Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 4 - 65: Tướng Công Long Phi (Long Phi Tướng Công)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~15 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Đới sinh ở An Khánh (tỉnh thành An Huy), lúc trẻ tính bừa bãi không kiềm thúc. Một hôm say rượu từ nơi khác về, dọc đường gặp người anh họ ngoại là Quý sinh, lúc đang say mờ mịt cũng quên mất là Quý sinh đã chết, bèn hỏi "Trước nay ở đâu?”. Quý nói "Ta đã chết rồi, ông quên hay sao?". Đới mới sực nhớ ra nhưng đang say cũng không sợ hãi, bèn hỏi "Ông làm gì dưới âm ty?", Quý đáp “Gần đây làm chức giữ sổ sách cho Chuyển Luân vương điện hạ*". Đới nói “Nếu thế thì chắc ông biết được họa phúc của mọi người", Quý nói "Đó là chức phận của ta, sao lại không biết? Chỉ là nhiều quá, nếu không phải là người thật thân thiết thì không nhớ kỹ thôi.
*Chuyển Luân vương điện hạ: theo truyền thuyết dưới âm phủ có mười vua, trong đó Chuyển Luân vương coi việc cho các hồn ma đi đầu thai.
Ba hôm trước tình cờ soát lại sổ sách, thấy có tên ông". Đới vội hỏi trong ấy viết thế nào, Quý đáp “Thật không dám dối, tên ông có trong số những người bị giam vào ngục tối”. Đới cả sợ tỉnh rượu hẳn, năn nỉ xin cứu giúp. Quý nói “Đây không phải là việc ta giúp được, chỉ có việc thiện là có thể giải cứu thôi. Nhưng sổ sách ghi tội lỗi của ông dày cả ngón tay, không có việc thiện lớn thì không cứu được, mà Tú tài nghèo khó thì làm sao làm được việc gì lớn. Thôi cứ lập tức mỗi ngày làm một việc thiện, không hơn một năm như vậy thì không được xét tới đâu. Bây giờ đã muộn rồi, giả như cố sức thì may ra có thể thoát khỏi địa ngục". Đới nghe thế rơi nước mắt lạy rạp xuống đất cầu khẩn, khi ngẩng lên thì Quý đã biến mất bèn buồn bã trở về.
Từ đó sửa lòng đổi nết, không dám sơ sẩy. Trước kia Đới tư thông với người đàn bà láng giềng, người chồng biết nhưng không nói ra, định rình bắt quả tang, nhưng Đới đã sửa nết không đi lại với người đàn bà nữa, người chồng rình mãi không bắt được căm tức lắm. Một hôm gặp nhau ngoài ruộng bèn giả vờ trò chuyện, lừa Đới tới cái giếng cạn rồi xô xuống. Giếng sâu mấy trượng nên y nghĩ thế nào Đới cũng chết, nhưng nửa đêm thì Đới tỉnh dậy, ngồi dưới giếng gào lớn mà không ai biết. Người láng giềng cũng sợ Đới sống lại, sáng hôm sau tới nghe ngóng, nghe tiếng Đới kêu cứu vội ném đá xuống. Đới lùi vào hốc dưới giếng, không dám kêu nữa, người láng giềng biết là chưa chết bèn xúc đất lấp giếng đầy gần tới miệng.
Cái hốc dưới giếng tối om, thật không khác gì địa ngục, Đới không có gì ăn, nghĩ thầm ắt phải chết. Lom khom bò vào trong khoảng ba bước thì đều là nước, không sao đi tiếp bèn quay lại ngồi chỗ cũ, ban đầu thì thấy đói bụng, hồi lâu cũng quên đi. Nhân nghĩ dưới suối vàng không có điều thiện gì mà làm, đành niệm Phật mà thôi. Kế thấy lửa ma trơi bay túa tới lập lòe đầy hang, bèn khấn "Nghe nói lửa ma trơi đều là hồn ma chết oan, ta tuy còn sống nhưng cũng khó trở về, nếu có thể trò chuyện được với nhau thì cũng đỡ tịch mịch". Chỉ thấy các đốm lửa ma trơi đều họp cả trên mặt nước, trong mỗi đốm đều có một người cao khoảng nửa người thường. Sinh hỏi từ đâu tới, họ đáp "Đây là cái hầm than cũ, chủ nhân đào lấy than động tới ngôi mộ cũ bị tướng công Long Phi khoét đất dẫn nước biển vào dìm chết bốn mươi ba người, bọn ta đều là các hồn ma ấy".
Sinh hỏi tướng công là ai, họ đáp "Không biết, nhưng tướng công là kẻ sĩ văn học, nay làm mạc khách của Thành hoàng, ông cũng thương bọn ta vô tội mà chết nên cứ năm ba ngày lại cho một bữa cháo loãng. Nhưng xương cốt bọn ta bị dầm trong nước lạnh không có ngày siêu thăng, nếu ông trở về được nhân thế xin vớt mớ xương tàn xây cho ngôi mộ làm phúc thì bọn ta dưới suối vàng được đội ơn nhiều lắm". Đới nói "Nếu vạn nhất được trở về thì chuyện ấy có khó gì? Chỉ là th*n d*** chín suối, làm sao dám mong ngày thấy lại mặt trời”. Nhân dạy đám ma niệm kinh Phật, vê đất làm tràng hạt, cứ theo đủ tạng số mà đọc, không biết ngày đêm thế nào, cứ mệt thì ngủ, thức thì ngồi niệm Phật mà thôi.
Chợt thấy chỗ sâu bên trong có ánh đèn lồng, bọn ma mừng rỡ nói "Tướng công Long Phi cho ăn đấy”, rồi rủ Đới cùng đi. Đới sợ nước sâu, đám ma ép kéo đi, phất phới bay lên, quanh co chừng nửa dặm, tới một chỗ thì buông xuống bảo tự đi càng đi càng lên cao như bước lên bậc thang cao vài trượng, hết bậc thang thấy phòng ốc, trên sảnh đường có một ngọn nến cháy sáng, to bằng cánh tay. Đới đã lâu không thấy đèn lửa, mừng quá rảo bước tới, thấy ở trên có một ông già ngồi, mặc áo đội mũ nhà nho. Đới dừng chân không dám bước tới nữa song ông già đã nhìn thấy, kinh ngạc hỏi người lạ từ đâu tới đây.
Đới bước lên quỳ xuống thưa chuyện mình, ông già nói “Té ra là cháu năm đời của ta". Bèn bảo đứng dậy cho ngồi, tự nói "Ta tên là Đới Tiềm, tự Long Phi, trước đây vì đứa cháu hư là Đường kết đảng với bọn xấu, đào hầm than gần mộ khiến lão phu không được yên ổn dưới suối vàng nên khơi nước biển dìm chết cả bọn, người là con cháu dòng nào?". Đại khái họ Đới có năm chi, Đường là ngành trưởng, lúc đầu có nhà thế gia trong huyện đút tiền cho Đường để đào hầm lấy than cạnh mộ tổ, các em sợ thế lực nên không ai dám cãi lại. Không bao lâu nước dưới đất vọt ra, những người đào than đều chết dưới hầm, gia đình họ họp nhau thưa kiện, Đường và nhà thế gia kia vì thế trở nên nghèo khó, con cháu Đường đến nỗi không có tấc đất cắm dùi.
