Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 13 - 359: Đạp hỏa kỳ lân
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~28 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tạm thời không nói đến chuyện mọi người vào núi, trước tiên nói tới Lâm Dạ Hỏa đi đâu đây?
Bọn Triển Chiêu sau khi vào núi rồi đều nhanh chóng tìm kiếm đầu mối, cho nên không ai phát hiện ra Lâm Dạ Hỏa cũng không có đi tay không, hắn còn mang theo một cái giỏ.
Mang theo giỏ để làm gì? Đương nhiên là Lâm Đường chủ muốn hái một ít Đan Tử Thảo có thể “dưỡng nhan dưỡng da” về rồi.
Vốn dĩ Lâm Dạ Hỏa muốn làm việc cẩn thận khiêm tốn một chút, tránh cho Câm kia lại lải nhải hắn, cho nên hắn mới xách theo giỏ đến chỗ xa xa một chút hái. Hắn định đến chỗ có thể nhìn thấy ánh sáng mấy ngọn đuốc bọn Triển Chiêu mang theo, nhưng sau đó lại phát hiện hình như lá Đa Tử Thảo bên kia lớn hơn chút cho nên mới chạy đi hái về.
Đang hái cỏ, đột nhiên dạ phong lại mang theo một mùi cổ quái đến …. Lâm Dạ Hỏa là người giang hồ, hắn rất quen thuộc với cái mùi này, là một mùi máu tanh nhàn nhạt.
Hỏa Phụng khẽ cau mày, lần theo mùi đi qua.
Chờ đến khi đi vào rừng cây rồi, hắn liền phát hiện nguồn gốc của mùi máu tanh ấy.
Chỉ thấy trên cái bẫy săn có kẹp một con cầy đã chết. Cái kẹp này rất lớn, nhìn như dùng để săn dã thú, lại được giấu bên dưới đống cỏ, rất bí mật.
Lâm Dạ Hỏa cau mày, ai lại đặt kẹp bẫy săn hiểm độc như thế? Nơi này lại cách sơn lộ không xa, nhỡ đâu có người đi vào đây thì sao? Nhìn lại con cầy kia đã bị kẹp đến biến dạng rồi, người thường nếu như chẳng may bị kẹp nhất định sẽ gãy xương.
Nghĩ đến đây, Lâm Dạ Hỏa liền đưa tay cầm lên một hòn đá, nhảy lên cây tìm kiếm cơ quan trên mặt đất.
Đừng nói chứ, đúng là đặt không ít bẫy. Hắn cứ nhìn thấy một cái là lại bắn vào đó một viên đá, bẫy liền sập xuống, cứ như vậy …. Lâm Dạ Hỏa tìm một đường liền đi vào nơi sâu nhất trong rừng.
Mặc dù bình thường Lâm Dạ Hỏa khá nhị, nhưng mà hắn ngoại trừ sợ xấu, sợ béo, sợ đen ra thì không sợ gì khác, vào rừng sâu rồi hắn cũng chẳng thèm quan tâm đến chuyện có lạc đường hay không. Đêm nay trăng rất sáng, hắn đi một đường hủy đi mười mấy cái bẫy, cuối cùng cũng thấy được ánh lửa, đồng thời …. Nghe thấy tiếng người nói chuyện.
Nương theo ánh lửa nhìn sang, chỉ thấy từ chỗ đất trống sâu trong rừng rậm có mấy người ngồi đó.
Một người đang nằm trên mặt đất, hình như bị thương, hai người khác thì đang băng bo vết thương cho hắn, còn có mấy người vai đeo cung nỏ cầm đuốc đứng bên cạnh, mắt nhìn lên núi.
Lâm Dạ Hỏa rơi xuống một thân cây cao, nhìn xuống dưới xem, lại nghe thấy người nằm trên đất đang than, có vẻ bị thương rất nặng.
Mấy người khác đang nói chuyện.
“Con ngựa đó rất giảo hoạt.”
“Muốn dẫn nó sập bẫy không ngờ lại bị nó lừa cả một đường.”
Lúc này, một nam tử cao gầy đừng đầu giơ lên cây đuốc, lạnh lùng nói: “Ngựa này đâu chỉ giảo hoạt, nó đã thành tinh rồi …. Nhưng mà nhất đính nó sẽ rơi vào hố bẫy ngựa!”
Lâm Dạ Hỏa sờ cằm —– Hố bẫy ngựa à?
“Sau khi bắt sống nó, ta phải lột da nó, moi tim xẻo thịt nó để tế huynh đệ ta!”
Mấy người khác cũng gật đầu.
Lâm Dạ Hỏa bản năng nhìn người đứng đầu tiên đó một cái, nhìn bóng lưng cũng có thể thấy được là một tên tiểu nhân vô cùng —– Đây chính là hung thủ đó sao?
“Viên huynh, sao ngươi có thể khẳng định con ngựa đó nhất định sẽ rơi vào trong hố bẫy?” Một thợ săn hỏi.
“Ha ha.” Người nọ cười: “Ngựa dù sao cũng chỉ là ngựa, nó có thông minh đến đâu thì cũng chỉ là súc sinh mà thôi!”
Lâm Dạ Hỏa cảm khái một cái —– Ai nha, tên thật của người này là Nguyên Hung phải không nha?
Hắn còn đang suy nghĩ xem nên trực tiếp bắt đám người kia lại hay là trêu đùa bọn chúng một cái thì đột nhiên …. Từ nơi xa trên sườn núi truyền đến tiếng “ầm”, sau đó là một trận ngựa hí vang lên.
“Trúng chiêu rồi!” Người nọ rất cao hứng reo lên, đám thợ săn kia liền chạy lên trên núi.
Tên “Nguyên Hung” kia dẫn đầu, nói: “Ngựa này rất hung ác! Đến hố bẫy ngựa rồi lập tức bắn chết nó!”
“Được!”
………………………….
Lâm Dạ Hỏa liền nheo mắt lại, đi lên phía trước nhảy lên một cái, một hồng ảnh liền nhảy l*n đ*nh núi.
Quả nhiên, trên sườn núi có một cái hố bẫy ngựa rất lớn, trong hố còn có một con ngựa.
Lâm Dạ Hỏa rơi xuống một cái cây phía trên hố, nhìn thấy con ngựa kia đang ra sức đạp vó, hình như muốn nhảy lên. Nhưng mà cái hố đó quá dốc, hơn nữa đất lại rất trơn cho nên nó cố gắng mấy lần đều thất bại, gấp đến độ chỉ biết hí vang, hẳn là nó cũng nghe thấy từ chân núi có tiếng người truyền đến.
Lâm Dạ Hỏa nhìn kỹ con ngựa kia, có chút kinh ngạc.
Dưới ánh trăng, con ngựa kia cứ như mang theo một tầng lửa trên người, tai nhọn, tông mao, đuôi cùng với trên một khoảng dài ở bốn chân đều phủ một lớp lông đỏ rực như lửa, thân hình tương tự như Tảo Đa Đa, chỉ gầy hơn một chút mà thôi, mắt to, mà điểm giống với Tảo Đa Đa nhất chính là, lông mi cũng có màu đỏ rực ….
Lâm Dạ Hỏa sờ cằm —– Ai nha! Đẹp mắt a!
Chính lúc này, đám người kia đã chạy đến sườn núi rồi.
Mà Lâm Dạ Hỏa cũng chú ý tới, con ngựa kia cũng không có nhảy ra ngoài nữa mà lui về sau một chút, chân khụy xuống, thân hình gần như dán trên tường đất dọc theo hố.
Lâm Dạ Hỏa nghĩ là nó sợ, nhưng nhờ có ánh trăng, hắn lại thấy đôi mắt ngựa kia lấp lánh hữu thần, lẳng lặng mà nhìn chằm chằm miệng hố bên trên, hình như đang chuẩn bị gì đó.
Chẳng lẽ ….
Trong đầu Lâm Dạ Hỏa lóe lên một ý niệm.
Ngay tại lúc mấy thợ săn đến bên bờ hố, trong một khắc ấy liền truyền đến tiếng ngựa hí vang.
Lâm Dạ Hỏa cả kinh nhìn lại, con ngựa kia đột nhiên chạy lên một bước lấy đà, trực tiếp vọt lên trên, lại còn đụng ngay vào tên “Nguyên hung” dẫn đầu kia.
Lâm Dạ Hỏa thầm nói một tiếng: “Tốt!”
Nguyên hung kia bị đụng ngã lăn trên mặt đất, lăn hai vòng rồi đụng mạnh phải gốc cây khô, răng cũng suýt rụng, ngựa kia thì vừa mới lên đến bờ liền định chạy đi.
Nhưng mà đám thợ săn đã chặn đường của nó, ngựa kia không còn cách nào khác là phải lùi về phía sau, nhưng mà sau lưng nó lại là vách núi, không còn đường lui nữa.
Những thợ săn này cũng bị dọa sợ, bọn họ săn bắn nhiều năm như vậy chưa từng gặp qua con ngựa nào có bản lĩnh như thế, lại có thể nhảy ra khỏi hỗ bẫy ngựa nữa! Được nha, năm đó Bạch Long Câu của Triệu Tử Long bị vây hãm trong hố bẫy ngựa ở sườn núi của quân Tào, cũng nhảy lên thoát ra a!
Ngựa không hề giống với gia súc, là một loại động vật rất được yêu thích, có khi là sùng bái, đặc biệt là những bảo mã có linh tính. Đám thợ săn hiểu được đặc tính ương ngạng của động vật, bọn họ cũng nghi ngờ chuyện ngựa giết người. Bây giờ lại thấy con ngựa này thông tuệ dị thường, hơn nữa tuyệt đối còn là bảo mã long câu ngàn dặm khó cầu, nếu cứ vậy bị bắn chết… có chẳng phải rất đáng tiếc sao?
Một thợ săn khá am hiểu về ngựa cũng phải trợn tròn mắt: “Ta nói này, đây chính là Đạp Hỏa Kỳ Lân a!”
“Loại thượng phẩm này ngàn dặm mới chọn được một con a! Nhìn qua cũng chỉ khoảng mấy tuổi thôi, rất hoạt bát nữa …”
“Cái này bán phải được hơn ngàn lượng bạc đi ….”
“Không chỉ có vậy, nếu gặp được người yêu ngựa, cho dù là ngàn lượng vàng người ta cũng sẽ muốn mua.”
Chính lúc đám thợ săn còn đang do dự, tên nguyên hung vừa bị đụng đến choáng váng đột nhiên bò dậy, cướp lấy cung nỏ: “Bắn chết nó!”
Nói xong liền phóng thẳng mũi tên về phía con ngựa ấy.
Cùng lúc với hắn b*n r*, một thân ảnh mày đỏ nhẹ nhàng từ trên cây nhảy xuống rơi xuống trước người con ngựa kia, vung tay bắt lại mũi tên vừa mới phóng đến kia, nắm chặt trong tay, khi hắn buông tay lần nữa …. Một trận dạ phong thổi ra.
