Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 16 - 459: Phục kích
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~27 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
[Phục kích]
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đứng ở đầu cầu, nhìn lão già câu cá bên dưới đã cảm thấy choáng váng. Thiên Tôn thì lại đứng trên cầu mà giậm chân, bò cả lên cầu mà cười. Chu Quảng và ba vị huynh đệ của hắn cũng nhìn nhau, hơi buồn cười.
Nhìn lại ông lão đang cầm cần câu dưới chân cầu kia, thấy gương mặt lão đen thật là đen… đen nhanh nhánh. Vừa liếc mắt nhìn tư xa thật chẳng khác nào bản sao lúc già của Bao đại nhân đang ngồi câu cá vậy, giữa trán còn có cả cái hình vầng trăng khuyết, giống ơi là giống!
Khóe miệng Chu Quảng co giật: “Thế này là sao ạ?”
Ông lão thấy nhiều người tới như vậy bèn thu cần trúc lại, chuẩn bị ra về.
“Ài! Lão gia tử!” Chu Quảng và mấy vị huynh đệ của hắn vội vàng chạy đến cản lại.
Ông lão chỉ muốn giậm chân: “Ngươi mang ai tới vậy? Ta không gặp người ngoài.”
Có vẻ như Chu Quảng đã rất quen thuộc với ông ta rồi, hắn đưa tay lên chạm vào cái hình “trăng khuyết” trên trán hắn, kéo ra.
Triển Chiêu bật cười, thì ra là dán lên.
“Làn da đen bẩm sinh à?” Bạch Ngọc Đường tò mò, thầm nghĩ trên đời này vẫn còn người đen như Bao đại nhân sao.
“Không trắng lắm nhưng mà cũng không có đen như vậy mà, đây là ông bôi than đen vào hay là ngày ngày đi phơi nắng vậy chứ?” Chu Quảng kéo ông lão về ngồi xuống, giới thiệu cho ông ta biết Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường. Vừa thấy ông ấy lại định chạy, hắn nhanh chóng tóm lại: “Lão gia tử đừng sợ, bọn họ không phải người xấu đâu.”
Triển Chiêu đến bên cạnh ông lão, hỏi ông: “Lão gia tử, sao ông lại phải giả trang như Bao đại nhân thế? Để trừ tà à?”
Ông lão giật mình, rõ ràng là đã bị Triển Chiêu đoán trúng tâm sự rồi.
Chu Quảng nhìn cái hình mặt trăng kia, hỏi: “Trước đây không thấy ông dán cái này, chẳng lẽ gần đây lại nằm mơ ạ?”
“Không có, không có…” Ông lão thu dọn đồ đạc rồi chuẩn bị chạy ra ngoài: “Ta chỉ là một lão già xấu số sắp xuống lỗ rồi, các ngươi là những quý nhân đằng đạt làm ơn cứ để cho ta sống yên ổn mấy ngày đi a!”
Triển Chiêu cực kỳ thông cảm cho ông lão, đã lo lắng sợ hãi nửa đời người rồi, thật là bất hạnh.
Bạch Ngọc Đường thấy ông lão sắp đi qua bên người mình, bèn nói một câu: “Ông không muốn biết trên đảo đó có cái gì sao?”
Ông lão hơi dừng bước, nhưng cuối cùng vẫn quyết định dời đi.
“Không điều tra rõ, cả đời nay ông cũng đừng mong được ngủ ngon.” Bạch Ngọc Đường nhàn nhạt nói: “Điều tra rõ ràng chân tướng còn hữu ích hơn nhiều so với cái vết sẹo kia của Bao đại nhân nhiều.”
Bọn Chu Quảng đều gật đầu với ông lão. Bạch Ngọc Đường cũng nói thật mà thôi, trốn tránh không phải là biện pháp tốt.
Cuối cùng thì ông lão cũng dừng bước, quay đầu lại nhìn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, đồng thời lại thấy sửng sờ.
Mọi người nhìn theo ánh mắt của ông ta, thấy tại chỗ mà ông ta ngồi câu cá ban nãy, chẳng biết Thiên Tôn đã đứng đó từ lúc nào rồi. Ngài đang tò mò nhìn mặt nước, hình như thấy một con cá nhỏ thì phải.
Mấy binh lính kia đều nhìn nhau – Thiên Tôn đi qua cầu lúc nào vậy? Không chút hơi thở, chẳng lẽ biết bay sao? Mà còn nhanh hơn cả bay nữa.
Ông lão vẫy tay gọi Chu Quảng, hỏi hắn có chuyện gì xảy ra.
Chu Quảng nói qua cho ông ấy biết mọi việc.
Ông lão hơi nghi ngờ một chút, gọi Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đi theo mình về nhà rồi kể cho hai người nghe.
Mọi người theo ông lão đi xuyên qua một con đường đất, đến một căn nhà lá phía trước.
Căn nhà lá nho nhỏ, trong sân nhà chỉ có một con chó lông vàng và mấy con gà, phía sau có một vườn rau nhỏ. Mọi người vào sân ngồi xuống, Chu Quảng chạy đi pha trà.
Ông lão kia nói cho bọn Triển Chiêu biết, ông ta tên Thạch Kim, gia đình làm nghề đánh cá, hiện nay chỉ có một thân một mình. Tình hình không khác mấy so với những gì Chu Quảng nói.
Chưa cần Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường mở miệng, Thạch Kim đã nói: “Trên đảo Ác Hồ thật sự có người ở, ta cũng phát hiện được điều này.”
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường hơi sững sờ.
“Ông chắc chứ?” Triển Chiêu hỏi thăm: “Có thể kể rõ hơn chút không ạ?”
Ông lão kể qua những chuyện mình đã trải qua một lần. Nhìn chung thì không khác mấy so với những gì Chu Quảng nói, nhưng mà cũng bổ sung thêm một số chi tiết, dù sao thì ông ta cũng tự mình trải qua chuyện đó mà.
Có một số chi tiết Thạch Kim nhắc tới khiến cho Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vô cùng lưu ý.
Đầu tiên, Thạch Kim nói đến việc người áp tải bọn họ lên đảo chính là người giang hồ chứ không phải quan binh, nhưng trong đó có một người ông ta đã từng gặp lại ở phủ Khai Phong.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều hỏi hắn ta là ai.
Thạch Kim kể, đại khái vào khoảng mười ngày trước, khi ông ấy vào thành Khai Phong mua chút đồ dùng thì có thấy một nhóm người giang hồ đi lướt qua trên đường.
Lúc đó hai bên đối mặt nhau, Thạch Kim nhìn thấy người dẫn đầu là một lão già. Vì đã qua sáu mươi năm nên diện mạo cũng đã già đi nhiều lắm, tóc cũng bạc rồi, nhưng mà người này có một điểm đặc biệt nên cả đời ông lão cũng khó quên, chính là trên má trái của hắn có một vết bớt màu xanh.
Vết bớt xanh đó gần như trùm hết cả một bên mắt của hắn, hình dáng y như một dấu hoa văn hình bàn tay vậy, nhìn cực kỳ đặc biệt. Thạch Kim kể, trong số những người giang hồ áp tải họ đi khi đó có hắn, bởi vì vết bớt quá rõ cho nên hôm đó trên đường, chỉ cần liếc mắt một cái là lão có thể nhận ra ngay. Nhưng mà, chắc chắn đối phương sẽ chẳng thể nào nhận ra lão được, dù sao cũng đã cách sáu mươi năm rồi mà. Có điều, sau khi về nhà, Thạch Kim vẫn vô cùng bất an, cho nên, mấy ngày nay, khi đi câu cá ông đặc biệt đội mù trùm, còn bôi than đen lên mặt, cố gắng hết sức biến mình thành đen đen một chút.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái. Chuyện này đúng là đã cung cấp cho bọn họ một đầu mối quan trọng rồi.
Những người sinh ra đã có vết bớt thế này, cả thiên hạ cũng không nhiều lắm, mà trong số những người giang hồ, đúng là có một người như vậy – Chính là Nhị đương gia của Thiên Bảo Đường, Trại Tố.
Trại Tố là bác cả của Trại Thiên Bảo, lão già đó năm nay cũng tới tám mươi tuổi rồi, võ công rất giỏi, bình thường cũng khá khiêm tốn, nhân phẩm cụ thể thế nào thì không rõ lắm. Người giang hồ thường gọi lão là Chưởng Diện Thanh, bởi vì vết bớt kia của lão rất dễ nhận diện nên không khó để có thể nhớ ra tên lão.
Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đều nhịn không được mà cau mày – Qủa nhiên là có quan hệ với Thiên Bảo Đường.
Chi tiết đáng chú ý thứ hai mà Thạch Kim đề cập đến chính là – lúc ông ấy chạy bán sống bán chết khỏi khe núi ấy, thấy được phía trên khe núi có người. Không phải là nhóm người giang hồ áp tải họ tới mà giống với người dân trên đảo nào đó hơn. Lúc ông ấy ngẩng mặt lên nhìn, còn nhìn thấy có trẻ con nữa.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường dựa vào thời gian mà phán đoán, đứa trẻ của sáu mươi năm trước hẳn cũng cùng độ tuổi với La Diên, La Oanh hiện nay. Như vậy, nếu như trên đảo có người già trên bảy mươi tuổi, vậy thì đó có thể chính là đứa trẻ mà ông lão nhìn thấy khi xưa rồi.
Còn chi tiết cuối cùng cũng khiến cho Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường để ý chính là chuyện liên quan tới – quái vật bị xích kia.
Đầu tiên, Thạch Kim khẳng định chắc chắn rằng, trên mặt đất, khắp nơi đều có hài cốt, nhưng mà hài cốt không hề mặc khôi giáp!
Chuyện này quả thực rất kỳ quái. Nếu như chiếc thuyền này thực sự là Hình Thiên Hào năm đó, vậy thì những người ở trên thuyền chắc chắn phải là binh lính, tại sao binh lính lại không mặc khôi giáp chứ?
Mặt khác, suốt cả đường Thạch Kim đều đạp lên xương cốt mà chạy, nhưng lại chẳng thấy chiếc mặt nạ màu trắng nào…
Triển Chiêu miêu tả tỉ mỉ chiếc mặt nạ cho ông ta nghe, nhưng mà Thạch Kim khẳng định chắc chắn mình không hề thấy. Có điều, cùng lúc với thời điểm ông chạy như điên khỏi sơn cốc, ông có thể nghe thấy tiếng xiềng xích va chạm lịch liệt phía sau, nhưng sau đó thì tất cả đều yên tĩnh.