Đới là dòng dõi của em Đường, từng nghe ông cha kể lại chuyện ấy, bèn thưa với ông tổ. Ông già nói "Hư hỏng như thế thì con cháu làm sao mà khá được? Cháu đã tới đây, phải tiếp tục học hành". Rồi lấy rượu thịt cho ăn uống, kế đem sách đặt lên bàn, đều là những văn trường ốc trong niên hiệu Thành Hóa Hoằng Trị thời Minh (1465-1505) bắt phải học, lại ra đề bài cho làm văn như thầy dạy trò. Nến trong sảnh đường đều sáng, cắt bấc đi cũng không tắt. Đới cứ lúc mệt thì ngủ, không biết đang ngày hay đêm. Ông già lúc đi vắng thì sai một tiểu đồng tới hầu hạ, lâu như trải qua mấy năm nhưng may mà không phải chịu khổ. Có điều là không có sách gì khác để đọc, chỉ có trăm bài văn bát cổ, vài ngàn bài thơ mà thôi. Một hôm ông già nói “Cháu đã hết hạn quả báo, sắp được trở về nhân thế. Chỗ mộ ta có đường hầm đào than xoi vào, gió âm châm chích xương cốt, sau này cháu đắc chí rồi hãy dời mộ ta ra cánh đồng phía đông”. Đới cung kính vâng dạ. Ông già bèn gọi bọn ma tới sai đưa Đới ra chỗ cũ, đám ma lạy rạp nghe lệnh, nhưng Đới cũng không biết làm sao mà lên khỏi giếng được.
Trước là gia đình thấy Đới mất tích, tìm kiếm khắp nơi, mẹ lên báo quan, bắt bớ đòi gọi rất nhiều người mà không có chút manh mối gì. Qua ba bốn năm, quan thôi giữ chức, việc tìm kiếm tra xét cũng thưa dần, vợ Đới không chờ được bèn xin lấy chồng khác. Gặp lúc người làng vét giếng cũ, vào trong hốc thấy Đới, vỗ về thấy chưa chết cả sợ báo cho gia đình biết, cáng về nhà mấy ngày mới nói được, kể lại mọi chuyện đã qua. Sau khi Đới rơi xuống giếng, người láng giềng cãi vã rồi g**t ch*t vợ, bị cha vợ thưa kiện, giam nhốt xét xử hơn một năm, chỉ còn bộ da bọc xương trở về, nay nghe tin Đới sống lại cả sợ bỏ trốn. Người trong họ bàn xin thưa quan trừng trị, Đới không nghe, cứ nói "Trước đây là ta chuốc lấy tội, chuyện đó là âm ty trừng phạt chứ y có can dự gì?”, người láng giềng thấy không có ý gì khác bèn lần mò trở về.
Nước dưới giếng đã vét sạch, Đới thuê người xuống thu nhặt xương cốt, đều sắm quan tài chôn cất ở nghĩa địa làm phúc. Lại giở tới gia phả thấy có tên Tiềm tự Long Phi, bèn sắm sửa lễ vật ra cúng tế trước mộ. Quan Học sứ nghe chuyện lạ, lại khen ngợi văn bài của Đới, khoa ấy lấy Đới làm hạng ưu cho đi thi hương, kế Đới thi đỗ Cử nhân. Đới trở về liền xây dựng phần mộ ở cánh đồng phía đông, dời mộ Long Phi ra đó, xuân thu cúng tế, hương lửa không dứt.
Dị Sử thị nói: Làng ta có người đào than, hầm than bị nước ngập, hơn mười người bị khốn dưới đó. Người ta múc nước tìm xác hơn hai tháng mới cạn mà hơn mười người không ai chết cả. Té ra lúc nước đổ tới thì họ cũng bị vây trên chỗ cao nên không bị chết đuối. Dòng dây xuống đưa lên, gặp gió thì tắt thở, một ngày một đêm mới tỉnh lại. Mới biết người ta ở dưới đất thì cũng như chim rắn côn trùng, nhất thời chưa thể chết được. Nhưng chưa có ai sống được suốt mấy năm dưới đất, nếu không phải là kẻ chí thiện thì ba năm liền sống trong địa ngục làm sao có thể sống mà trở về.
*Chuyển Luân vương điện hạ: theo truyền thuyết dưới âm phủ có mười vua, trong đó Chuyển Luân vương coi việc cho các hồn ma đi đầu thai.
Ba hôm trước tình cờ soát lại sổ sách, thấy có tên ông". Đới vội hỏi trong ấy viết thế nào, Quý đáp “Thật không dám dối, tên ông có trong số những người bị giam vào ngục tối”. Đới cả sợ tỉnh rượu hẳn, năn nỉ xin cứu giúp. Quý nói “Đây không phải là việc ta giúp được, chỉ có việc thiện là có thể giải cứu thôi. Nhưng sổ sách ghi tội lỗi của ông dày cả ngón tay, không có việc thiện lớn thì không cứu được, mà Tú tài nghèo khó thì làm sao làm được việc gì lớn. Thôi cứ lập tức mỗi ngày làm một việc thiện, không hơn một năm như vậy thì không được xét tới đâu. Bây giờ đã muộn rồi, giả như cố sức thì may ra có thể thoát khỏi địa ngục". Đới nghe thế rơi nước mắt lạy rạp xuống đất cầu khẩn, khi ngẩng lên thì Quý đã biến mất bèn buồn bã trở về.
Từ đó sửa lòng đổi nết, không dám sơ sẩy. Trước kia Đới tư thông với người đàn bà láng giềng, người chồng biết nhưng không nói ra, định rình bắt quả tang, nhưng Đới đã sửa nết không đi lại với người đàn bà nữa, người chồng rình mãi không bắt được căm tức lắm. Một hôm gặp nhau ngoài ruộng bèn giả vờ trò chuyện, lừa Đới tới cái giếng cạn rồi xô xuống. Giếng sâu mấy trượng nên y nghĩ thế nào Đới cũng chết, nhưng nửa đêm thì Đới tỉnh dậy, ngồi dưới giếng gào lớn mà không ai biết. Người láng giềng cũng sợ Đới sống lại, sáng hôm sau tới nghe ngóng, nghe tiếng Đới kêu cứu vội ném đá xuống. Đới lùi vào hốc dưới giếng, không dám kêu nữa, người láng giềng biết là chưa chết bèn xúc đất lấp giếng đầy gần tới miệng.
