 156: Chạy thục mạng
Chương Quyển 1 - 157: Tuyệt lộ
Chương Quyển 1 - 158: Tiểu Trư gãi ngứa
Chương Quyển 1 - 159: "Trư" châu
Chương Quyển 1 - 160: Dốc núi
Chương Quyển 1 - 161: Thiết Tích
Chương Quyển 1 - 162: Cái bẫy
Chương Quyển 1 - 163: Quên đi
Chương Quyển 1 - 164: Sự thật
Chương Quyển 1 - 165: Thân phận
Chương Quyển 1 - 166: Truy vấn
Chương Quyển 1 - 167: Tuyệt vọng
Chương Quyển 1 - 168: Chặt tay
Chương Quyển 1 - 169: Sinh tử
Chương Quyển 1 - 170: Say Hoa Điêu
Chương Quyển 2 - 171: Tiếng đập cửa
Chương Quyển 2 - 172: Tai ương bất ngờ
Chương Quyển 2 - 173: Trận bàn
Chương Quyển 2 - 174: Gặp mặt trong đêm
Chương Quyển 2 - 175: Lạnh lẽo
Chương Quyển 2 - 176: Nhân sinh
Chương Quyển 2 - 177: Nhân tình
Chương Quyển 2 - 178: Độc chiếm
Chương Quyển 2 - 179: Có hay không sát ý
Chương Quyển 2 - 180: Thân cận
Chương Quyển 2 - 181: Ấm áp
Chương Quyển 2 - 182: Rực rỡ
Chương Quyển 2 - 183: Nguyện vọng
Chương Quyển 2 - 184: Mất con
Chương Quyển 2 - 185: Nhân quỷ
Chương Quyển 2 - 186: Quý trọng
Chương Quyển 2 - 187: Tạp âm
Chương Quyển 2 - 188: Mua rượu
Chương Quyển 2 - 189: Thanh xà
Chương Quyển 2 - 190: Thần tiên lầu
Chương Quyển 2 - 191: Dạ sắc
Chương Quyển 2 - 192: Cái tát
Chương Quyển 2 - 193: Văn võ không đồng đều
Chương Quyển 2 - 194: Tuổi trẻ, chính nghĩa
Chương Quyển 2 - 195: Lai lịch
Chương Quyển 2 - 196: Hồng lưu
Chương Quyển 2 - 197: Hồi chuyển
Chương Quyển 2 - 198: Thẳng thắn
Chương Quyển 2 - 199: Ước hẹn sau hoàng hôn
Chương Quyển 2 - 200: Lễ trọng, tình ý nhẹ
Chương Quyển 2 - 201: Ba người lúc nửa đêm
Chương Quyển 2 - 202: Khước thị cố nhân lai
Chương Quyển 2 - 203: Người bái sơn, mang tin tức đến
Chương Quyển 2 - 204: Lặng lẽ đi hiểm địa
Chương Quyển 2 - 205: Dấu tích xưa của bạn cũ
Chương Quyển 2 - 206: Chính khí xung thiên
Chương Quyển 2 - 207: Vị y nộ huy quyền
Chương Quyển 2 - 208: Tiễn người "tốt tính"
Chương Quyển 2 - 209: Quy củ
Chương Quyển 2 - 210: Hô hấp
Chương Quyển 2 - 211: Hấp huyết nhưỡng
Chương Quyển 2 - 212: Tiểu sơn cốc
Chương Quyển 2 - 213: Huyết sài bức (Dơi mặt quỷ)
Chương Quyển 2 - 214: Hồng Phật chi
Chương Quyển 2 - 215: Mĩm cười
Chương Quyển 2 - 216: Liên lụy
Chương Quyển 2 - 217: Đố kỵ
Chương Quyển 2 - 218: Thực phu
Chương Quyển 2 - 219: Quáng tinh
Chương Quyển 2 - 220: Linh quả yêu thú
Chương Quyển 2 - 221: Khởi khứ
Chương Quyển 2 - 222: Vĩ hành
Chương Quyển 2 - 223: Mị ảnh
Chương Quyển 2 - 224: Cảnh báo
Chương Quyển 2 - 225: Vây công
Chương Quyển 2 - 226: Cánh hoa
Chương Quyển 2 - 227: Bạo đan
Chương Quyển 2 - 228: Huyết hạt
Chương Quyển 2 - 229: Sụp đổ
Chương Quyển 2 - 230: Huyết nhục
