Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 14 - 385: Lang
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~29 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
******************************
Dưới sự hộ tống của Kiêu Kỵ Doanh, đội ngũ đi tuần đã rời khỏi Nhạn Môn Quan đi thẳng về Hắc Phong Thành phía trước.
Từ Nhạn Môn Quan đến Hắc Phong Thành không quá xa, trước đây thường có mã tặc cùng đạo phỉ hoành hành, nhưng từ khi Triệu Phổ cho xây dựng Hắc Phong Thành thì toàn bộ mã tặc đều bị hắn bắt hết. Sau khi thông đạo được yên ổn, có không ít người, kể cả ngoại tộc cũng bắt đầu làm ăn ở đây. Phần lớn đều mở khách ***, trà lâu. Triệu Phổ luôn khuyến khích phát triển mậu dịch buôn bán, chỉ cần không làm điều ác, tuân thủ luật lệ của người Hán thì dù là ai cũng có thể tới đây buôn bán.
Bởi vậy, dù mọi người đang ở giữa quan đạo nhưng vẫn thấy được những khu chợ ven đường hoặc những đội lạc đà chở hàng đi qua.
Lần trước Tiểu Tứ Tử tới không nhìn thấy lạc đà, lần này mới thấy bên rất hiếu kỳ, vịn vào cửa sổ hỏi Công Tôn: “Cha, đó là lạc đà phải không ạ?”
Công Tôn gật đầu, đừng nói là Tiểu Tứ Tử chưa từng thấy qua, rất nhiều người Giang Nam cũng chưa thấy qua.
Long Kiều Quảng vẫy một thanh niên cho thuê lạc đà ở xa xa, chỉ vào một con lạc đà nhìn có vẻ rất nhanh nhẹn lại sạch sẽ.
Tiểu ca kia lập tức hiểu ngay, kéo lạc đà đến: “Quan gia, muốn thuê lạc đà à?”
Long Kiều Quảng cho hắn một thỏi bạc.
Tiểu Ca kia cầm tiền, đưa dây dắt lạc đà cho ảnh vệ.
Nhóm ảnh vệ bảo hắn ngày mai đến cửa Hắc Phong Thành nhận lại lạc đà của mình, sau đó đưa tay bế Tiểu Tứ Tử từ trong xe ngựa ra, đặt lên lưng lạc đà.
Lạc đà còn ngoan thuận và cao hơn ngựa, Tiểu Tứ Tử ngồi ở ghế cố định trên lưng lạc đà, ngẩng đầu nhìn về phía Hắc Phong Thành nguy nga xa xa, thấy được một ngọn quân kỳ có đề chữ “Triệu” tung bay đón gió trên thành.
Triển Chiêu cũng rất hứng thú với lạc đà này, cứ ngồi trên lưng Tảo Đa Đa sờ cổ nó.
Binh lính quan sát trên Hắc Phong Thành rõ ràng đã nhìn thấy đoàn quân trùng điệp bên này, ngay lập tức, tiếng tù và trầm thấp mà vang vọng cất lên, sau đó, tên lệnh được bắn lên không trung.
Lúc này sắc trời đã tối, tên lệnh nổ tung trên bầu trời át cả ánh nắng buổi chiều tà.
Bạch Ngọc Đường một tay cầm đao, tay kia giữ dây cương Bạch Vân Phàm, hỏi Giả Ảnh đi bên cạnh: “Sao phải phóng tên lệnh?”
Giả Ảnh mỉm cười, nói: “Cảnh báo hàng xóm một chút, Lão Đại về rồi, bảo họ ngoan ngoãn yên phận chút.”
Mọi người đang nói chuyện thì thấy Long Kiều Quảng đang lười biếng cưỡi ngựa đi phía trước đột nhiên nhìn về phía đỉnh thành lâu Hắc Phong Thành mà vẫy tay.
Mọi người ngẩng đầu nhìn, thấy trên đầu tường Hắc Phong Thành, một người mặc nhuyễn giáp màu nhạt đi lên, hình như đang dựa vào thành nhìn về phía này.
Những người đã tới Hắc Phong Thành lần trước đều nhận ra, đó là Phó soái của Triệu gia quân – Hạ Nhất Hàng.
Bên cạnh Hạ Nhất Hàng là chính là Hỏa Kỳ Lân Âu Dương Thiếu Chinh, người đã về Hắc Phong Thành trước, nhìn từ xa cũng thấy được cái đầu đỏ rực của hắn rồi.
Tiểu Tứ Tử ngồi trên lưng lạc đà, liếc mắt cái đã nhận ra Âu Dương Thiếu Chinh, đưa tay vẫy vẫy hắn.
Âu Dương cười hì hì mà vẫy tay với bé.
Nhưng mà, mọi người nhìn cả một vòng lại không thấy Trâu Lương đâu.
Long Kiều Quảng nhíu mày: “Tiểu tử đâu rồi?”
Vừa mới dứt lời thì cửa lớn Hắc Phong Thành mở rộng ra, một Chiếu tướng mặc hắc bào dẫn theo hai đội nhân mã đi ra, giữa đội nhân mã là một Chiếu tướng mặc áo giáp màu đen, chiến bào màu đen, áo choàng cũng đen nốt, đây chẳng phải là Ách Lang Trâu Lương sao?
Trâu Lương mặc một thân đen thui nhìn càng thêm gầy gò, vẻ mặt vẫn lạnh như băng, da dẻ tái nhợt chẳng chút biểu tình, mà vẻ mặt lúc này thì rõ rành rành đang viết – Ông đây đang khó chịu, đừng có chọc đến ông!
Mọi người dở khóc dở cười.
Triệu Phổ lắc đầu.
Long Kiều Quảng lẩm bẩm: “Ai da? Tinh thần phấn chấn hơn chút rồi a? Xem ra nói chuyện với Tắc Lặc một đêm rất có tác dụng.”
Mọi người bên cạnh đều có chút ngạc nhiên – Tắc Lặc là ai? Nghe tên hình như là ngoại tộc.
Triệu gia quân vẫn luôn nghiêm túc uy phong như cũ, sau khi mọi người vào thành thì bắt đầu tự sắp xếp nơi ăn chốn ngủ của mình, chuyện này cũng không cần đề cập đến nữa.
***
Đến lúc dùng cơm tối, mọi người tập trung đến quân doanh của Triệu Phổ, tất cả ngồi xuống uống trà thì lại phát hiện ra không có Trâu Lương ở đó.
“Người đâu rồi?” Triển Chiêu hỏi.
Âu Dương nói: “Về Tả doanh rồi, hắn nói không ăn tối ở đây, chỉ lấy bầy rượu, nói là đi ăn cùng Tắc Lặc rồi.”
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau – Lại Tắc Lặc nữa?
Triệu Phổ hỏi Hạ Nhất Hàng chút chuyện gần đây, sau đó lại cùng mọi người thương lượng hành động tiếp theo một chút, quyết định phân công làm việc.
Triệu Phổ nói: “Hay là tìm Lâm Dạ Hỏa thương lượng chút đi, cùng điều tra vụ án năm đó?”
Mọi người cũng cảm thấy đây có thể là một đề nghị tốt.
Thêm vào đó, Triệu Phổ cần điều tra tình hình mấy ngoại quốc gần đây một chút, cho nên hắn sẽ ở lại Hắc Phong Thành, Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường và Long Kiều Quảng đến Hỏa Phụng Đường một chuyến. Long Kiều Quảng coi như đại diện cho bên đằng Trâu Lương, liên hệ với bên Hỏa Phụng Đường một chút. Theo biện giải của Long Kiều Quảng chính là, hắn đến giúp huynh đệ mình giải quyết chuyện vướng mắc tình cảm…. Nhưng theo suy nghĩ của Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thì chẳng qua Triệu Phổ chê hắn phiền quá, đuổi hắn đi để được thanh tĩnh mấy ngày thì có.
Ân Hậu và Thiên Tôn cũng muốn đến Hỏa Phụng Đường thương lượng với Vô Sa một chút, Công Tôn ở lại giúp Triệu Phổ, nhưng mà Tiểu Tứ Tử lại muốn đến Hỏa Phụng Đường. Vậy nên, Công Tôn liền giao Tiểu Tứ Tử cho Triển Chiêu. Thực ra mọi người đều biết, Tiểu Tứ Tử muốn đi Hỏa Phụng Đường chủ yếu là vì biết đâu Tiêu Lương lại ở đó cũng nên.
Sau khi thương lượng xong rồi, mọi người liền đi nghỉ sớm.
Đêm hôm đó, Bạch Ngọc Đường lăn qua lộn lại cũng không ngủ được, không biết có phải do lạ giường, do giường trong quân doanh cứng quá hay là do bão cát đại mạc quá lớn cứ gầm rú bên tai không nữa?
Bạch Ngọc Đường quyết định rời giường, nhìn sang giường bên cạnh thấy Triển Chiêu đang ôm Tiểu Tứ Tử ngủ đến ngon lành rồi.
Công Tôn hôm nay đi đường xa nên cảm thấy mệt mỏi, ngày mai muốn ngủ nướng một chút, nhưng mà sáng sớm mai Tiểu Tứ Tử còn phải đi cùng bọn Triển Chiêu, vì vậy Tiểu Tứ Tử liền đến ngủ cùng với Triển Chiêu luôn. Đứa nhỏ này ngủ cũng rất ngoan, cứ thế cuộn thành một cục bông, bọc chăn gối đầu lên tay Triển Chiêu mà ngủ.
Bạch Ngọc Đường kéo lại chăn cho Triển Chiêu, cẩn thận giúp hắn che hết phần vai lộ ra bên ngoài, xong rồi xoay người ra cửa.
Triển Chiêu mở mắt liếc nhìn về hướng cửa một cái, lắc đầu, kéo Tiểu Tứ Tử lại một chút, đắp kín chăn ngủ tiếp, trong bụng nói thầm – Con Chuột luôn được chiều chuộng kia lại lạ giường không ngủ được rồi!
Ban đêm ở Đại mạc lạnh đến không ngờ, Bạch Ngọc Đường vừa mới ra ngoài cửa đã cảm thấy hàn khí bức người, nhanh tay kéo lấy tấm áo choàng trắng treo bên ngoài cửa khoác thêm, ra ngoài doanh trướng.
Trên lầu cao Hắc Phong Thành, binh sĩ mặc áo bông thay phiên nhau canh gác, đang ngồi quanh đống lửa nói chuyện phiếm.
Bạch Ngọc Đường vừa ra đến ngoài đã cảm thấy có rất nhiều ánh mắt quét đến phía mình, điều này đủ thấy thủ vệ trong quân của Triệu Phổ tính cảnh giác rất cao. Có điều khi thủ vệ phát hiện ra người tới là hắn thì cũng thu lại đường nhìn, tiếp tục canh gác.
Bạch Ngọc Đường cứ thế đi đến cửa thành phía Bắc đại mạc, dọc đường đi còn đụng phải mấy đội binh lính, trong đó có một số thống lĩnh nhận ra Bạch Ngọc Đường, liền hỏi: “Ngũ gia không ngủ được à?”