Chỉ thấy trong nháy mắt, mũi tên trong tay hắn liền biến thành cát bụi, tản đi theo gió.
Mấy thợ săn há to miệng, có mấy người nhát gan còn ngã ngồi xuống đất: “Nương …. Nương a! Qủy a!”
“Lệ quỷ y phục đỏ a!”
…………………….
Mọi người xoay người muốn chạy, Lâm Dạ Hỏa cười lạnh một tiếng: “Muốn chạy sao?”
Những người đó vừa mới xoay người đã thấy thân ảnh màu đỏ xuất hiện trước mắt họ, nhấc chân một cái đạp bay mấy tên rơi vào hố bẫy ngựa ban nãy.
Lâm Dạ Hỏa đánh đám thợ săn kia một trận rồi liền ném cả đám vào hố ngựa, cuối cùng trên miệng hố chỉ còn lại “nguyên hung.”
Lâm Dạ Hỏa đi tới.
Nguyên hung kia thấy không ổn rồi, liền muốn cướp đường chạy trốn.
Lâm Dạ Hỏa là cao thủ trong cao thủ, mà tên “nguyên hung” này cùng lắm cũng chỉ là một người thường, chạy sao nổi?
Lâm Dạ Hỏa bắt lại hắn rồi liền đạp một cước hắn lăn trên nền đất, nhấc đế giày nhằm thẳng mặt hắn mà đạp mười mấy hai mươi cái, đạp đến độ cả khuôn mặt hắn nát như bươm Hỏa Phụng mới chịu dừng chân, hỏi hắn: “Ngươi làm cách nào dụ nó vào hố ngựa?”
Người kia không thể nói thành lời nữa.
“Có nói hay không?” Lâm Dạ Hỏa hỏi.
“Chìa …. Chùm chìa khóa.” Vẻ mặt người nọ như đưa đám, nói: “Ta, ta thả một chùm chìa khóa lên trên đống cỏ che hố, giống hệt chùm nó trộm đi của ta lúc trước.”
Lâm Dạ Hỏa ngẩn người, sờ cằm: “Con ngựa trộm chùm chìa khóa của ngươi sao?”
Nói đến đây, Lâm Dạ Hỏa đột nhiên nhớ tới chuyện Triển Chiêu nói vào rừng cây tìm đồ, lúc này hắn cũng đã xâu chuỗi các sự kiện của vụ án lại rồi: “À…. Thì ra chùm chìa khóa của ngươi bị mắc trên ngọn cây, ngươi nghĩ rằng đã bị nó trộm đi cho nên mới muốn giết nó diệt khẩu a.”
Người nọ sửng sốt: “Cái gì ….”
Lâm Dạ Hỏa cười lớn: “Thì ra là như vậy, ngươi nói tại sao ngươi lại ngu xuẩn thế a, còn không thông minh bằng một con ngựa.”
Đang nói chuyện, Lâm Dạ Hỏa lại cảm thấy sau lưng có gì đó đụng vào cánh tay mình.
Quay đầu nhìn lại, đã thấy con ngựa kia đi đến rồi, đang dùng đầu nhẹ nhàng đụng vào cánh tay Lâm Dạ Hỏa một cái, đôi mắt to tròn nhìn hắn, trong miệng nó lúc này còn đang ngậm một chùm chìa khóa.”
Lâm Dạ Hỏa híp mắt nhìn hồi lâu, nhận lấy chùm chìa khóa nhét vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ con ngựa kia: “Ngươi nghĩ là chùm chìa khóa kia sao?”
Con ngựa kia dùng đầu cọ cọ cánh tay Lâm Dạ Hỏa.”
Lâm Dạ Hỏa bỗng nhiền ôm lấy mặt ngựa đó, cẩn thận suy nghĩ: “Oa! Nhìn gần càng đẹp hơn a!”
Con ngựa kia quơ quơ cái đuôi, vỗ vào người Lâm Dạ Hỏa, nhìn người trên mặt đất kia.
Lâm Dạ Hỏa chỉ chỉ hắn: “Ngươi có muốn đạp hắn mấy cước không?”
Con ngựa kia ngoẹo đầu nhìn hắn, không thèm động đậy.
Lâm Dạ Hỏa cười: “Không muốn động cước sao, vậy để ta giúp ngươi!”
Nói xong Lâm Dạ Hỏa chạy tới, đứng bên cạnh nguyên hung kia, dùng đầu ngón tay chọc chọc hắn: “Này, ta hỏi ngươi.”
Cả khuôn mặt nguyên hung kia lúc này cũng đã sưng vù giống hệt cái đầu heo, chỉ có thể cầu xin Lâm Dạ Hỏa tha mạng.
“Hoàng lang trung đó có làm chuyện gì có lỗi với ngươi không?” Lâm Dạ Hỏa vừa nói vừa lấy ra một thanh chủy thủ sắc bén.
“Nguyên hung” kia nhìn chằm chằm thanh chủy thủ, lắc đầu.
Lâm Dạ Hỏa gật đầu một cái: “Có phải ngươi liên thủ cùng thê tử của hắn để hại hắn không?”
Nguyên hung kia lại gật đầu một cái.
“Hắn đối với thê tử mình có tốt không?”
Nguyên hung ngẩn người, lại tiếp tục gật đầu.
Lâm Dạ Hỏa cười: “Hắn đối với người khác có tốt không? Ta nghe nói hắn làm rất nhiều việc thiện.”
Nguyên hung lại ngẩn người, cuối cùng bất đắc dĩ mà gật đầu một cái, còn nói mình nhất thời hồ đồ, cầu xin Lâm Dạ Hỏa tha mạng.
Lâm Dạ Hỏa cười lạnh một tiếng, dùng mũi chủy thủy chọc chọc vào vị trí trái tim người nọ: “Có lẽ trời vừa sáng rồi ngươi sẽ phải nếm trát đao thôi …. Nhưng mà ….”
Vừa nói Lâm Dạ Hỏa lại đột nhiên nhướng mi: “Ta cảm thấy cứ để ngươi chết như vậy quá tiện nghi cho ngươi rồi! Hoàng lang trung là người tốt như vậy còn phải bị rắn độc cắn, thống khổ mà chết chưa hết, lại còn phải phơi thây nơi hoang dã nhiều ngày như thế. Còn ngươi hèn hạ như vậy chẳng lẽ lại được một đao mà chết thống khoái như thế sao?”
Người nọ nằm trên mặt đất mà run rẩy, dưới ánh trăng nhìn Lâm Dạ Hỏa vừa có chút âm hiểm lại thêm phần tà ác. Mặc dù hắn rất đẹp, nhưng một thân hồng y lại mang biểu tình âm lãnh, nhìn chẳng khác nào lệ quỷ đòi mạng.
“Ai nha, đáng tiếc Bao Đại nhân trạch tâm nhân hậu, nhất định sẽ không dùng loại hình phạt lăng trì …. ừm ….” Lâm Dạ Hỏa vừa lắc lắc chủy thủ, vừa làm như suy nghĩ gì đó: “Hay là để ta giúp ngươi một chút đi.”
Người nọ sửng sốt.
Lâm Dạ Hỏa đứng lên, vẫy vẫy con ngựa kia: “Tới đây, tới đây!”
Con ngựa kia đi tới, có vẻ rất nghe lời, đôi mắt tò mò nhìn Lâm Dạ Hỏa.
Lâm Dạ Hỏa rút ra từ túi xách tùy thân bên hông một chiếc khăn chống gió cát thường dùng ở Tây Bắc, che mắt che tai cho con ngựa kia lại.
Con ngựa đó có vẻ không hiểu lắm, người nằm trên mặt đất cũng không rõ đầu đuôi.
Lâm Dạ Hỏa đưa con ngựa kia đến bên cạnh vách núi, bản thân mình thì quay lại, đến bên cạnh nguyên hung mà giơ tay lên điểm vào á huyệt của hắn. Ngươi kia há to miệng nhưng lại chỉ có thể phát ra nhưng tiếng a a a a từ cổ họng, không thể nói được tiếng nào nữa.
Lâm Dạ Hỏa híp mắt lại, thấp giọng nói: “Ai, ngươi đoán thế nào?”
Người nọ hoảng sợ nhìn Lâm Dạ Hỏa.
“Cái này gọi là thiên ý.” Lâm Dạ Hỏa cười một tiếng: “Nếu như để Triển Chiêu bắt được ngươi, ngươi sẽ được hưởng một trát đao rất nhanh. Để cho Bạch Ngọc Đường bắt được ngươi, ngươi cũng được hưởng một đao, cùng lắm là bị đánh thêm một trận nữa. Nếu để Triệu Phổ bắt được ngươi, ừm, có lẽ chỉ hưởng thêm mấy cái quân côn mà thôi …. Nhưng mà mệnh ngươi đúng là đen đủi, lại bị ta chộp được. Lâm Dạ Hỏa ta đời này hận nhất chính là những kẻ bội tín bội nghĩa bán đứng bằng hữu của mình, ngươi con mẹ nó chẳng khác nào cặn bã, hôm nay nếu không chơi chết ngươi thật đúng là có lỗi với lão thiên gia có mắt a!”
Nói xong liền bổ một đao xuống.
Nguyên hung đau đến đờ người, Lâm Dạ Hỏa lại vỗ vỗ đầu hắn: “Nhỏ giọng dùm chút đi, đừng có dọa tiểu mã câu nhà ta! Dù sao thì ta cũng không có vội, chúng ta cứ từ từ đi ….”
………………….
Đại khái khoảng một canh giờ sau, đám người Triển Chiêu dưới sự hướng dẫn của Tiểu Ngũ cũng lần theo mùi vị mà tìm được những cơ quan đã bị Lâm Dạ Hỏa hủy đi dọc đường kia, tìm lên đến núi.
Chỉ thấy trên núi, Lâm Dạ Hỏa đang tháo ra một chiếc khăn chắn gió thật lớn khỏi đầu con Đạp Hỏa Kỳ Lân kia, còn vỗ vỗ đầu nó.
Trâu Lương thấy hắn không bị làm sao, lại còn đứng chung với con ngựa kia rất vui vẻ nữa, lại thấy được trong hố ngựa có rất nhiều người thì cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Trong các ngươi ai là Viên Vỹ?” Triển Chiêu đi đến hỏi.
Nhìn lại đám thợ săn trong hố, ai nấy đều mặt mũi trắng bệch một mực lắc đầu, dáng vẻ như bị kinh hãi mà đồng thanh kêu: “Không liên quan đến bọn ta a!”
Triển Chiêu có chút khó hiểu.
Lúc này lại nghe thấy Công Tôn kêu một tiếng: “Oa! Đây là thứ gì a?”
Mọi người vừa mới nhìn lại, chỉ thấy bên miệng hố có một đống “thịt nát” nằm ở đó, mà quan trọng nhất là, đám thịt nát đến huyết nhục mơ hồ này vẫn còn đang thở.