Chương Quyển 2 - 231: Trứng đen
Chương Quyển 2 - 232: Tiểu hạt đích nhân sinh
Chương Quyển 2 - 233: Tiếng lòng
Chương Quyển 2 - 234: Thiện ác
Chương Quyển 2 - 235: Doanh địa
Chương Quyển 2 - 236: Dị thái
Chương Quyển 2 - 237: Nét chữ
Chương Quyển 2 - 238: Nhị tiên
Chương Quyển 2 - 239: Trở về
Chương Quyển 2 - 240: Vận khí
Chương Quyển 2 - 241: Thạch môn
Chương Quyển 2 - 242: Năm thứ hạng đầu
Chương Quyển 2 - 243: Huynh muội
Chương Quyển 2 - 244: Công bằng
Chương Quyển 2 - 245: Chọn bảo
Chương Quyển 2 - 246: Phục lai
Chương Quyển 2 - 247: Dị biến
Chương Quyển 2 - 248: Giao tình ngày xưa
Chương Quyển 2 - 249: Trọng thưởng
Chương Quyển 2 - 250: Tụ thiểu ly đa
Chương Quyển 2 - 251: Ngắm biển
Chương Quyển 2 - 252: Lựa chọn
Chương Quyển 2 - 253: Tạm biệt
Chương Quyển 2 - 254: Cảnh vật đan xen trong một ngày nào đó
Chương Quyển 2 - 255: Ly biệt
Chương Quyển 2 - 256: Cuối hẻm
Chương Quyển 2 - 257: Cố kỵ
Chương Quyển 2 - 258: Đông tây chia cách
Chương Quyển 3 - 259: Mỗi người mỗi ngả
Chương Quyển 3 - 260: Phong tuyết dạ hành (1)
Chương Quyển 3 - 261: Phong tuyết dạ hành (2)
Chương Quyển 3 - 262: Phong tuyết dạ hành (3)
Chương Quyển 3 - 263: Bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 264: Phi tuyết bạch hồ (*)
Chương Quyển 3 - 265: Con mồi
Chương Quyển 3 - 266: Gió lạnh nổi lên
Chương Quyển 3 - 267: Lanh lợi
Chương Quyển 3 - 268: Hồ Ly chóng mặt
Chương Quyển 3 - 269: Tìm người
Chương Quyển 3 - 270: Mầm tai vạ
Chương Quyển 3 - 271: Cạo lông hồ ly
Chương Quyển 3 - 272: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 273: Hồ ly làm việc
Chương Quyển 3 - 274: Uy lực của thuật pháp
Chương Quyển 3 - 275: Triệu hoán
Chương Quyển 3 - 276: Trở lại cung điện dưới mặt đất
Chương Quyển 3 - 277: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 278: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 279: Cấm chú
Chương Quyển 3 - 280: Đáp lại
Chương Quyển 3 - 281: Những người trên Kim Hồng Sơn
Chương Quyển 3 - 282: Đệ tử lắm tiền
Chương Quyển 3 - 283: Âm hồn tinh
Chương Quyển 3 - 284: Rời đi
Chương Quyển 3 - 285: Dê béo
Chương Quyển 3 - 286: Hoài niệm và uống rượu
Chương Quyển 3 - 287: Cố nhân trên tường thành
Chương Quyển 3 - 288: Thiếu nữ thét lên
Chương Quyển 3 - 289: Bắt cóc
Chương Quyển 3 - 290: Truy tung
Chương Quyển 3 - 291: Bà lão hiền hòa
Chương Quyển 3 - 292: Mũi kiếm độc xà
Chương Quyển 3 - 293: Chờ đợi
Chương Quyển 3 - 294: Người đến vào đêm khuya
Chương Quyển 3 - 295: Chân tình thiếu nữ
Chương Quyển 3 - 296: Tình ý của nam nhân
Chương Quyển 3 - 297: Nhân tính