Cho nên, ở chỗ này có một điểm mâu thuẫn lớn. Tiểu Tứ Tử nhìn thấy người đeo mặt nạ, còn Thạch Kim là người đích thân đến khe núi lại không hề thấy mặt nạ. Đồng thời, Thạch Kim cũng không dám chắc phía sau khe núi có phải là sơn động hay không, vì ông ta chỉ mải chạy về hướng ngược lại… Như vậy có phải là, những người đeo mặt nạ mà Tiểu Tứ Tử nhìn thấy đi vào khe núi, vốn không phải cùng nhóm người với những bộ xương khô mà Thạch Kim nhìn thấy không?
“Ông không nghe thấy tiếng kêu thảm của những người đó sao?” Triển Chiêu tò mò.
Thạch Kim lắc đầu: “Ban đầu thực sự không hề có, mãi cho đến khi ta chạy thẳng ra ngoài bờ biển, quay đầu nhìn lại rồi mới nghe thấy tiếng hét thảm thiết, không biết tại sao trước đó lại yên tĩnh đến vậy.”
Vừa nói, rõ ràng là ông lão đã nhớ lại cảm giác khi đó, vô cùng bất an.
Triển Chiêu nhìn sắc mặt đen sì của ông lão một chút, hỏi: “Ngoại hình của ông hiện nay có khác nhiều so với trước kia không?”
Ông lão gật đầu: “Kể từ khi ta trốn được khỏi đó, lúc nào cũng sợ hãi đám người đó sẽ tìm đến bắt về, cho nên cố gắng mai danh ẩn tích, đồng thời cũng cố hết sức phơi nắng, làm mọi cách để khiến người ta không nhận ra. Lâu dần, ta càng phơi càng đen, gần đây lại gặp phải người của năm đó cho nên mới cố gắng hóa trang.”
“Vết sẹo kia… gần đây ông hay gặp ác mộng nên mới dùng để trừ tà à? Sao lại gặp ác mộng vậy?” Triển Chiêu vừa hỏi vừa tán thán trong lòng… Thì ra Bao đại nhân cũng còn có tác dụng này nữa.
Thạch Kim gãi đầu: “Không biết tại sao… có thể do hôm đó gặp cái người có bớt đó trên đường nên ta càng gặp ác mộng nghiêm trọng hơn nữa! Cũng tại ta quá vô dụng, lại quá nhát gan mà thôi! Dù sao cũng đã cách nhiều năm như vậy rồi, bọn họ không thể đến tìm ta được.”
Thạch Kim vừa mới nói xong đã nghe thấy Thiên Tôn đang bưng cái chén ngồi bên cạnh đột nhiên nói: “Ngươi chắc chắn không ai nhận ra ngươi sao?”
Ông lão kia sửng sốt.
Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường một chút.
Bạch Ngọc Đường đứng lên, không chút khác lạ, đi tới bên cửa sổ ngắm cảnh.
Bên ngoài cửa viện, bốn huynh đệ Chu Quảng ngồi chơi xúc xắc giết thời gian. Con chó vàng bên cạnh cũng nằm yên tại chỗ, không hề lên tiếng, thỉnh thoảng phe phẩy cái đuôi.
Bạch Ngọc Đường chậm rãi đi xuống khỏi bậc thang, đến bên cạnh bọn Chu Quảng, làm như đang xem bọn họ chơi xúc xắc.
Bọn Chu Quảng ngẩng mặt lên, nghĩ là Bạch Ngọc Đường có việc gì đó mới tới đây. Ai ngờ Bạch Ngọc Đường lại đột nhiên phất tay.
Khi ống tay áo màu trắng vung lên, cùng lúc có thứ gì đó bay ra ngoài, bắn về phía rừng cây gần đó.
Bọn Chu Quảng nghe thấy một tiếng “Á”. Sau đó hình như có thứ gì đó rớt từ trên cây xuống đất, tiếng rơi rất nặng. Ngay sau đó, trong rừng cây lại vang lên những tiếng động khác.
“Ai?” Bốn người bọn Chu Quảng nhảy dựng lên, định đuổi vào trong rừng.
Bạch Ngọc Đường lại đưa tay cản họ lại. Đồng thời, từ trong phòng có một bóng người màu đỏ “vèo” một cái đã dùng tốc độ cực nhanh lướt vào trong rừng rồi.
Chỉ trong chốc lát, một bóng người màu đen bay từ trong rừng ra, ngã ngay trong sân, trước căn nhà lá nhỏ của Thạch Kim. Hắn ta đã hôn mê bất tỉnh.
Mọi người vừa nhìn thì thấy là một người áo đen.
Nhìn lại trong rừng lúc này, Triển Chiêu cũng đi ra, trên tay y còn đang túm một người áo đen khác đã bị đánh ngất xỉu rồi. Y vung tay một cái… ném cả vào sân. Tên áo đen đó ngã ngay l*n đ*nh người áo đen ban nãy.
Hai tên đó vừa bị động mạnh một cái, hừ hừ tỉnh lại.
Bạch Ngọc Đường quan sát hai người – mặc áo đen rất đặc trưng, xem ra là đến thăm dò.
Triển Chiêu ném người xong rồi lại đứng trên đỉnh hàng rào ngoài cửa viện, nhìn về phía hai người áo đen kia.
Bọn Chu Quảng nhìn hàng rào gỗ được ghép từ những mảnh trúc cực kỳ mỏng kia. Trên hàng rào ấy còn có cả dây leo đầy hoa bao phủ, Triển Chiêu lại cứ thế đứng trên đỉnh một cành trúc mỏng, nhẹ nhàng y như một chú bướm đậu trên cánh hoa vậy, mà cành trúc lại chẳng bị uốn cong chút nào.
Mấy tên lính vô thức nuốt nước miếng, xong rồi lại nhìn về phía rừng cây nhỏ ngoài kia… ban nãy hai người áo đen này ẩn nấp trong rừng sao? Bọn họ hoàn toàn chẳng phát hiện ra! Thứ mà Bạch Ngọc Đường giơ tay lên ném là cái gì vậy? Chân trái bọn áo đen kia hình như không thể cử động được, rõ ràng là đã bị đánh trúng rồi, có khi còn bị điểm huyệt nữa cũng nên.
Bốn người nhịn không được mà co rụt cả cổ – cao thủ giang hồ gì đó, quả nhiên là một sự tồn tại quá đáng sợ.
Bạch Ngọc Đường hỏi hai người áo đen kia: “Các ngươi là ai?”
Hai người áo đen nhìn nhau một cái, hình như đang nghĩ cách ứng phó.
Đột nhiên lại nghe thấy Triển Chiêu vỗ tay đánh bốp một cái: “A! Người của Thiên Bảo Đường.”
Hai người cau mày, cũng ngẩng đầu lên nhìn Triển Chiêu, mà vẻ mặt đó rõ ràng là đã bị Triển Chiêu dọa sợ hãi.
Triển Chiêu nhếch mép: “Qủa nhiên…”
Trong phòng, Thạch Kim há hốc miệng mà nghi ngờ nhìn hai người áo đên ở bên ngoài: “Sao lại có thể? Chẳng lẽ vẫn bị nhận ra sao? Nhưng mà đã lâu thế rồi, cũng đã già thế rồi còn gì, sao bọn họ có thể phát hiện được ta chứ?”
“Nếu như ngươi đã nhận ra đối phương rồi, có thể đối phương cũng nhận ra ngươi không?” Thiên Tôn tò mò quan sát Thạch Kim: “Nhìn kỹ thì ngươi cũng đâu có điểm đặc biệt gì…”
Còn chưa dứt lời, Thiên Tôn đột nhiên phẩy tay, túm lấy cổ áo của ông lão đó.
Bọn Triển Chiêu ở bên ngoài lại đột nhiên nghe thấy tiếng Thiên Tôn truyền đến: “Mau tránh hết ra!”
***
Mọi người đều sửng sốt. Cùng lúc đó, tất cả đều cảm thấy mặt đất rung chuyển, đồng thời, một tiếng “oành” vang lên, khói bụi cuồn cuộn.
“Má ơi!”
Bọn Chu Quảng bị b*n r* rất xa, tai bị chấn động ù hết cả, trước mắt bụi mù mịt, mà tại vị trí vốn là căn nhà lá ban nãy kia lại chỉ còn một cái hố to. Xem ra, bên dưới nhà lá này đã bị chôn thuốc nổ, khiến cho nổ toàn bộ.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường bị một luồng lực cực lớn được sinh ra khi thuốc nổ nổ tung đẩy ra phía ngoài. Hai người vừa mới rơi xuống đất, đứng vững cái Triển Chiêu đã thấy Bạch Ngọc Đường vọt trở lại rồi.
Bạch Ngọc Đường xông vào giữa làn khói bụi tuôn cuồn cuộn. Triển Chiêu cũng nhanh chóng vào theo. Chỉ thấy giữa cái hố bụi đang mịt mù rơi xuống ấy… Bạch Ngọc Đường đứng trong cái hố to, đang nhìn bốn xung quanh tìm kiếm, nhưng không hề thấy Thiên Tôn và Thạch Kim.
Mà hai người áo đen bị bắt ban nãy đã bị nổ chết rồi, máu thịt tan tác rơi trong hố, nhìn vô cùng đáng sợ.
Triển Chiêu thấy Bạch Ngọc Đường tìm trong hố hai vòng, vẻ hoảng hốt hiếm thấy, bèn chặn hắn lại, nói: “Đừng vội, đừng nóng vội, chắc chắn là Thiên Tôn không sao đâu.”
Nhưng mà lúc này, bốn phía xung quanh yên lặng khác thường, tất cả cứ như đông cứng lại.
Bạch Ngọc Đường đứng giữa hố, không hề cảm nhận được hơi thở của Thiên Tôn, đầu óc cũng trở lên trống rỗng.
Bầu không khí tĩnh lặng quỷ dị khác thường này tồn tại một lúc, đột nhiên, từ trên đỉnh đầu lại truyền đến tiếng nói của Thiên Tôn: “Thằng nhóc chết tiệt, vi sư biến mất mà ngươi lại chẳng thèm khóc thò lò mũi xanh!”
Nhìn lại Bạch Ngọc Đường, Ngũ gia thở dài một hơi, cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn, chỉ tìm một tảng đá bên cạnh ngồi xuống, đỡ trán thở dài.