Trâu Lương nhìn Lâm Dạ Hỏa.
Lâm Dạ Hỏa chỉ nhẹ nhàng sờ cổ con ngựa kia, nói: “Là tự hắn ngã xuống, đúng không nha?”
Con ngựa kia dùng cái đầu của mình cọ cọ Lâm Dạ Hỏa, cái đuôi cũng vẫy vẫy.
Bao Đại nhân dẫn theo một đám người từ chân núi đi lên, nhìn thấy Viên Vỹ cũng có chút ngốc lăng: “Cái này …. Đây là ….”
Hắn còn chưa nói hết đã nghe thấy mấy tiếng nói: “Ngã thật thảm, đúng là ông trời có mắt!”
……………….
Khóe miệng mọi người co rút.
Bao Đại nhân nhìn Bạch Ngọc Đường bên cạnh một chút.
Bạch Ngọc Đường liếc mắt một cái, gật đầu: “Ngã thảm thật.”
Triệu Phổ liếc mắt nhìn, cũng cảm khái: “Ai nha, ngã thật thê thảm a!”
Bao Đại nhân bất lực nhìn Triển Chiêu.
Triển Chiêu trầm mặc một lúc lâu, vỗ tay một cái: “Ta đi xem Đạp Hỏa Kỳ Lân một cái!” Nói xong rồi lượn mất.
Công Tôn cũng đi theo phía sau hắn: “Ta cũng đi!”
Bọn Triển Chiêu sau khi vào núi rồi đều nhanh chóng tìm kiếm đầu mối, cho nên không ai phát hiện ra Lâm Dạ Hỏa cũng không có đi tay không, hắn còn mang theo một cái giỏ.
Mang theo giỏ để làm gì? Đương nhiên là Lâm Đường chủ muốn hái một ít Đan Tử Thảo có thể “dưỡng nhan dưỡng da” về rồi.
Vốn dĩ Lâm Dạ Hỏa muốn làm việc cẩn thận khiêm tốn một chút, tránh cho Câm kia lại lải nhải hắn, cho nên hắn mới xách theo giỏ đến chỗ xa xa một chút hái. Hắn định đến chỗ có thể nhìn thấy ánh sáng mấy ngọn đuốc bọn Triển Chiêu mang theo, nhưng sau đó lại phát hiện hình như lá Đa Tử Thảo bên kia lớn hơn chút cho nên mới chạy đi hái về.
Đang hái cỏ, đột nhiên dạ phong lại mang theo một mùi cổ quái đến …. Lâm Dạ Hỏa là người giang hồ, hắn rất quen thuộc với cái mùi này, là một mùi máu tanh nhàn nhạt.
Hỏa Phụng khẽ cau mày, lần theo mùi đi qua.
Chờ đến khi đi vào rừng cây rồi, hắn liền phát hiện nguồn gốc của mùi máu tanh ấy.
Chỉ thấy trên cái bẫy săn có kẹp một con cầy đã chết. Cái kẹp này rất lớn, nhìn như dùng để săn dã thú, lại được giấu bên dưới đống cỏ, rất bí mật.
Lâm Dạ Hỏa cau mày, ai lại đặt kẹp bẫy săn hiểm độc như thế? Nơi này lại cách sơn lộ không xa, nhỡ đâu có người đi vào đây thì sao? Nhìn lại con cầy kia đã bị kẹp đến biến dạng rồi, người thường nếu như chẳng may bị kẹp nhất định sẽ gãy xương.
Nghĩ đến đây, Lâm Dạ Hỏa liền đưa tay cầm lên một hòn đá, nhảy lên cây tìm kiếm cơ quan trên mặt đất.
Đừng nói chứ, đúng là đặt không ít bẫy. Hắn cứ nhìn thấy một cái là lại bắn vào đó một viên đá, bẫy liền sập xuống, cứ như vậy …. Lâm Dạ Hỏa tìm một đường liền đi vào nơi sâu nhất trong rừng.
Mặc dù bình thường Lâm Dạ Hỏa khá nhị, nhưng mà hắn ngoại trừ sợ xấu, sợ béo, sợ đen ra thì không sợ gì khác, vào rừng sâu rồi hắn cũng chẳng thèm quan tâm đến chuyện có lạc đường hay không. Đêm nay trăng rất sáng, hắn đi một đường hủy đi mười mấy cái bẫy, cuối cùng cũng thấy được ánh lửa, đồng thời …. Nghe thấy tiếng người nói chuyện.
Nương theo ánh lửa nhìn sang, chỉ thấy từ chỗ đất trống sâu trong rừng rậm có mấy người ngồi đó.
Một người đang nằm trên mặt đất, hình như bị thương, hai người khác thì đang băng bo vết thương cho hắn, còn có mấy người vai đeo cung nỏ cầm đuốc đứng bên cạnh, mắt nhìn lên núi.
Lâm Dạ Hỏa rơi xuống một thân cây cao, nhìn xuống dưới xem, lại nghe thấy người nằm trên đất đang than, có vẻ bị thương rất nặng.
Mấy người khác đang nói chuyện.
“Con ngựa đó rất giảo hoạt.”
“Muốn dẫn nó sập bẫy không ngờ lại bị nó lừa cả một đường.”
Lúc này, một nam tử cao gầy đừng đầu giơ lên cây đuốc, lạnh lùng nói: “Ngựa này đâu chỉ giảo hoạt, nó đã thành tinh rồi …. Nhưng mà nhất đính nó sẽ rơi vào hố bẫy ngựa!”
Lâm Dạ Hỏa sờ cằm —– Hố bẫy ngựa à?
“Sau khi bắt sống nó, ta phải lột da nó, moi tim xẻo thịt nó để tế huynh đệ ta!”
Mấy người khác cũng gật đầu.
Lâm Dạ Hỏa bản năng nhìn người đứng đầu tiên đó một cái, nhìn bóng lưng cũng có thể thấy được là một tên tiểu nhân vô cùng —– Đây chính là hung thủ đó sao?
“Viên huynh, sao ngươi có thể khẳng định con ngựa đó nhất định sẽ rơi vào trong hố bẫy?” Một thợ săn hỏi.
“Ha ha.” Người nọ cười: “Ngựa dù sao cũng chỉ là ngựa, nó có thông minh đến đâu thì cũng chỉ là súc sinh mà thôi!”
Lâm Dạ Hỏa cảm khái một cái —– Ai nha, tên thật của người này là Nguyên Hung phải không nha?
Hắn còn đang suy nghĩ xem nên trực tiếp bắt đám người kia lại hay là trêu đùa bọn chúng một cái thì đột nhiên …. Từ nơi xa trên sườn núi truyền đến tiếng “ầm”, sau đó là một trận ngựa hí vang lên.
“Trúng chiêu rồi!” Người nọ rất cao hứng reo lên, đám thợ săn kia liền chạy lên trên núi.
Tên “Nguyên Hung” kia dẫn đầu, nói: “Ngựa này rất hung ác! Đến hố bẫy ngựa rồi lập tức bắn chết nó!”
“Được!”
………………………….
Lâm Dạ Hỏa liền nheo mắt lại, đi lên phía trước nhảy lên một cái, một hồng ảnh liền nhảy l*n đ*nh núi.
Quả nhiên, trên sườn núi có một cái hố bẫy ngựa rất lớn, trong hố còn có một con ngựa.
Lâm Dạ Hỏa rơi xuống một cái cây phía trên hố, nhìn thấy con ngựa kia đang ra sức đạp vó, hình như muốn nhảy lên. Nhưng mà cái hố đó quá dốc, hơn nữa đất lại rất trơn cho nên nó cố gắng mấy lần đều thất bại, gấp đến độ chỉ biết hí vang, hẳn là nó cũng nghe thấy từ chân núi có tiếng người truyền đến.
Lâm Dạ Hỏa nhìn kỹ con ngựa kia, có chút kinh ngạc.
Dưới ánh trăng, con ngựa kia cứ như mang theo một tầng lửa trên người, tai nhọn, tông mao, đuôi cùng với trên một khoảng dài ở bốn chân đều phủ một lớp lông đỏ rực như lửa, thân hình tương tự như Tảo Đa Đa, chỉ gầy hơn một chút mà thôi, mắt to, mà điểm giống với Tảo Đa Đa nhất chính là, lông mi cũng có màu đỏ rực ….
Lâm Dạ Hỏa sờ cằm —– Ai nha! Đẹp mắt a!
Chính lúc này, đám người kia đã chạy đến sườn núi rồi.
Mà Lâm Dạ Hỏa cũng chú ý tới, con ngựa kia cũng không có nhảy ra ngoài nữa mà lui về sau một chút, chân khụy xuống, thân hình gần như dán trên tường đất dọc theo hố.
Lâm Dạ Hỏa nghĩ là nó sợ, nhưng nhờ có ánh trăng, hắn lại thấy đôi mắt ngựa kia lấp lánh hữu thần, lẳng lặng mà nhìn chằm chằm miệng hố bên trên, hình như đang chuẩn bị gì đó.
Chẳng lẽ ….
Trong đầu Lâm Dạ Hỏa lóe lên một ý niệm.
Ngay tại lúc mấy thợ săn đến bên bờ hố, trong một khắc ấy liền truyền đến tiếng ngựa hí vang.
Lâm Dạ Hỏa cả kinh nhìn lại, con ngựa kia đột nhiên chạy lên một bước lấy đà, trực tiếp vọt lên trên, lại còn đụng ngay vào tên “Nguyên hung” dẫn đầu kia.
Lâm Dạ Hỏa thầm nói một tiếng: “Tốt!”
Nguyên hung kia bị đụng ngã lăn trên mặt đất, lăn hai vòng rồi đụng mạnh phải gốc cây khô, răng cũng suýt rụng, ngựa kia thì vừa mới lên đến bờ liền định chạy đi.
Nhưng mà đám thợ săn đã chặn đường của nó, ngựa kia không còn cách nào khác là phải lùi về phía sau, nhưng mà sau lưng nó lại là vách núi, không còn đường lui nữa.
Những thợ săn này cũng bị dọa sợ, bọn họ săn bắn nhiều năm như vậy chưa từng gặp qua con ngựa nào có bản lĩnh như thế, lại có thể nhảy ra khỏi hỗ bẫy ngựa nữa! Được nha, năm đó Bạch Long Câu của Triệu Tử Long bị vây hãm trong hố bẫy ngựa ở sườn núi của quân Tào, cũng nhảy lên thoát ra a!
Ngựa không hề giống với gia súc, là một loại động vật rất được yêu thích, có khi là sùng bái, đặc biệt là những bảo mã có linh tính. Đám thợ săn hiểu được đặc tính ương ngạng của động vật, bọn họ cũng nghi ngờ chuyện ngựa giết người. Bây giờ lại thấy con ngựa này thông tuệ dị thường, hơn nữa tuyệt đối còn là bảo mã long câu ngàn dặm khó cầu, nếu cứ vậy bị bắn chết… có chẳng phải rất đáng tiếc sao?