Bạch Ngọc Đường gật đầu, hỏi: “Có thể ra ngoài dạo chút không?”
Thống lĩnh chỉ đường cho hắn: “Đi theo cửa hông bên trái có thể ra ngoài, ngài cứ nói một tiếng với binh sĩ canh cổng là được, nhưng mà cũng đừng đi xa quá, buổi tối rất lạnh.”
Bạch Ngọc Đường gật đầu, đi theo hướng họ chỉ, quả nhiên thuận lợi ra bên ngoài cửa thành Hắc Phong Thành.
Ở phía bắc Hắc Phong Thành là đại mạc bao la.
Đại mạc ban đêm tuy không còn thấy được bầu trời mênh mông bát ngát mà chỉ có một màu đen nhánh kéo dài bất tận, thế nhưng nó lại khiến Bạch Ngọc Đường nhớ đến ban đêm ở Hãm Không Đảo, cũng tự nhiên sinh ra một cảm giác quen thuộc.
Bạch Ngọc Đường đi thẳng ra ngoài, bị hấp dẫn bởi một đốm lửa sáng xa xa.
Bước nhanh đến gần, Bạch Ngọc Đường phát hiện bên cạnh đại mạc có một cây khô thật lớn, cây này giờ chỉ còn lại một cái thân tàn mục rỗng bên trong, vậy mà cũng có thể to gần bằng một nửa chiều cao người bình thường, có thể thấy khi còn sống nó to đến mức nào. Phía sau thân cây có mấy đốm lửa, còn có cả tiếng tí tách của cành cây bị đốt cháy, xem ra là có người đang nhóm lửa.
Bạch Ngọc Đường đi vòng qua thân cây, xem thử là ai giữa đêm hôm khuya khoắt lại qua đêm ở nơi đại mạc hoang tàn vắng vẻ này, thế nhưng ngay lúc đó, hắn lại bị tiếng động kỳ lạ từ xa hấp dẫn.
Bạch Ngọc Đường nhìn sang bên, thấy bên cạnh nơi đó hình như là một cánh rừng rậm, từ trong rừng cây tối đen như mực ấy lại xuất hiện từng điểm lục quang lóe sáng, là mắt của dã thú.
Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, nghe tiếng thở có thể nhận ra được, trong rừng có bầy sói.
Chính lúc hắn đang nhìn rừng cây kia đến xuất thần thì lại có tiếng bước chân nhè nhẹ truyền đến.
Bạch Ngọc Đường nhíu mày – Tiếng bước chân này không phải của người, quá nhẹ…
Hắn vừa quay đầu lại… Hơi sững sờ.
Chẳng biết từ lúc nào, từ sau thân cây có một con sói trắng thật lớn có đôi con ngươi xanh biếc đang nhìn hắn chằm chằm.
Con sói trắng kia… ít nhất… phải to gấp đôi sói thường, bộ lông trắng như tuyết càng thêm rõ ràng giữa trời đêm lạnh giá, thân thể cường tráng cao ngất, phía sau còn có một cái đuôi trắng thật to đang buông thẳng xuống.
Nếu ở trong đại mạc mà gặp một con sói nhất định phải giết, nhưng Bạch Ngọc Đường cũng chưa từng gặp qua tình huống này bao giờ. Có điều, con sói kia có vẻ cũng chẳng thèm để ý, chậm rãi lướt qua người Bạch Ngọc Đường đi đến ngồi giữa bãi đất trống không xa, nhìn vầng trăng tròn lơ lửng ở chân trời.
Gió lạnh thổi qua, bộ lông của sói trắng nhẹ nhàng phiêu động theo gió thổi, biểu tình của nó cũng không hề hung ác, chỉ dửng dưng nhìn về phía trước mà thôi.
Lúc này lại có mấy đám mây đen che khuất trăng tròn, gió càng thêm lạnh.
Lúc Bạch Ngọc Đường đang xuất thần nhìn con sói kia, đột nhiên từ phía sau lại truyền đến tiếng nói: “Tuyết sắp rơi.”
Bạch Ngọc Đường đi qua phía bên kia thân cây, cúi đầu nhìn…. Thấy được sau thân cây có một người ngồi dựa vào cây bên cạnh đống lửa, người này một thân hắc y, tay cầm vò rượu, đặt thanh đao mỏng ở phía trước – Là Trâu Lương.
Bên đống lửa còn một cái giá treo, một ít thịt quay, trên mặt đất còn có thêm những vệt máu loang nổ…
Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, xoay mặt nhìn con sói trắng vẫn đang ngồi cách đó không xa, hỏi: “Nó chính là Tắc Lặc à?”
Vừa mới nghe được hai chữ “Tắc Lặc”, bạch lang kia quay đầu lại liếc Bạch Ngọc Đường một cái.
Trâu Lương uông một ngụm rượu rồi nói: “Có vẻ nó rất thích ngươi, bình thường mỗi khi người khác tới, nó đều trở về rừng.”
Bạch Ngọc Đường đi tới, ngồi xuống bên cạnh thân cây, hỏi: “Sao lại gọi là Tắc Lặc?”
Trâu Lương nói: “Ý là Thần Nguyệt Lượng…. Tộc chủ lang tộc trong đại mạc đều là Bạch Lang Vương, tất cả đều được gọi là Tắc Lặc.”
Bạch Ngọc Đường nhìn lại Tắc Lặc một chút, hỏi: “Là nó nuôi lớn ngươi à?”
Trâu Lương lắc đầu: “Là đời trước nữa, nó là con của huynh đệ ta.”
Bạch Ngọc Đường có chút ngạc nhiên: “Có thể sống bao lâu?”
Trâu Lương tiếp tục uống rượu: “Ừm, lâu thì khoảng hai mấy năm, ngắn thì hơn chục năm.”
Bạch Ngọc Đường gật đầu.
Lúc này, Tắc Lặc đã đi tới mấy bước, ngồi bên cạnh Bạch Ngọc Đường, ngẩng mặt nhìn trời.
Ngay khi bạch lang vừa ngẩng mặt lên, những bông tuyết trắng nhẹ nhàng đổ xuống…
Bạch Ngọc Đường nhìn từng mảng từng mảng tuyết rơi xuống rồi lại biến mất trong lửa đỏ.
“Qủy Hải ở hướng nào?” Bạch Ngọc Đường đột nhiên hỏi.
Trâu Lương đưa tay chỉ về hướng Tây Bắc: “Bên kia, cực xa.”
“Vậy Hỏa Phụng Đường ở đâu?” Bạch Ngọc Đường hỏi tiếp.
Trâu Lương chỉ về hướng ngay trước mặt mình: “Bên đó, cũng rất xa.”
Bạch Ngọc Đường cúi đầu… nhìn thấy tại vị trí vai trai của Trâu Lương có đeo một mảnh giáp, mảnh giáp này nhìn qua có vẻ chẳng có ý nghĩa gì, nhưng mà vị trí này hẳn là vị trí mà Lâm Dạ Hỏa đã in vào bả vai hắn hình con phượng hoàng trước đây.
Bạch Ngọc Đường không nói tiếng nào, vừa quay đầu lại thì thấy Tắc Lặc đã gối đầu vào chân hắn nghỉ ngơi rồi.
Bạch Ngọc Đường hơi nhướng mày, con sói này cũng ngoan quá đi.
Trâu Lương tiếp tục uống rượu, hỏi: “Biết vì sao nó thích ngươi không?”
Bạch Ngọc Đường nhìn Trâu Lương.
Trâu Lương nói: “Bởi vì ngươi không sờ nó như sờ đầu một con chó con.”
Bạch Ngọc Đường bật cười: “Ta thích mèo, không thích chó.”
Trâu Lương cười rất mơ hồ, gật đầu: “Nó cũng không thích chó.”
Không biết có phải do được Trâu Lương nhắc nhở hay không mà Bạch Ngọc Đường đột nhiên cảm thấy hứng thú, đưa tay vỗ nhẹ mấy cái trên lưng Tắc Lặc.
Nhìn lớp lông trắng mềm mịn như nhung của Bạch lang, cảm xúc tốt hơn tưởng tượng nhiều.
Không biết Tắc Lặc có cảm nhận được không, không thấy nó nhúc nhích, cũng không nhìn Bạch Ngọc Đường, chỉ gối đầu lên chân hắn ngáp một cái, nằm im ngủ gật.
Đột nhiên, Tắc Lặc ngẩng đầu, nhìn chằm chằm về phía trước.
“Sao vậy?” Bạch Ngọc Đường hỏi.
Trâu Lương uống một ngụm rượu: “Một đàn lừa hoang đi qua.”
Vừa mới dứt lời đã thấy trong rừng truyền ra mấy tiếng hỗn loạn…. chờ đến khi Bạch Ngọc Đường hiểu được mọi chuyện thì Tắc Lặc đã đứng lên, cùng lúc đó, xung quanh tiếng sói tru đồng loạt nổi lên, đàn lừa hoang bị dọa sợ chạy tán loạn, từ trong rừng có vô số sói chạy ra, vây bắt đàn lừa.
Bạch Ngọc Đường kinh ngạc, thì ra bốn xung quanh lại có nhiều sói mai phục đến thế.
Nơi hoang dã, từ trong gió lạnh nháy mắt có thể ngửi thấy mùi máu tanh ngập ngụa cộng thêm hơi thở mãnh liệt của mãnh thú tràn ra, rất nhanh sau đó…. Cả đàn lừa đều chạy trốn hết, chỉ còn lại mấy con bị bầy sói chia nhau tha đi, vết máu loang lổ trên mặt đất nhìn rất rõ ràng.
Lúc này, trăng tròn cũng lộ ra sau khi mây đen tan hết, Tắc Lặc chậm rãi đi lên sườn núi cao, trong ánh sáng tròn vằng vặc, rất ưu nhã lưu lại một cái bóng đang ngẩng mặt lên trời, xung quanh lập tức vang lên một tiếng sói tru mang đến cảm giác đặc biệt thê lương.
Bầy sói thắng lợi, kéo con mồi trở về, từng mảng tuyết lớn tiếp tục rơi xuống, rất nhanh sau đó đã phủ kín vết máu tanh, đại mạc lại trống trải mênh mông như cũ.
Bạch Ngọc Đường thấy Tắc Lặc đi xuống từ đỉnh núi cao, nhẹ nhàng đi qua bãi săn của bầy sói ban nãy, sau đó lại truyền đến tiếng lừa hí cao đây hoảng sợ.
Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, chẳng lẽ vẫn còn sót lại con lừa hoang còn sống nào đó sao?
Chỉ lát sau đã thấy Tắc Lặc trở về, lúc đến bên cạnh bọn họ thì hất đầu một cái, một con lừa hoang nhỏ xíu đã bị ném tới gần chân Trâu Lương.
Trâu Lương nhấc con lừa hoang bỏ vào đất trống, kiểm tra một chút thì phát hiện chỉ bị thương chân sau mà thôi.
Tắc Lặc vứt lừa con xong rồi thì xoay lưng trở lại rừng, hơi thở của sói trong rừng cũng biến mất ngay sau đó, xem ra là đã thu hoạch được kha khá con mồi rồi nền về ổ nghỉ ngơi đi.