Triển Chiêu cũng thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên nhìn, thấy trên một ngọn cây cao nhất trong rừng, Thiên Tôn đang đứng ở ngọn cây, trong tay còn xách theo Thạch Kim đang sợ đến hôn mê.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đứng ở đầu cầu, nhìn lão già câu cá bên dưới đã cảm thấy choáng váng. Thiên Tôn thì lại đứng trên cầu mà giậm chân, bò cả lên cầu mà cười. Chu Quảng và ba vị huynh đệ của hắn cũng nhìn nhau, hơi buồn cười.
Nhìn lại ông lão đang cầm cần câu dưới chân cầu kia, thấy gương mặt lão đen thật là đen… đen nhanh nhánh. Vừa liếc mắt nhìn tư xa thật chẳng khác nào bản sao lúc già của Bao đại nhân đang ngồi câu cá vậy, giữa trán còn có cả cái hình vầng trăng khuyết, giống ơi là giống!
Khóe miệng Chu Quảng co giật: “Thế này là sao ạ?”
Ông lão thấy nhiều người tới như vậy bèn thu cần trúc lại, chuẩn bị ra về.
“Ài! Lão gia tử!” Chu Quảng và mấy vị huynh đệ của hắn vội vàng chạy đến cản lại.
Ông lão chỉ muốn giậm chân: “Ngươi mang ai tới vậy? Ta không gặp người ngoài.”
Có vẻ như Chu Quảng đã rất quen thuộc với ông ta rồi, hắn đưa tay lên chạm vào cái hình “trăng khuyết” trên trán hắn, kéo ra.
Triển Chiêu bật cười, thì ra là dán lên.
“Làn da đen bẩm sinh à?” Bạch Ngọc Đường tò mò, thầm nghĩ trên đời này vẫn còn người đen như Bao đại nhân sao.
“Không trắng lắm nhưng mà cũng không có đen như vậy mà, đây là ông bôi than đen vào hay là ngày ngày đi phơi nắng vậy chứ?” Chu Quảng kéo ông lão về ngồi xuống, giới thiệu cho ông ta biết Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường. Vừa thấy ông ấy lại định chạy, hắn nhanh chóng tóm lại: “Lão gia tử đừng sợ, bọn họ không phải người xấu đâu.”
Triển Chiêu đến bên cạnh ông lão, hỏi ông: “Lão gia tử, sao ông lại phải giả trang như Bao đại nhân thế? Để trừ tà à?”
Ông lão giật mình, rõ ràng là đã bị Triển Chiêu đoán trúng tâm sự rồi.
Chu Quảng nhìn cái hình mặt trăng kia, hỏi: “Trước đây không thấy ông dán cái này, chẳng lẽ gần đây lại nằm mơ ạ?”
“Không có, không có…” Ông lão thu dọn đồ đạc rồi chuẩn bị chạy ra ngoài: “Ta chỉ là một lão già xấu số sắp xuống lỗ rồi, các ngươi là những quý nhân đằng đạt làm ơn cứ để cho ta sống yên ổn mấy ngày đi a!”
Triển Chiêu cực kỳ thông cảm cho ông lão, đã lo lắng sợ hãi nửa đời người rồi, thật là bất hạnh.
Bạch Ngọc Đường thấy ông lão sắp đi qua bên người mình, bèn nói một câu: “Ông không muốn biết trên đảo đó có cái gì sao?”
Ông lão hơi dừng bước, nhưng cuối cùng vẫn quyết định dời đi.
“Không điều tra rõ, cả đời nay ông cũng đừng mong được ngủ ngon.” Bạch Ngọc Đường nhàn nhạt nói: “Điều tra rõ ràng chân tướng còn hữu ích hơn nhiều so với cái vết sẹo kia của Bao đại nhân nhiều.”
Bọn Chu Quảng đều gật đầu với ông lão. Bạch Ngọc Đường cũng nói thật mà thôi, trốn tránh không phải là biện pháp tốt.
Cuối cùng thì ông lão cũng dừng bước, quay đầu lại nhìn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, đồng thời lại thấy sửng sờ.
Mọi người nhìn theo ánh mắt của ông ta, thấy tại chỗ mà ông ta ngồi câu cá ban nãy, chẳng biết Thiên Tôn đã đứng đó từ lúc nào rồi. Ngài đang tò mò nhìn mặt nước, hình như thấy một con cá nhỏ thì phải.
Mấy binh lính kia đều nhìn nhau – Thiên Tôn đi qua cầu lúc nào vậy? Không chút hơi thở, chẳng lẽ biết bay sao? Mà còn nhanh hơn cả bay nữa.
Ông lão vẫy tay gọi Chu Quảng, hỏi hắn có chuyện gì xảy ra.
Chu Quảng nói qua cho ông ấy biết mọi việc.
Ông lão hơi nghi ngờ một chút, gọi Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đi theo mình về nhà rồi kể cho hai người nghe.
Mọi người theo ông lão đi xuyên qua một con đường đất, đến một căn nhà lá phía trước.
Căn nhà lá nho nhỏ, trong sân nhà chỉ có một con chó lông vàng và mấy con gà, phía sau có một vườn rau nhỏ. Mọi người vào sân ngồi xuống, Chu Quảng chạy đi pha trà.
Ông lão kia nói cho bọn Triển Chiêu biết, ông ta tên Thạch Kim, gia đình làm nghề đánh cá, hiện nay chỉ có một thân một mình. Tình hình không khác mấy so với những gì Chu Quảng nói.
Chưa cần Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường mở miệng, Thạch Kim đã nói: “Trên đảo Ác Hồ thật sự có người ở, ta cũng phát hiện được điều này.”
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường hơi sững sờ.
“Ông chắc chứ?” Triển Chiêu hỏi thăm: “Có thể kể rõ hơn chút không ạ?”
Ông lão kể qua những chuyện mình đã trải qua một lần. Nhìn chung thì không khác mấy so với những gì Chu Quảng nói, nhưng mà cũng bổ sung thêm một số chi tiết, dù sao thì ông ta cũng tự mình trải qua chuyện đó mà.
Có một số chi tiết Thạch Kim nhắc tới khiến cho Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vô cùng lưu ý.
Đầu tiên, Thạch Kim nói đến việc người áp tải bọn họ lên đảo chính là người giang hồ chứ không phải quan binh, nhưng trong đó có một người ông ta đã từng gặp lại ở phủ Khai Phong.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều hỏi hắn ta là ai.
Thạch Kim kể, đại khái vào khoảng mười ngày trước, khi ông ấy vào thành Khai Phong mua chút đồ dùng thì có thấy một nhóm người giang hồ đi lướt qua trên đường.
Lúc đó hai bên đối mặt nhau, Thạch Kim nhìn thấy người dẫn đầu là một lão già. Vì đã qua sáu mươi năm nên diện mạo cũng đã già đi nhiều lắm, tóc cũng bạc rồi, nhưng mà người này có một điểm đặc biệt nên cả đời ông lão cũng khó quên, chính là trên má trái của hắn có một vết bớt màu xanh.
Vết bớt xanh đó gần như trùm hết cả một bên mắt của hắn, hình dáng y như một dấu hoa văn hình bàn tay vậy, nhìn cực kỳ đặc biệt. Thạch Kim kể, trong số những người giang hồ áp tải họ đi khi đó có hắn, bởi vì vết bớt quá rõ cho nên hôm đó trên đường, chỉ cần liếc mắt một cái là lão có thể nhận ra ngay. Nhưng mà, chắc chắn đối phương sẽ chẳng thể nào nhận ra lão được, dù sao cũng đã cách sáu mươi năm rồi mà. Có điều, sau khi về nhà, Thạch Kim vẫn vô cùng bất an, cho nên, mấy ngày nay, khi đi câu cá ông đặc biệt đội mù trùm, còn bôi than đen lên mặt, cố gắng hết sức biến mình thành đen đen một chút.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái. Chuyện này đúng là đã cung cấp cho bọn họ một đầu mối quan trọng rồi.
Những người sinh ra đã có vết bớt thế này, cả thiên hạ cũng không nhiều lắm, mà trong số những người giang hồ, đúng là có một người như vậy – Chính là Nhị đương gia của Thiên Bảo Đường, Trại Tố.
Trại Tố là bác cả của Trại Thiên Bảo, lão già đó năm nay cũng tới tám mươi tuổi rồi, võ công rất giỏi, bình thường cũng khá khiêm tốn, nhân phẩm cụ thể thế nào thì không rõ lắm. Người giang hồ thường gọi lão là Chưởng Diện Thanh, bởi vì vết bớt kia của lão rất dễ nhận diện nên không khó để có thể nhớ ra tên lão.
Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đều nhịn không được mà cau mày – Qủa nhiên là có quan hệ với Thiên Bảo Đường.
Chi tiết đáng chú ý thứ hai mà Thạch Kim đề cập đến chính là – lúc ông ấy chạy bán sống bán chết khỏi khe núi ấy, thấy được phía trên khe núi có người. Không phải là nhóm người giang hồ áp tải họ tới mà giống với người dân trên đảo nào đó hơn. Lúc ông ấy ngẩng mặt lên nhìn, còn nhìn thấy có trẻ con nữa.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường dựa vào thời gian mà phán đoán, đứa trẻ của sáu mươi năm trước hẳn cũng cùng độ tuổi với La Diên, La Oanh hiện nay. Như vậy, nếu như trên đảo có người già trên bảy mươi tuổi, vậy thì đó có thể chính là đứa trẻ mà ông lão nhìn thấy khi xưa rồi.
Còn chi tiết cuối cùng cũng khiến cho Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường để ý chính là chuyện liên quan tới – quái vật bị xích kia.
Đầu tiên, Thạch Kim khẳng định chắc chắn rằng, trên mặt đất, khắp nơi đều có hài cốt, nhưng mà hài cốt không hề mặc khôi giáp!
Chuyện này quả thực rất kỳ quái. Nếu như chiếc thuyền này thực sự là Hình Thiên Hào năm đó, vậy thì những người ở trên thuyền chắc chắn phải là binh lính, tại sao binh lính lại không mặc khôi giáp chứ?