Chương Quyển 3 - 298: Người nhà
Chương Quyển 3 - 299: Hành tung
Chương Quyển 3 - 300: Tiểu quỷ
Chương Quyển 3 - 301: Hoàng Lân Sơn
Chương Quyển 3 - 302: Thiếu nữ bị thương
Chương Quyển 3 - 303: Chết không nhắm mắt
Chương Quyển 3 - 304: Hang hổ
Chương Quyển 3 - 305: Thống khổ
Chương Quyển 3 - 306: Hứa hẹn
Chương Quyển 3 - 307: Vũng máu
Chương Quyển 3 - 308: Hồ ly cùng kẻ che mặt
Chương Quyển 3 - 309: Tiểu quỷ kết luận
Chương Quyển 3 - 310: Trước khi sóng gió
Chương Quyển 3 - 311: Sát ý
Chương Quyển 3 - 312: Vòng vèo
Chương Quyển 3 - 313: Cố hương
Chương Quyển 3 - 314: Huyết mạch chí thân
Chương Quyển 3 - 315: Tru tâm
Chương Quyển 3 - 316: Yêu thích
Chương Quyển 3 - 317: Gặp lại cố nhân
Chương Quyển 3 - 318: Mưa đêm
Chương Quyển 3 - 319: Hận ý
Chương Quyển 3 - 320: Giám chân kính
Chương Quyển 3 - 321: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 3 - 322: Thùng xe trong mưa
Chương Quyển 3 - 323: Đi về phía Nam
Chương Quyển 3 - 324: Đường mã đề
Chương Quyển 3 - 325: Tâm ý
Chương Quyển 3 - 326: Ngu ngốc
Chương Quyển 3 - 327: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động
Chương Quyển 3 - 328: Tâm nguyện
Chương Quyển 3 - 329: Tử vong chi lộ
Chương Quyển 3 - 330: Như có điều mất mát
Chương Quyển 3 - 331: Ràng buộc
Chương Quyển 3 - 332: Ôm cây đợi đá
Chương Quyển 3 - 333: Lời nói gió bay
Chương Quyển 3 - 334: Vạch trần
Chương Quyển 3 - 335: Sự hoà thuận
Chương Quyển 3 - 336: Bỏ mạng
Chương Quyển 3 - 337: Vào rừng
Chương Quyển 3 - 338: Huyết thực
Chương Quyển 3 - 339: Đi theo
Chương Quyển 3 - 340: Bộ tộc xà yêu
Chương Quyển 3 - 341: Lối rẽ
Chương Quyển 3 - 342: Khối đá màu trắng
Chương Quyển 3 - 343: Con đường bằng đá
Chương Quyển 3 - 344: Tình hình nghi ngờ
Chương Quyển 3 - 345: Đá tạc
Chương Quyển 3 - 346: Vũ Khư
Chương Quyển 3 - 347: Đi theo ta
Chương Quyển 3 - 348: Trái tim cự nhân
Chương Quyển 3 - 349: Nhật Quang Đài
Chương Quyển 3 - 350: Bằng hữu
Chương Quyển 3 - 351: Đực hay cái
Chương Quyển 3 - 352: Yêu thú tỉnh lại
Chương Quyển 3 - 353: Hồ ly vào rừng
Chương Quyển 3 - 354: Đi về hướng Tây
Chương Quyển 3 - 355: Hy vọng
Chương Quyển 3 - 356: Đập tan lịch sử từ trước đến nay
Chương Quyển 3 - 357: Lựa chọn
Chương Quyển 3 - 358: Trời mưa
Chương Quyển 3 - 359: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 360: Quyết đấu
Chương Quyển 3 - 361: Hỏi dò
Chương Quyển 3 - 362: Khẩn cầu
Chương Quyển 3 - 363: Lấy thóc trong lửa
Chương Quyển 3 - 364: Giết
Chương Quyển 3 - 365: Thanh Tiên Đan
Chương Quyển 3 - 366: Kịch độc
Chương Quyển 3 - 367: Chữ "yêu"
Chương Quyển 3 - 368: Mạng người đáng giá bao nhiêu?