Một thợ săn khá am hiểu về ngựa cũng phải trợn tròn mắt: “Ta nói này, đây chính là Đạp Hỏa Kỳ Lân a!”
“Loại thượng phẩm này ngàn dặm mới chọn được một con a! Nhìn qua cũng chỉ khoảng mấy tuổi thôi, rất hoạt bát nữa …”
“Cái này bán phải được hơn ngàn lượng bạc đi ….”
“Không chỉ có vậy, nếu gặp được người yêu ngựa, cho dù là ngàn lượng vàng người ta cũng sẽ muốn mua.”
Chính lúc đám thợ săn còn đang do dự, tên nguyên hung vừa bị đụng đến choáng váng đột nhiên bò dậy, cướp lấy cung nỏ: “Bắn chết nó!”
Nói xong liền phóng thẳng mũi tên về phía con ngựa ấy.
Cùng lúc với hắn b*n r*, một thân ảnh mày đỏ nhẹ nhàng từ trên cây nhảy xuống rơi xuống trước người con ngựa kia, vung tay bắt lại mũi tên vừa mới phóng đến kia, nắm chặt trong tay, khi hắn buông tay lần nữa …. Một trận dạ phong thổi ra.
Chỉ thấy trong nháy mắt, mũi tên trong tay hắn liền biến thành cát bụi, tản đi theo gió.
Mấy thợ săn há to miệng, có mấy người nhát gan còn ngã ngồi xuống đất: “Nương …. Nương a! Qủy a!”
“Lệ quỷ y phục đỏ a!”
…………………….
Mọi người xoay người muốn chạy, Lâm Dạ Hỏa cười lạnh một tiếng: “Muốn chạy sao?”
Những người đó vừa mới xoay người đã thấy thân ảnh màu đỏ xuất hiện trước mắt họ, nhấc chân một cái đạp bay mấy tên rơi vào hố bẫy ngựa ban nãy.
Lâm Dạ Hỏa đánh đám thợ săn kia một trận rồi liền ném cả đám vào hố ngựa, cuối cùng trên miệng hố chỉ còn lại “nguyên hung.”
Lâm Dạ Hỏa đi tới.
Nguyên hung kia thấy không ổn rồi, liền muốn cướp đường chạy trốn.
Lâm Dạ Hỏa là cao thủ trong cao thủ, mà tên “nguyên hung” này cùng lắm cũng chỉ là một người thường, chạy sao nổi?
Lâm Dạ Hỏa bắt lại hắn rồi liền đạp một cước hắn lăn trên nền đất, nhấc đế giày nhằm thẳng mặt hắn mà đạp mười mấy hai mươi cái, đạp đến độ cả khuôn mặt hắn nát như bươm Hỏa Phụng mới chịu dừng chân, hỏi hắn: “Ngươi làm cách nào dụ nó vào hố ngựa?”
Người kia không thể nói thành lời nữa.
“Có nói hay không?” Lâm Dạ Hỏa hỏi.
“Chìa …. Chùm chìa khóa.” Vẻ mặt người nọ như đưa đám, nói: “Ta, ta thả một chùm chìa khóa lên trên đống cỏ che hố, giống hệt chùm nó trộm đi của ta lúc trước.”
Lâm Dạ Hỏa ngẩn người, sờ cằm: “Con ngựa trộm chùm chìa khóa của ngươi sao?”
Nói đến đây, Lâm Dạ Hỏa đột nhiên nhớ tới chuyện Triển Chiêu nói vào rừng cây tìm đồ, lúc này hắn cũng đã xâu chuỗi các sự kiện của vụ án lại rồi: “À…. Thì ra chùm chìa khóa của ngươi bị mắc trên ngọn cây, ngươi nghĩ rằng đã bị nó trộm đi cho nên mới muốn giết nó diệt khẩu a.”
Người nọ sửng sốt: “Cái gì ….”
Lâm Dạ Hỏa cười lớn: “Thì ra là như vậy, ngươi nói tại sao ngươi lại ngu xuẩn thế a, còn không thông minh bằng một con ngựa.”
Đang nói chuyện, Lâm Dạ Hỏa lại cảm thấy sau lưng có gì đó đụng vào cánh tay mình.
Quay đầu nhìn lại, đã thấy con ngựa kia đi đến rồi, đang dùng đầu nhẹ nhàng đụng vào cánh tay Lâm Dạ Hỏa một cái, đôi mắt to tròn nhìn hắn, trong miệng nó lúc này còn đang ngậm một chùm chìa khóa.”
Lâm Dạ Hỏa híp mắt nhìn hồi lâu, nhận lấy chùm chìa khóa nhét vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ con ngựa kia: “Ngươi nghĩ là chùm chìa khóa kia sao?”
Con ngựa kia dùng đầu cọ cọ cánh tay Lâm Dạ Hỏa.”
Lâm Dạ Hỏa bỗng nhiền ôm lấy mặt ngựa đó, cẩn thận suy nghĩ: “Oa! Nhìn gần càng đẹp hơn a!”
Con ngựa kia quơ quơ cái đuôi, vỗ vào người Lâm Dạ Hỏa, nhìn người trên mặt đất kia.
Lâm Dạ Hỏa chỉ chỉ hắn: “Ngươi có muốn đạp hắn mấy cước không?”
Con ngựa kia ngoẹo đầu nhìn hắn, không thèm động đậy.
Lâm Dạ Hỏa cười: “Không muốn động cước sao, vậy để ta giúp ngươi!”
Nói xong Lâm Dạ Hỏa chạy tới, đứng bên cạnh nguyên hung kia, dùng đầu ngón tay chọc chọc hắn: “Này, ta hỏi ngươi.”
Cả khuôn mặt nguyên hung kia lúc này cũng đã sưng vù giống hệt cái đầu heo, chỉ có thể cầu xin Lâm Dạ Hỏa tha mạng.
“Hoàng lang trung đó có làm chuyện gì có lỗi với ngươi không?” Lâm Dạ Hỏa vừa nói vừa lấy ra một thanh chủy thủ sắc bén.
“Nguyên hung” kia nhìn chằm chằm thanh chủy thủ, lắc đầu.
Lâm Dạ Hỏa gật đầu một cái: “Có phải ngươi liên thủ cùng thê tử của hắn để hại hắn không?”
Nguyên hung kia lại gật đầu một cái.
“Hắn đối với thê tử mình có tốt không?”
Nguyên hung ngẩn người, lại tiếp tục gật đầu.
Lâm Dạ Hỏa cười: “Hắn đối với người khác có tốt không? Ta nghe nói hắn làm rất nhiều việc thiện.”
Nguyên hung lại ngẩn người, cuối cùng bất đắc dĩ mà gật đầu một cái, còn nói mình nhất thời hồ đồ, cầu xin Lâm Dạ Hỏa tha mạng.
Lâm Dạ Hỏa cười lạnh một tiếng, dùng mũi chủy thủy chọc chọc vào vị trí trái tim người nọ: “Có lẽ trời vừa sáng rồi ngươi sẽ phải nếm trát đao thôi …. Nhưng mà ….”
Vừa nói Lâm Dạ Hỏa lại đột nhiên nhướng mi: “Ta cảm thấy cứ để ngươi chết như vậy quá tiện nghi cho ngươi rồi! Hoàng lang trung là người tốt như vậy còn phải bị rắn độc cắn, thống khổ mà chết chưa hết, lại còn phải phơi thây nơi hoang dã nhiều ngày như thế. Còn ngươi hèn hạ như vậy chẳng lẽ lại được một đao mà chết thống khoái như thế sao?”
Người nọ nằm trên mặt đất mà run rẩy, dưới ánh trăng nhìn Lâm Dạ Hỏa vừa có chút âm hiểm lại thêm phần tà ác. Mặc dù hắn rất đẹp, nhưng một thân hồng y lại mang biểu tình âm lãnh, nhìn chẳng khác nào lệ quỷ đòi mạng.
“Ai nha, đáng tiếc Bao Đại nhân trạch tâm nhân hậu, nhất định sẽ không dùng loại hình phạt lăng trì …. ừm ….” Lâm Dạ Hỏa vừa lắc lắc chủy thủ, vừa làm như suy nghĩ gì đó: “Hay là để ta giúp ngươi một chút đi.”
Người nọ sửng sốt.
Lâm Dạ Hỏa đứng lên, vẫy vẫy con ngựa kia: “Tới đây, tới đây!”
Con ngựa kia đi tới, có vẻ rất nghe lời, đôi mắt tò mò nhìn Lâm Dạ Hỏa.
Lâm Dạ Hỏa rút ra từ túi xách tùy thân bên hông một chiếc khăn chống gió cát thường dùng ở Tây Bắc, che mắt che tai cho con ngựa kia lại.
Con ngựa đó có vẻ không hiểu lắm, người nằm trên mặt đất cũng không rõ đầu đuôi.
Lâm Dạ Hỏa đưa con ngựa kia đến bên cạnh vách núi, bản thân mình thì quay lại, đến bên cạnh nguyên hung mà giơ tay lên điểm vào á huyệt của hắn. Ngươi kia há to miệng nhưng lại chỉ có thể phát ra nhưng tiếng a a a a từ cổ họng, không thể nói được tiếng nào nữa.
Lâm Dạ Hỏa híp mắt lại, thấp giọng nói: “Ai, ngươi đoán thế nào?”
Người nọ hoảng sợ nhìn Lâm Dạ Hỏa.
“Cái này gọi là thiên ý.” Lâm Dạ Hỏa cười một tiếng: “Nếu như để Triển Chiêu bắt được ngươi, ngươi sẽ được hưởng một trát đao rất nhanh. Để cho Bạch Ngọc Đường bắt được ngươi, ngươi cũng được hưởng một đao, cùng lắm là bị đánh thêm một trận nữa. Nếu để Triệu Phổ bắt được ngươi, ừm, có lẽ chỉ hưởng thêm mấy cái quân côn mà thôi …. Nhưng mà mệnh ngươi đúng là đen đủi, lại bị ta chộp được. Lâm Dạ Hỏa ta đời này hận nhất chính là những kẻ bội tín bội nghĩa bán đứng bằng hữu của mình, ngươi con mẹ nó chẳng khác nào cặn bã, hôm nay nếu không chơi chết ngươi thật đúng là có lỗi với lão thiên gia có mắt a!”
Nói xong liền bổ một đao xuống.
Nguyên hung đau đến đờ người, Lâm Dạ Hỏa lại vỗ vỗ đầu hắn: “Nhỏ giọng dùm chút đi, đừng có dọa tiểu mã câu nhà ta! Dù sao thì ta cũng không có vội, chúng ta cứ từ từ đi ….”
………………….
Đại khái khoảng một canh giờ sau, đám người Triển Chiêu dưới sự hướng dẫn của Tiểu Ngũ cũng lần theo mùi vị mà tìm được những cơ quan đã bị Lâm Dạ Hỏa hủy đi dọc đường kia, tìm lên đến núi.