Cái hốc dưới giếng tối om, thật không khác gì địa ngục, Đới không có gì ăn, nghĩ thầm ắt phải chết. Lom khom bò vào trong khoảng ba bước thì đều là nước, không sao đi tiếp bèn quay lại ngồi chỗ cũ, ban đầu thì thấy đói bụng, hồi lâu cũng quên đi. Nhân nghĩ dưới suối vàng không có điều thiện gì mà làm, đành niệm Phật mà thôi. Kế thấy lửa ma trơi bay túa tới lập lòe đầy hang, bèn khấn "Nghe nói lửa ma trơi đều là hồn ma chết oan, ta tuy còn sống nhưng cũng khó trở về, nếu có thể trò chuyện được với nhau thì cũng đỡ tịch mịch". Chỉ thấy các đốm lửa ma trơi đều họp cả trên mặt nước, trong mỗi đốm đều có một người cao khoảng nửa người thường. Sinh hỏi từ đâu tới, họ đáp "Đây là cái hầm than cũ, chủ nhân đào lấy than động tới ngôi mộ cũ bị tướng công Long Phi khoét đất dẫn nước biển vào dìm chết bốn mươi ba người, bọn ta đều là các hồn ma ấy".
Sinh hỏi tướng công là ai, họ đáp "Không biết, nhưng tướng công là kẻ sĩ văn học, nay làm mạc khách của Thành hoàng, ông cũng thương bọn ta vô tội mà chết nên cứ năm ba ngày lại cho một bữa cháo loãng. Nhưng xương cốt bọn ta bị dầm trong nước lạnh không có ngày siêu thăng, nếu ông trở về được nhân thế xin vớt mớ xương tàn xây cho ngôi mộ làm phúc thì bọn ta dưới suối vàng được đội ơn nhiều lắm". Đới nói "Nếu vạn nhất được trở về thì chuyện ấy có khó gì? Chỉ là th*n d*** chín suối, làm sao dám mong ngày thấy lại mặt trời”. Nhân dạy đám ma niệm kinh Phật, vê đất làm tràng hạt, cứ theo đủ tạng số mà đọc, không biết ngày đêm thế nào, cứ mệt thì ngủ, thức thì ngồi niệm Phật mà thôi.
Chợt thấy chỗ sâu bên trong có ánh đèn lồng, bọn ma mừng rỡ nói "Tướng công Long Phi cho ăn đấy”, rồi rủ Đới cùng đi. Đới sợ nước sâu, đám ma ép kéo đi, phất phới bay lên, quanh co chừng nửa dặm, tới một chỗ thì buông xuống bảo tự đi càng đi càng lên cao như bước lên bậc thang cao vài trượng, hết bậc thang thấy phòng ốc, trên sảnh đường có một ngọn nến cháy sáng, to bằng cánh tay. Đới đã lâu không thấy đèn lửa, mừng quá rảo bước tới, thấy ở trên có một ông già ngồi, mặc áo đội mũ nhà nho. Đới dừng chân không dám bước tới nữa song ông già đã nhìn thấy, kinh ngạc hỏi người lạ từ đâu tới đây.
Đới bước lên quỳ xuống thưa chuyện mình, ông già nói “Té ra là cháu năm đời của ta". Bèn bảo đứng dậy cho ngồi, tự nói "Ta tên là Đới Tiềm, tự Long Phi, trước đây vì đứa cháu hư là Đường kết đảng với bọn xấu, đào hầm than gần mộ khiến lão phu không được yên ổn dưới suối vàng nên khơi nước biển dìm chết cả bọn, người là con cháu dòng nào?". Đại khái họ Đới có năm chi, Đường là ngành trưởng, lúc đầu có nhà thế gia trong huyện đút tiền cho Đường để đào hầm lấy than cạnh mộ tổ, các em sợ thế lực nên không ai dám cãi lại. Không bao lâu nước dưới đất vọt ra, những người đào than đều chết dưới hầm, gia đình họ họp nhau thưa kiện, Đường và nhà thế gia kia vì thế trở nên nghèo khó, con cháu Đường đến nỗi không có tấc đất cắm dùi.
Đới là dòng dõi của em Đường, từng nghe ông cha kể lại chuyện ấy, bèn thưa với ông tổ. Ông già nói "Hư hỏng như thế thì con cháu làm sao mà khá được? Cháu đã tới đây, phải tiếp tục học hành". Rồi lấy rượu thịt cho ăn uống, kế đem sách đặt lên bàn, đều là những văn trường ốc trong niên hiệu Thành Hóa Hoằng Trị thời Minh (1465-1505) bắt phải học, lại ra đề bài cho làm văn như thầy dạy trò. Nến trong sảnh đường đều sáng, cắt bấc đi cũng không tắt. Đới cứ lúc mệt thì ngủ, không biết đang ngày hay đêm. Ông già lúc đi vắng thì sai một tiểu đồng tới hầu hạ, lâu như trải qua mấy năm nhưng may mà không phải chịu khổ. Có điều là không có sách gì khác để đọc, chỉ có trăm bài văn bát cổ, vài ngàn bài thơ mà thôi. Một hôm ông già nói “Cháu đã hết hạn quả báo, sắp được trở về nhân thế. Chỗ mộ ta có đường hầm đào than xoi vào, gió âm châm chích xương cốt, sau này cháu đắc chí rồi hãy dời mộ ta ra cánh đồng phía đông”. Đới cung kính vâng dạ. Ông già bèn gọi bọn ma tới sai đưa Đới ra chỗ cũ, đám ma lạy rạp nghe lệnh, nhưng Đới cũng không biết làm sao mà lên khỏi giếng được.
Trước là gia đình thấy Đới mất tích, tìm kiếm khắp nơi, mẹ lên báo quan, bắt bớ đòi gọi rất nhiều người mà không có chút manh mối gì. Qua ba bốn năm, quan thôi giữ chức, việc tìm kiếm tra xét cũng thưa dần, vợ Đới không chờ được bèn xin lấy chồng khác. Gặp lúc người làng vét giếng cũ, vào trong hốc thấy Đới, vỗ về thấy chưa chết cả sợ báo cho gia đình biết, cáng về nhà mấy ngày mới nói được, kể lại mọi chuyện đã qua. Sau khi Đới rơi xuống giếng, người láng giềng cãi vã rồi g**t ch*t vợ, bị cha vợ thưa kiện, giam nhốt xét xử hơn một năm, chỉ còn bộ da bọc xương trở về, nay nghe tin Đới sống lại cả sợ bỏ trốn. Người trong họ bàn xin thưa quan trừng trị, Đới không nghe, cứ nói "Trước đây là ta chuốc lấy tội, chuyện đó là âm ty trừng phạt chứ y có can dự gì?”, người láng giềng thấy không có ý gì khác bèn lần mò trở về.
Nước dưới giếng đã vét sạch, Đới thuê người xuống thu nhặt xương cốt, đều sắm quan tài chôn cất ở nghĩa địa làm phúc. Lại giở tới gia phả thấy có tên Tiềm tự Long Phi, bèn sắm sửa lễ vật ra cúng tế trước mộ. Quan Học sứ nghe chuyện lạ, lại khen ngợi văn bài của Đới, khoa ấy lấy Đới làm hạng ưu cho đi thi hương, kế Đới thi đỗ Cử nhân. Đới trở về liền xây dựng phần mộ ở cánh đồng phía đông, dời mộ Long Phi ra đó, xuân thu cúng tế, hương lửa không dứt.