Mặt khác, suốt cả đường Thạch Kim đều đạp lên xương cốt mà chạy, nhưng lại chẳng thấy chiếc mặt nạ màu trắng nào…
Triển Chiêu miêu tả tỉ mỉ chiếc mặt nạ cho ông ta nghe, nhưng mà Thạch Kim khẳng định chắc chắn mình không hề thấy. Có điều, cùng lúc với thời điểm ông chạy như điên khỏi sơn cốc, ông có thể nghe thấy tiếng xiềng xích va chạm lịch liệt phía sau, nhưng sau đó thì tất cả đều yên tĩnh.
Cho nên, ở chỗ này có một điểm mâu thuẫn lớn. Tiểu Tứ Tử nhìn thấy người đeo mặt nạ, còn Thạch Kim là người đích thân đến khe núi lại không hề thấy mặt nạ. Đồng thời, Thạch Kim cũng không dám chắc phía sau khe núi có phải là sơn động hay không, vì ông ta chỉ mải chạy về hướng ngược lại… Như vậy có phải là, những người đeo mặt nạ mà Tiểu Tứ Tử nhìn thấy đi vào khe núi, vốn không phải cùng nhóm người với những bộ xương khô mà Thạch Kim nhìn thấy không?
“Ông không nghe thấy tiếng kêu thảm của những người đó sao?” Triển Chiêu tò mò.
Thạch Kim lắc đầu: “Ban đầu thực sự không hề có, mãi cho đến khi ta chạy thẳng ra ngoài bờ biển, quay đầu nhìn lại rồi mới nghe thấy tiếng hét thảm thiết, không biết tại sao trước đó lại yên tĩnh đến vậy.”
Vừa nói, rõ ràng là ông lão đã nhớ lại cảm giác khi đó, vô cùng bất an.
Triển Chiêu nhìn sắc mặt đen sì của ông lão một chút, hỏi: “Ngoại hình của ông hiện nay có khác nhiều so với trước kia không?”
Ông lão gật đầu: “Kể từ khi ta trốn được khỏi đó, lúc nào cũng sợ hãi đám người đó sẽ tìm đến bắt về, cho nên cố gắng mai danh ẩn tích, đồng thời cũng cố hết sức phơi nắng, làm mọi cách để khiến người ta không nhận ra. Lâu dần, ta càng phơi càng đen, gần đây lại gặp phải người của năm đó cho nên mới cố gắng hóa trang.”
“Vết sẹo kia… gần đây ông hay gặp ác mộng nên mới dùng để trừ tà à? Sao lại gặp ác mộng vậy?” Triển Chiêu vừa hỏi vừa tán thán trong lòng… Thì ra Bao đại nhân cũng còn có tác dụng này nữa.
Thạch Kim gãi đầu: “Không biết tại sao… có thể do hôm đó gặp cái người có bớt đó trên đường nên ta càng gặp ác mộng nghiêm trọng hơn nữa! Cũng tại ta quá vô dụng, lại quá nhát gan mà thôi! Dù sao cũng đã cách nhiều năm như vậy rồi, bọn họ không thể đến tìm ta được.”
Thạch Kim vừa mới nói xong đã nghe thấy Thiên Tôn đang bưng cái chén ngồi bên cạnh đột nhiên nói: “Ngươi chắc chắn không ai nhận ra ngươi sao?”
Ông lão kia sửng sốt.
Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường một chút.
Bạch Ngọc Đường đứng lên, không chút khác lạ, đi tới bên cửa sổ ngắm cảnh.
Bên ngoài cửa viện, bốn huynh đệ Chu Quảng ngồi chơi xúc xắc giết thời gian. Con chó vàng bên cạnh cũng nằm yên tại chỗ, không hề lên tiếng, thỉnh thoảng phe phẩy cái đuôi.
Bạch Ngọc Đường chậm rãi đi xuống khỏi bậc thang, đến bên cạnh bọn Chu Quảng, làm như đang xem bọn họ chơi xúc xắc.
Bọn Chu Quảng ngẩng mặt lên, nghĩ là Bạch Ngọc Đường có việc gì đó mới tới đây. Ai ngờ Bạch Ngọc Đường lại đột nhiên phất tay.
Khi ống tay áo màu trắng vung lên, cùng lúc có thứ gì đó bay ra ngoài, bắn về phía rừng cây gần đó.
Bọn Chu Quảng nghe thấy một tiếng “Á”. Sau đó hình như có thứ gì đó rớt từ trên cây xuống đất, tiếng rơi rất nặng. Ngay sau đó, trong rừng cây lại vang lên những tiếng động khác.
“Ai?” Bốn người bọn Chu Quảng nhảy dựng lên, định đuổi vào trong rừng.
Bạch Ngọc Đường lại đưa tay cản họ lại. Đồng thời, từ trong phòng có một bóng người màu đỏ “vèo” một cái đã dùng tốc độ cực nhanh lướt vào trong rừng rồi.
Chỉ trong chốc lát, một bóng người màu đen bay từ trong rừng ra, ngã ngay trong sân, trước căn nhà lá nhỏ của Thạch Kim. Hắn ta đã hôn mê bất tỉnh.
Mọi người vừa nhìn thì thấy là một người áo đen.
Nhìn lại trong rừng lúc này, Triển Chiêu cũng đi ra, trên tay y còn đang túm một người áo đen khác đã bị đánh ngất xỉu rồi. Y vung tay một cái… ném cả vào sân. Tên áo đen đó ngã ngay l*n đ*nh người áo đen ban nãy.
Hai tên đó vừa bị động mạnh một cái, hừ hừ tỉnh lại.
Bạch Ngọc Đường quan sát hai người – mặc áo đen rất đặc trưng, xem ra là đến thăm dò.
Triển Chiêu ném người xong rồi lại đứng trên đỉnh hàng rào ngoài cửa viện, nhìn về phía hai người áo đen kia.
Bọn Chu Quảng nhìn hàng rào gỗ được ghép từ những mảnh trúc cực kỳ mỏng kia. Trên hàng rào ấy còn có cả dây leo đầy hoa bao phủ, Triển Chiêu lại cứ thế đứng trên đỉnh một cành trúc mỏng, nhẹ nhàng y như một chú bướm đậu trên cánh hoa vậy, mà cành trúc lại chẳng bị uốn cong chút nào.
Mấy tên lính vô thức nuốt nước miếng, xong rồi lại nhìn về phía rừng cây nhỏ ngoài kia… ban nãy hai người áo đen này ẩn nấp trong rừng sao? Bọn họ hoàn toàn chẳng phát hiện ra! Thứ mà Bạch Ngọc Đường giơ tay lên ném là cái gì vậy? Chân trái bọn áo đen kia hình như không thể cử động được, rõ ràng là đã bị đánh trúng rồi, có khi còn bị điểm huyệt nữa cũng nên.
Bốn người nhịn không được mà co rụt cả cổ – cao thủ giang hồ gì đó, quả nhiên là một sự tồn tại quá đáng sợ.
Bạch Ngọc Đường hỏi hai người áo đen kia: “Các ngươi là ai?”
Hai người áo đen nhìn nhau một cái, hình như đang nghĩ cách ứng phó.
Đột nhiên lại nghe thấy Triển Chiêu vỗ tay đánh bốp một cái: “A! Người của Thiên Bảo Đường.”
Hai người cau mày, cũng ngẩng đầu lên nhìn Triển Chiêu, mà vẻ mặt đó rõ ràng là đã bị Triển Chiêu dọa sợ hãi.
Triển Chiêu nhếch mép: “Qủa nhiên…”
Trong phòng, Thạch Kim há hốc miệng mà nghi ngờ nhìn hai người áo đên ở bên ngoài: “Sao lại có thể? Chẳng lẽ vẫn bị nhận ra sao? Nhưng mà đã lâu thế rồi, cũng đã già thế rồi còn gì, sao bọn họ có thể phát hiện được ta chứ?”
“Nếu như ngươi đã nhận ra đối phương rồi, có thể đối phương cũng nhận ra ngươi không?” Thiên Tôn tò mò quan sát Thạch Kim: “Nhìn kỹ thì ngươi cũng đâu có điểm đặc biệt gì…”
Còn chưa dứt lời, Thiên Tôn đột nhiên phẩy tay, túm lấy cổ áo của ông lão đó.
Bọn Triển Chiêu ở bên ngoài lại đột nhiên nghe thấy tiếng Thiên Tôn truyền đến: “Mau tránh hết ra!”
***
Mọi người đều sửng sốt. Cùng lúc đó, tất cả đều cảm thấy mặt đất rung chuyển, đồng thời, một tiếng “oành” vang lên, khói bụi cuồn cuộn.
“Má ơi!”
Bọn Chu Quảng bị b*n r* rất xa, tai bị chấn động ù hết cả, trước mắt bụi mù mịt, mà tại vị trí vốn là căn nhà lá ban nãy kia lại chỉ còn một cái hố to. Xem ra, bên dưới nhà lá này đã bị chôn thuốc nổ, khiến cho nổ toàn bộ.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường bị một luồng lực cực lớn được sinh ra khi thuốc nổ nổ tung đẩy ra phía ngoài. Hai người vừa mới rơi xuống đất, đứng vững cái Triển Chiêu đã thấy Bạch Ngọc Đường vọt trở lại rồi.
Bạch Ngọc Đường xông vào giữa làn khói bụi tuôn cuồn cuộn. Triển Chiêu cũng nhanh chóng vào theo. Chỉ thấy giữa cái hố bụi đang mịt mù rơi xuống ấy… Bạch Ngọc Đường đứng trong cái hố to, đang nhìn bốn xung quanh tìm kiếm, nhưng không hề thấy Thiên Tôn và Thạch Kim.
Mà hai người áo đen bị bắt ban nãy đã bị nổ chết rồi, máu thịt tan tác rơi trong hố, nhìn vô cùng đáng sợ.
Triển Chiêu thấy Bạch Ngọc Đường tìm trong hố hai vòng, vẻ hoảng hốt hiếm thấy, bèn chặn hắn lại, nói: “Đừng vội, đừng nóng vội, chắc chắn là Thiên Tôn không sao đâu.”
Nhưng mà lúc này, bốn phía xung quanh yên lặng khác thường, tất cả cứ như đông cứng lại.
Bạch Ngọc Đường đứng giữa hố, không hề cảm nhận được hơi thở của Thiên Tôn, đầu óc cũng trở lên trống rỗng.
Bầu không khí tĩnh lặng quỷ dị khác thường này tồn tại một lúc, đột nhiên, từ trên đỉnh đầu lại truyền đến tiếng nói của Thiên Tôn: “Thằng nhóc chết tiệt, vi sư biến mất mà ngươi lại chẳng thèm khóc thò lò mũi xanh!”