Chỉ thấy trên núi, Lâm Dạ Hỏa đang tháo ra một chiếc khăn chắn gió thật lớn khỏi đầu con Đạp Hỏa Kỳ Lân kia, còn vỗ vỗ đầu nó.
Trâu Lương thấy hắn không bị làm sao, lại còn đứng chung với con ngựa kia rất vui vẻ nữa, lại thấy được trong hố ngựa có rất nhiều người thì cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Trong các ngươi ai là Viên Vỹ?” Triển Chiêu đi đến hỏi.
Nhìn lại đám thợ săn trong hố, ai nấy đều mặt mũi trắng bệch một mực lắc đầu, dáng vẻ như bị kinh hãi mà đồng thanh kêu: “Không liên quan đến bọn ta a!”
Triển Chiêu có chút khó hiểu.
Lúc này lại nghe thấy Công Tôn kêu một tiếng: “Oa! Đây là thứ gì a?”
Mọi người vừa mới nhìn lại, chỉ thấy bên miệng hố có một đống “thịt nát” nằm ở đó, mà quan trọng nhất là, đám thịt nát đến huyết nhục mơ hồ này vẫn còn đang thở.
Trâu Lương nhìn Lâm Dạ Hỏa.
Lâm Dạ Hỏa chỉ nhẹ nhàng sờ cổ con ngựa kia, nói: “Là tự hắn ngã xuống, đúng không nha?”
Con ngựa kia dùng cái đầu của mình cọ cọ Lâm Dạ Hỏa, cái đuôi cũng vẫy vẫy.
Bao Đại nhân dẫn theo một đám người từ chân núi đi lên, nhìn thấy Viên Vỹ cũng có chút ngốc lăng: “Cái này …. Đây là ….”
Hắn còn chưa nói hết đã nghe thấy mấy tiếng nói: “Ngã thật thảm, đúng là ông trời có mắt!”
……………….
Khóe miệng mọi người co rút.
Bao Đại nhân nhìn Bạch Ngọc Đường bên cạnh một chút.
Bạch Ngọc Đường liếc mắt một cái, gật đầu: “Ngã thảm thật.”
Triệu Phổ liếc mắt nhìn, cũng cảm khái: “Ai nha, ngã thật thê thảm a!”
Bao Đại nhân bất lực nhìn Triển Chiêu.
Triển Chiêu trầm mặc một lúc lâu, vỗ tay một cái: “Ta đi xem Đạp Hỏa Kỳ Lân một cái!” Nói xong rồi lượn mất.
Công Tôn cũng đi theo phía sau hắn: “Ta cũng đi!”
Long Đồ Án
Tác giả: Nhĩ Nhã
658 chương | 3,806 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: [ đoạn đầu đao
Chương Quyển 1 - 2: Trấn Đao Phủ - Gặp mặt
Chương Quyển 1 - 3: Giằng co
Chương Quyển 1 - 4: Trắng cùng Đỏ
Chương Quyển 1 - 5: Đùa giỡn và bị đùa giỡn
Chương Quyển 1 - 6: Thâm trầm một chút, hoạt bát một ít
Chương Quyển 1 - 7: Cao thủ vân tập
Chương Quyển 1 - 8: Không khí bất thường
Chương Quyển 1 - 9: Đao ma
Chương Quyển 1 - 10: Cựu oán
Chương Quyển 1 - 11: Các loại hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 12: Đàm kim
Chương Quyển 1 - 13: Sinh tử thành mê
Chương Quyển 1 - 14: Bé tròn cơ trí
Chương Quyển 1 - 15: Không coi ai ra gì
Chương Quyển 1 - 16: Biến hóa vi diệu
Chương Quyển 1 - 17: Không phải chữ “Vạn”
Chương Quyển 1 - 18: Sấm ngộ cái gì lâu
Chương Quyển 1 - 19: Chết đi, sống lại
Chương Quyển 1 - 20: Đoạn nhận huyền cơ
Chương Quyển 1 - 21: Vây bắt
Chương Quyển 1 - 22: Rảnh rỗi chi bằng cùng nhau đi
Chương Quyển 2 - 23: Máu nhuộm đầm Bích Thủy
Chương Quyển 2 - 24: Sư Tử lâm
Chương Quyển 2 - 25: Kỳ Lân thú
Chương Quyển 2 - 26: Nội bộ đấu đá
Chương Quyển 2 - 27: Lân đao
Chương Quyển 2 - 28: Anh hùng hào kiệt xem không đủ
Chương Quyển 2 - 29: Tâm tình thượng khả
Chương Quyển 2 - 30: Lam hồ Ly
Chương Quyển 2 - 31: Ma đầu đại giá quang lâm
Chương Quyển 2 - 32: Hoành Thánh hay là Mỳ
Chương Quyển 2 - 33: Anh họ này không đơn giản
Chương Quyển 2 - 34: Thiên Tôn Địa Tôn, Duy ngã độc tôn
Chương Quyển 2 - 35: Danh sư cao đồ
Chương Quyển 2 - 36: Tinh túy của Thiên Sơn
Chương Quyển 2 - 37: Sắp đặt
Chương Quyển 2 - 38: Chí Tôn vô địch
Chương Quyển 2 - 39: Ma đầu hí miêu
Chương Quyển 2 - 40: Ma đầu hí Thử
Chương Quyển 2 - 41: Trong nước
Chương Quyển 2 - 42: Dụ rắn khỏi hang
Chương Quyển 2 - 43: Qủy Bà độc ác
Chương Quyển 2 - 44: Cùng về Khai Phong
Chương Quyển 3 - 45: Đào hoa trại, Đào hoa trái
Chương Quyển 3 - 46: Lời chú của Đào hạnh
Chương Quyển 3 - 47: Treo đầu dê bán thịt chó
Chương Quyển 3 - 48: Trong án có án
Chương Quyển 3 - 49: Tiệc
Chương Quyển 3 - 50: Giao phong
Chương Quyển 3 - 51: Túy tâm hoa
Chương Quyển 3 - 52: Cống phẩm
Chương Quyển 3 - 53: Lạc đường
Chương Quyển 3 - 54: Thích khách
Chương Quyển 3 - 55: Thanh
Chương Quyển 3 - 56: Đào hoa viên
Chương Quyển 3 - 57: Lại gặp Đào hoa trại
Chương Quyển 3 - 58: Ám sát
Chương Quyển 3 - 59: Bí mật không thể quên
Chương Quyển 3 - 60: Tuyệt mật
Chương Quyển 3 - 61: Di họa
Chương Quyển 3 - 62: Đoạt mệnh hoa
Chương Quyển 3 - 63: Tam thập lục túc thủ
Chương Quyển 3 - 64: Độc kế
Chương Quyển 3 - 65: Mưu đồ Diệt thành
Chương Quyển 3 - 66: Giải dược cùng Độc dược
Chương Quyển 3 - 67: Túy Tâm hoa đoạt mệnh
Chương Quyển 3 - 68: Chuyện xưa của Chuyện xưa
Chương Quyển 3 - 69: Đêm trước đại chiến
Chương Quyển 3 - 70: Bắc hành
Chương Quyển 4 - 71: Tuyết nhãn châu và tuyết diễm châu
Chương Quyển 4 - 72: Thầy bắt yêu
Chương Quyển 4 - 73: Dạ hí
Chương Quyển 4 - 74: Thần hí
Chương Quyển 4 - 75: Ăn cơm không dễ
Chương Quyển 4 - 76: Ăn cơm không dễ
Chương Quyển 4 - 77: Ăn cơm không dễ
Chương Quyển 4 - 78: Ăn cơm không dễ
Chương Quyển 4 - 79: Nhân bất vị kỷ
Chương Quyển 4 - 80: Bao nhiêu tiền một cân Vân phiến cao ?
Chương Quyển 4 - 81: Một là không làm, hai là đã làm thì làm cho chót
Chương Quyển 4 - 82: Suýt nữa bỏ mạng
Chương Quyển 4 - 83: Sâu trong rừng tối
Chương Quyển 4 - 84: Đại miêu
Chương Quyển 4 - 85: Tiêu thi
Chương Quyển 4 - 86: Tuyết chiến
Chương Quyển 4 - 87: Hậu duệ thần thâu
Chương Quyển 4 - 88: Cấm khu
Chương Quyển 4 - 89: Chuyện vui
Chương Quyển 4 - 90: Bão tuyết phong thành
Chương Quyển 4 - 91: Cạm bẫy
Chương Quyển 4 - 92: Quái vật
Chương Quyển 4 - 93: Dạ xoa cung
Chương Quyển 4 - 94: Trúc lâm
Chương Quyển 4 - 95: Ăn nói vụng về
Chương Quyển 4 - 96: Ái nhân
Chương Quyển 4 - 97: Tương kế tựu kế
Chương Quyển 4 - 98: Thiên tàn cùng Thiên mệnh
Chương Quyển 5 - 99: Hồ Yêu
Chương Quyển 5 - 100: Hữu yêu khí
Chương Quyển 5 - 101: Vô phong chưởng
Chương Quyển 5 - 102: Hỏa phụng đến rồi!