Dị Sử thị nói: Làng ta có người đào than, hầm than bị nước ngập, hơn mười người bị khốn dưới đó. Người ta múc nước tìm xác hơn hai tháng mới cạn mà hơn mười người không ai chết cả. Té ra lúc nước đổ tới thì họ cũng bị vây trên chỗ cao nên không bị chết đuối. Dòng dây xuống đưa lên, gặp gió thì tắt thở, một ngày một đêm mới tỉnh lại. Mới biết người ta ở dưới đất thì cũng như chim rắn côn trùng, nhất thời chưa thể chết được. Nhưng chưa có ai sống được suốt mấy năm dưới đất, nếu không phải là kẻ chí thiện thì ba năm liền sống trong địa ngục làm sao có thể sống mà trở về.
Liêu Trai Chí Dị II
Tác giả: Bồ Tùng Linh
432 chương | 1,485 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1-1: Đọc Và Dịch Liêu Trai Chí Dị: Đọc Liêu Trai Chí Dị
Chương Quyển 1 - 2: Người Trong Con Ngươi Trò Chuyện (Đồng Nhân Ngữ)
Chương Quyển 1 - 3: Bức Tường Vẽ Tranh (Họa Bích)
Chương Quyển 1 - 4: Trồng Lê (Chủng Lê)
Chương Quyển 1 - 5: Đạo Sĩ Núi Lao (Lao Sơn Đạo Sĩ)
Chương Quyển 1 - 6: Nhà Sư ở Trường Thanh (Trường Thanh Tăng)
Chương Quyển 1 - 7: Hồ Gả Con Gái (Hồ Giá Nữ)
Chương Quyển 1 - 8: Kiều Na
Chương Quyển 1 - 9: Yêu Thuật
Chương Quyển 1 - 10: Diệp Sinh
Chương Quyển 1 - 11: Vị Tiên Họ Thành (Thành Tiên)
Chương Quyển 1 - 12: Vương Thành
Chương Quyển 1 - 13: Thanh Phượng
Chương Quyển 1 - 14: Bộ Da Vẽ (Họa Bì)
Chương Quyển 1 - 15: Đứa Con Người lái Buôn (Cổ Nhi)
Chương Quyển 1 - 16: Đổng Sinh (Đổng Sinh)
Chương Quyển 1 - 17: Phán Quan Họ Lục (Lục Phán)
Chương Quyển 2 - 18: Anh Ninh
Chương Quyển 2 - 19: Nhiếp Tiểu Thiến
Chương Quyển 2 - 20: Cỏ Thủy Mãng (Thủy Mãng Thảo)
Chương Quyển 2 - 21: Người Học Trò Phượng Dương (Phượng Dương Sĩ Nhân)
Chương Quyển 2 - 22: Châu Nhi
Chương Quyển 2 - 23: Quan Nhân Nhỏ Bé (Tiểu Quan Nhân)
Chương Quyển 2 - 24: Cô Tư Họ Hồ (Hồ Tứ Thư)
Chương Quyển 2 - 25: Ông Già Họ Chúc (Chúc Ông)
Chương Quyển 2 - 26: Hiệp Nữ
Chương Quyển 2 - 27: Bạn Rượu (Tửu Hữu)
Chương Quyển 2 - 28: Liên Hương (Liên Hương)
Chương Quyển 2 - 29: A Bảo
Chương Quyển 2 - 30: Nhiệm Tú
Chương Quyển 2 - 31: Trương Thành
Chương Quyển 2 - 32: Xảo Nương
Chương Quyển 2 - 33: Trị Hồ (Phục Hồ)
Chương Quyển 2 - 34: Ba Vị Tiên (Tam Tiên)
Chương Quyển 2 - 35: Khúc Hát ếch (Oa Khúc)
Chương Quyển 2 - 36: Màn Kịch Chuột (Thử Hý)
Chương Quyển 2 - 37: Con Cọp ở Triệu Thành (Triệu Thành Hổ)
Chương Quyển 2 - 38: Người Lùn (Tiểu Nhân)
Chương Quyển 2 - 39: Lương Ngạn (Lương Ngạn)
Chương Quyển 3 - 40: Hồng Ngọc
Chương Quyển 3 - 41: Lâm Tứ Nương
Chương Quyển 3 - 42: Con Gái Ông Lỗ (Lỗ Công Nữ)
Chương Quyển 3 - 43: Đạo Sĩ
Chương Quyển 3 - 44: Họ Hồ (Hồ Thị)
Chương Quyển 3 - 45: Bậc Vương Công (Vương Giả)
Chương Quyển 3 - 46: Trần Vân Thê
Chương Quyển 3 - 47: Chúc Thành
Chương Quyển 3 - 48: Trúc Thanh
Chương Quyển 3 - 49: Nhạc Trọng
Chương Quyển 3 - 50: Hương Ngọc
Chương Quyển 3 - 51: Đại Nam
Chương Quyển 3 - 52: Thạch Thanh Hư
Chương Quyển 3 - 53: Tăng Hữu Vu
Chương Quyển 3 - 54: Công Tử ở Gia Bình (Gia Bình Công Tử)
Chương Quyển 3 - 55: Miêu Sinh
Chương Quyển 3 - 56: Em Lấy Chồng Thay Chị (Tỷ Muội Dịch Giá)
Chương Quyển 3 - 57: Sư Tây Vực (Phiên Tăng)
Chương Quyển 3 - 58: Tư Giám Họ Lý (Lý Tư Giám)
Chương Quyển 3 - 59: Bảo Trú
Chương Quyển 3 - 60: Nạn Lụt (Thủy Tai)
Chương Quyển 3 - 61: Mỗ Giáp ở Chư Thành (Chư Thành Mỗ Giáp)
Chương Quyển 3 - 62: Đùa Giỡn Thắt Cổ (Hý ải)
Chương Quyển 4 - 63: A Tiêm
Chương Quyển 4 - 64: Thụy Vân
Chương Quyển 4 - 65: Tướng Công Long Phi (Long Phi Tướng Công)
Chương Quyển 4 - 66: San Hô
Chương Quyển 4 - 67: Dâm Thần Ngũ Thông (Ngũ Thông)
Chương Quyển 4 - 68: Họ Thân (Thân Thị)
Chương Quyển 4 - 69: Hằng Nương
Chương Quyển 4 - 70: Cát Cân
Chương Quyển 4 - 71: Hoàng Anh
Chương Quyển 4 - 72: Mê Sách (Thư Si)
Chương Quyển 4 - 73: Tề Thiên Đại Thánh
Chương Quyển 4 - 74: Thần ếch (Thanh Oa Thần)
Chương Quyển 4 - 75: Vãn Hà
Chương Quyển 4 - 76: Bạch Thu Luyện
Chương Quyển 4 - 77: Hòa Thượng Họ Kim (Kim Hòa Thượng)
Chương Quyển 4 - 78: Nhà Sư Ăn Xin (Cái Tăng)
Chương Quyển 4 - 79: Rồng Dời (Chí Long)