Nhìn lại Bạch Ngọc Đường, Ngũ gia thở dài một hơi, cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn, chỉ tìm một tảng đá bên cạnh ngồi xuống, đỡ trán thở dài.
Triển Chiêu cũng thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên nhìn, thấy trên một ngọn cây cao nhất trong rừng, Thiên Tôn đang đứng ở ngọn cây, trong tay còn xách theo Thạch Kim đang sợ đến hôn mê.
Long Đồ Án
Tác giả: Nhĩ Nhã
658 chương | 3,897 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: [ đoạn đầu đao
Chương Quyển 1 - 2: Trấn Đao Phủ - Gặp mặt
Chương Quyển 1 - 3: Giằng co
Chương Quyển 1 - 4: Trắng cùng Đỏ
Chương Quyển 1 - 5: Đùa giỡn và bị đùa giỡn
Chương Quyển 1 - 6: Thâm trầm một chút, hoạt bát một ít
Chương Quyển 1 - 7: Cao thủ vân tập
Chương Quyển 1 - 8: Không khí bất thường
Chương Quyển 1 - 9: Đao ma
Chương Quyển 1 - 10: Cựu oán
Chương Quyển 1 - 11: Các loại hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 12: Đàm kim
Chương Quyển 1 - 13: Sinh tử thành mê
Chương Quyển 1 - 14: Bé tròn cơ trí
Chương Quyển 1 - 15: Không coi ai ra gì
Chương Quyển 1 - 16: Biến hóa vi diệu
Chương Quyển 1 - 17: Không phải chữ “Vạn”
Chương Quyển 1 - 18: Sấm ngộ cái gì lâu
Chương Quyển 1 - 19: Chết đi, sống lại
Chương Quyển 1 - 20: Đoạn nhận huyền cơ
Chương Quyển 1 - 21: Vây bắt
Chương Quyển 1 - 22: Rảnh rỗi chi bằng cùng nhau đi
Chương Quyển 2 - 23: Máu nhuộm đầm Bích Thủy
Chương Quyển 2 - 24: Sư Tử lâm
Chương Quyển 2 - 25: Kỳ Lân thú
Chương Quyển 2 - 26: Nội bộ đấu đá
Chương Quyển 2 - 27: Lân đao
Chương Quyển 2 - 28: Anh hùng hào kiệt xem không đủ
Chương Quyển 2 - 29: Tâm tình thượng khả
Chương Quyển 2 - 30: Lam hồ Ly
Chương Quyển 2 - 31: Ma đầu đại giá quang lâm
Chương Quyển 2 - 32: Hoành Thánh hay là Mỳ
Chương Quyển 2 - 33: Anh họ này không đơn giản
Chương Quyển 2 - 34: Thiên Tôn Địa Tôn, Duy ngã độc tôn
Chương Quyển 2 - 35: Danh sư cao đồ
Chương Quyển 2 - 36: Tinh túy của Thiên Sơn
Chương Quyển 2 - 37: Sắp đặt
Chương Quyển 2 - 38: Chí Tôn vô địch
Chương Quyển 2 - 39: Ma đầu hí miêu
Chương Quyển 2 - 40: Ma đầu hí Thử
Chương Quyển 2 - 41: Trong nước
Chương Quyển 2 - 42: Dụ rắn khỏi hang
Chương Quyển 2 - 43: Qủy Bà độc ác
Chương Quyển 2 - 44: Cùng về Khai Phong
Chương Quyển 3 - 45: Đào hoa trại, Đào hoa trái
Chương Quyển 3 - 46: Lời chú của Đào hạnh
Chương Quyển 3 - 47: Treo đầu dê bán thịt chó
Chương Quyển 3 - 48: Trong án có án
Chương Quyển 3 - 49: Tiệc
Chương Quyển 3 - 50: Giao phong
Chương Quyển 3 - 51: Túy tâm hoa
Chương Quyển 3 - 52: Cống phẩm
Chương Quyển 3 - 53: Lạc đường
Chương Quyển 3 - 54: Thích khách
Chương Quyển 3 - 55: Thanh
Chương Quyển 3 - 56: Đào hoa viên
Chương Quyển 3 - 57: Lại gặp Đào hoa trại
Chương Quyển 3 - 58: Ám sát
Chương Quyển 3 - 59: Bí mật không thể quên
Chương Quyển 3 - 60: Tuyệt mật
Chương Quyển 3 - 61: Di họa
Chương Quyển 3 - 62: Đoạt mệnh hoa
Chương Quyển 3 - 63: Tam thập lục túc thủ
Chương Quyển 3 - 64: Độc kế
Chương Quyển 3 - 65: Mưu đồ Diệt thành
Chương Quyển 3 - 66: Giải dược cùng Độc dược
Chương Quyển 3 - 67: Túy Tâm hoa đoạt mệnh
Chương Quyển 3 - 68: Chuyện xưa của Chuyện xưa
Chương Quyển 3 - 69: Đêm trước đại chiến
Chương Quyển 3 - 70: Bắc hành
Chương Quyển 4 - 71: Tuyết nhãn châu và tuyết diễm châu
Chương Quyển 4 - 72: Thầy bắt yêu
Chương Quyển 4 - 73: Dạ hí
Chương Quyển 4 - 74: Thần hí
Chương Quyển 4 - 75: Ăn cơm không dễ
Chương Quyển 4 - 76: Ăn cơm không dễ
Chương Quyển 4 - 77: Ăn cơm không dễ
Chương Quyển 4 - 78: Ăn cơm không dễ
Chương Quyển 4 - 79: Nhân bất vị kỷ
Chương Quyển 4 - 80: Bao nhiêu tiền một cân Vân phiến cao ?
Chương Quyển 4 - 81: Một là không làm, hai là đã làm thì làm cho chót
Chương Quyển 4 - 82: Suýt nữa bỏ mạng
Chương Quyển 4 - 83: Sâu trong rừng tối
Chương Quyển 4 - 84: Đại miêu
Chương Quyển 4 - 85: Tiêu thi
Chương Quyển 4 - 86: Tuyết chiến
Chương Quyển 4 - 87: Hậu duệ thần thâu
Chương Quyển 4 - 88: Cấm khu
Chương Quyển 4 - 89: Chuyện vui
Chương Quyển 4 - 90: Bão tuyết phong thành
Chương Quyển 4 - 91: Cạm bẫy
Chương Quyển 4 - 92: Quái vật
Chương Quyển 4 - 93: Dạ xoa cung
Chương Quyển 4 - 94: Trúc lâm
Chương Quyển 4 - 95: Ăn nói vụng về
Chương Quyển 4 - 96: Ái nhân
Chương Quyển 4 - 97: Tương kế tựu kế
Chương Quyển 4 - 98: Thiên tàn cùng Thiên mệnh
Chương Quyển 5 - 99: Hồ Yêu
Chương Quyển 5 - 100: Hữu yêu khí
Chương Quyển 5 - 101: Vô phong chưởng
Chương Quyển 5 - 102: Hỏa phụng đến rồi!
Chương Quyển 5 - 103: Độc mưu hồ Kế
Chương Quyển 5 - 104: Đại chiến đoạt miêu
Chương Quyển 5 - 105: Nguy hiểm
Chương Quyển 5 - 106: Hỏa Phụng chiến Ách Lang
Chương Quyển 5 - 107: Cao thủ như vân
Chương Quyển 5 - 108: Ách lang đánh cược
Chương Quyển 5 - 109: Thắng thua
Chương Quyển 5 - 110: Chuyện về Yêu Hồ
Chương Quyển 5 - 111: Nguyên Tắc của Ngũ gia
Chương Quyển 5 - 112: Phẩm chất của Mèo
Chương Quyển 5 - 113: Hồ Bầy
Chương Quyển 5 - 114: Hồ ���nh
Chương Quyển 5 - 115: Vấn tiền trần
Chương Quyển 5 - 116: Nhớ lại chuyện xưa
Chương Quyển 5 - 117: Kế bắt “hồ Yêu”
Chương Quyển 5 - 118: Túc oán
Chương Quyển 5 - 119: Loạn
Chương Quyển 5 - 120: Tiểu Tứ Tử Mất tích
Chương Quyển 5 - 121: Oán niệm của Bạch Cơ
Chương Quyển 6 - 122: Hai tên ngốc gặp nhau tại nhà giam
Chương Quyển 6 - 123: Quỷ tướng
Chương Quyển 6 - 124: Mưu kế của Thử Miêu
Chương Quyển 6 - 125: Ngoan mà Hư
Chương Quyển 6 - 126: Thành Khai Phong náo nhiệt
Chương Quyển 6 - 127: Kỳ ba thái đa
Chương Quyển 6 - 128: Thay nhau tranh nổi bật
Chương Quyển 6 - 129: Quỷ kỳ
Chương Quyển 6 - 130: Tá thi hoàn hồn
Chương Quyển 6 - 131: Huyết chú diện nhân
Chương Quyển 6 - 132: Vấn đề trước đó
Chương Quyển 6 - 133: Loạn chiến
Chương Quyển 6 - 134: Diện nhân trận
Chương Quyển 6 - 135: Diện nhân chân tướng
Chương Quyển 6 - 136: Ý thức của Minh Sủng
Chương Quyển 6 - 137: Đêm dần trôi
Chương Quyển 6 - 138: Khi Miêu mất Thử
Chương Quyển 6 - 139: Đại chiến sắp tới
Chương Quyển 6 - 140: Dính dính
Chương Quyển 6 - 141: Đứa con không vâng lời
Chương Quyển 6 - 142: Lão Yêu chiến Tiểu Ma
Chương Quyển 7 - 143: Lôi hoả
Chương Quyển 7 - 144: Điềm xấu Hoả Phụng
Chương Quyển 7 - 145: Lời đồn Mãnh với Hổ
Chương Quyển 7 - 146: Chuyện cũ của Hỏa Phụng
Chương Quyển 7 - 147: Chuyện liên quan đến ôn tuyền
Chương Quyển 7 - 148: Yêu cầu của ách lang
Chương Quyển 7 - 149: Long và Phụng
Chương Quyển 7 - 150: Mua ngọc đổi mèo
Chương Quyển 7 - 151: Trận chiến tranh giấy nợ
Chương Quyển 7 - 152: Nguyên tắc của ngũ gia là
Chương Quyển 7 - 153: Hoả long tái lâm
Chương Quyển 7 - 154: Đánh bậy đánh bạ
Chương Quyển 7 - 155: Khương Trà, Bồn Tắm và Cơm Chiên