Chương Quyển 5 - 103: Độc mưu hồ Kế
Chương Quyển 5 - 104: Đại chiến đoạt miêu
Chương Quyển 5 - 105: Nguy hiểm
Chương Quyển 5 - 106: Hỏa Phụng chiến Ách Lang
Chương Quyển 5 - 107: Cao thủ như vân
Chương Quyển 5 - 108: Ách lang đánh cược
Chương Quyển 5 - 109: Thắng thua
Chương Quyển 5 - 110: Chuyện về Yêu Hồ
Chương Quyển 5 - 111: Nguyên Tắc của Ngũ gia
Chương Quyển 5 - 112: Phẩm chất của Mèo
Chương Quyển 5 - 113: Hồ Bầy
Chương Quyển 5 - 114: Hồ ���nh
Chương Quyển 5 - 115: Vấn tiền trần
Chương Quyển 5 - 116: Nhớ lại chuyện xưa
Chương Quyển 5 - 117: Kế bắt “hồ Yêu”
Chương Quyển 5 - 118: Túc oán
Chương Quyển 5 - 119: Loạn
Chương Quyển 5 - 120: Tiểu Tứ Tử Mất tích
Chương Quyển 5 - 121: Oán niệm của Bạch Cơ
Chương Quyển 6 - 122: Hai tên ngốc gặp nhau tại nhà giam
Chương Quyển 6 - 123: Quỷ tướng
Chương Quyển 6 - 124: Mưu kế của Thử Miêu
Chương Quyển 6 - 125: Ngoan mà Hư
Chương Quyển 6 - 126: Thành Khai Phong náo nhiệt
Chương Quyển 6 - 127: Kỳ ba thái đa
Chương Quyển 6 - 128: Thay nhau tranh nổi bật
Chương Quyển 6 - 129: Quỷ kỳ
Chương Quyển 6 - 130: Tá thi hoàn hồn
Chương Quyển 6 - 131: Huyết chú diện nhân
Chương Quyển 6 - 132: Vấn đề trước đó
Chương Quyển 6 - 133: Loạn chiến
Chương Quyển 6 - 134: Diện nhân trận
Chương Quyển 6 - 135: Diện nhân chân tướng
Chương Quyển 6 - 136: Ý thức của Minh Sủng
Chương Quyển 6 - 137: Đêm dần trôi
Chương Quyển 6 - 138: Khi Miêu mất Thử
Chương Quyển 6 - 139: Đại chiến sắp tới
Chương Quyển 6 - 140: Dính dính
Chương Quyển 6 - 141: Đứa con không vâng lời
Chương Quyển 6 - 142: Lão Yêu chiến Tiểu Ma
Chương Quyển 7 - 143: Lôi hoả
Chương Quyển 7 - 144: Điềm xấu Hoả Phụng
Chương Quyển 7 - 145: Lời đồn Mãnh với Hổ
Chương Quyển 7 - 146: Chuyện cũ của Hỏa Phụng
Chương Quyển 7 - 147: Chuyện liên quan đến ôn tuyền
Chương Quyển 7 - 148: Yêu cầu của ách lang
Chương Quyển 7 - 149: Long và Phụng
Chương Quyển 7 - 150: Mua ngọc đổi mèo
Chương Quyển 7 - 151: Trận chiến tranh giấy nợ
Chương Quyển 7 - 152: Nguyên tắc của ngũ gia là
Chương Quyển 7 - 153: Hoả long tái lâm
Chương Quyển 7 - 154: Đánh bậy đánh bạ
Chương Quyển 7 - 155: Khương Trà, Bồn Tắm và Cơm Chiên
Chương Quyển 7 - 156: Oán hận của Hỏa yêu
Chương Quyển 7 - 157: Hoàng kim cổ thành
Chương Quyển 7 - 158: Chân thân hỏa phụng
Chương Quyển 7 - 159: Sâm la điện
Chương Quyển 7 - 160: Tà cung
Chương Quyển 7 - 161: Quái nhân
Chương Quyển 7 - 162: Không hôn thì thiệt
Chương Quyển 7 - 163: Đường với Hoả
Chương Quyển 7 - 164: Quán thịt nướng – Anh Hùng cứu Mỹ Nhân
Chương Quyển 7 - 165: Kẻ gây sự - Anh hùng cứu Mỹ nhân
Chương Quyển 7 - 166: Chí cương Chí mãnh
Chương Quyển 7 - 167: Sứ giả thật giả
Chương Quyển 7 - 168: Dẫn quân nhập úng
Chương Quyển 7 - 169: Phục ma
Chương Quyển 7 - 170: Giao dịch
Chương Quyển 7 - 171: Quy xác mê tung
Chương Quyển 7 - 172: Khổ nhục kế
Chương Quyển 7 - 173: Luyện Ngục phổ
Chương Quyển 7 - 174: Mồi ngon câu cá lớn
Chương Quyển 7 - 175: Thánh Tăng giá lâm
Chương Quyển 7 - 176: Lửa luyện ngục
Chương Quyển 8 - 177: Mèo gặp vận đen
Chương Quyển 8 - 178: Qụa đen xui xẻo – Bé mập may mắn
Chương Quyển 8 - 179: Khôi cốt kính
Chương Quyển 8 - 180: Yêu vật trong cốc
Chương Quyển 8 - 181: Đổ cả hang dấm rồi
Chương Quyển 8 - 182: Dấm biến thành Mật
Chương Quyển 8 - 183: Minh thưởng
Chương Quyển 8 - 184: Hai loại độc
Chương Quyển 8 - 185: Ma đầu tương chí
Chương Quyển 8 - 186: Khiêu khích
Chương Quyển 8 - 187: Liên tiếp trói cả trăm Ma đầu
Chương Quyển 8 - 188: Dược ngọc
Chương Quyển 8 - 189: Hư tình giả ý
Chương Quyển 8 - 190: Thiên hạ vô song
Chương Quyển 8 - 191: Biết người biết mặt
Chương Quyển 8 - 192: Sơn cốc nguy hiểm
Chương Quyển 8 - 193: Tâm rắn rết
Chương Quyển 8 - 194: Mưu Mô xảo quyệt
Chương Quyển 8 - 195: Dược Ngọc ẩn ưu
Chương Quyển 8 - 196: Quần ma lệnh
Chương Quyển 8 - 197: Nhã tặc
Chương Quyển 8 - 198: Dã tâm lang sói
Chương Quyển 8 - 199: Phát biến
Chương Quyển 8 - 200: Đảo ngược cục diện
Chương Quyển 8 - 201: Yêu thỉnh
Chương Quyển 8 - 202: Chúng Ma thịnh tình
Chương Quyển 8 - 203: Ngọt ngào
Chương Quyển 8 - 204: Phải hoặc Trái
Chương Quyển 8 - 205: Kỳ mưu oai kế
Chương Quyển 8 - 206: Thay đổi bất ngờ
Chương Quyển 9 - 207: Nhất Ngọc diệt yêu
Chương Quyển 9 - 208: Hắc phong thành
Chương Quyển 9 - 209: Băng thiên tuyết địa
Chương Quyển 9 - 210: Yêu Đế chi hoặc
Chương Quyển 9 - 211: Mọi sự tùy duyên
Chương Quyển 9 - 212: Nội lực chi độc
Chương Quyển 9 - 213: Âm mưu bắt đầu
Chương Quyển 9 - 214: Trận chiến tất thắng
Chương Quyển 9 - 215: Cung đình hiểm ác
Chương Quyển 9 - 216: Tỷ thí không công bằng
Chương Quyển 9 - 217: Mèo yêu
Chương Quyển 9 - 218: Đột nhiên viếng thăm
Chương Quyển 9 - 219: Cửa thành phù đồ
Chương Quyển 9 - 220: Một Mèo phá Mười cửa
Chương Quyển 9 - 221: Tranh đấu chốn cung đình
Chương Quyển 9 - 222: “Đại kế” của Nguyên soái
Chương Quyển 9 - 223: Phụ tử quái dị
Chương Quyển 9 - 224: Đêm dài lắm mộng
Chương Quyển 9 - 225: Cuộc sống thường ngày của Thái tử điện hạ
Chương Quyển 9 - 226: Băng mộ bí ẩn
Chương Quyển 9 - 227: Thiên Tôn trấn giữ
Chương Quyển 9 - 228: Giả mạo
Chương Quyển 9 - 229: Mấu chốt là thời cơ
Chương Quyển 9 - 230: Chứng Vọng tưởng
Chương Quyển 9 - 231: Lần đầu đến Lang Vương Bảo
Chương Quyển 9 - 232: Bí mật của tóc bạc
Chương Quyển 9 - 233: Vật ở dưới băng
Chương Quyển 9 - 234: Cá cùng Thi thể
Chương Quyển 9 - 235: Lang
Chương Quyển 9 - 236: Đế cùng Hậu
Chương Quyển 9 - 237: Phong hồi lộ chuyển
Chương Quyển 9 - 238: Châm phong tương đối
Chương Quyển 9 - 239: Nghịch lân
Chương Quyển 9 - 240: Khốn cảnh
Chương Quyển 9 - 241: Trời cao tác hợp một đôi
Chương Quyển 9 - 242: Tương kế tựu kế
Chương Quyển 9 - 243: Người tính không bằng trời tính
Chương Quyển 9 - 244: Kết quả cuối cùng
Chương Quyển 10 - 245: Mây tan thấy đỉnh núi cao
Chương Quyển 10 - 246: Bắt cóc
Chương Quyển 10 - 247: Kỳ án
Chương Quyển 10 - 248: Huyết
Chương Quyển 10 - 249: Điên
Chương Quyển 10 - 250: Lời đồn
Chương Quyển 10 - 251: Thập nhị ngọc oa
Chương Quyển 10 - 252: Phong Cô cô
Chương Quyển 10 - 253: Ngoại công đến rồi
Chương Quyển 10 - 254: Lựa chọn của Mèo
Chương Quyển 10 - 255: Ba nơi náo nhiệt
Chương Quyển 10 - 256: Biên duyên
Chương Quyển 10 - 257: Hàng thật hàng giả
Chương Quyển 10 - 258: Chính danh
Chương Quyển 10 - 259: Vang danh thiên hạ
Chương Quyển 10 - 260: Phá cục
Chương Quyển 10 - 261: Ban đêm tâm tình tốt
Chương Quyển 10 - 262: Phát hiện bất ngờ
Chương Quyển 10 - 263: Hậu duệ của cố nhân
Chương Quyển 10 - 264: Quang ảnh của trí nhớ
Chương Quyển 10 - 265: Loạn đấu
Chương Quyển 10 - 266: Ác nhân tề tụ
Chương Quyển 10 - 267: Nội bộ bất ngờ đấu đá
Chương Quyển 10 - 268: Manh mối bắt đầu hé lộ
Chương Quyển 10 - 269: Tình huống đột phát
Chương Quyển 10 - 270: Chú sát
Chương Quyển 10 - 271: Chết không đối chứng
Chương Quyển 10 - 272: Duy hộ
Chương Quyển 10 - 273: Vạn Chú cung
Chương Quyển 10 - 274: Đầu mối dần hé lộ
Chương Quyển 10 - 275: Giải trừ nguyền rủa
Chương Quyển 10 - 276: Lễ vật
Chương Quyển 11 - 277: Phệ nhân dao
Chương Quyển 11 - 278: Cửa ngõ âm dương
Chương Quyển 11 - 279: Tà với Sát
Chương Quyển 11 - 280: Huyết tự bích ngọc
Chương Quyển 11 - 281: Hữu kinh vô hiểm
Chương Quyển 11 - 282: Hủ tục
Chương Quyển 11 - 283: Phụng chỉ đi học
Chương Quyển 11 - 284: Nhất bàn thái