Chương Quyển 4 - 80: Cái Búi Tóc Nhỏ (Tiểu Kết)
Chương Quyển 4 - 81: Hoắc Sinh
Chương Quyển 5 - 82: Hồ Đùa Giỡn (Hồ Hài)
Chương Quyển 5 - 83: Nối Giấc Kê Vàng (Tục Hoàng Lương)
Chương Quyển 5 - 84: Chó Săn Nhỏ (Tiểu Lạp Khuyển)
Chương Quyển 5 - 85: Cô Tân Mười Bốn (Tân Thập Tứ Nương)
Chương Quyển 5 - 86: Bạch Liên Giáo
Chương Quyển 5 - 87: Tướng Công Hồ Tứ (Hồ Tứ Tướng Công)
Chương Quyển 5 - 88: Cừu Đại Nương
Chương Quyển 5 - 89: Lý Bá Ngôn
Chương Quyển 5 - 90: Hoàng Cửu Lang
Chương Quyển 5 - 91: Cô Gái Ở Kim Lăng (Kim Lăng Nữ Tử)
Chương Quyển 5 - 92: Liên Tỏa
Chương Quyển 5 - 93: Bạch Vu Ngọc
Chương Quyển 5 - 94: Nước Dạ Xoa (Dạ Xoa Quốc)
Chương Quyển 5 - 95: Cướp Già (Lão Hào)
Chương Quyển 5 - 96: Cơ Sinh
Chương Quyển 5 - 97: Tướng Quân Khỏe Mạnh (Đại Lực Tướng Quân)
Chương Quyển 6 - 98: Lưu Hải Thạch
Chương Quyển 6 - 99: Ngọn Đèn Chó (Khuyển Đăng)
Chương Quyển 6 - 100: Liên Thành
Chương Quyển 6 - 101: Uông Sĩ Tú
Chương Quyển 6 - 102: Tiểu Nhị
Chương Quyển 6 - 103: Canh Nương
Chương Quyển 6 - 104: Cung Mộng Bật
Chương Quyển 6 - 105: Người Thiếp Hồ (Hồ Thiếp)
Chương Quyển 6 - 106: Thần Sấm Sét (Lôi Tào)
Chương Quyển 6 - 107: Bùa Đánh Bạc (Đổ Phù)
Chương Quyển 6 - 108: A Hà
Chương Quyển 6 - 109: Con Hồ Lông Lá (Mao Hồ)
Chương Quyển 6 - 110: Thanh Mai
Chương Quyển 6 - 111: Điền Thất Lang
Chương Quyển 6 - 112: Chợ Biển La Sát (La Sát Hải Thị)
Chương Quyển 6 - 113: Công Tôn Cửu Nương
Chương Quyển 6 - 114: Câu Đối Của Hồ (Hồ Liên)
Chương Quyển 7 - 115: Phiên Phiên
Chương Quyển 7 - 116: Dế Chọi (Xúc Chức)
Chương Quyển 7 - 117: Hướng Cảo
Chương Quyển 7 - 118: Chuyện Lạ Chim Câu (Cáp Dị)
Chương Quyển 7 - 119: Giang Thành
Chương Quyển 7 - 120: Bát Đại Vương
Chương Quyển 7 - 121: Cô Gái Họ Thiệu (Thiệu Nữ)
Chương Quyển 7 - 122: Vị Tiên Họ Củng (Củng Tiên)
Chương Quyển 7 - 123: Cô Gái Họ Mai (Mai Nữ)
Chương Quyển 7 - 124: Tú Tài Họ Quách (Quách Tú Tài)
Chương Quyển 7 - 125: A Anh
Chương Quyển 7 - 126: Ngưu Thành
Chương Quyển 7 - 127: Thanh Nga
Chương Quyển 7 - 128: Nha Đầu
Chương Quyển 7 - 129: Dư Đức
Chương Quyển 8 - 130: Phong Tam Nương
Chương Quyển 8 - 131: Giấc Mộng Hồ (Hồ Mộng)
Chương Quyển 8 - 132: A Đoan
Chương Quyển 8 - 133: Nàng Hoa Cô (Hoa Cô Tử)
Chương Quyển 8 - 134: Công Chúa Tây Hồ (Tây Hồ Chủ)
Chương Quyển 8 - 135: Ngũ Thu Nguyệt
Chương Quyển 8 - 136: Công Chúa Liên Hoa (Liên Hoa Công Chúa)
Chương Quyển 8 - 137: Cô Gái Áo Xanh (Lục Y Nữ)
Chương Quyển 8 - 138: Nàng Ba Hoa Sen (Hà Hoa Tam Nương Tử)
Chương Quyển 8 - 139: Kim Sinh Sắc
Chương Quyển 8 - 140: Bành Hải Thu
Chương Quyển 8 - 141: Chàng Rể Mới (Tân Lang)
Chương Quyển 8 - 142: Đảo Tiên (Tiên Nhân Đảo)
Chương Quyển 8 - 143: Hồ Tứ Nương
Chương Quyển 8 - 144: Phép Thuật Nhà Sư (Tăng Thuật)
Chương Quyển 8 - 145: Liễu Sinh
Chương Quyển 8 - 146: Nhiếp Chính
Chương Quyển 8 - 147: Anh Em Họ Thương (Nhị Thương)
Chương Quyển 8 - 148: Số Hưởng Lộc (Lộc Số)
Chương Quyển 9 - 149: Anh Em Họ Thương (Nhị Thương)
Chương Quyển 9 - 150: Chân Hậu
Chương Quyển 9 - 151: Hoạn Nương
Chương Quyển 9 - 152: A Tú
Chương Quyển 9 - 153: Tiểu Thúy
Chương Quyển 9 - 154: Tế Liễu
Chương Quyển 9 - 155: Chung Sinh
Chương Quyển 9 - 156: Mơ Thấy Chó Sói (Mộng Lang)
Chương Quyển 9 - 157: Cung Trời (Thiên Cung)
Chương Quyển 9 - 158: Bản Án Oan Khuất (Oan Ngục)
Chương Quyển 9 - 159: Phu Nhân Nhà Họ Lưu (Lưu Phu Nhân)
Chương Quyển 9 - 160: Gái Thần (Thần Nữ)
Chương Quyển 9 - 161: Tương Quần
Chương Quyển 9 - 162: La Tổ
Chương Quyển 9 - 163: Cây Quýt (Quất Thụ)
Chương Quyển 9 - 164: Người Đẹp Bằng Gỗ (Mộc Điêu Mỹ Nhân)
Chương Quyển 9 - 165: Kim Vĩnh Niên
Chương Quyển 9 - 166: Hiếu Tử (Con Hiếu)
Chương Quyển 9 - 167: Sư Tử
Chương Quyển 9 - 168: Cái Thẻ Tử Chàng (Tử Chàng Lệnh)
Chương Quyển 10 - 169: Giả Phụng Trĩ
Chương Quyển 10 - 170: Ba Kiếp (Tam Sinh)
Chương Quyển 10 - 171: Trường Đình
Chương Quyển 10 - 172: Tịch Phương Bình
Chương Quyển 10 - 173: Tố Thu
Chương Quyển 10 - 174: Kiều Nữ
Chương Quyển 10 - 175: Mã Giới Phủ
Chương Quyển 10 - 176: Vân Thúy Tiên