Bạch Ngọc Đường nhìn con lừa nhỏ đang run rẩy bên chân một chút, khó hiểu hỏi Trâu Lương: “Có ý gì?”
“Nhỏ như thế này, nếu ở đại mạc thì nhất định sẽ chết, cho nên mới vứt qua cho ta nuôi.” Trâu Lương đưa tay chọc đầu con lừa hoang kia: “Sói là loài động vật giống với con người nhất.”
Bạch Ngọc Đường hơi khó hiểu.
“Rõ ràng coi những loài yếu hơn mình là thức ăn, thế nhưng thỉnh thoảng lại thương xót kẻ yếu hơn mình.” Trâu Lương đứng lên, ôm theo con lừa nhỏ quay lại Hắc Phong Thành.
Bạch Ngọc Đường một mình ngồi bên cạnh gốc cây, nhìn về phía Qủy Hải đang hòa vào bóng tối xa xa…. Ngũ gia đột nhiên nhận ra, đại mạc này hoàn toàn khác với nơi họ sinh sống, nơi này có cách sống của nơi này. Chỉ có mục tiêu sinh tồn là không bao giờ đổi, ngay cả bầy sói cũng còn lại một tia đồng cảm với những sinh linh bé nhỏ vẫn bám trụ ở nơi này.
Sự tĩnh lặng về đêm cũng khiến Ngũ gia cảm thấy buồn ngủ, hắn đang định trở lại tranh thủ ngủ một lúc, đột nhiên, cách đó không xa truyền đến động tĩnh khiến hắn chú ý.
Dưới sự hộ tống của Kiêu Kỵ Doanh, đội ngũ đi tuần đã rời khỏi Nhạn Môn Quan đi thẳng về Hắc Phong Thành phía trước.
Từ Nhạn Môn Quan đến Hắc Phong Thành không quá xa, trước đây thường có mã tặc cùng đạo phỉ hoành hành, nhưng từ khi Triệu Phổ cho xây dựng Hắc Phong Thành thì toàn bộ mã tặc đều bị hắn bắt hết. Sau khi thông đạo được yên ổn, có không ít người, kể cả ngoại tộc cũng bắt đầu làm ăn ở đây. Phần lớn đều mở khách ***, trà lâu. Triệu Phổ luôn khuyến khích phát triển mậu dịch buôn bán, chỉ cần không làm điều ác, tuân thủ luật lệ của người Hán thì dù là ai cũng có thể tới đây buôn bán.
Bởi vậy, dù mọi người đang ở giữa quan đạo nhưng vẫn thấy được những khu chợ ven đường hoặc những đội lạc đà chở hàng đi qua.
Lần trước Tiểu Tứ Tử tới không nhìn thấy lạc đà, lần này mới thấy bên rất hiếu kỳ, vịn vào cửa sổ hỏi Công Tôn: “Cha, đó là lạc đà phải không ạ?”
Công Tôn gật đầu, đừng nói là Tiểu Tứ Tử chưa từng thấy qua, rất nhiều người Giang Nam cũng chưa thấy qua.
Long Kiều Quảng vẫy một thanh niên cho thuê lạc đà ở xa xa, chỉ vào một con lạc đà nhìn có vẻ rất nhanh nhẹn lại sạch sẽ.
Tiểu ca kia lập tức hiểu ngay, kéo lạc đà đến: “Quan gia, muốn thuê lạc đà à?”
Long Kiều Quảng cho hắn một thỏi bạc.
Tiểu Ca kia cầm tiền, đưa dây dắt lạc đà cho ảnh vệ.
Nhóm ảnh vệ bảo hắn ngày mai đến cửa Hắc Phong Thành nhận lại lạc đà của mình, sau đó đưa tay bế Tiểu Tứ Tử từ trong xe ngựa ra, đặt lên lưng lạc đà.
Lạc đà còn ngoan thuận và cao hơn ngựa, Tiểu Tứ Tử ngồi ở ghế cố định trên lưng lạc đà, ngẩng đầu nhìn về phía Hắc Phong Thành nguy nga xa xa, thấy được một ngọn quân kỳ có đề chữ “Triệu” tung bay đón gió trên thành.
Triển Chiêu cũng rất hứng thú với lạc đà này, cứ ngồi trên lưng Tảo Đa Đa sờ cổ nó.
Binh lính quan sát trên Hắc Phong Thành rõ ràng đã nhìn thấy đoàn quân trùng điệp bên này, ngay lập tức, tiếng tù và trầm thấp mà vang vọng cất lên, sau đó, tên lệnh được bắn lên không trung.
Lúc này sắc trời đã tối, tên lệnh nổ tung trên bầu trời át cả ánh nắng buổi chiều tà.
Bạch Ngọc Đường một tay cầm đao, tay kia giữ dây cương Bạch Vân Phàm, hỏi Giả Ảnh đi bên cạnh: “Sao phải phóng tên lệnh?”
Giả Ảnh mỉm cười, nói: “Cảnh báo hàng xóm một chút, Lão Đại về rồi, bảo họ ngoan ngoãn yên phận chút.”
Mọi người đang nói chuyện thì thấy Long Kiều Quảng đang lười biếng cưỡi ngựa đi phía trước đột nhiên nhìn về phía đỉnh thành lâu Hắc Phong Thành mà vẫy tay.
Mọi người ngẩng đầu nhìn, thấy trên đầu tường Hắc Phong Thành, một người mặc nhuyễn giáp màu nhạt đi lên, hình như đang dựa vào thành nhìn về phía này.
Những người đã tới Hắc Phong Thành lần trước đều nhận ra, đó là Phó soái của Triệu gia quân – Hạ Nhất Hàng.
Bên cạnh Hạ Nhất Hàng là chính là Hỏa Kỳ Lân Âu Dương Thiếu Chinh, người đã về Hắc Phong Thành trước, nhìn từ xa cũng thấy được cái đầu đỏ rực của hắn rồi.
Tiểu Tứ Tử ngồi trên lưng lạc đà, liếc mắt cái đã nhận ra Âu Dương Thiếu Chinh, đưa tay vẫy vẫy hắn.
Âu Dương cười hì hì mà vẫy tay với bé.
Nhưng mà, mọi người nhìn cả một vòng lại không thấy Trâu Lương đâu.
Long Kiều Quảng nhíu mày: “Tiểu tử đâu rồi?”
Vừa mới dứt lời thì cửa lớn Hắc Phong Thành mở rộng ra, một Chiếu tướng mặc hắc bào dẫn theo hai đội nhân mã đi ra, giữa đội nhân mã là một Chiếu tướng mặc áo giáp màu đen, chiến bào màu đen, áo choàng cũng đen nốt, đây chẳng phải là Ách Lang Trâu Lương sao?
Trâu Lương mặc một thân đen thui nhìn càng thêm gầy gò, vẻ mặt vẫn lạnh như băng, da dẻ tái nhợt chẳng chút biểu tình, mà vẻ mặt lúc này thì rõ rành rành đang viết – Ông đây đang khó chịu, đừng có chọc đến ông!
Mọi người dở khóc dở cười.
Triệu Phổ lắc đầu.
Long Kiều Quảng lẩm bẩm: “Ai da? Tinh thần phấn chấn hơn chút rồi a? Xem ra nói chuyện với Tắc Lặc một đêm rất có tác dụng.”
Mọi người bên cạnh đều có chút ngạc nhiên – Tắc Lặc là ai? Nghe tên hình như là ngoại tộc.
Triệu gia quân vẫn luôn nghiêm túc uy phong như cũ, sau khi mọi người vào thành thì bắt đầu tự sắp xếp nơi ăn chốn ngủ của mình, chuyện này cũng không cần đề cập đến nữa.
***
Đến lúc dùng cơm tối, mọi người tập trung đến quân doanh của Triệu Phổ, tất cả ngồi xuống uống trà thì lại phát hiện ra không có Trâu Lương ở đó.
“Người đâu rồi?” Triển Chiêu hỏi.
Âu Dương nói: “Về Tả doanh rồi, hắn nói không ăn tối ở đây, chỉ lấy bầy rượu, nói là đi ăn cùng Tắc Lặc rồi.”
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau – Lại Tắc Lặc nữa?
Triệu Phổ hỏi Hạ Nhất Hàng chút chuyện gần đây, sau đó lại cùng mọi người thương lượng hành động tiếp theo một chút, quyết định phân công làm việc.
Triệu Phổ nói: “Hay là tìm Lâm Dạ Hỏa thương lượng chút đi, cùng điều tra vụ án năm đó?”
Mọi người cũng cảm thấy đây có thể là một đề nghị tốt.
Thêm vào đó, Triệu Phổ cần điều tra tình hình mấy ngoại quốc gần đây một chút, cho nên hắn sẽ ở lại Hắc Phong Thành, Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường và Long Kiều Quảng đến Hỏa Phụng Đường một chuyến. Long Kiều Quảng coi như đại diện cho bên đằng Trâu Lương, liên hệ với bên Hỏa Phụng Đường một chút. Theo biện giải của Long Kiều Quảng chính là, hắn đến giúp huynh đệ mình giải quyết chuyện vướng mắc tình cảm…. Nhưng theo suy nghĩ của Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thì chẳng qua Triệu Phổ chê hắn phiền quá, đuổi hắn đi để được thanh tĩnh mấy ngày thì có.
Ân Hậu và Thiên Tôn cũng muốn đến Hỏa Phụng Đường thương lượng với Vô Sa một chút, Công Tôn ở lại giúp Triệu Phổ, nhưng mà Tiểu Tứ Tử lại muốn đến Hỏa Phụng Đường. Vậy nên, Công Tôn liền giao Tiểu Tứ Tử cho Triển Chiêu. Thực ra mọi người đều biết, Tiểu Tứ Tử muốn đi Hỏa Phụng Đường chủ yếu là vì biết đâu Tiêu Lương lại ở đó cũng nên.
Sau khi thương lượng xong rồi, mọi người liền đi nghỉ sớm.
Đêm hôm đó, Bạch Ngọc Đường lăn qua lộn lại cũng không ngủ được, không biết có phải do lạ giường, do giường trong quân doanh cứng quá hay là do bão cát đại mạc quá lớn cứ gầm rú bên tai không nữa?
Bạch Ngọc Đường quyết định rời giường, nhìn sang giường bên cạnh thấy Triển Chiêu đang ôm Tiểu Tứ Tử ngủ đến ngon lành rồi.
Công Tôn hôm nay đi đường xa nên cảm thấy mệt mỏi, ngày mai muốn ngủ nướng một chút, nhưng mà sáng sớm mai Tiểu Tứ Tử còn phải đi cùng bọn Triển Chiêu, vì vậy Tiểu Tứ Tử liền đến ngủ cùng với Triển Chiêu luôn. Đứa nhỏ này ngủ cũng rất ngoan, cứ thế cuộn thành một cục bông, bọc chăn gối đầu lên tay Triển Chiêu mà ngủ.