Chương Quyển 11 - 285: Thành tây
Chương Quyển 11 - 286: Khổ Bi tự
Chương Quyển 11 - 287: Mặt nạ
Chương Quyển 11 - 288: Hạo thiên lâu
Chương Quyển 11 - 289: Ban đêm cần hoạt động
Chương Quyển 11 - 290: Kinh hoàng giữa đêm
Chương Quyển 11 - 291: Mọi người cùng nhau đi học
Chương Quyển 11 - 292: Ngày thường ở Thái học viện
Chương Quyển 11 - 293: Phong mỹ học viện
Chương Quyển 11 - 294: Ác linh trong học viện
Chương Quyển 11 - 295: Mèo đen
Chương Quyển 11 - 296: Hành tung ma mị của quỷ ảnh
Chương Quyển 11 - 297: Âm hồn bất tán
Chương Quyển 11 - 298: Công công thật, Công công giả
Chương Quyển 11 - 299: Đồ Vật bị cất giấu
Chương Quyển 11 - 300: Yêu cùng Dược
Chương Quyển 11 - 301: Quái vật
Chương Quyển 11 - 302: Cải tử hồi sinh
Chương Quyển 11 - 303: Bạc tình bạc nghĩa
Chương Quyển 11 - 304: Trù thần
Chương Quyển 11 - 305: Lưỡng lự không dời
Chương Quyển 11 - 306: Tín đồ Của Qủy diện
Chương Quyển 11 - 307: Trù mã
Chương Quyển 11 - 308: Y Quan cầm thú
Chương Quyển 11 - 309: Nhất trường không
Chương Quyển 12 - 310: Tà Vũ nhập mộng
Chương Quyển 12 - 311: Giảng kim dã giảng tâm
Chương Quyển 12 - 312: Chú thị
Chương Quyển 12 - 313: Đầu bạc với Đầu xám
Chương Quyển 12 - 314: Mọi chuyện đều thuận lợi
Chương Quyển 12 - 315: Mộng ma di sát
Chương Quyển 12 - 316: Mộng
Chương Quyển 12 - 317: Cảnh mơ thật giả
Chương Quyển 12 - 318: Hoa đỏ hư ảo
Chương Quyển 12 - 319: Hội ngộ tại Hồng Anh Trại
Chương Quyển 12 - 320: Ân ân oán oán
Chương Quyển 12 - 321: Tứ phương sở ca
Chương Quyển 12 - 322: Ác mộng xâm nhập vào tâm
Chương Quyển 12 - 323: Đầu mối của tai họa
Chương Quyển 12 - 324: Cảm giác nguy cơ của Triển hộ vệ
Chương Quyển 12 - 325: Tư vị ngọt ngào
Chương Quyển 12 - 326: Định tâm hoàn
Chương Quyển 12 - 327: Đan thiện trà trang
Chương Quyển 12 - 328: Cái đuôi hồ Ly
Chương Quyển 12 - 329: Nhiếp hồn thuật
Chương Quyển 12 - 330: Người áo xanh
Chương Quyển 12 - 331: Ôn tuyền
Chương Quyển 12 - 332: Áo xanh lại đến
Chương Quyển 12 - 333: Mê dạng hồng hoa
Chương Quyển 12 - 334: Thiên Tự Quyết và Địa Tự Quyết
Chương Quyển 12 - 335: Mắt giả
Chương Quyển 12 - 336: Ngủ say
Chương Quyển 12 - 337: Thiên phú
Chương Quyển 12 - 338: Ký ức
Chương Quyển 12 - 339: Thiên triệu
Chương Quyển 12 - 340: Phong mang
Chương Quyển 12 - 341: Đao chậm, Kiếm nhanh
Chương Quyển 12 - 342: Băng Phong chi chiến
Chương Quyển 12 - 343: Khóa huyệt
Chương Quyển 12 - 344: Kẻ thù
Chương Quyển 12 - 345: Khống chế
Chương Quyển 12 - 346: Thương hải tang điền
Chương Quyển 12 - 347: Tâm tình không tốt
Chương Quyển 12 - 348: Bí mật không thể nói
Chương Quyển 12 - 349: Giao Long xuất hải
Chương Quyển 12 - 350: Đại giá
Chương Quyển 13 - 351: Vụ án mất vàng tại Thiên Tinh
Chương Quyển 13 - 352: Thiên Tinh Thất bảo
Chương Quyển 13 - 353: Phong lão đầu
Chương Quyển 13 - 354: Minh đà tử
Chương Quyển 13 - 355: Vấn đề về Ngựa
Chương Quyển 13 - 356: Kỳ án Yêu mã
Chương Quyển 13 - 357: Cửu đầu nãi nãi
Chương Quyển 13 - 358: Ngựa và Hung thủ
Chương Quyển 13 - 359: Đạp hỏa kỳ lân
Chương Quyển 13 - 360: Một chút xíu nữa
Chương Quyển 13 - 361: Mộ vô danh
Chương Quyển 13 - 362: Bí ẩn của thung lũng sau núi
Chương Quyển 13 - 363: Đêm kinh hoàng
Chương Quyển 13 - 364: Chuyện xưa
Chương Quyển 13 - 365: Bóng quỷ sương mù
Chương Quyển 13 - 366: Táng sinh hoa
Chương Quyển 13 - 367: Quan cùng mộng
Chương Quyển 13 - 368: Bình trấn hồn
Chương Quyển 13 - 369: Hai người thiếu tự nhiên
Chương Quyển 13 - 370: Khoảng cách
Chương Quyển 13 - 371: Vô dụng
Chương Quyển 13 - 372: Nhạc lâm
Chương Quyển 13 - 373: Phân công hành động
Chương Quyển 13 - 374: Bí ẩn mất tích
Chương Quyển 13 - 375: Người gỗ
Chương Quyển 13 - 376: Trộm sách
Chương Quyển 13 - 377: Dị tượng
Chương Quyển 13 - 378: Cung u liên
Chương Quyển 13 - 379: Mộc Hoàng chi họa
Chương Quyển 14 - 380: Mưa rơi khai phong
Chương Quyển 14 - 381: Sói nhỏ mồ Côi
Chương Quyển 14 - 382: Qủy hải
Chương Quyển 14 - 383: Mê thành và sa yêu
Chương Quyển 14 - 384: Đi về hướng tây
Chương Quyển 14 - 385: Lang
Chương Quyển 14 - 386: Sa tặc
Chương Quyển 14 - 387: Tị phong sạn đạo
Chương Quyển 14 - 388: Tật phong
Chương Quyển 14 - 389: Quân sư
Chương Quyển 14 - 390: Trên trời giáng xuống
Chương Quyển 14 - 391: Qủy hải đào sinh
Chương Quyển 14 - 392: Mê thành lược ảnh
Chương Quyển 14 - 393: Chuyển cơ
Chương Quyển 14 - 394: Hoan nghênh ghé thăm ma qủy thành
Chương Quyển 14 - 395: Dưới cát
Chương Quyển 14 - 396: Sa chi âm ảnh
Chương Quyển 14 - 397: Gặp lại
Chương Quyển 14 - 398: Thân thích máu mủ
Chương Quyển 14 - 399: Qủy hải mê thành
Chương Quyển 14 - 400: Chuyện xưa như mây khói
Chương Quyển 14 - 401: Thiên tinh đạp
Chương Quyển 14 - 402: Mã tặc
Chương Quyển 14 - 403: Sa qủy bất diệt
Chương Quyển 14 - 404: Vĩnh thắng chi mê
Chương Quyển 14 - 405: Địa cung trong mê thành
Chương Quyển 14 - 406: Một thành một cây
Chương Quyển 14 - 407: Hải long và băng ngư
Chương Quyển 14 - 408: Miêu miêu long
Chương Quyển 14 - 409: Nguyên do bất bại
Chương Quyển 14 - 410: Qủy hải biến mất
Chương Quyển 15 - 411: Thất ca linh đăng
Chương Quyển 15 - 412: Vườn phù dung và điện tứ hải
Chương Quyển 15 - 413: Qủy điện
Chương Quyển 15 - 414: Đa tình ngộ sự
Chương Quyển 15 - 415: Kinh hồn trong mưa
Chương Quyển 15 - 416: Không được yên bình
Chương Quyển 15 - 417: Tro cốt
Chương Quyển 15 - 418: Chuyện cũ về tâm ma
Chương Quyển 15 - 419: Thay đổi hướng gió
Chương Quyển 15 - 420: Trò lừa cũ
Chương Quyển 15 - 421: Tuyệt học
Chương Quyển 15 - 422: Xanh xám
Chương Quyển 15 - 423: Điềm báo dị tượng
Chương Quyển 15 - 424: vảy
Chương Quyển 15 - 425: điềm báo trước
Chương Quyển 15 - 426: Thăm quan điện tứ hải
Chương Quyển 15 - 427: Chí tôn nổi điên
Chương Quyển 15 - 428: tâm
Chương Quyển 15 - 429: Thần chi tái lâm
Chương Quyển 15 - 430: Kẽ hở
Chương Quyển 15 - 431: Giám thủ tự đạo
Chương Quyển 15 - 432: Binh thù
Chương Quyển 15 - 433: Khe hở trên trời
Chương Quyển 15 - 434: Kiếm chém qủy
Chương Quyển 15 - 435: Trận nhện độc
Chương Quyển 15 - 436: Lời tiên đoán ba ngày
Chương Quyển 15 - 437: Xuân đường – Nguyệt lâu
Chương Quyển 15 - 438: Tà nguyệt
Chương Quyển 15 - 439: Cánh cửa giam cầm ký ức
Chương Quyển 15 - 440: Rời tổ
Chương Quyển 15 - 441: Cải tử hồi sinh
Chương Quyển 15 - 442: Xoay chuyển càn khôn
Chương Quyển 15 - 443: Cung vạn chú
Chương Quyển 15 - 444: Bàn xoay cửu long
Chương Quyển 15 - 445: Thú tường vân
Chương Quyển 15 - 446: Mối thù chưa giải
Chương Quyển 15 - 447: Nhớ lại
Chương Quyển 15 - 448: Theo mãi chẳng dời
Chương Quyển 16 - 449: Hình thiên hào
Chương Quyển 16 - 450: Tam nhận cốt đao
Chương Quyển 16 - 451: Cấm ngữ
Chương Quyển 16 - 452: Đảo ác hồ
Chương Quyển 16 - 453: Hòn đảo khó tìm
Chương Quyển 16 - 454: Long cốt
Chương Quyển 16 - 455: Bên kia xiềng xích
Chương Quyển 16 - 456: Đảo thú giáp
Chương Quyển 16 - 457: Mặt nạ
Chương Quyển 16 - 458: Chia ba hướng
Chương Quyển 16 - 459: Phục kích
Chương Quyển 16 - 460: Oan gia ngõ hẹp
Chương Quyển 16 - 461: Hận thù tích tụ
Chương Quyển 16 - 462: Lầu tinh nguyệt
Chương Quyển 16 - 463: Hòn đảo trong truyền thuyết
Chương Quyển 16 - 464: Lấy mạng đổi mạng
Chương Quyển 16 - 465: Thái học đại loạn
Chương Quyển 16 - 466: Cá
Chương Quyển 16 - 467: Cách không thiên kích
Chương Quyển 16 - 468: Ảnh nghị – Nhuyễn giáp