Chương Quyển 10 - 177: Nhan Thị
Chương Quyển 10 - 178: Tiểu Tạ
Chương Quyển 10 - 179: Huệ Phương
Chương Quyển 10 - 180: Cô Tiêu Thứ Bảy (Tiêu Thất)
Chương Quyển 10 - 181: Cố Sinh
Chương Quyển 10 - 182: Chu Khắc Xương
Chương Quyển 10 - 183: Thần ở Hồ Phiên Dương (Phiên Dương Thần)
Chương Quyển 10 - 184: Tiền Chảy (Tiền Lưu)
Chương Quyển 10 - 185: Mắt Dương Sẹo (Dương Ba Nhãn)
Chương Quyển 10 - 186: Rồng Giả Nhện (Long Hý Thù)
Chương Quyển 10 - 187: Sai Khiến Ma Quỷ (Dịch Quỷ)
Chương Quyển 10 - 188: Nguyên Lão Ba Triều (Tam Triều Nguyên Lão)
Chương Quyển 10 - 189: Ánh Sáng Nửa Khuya (Dạ Minh)
Chương Quyển 10 - 190: Tiếng Chim (Điểu Ngữ)
Chương Quyển 11 - 191: Lăng Giác
Chương Quyển 11 - 192: Hình Tử Nghi
Chương Quyển 11 - 193: Lục Áp Quan
Chương Quyển 11 - 194: Trần Tích Cửu
Chương Quyển 11 - 195: Vu Khử Ác
Chương Quyển 11 - 196: Phượng Tiên
Chương Quyển 11 - 197: Người Khách Họ Đồng
Chương Quyển 11 - 198: Ái Nô
Chương Quyển 11 - 199: Tiểu Mai
Chương Quyển 11 - 200: Cô Gái Đánh Sợi (Tích Nữ)
Chương Quyển 11 - 201: Trương Hồng Tiệm
Chương Quyển 11 - 202: Thường Nga
Chương Quyển 11 - 203: Chử Sinh
Chương Quyển 11 - 204: Cô Gái Họ Hoắc (Hoắc Nữ)
Chương Quyển 11 - 205: Khách Buôn Vải (Bố Thương)
Chương Quyển 11 - 206: Bành Nhị Tranh
Chương Quyển 11 - 207: Thần Nhảy (Khiêu Thần)
Chương Quyển 11 - 208: Công Phu Thiết Bố Sam (Thiết Bố Sam Pháp)
Chương Quyển 11 - 209: Đầu Mỹ Nhân (Mỹ Nhân Thủ)
Chương Quyển 11 - 210: Thần Núi (Sơn Thần)
Chương Quyển 11 - 211: Tướng Quân Họ Khố (Khố Tướng Quân)
Chương Quyển 12 - 212: Tư Văn Lang
Chương Quyển 12 - 213: Lữ Vô Bệnh
Chương Quyển 12 - 214: Thôi Mãnh (Thôi Mãnh)
Chương Quyển 12 - 215: Đảo An Kỳ (An Kỳ Đảo)
Chương Quyển 12 - 216: Tiết Ủy Nương
Chương Quyển 12 - 217: Điền Tử Thành
Chương Quyển 12 - 218: Vương Quế Am
Chương Quyển 12 - 219: Chử Toại Lương
Chương Quyển 12 - 220: Công Tôn Hạ
Chương Quyển 12 - 221: Nân Châm
Chương Quyển 12 - 222: Hoàn Hầu
Chương Quyển 12 - 223: Phấn Điệp
Chương Quyển 12 - 224: Cẩm Sắt
Chương Quyển 12 - 225: Phòng Văn Thục
Chương Quyển 12 - 226: Nhốt Rắn (Khoán Xà)
Chương Quyển 12 - 227: Thư Sinh Ngông (Cuồng Sinh)
Chương Quyển 12 - 228: Tôn Tất Chấn
Chương Quyển 12 - 229: Trương Bất Lượng
Chương Quyển 12 - 230: Tấm Nệm Hồng Mao (Hồng Mao Chiên)
Chương Quyển 12 - 231: Quảy Xác Chết (Phụ Thi)
Chương Quyển 12 - 232: Cúc Dược Như
Chương Quyển 12 - 233: Hộ Ăn Cướp (Đạo Hộ)
Chương Quyển 13 - 234: Trộm Đào (Thâu Đào)
Chương Quyển 13 - 235: Thuật Mồm (Khẩu Kỹ)
Chương Quyển 13 - 236: Vương Lan
Chương Quyển 13 - 237: Hải Công Tử
Chương Quyển 13 - 238: Đinh Tiền Khê
Chương Quyển 13 - 239: Con Chuột Có Nghĩa (Nghĩa Thử)
Chương Quyển 13 - 240: Quỷ Nhập Tràng (Thi Biến)
Chương Quyển 13 - 241: Phun Nước
Chương Quyển 13 - 242: Con Quái Trong Núi (Sơn Tiêu)
Chương Quyển 13 - 243: Con Quái Trong Đống Lúa (Thu Trung Quái)
Chương Quyển 13 - 244: Chàng Sáu Vương (Vương Lục Lang)
Chương Quyển 13 - 245: Người Diễn Trò Rắn (Xà Nhân)
Chương Quyển 13 - 246: Thần Mưa Đá (Bộc Thần)
Chương Quyển 13 - 247: Tội Nghiệt Nhà Sư (Tăng Nghiệt)
Chương Quyển 13 - 248: Ba Kiếp (Tam Sinh)
Chương Quyển 13 - 249: Chàng Cảnh Thứ Mười Tám (Cảnh Thập Bát)
Chương Quyển 13 - 250: Yêu Quái Trong Nhà (Trạch Yêu)
Chương Quyển 13 - 251: Bốn Mươi Ngàn Đồng (Tứ Thập Thiên)
Chương Quyển 13 - 252: Cửu Sơn Vương
Chương Quyển 13 - 253: Con Hồ ��� Duy Thủy (Duy Thủy Hồ)
Chương Quyển 13 - 254: Ông Mỗ Ở Thiểm Hữu (Thiểm Hữu Mỗ Công)
Chương Quyển 13 - 255: Viên Lại Coi Văn Thư (Tư Trát Lại)
Chương Quyển 13 - 256: Học Quan (Tư Huấn)
Chương Quyển 13 - 257: Họ Đoàn (Đoàn Thị)
Chương Quyển 13 - 258: Cô Gái Hồ (Hồ Nữ)
Chương Quyển 13 - 259: Vương Đại
Chương Quyển 13 - 260: Người Thiếp Đàn Ông (Nam Thiếp)
Chương Quyển 13 - 261: Uông Khả Thụ
Chương Quyển 13 - 262: Vương Thập
Chương Quyển 13 - 263: Hai Người Họ Ban (Nhị Ban)
Chương Quyển 13 - 264: Quyên Góp (Mộ Duyên)
Chương Quyển 13 - 265: Người Thợ Mộc Họ Phùng (Phùng Mộc Tượng)
Chương Quyển 13 - 266: Cầu Tiên (Kê Tiên)