Bạch Ngọc Đường kéo lại chăn cho Triển Chiêu, cẩn thận giúp hắn che hết phần vai lộ ra bên ngoài, xong rồi xoay người ra cửa.
Triển Chiêu mở mắt liếc nhìn về hướng cửa một cái, lắc đầu, kéo Tiểu Tứ Tử lại một chút, đắp kín chăn ngủ tiếp, trong bụng nói thầm – Con Chuột luôn được chiều chuộng kia lại lạ giường không ngủ được rồi!
Ban đêm ở Đại mạc lạnh đến không ngờ, Bạch Ngọc Đường vừa mới ra ngoài cửa đã cảm thấy hàn khí bức người, nhanh tay kéo lấy tấm áo choàng trắng treo bên ngoài cửa khoác thêm, ra ngoài doanh trướng.
Trên lầu cao Hắc Phong Thành, binh sĩ mặc áo bông thay phiên nhau canh gác, đang ngồi quanh đống lửa nói chuyện phiếm.
Bạch Ngọc Đường vừa ra đến ngoài đã cảm thấy có rất nhiều ánh mắt quét đến phía mình, điều này đủ thấy thủ vệ trong quân của Triệu Phổ tính cảnh giác rất cao. Có điều khi thủ vệ phát hiện ra người tới là hắn thì cũng thu lại đường nhìn, tiếp tục canh gác.
Bạch Ngọc Đường cứ thế đi đến cửa thành phía Bắc đại mạc, dọc đường đi còn đụng phải mấy đội binh lính, trong đó có một số thống lĩnh nhận ra Bạch Ngọc Đường, liền hỏi: “Ngũ gia không ngủ được à?”
Bạch Ngọc Đường gật đầu, hỏi: “Có thể ra ngoài dạo chút không?”
Thống lĩnh chỉ đường cho hắn: “Đi theo cửa hông bên trái có thể ra ngoài, ngài cứ nói một tiếng với binh sĩ canh cổng là được, nhưng mà cũng đừng đi xa quá, buổi tối rất lạnh.”
Bạch Ngọc Đường gật đầu, đi theo hướng họ chỉ, quả nhiên thuận lợi ra bên ngoài cửa thành Hắc Phong Thành.
Ở phía bắc Hắc Phong Thành là đại mạc bao la.
Đại mạc ban đêm tuy không còn thấy được bầu trời mênh mông bát ngát mà chỉ có một màu đen nhánh kéo dài bất tận, thế nhưng nó lại khiến Bạch Ngọc Đường nhớ đến ban đêm ở Hãm Không Đảo, cũng tự nhiên sinh ra một cảm giác quen thuộc.
Bạch Ngọc Đường đi thẳng ra ngoài, bị hấp dẫn bởi một đốm lửa sáng xa xa.
Bước nhanh đến gần, Bạch Ngọc Đường phát hiện bên cạnh đại mạc có một cây khô thật lớn, cây này giờ chỉ còn lại một cái thân tàn mục rỗng bên trong, vậy mà cũng có thể to gần bằng một nửa chiều cao người bình thường, có thể thấy khi còn sống nó to đến mức nào. Phía sau thân cây có mấy đốm lửa, còn có cả tiếng tí tách của cành cây bị đốt cháy, xem ra là có người đang nhóm lửa.
Bạch Ngọc Đường đi vòng qua thân cây, xem thử là ai giữa đêm hôm khuya khoắt lại qua đêm ở nơi đại mạc hoang tàn vắng vẻ này, thế nhưng ngay lúc đó, hắn lại bị tiếng động kỳ lạ từ xa hấp dẫn.
Bạch Ngọc Đường nhìn sang bên, thấy bên cạnh nơi đó hình như là một cánh rừng rậm, từ trong rừng cây tối đen như mực ấy lại xuất hiện từng điểm lục quang lóe sáng, là mắt của dã thú.
Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, nghe tiếng thở có thể nhận ra được, trong rừng có bầy sói.
Chính lúc hắn đang nhìn rừng cây kia đến xuất thần thì lại có tiếng bước chân nhè nhẹ truyền đến.
Bạch Ngọc Đường nhíu mày – Tiếng bước chân này không phải của người, quá nhẹ…
Hắn vừa quay đầu lại… Hơi sững sờ.
Chẳng biết từ lúc nào, từ sau thân cây có một con sói trắng thật lớn có đôi con ngươi xanh biếc đang nhìn hắn chằm chằm.
Con sói trắng kia… ít nhất… phải to gấp đôi sói thường, bộ lông trắng như tuyết càng thêm rõ ràng giữa trời đêm lạnh giá, thân thể cường tráng cao ngất, phía sau còn có một cái đuôi trắng thật to đang buông thẳng xuống.
Nếu ở trong đại mạc mà gặp một con sói nhất định phải giết, nhưng Bạch Ngọc Đường cũng chưa từng gặp qua tình huống này bao giờ. Có điều, con sói kia có vẻ cũng chẳng thèm để ý, chậm rãi lướt qua người Bạch Ngọc Đường đi đến ngồi giữa bãi đất trống không xa, nhìn vầng trăng tròn lơ lửng ở chân trời.
Gió lạnh thổi qua, bộ lông của sói trắng nhẹ nhàng phiêu động theo gió thổi, biểu tình của nó cũng không hề hung ác, chỉ dửng dưng nhìn về phía trước mà thôi.
Lúc này lại có mấy đám mây đen che khuất trăng tròn, gió càng thêm lạnh.
Lúc Bạch Ngọc Đường đang xuất thần nhìn con sói kia, đột nhiên từ phía sau lại truyền đến tiếng nói: “Tuyết sắp rơi.”
Bạch Ngọc Đường đi qua phía bên kia thân cây, cúi đầu nhìn…. Thấy được sau thân cây có một người ngồi dựa vào cây bên cạnh đống lửa, người này một thân hắc y, tay cầm vò rượu, đặt thanh đao mỏng ở phía trước – Là Trâu Lương.
Bên đống lửa còn một cái giá treo, một ít thịt quay, trên mặt đất còn có thêm những vệt máu loang nổ…
Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, xoay mặt nhìn con sói trắng vẫn đang ngồi cách đó không xa, hỏi: “Nó chính là Tắc Lặc à?”
Vừa mới nghe được hai chữ “Tắc Lặc”, bạch lang kia quay đầu lại liếc Bạch Ngọc Đường một cái.
Trâu Lương uông một ngụm rượu rồi nói: “Có vẻ nó rất thích ngươi, bình thường mỗi khi người khác tới, nó đều trở về rừng.”
Bạch Ngọc Đường đi tới, ngồi xuống bên cạnh thân cây, hỏi: “Sao lại gọi là Tắc Lặc?”
Trâu Lương nói: “Ý là Thần Nguyệt Lượng…. Tộc chủ lang tộc trong đại mạc đều là Bạch Lang Vương, tất cả đều được gọi là Tắc Lặc.”
Bạch Ngọc Đường nhìn lại Tắc Lặc một chút, hỏi: “Là nó nuôi lớn ngươi à?”
Trâu Lương lắc đầu: “Là đời trước nữa, nó là con của huynh đệ ta.”
Bạch Ngọc Đường có chút ngạc nhiên: “Có thể sống bao lâu?”
Trâu Lương tiếp tục uống rượu: “Ừm, lâu thì khoảng hai mấy năm, ngắn thì hơn chục năm.”
Bạch Ngọc Đường gật đầu.
Lúc này, Tắc Lặc đã đi tới mấy bước, ngồi bên cạnh Bạch Ngọc Đường, ngẩng mặt nhìn trời.
Ngay khi bạch lang vừa ngẩng mặt lên, những bông tuyết trắng nhẹ nhàng đổ xuống…
Bạch Ngọc Đường nhìn từng mảng từng mảng tuyết rơi xuống rồi lại biến mất trong lửa đỏ.
“Qủy Hải ở hướng nào?” Bạch Ngọc Đường đột nhiên hỏi.
Trâu Lương đưa tay chỉ về hướng Tây Bắc: “Bên kia, cực xa.”
“Vậy Hỏa Phụng Đường ở đâu?” Bạch Ngọc Đường hỏi tiếp.
Trâu Lương chỉ về hướng ngay trước mặt mình: “Bên đó, cũng rất xa.”
Bạch Ngọc Đường cúi đầu… nhìn thấy tại vị trí vai trai của Trâu Lương có đeo một mảnh giáp, mảnh giáp này nhìn qua có vẻ chẳng có ý nghĩa gì, nhưng mà vị trí này hẳn là vị trí mà Lâm Dạ Hỏa đã in vào bả vai hắn hình con phượng hoàng trước đây.
Bạch Ngọc Đường không nói tiếng nào, vừa quay đầu lại thì thấy Tắc Lặc đã gối đầu vào chân hắn nghỉ ngơi rồi.
Bạch Ngọc Đường hơi nhướng mày, con sói này cũng ngoan quá đi.
Trâu Lương tiếp tục uống rượu, hỏi: “Biết vì sao nó thích ngươi không?”
Bạch Ngọc Đường nhìn Trâu Lương.
Trâu Lương nói: “Bởi vì ngươi không sờ nó như sờ đầu một con chó con.”
Bạch Ngọc Đường bật cười: “Ta thích mèo, không thích chó.”
Trâu Lương cười rất mơ hồ, gật đầu: “Nó cũng không thích chó.”
Không biết có phải do được Trâu Lương nhắc nhở hay không mà Bạch Ngọc Đường đột nhiên cảm thấy hứng thú, đưa tay vỗ nhẹ mấy cái trên lưng Tắc Lặc.
Nhìn lớp lông trắng mềm mịn như nhung của Bạch lang, cảm xúc tốt hơn tưởng tượng nhiều.
Không biết Tắc Lặc có cảm nhận được không, không thấy nó nhúc nhích, cũng không nhìn Bạch Ngọc Đường, chỉ gối đầu lên chân hắn ngáp một cái, nằm im ngủ gật.
Đột nhiên, Tắc Lặc ngẩng đầu, nhìn chằm chằm về phía trước.
“Sao vậy?” Bạch Ngọc Đường hỏi.
Trâu Lương uống một ngụm rượu: “Một đàn lừa hoang đi qua.”
Vừa mới dứt lời đã thấy trong rừng truyền ra mấy tiếng hỗn loạn…. chờ đến khi Bạch Ngọc Đường hiểu được mọi chuyện thì Tắc Lặc đã đứng lên, cùng lúc đó, xung quanh tiếng sói tru đồng loạt nổi lên, đàn lừa hoang bị dọa sợ chạy tán loạn, từ trong rừng có vô số sói chạy ra, vây bắt đàn lừa.
Bạch Ngọc Đường kinh ngạc, thì ra bốn xung quanh lại có nhiều sói mai phục đến thế.
Nơi hoang dã, từ trong gió lạnh nháy mắt có thể ngửi thấy mùi máu tanh ngập ngụa cộng thêm hơi thở mãnh liệt của mãnh thú tràn ra, rất nhanh sau đó…. Cả đàn lừa đều chạy trốn hết, chỉ còn lại mấy con bị bầy sói chia nhau tha đi, vết máu loang lổ trên mặt đất nhìn rất rõ ràng.