Chương Quyển 7 - 156: Oán hận của Hỏa yêu
Chương Quyển 7 - 157: Hoàng kim cổ thành
Chương Quyển 7 - 158: Chân thân hỏa phụng
Chương Quyển 7 - 159: Sâm la điện
Chương Quyển 7 - 160: Tà cung
Chương Quyển 7 - 161: Quái nhân
Chương Quyển 7 - 162: Không hôn thì thiệt
Chương Quyển 7 - 163: Đường với Hoả
Chương Quyển 7 - 164: Quán thịt nướng – Anh Hùng cứu Mỹ Nhân
Chương Quyển 7 - 165: Kẻ gây sự - Anh hùng cứu Mỹ nhân
Chương Quyển 7 - 166: Chí cương Chí mãnh
Chương Quyển 7 - 167: Sứ giả thật giả
Chương Quyển 7 - 168: Dẫn quân nhập úng
Chương Quyển 7 - 169: Phục ma
Chương Quyển 7 - 170: Giao dịch
Chương Quyển 7 - 171: Quy xác mê tung
Chương Quyển 7 - 172: Khổ nhục kế
Chương Quyển 7 - 173: Luyện Ngục phổ
Chương Quyển 7 - 174: Mồi ngon câu cá lớn
Chương Quyển 7 - 175: Thánh Tăng giá lâm
Chương Quyển 7 - 176: Lửa luyện ngục
Chương Quyển 8 - 177: Mèo gặp vận đen
Chương Quyển 8 - 178: Qụa đen xui xẻo – Bé mập may mắn
Chương Quyển 8 - 179: Khôi cốt kính
Chương Quyển 8 - 180: Yêu vật trong cốc
Chương Quyển 8 - 181: Đổ cả hang dấm rồi
Chương Quyển 8 - 182: Dấm biến thành Mật
Chương Quyển 8 - 183: Minh thưởng
Chương Quyển 8 - 184: Hai loại độc
Chương Quyển 8 - 185: Ma đầu tương chí
Chương Quyển 8 - 186: Khiêu khích
Chương Quyển 8 - 187: Liên tiếp trói cả trăm Ma đầu
Chương Quyển 8 - 188: Dược ngọc
Chương Quyển 8 - 189: Hư tình giả ý
Chương Quyển 8 - 190: Thiên hạ vô song
Chương Quyển 8 - 191: Biết người biết mặt
Chương Quyển 8 - 192: Sơn cốc nguy hiểm
Chương Quyển 8 - 193: Tâm rắn rết
Chương Quyển 8 - 194: Mưu Mô xảo quyệt
Chương Quyển 8 - 195: Dược Ngọc ẩn ưu
Chương Quyển 8 - 196: Quần ma lệnh
Chương Quyển 8 - 197: Nhã tặc
Chương Quyển 8 - 198: Dã tâm lang sói
Chương Quyển 8 - 199: Phát biến
Chương Quyển 8 - 200: Đảo ngược cục diện
Chương Quyển 8 - 201: Yêu thỉnh
Chương Quyển 8 - 202: Chúng Ma thịnh tình
Chương Quyển 8 - 203: Ngọt ngào
Chương Quyển 8 - 204: Phải hoặc Trái
Chương Quyển 8 - 205: Kỳ mưu oai kế
Chương Quyển 8 - 206: Thay đổi bất ngờ
Chương Quyển 9 - 207: Nhất Ngọc diệt yêu
Chương Quyển 9 - 208: Hắc phong thành
Chương Quyển 9 - 209: Băng thiên tuyết địa
Chương Quyển 9 - 210: Yêu Đế chi hoặc
Chương Quyển 9 - 211: Mọi sự tùy duyên
Chương Quyển 9 - 212: Nội lực chi độc
Chương Quyển 9 - 213: Âm mưu bắt đầu
Chương Quyển 9 - 214: Trận chiến tất thắng
Chương Quyển 9 - 215: Cung đình hiểm ác
Chương Quyển 9 - 216: Tỷ thí không công bằng
Chương Quyển 9 - 217: Mèo yêu
Chương Quyển 9 - 218: Đột nhiên viếng thăm
Chương Quyển 9 - 219: Cửa thành phù đồ
Chương Quyển 9 - 220: Một Mèo phá Mười cửa
Chương Quyển 9 - 221: Tranh đấu chốn cung đình
Chương Quyển 9 - 222: “Đại kế” của Nguyên soái
Chương Quyển 9 - 223: Phụ tử quái dị
Chương Quyển 9 - 224: Đêm dài lắm mộng
Chương Quyển 9 - 225: Cuộc sống thường ngày của Thái tử điện hạ
Chương Quyển 9 - 226: Băng mộ bí ẩn
Chương Quyển 9 - 227: Thiên Tôn trấn giữ
Chương Quyển 9 - 228: Giả mạo
Chương Quyển 9 - 229: Mấu chốt là thời cơ
Chương Quyển 9 - 230: Chứng Vọng tưởng
Chương Quyển 9 - 231: Lần đầu đến Lang Vương Bảo
Chương Quyển 9 - 232: Bí mật của tóc bạc
Chương Quyển 9 - 233: Vật ở dưới băng
Chương Quyển 9 - 234: Cá cùng Thi thể
Chương Quyển 9 - 235: Lang
Chương Quyển 9 - 236: Đế cùng Hậu
Chương Quyển 9 - 237: Phong hồi lộ chuyển
Chương Quyển 9 - 238: Châm phong tương đối
Chương Quyển 9 - 239: Nghịch lân
Chương Quyển 9 - 240: Khốn cảnh
Chương Quyển 9 - 241: Trời cao tác hợp một đôi
Chương Quyển 9 - 242: Tương kế tựu kế
Chương Quyển 9 - 243: Người tính không bằng trời tính
Chương Quyển 9 - 244: Kết quả cuối cùng
Chương Quyển 10 - 245: Mây tan thấy đỉnh núi cao
Chương Quyển 10 - 246: Bắt cóc
Chương Quyển 10 - 247: Kỳ án
Chương Quyển 10 - 248: Huyết
Chương Quyển 10 - 249: Điên
Chương Quyển 10 - 250: Lời đồn
Chương Quyển 10 - 251: Thập nhị ngọc oa
Chương Quyển 10 - 252: Phong Cô cô
Chương Quyển 10 - 253: Ngoại công đến rồi
Chương Quyển 10 - 254: Lựa chọn của Mèo
Chương Quyển 10 - 255: Ba nơi náo nhiệt
Chương Quyển 10 - 256: Biên duyên
Chương Quyển 10 - 257: Hàng thật hàng giả
Chương Quyển 10 - 258: Chính danh
Chương Quyển 10 - 259: Vang danh thiên hạ
Chương Quyển 10 - 260: Phá cục
Chương Quyển 10 - 261: Ban đêm tâm tình tốt
Chương Quyển 10 - 262: Phát hiện bất ngờ
Chương Quyển 10 - 263: Hậu duệ của cố nhân
Chương Quyển 10 - 264: Quang ảnh của trí nhớ
Chương Quyển 10 - 265: Loạn đấu
Chương Quyển 10 - 266: Ác nhân tề tụ
Chương Quyển 10 - 267: Nội bộ bất ngờ đấu đá
Chương Quyển 10 - 268: Manh mối bắt đầu hé lộ
Chương Quyển 10 - 269: Tình huống đột phát
Chương Quyển 10 - 270: Chú sát
Chương Quyển 10 - 271: Chết không đối chứng
Chương Quyển 10 - 272: Duy hộ
Chương Quyển 10 - 273: Vạn Chú cung
Chương Quyển 10 - 274: Đầu mối dần hé lộ
Chương Quyển 10 - 275: Giải trừ nguyền rủa
Chương Quyển 10 - 276: Lễ vật
Chương Quyển 11 - 277: Phệ nhân dao
Chương Quyển 11 - 278: Cửa ngõ âm dương
Chương Quyển 11 - 279: Tà với Sát
Chương Quyển 11 - 280: Huyết tự bích ngọc
Chương Quyển 11 - 281: Hữu kinh vô hiểm
Chương Quyển 11 - 282: Hủ tục
Chương Quyển 11 - 283: Phụng chỉ đi học
Chương Quyển 11 - 284: Nhất bàn thái
Chương Quyển 11 - 285: Thành tây
Chương Quyển 11 - 286: Khổ Bi tự
Chương Quyển 11 - 287: Mặt nạ
Chương Quyển 11 - 288: Hạo thiên lâu
Chương Quyển 11 - 289: Ban đêm cần hoạt động
Chương Quyển 11 - 290: Kinh hoàng giữa đêm
Chương Quyển 11 - 291: Mọi người cùng nhau đi học
Chương Quyển 11 - 292: Ngày thường ở Thái học viện
Chương Quyển 11 - 293: Phong mỹ học viện
Chương Quyển 11 - 294: Ác linh trong học viện
Chương Quyển 11 - 295: Mèo đen
Chương Quyển 11 - 296: Hành tung ma mị của quỷ ảnh
Chương Quyển 11 - 297: Âm hồn bất tán
Chương Quyển 11 - 298: Công công thật, Công công giả
Chương Quyển 11 - 299: Đồ Vật bị cất giấu
Chương Quyển 11 - 300: Yêu cùng Dược
Chương Quyển 11 - 301: Quái vật
Chương Quyển 11 - 302: Cải tử hồi sinh
Chương Quyển 11 - 303: Bạc tình bạc nghĩa
Chương Quyển 11 - 304: Trù thần
Chương Quyển 11 - 305: Lưỡng lự không dời
Chương Quyển 11 - 306: Tín đồ Của Qủy diện
Chương Quyển 11 - 307: Trù mã
Chương Quyển 11 - 308: Y Quan cầm thú
Chương Quyển 11 - 309: Nhất trường không
Chương Quyển 12 - 310: Tà Vũ nhập mộng
Chương Quyển 12 - 311: Giảng kim dã giảng tâm
Chương Quyển 12 - 312: Chú thị
Chương Quyển 12 - 313: Đầu bạc với Đầu xám
Chương Quyển 12 - 314: Mọi chuyện đều thuận lợi
Chương Quyển 12 - 315: Mộng ma di sát
Chương Quyển 12 - 316: Mộng
Chương Quyển 12 - 317: Cảnh mơ thật giả
Chương Quyển 12 - 318: Hoa đỏ hư ảo
Chương Quyển 12 - 319: Hội ngộ tại Hồng Anh Trại