Chương Quyển 13 - 267: Thư Sinh Bùn
Chương Quyển 13 - 268: Què Trả Nợ (Kiển Thường Trái)
Chương Quyển 13 - 269: Đuổi Quái (Khu Quái)
Chương Quyển 13 - 270: Tần Sinh
Chương Quyển 13 - 271: Lường Gạt (Cục Trá)
Chương Quyển 13 - 272: Mộ Tào Tháo (Tào Thào Trủng)
Chương Quyển 13 - 273: Chửi Người Trộm Vịt (Mạ Áp)
Chương Quyển 13 - 274: Yêu Nhân Giả Gái (Nhân Yêu)
Chương Quyển 13 - 275: Công Tử Họ Vi (Vi Công Tử)
Chương Quyển 13 - 276: Đỗ Tiểu Lôi (Đỗ Tiểu Lôi)
Chương Quyển 13 - 277: Bình Cổ (Cổ Bình)
Chương Quyển 13 - 278: Tần Cối (Tần Cối)
Chương Quyển 14 - 279: Yên Chi
Chương Quyển 14 - 280: Tiền Mưa (Vũ Tiền)
Chương Quyển 14 - 281: Hai Ngọn Đèn Lồng (Song Đăng)
Chương Quyển 14 - 282: Vợ Lẽ Đánh Cướp (Thiếp Kích Tặc)
Chương Quyển 14 - 283: Bắt Hồ Bắn Quỷ (Tróc Hồ Xạ Quỷ)
Chương Quyển 14 - 284: Ma Mời Tiệc (Quỷ Tác Diên)
Chương Quyển 14 - 285: Diêm Vương (Diêm La)
Chương Quyển 14 - 286: Hoa Sen Mùa Lạnh (Hàn Nguyệt Phù Dung)
Chương Quyển 14 - 287: Dương Vũ Hầu
Chương Quyển 14 - 288: Nát Rượu (Tửu Cuồng)
Chương Quyển 14 - 289: Nghề Võ (Vũ Kỹ)
Chương Quyển 14 - 290: Chim Cưỡng (Cù Dục)
Chương Quyển 14 - 291: Thương Tam Quan
Chương Quyển 14 - 292: Sư Tây Vực (Tây Tăng)
Chương Quyển 14 - 293: Tượng Quỷ Bằng Đất (Nê Quỷ)
Chương Quyển 14 - 294: Biệt Ly Trong Mộng (Mộng Biệt)
Chương Quyển 14 - 295: Tiên Ông Họ Tô (Tô Tiên)
Chương Quyển 14 - 296: Đạo Sĩ Họ Đơn (Đơn Đạo Sĩ)
Chương Quyển 14 - 297: Đại Phu Năm Bộ Da Dê (Ngũ Cổ Đại Phu)
Chương Quyển 14 - 298: Con Thú Đen (Hắc Thú)
Chương Quyển 14 - 299: Ngự Sử Ở Phong Đô (Phong Đô Ngự Sử)
Chương Quyển 14 - 300: Người To Lớn (Đại Nhân)
Chương Quyển 14 - 301: Tú Tài Họ Liễu (Liễu Tú Tài)
Chương Quyển 14 - 302: Công Tử Họ Đổng (Đổng Công Tử)
Chương Quyển 14 - 303: Lãnh Sinh
Chương Quyển 14 - 304: Hồ Trị Tội Dâm Tà (Hồ Trừng Dâm)
Chương Quyển 14 - 305: Chợ Núi (Sơn Thị)
Chương Quyển 14 - 306: Tôn Sinh
Chương Quyển 14 - 307: Tú Tài Huyện Nghi Thủy (Nghi Thủy Tú Tài)
Chương Quyển 14 - 308: Nhà Sư Chết (Tử Tăng)
Chương Quyển 14 - 309: Trâu Bay (Ngưu Phi)
Chương Quyển 14 - 310: Bói Gương (Kính Thính)
Chương Quyển 14 - 311: Dịch Trâu (Ngưu Hoàng)
Chương Quyển 14 - 312: Chu Tam
Chương Quyển 14 - 313: Lưu Tính (Họ Lưu)
Chương Quyển 14 - 314: Quan Giữ Kho (Khố Quan)
Chương Quyển 14 - 315: Chàng Rể Họ Kim (Kim Cô Phu)
Chương Quyển 14 - 316: Sâu Rượu (Tửu Trùng)
Chương Quyển 14 - 317: Con Chó Có Nghĩa (Nghĩa Khuyển)
Chương Quyển 14 - 318: Thần Núi Thái Sơn (Nhạc Thần)
Chương Quyển 14 - 319: Thần Ưng Hổ (Ưng Hổ Thần)
Chương Quyển 14 - 320: Ăn Đá (Hột Thạch)
Chương Quyển 14 - 321: Quỷ Trong Miếu (Miếu Quỷ)
Chương Quyển 14 - 322: Động Đất (Địa Chấn)
Chương Quyển 14 - 323: Tướng Công Họ Trương (Trương Lão Tướng Công)
Chương Quyển 14 - 324: Biến Người Thành Súc Vật (Tạo Súc)
Chương Quyển 14 - 325: Tay Đao Mau Lẹ (Khoái Đao)
Chương Quyển 14 - 326: Con Hồ ��� Phần Châu (Phần Châu Hồ)
Chương Quyển 14 - 327: Ba Chuyện Về Rồng (Long Tam Tắc)
Chương Quyển 14 - 328: Trên Sông (Giang Trung)
Chương Quyển 14 - 329: Hai Chuyện Làm Trò (Hý Thuật Nhị Tắc)
Chương Quyển 14 - 330: Mỗ Giáp
Chương Quyển 14 - 331: Ba Con Quái Ở Cù Châu (Cù Châu Tam Quái)
Chương Quyển 14 - 332: Người Phá Lầu (Chiết Lâu Nhân)
Chương Quyển 14 - 333: Rết Lớn (Đại Yết)
Chương Quyển 14 - 334: Nô Lệ Da Đen (Hắc Quỷ)
Chương Quyển 14 - 335: Phu Xe (Xa Phu)
Chương Quyển 14 - 336: Con Ma Mê Cờ (Kỳ Quỷ)
Chương Quyển 14 - 337: Cái Đầu Lăn Lộn (Đầu Cổn)
Chương Quyển 14 - 338: Hai Chuyện Quả Báo (Quả Báo Nhị Tắc)
Chương Quyển 14 - 339: Thịt Rồng (Long Nhục)
Chương Quyển 15 - 340: Bịp Bợm (Niệm Ương)
Chương Quyển 15 - 341: Vũ Hiếu Liêm (Cử Nhân Võ)
Chương Quyển 15 - 342: Diêm Vương
Chương Quyển 15 - 343: Người Buôn Vải (Bố Khách)
Chương Quyển 15 - 344: Người Làm Ruộng (Nông Nhân)
Chương Quyển 15 - 345: Cô Gái Ở Trường Trị (Trường Trị Nữ Tử)
Chương Quyển 15 - 346: Tượng Đất (Thổ Ngẫu)
Chương Quyển 15 - 347: Họ Lê (Lê Thị)
Chương Quyển 15 - 348: Đứa Con Họ Liễu (Liễu Thị Tử)