Lúc này, trăng tròn cũng lộ ra sau khi mây đen tan hết, Tắc Lặc chậm rãi đi lên sườn núi cao, trong ánh sáng tròn vằng vặc, rất ưu nhã lưu lại một cái bóng đang ngẩng mặt lên trời, xung quanh lập tức vang lên một tiếng sói tru mang đến cảm giác đặc biệt thê lương.
Bầy sói thắng lợi, kéo con mồi trở về, từng mảng tuyết lớn tiếp tục rơi xuống, rất nhanh sau đó đã phủ kín vết máu tanh, đại mạc lại trống trải mênh mông như cũ.
Bạch Ngọc Đường thấy Tắc Lặc đi xuống từ đỉnh núi cao, nhẹ nhàng đi qua bãi săn của bầy sói ban nãy, sau đó lại truyền đến tiếng lừa hí cao đây hoảng sợ.
Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, chẳng lẽ vẫn còn sót lại con lừa hoang còn sống nào đó sao?
Chỉ lát sau đã thấy Tắc Lặc trở về, lúc đến bên cạnh bọn họ thì hất đầu một cái, một con lừa hoang nhỏ xíu đã bị ném tới gần chân Trâu Lương.
Trâu Lương nhấc con lừa hoang bỏ vào đất trống, kiểm tra một chút thì phát hiện chỉ bị thương chân sau mà thôi.
Tắc Lặc vứt lừa con xong rồi thì xoay lưng trở lại rừng, hơi thở của sói trong rừng cũng biến mất ngay sau đó, xem ra là đã thu hoạch được kha khá con mồi rồi nền về ổ nghỉ ngơi đi.
Bạch Ngọc Đường nhìn con lừa nhỏ đang run rẩy bên chân một chút, khó hiểu hỏi Trâu Lương: “Có ý gì?”
“Nhỏ như thế này, nếu ở đại mạc thì nhất định sẽ chết, cho nên mới vứt qua cho ta nuôi.” Trâu Lương đưa tay chọc đầu con lừa hoang kia: “Sói là loài động vật giống với con người nhất.”
Bạch Ngọc Đường hơi khó hiểu.
“Rõ ràng coi những loài yếu hơn mình là thức ăn, thế nhưng thỉnh thoảng lại thương xót kẻ yếu hơn mình.” Trâu Lương đứng lên, ôm theo con lừa nhỏ quay lại Hắc Phong Thành.
Bạch Ngọc Đường một mình ngồi bên cạnh gốc cây, nhìn về phía Qủy Hải đang hòa vào bóng tối xa xa…. Ngũ gia đột nhiên nhận ra, đại mạc này hoàn toàn khác với nơi họ sinh sống, nơi này có cách sống của nơi này. Chỉ có mục tiêu sinh tồn là không bao giờ đổi, ngay cả bầy sói cũng còn lại một tia đồng cảm với những sinh linh bé nhỏ vẫn bám trụ ở nơi này.
Sự tĩnh lặng về đêm cũng khiến Ngũ gia cảm thấy buồn ngủ, hắn đang định trở lại tranh thủ ngủ một lúc, đột nhiên, cách đó không xa truyền đến động tĩnh khiến hắn chú ý.
Long Đồ Án
Tác giả: Nhĩ Nhã
658 chương | 3,051 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: [ đoạn đầu đao
Chương Quyển 1 - 2: Trấn Đao Phủ - Gặp mặt
Chương Quyển 1 - 3: Giằng co
Chương Quyển 1 - 4: Trắng cùng Đỏ
Chương Quyển 1 - 5: Đùa giỡn và bị đùa giỡn
Chương Quyển 1 - 6: Thâm trầm một chút, hoạt bát một ít
Chương Quyển 1 - 7: Cao thủ vân tập
Chương Quyển 1 - 8: Không khí bất thường
Chương Quyển 1 - 9: Đao ma
Chương Quyển 1 - 10: Cựu oán
Chương Quyển 1 - 11: Các loại hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 12: Đàm kim
Chương Quyển 1 - 13: Sinh tử thành mê
Chương Quyển 1 - 14: Bé tròn cơ trí
Chương Quyển 1 - 15: Không coi ai ra gì
Chương Quyển 1 - 16: Biến hóa vi diệu
Chương Quyển 1 - 17: Không phải chữ “Vạn”
Chương Quyển 1 - 18: Sấm ngộ cái gì lâu
Chương Quyển 1 - 19: Chết đi, sống lại
Chương Quyển 1 - 20: Đoạn nhận huyền cơ
Chương Quyển 1 - 21: Vây bắt
Chương Quyển 1 - 22: Rảnh rỗi chi bằng cùng nhau đi
Chương Quyển 2 - 23: Máu nhuộm đầm Bích Thủy
Chương Quyển 2 - 24: Sư Tử lâm
Chương Quyển 2 - 25: Kỳ Lân thú
Chương Quyển 2 - 26: Nội bộ đấu đá
Chương Quyển 2 - 27: Lân đao
Chương Quyển 2 - 28: Anh hùng hào kiệt xem không đủ
Chương Quyển 2 - 29: Tâm tình thượng khả
Chương Quyển 2 - 30: Lam hồ Ly
Chương Quyển 2 - 31: Ma đầu đại giá quang lâm
Chương Quyển 2 - 32: Hoành Thánh hay là Mỳ
Chương Quyển 2 - 33: Anh họ này không đơn giản
Chương Quyển 2 - 34: Thiên Tôn Địa Tôn, Duy ngã độc tôn
Chương Quyển 2 - 35: Danh sư cao đồ
Chương Quyển 2 - 36: Tinh túy của Thiên Sơn
Chương Quyển 2 - 37: Sắp đặt
Chương Quyển 2 - 38: Chí Tôn vô địch
Chương Quyển 2 - 39: Ma đầu hí miêu
Chương Quyển 2 - 40: Ma đầu hí Thử
Chương Quyển 2 - 41: Trong nước
Chương Quyển 2 - 42: Dụ rắn khỏi hang
Chương Quyển 2 - 43: Qủy Bà độc ác
Chương Quyển 2 - 44: Cùng về Khai Phong
Chương Quyển 3 - 45: Đào hoa trại, Đào hoa trái
Chương Quyển 3 - 46: Lời chú của Đào hạnh
Chương Quyển 3 - 47: Treo đầu dê bán thịt chó
Chương Quyển 3 - 48: Trong án có án
Chương Quyển 3 - 49: Tiệc
Chương Quyển 3 - 50: Giao phong
Chương Quyển 3 - 51: Túy tâm hoa
Chương Quyển 3 - 52: Cống phẩm
Chương Quyển 3 - 53: Lạc đường
Chương Quyển 3 - 54: Thích khách
Chương Quyển 3 - 55: Thanh
Chương Quyển 3 - 56: Đào hoa viên
Chương Quyển 3 - 57: Lại gặp Đào hoa trại
Chương Quyển 3 - 58: Ám sát
Chương Quyển 3 - 59: Bí mật không thể quên
Chương Quyển 3 - 60: Tuyệt mật
Chương Quyển 3 - 61: Di họa
Chương Quyển 3 - 62: Đoạt mệnh hoa
Chương Quyển 3 - 63: Tam thập lục túc thủ
Chương Quyển 3 - 64: Độc kế
Chương Quyển 3 - 65: Mưu đồ Diệt thành
Chương Quyển 3 - 66: Giải dược cùng Độc dược
Chương Quyển 3 - 67: Túy Tâm hoa đoạt mệnh
Chương Quyển 3 - 68: Chuyện xưa của Chuyện xưa
Chương Quyển 3 - 69: Đêm trước đại chiến
Chương Quyển 3 - 70: Bắc hành
Chương Quyển 4 - 71: Tuyết nhãn châu và tuyết diễm châu
Chương Quyển 4 - 72: Thầy bắt yêu
Chương Quyển 4 - 73: Dạ hí
Chương Quyển 4 - 74: Thần hí
Chương Quyển 4 - 75: Ăn cơm không dễ
Chương Quyển 4 - 76: Ăn cơm không dễ
Chương Quyển 4 - 77: Ăn cơm không dễ
Chương Quyển 4 - 78: Ăn cơm không dễ
Chương Quyển 4 - 79: Nhân bất vị kỷ
Chương Quyển 4 - 80: Bao nhiêu tiền một cân Vân phiến cao ?
Chương Quyển 4 - 81: Một là không làm, hai là đã làm thì làm cho chót
Chương Quyển 4 - 82: Suýt nữa bỏ mạng
Chương Quyển 4 - 83: Sâu trong rừng tối
Chương Quyển 4 - 84: Đại miêu
Chương Quyển 4 - 85: Tiêu thi
Chương Quyển 4 - 86: Tuyết chiến
Chương Quyển 4 - 87: Hậu duệ thần thâu
Chương Quyển 4 - 88: Cấm khu
Chương Quyển 4 - 89: Chuyện vui
Chương Quyển 4 - 90: Bão tuyết phong thành
Chương Quyển 4 - 91: Cạm bẫy
Chương Quyển 4 - 92: Quái vật
Chương Quyển 4 - 93: Dạ xoa cung
Chương Quyển 4 - 94: Trúc lâm
Chương Quyển 4 - 95: Ăn nói vụng về
Chương Quyển 4 - 96: Ái nhân
Chương Quyển 4 - 97: Tương kế tựu kế
Chương Quyển 4 - 98: Thiên tàn cùng Thiên mệnh
Chương Quyển 5 - 99: Hồ Yêu
Chương Quyển 5 - 100: Hữu yêu khí
Chương Quyển 5 - 101: Vô phong chưởng
Chương Quyển 5 - 102: Hỏa phụng đến rồi!
Chương Quyển 5 - 103: Độc mưu hồ Kế
Chương Quyển 5 - 104: Đại chiến đoạt miêu
Chương Quyển 5 - 105: Nguy hiểm
Chương Quyển 5 - 106: Hỏa Phụng chiến Ách Lang
Chương Quyển 5 - 107: Cao thủ như vân
Chương Quyển 5 - 108: Ách lang đánh cược
Chương Quyển 5 - 109: Thắng thua
Chương Quyển 5 - 110: Chuyện về Yêu Hồ
Chương Quyển 5 - 111: Nguyên Tắc của Ngũ gia
Chương Quyển 5 - 112: Phẩm chất của Mèo
Chương Quyển 5 - 113: Hồ Bầy
Chương Quyển 5 - 114: Hồ ���nh
Chương Quyển 5 - 115: Vấn tiền trần
Chương Quyển 5 - 116: Nhớ lại chuyện xưa
Chương Quyển 5 - 117: Kế bắt “hồ Yêu”
Chương Quyển 5 - 118: Túc oán
Chương Quyển 5 - 119: Loạn
Chương Quyển 5 - 120: Tiểu Tứ Tử Mất tích
Chương Quyển 5 - 121: Oán niệm của Bạch Cơ
Chương Quyển 6 - 122: Hai tên ngốc gặp nhau tại nhà giam
Chương Quyển 6 - 123: Quỷ tướng
Chương Quyển 6 - 124: Mưu kế của Thử Miêu
Chương Quyển 6 - 125: Ngoan mà Hư
Chương Quyển 6 - 126: Thành Khai Phong náo nhiệt
Chương Quyển 6 - 127: Kỳ ba thái đa
Chương Quyển 6 - 128: Thay nhau tranh nổi bật
Chương Quyển 6 - 129: Quỷ kỳ
Chương Quyển 6 - 130: Tá thi hoàn hồn
Chương Quyển 6 - 131: Huyết chú diện nhân
Chương Quyển 6 - 132: Vấn đề trước đó
Chương Quyển 6 - 133: Loạn chiến
Chương Quyển 6 - 134: Diện nhân trận
Chương Quyển 6 - 135: Diện nhân chân tướng
Chương Quyển 6 - 136: Ý thức của Minh Sủng
Chương Quyển 6 - 137: Đêm dần trôi
Chương Quyển 6 - 138: Khi Miêu mất Thử
Chương Quyển 6 - 139: Đại chiến sắp tới
Chương Quyển 6 - 140: Dính dính
Chương Quyển 6 - 141: Đứa con không vâng lời
Chương Quyển 6 - 142: Lão Yêu chiến Tiểu Ma
Chương Quyển 7 - 143: Lôi hoả
Chương Quyển 7 - 144: Điềm xấu Hoả Phụng
Chương Quyển 7 - 145: Lời đồn Mãnh với Hổ
Chương Quyển 7 - 146: Chuyện cũ của Hỏa Phụng
Chương Quyển 7 - 147: Chuyện liên quan đến ôn tuyền
Chương Quyển 7 - 148: Yêu cầu của ách lang
Chương Quyển 7 - 149: Long và Phụng
Chương Quyển 7 - 150: Mua ngọc đổi mèo
Chương Quyển 7 - 151: Trận chiến tranh giấy nợ
Chương Quyển 7 - 152: Nguyên tắc của ngũ gia là
Chương Quyển 7 - 153: Hoả long tái lâm
Chương Quyển 7 - 154: Đánh bậy đánh bạ
Chương Quyển 7 - 155: Khương Trà, Bồn Tắm và Cơm Chiên
Chương Quyển 7 - 156: Oán hận của Hỏa yêu
Chương Quyển 7 - 157: Hoàng kim cổ thành
Chương Quyển 7 - 158: Chân thân hỏa phụng
Chương Quyển 7 - 159: Sâm la điện
Chương Quyển 7 - 160: Tà cung
Chương Quyển 7 - 161: Quái nhân
Chương Quyển 7 - 162: Không hôn thì thiệt
Chương Quyển 7 - 163: Đường với Hoả
Chương Quyển 7 - 164: Quán thịt nướng – Anh Hùng cứu Mỹ Nhân
Chương Quyển 7 - 165: Kẻ gây sự - Anh hùng cứu Mỹ nhân
Chương Quyển 7 - 166: Chí cương Chí mãnh
Chương Quyển 7 - 167: Sứ giả thật giả
Chương Quyển 7 - 168: Dẫn quân nhập úng
Chương Quyển 7 - 169: Phục ma
Chương Quyển 7 - 170: Giao dịch
Chương Quyển 7 - 171: Quy xác mê tung
Chương Quyển 7 - 172: Khổ nhục kế
Chương Quyển 7 - 173: Luyện Ngục phổ
Chương Quyển 7 - 174: Mồi ngon câu cá lớn
Chương Quyển 7 - 175: Thánh Tăng giá lâm
Chương Quyển 7 - 176: Lửa luyện ngục
Chương Quyển 8 - 177: Mèo gặp vận đen
Chương Quyển 8 - 178: Qụa đen xui xẻo – Bé mập may mắn
Chương Quyển 8 - 179: Khôi cốt kính
Chương Quyển 8 - 180: Yêu vật trong cốc
Chương Quyển 8 - 181: Đổ cả hang dấm rồi
Chương Quyển 8 - 182: Dấm biến thành Mật
Chương Quyển 8 - 183: Minh thưởng
Chương Quyển 8 - 184: Hai loại độc
Chương Quyển 8 - 185: Ma đầu tương chí
Chương Quyển 8 - 186: Khiêu khích
Chương Quyển 8 - 187: Liên tiếp trói cả trăm Ma đầu
Chương Quyển 8 - 188: Dược ngọc
Chương Quyển 8 - 189: Hư tình giả ý
Chương Quyển 8 - 190: Thiên hạ vô song
Chương Quyển 8 - 191: Biết người biết mặt
Chương Quyển 8 - 192: Sơn cốc nguy hiểm
Chương Quyển 8 - 193: Tâm rắn rết
Chương Quyển 8 - 194: Mưu Mô xảo quyệt
Chương Quyển 8 - 195: Dược Ngọc ẩn ưu
Chương Quyển 8 - 196: Quần ma lệnh
Chương Quyển 8 - 197: Nhã tặc
Chương Quyển 8 - 198: Dã tâm lang sói
Chương Quyển 8 - 199: Phát biến
Chương Quyển 8 - 200: Đảo ngược cục diện
Chương Quyển 8 - 201: Yêu thỉnh
Chương Quyển 8 - 202: Chúng Ma thịnh tình
Chương Quyển 8 - 203: Ngọt ngào
Chương Quyển 8 - 204: Phải hoặc Trái
Chương Quyển 8 - 205: Kỳ mưu oai kế
Chương Quyển 8 - 206: Thay đổi bất ngờ
Chương Quyển 9 - 207: Nhất Ngọc diệt yêu
Chương Quyển 9 - 208: Hắc phong thành
Chương Quyển 9 - 209: Băng thiên tuyết địa
Chương Quyển 9 - 210: Yêu Đế chi hoặc
Chương Quyển 9 - 211: Mọi sự tùy duyên
Chương Quyển 9 - 212: Nội lực chi độc
Chương Quyển 9 - 213: Âm mưu bắt đầu
Chương Quyển 9 - 214: Trận chiến tất thắng
Chương Quyển 9 - 215: Cung đình hiểm ác
Chương Quyển 9 - 216: Tỷ thí không công bằng
Chương Quyển 9 - 217: Mèo yêu
Chương Quyển 9 - 218: Đột nhiên viếng thăm
Chương Quyển 9 - 219: Cửa thành phù đồ
Chương Quyển 9 - 220: Một Mèo phá Mười cửa
Chương Quyển 9 - 221: Tranh đấu chốn cung đình
Chương Quyển 9 - 222: “Đại kế” của Nguyên soái
Chương Quyển 9 - 223: Phụ tử quái dị
Chương Quyển 9 - 224: Đêm dài lắm mộng
Chương Quyển 9 - 225: Cuộc sống thường ngày của Thái tử điện hạ
Chương Quyển 9 - 226: Băng mộ bí ẩn
Chương Quyển 9 - 227: Thiên Tôn trấn giữ
Chương Quyển 9 - 228: Giả mạo
Chương Quyển 9 - 229: Mấu chốt là thời cơ
Chương Quyển 9 - 230: Chứng Vọng tưởng
Chương Quyển 9 - 231: Lần đầu đến Lang Vương Bảo
Chương Quyển 9 - 232: Bí mật của tóc bạc
Chương Quyển 9 - 233: Vật ở dưới băng
Chương Quyển 9 - 234: Cá cùng Thi thể
Chương Quyển 9 - 235: Lang
Chương Quyển 9 - 236: Đế cùng Hậu
Chương Quyển 9 - 237: Phong hồi lộ chuyển
Chương Quyển 9 - 238: Châm phong tương đối
Chương Quyển 9 - 239: Nghịch lân
Chương Quyển 9 - 240: Khốn cảnh
Chương Quyển 9 - 241: Trời cao tác hợp một đôi
Chương Quyển 9 - 242: Tương kế tựu kế
Chương Quyển 9 - 243: Người tính không bằng trời tính
Chương Quyển 9 - 244: Kết quả cuối cùng
Chương Quyển 10 - 245: Mây tan thấy đỉnh núi cao
Chương Quyển 10 - 246: Bắt cóc
Chương Quyển 10 - 247: Kỳ án
Chương Quyển 10 - 248: Huyết
Chương Quyển 10 - 249: Điên
Chương Quyển 10 - 250: Lời đồn
Chương Quyển 10 - 251: Thập nhị ngọc oa
Chương Quyển 10 - 252: Phong Cô cô
Chương Quyển 10 - 253: Ngoại công đến rồi
Chương Quyển 10 - 254: Lựa chọn của Mèo
Chương Quyển 10 - 255: Ba nơi náo nhiệt
Chương Quyển 10 - 256: Biên duyên
Chương Quyển 10 - 257: Hàng thật hàng giả
Chương Quyển 10 - 258: Chính danh
Chương Quyển 10 - 259: Vang danh thiên hạ
Chương Quyển 10 - 260: Phá cục
Chương Quyển 10 - 261: Ban đêm tâm tình tốt
Chương Quyển 10 - 262: Phát hiện bất ngờ
Chương Quyển 10 - 263: Hậu duệ của cố nhân
Chương Quyển 10 - 264: Quang ảnh của trí nhớ
Chương Quyển 10 - 265: Loạn đấu
Chương Quyển 10 - 266: Ác nhân tề tụ
Chương Quyển 10 - 267: Nội bộ bất ngờ đấu đá
Chương Quyển 10 - 268: Manh mối bắt đầu hé lộ
Chương Quyển 10 - 269: Tình huống đột phát
Chương Quyển 10 - 270: Chú sát
Chương Quyển 10 - 271: Chết không đối chứng
Chương Quyển 10 - 272: Duy hộ
Chương Quyển 10 - 273: Vạn Chú cung
Chương Quyển 10 - 274: Đầu mối dần hé lộ
Chương Quyển 10 - 275: Giải trừ nguyền rủa
Chương Quyển 10 - 276: Lễ vật
Chương Quyển 11 - 277: Phệ nhân dao
Chương Quyển 11 - 278: Cửa ngõ âm dương
Chương Quyển 11 - 279: Tà với Sát
Chương Quyển 11 - 280: Huyết tự bích ngọc
Chương Quyển 11 - 281: Hữu kinh vô hiểm
Chương Quyển 11 - 282: Hủ tục
Chương Quyển 11 - 283: Phụng chỉ đi học
Chương Quyển 11 - 284: Nhất bàn thái