Chương Quyển 12 - 320: Ân ân oán oán
Chương Quyển 12 - 321: Tứ phương sở ca
Chương Quyển 12 - 322: Ác mộng xâm nhập vào tâm
Chương Quyển 12 - 323: Đầu mối của tai họa
Chương Quyển 12 - 324: Cảm giác nguy cơ của Triển hộ vệ
Chương Quyển 12 - 325: Tư vị ngọt ngào
Chương Quyển 12 - 326: Định tâm hoàn
Chương Quyển 12 - 327: Đan thiện trà trang
Chương Quyển 12 - 328: Cái đuôi hồ Ly
Chương Quyển 12 - 329: Nhiếp hồn thuật
Chương Quyển 12 - 330: Người áo xanh
Chương Quyển 12 - 331: Ôn tuyền
Chương Quyển 12 - 332: Áo xanh lại đến
Chương Quyển 12 - 333: Mê dạng hồng hoa
Chương Quyển 12 - 334: Thiên Tự Quyết và Địa Tự Quyết
Chương Quyển 12 - 335: Mắt giả
Chương Quyển 12 - 336: Ngủ say
Chương Quyển 12 - 337: Thiên phú
Chương Quyển 12 - 338: Ký ức
Chương Quyển 12 - 339: Thiên triệu
Chương Quyển 12 - 340: Phong mang
Chương Quyển 12 - 341: Đao chậm, Kiếm nhanh
Chương Quyển 12 - 342: Băng Phong chi chiến
Chương Quyển 12 - 343: Khóa huyệt
Chương Quyển 12 - 344: Kẻ thù
Chương Quyển 12 - 345: Khống chế
Chương Quyển 12 - 346: Thương hải tang điền
Chương Quyển 12 - 347: Tâm tình không tốt
Chương Quyển 12 - 348: Bí mật không thể nói
Chương Quyển 12 - 349: Giao Long xuất hải
Chương Quyển 12 - 350: Đại giá
Chương Quyển 13 - 351: Vụ án mất vàng tại Thiên Tinh
Chương Quyển 13 - 352: Thiên Tinh Thất bảo
Chương Quyển 13 - 353: Phong lão đầu
Chương Quyển 13 - 354: Minh đà tử
Chương Quyển 13 - 355: Vấn đề về Ngựa
Chương Quyển 13 - 356: Kỳ án Yêu mã
Chương Quyển 13 - 357: Cửu đầu nãi nãi
Chương Quyển 13 - 358: Ngựa và Hung thủ
Chương Quyển 13 - 359: Đạp hỏa kỳ lân
Chương Quyển 13 - 360: Một chút xíu nữa
Chương Quyển 13 - 361: Mộ vô danh
Chương Quyển 13 - 362: Bí ẩn của thung lũng sau núi
Chương Quyển 13 - 363: Đêm kinh hoàng
Chương Quyển 13 - 364: Chuyện xưa
Chương Quyển 13 - 365: Bóng quỷ sương mù
Chương Quyển 13 - 366: Táng sinh hoa
Chương Quyển 13 - 367: Quan cùng mộng
Chương Quyển 13 - 368: Bình trấn hồn
Chương Quyển 13 - 369: Hai người thiếu tự nhiên
Chương Quyển 13 - 370: Khoảng cách
Chương Quyển 13 - 371: Vô dụng
Chương Quyển 13 - 372: Nhạc lâm
Chương Quyển 13 - 373: Phân công hành động
Chương Quyển 13 - 374: Bí ẩn mất tích
Chương Quyển 13 - 375: Người gỗ
Chương Quyển 13 - 376: Trộm sách
Chương Quyển 13 - 377: Dị tượng
Chương Quyển 13 - 378: Cung u liên
Chương Quyển 13 - 379: Mộc Hoàng chi họa
Chương Quyển 14 - 380: Mưa rơi khai phong
Chương Quyển 14 - 381: Sói nhỏ mồ Côi
Chương Quyển 14 - 382: Qủy hải
Chương Quyển 14 - 383: Mê thành và sa yêu
Chương Quyển 14 - 384: Đi về hướng tây
Chương Quyển 14 - 385: Lang
Chương Quyển 14 - 386: Sa tặc
Chương Quyển 14 - 387: Tị phong sạn đạo
Chương Quyển 14 - 388: Tật phong
Chương Quyển 14 - 389: Quân sư
Chương Quyển 14 - 390: Trên trời giáng xuống
Chương Quyển 14 - 391: Qủy hải đào sinh
Chương Quyển 14 - 392: Mê thành lược ảnh
Chương Quyển 14 - 393: Chuyển cơ
Chương Quyển 14 - 394: Hoan nghênh ghé thăm ma qủy thành
Chương Quyển 14 - 395: Dưới cát
Chương Quyển 14 - 396: Sa chi âm ảnh
Chương Quyển 14 - 397: Gặp lại
Chương Quyển 14 - 398: Thân thích máu mủ
Chương Quyển 14 - 399: Qủy hải mê thành
Chương Quyển 14 - 400: Chuyện xưa như mây khói
Chương Quyển 14 - 401: Thiên tinh đạp
Chương Quyển 14 - 402: Mã tặc
Chương Quyển 14 - 403: Sa qủy bất diệt
Chương Quyển 14 - 404: Vĩnh thắng chi mê
Chương Quyển 14 - 405: Địa cung trong mê thành
Chương Quyển 14 - 406: Một thành một cây
Chương Quyển 14 - 407: Hải long và băng ngư
Chương Quyển 14 - 408: Miêu miêu long
Chương Quyển 14 - 409: Nguyên do bất bại
Chương Quyển 14 - 410: Qủy hải biến mất
Chương Quyển 15 - 411: Thất ca linh đăng
Chương Quyển 15 - 412: Vườn phù dung và điện tứ hải
Chương Quyển 15 - 413: Qủy điện
Chương Quyển 15 - 414: Đa tình ngộ sự
Chương Quyển 15 - 415: Kinh hồn trong mưa
Chương Quyển 15 - 416: Không được yên bình
Chương Quyển 15 - 417: Tro cốt
Chương Quyển 15 - 418: Chuyện cũ về tâm ma
Chương Quyển 15 - 419: Thay đổi hướng gió
Chương Quyển 15 - 420: Trò lừa cũ
Chương Quyển 15 - 421: Tuyệt học
Chương Quyển 15 - 422: Xanh xám
Chương Quyển 15 - 423: Điềm báo dị tượng
Chương Quyển 15 - 424: vảy
Chương Quyển 15 - 425: điềm báo trước
Chương Quyển 15 - 426: Thăm quan điện tứ hải
Chương Quyển 15 - 427: Chí tôn nổi điên
Chương Quyển 15 - 428: tâm
Chương Quyển 15 - 429: Thần chi tái lâm
Chương Quyển 15 - 430: Kẽ hở
Chương Quyển 15 - 431: Giám thủ tự đạo
Chương Quyển 15 - 432: Binh thù
Chương Quyển 15 - 433: Khe hở trên trời
Chương Quyển 15 - 434: Kiếm chém qủy
Chương Quyển 15 - 435: Trận nhện độc
Chương Quyển 15 - 436: Lời tiên đoán ba ngày
Chương Quyển 15 - 437: Xuân đường – Nguyệt lâu
Chương Quyển 15 - 438: Tà nguyệt
Chương Quyển 15 - 439: Cánh cửa giam cầm ký ức
Chương Quyển 15 - 440: Rời tổ
Chương Quyển 15 - 441: Cải tử hồi sinh
Chương Quyển 15 - 442: Xoay chuyển càn khôn
Chương Quyển 15 - 443: Cung vạn chú
Chương Quyển 15 - 444: Bàn xoay cửu long
Chương Quyển 15 - 445: Thú tường vân
Chương Quyển 15 - 446: Mối thù chưa giải
Chương Quyển 15 - 447: Nhớ lại
Chương Quyển 15 - 448: Theo mãi chẳng dời
Chương Quyển 16 - 449: Hình thiên hào
Chương Quyển 16 - 450: Tam nhận cốt đao
Chương Quyển 16 - 451: Cấm ngữ
Chương Quyển 16 - 452: Đảo ác hồ
Chương Quyển 16 - 453: Hòn đảo khó tìm
Chương Quyển 16 - 454: Long cốt
Chương Quyển 16 - 455: Bên kia xiềng xích
Chương Quyển 16 - 456: Đảo thú giáp
Chương Quyển 16 - 457: Mặt nạ
Chương Quyển 16 - 458: Chia ba hướng
Chương Quyển 16 - 459: Phục kích
Chương Quyển 16 - 460: Oan gia ngõ hẹp
Chương Quyển 16 - 461: Hận thù tích tụ
Chương Quyển 16 - 462: Lầu tinh nguyệt
Chương Quyển 16 - 463: Hòn đảo trong truyền thuyết
Chương Quyển 16 - 464: Lấy mạng đổi mạng
Chương Quyển 16 - 465: Thái học đại loạn
Chương Quyển 16 - 466: Cá
Chương Quyển 16 - 467: Cách không thiên kích
Chương Quyển 16 - 468: Ảnh nghị – Nhuyễn giáp
Chương Quyển 16 - 469: Kẻ vô danh
Chương Quyển 16 - 470: Đêm kinh hoàng
Chương Quyển 16 - 471: Giấc mơ điềm báo
Chương Quyển 16 - 472: Hồng môn yến
Chương Quyển 16 - 473: Bất đồng ý kiến
Chương Quyển 16 - 474: Hoàng tước tại hậu
Chương Quyển 16 - 475: Kẻ địch mạnh nhất
Chương Quyển 16 - 476: Khách không mời mà đến
Chương Quyển 16 - 477: Chuẩn bị chiến tranh
Chương Quyển 16 - 478: Quần đảo bát tộc
Chương Quyển 16 - 479: Kế đánh lui địch
Chương Quyển 16 - 480: Mối thù truyền đời
Chương Quyển 16 - 481: Lời nguyền của bạch cơ
Chương Quyển 16 - 482: Nhược điểm
Chương Quyển 16 - 483: Trai cò tranh nhau…
Chương Quyển 16 - 484: Yêu vật trong cốc
Chương Quyển 16 - 485: Lão yêu
Chương Quyển 16 - 486: Không vào hang cọp