Chương Quyển 15 - 349: Bậc Thượng Tiên (Thượng Tiên)
Chương Quyển 15 - 350: Hầu Tĩnh Sơn
Chương Quyển 15 - 351: Quách Sinh
Chương Quyển 15 - 352: Thiệu Sĩ Mai
Chương Quyển 15 - 353: Ông Thiệu ở Lâm Tri (Thiệu Lâm Tri)
Chương Quyển 15 - 354: Quan Huyện Không Con (Đơn Phụ Tễ)
Chương Quyển 15 - 355: Diêm Vương Chết (Diêm La Hoăng)
Chương Quyển 15 - 356: Đạo Sĩ Điên
Chương Quyển 15 - 357: Tửu Lệnh Của Ma (Quỷ Lệnh)
Chương Quyển 15 - 358: Diêm Vương Đãi Tiệc (Diêm La Yến)
Chương Quyển 15 - 359: Ngựa Trong Tranh (Họa Mã)
Chương Quyển 15 - 360: Thả Bướm (Phóng Điệp)
Chương Quyển 15 - 361: Người Vợ Ma (Quỷ Thê)
Chương Quyển 15 - 362: Nghề Y (Y Thuật)
Chương Quyển 15 - 363: Hai Chuyện Tuyết Mùa Hè (Hạ Tuyết Nhị Tắc)
Chương Quyển 15 - 364: Hà Tiên
Chương Quyển 15 - 365: Quan Huyện Lộ Thành (Lộ Lệnh)
Chương Quyển 15 - 366: Mỗ Sinh ở Hà Gian (Hà Gian Sinh)
Chương Quyển 15 - 367: Ông Họ Đỗ (Đỗ Ông)
Chương Quyển 15 - 368: Lâm Thị
Chương Quyển 15 - 369: Chuột Lớn (Đại Thử)
Chương Quyển 15 - 370: Cô Hai Hồ (Hồ Đại Cô)
Chương Quyển 15 - 371: Ba Chuyện Sói (Lang Tam Tắc)
Chương Quyển 15 - 372: Nhà Sư Bán Thuốc (Dược Tăng)
Chương Quyển 15 - 373: Quan Ngự Y (Thái Y)
Chương Quyển 15 - 374: Người Đàn Bà Nhà Quê (Nông Phụ)
Chương Quyển 15 - 375: Quách An
Chương Quyển 15 - 376: Hang Núi Tra Nha (Tra Nha Sơn Động)
Chương Quyển 15 - 377: Con Chó Có Nghĩa (Nghĩa Khuyển)
Chương Quyển 15 - 378: Dương Đại Hồng
Chương Quyển 15 - 379: Trương Cống Sĩ (Cống Sĩ Họ Trương)
Chương Quyển 15 - 380: Tiên Ăn Mày (Cái Tiên)
Chương Quyển 15 - 381: Người Trong Lỗ Tai (Nhĩ Trung Nhân)
Chương Quyển 15 - 382: Cắn Quỷ (Giảo Quỷ)
Chương Quyển 15 - 383: Bắt Hồ (Tróc Hồ)
Chương Quyển 15 - 384: Chém Trăn (Trảm Mãng)
Chương Quyển 15 - 385: Chó Ma (Dã Cẩu)
Chương Quyển 15 - 386: Hồ Vào Vò (Hồ Nhập Bình)
Chương Quyển 15 - 387: Vu Giang
Chương Quyển 15 - 388: Đứa Con Gái ở Chân Định (Chân Định Nữ)
Chương Quyển 15 - 389: Tiêu Minh
Chương Quyển 15 - 390: Yêu Quái Trong Nhà (Trạch Yêu)
Chương Quyển 15 - 391: Thần Tướng (Linh Quan)
Chương Quyển 16 - 392: Tế Hầu
Chương Quyển 16 - 393: Chân Sinh
Chương Quyển 16 - 394: Ông Thang (Thang Công)
Chương Quyển 16 - 395: Nhà Buôn Họ Vương (Vương Hóa Lang)
Chương Quyển 16 - 396: Địa Lý (Kham Dư)
Chương Quyển 16 - 397: Đậu Thị
Chương Quyển 16 - 398: Lưu Lượng Thái
Chương Quyển 16 - 399: Ma Đói (Ngã Quỷ)
Chương Quyển 16 - 400: Khảo Tệ Ty (Ty Khảo Tệ)
Chương Quyển 16 - 401: Lý Sinh
Chương Quyển 16 - 402: Thái Sử Họ Tưởng (Tưởng Thái Sử)
Chương Quyển 16 - 403: Người Trong Huyện (Ấp Nhân)
Chương Quyển 16 - 404: Trung Thừa Họ Vu (Vu Trung Thừa)
Chương Quyển 16 - 405: Vương Tử An
Chương Quyển 16 - 406: Trẻ Chăn Trâu (Mục Nhụ)
Chương Quyển 16 - 407: Anh Ất Ở Kim Lăng (Kim Lăng Ất)
Chương Quyển 16 - 408: Hai Truyện Xử Án (Chiết Ngục Nhị Tắc)
Chương Quyển 16 - 409: Hiệp Khách Chim (Cầm Hiệp)
Chương Quyển 16 - 410: Chim Hồng (Hồng)
Chương Quyển 16 - 411: Voi (Tượng)
Chương Quyển 16 - 412: Hòa Thượng Tử Hoa (Tử Hoa Hòa Thượng)
Chương Quyển 16 - 413: Mỗ Ất
Chương Quyển 16 - 414: Con Hồ Xấu Xí (Xú Hồ)
Chương Quyển 16 - 415: Bói Tiền (Tiền Bốc Vu)
Chương Quyển 16 - 416: Diêu An
Chương Quyển 16 - 417: Ông Hái Rau (Thái Vi Ông)
Chương Quyển 16 - 418: Oan Nghiệt Bài Thơ (Thi Nghiệt)
Chương Quyển 16 - 419: Mao Đại Phúc (Mao Đại Phúc)
Chương Quyển 16 - 420: Thần Làm Mưa Đá (Bốc Thần)
Chương Quyển 16 - 421: Ông Lý Tám Vò (Lý Bát Hàng)
Chương Quyển 16 - 422: Nhà Đò Bến Lão Long (Lão Long Thuyền Hộ)
Chương Quyển 16 - 423: Tiên Sinh Nguyên Thiếu (Nguyên Thiếu Tiên Sinh)
Chương Quyển 16 - 424: Chu Sinh
Chương Quyển 16 - 425: Lưu Toàn
Chương Quyển 16 - 426: Hàn Phương
Chương Quyển 16 - 427: Vụ Án Ở Thái Nguyên (Thái Nguyên Ngục)
Chương Quyển 16 - 428: Vụ Án Ở Tân Trịnh (Tân Trịnh Ngục)
Chương Quyển 16 - 429: Thư Sinh Ở Chiết Đông (Chiết Đông Sinh)
Chương Quyển 16 - 430: Cô Gái Ở Bát Hưng (Bát Hưng Nữ)
Chương Quyển 16 - 431: Một Viên Quan (Nhất Viên Quan)
Chương Quyển 16 - 432: Thần Hoa (Hoa Thần)
Không tìm thấy chương nào phù hợp