Chương Quyển 16 - 469: Kẻ vô danh
Chương Quyển 16 - 470: Đêm kinh hoàng
Chương Quyển 16 - 471: Giấc mơ điềm báo
Chương Quyển 16 - 472: Hồng môn yến
Chương Quyển 16 - 473: Bất đồng ý kiến
Chương Quyển 16 - 474: Hoàng tước tại hậu
Chương Quyển 16 - 475: Kẻ địch mạnh nhất
Chương Quyển 16 - 476: Khách không mời mà đến
Chương Quyển 16 - 477: Chuẩn bị chiến tranh
Chương Quyển 16 - 478: Quần đảo bát tộc
Chương Quyển 16 - 479: Kế đánh lui địch
Chương Quyển 16 - 480: Mối thù truyền đời
Chương Quyển 16 - 481: Lời nguyền của bạch cơ
Chương Quyển 16 - 482: Nhược điểm
Chương Quyển 16 - 483: Trai cò tranh nhau…
Chương Quyển 16 - 484: Yêu vật trong cốc
Chương Quyển 16 - 485: Lão yêu
Chương Quyển 16 - 486: Không vào hang cọp
Chương Quyển 16 - 487: Hận thù nối tiếp
Chương Quyển 16 - 488: Thung lũng chết chóc
Chương Quyển 16 - 489: Huyết bức
Chương Quyển 16 - 490: Tư oán
Chương Quyển 16 - 491: Khởi hành
Chương Quyển 16 - 492: Thanh toán nợ nần
Chương Quyển 16 - 493: Bí ẩn phía sau hòn đảo
Chương Quyển 16 - 494: Giao dịch
Chương Quyển 16 - 495: Phản kích
Chương Quyển 16 - 496: Thiên thời địa lợi
Chương Quyển 16 - 497: Dẫn dụ kẻ địch
Chương Quyển 16 - 498: Ma vương khoái
Chương Quyển 16 - 499: Ký hiệu
Chương Quyển 16 - 500: Thuyền
Chương Quyển 16 - 501: Dấu răng thần thánh
Chương Quyển 17 - 516: Khu nhà của kim gia
Chương Quyển 17 - 517: Ba tên trộm
Chương Quyển 17 - 518: Sách
Chương Quyển 17 - 519: Phụng chỉ dạy học
Chương Quyển 17 - 520: Thư sinh mới tới
Chương Quyển 17 - 521: Dạ nhập hung trạch
Chương Quyển 17 - 522: Vật mất trộm
Chương Quyển 17 - 523: Cố hữu tương phùng
Chương Quyển 17 - 524: Cửa hàng ngọc khí
Chương Quyển 17 - 525: Thời buổi rối ren
Chương Quyển 17 - 526: Quỷ tri đạo
Chương Quyển 17 - 527: Kỳ án đêm mưa
Chương Quyển 17 - 528: Hỏa tông bạch long
Chương Quyển 17 - 529: Giấu vàng
Chương Quyển 17 - 530: Gặp quỷ
Chương Quyển 17 - 531: Hứa hẹn
Chương Quyển 17 - 532: Thần tích
Chương Quyển 17 - 533: Tà vật
Chương Quyển 17 - 534: Thư sinh
Chương Quyển 17 - 535: Một ngày gian nan
Chương Quyển 17 - 536: Tàn ảnh
Chương Quyển 17 - 537: Cung tên
Chương Quyển 17 - 538: Việc nhỏ không đáng kể
Chương Quyển 17 - 539: Tranh vẽ và bệnh tật
Chương Quyển 17 - 540: Tứ đại thư viện
Chương Quyển 17 - 541: Chuyện cũ không đề cập tới
Chương Quyển 17 - 542: Hình xăm
Chương Quyển 17 - 543: Tiêu
Chương Quyển 17 - 544: Tàn ảnh
Chương Quyển 17 - 545: Sống và chết
Chương Quyển 17 - 546: Huyền cơ
Chương Quyển 17 - 547: Tiền chiến
Chương Quyển 17 - 548: Hoàng đếđi tuần
Chương Quyển 17 - 549: Văn đấu hay võ đấu
Chương Quyển 17 - 550: Hai người ra đề
Chương Quyển 17 - 551: Tam tửđối chiến
Chương Quyển 17 - 552: Tự
Chương Quyển 17 - 553: Bốn lạng vs ngàn cân
Chương Quyển 17 - 554: Thích khách
Chương Quyển 17 - 555: Hắc kim
Chương Quyển 17 - 556: Những tên trộm
Chương Quyển 17 - 557: Trôi qua
Chương Quyển 17 - 558: Kéo tơ bóc kén
Chương Quyển 17 - 559: Vàng thật vàng giả
Chương Quyển 17 - 560: Phản bội
Chương Quyển 17 - 561: Trung thành
Chương Quyển 17 - 562: Nhị trọng chi cảnh
Chương Quyển 17 - 563: Ác ý
Chương Quyển 17 - 564: Gió và tên
Chương Quyển 17 - 565: Liệt diễm
Chương Quyển 17 - 566: Kỳ chiêu
Chương Quyển 17 - 567: Diệt khẩu
Chương Quyển 17 - 568: Có chạy đằng trời
Chương Quyển 17 - 569: Tiến triển
Chương Quyển 17 - 570: Tả đầu và kim gia
Chương Quyển 17 - 571: Điểm phân tâm
Chương Quyển 17 - 572: Không biết đau
Chương Quyển 17 - 573: Thỏ khôn
Chương Quyển 17 - 574: Lệ khí
Chương Quyển 17 - 575: Mua mạng
Chương Quyển 17 - 576: Tứ thần chi chiến – thượng
Chương Quyển 17 - 577: Tứ thần chi chiến -trung
Chương Quyển 17 - 578: Tứ thần chi chiến -hạ
Chương Quyển 17 - 579: Bệnh và thuốc
Chương Quyển 17 - 580: Đại tuyết tán loạn
Chương Quyển 17 - 581: Tập kích
Chương Quyển 17 - 582: Ràng buộc
Chương Quyển 17 - 583: Nam lăng quan
Chương Quyển 17 - 584: Liên phật kim ấn
Chương Quyển 17 - 585: Hiện tại và quá khứ
Chương Quyển 17 - 586: Biến và bất biến
Chương Quyển 17 - 587: Cùng tồn tại
Chương Quyển 17 - 588: Võ thí
Chương Quyển 17 - 589: Binh bất yếm trá
Chương Quyển 17 - 590: Tống biệt
Chương Quyển 18 - 591: Thập chỉ kim hoàn
Chương Quyển 18 - 592: Pha kim thuật
Chương Quyển 18 - 593: Đi tuần
Chương Quyển 18 - 594: Nhất kiến sinh loạn
Chương Quyển 18 - 595: Kim trù quải biển
Chương Quyển 18 - 596: Án mạng
Chương Quyển 18 - 597: Ngày tết
Chương Quyển 18 - 598: Đông Hoàng Môn
Chương Quyển 18 - 599: Đồng môn
Chương Quyển 18 - 600: Mất tích
Chương Quyển 18 - 601: Con nhện
Chương Quyển 18 - 602: Bí mật
Chương Quyển 18 - 603: Tung tích hắc bào
Chương Quyển 18 - 604: Hãm hại
Chương Quyển 18 - 605: Tà vật
Chương Quyển 18 - 606: Nhân mộc ngẫu chi chú
Chương Quyển 18 - 607: Hận ý
Chương Quyển 18 - 608: Mộc ngẫu tai họa
Chương Quyển 18 - 609: Chủ mưu
Chương Quyển 18 - 610: Đánh rơi động phủ
Chương Quyển 18 - 611: Lai giả bất thiện
Chương Quyển 18 - 612: Ngộ sát Tà Thần
Chương Quyển 18 - 613: Mưu đồ đã lâu
Chương Quyển 18 - 614: (Phiên ngoại) Một quả trứng
Chương Quyển 18 - 615: Tây Bắc phương
Chương Quyển 18 - 616: Tàn âm
Chương Quyển 18 - 617: Di ngôn
Chương Quyển 18 - 618: Oai chiêu
Chương Quyển 18 - 619: Động phủ
Chương Quyển 18 - 620: Xâm nhập động phủ
Chương Quyển 18 - 621: Nhãn khô cốt
Chương Quyển 18 - 622: Quỷ nhãn tỉnh
Chương Quyển 18 - 623: Phá trận
Chương Quyển 18 - 624: Ma Diễm Thành
Chương Quyển 18 - 625: Hỉ yến tân lang tân nương bỏ trốn
Chương Quyển 18 - 626: Hỉ yến tân lang tân nương bỏ trốn, liền bỏ trốn đi
Chương Quyển 19 - 627: Khổng Tước hồ
Chương Quyển 19 - 628: Vô thường
Chương Quyển 19 - 629: Đường
Chương Quyển 19 - 630: Mãn Ký
Chương Quyển 19 - 631: Gặp sao quả tạ
Chương Quyển 19 - 632: Ngư vĩ độ
Chương Quyển 19 - 633: (PN) Phiền não trao đổi sau giờ Ngọ
Chương Quyển 19 - 634: Phong tục
Chương Quyển 19 - 635: Ngư Vĩ Giới
Chương Quyển 19 - 636: Hàng ngọc khí
Chương Quyển 19 - 637: Chuyện cũ năm xưa
Chương Quyển 19 - 638: Khả năng tính
Chương Quyển 19 - 639: Một loại khả năng khác
Chương Quyển 19 - 640: Phản họa
Chương Quyển 19 - 641: Thiên chú
Chương Quyển 19 - 642: Gợn sóng tái khởi
Chương Quyển 19 - 643: Miêu cùng cầm
Chương Quyển 19 - 644: Tiếng đàn
Chương Quyển 19 - 645: Cầm khúc
Chương Quyển 19 - 646: Truyền âm
Chương Quyển 19 - 647: Tai hoạ ngầm
Chương Quyển 19 - 648: Đánh bất ngờ
Chương Quyển 19 - 649: Dị tộc
Chương Quyển 19 - 650: Loại phương pháp thứ ba
Chương Quyển 19 - 651: Nơi Chí bảo
Chương Quyển 19 - 652: Quỳ
Chương Quyển 19 - 653: Thực hoặc giả
Chương Quyển 19 - 654: Ngọc trung chi mê
Chương Quyển 19 - 655: Tình cũ
Chương Quyển 19 - 656: Thôi, Quỳ, Mộc
Chương Quyển 19 - 657: Thiết cục
Chương Quyển 19 - 658: Theo gió mà tán
Chương Quyển 19 - 659: Đi cùng không đi
Chương Quyển 19 - 660: Bắt giặc
Chương Quyển 19 - 661: Ác dục chi cung
Chương Quyển 19 - 662: (PN): Miêu phong ba – Thượng
Chương Quyển 20 - 663: Thư
Chương Quyển 20 - 664: (PN) Miêu phong ba – Hạ
Chương Quyển 20 - 665: Mèo không phụ sự mong đợi của mọi người
Chương Quyển 20 - 666: Nhàn sự muốn xen vào
Chương Quyển 20 - 667: Thiệp mời
Chương Quyển 20 - 668: Kim diện
Chương Quyển 20 - 669: Nhà hoang
Chương Quyển 20 - 670: Tiếp kiến
Chương Quyển 20 - 671: Cây hoa gạo
Chương Quyển 20 - 672: Thụ linh
Không tìm thấy chương nào phù hợp