Chương Quyển 11 - 285: Thành tây
Chương Quyển 11 - 286: Khổ Bi tự
Chương Quyển 11 - 287: Mặt nạ
Chương Quyển 11 - 288: Hạo thiên lâu
Chương Quyển 11 - 289: Ban đêm cần hoạt động
Chương Quyển 11 - 290: Kinh hoàng giữa đêm
Chương Quyển 11 - 291: Mọi người cùng nhau đi học
Chương Quyển 11 - 292: Ngày thường ở Thái học viện
Chương Quyển 11 - 293: Phong mỹ học viện
Chương Quyển 11 - 294: Ác linh trong học viện
Chương Quyển 11 - 295: Mèo đen
Chương Quyển 11 - 296: Hành tung ma mị của quỷ ảnh
Chương Quyển 11 - 297: Âm hồn bất tán
Chương Quyển 11 - 298: Công công thật, Công công giả
Chương Quyển 11 - 299: Đồ Vật bị cất giấu
Chương Quyển 11 - 300: Yêu cùng Dược
Chương Quyển 11 - 301: Quái vật
Chương Quyển 11 - 302: Cải tử hồi sinh
Chương Quyển 11 - 303: Bạc tình bạc nghĩa
Chương Quyển 11 - 304: Trù thần
Chương Quyển 11 - 305: Lưỡng lự không dời
Chương Quyển 11 - 306: Tín đồ Của Qủy diện
Chương Quyển 11 - 307: Trù mã
Chương Quyển 11 - 308: Y Quan cầm thú
Chương Quyển 11 - 309: Nhất trường không
Chương Quyển 12 - 310: Tà Vũ nhập mộng
Chương Quyển 12 - 311: Giảng kim dã giảng tâm
Chương Quyển 12 - 312: Chú thị
Chương Quyển 12 - 313: Đầu bạc với Đầu xám
Chương Quyển 12 - 314: Mọi chuyện đều thuận lợi
Chương Quyển 12 - 315: Mộng ma di sát
Chương Quyển 12 - 316: Mộng
Chương Quyển 12 - 317: Cảnh mơ thật giả
Chương Quyển 12 - 318: Hoa đỏ hư ảo
Chương Quyển 12 - 319: Hội ngộ tại Hồng Anh Trại
Chương Quyển 12 - 320: Ân ân oán oán
Chương Quyển 12 - 321: Tứ phương sở ca
Chương Quyển 12 - 322: Ác mộng xâm nhập vào tâm
Chương Quyển 12 - 323: Đầu mối của tai họa
Chương Quyển 12 - 324: Cảm giác nguy cơ của Triển hộ vệ
Chương Quyển 12 - 325: Tư vị ngọt ngào
Chương Quyển 12 - 326: Định tâm hoàn
Chương Quyển 12 - 327: Đan thiện trà trang
Chương Quyển 12 - 328: Cái đuôi hồ Ly
Chương Quyển 12 - 329: Nhiếp hồn thuật
Chương Quyển 12 - 330: Người áo xanh
Chương Quyển 12 - 331: Ôn tuyền
Chương Quyển 12 - 332: Áo xanh lại đến
Chương Quyển 12 - 333: Mê dạng hồng hoa
Chương Quyển 12 - 334: Thiên Tự Quyết và Địa Tự Quyết
Chương Quyển 12 - 335: Mắt giả
Chương Quyển 12 - 336: Ngủ say
Chương Quyển 12 - 337: Thiên phú
Chương Quyển 12 - 338: Ký ức
Chương Quyển 12 - 339: Thiên triệu
Chương Quyển 12 - 340: Phong mang
Chương Quyển 12 - 341: Đao chậm, Kiếm nhanh
Chương Quyển 12 - 342: Băng Phong chi chiến
Chương Quyển 12 - 343: Khóa huyệt
Chương Quyển 12 - 344: Kẻ thù
Chương Quyển 12 - 345: Khống chế
Chương Quyển 12 - 346: Thương hải tang điền
Chương Quyển 12 - 347: Tâm tình không tốt
Chương Quyển 12 - 348: Bí mật không thể nói
Chương Quyển 12 - 349: Giao Long xuất hải
Chương Quyển 12 - 350: Đại giá
Chương Quyển 13 - 351: Vụ án mất vàng tại Thiên Tinh
Chương Quyển 13 - 352: Thiên Tinh Thất bảo
Chương Quyển 13 - 353: Phong lão đầu
Chương Quyển 13 - 354: Minh đà tử
Chương Quyển 13 - 355: Vấn đề về Ngựa
Chương Quyển 13 - 356: Kỳ án Yêu mã
Chương Quyển 13 - 357: Cửu đầu nãi nãi
Chương Quyển 13 - 358: Ngựa và Hung thủ
Chương Quyển 13 - 359: Đạp hỏa kỳ lân
Chương Quyển 13 - 360: Một chút xíu nữa
Chương Quyển 13 - 361: Mộ vô danh
Chương Quyển 13 - 362: Bí ẩn của thung lũng sau núi
Chương Quyển 13 - 363: Đêm kinh hoàng
Chương Quyển 13 - 364: Chuyện xưa
Chương Quyển 13 - 365: Bóng quỷ sương mù
Chương Quyển 13 - 366: Táng sinh hoa
Chương Quyển 13 - 367: Quan cùng mộng
Chương Quyển 13 - 368: Bình trấn hồn
Chương Quyển 13 - 369: Hai người thiếu tự nhiên
Chương Quyển 13 - 370: Khoảng cách
Chương Quyển 13 - 371: Vô dụng
Chương Quyển 13 - 372: Nhạc lâm
Chương Quyển 13 - 373: Phân công hành động
Chương Quyển 13 - 374: Bí ẩn mất tích
Chương Quyển 13 - 375: Người gỗ
Chương Quyển 13 - 376: Trộm sách
Chương Quyển 13 - 377: Dị tượng
Chương Quyển 13 - 378: Cung u liên
Chương Quyển 13 - 379: Mộc Hoàng chi họa
Chương Quyển 14 - 380: Mưa rơi khai phong
Chương Quyển 14 - 381: Sói nhỏ mồ Côi
Chương Quyển 14 - 382: Qủy hải
Chương Quyển 14 - 383: Mê thành và sa yêu
Chương Quyển 14 - 384: Đi về hướng tây
Chương Quyển 14 - 385: Lang
Chương Quyển 14 - 386: Sa tặc
Chương Quyển 14 - 387: Tị phong sạn đạo
Chương Quyển 14 - 388: Tật phong
Chương Quyển 14 - 389: Quân sư
Chương Quyển 14 - 390: Trên trời giáng xuống
Chương Quyển 14 - 391: Qủy hải đào sinh
Chương Quyển 14 - 392: Mê thành lược ảnh
Chương Quyển 14 - 393: Chuyển cơ
Chương Quyển 14 - 394: Hoan nghênh ghé thăm ma qủy thành
Chương Quyển 14 - 395: Dưới cát
Chương Quyển 14 - 396: Sa chi âm ảnh
Chương Quyển 14 - 397: Gặp lại
Chương Quyển 14 - 398: Thân thích máu mủ
Chương Quyển 14 - 399: Qủy hải mê thành
Chương Quyển 14 - 400: Chuyện xưa như mây khói
Chương Quyển 14 - 401: Thiên tinh đạp
Chương Quyển 14 - 402: Mã tặc
Chương Quyển 14 - 403: Sa qủy bất diệt
Chương Quyển 14 - 404: Vĩnh thắng chi mê
Chương Quyển 14 - 405: Địa cung trong mê thành
Chương Quyển 14 - 406: Một thành một cây
Chương Quyển 14 - 407: Hải long và băng ngư
Chương Quyển 14 - 408: Miêu miêu long
Chương Quyển 14 - 409: Nguyên do bất bại
Chương Quyển 14 - 410: Qủy hải biến mất
Chương Quyển 15 - 411: Thất ca linh đăng
Chương Quyển 15 - 412: Vườn phù dung và điện tứ hải
Chương Quyển 15 - 413: Qủy điện
Chương Quyển 15 - 414: Đa tình ngộ sự
Chương Quyển 15 - 415: Kinh hồn trong mưa
Chương Quyển 15 - 416: Không được yên bình
Chương Quyển 15 - 417: Tro cốt
Chương Quyển 15 - 418: Chuyện cũ về tâm ma
Chương Quyển 15 - 419: Thay đổi hướng gió
Chương Quyển 15 - 420: Trò lừa cũ
Chương Quyển 15 - 421: Tuyệt học
Chương Quyển 15 - 422: Xanh xám
Chương Quyển 15 - 423: Điềm báo dị tượng
Chương Quyển 15 - 424: vảy
Chương Quyển 15 - 425: điềm báo trước
Chương Quyển 15 - 426: Thăm quan điện tứ hải
Chương Quyển 15 - 427: Chí tôn nổi điên
Chương Quyển 15 - 428: tâm
Chương Quyển 15 - 429: Thần chi tái lâm
Chương Quyển 15 - 430: Kẽ hở
Chương Quyển 15 - 431: Giám thủ tự đạo
Chương Quyển 15 - 432: Binh thù
Chương Quyển 15 - 433: Khe hở trên trời
Chương Quyển 15 - 434: Kiếm chém qủy
Chương Quyển 15 - 435: Trận nhện độc
Chương Quyển 15 - 436: Lời tiên đoán ba ngày
Chương Quyển 15 - 437: Xuân đường – Nguyệt lâu
Chương Quyển 15 - 438: Tà nguyệt
Chương Quyển 15 - 439: Cánh cửa giam cầm ký ức
Chương Quyển 15 - 440: Rời tổ
Chương Quyển 15 - 441: Cải tử hồi sinh
Chương Quyển 15 - 442: Xoay chuyển càn khôn
Chương Quyển 15 - 443: Cung vạn chú
Chương Quyển 15 - 444: Bàn xoay cửu long
Chương Quyển 15 - 445: Thú tường vân
Chương Quyển 15 - 446: Mối thù chưa giải
Chương Quyển 15 - 447: Nhớ lại
Chương Quyển 15 - 448: Theo mãi chẳng dời
Chương Quyển 16 - 449: Hình thiên hào
Chương Quyển 16 - 450: Tam nhận cốt đao
Chương Quyển 16 - 451: Cấm ngữ
Chương Quyển 16 - 452: Đảo ác hồ
Chương Quyển 16 - 453: Hòn đảo khó tìm
Chương Quyển 16 - 454: Long cốt
Chương Quyển 16 - 455: Bên kia xiềng xích
Chương Quyển 16 - 456: Đảo thú giáp
Chương Quyển 16 - 457: Mặt nạ
Chương Quyển 16 - 458: Chia ba hướng
Chương Quyển 16 - 459: Phục kích
Chương Quyển 16 - 460: Oan gia ngõ hẹp
Chương Quyển 16 - 461: Hận thù tích tụ
Chương Quyển 16 - 462: Lầu tinh nguyệt
Chương Quyển 16 - 463: Hòn đảo trong truyền thuyết
Chương Quyển 16 - 464: Lấy mạng đổi mạng
Chương Quyển 16 - 465: Thái học đại loạn
Chương Quyển 16 - 466: Cá
Chương Quyển 16 - 467: Cách không thiên kích
Chương Quyển 16 - 468: Ảnh nghị – Nhuyễn giáp
Chương Quyển 16 - 469: Kẻ vô danh
Chương Quyển 16 - 470: Đêm kinh hoàng
Chương Quyển 16 - 471: Giấc mơ điềm báo
Chương Quyển 16 - 472: Hồng môn yến
Chương Quyển 16 - 473: Bất đồng ý kiến
Chương Quyển 16 - 474: Hoàng tước tại hậu
Chương Quyển 16 - 475: Kẻ địch mạnh nhất
Chương Quyển 16 - 476: Khách không mời mà đến
Chương Quyển 16 - 477: Chuẩn bị chiến tranh
Chương Quyển 16 - 478: Quần đảo bát tộc
Chương Quyển 16 - 479: Kế đánh lui địch
Chương Quyển 16 - 480: Mối thù truyền đời
Chương Quyển 16 - 481: Lời nguyền của bạch cơ
Chương Quyển 16 - 482: Nhược điểm
Chương Quyển 16 - 483: Trai cò tranh nhau…
Chương Quyển 16 - 484: Yêu vật trong cốc
Chương Quyển 16 - 485: Lão yêu
Chương Quyển 16 - 486: Không vào hang cọp
Chương Quyển 16 - 487: Hận thù nối tiếp
Chương Quyển 16 - 488: Thung lũng chết chóc
Chương Quyển 16 - 489: Huyết bức
Chương Quyển 16 - 490: Tư oán
Chương Quyển 16 - 491: Khởi hành
Chương Quyển 16 - 492: Thanh toán nợ nần
Chương Quyển 16 - 493: Bí ẩn phía sau hòn đảo
Chương Quyển 16 - 494: Giao dịch
Chương Quyển 16 - 495: Phản kích
Chương Quyển 16 - 496: Thiên thời địa lợi
Chương Quyển 16 - 497: Dẫn dụ kẻ địch
Chương Quyển 16 - 498: Ma vương khoái
Chương Quyển 16 - 499: Ký hiệu
Chương Quyển 16 - 500: Thuyền
Chương Quyển 16 - 501: Dấu răng thần thánh
Chương Quyển 17 - 516: Khu nhà của kim gia
Chương Quyển 17 - 517: Ba tên trộm
Chương Quyển 17 - 518: Sách
Chương Quyển 17 - 519: Phụng chỉ dạy học
Chương Quyển 17 - 520: Thư sinh mới tới
Chương Quyển 17 - 521: Dạ nhập hung trạch
Chương Quyển 17 - 522: Vật mất trộm
Chương Quyển 17 - 523: Cố hữu tương phùng
Chương Quyển 17 - 524: Cửa hàng ngọc khí
Chương Quyển 17 - 525: Thời buổi rối ren
Chương Quyển 17 - 526: Quỷ tri đạo
Chương Quyển 17 - 527: Kỳ án đêm mưa
Chương Quyển 17 - 528: Hỏa tông bạch long
Chương Quyển 17 - 529: Giấu vàng
Chương Quyển 17 - 530: Gặp quỷ
Chương Quyển 17 - 531: Hứa hẹn
Chương Quyển 17 - 532: Thần tích
Chương Quyển 17 - 533: Tà vật
Chương Quyển 17 - 534: Thư sinh
Chương Quyển 17 - 535: Một ngày gian nan
Chương Quyển 17 - 536: Tàn ảnh
Chương Quyển 17 - 537: Cung tên
Chương Quyển 17 - 538: Việc nhỏ không đáng kể
Chương Quyển 17 - 539: Tranh vẽ và bệnh tật
Chương Quyển 17 - 540: Tứ đại thư viện
Chương Quyển 17 - 541: Chuyện cũ không đề cập tới
Chương Quyển 17 - 542: Hình xăm
Chương Quyển 17 - 543: Tiêu
Chương Quyển 17 - 544: Tàn ảnh
Chương Quyển 17 - 545: Sống và chết
Chương Quyển 17 - 546: Huyền cơ
Chương Quyển 17 - 547: Tiền chiến
Chương Quyển 17 - 548: Hoàng đếđi tuần
Chương Quyển 17 - 549: Văn đấu hay võ đấu
Chương Quyển 17 - 550: Hai người ra đề
Chương Quyển 17 - 551: Tam tửđối chiến
Chương Quyển 17 - 552: Tự
Chương Quyển 17 - 553: Bốn lạng vs ngàn cân
Chương Quyển 17 - 554: Thích khách
Chương Quyển 17 - 555: Hắc kim
Chương Quyển 17 - 556: Những tên trộm
Chương Quyển 17 - 557: Trôi qua
Chương Quyển 17 - 558: Kéo tơ bóc kén
Chương Quyển 17 - 559: Vàng thật vàng giả
Chương Quyển 17 - 560: Phản bội
Chương Quyển 17 - 561: Trung thành
Chương Quyển 17 - 562: Nhị trọng chi cảnh
Chương Quyển 17 - 563: Ác ý
Chương Quyển 17 - 564: Gió và tên
Chương Quyển 17 - 565: Liệt diễm
Chương Quyển 17 - 566: Kỳ chiêu
Chương Quyển 17 - 567: Diệt khẩu
Chương Quyển 17 - 568: Có chạy đằng trời
Chương Quyển 17 - 569: Tiến triển
Chương Quyển 17 - 570: Tả đầu và kim gia
Chương Quyển 17 - 571: Điểm phân tâm
Chương Quyển 17 - 572: Không biết đau
Chương Quyển 17 - 573: Thỏ khôn
Chương Quyển 17 - 574: Lệ khí
Chương Quyển 17 - 575: Mua mạng
Chương Quyển 17 - 576: Tứ thần chi chiến – thượng
Chương Quyển 17 - 577: Tứ thần chi chiến -trung
Chương Quyển 17 - 578: Tứ thần chi chiến -hạ
Chương Quyển 17 - 579: Bệnh và thuốc
Chương Quyển 17 - 580: Đại tuyết tán loạn
Chương Quyển 17 - 581: Tập kích
Chương Quyển 17 - 582: Ràng buộc
Chương Quyển 17 - 583: Nam lăng quan
Chương Quyển 17 - 584: Liên phật kim ấn
Chương Quyển 17 - 585: Hiện tại và quá khứ
Chương Quyển 17 - 586: Biến và bất biến
Chương Quyển 17 - 587: Cùng tồn tại
Chương Quyển 17 - 588: Võ thí
Chương Quyển 17 - 589: Binh bất yếm trá
Chương Quyển 17 - 590: Tống biệt
Chương Quyển 18 - 591: Thập chỉ kim hoàn
Chương Quyển 18 - 592: Pha kim thuật
Chương Quyển 18 - 593: Đi tuần
Chương Quyển 18 - 594: Nhất kiến sinh loạn
Chương Quyển 18 - 595: Kim trù quải biển
Chương Quyển 18 - 596: Án mạng
Chương Quyển 18 - 597: Ngày tết
Chương Quyển 18 - 598: Đông Hoàng Môn
Chương Quyển 18 - 599: Đồng môn
Chương Quyển 18 - 600: Mất tích
Chương Quyển 18 - 601: Con nhện
Chương Quyển 18 - 602: Bí mật
Chương Quyển 18 - 603: Tung tích hắc bào
Chương Quyển 18 - 604: Hãm hại
Chương Quyển 18 - 605: Tà vật
Chương Quyển 18 - 606: Nhân mộc ngẫu chi chú
Chương Quyển 18 - 607: Hận ý
Chương Quyển 18 - 608: Mộc ngẫu tai họa
Chương Quyển 18 - 609: Chủ mưu
Chương Quyển 18 - 610: Đánh rơi động phủ
Chương Quyển 18 - 611: Lai giả bất thiện
Chương Quyển 18 - 612: Ngộ sát Tà Thần
Chương Quyển 18 - 613: Mưu đồ đã lâu
Chương Quyển 18 - 614: (Phiên ngoại) Một quả trứng
Chương Quyển 18 - 615: Tây Bắc phương
Chương Quyển 18 - 616: Tàn âm
Chương Quyển 18 - 617: Di ngôn
Chương Quyển 18 - 618: Oai chiêu
Chương Quyển 18 - 619: Động phủ
Chương Quyển 18 - 620: Xâm nhập động phủ
Chương Quyển 18 - 621: Nhãn khô cốt
Chương Quyển 18 - 622: Quỷ nhãn tỉnh
Chương Quyển 18 - 623: Phá trận
Chương Quyển 18 - 624: Ma Diễm Thành
Chương Quyển 18 - 625: Hỉ yến tân lang tân nương bỏ trốn
Chương Quyển 18 - 626: Hỉ yến tân lang tân nương bỏ trốn, liền bỏ trốn đi
Chương Quyển 19 - 627: Khổng Tước hồ
Chương Quyển 19 - 628: Vô thường
Chương Quyển 19 - 629: Đường
Chương Quyển 19 - 630: Mãn Ký
Chương Quyển 19 - 631: Gặp sao quả tạ
Chương Quyển 19 - 632: Ngư vĩ độ
Chương Quyển 19 - 633: (PN) Phiền não trao đổi sau giờ Ngọ
Chương Quyển 19 - 634: Phong tục
Chương Quyển 19 - 635: Ngư Vĩ Giới
Chương Quyển 19 - 636: Hàng ngọc khí
Chương Quyển 19 - 637: Chuyện cũ năm xưa
Chương Quyển 19 - 638: Khả năng tính
Chương Quyển 19 - 639: Một loại khả năng khác
Chương Quyển 19 - 640: Phản họa
Chương Quyển 19 - 641: Thiên chú
Chương Quyển 19 - 642: Gợn sóng tái khởi
Chương Quyển 19 - 643: Miêu cùng cầm
Chương Quyển 19 - 644: Tiếng đàn
Chương Quyển 19 - 645: Cầm khúc
Chương Quyển 19 - 646: Truyền âm
Chương Quyển 19 - 647: Tai hoạ ngầm
Chương Quyển 19 - 648: Đánh bất ngờ
Chương Quyển 19 - 649: Dị tộc
Chương Quyển 19 - 650: Loại phương pháp thứ ba
Chương Quyển 19 - 651: Nơi Chí bảo
Chương Quyển 19 - 652: Quỳ
Chương Quyển 19 - 653: Thực hoặc giả
Chương Quyển 19 - 654: Ngọc trung chi mê
Chương Quyển 19 - 655: Tình cũ
Chương Quyển 19 - 656: Thôi, Quỳ, Mộc
Chương Quyển 19 - 657: Thiết cục
Chương Quyển 19 - 658: Theo gió mà tán
Chương Quyển 19 - 659: Đi cùng không đi
Chương Quyển 19 - 660: Bắt giặc
Chương Quyển 19 - 661: Ác dục chi cung
Chương Quyển 19 - 662: (PN): Miêu phong ba – Thượng
Chương Quyển 20 - 663: Thư
Chương Quyển 20 - 664: (PN) Miêu phong ba – Hạ
Chương Quyển 20 - 665: Mèo không phụ sự mong đợi của mọi người
Chương Quyển 20 - 666: Nhàn sự muốn xen vào
Chương Quyển 20 - 667: Thiệp mời
Chương Quyển 20 - 668: Kim diện
Chương Quyển 20 - 669: Nhà hoang
Chương Quyển 20 - 670: Tiếp kiến
Chương Quyển 20 - 671: Cây hoa gạo
Chương Quyển 20 - 672: Thụ linh
Không tìm thấy chương nào phù hợp