Chương Quyển 16 - 487: Hận thù nối tiếp
Chương Quyển 16 - 488: Thung lũng chết chóc
Chương Quyển 16 - 489: Huyết bức
Chương Quyển 16 - 490: Tư oán
Chương Quyển 16 - 491: Khởi hành
Chương Quyển 16 - 492: Thanh toán nợ nần
Chương Quyển 16 - 493: Bí ẩn phía sau hòn đảo
Chương Quyển 16 - 494: Giao dịch
Chương Quyển 16 - 495: Phản kích
Chương Quyển 16 - 496: Thiên thời địa lợi
Chương Quyển 16 - 497: Dẫn dụ kẻ địch
Chương Quyển 16 - 498: Ma vương khoái
Chương Quyển 16 - 499: Ký hiệu
Chương Quyển 16 - 500: Thuyền
Chương Quyển 16 - 501: Dấu răng thần thánh
Chương Quyển 17 - 516: Khu nhà của kim gia
Chương Quyển 17 - 517: Ba tên trộm
Chương Quyển 17 - 518: Sách
Chương Quyển 17 - 519: Phụng chỉ dạy học
Chương Quyển 17 - 520: Thư sinh mới tới
Chương Quyển 17 - 521: Dạ nhập hung trạch
Chương Quyển 17 - 522: Vật mất trộm
Chương Quyển 17 - 523: Cố hữu tương phùng
Chương Quyển 17 - 524: Cửa hàng ngọc khí
Chương Quyển 17 - 525: Thời buổi rối ren
Chương Quyển 17 - 526: Quỷ tri đạo
Chương Quyển 17 - 527: Kỳ án đêm mưa
Chương Quyển 17 - 528: Hỏa tông bạch long
Chương Quyển 17 - 529: Giấu vàng
Chương Quyển 17 - 530: Gặp quỷ
Chương Quyển 17 - 531: Hứa hẹn
Chương Quyển 17 - 532: Thần tích
Chương Quyển 17 - 533: Tà vật
Chương Quyển 17 - 534: Thư sinh
Chương Quyển 17 - 535: Một ngày gian nan
Chương Quyển 17 - 536: Tàn ảnh
Chương Quyển 17 - 537: Cung tên
Chương Quyển 17 - 538: Việc nhỏ không đáng kể
Chương Quyển 17 - 539: Tranh vẽ và bệnh tật
Chương Quyển 17 - 540: Tứ đại thư viện
Chương Quyển 17 - 541: Chuyện cũ không đề cập tới
Chương Quyển 17 - 542: Hình xăm
Chương Quyển 17 - 543: Tiêu
Chương Quyển 17 - 544: Tàn ảnh
Chương Quyển 17 - 545: Sống và chết
Chương Quyển 17 - 546: Huyền cơ
Chương Quyển 17 - 547: Tiền chiến
Chương Quyển 17 - 548: Hoàng đếđi tuần
Chương Quyển 17 - 549: Văn đấu hay võ đấu
Chương Quyển 17 - 550: Hai người ra đề
Chương Quyển 17 - 551: Tam tửđối chiến
Chương Quyển 17 - 552: Tự
Chương Quyển 17 - 553: Bốn lạng vs ngàn cân
Chương Quyển 17 - 554: Thích khách
Chương Quyển 17 - 555: Hắc kim
Chương Quyển 17 - 556: Những tên trộm
Chương Quyển 17 - 557: Trôi qua
Chương Quyển 17 - 558: Kéo tơ bóc kén
Chương Quyển 17 - 559: Vàng thật vàng giả
Chương Quyển 17 - 560: Phản bội
Chương Quyển 17 - 561: Trung thành
Chương Quyển 17 - 562: Nhị trọng chi cảnh
Chương Quyển 17 - 563: Ác ý
Chương Quyển 17 - 564: Gió và tên
Chương Quyển 17 - 565: Liệt diễm
Chương Quyển 17 - 566: Kỳ chiêu
Chương Quyển 17 - 567: Diệt khẩu
Chương Quyển 17 - 568: Có chạy đằng trời
Chương Quyển 17 - 569: Tiến triển
Chương Quyển 17 - 570: Tả đầu và kim gia
Chương Quyển 17 - 571: Điểm phân tâm
Chương Quyển 17 - 572: Không biết đau
Chương Quyển 17 - 573: Thỏ khôn
Chương Quyển 17 - 574: Lệ khí
Chương Quyển 17 - 575: Mua mạng
Chương Quyển 17 - 576: Tứ thần chi chiến – thượng
Chương Quyển 17 - 577: Tứ thần chi chiến -trung
Chương Quyển 17 - 578: Tứ thần chi chiến -hạ
Chương Quyển 17 - 579: Bệnh và thuốc
Chương Quyển 17 - 580: Đại tuyết tán loạn
Chương Quyển 17 - 581: Tập kích
Chương Quyển 17 - 582: Ràng buộc
Chương Quyển 17 - 583: Nam lăng quan
Chương Quyển 17 - 584: Liên phật kim ấn
Chương Quyển 17 - 585: Hiện tại và quá khứ
Chương Quyển 17 - 586: Biến và bất biến
Chương Quyển 17 - 587: Cùng tồn tại
Chương Quyển 17 - 588: Võ thí
Chương Quyển 17 - 589: Binh bất yếm trá
Chương Quyển 17 - 590: Tống biệt
Chương Quyển 18 - 591: Thập chỉ kim hoàn
Chương Quyển 18 - 592: Pha kim thuật
Chương Quyển 18 - 593: Đi tuần
Chương Quyển 18 - 594: Nhất kiến sinh loạn
Chương Quyển 18 - 595: Kim trù quải biển
Chương Quyển 18 - 596: Án mạng
Chương Quyển 18 - 597: Ngày tết
Chương Quyển 18 - 598: Đông Hoàng Môn
Chương Quyển 18 - 599: Đồng môn
Chương Quyển 18 - 600: Mất tích
Chương Quyển 18 - 601: Con nhện
Chương Quyển 18 - 602: Bí mật
Chương Quyển 18 - 603: Tung tích hắc bào
Chương Quyển 18 - 604: Hãm hại
Chương Quyển 18 - 605: Tà vật
Chương Quyển 18 - 606: Nhân mộc ngẫu chi chú
Chương Quyển 18 - 607: Hận ý
Chương Quyển 18 - 608: Mộc ngẫu tai họa
Chương Quyển 18 - 609: Chủ mưu
Chương Quyển 18 - 610: Đánh rơi động phủ
Chương Quyển 18 - 611: Lai giả bất thiện
Chương Quyển 18 - 612: Ngộ sát Tà Thần
Chương Quyển 18 - 613: Mưu đồ đã lâu
Chương Quyển 18 - 614: (Phiên ngoại) Một quả trứng
Chương Quyển 18 - 615: Tây Bắc phương
Chương Quyển 18 - 616: Tàn âm
Chương Quyển 18 - 617: Di ngôn
Chương Quyển 18 - 618: Oai chiêu
Chương Quyển 18 - 619: Động phủ
Chương Quyển 18 - 620: Xâm nhập động phủ
Chương Quyển 18 - 621: Nhãn khô cốt
Chương Quyển 18 - 622: Quỷ nhãn tỉnh
Chương Quyển 18 - 623: Phá trận
Chương Quyển 18 - 624: Ma Diễm Thành
Chương Quyển 18 - 625: Hỉ yến tân lang tân nương bỏ trốn
Chương Quyển 18 - 626: Hỉ yến tân lang tân nương bỏ trốn, liền bỏ trốn đi
Chương Quyển 19 - 627: Khổng Tước hồ
Chương Quyển 19 - 628: Vô thường
Chương Quyển 19 - 629: Đường
Chương Quyển 19 - 630: Mãn Ký
Chương Quyển 19 - 631: Gặp sao quả tạ
Chương Quyển 19 - 632: Ngư vĩ độ
Chương Quyển 19 - 633: (PN) Phiền não trao đổi sau giờ Ngọ
Chương Quyển 19 - 634: Phong tục
Chương Quyển 19 - 635: Ngư Vĩ Giới
Chương Quyển 19 - 636: Hàng ngọc khí
Chương Quyển 19 - 637: Chuyện cũ năm xưa
Chương Quyển 19 - 638: Khả năng tính
Chương Quyển 19 - 639: Một loại khả năng khác
Chương Quyển 19 - 640: Phản họa
Chương Quyển 19 - 641: Thiên chú
Chương Quyển 19 - 642: Gợn sóng tái khởi
Chương Quyển 19 - 643: Miêu cùng cầm
Chương Quyển 19 - 644: Tiếng đàn
Chương Quyển 19 - 645: Cầm khúc
Chương Quyển 19 - 646: Truyền âm
Chương Quyển 19 - 647: Tai hoạ ngầm
Chương Quyển 19 - 648: Đánh bất ngờ
Chương Quyển 19 - 649: Dị tộc
Chương Quyển 19 - 650: Loại phương pháp thứ ba
Chương Quyển 19 - 651: Nơi Chí bảo
Chương Quyển 19 - 652: Quỳ
Chương Quyển 19 - 653: Thực hoặc giả
Chương Quyển 19 - 654: Ngọc trung chi mê
Chương Quyển 19 - 655: Tình cũ
Chương Quyển 19 - 656: Thôi, Quỳ, Mộc
Chương Quyển 19 - 657: Thiết cục
Chương Quyển 19 - 658: Theo gió mà tán
Chương Quyển 19 - 659: Đi cùng không đi
Chương Quyển 19 - 660: Bắt giặc
Chương Quyển 19 - 661: Ác dục chi cung
Chương Quyển 19 - 662: (PN): Miêu phong ba – Thượng
Chương Quyển 20 - 663: Thư
Chương Quyển 20 - 664: (PN) Miêu phong ba – Hạ
Chương Quyển 20 - 665: Mèo không phụ sự mong đợi của mọi người
Chương Quyển 20 - 666: Nhàn sự muốn xen vào
Chương Quyển 20 - 667: Thiệp mời
Chương Quyển 20 - 668: Kim diện
Chương Quyển 20 - 669: Nhà hoang
Chương Quyển 20 - 670: Tiếp kiến
Chương Quyển 20 - 671: Cây hoa gạo
Chương Quyển 20 - 672: Thụ linh
Không tìm thấy chương nào phù hợp