Chương Quyển 3 - 369: Một cái giá lớn
Chương Quyển 3 - 370: Quyết định
Chương Quyển 3 - 371: Vận mệnh cùng chí nguyện to lớn
Chương Quyển 3 - 372: Kế hoạnh lớn
Chương Quyển 3 - 373: Trước cơn bão
Chương Quyển 3 - 374: Ngày đó
Chương Quyển 3 - 375: Tuyệt cảnh
Chương Quyển 3 - 376: Diệt tộc
Chương Quyển 3 - 377: Chặn đứng lời nguyền
Chương Quyển 3 - 378: Ma quỷ hoành hành
Chương Quyển 3 - 379: Kế sách
Chương Quyển 3 - 380: Người canh cửa
Chương Quyển 3 - 381: Mộng tưởng
Chương Quyển 3 - 382: Con đường đẫm máu
Chương Quyển 3 - 383: Con sâu cái kiến
Chương Quyển 3 - 384: Tung tích Tiểu Hắc
Chương Quyển 3 - 385: Thăm dò
Chương Quyển 3 - 386: Bình Yêu Thành
Chương Quyển 3 - 387: Ra khỏi thành
Chương Quyển 3 - 388: Tất cả sự tình
Chương Quyển 3 - 389: Thân ảnh
Chương Quyển 3 - 390: Tạm biệt
Chương Quyển 3 - 391: Nhân tâm thú vị
Chương Quyển 3 - 392: Thỉnh giáo
Chương Quyển 3 - 393: Ác chiến
Chương Quyển 3 - 394: Trở lại chốn cũ
Chương Quyển 3 - 395: Long mạch
Chương Quyển 3 - 396: Phá trận
Chương Quyển 3 - 397: Cổ yêu ngữ
Chương Quyển 3 - 398: Mật thất long mạch
Chương Quyển 3 - 399: Hài cốt
Chương Quyển 3 - 400: Cổ Linh
Chương Quyển 3 - 401: Tử tôn
Chương Quyển 3 - 402: Bàn Cổ
Chương Quyển 3 - 403: Tự do
Chương Quyển 3 - 404: Chốn cũ của tộc Thanh Xà
Chương Quyển 3 - 405: Không sai
Chương Quyển 3 - 406: Đại cục
Chương Quyển 3 - 407: Đúng sai
Chương Quyển 3 - 408: Con đường từng người
Chương Quyển 3 - 409: Rời đi
Chương Quyển 3 - 410: Thù hận
Chương Quyển 3 - 411: Truy tìm
Chương Quyển 3 - 412: Nhân sinh
Chương Quyển 3 - 413: Gặp nhau
Chương Quyển 3 - 414: An bài
Chương Quyển 3 - 415: Khai thiên tích địa
Chương Quyển 3 - 416: Giao thoa
Chương Quyển 3 - 417: Phong ba
Chương Quyển 3 - 418: Lời thề
Chương Quyển 3 - 419: Chuyện trọng yếu
Chương Quyển 3 - 420: Xuống đất
Chương Quyển 3 - 421: Cường địch
Chương Quyển 3 - 422: Nắm trảo
Chương Quyển 3 - 423: Dũng khí
Chương Quyển 3 - 424: Không cần để ý
Chương Quyển 3 - 425: Hài cốt quen thuộc
Chương Quyển 3 - 426: Đồng cảm
Chương Quyển 3 - 427: Gặp lại
Chương Quyển 3 - 428: Nghi vấn
Chương Quyển 3 - 429: Long Trư
Chương Quyển 3 - 430: Gặp lại Xuân Nê
Chương Quyển 3 - 431: Tâm tế đàn
Chương Quyển 3 - 432: Vòng xoáy
Chương Quyển 3 - 433: Giới Thần triệu hoán
Chương Quyển 3 - 434: Trảm tâm
Chương Quyển 3 - 435: Phóng kiếm đại giới
Chương Quyển 3 - 436: Tận thế
Chương Quyển 3 - 437: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp