Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 9 - 155: Chung Sinh
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~16 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Chung Khánh Dư là danh sĩ ở huyện Liêu Đông (tỉnh Liêu Dương). Xuống nam thi hương, nghe nói trong vương phủ có vị đạo sĩ biết được chuyện may rủi của người ta, định tìm tới hỏi. Thi nhị trường xong, tới suối Báo Đột (thuộc huyện Lịch Thành tỉnh Sơn Đông) thì gặp, thấy là một đạo nhân hơn sáu mươi tuổi, râu dài tới bụng, tóc bạc phơ phơ. Những người tới hỏi chuyện số may vận rủi chen chúc đông nghịt xung quanh, đạo sĩ đều miễn cuỡng trả lời. Chợt nhìn thấy sinh giữa đám đông, ông ta vui mừng cầm tay nói "Ông đúng là người tâm tính đức hạnh đáng kính". Rồi kéo sinh lên gác trò chuyện, nhân hỏi "Có phải ông muốn biết tương lai không?”, sinh vâng dạ. Đạo sĩ nói "Phúc mệnh của ông rất mỏng, song khoa này thi hương cũng có thể hy vọng, có điều e rằng thi đỗ rồi lại không được thấy mặt cha mẹ nữa”. Chung vốn có hiếu, nghe thế rơi nước mắt, muốn bỏ thi trở về. Đạo sĩ nói "Nếu bỏ thi lần này thì không bao giờ đỗ nổi Cử nhân nữa”, sinh đáp "Mẹ mất không được thấy mặt, thật không đáng làm người, dẫu làm tới khanh tướng cũng có gì quý?". Đạo sĩ nói "Kiếp trước ta có túc duyên với ông, ngày nay xin hết sức giúp đỡ".
Rồi lấy thuốc trao cho, nói "Cứ sai người ngày đêm đi gấp về dâng cho lệnh đường, thuốc này uống vào có thể sống thêm bảy hôm, ông thi xong trở về mẹ con vẫn còn kịp nhìn thấy mặt nhau”. Sinh nhận thuốc, vội vàng ra về, lòng dạ rối bời, nghĩ rằng sống chết có ngày giờ, mình về sớm được một ngày thì phụng dưỡng mẹ nhiều thêm một ngày, liền gọi đầy tớ thuê ngựa tức khắc lên đường trở về Liêu Đông. Đi được vài dặm bỗng con ngựa quay đầu chạy ngược lại, đánh thì nó đứng ỳ ra, thúc bàn đạp thì nó khuỵu xuống, sinh toát cả mồ hôi cũng không làm sao được. Người đầy tớ bèn khuyên sinh ở lại, sinh không nghe, nhưng thuê con ngựa khác cưỡi thì cũng thế, đến tận chiều tối vẫn không đi được. Người đầy tớ lại khuyên "Ngày mai là thi xong, có gấp gì một ngày một buổi? Ta xin đi ngay mang thuốc về trước thay chủ nhân, thế thì đôi đàng đểu trọn vẹn", sinh bất đắc dĩ đành nghe theo. Hôm sau vào thi, sinh làm bài qua loa cho xong rồi lập tức lên đường trở về ngày đêm không nghỉ. Về tới nhà thì biết bệnh mẹ đang ngặt nghèo nhưng uống thuốc xong cũng hơi giảm. Sinh vào đứng trước giường rơi nước mắt, mẹ ra hiệu bảo nín khóc, rồi cầm tay sinh vui vẻ nói ”Mẹ vừa nằm mộng thấy xuống tới âm ty thấy Diêm Vương nét mặt ôn hòa nói rằng: Xét ngươi bình sinh không phạm tội gì lớn, nghĩ tới con ngươi chí hiếu nên cho ngươi sống thêm một kỷ (mười hai năm) nữa".
Sinh cũng mừng, vài ngày sau quả nhiên thấy mẹ khỏe mạnh lại như cũ. Không bao lâu lại có tin báo thi đỗ, sinh chào mẹ tới đất Tế (tức vùng Sơn Đông), đút tiền cho quan Nội giám trong vương phủ xin gặp đạo sĩ. Đạo sĩ vui vẻ ra gặp, sinh bèn lạy tạ. Đạo sĩ nói "ông vừa đậu cao, Thái phu nhân lại được tăng thêm tuổi thọ, đó đều là nhờ ông có đức tốt, chứ bần đạo có tài cán gì đâu?". Sinh càng phục tài tiên tri, lại xin hỏi việc chung thân. Đạo sĩ đáp “Ông không quý hiển lớn được, song được sống lâu là đủ rồi. Kiếp trước ông là đạo hữu với ta, có lần lấy đá ném con chó, lỡ tay g**t ch*t nó, nay nó đã đầu thai làm ngựa rồi. Theo số mệnh mà bàn thì lẽ ra ông phải chết sớm, nhung nhờ lòng chí hiếu làm cảm động tới thần minh nên đã được giải tinh nhập hạn, chắc sẽ không hề gì. Nhưng phu nhân kiếp trước là đàn bà không giữ trinh tiết, lẽ ra kiếp này phải góa chồng sớm, nay ông nhờ có đức được kéo dài tuổi thọ thì lại không xứng đôi nữa, e rằng sang năm đài gương phải đổ”. Sinh bùi ngùi hồi lâu rồi hỏi vợ kế của mình ở đâu, đạo sĩ đáp "Ở Trung Châu (thuộc tỉnh Hà Nam), năm nay được mười bốn tuổi". Khi chia tay lại dặn sinh “Nếu gặp tai họa thì cứ chạy mau về phía đông nam".
Hơn năm sau, quả nhiên vợ sinh mắc bệnh chết. Sinh có người cậu làm Huyện lệnh Tây Giang (tỉnh Quảng Đông), mẹ sai đi thăm. Lúc về tiện đường sinh ghé qua Trung Châu xem lời tiên đoán của đạo sĩ về người vợ kế có nghiệm không. Ngẫu nhiên tới một thôn đang có đám diễn tuồng cạnh bờ sông, trai gái chen chúc đứng xem đông nghẹt, sinh vừa thả cương cho ngựa chậm rãi đi vòng qua thì bỗng có con ngựa đực đứt cương đuổi theo làm ngựa của sinh vọt chạy. Sinh ngoảnh lại lấy roi đánh vào đầu con ngựa đực, nó hoảng sợ lồng lên. Lúc ấy thế tử trong vương phủ mới được sáu bảy tuổi, người vú đang bế ngồi chơi trên đê, con ngựa đực xông về phía đó, đám tùy tùng đều không kịp chặn lại nên vương tủ bị xô ngã xuống sông. Đám tùy tùng quát tháo ầm ĩ tranh nhau đuổi bắt, sinh giục ngựa chạy bán sống bán chết, chợt nhớ lời đạo sĩ dặn bèn ra sức chạy về phía đông nam. Được hơn hai mươi dặm thì vào tới một thôn, thấy có ông già đúng trước cổng nhà nọ liền xuống ngựa vái chào. Ông già mời vào, tự xưng là họ Phương rồi hỏi khách từ đâu tới. Sinh quỳ rạp xuấng đất kể lại sự tình, ông già nói "Không hề gì, xin cứ nghỉ lại đây" rồi sai người đi nghe ngóng.
Đến tối được tin mới biết là thế tử trong vương phủ, cả sợ nói "Nhà ai khác thì ta còn có thể giúp, chứ cục cưng này thì không làm thế nào được”. Sinh năn nỉ mãi, ông già ngẫm nghĩ rồi nói "Quả thật là không giúp được, nhưng mời khách cứ nghỉ lại qua đêm nay ở đây, nghe ngóng xem tình thế ra sao mới tính tiếp được". Sinh buổn rầu lo lắng, cả đêm không chợp mắt. Hôm sau nghe tin đã có trát nã bắt sinh, ai chứa chấp cũng sẽ bị xử tử. Ông già có vẻ lo lắng im lặng trở vào, sinh nửa sợ nửa ngờ không sao trấn tĩnh được. Nửa đêm, ông già qua gõ cửa phòng, vào ngồi một lúc rồi hỏi vợ sinh bao nhiêu tuổi. Sinh nói là góa vợ, ông già mừng rỡ nói "Kế ta ắt xong!!. Sinh hỏi kế thế nào, ông đáp “Anh rể ta mộ đạo Phật, vào núi Nam Sơn tu hành, chị ta nay đã qua đời, để lại một đứa con gái được người lão bộc chăm sóc cũng khá thông minh, xin gả cho ông, có đưọc không?”. Sinh mừng vì hợp với lời đạo sĩ, lại thành có kẻ thân thích ở nơi xa, có thể thoát nạn, bèn nói "Tiểu sinh thật rất may mắn, nhưng đang là kẻ có tội ở xa nhà, rất sợ làm lụy cả cha vợ”. Ông già nói “Như thế là tính kế cho ông đấy. Anh rể ta đạo thuật thông thần nhưng lâu lắm không hỏi tới việc đời rồi. Có điều đám cưới xong ông cứ bàn với cháu ta, thế nào cũng có cách mà". Sinh càng mừng, liền qua nhà cô gái làm lễ cưới.
Cô gái đã mười sáu tuổi, xinh đẹp không ai bằng, nhưng sinh cứ thấy mặt lại thở dài Cô gái hỏi "Thiếp dù quê mùa xấu xí, nhung chẳng lẽ chàng lại ghét bỏ sao?". Sinh tạ lỗi đáp "Nương tử là người tiên, ta được cưới làm vợ là may lắm, chỉ vì đang có tai họa nên sợ sẽ có chuyện ngang trái cho nhau”, rồi kể thật hết sự tình. Cô gái oán cậu không phải là giống người, tai họa tày trời như vậy mà đã không bàn trước cũng chẳng nói rõ, làm mình sa hầm sẩy hang. Sinh quỳ rạp xuống nói "Đây là vì tiểu sinh cố chết lạy lục cầu khẩn, nên cậu nhân từ nhưng hết cách giúp, chỉ biết nàng có thể cứu sống người đã chết, đắp thịt cho xương khô thôi. Ta thật không xứng đáng sánh duyên với nàng, nhưng may mà nhà cửa cũng không đến nỗi nào, nếu được sống sót thì ngày sau xin lấy hương hoa thờ phụng". Cô gái than "Chuyện đã tới nước này thì còn nói gì nữa! Nhưng cha đã lập chùa để tu, dứt hết lòng yêu thương con cái của người đời, có điều không còn cách nào thì phải cùng tới đó cầu khẩn, sợ là phải quỳ một phen cực khổ đây". Rồi đó nàng thức trắng đêm lấy nệm dày khâu làm đệm độn vào đầu gối cho hai người, lấy áo dài mặc phủ ra bên ngoài, rồi sai gọi kiệu lên núi.
Vào Nam Sơn hơn mười dặm thì núi cao đường dốc, quanh co hiểm trở không sao đi kiệu nữa, phải xuống đi bộ. Cô gái đi rất khó khăn, sinh kéo tay dìu đỡ, vất vả hồi lâu mới lên tới trên núi. Thấy cổng chùa không còn xa, bèn cùng ngồi xuống nghỉ chân. Cô gái thở hổn hển, mồ hôi ròng ròng, son phấn trôi hết, sinh thấy thế thương xót nói "Vì ta mà nàng phải chịu khổ tới nỗi này". Cô gái vừa thở vừa đáp “Chỉ sợ bấy nhiêu còn chưa phải là khốn khổ đâu”. Hai người nghỉ giây lát rồi đưa nhau vào chùa, lạy Phật rồi vào trong, quanh co một lúc thì tới thiền đường. Thấy một nhà sư già ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền như người mù, có một tiểu đồng cầm phất trần đứng hầu. Trong phương trượng quét dọn rất sạch sẽ, nhưng trước chỗ sư ngồi lại bày đầy đá sỏi, la liệt như sao trên trời. Cô gáỉ không dám chọn lựa gì, bước tới quỳ ngay xuống, sinh cũng quỳ xuống phía sau. Sư hé mắt nhìn rồi nhắm ngay lại cô gái làm lễ ra mắt rồi nói “Lâu rồi không tới thăm cha, nay con vừa lấy chồng, nên đưa chồng con tới chào". Hồi lâu nhà sư mới mở mắt nói “Con vãi con này chỉ làm khổ ta", rồi lại im lặng. Vợ chồng quỳ hồi lâu chồn cả chân, đá sỏi nghiến vào đầu gối, đau không chịu nổi. Lại một hồi lâu sư mới hỏi “Đã dắt ngựa lại chưa?", cô gái thưa chưa. Sư nói "Vợ chồng về mau đi, dắt nó tới đây ngay". Hai người lạy rồi đứng lên, khập khiễng dìu nhau đi, về tới nhà lập tức cho dắt con ngựa của sinh vào núi, nhưng chỉ làm đúng theo lời sư dặn chứ không rõ ông có ý tứ gì.
Vài hôm sau nghe đồn là đã bắt được tội nhân làm vương tử rơi xuống sông đem chém, vợ chồng mừng lắm. Liền sau đó trong núi sai tiểu đồng tới, đưa sinh một đoạn gậy trúc bị chặt đứt, nói "Kẻ chết thay là ông này đấy”, rồi bảo sinh cúng tế để giải oan cho cây trúc. Sinh nhìn thì thấy chỗ bị chặt có vết máu, bèn khấn khứa rồi chôn cất: Nhưng vợ chồng cũng không dám ở đó lâu, nên ngay trong đêm đưa nhau về Liêu Dương.
Rồi lấy thuốc trao cho, nói "Cứ sai người ngày đêm đi gấp về dâng cho lệnh đường, thuốc này uống vào có thể sống thêm bảy hôm, ông thi xong trở về mẹ con vẫn còn kịp nhìn thấy mặt nhau”. Sinh nhận thuốc, vội vàng ra về, lòng dạ rối bời, nghĩ rằng sống chết có ngày giờ, mình về sớm được một ngày thì phụng dưỡng mẹ nhiều thêm một ngày, liền gọi đầy tớ thuê ngựa tức khắc lên đường trở về Liêu Đông. Đi được vài dặm bỗng con ngựa quay đầu chạy ngược lại, đánh thì nó đứng ỳ ra, thúc bàn đạp thì nó khuỵu xuống, sinh toát cả mồ hôi cũng không làm sao được. Người đầy tớ bèn khuyên sinh ở lại, sinh không nghe, nhưng thuê con ngựa khác cưỡi thì cũng thế, đến tận chiều tối vẫn không đi được. Người đầy tớ lại khuyên "Ngày mai là thi xong, có gấp gì một ngày một buổi? Ta xin đi ngay mang thuốc về trước thay chủ nhân, thế thì đôi đàng đểu trọn vẹn", sinh bất đắc dĩ đành nghe theo. Hôm sau vào thi, sinh làm bài qua loa cho xong rồi lập tức lên đường trở về ngày đêm không nghỉ. Về tới nhà thì biết bệnh mẹ đang ngặt nghèo nhưng uống thuốc xong cũng hơi giảm. Sinh vào đứng trước giường rơi nước mắt, mẹ ra hiệu bảo nín khóc, rồi cầm tay sinh vui vẻ nói ”Mẹ vừa nằm mộng thấy xuống tới âm ty thấy Diêm Vương nét mặt ôn hòa nói rằng: Xét ngươi bình sinh không phạm tội gì lớn, nghĩ tới con ngươi chí hiếu nên cho ngươi sống thêm một kỷ (mười hai năm) nữa".
Sinh cũng mừng, vài ngày sau quả nhiên thấy mẹ khỏe mạnh lại như cũ. Không bao lâu lại có tin báo thi đỗ, sinh chào mẹ tới đất Tế (tức vùng Sơn Đông), đút tiền cho quan Nội giám trong vương phủ xin gặp đạo sĩ. Đạo sĩ vui vẻ ra gặp, sinh bèn lạy tạ. Đạo sĩ nói "ông vừa đậu cao, Thái phu nhân lại được tăng thêm tuổi thọ, đó đều là nhờ ông có đức tốt, chứ bần đạo có tài cán gì đâu?". Sinh càng phục tài tiên tri, lại xin hỏi việc chung thân. Đạo sĩ đáp “Ông không quý hiển lớn được, song được sống lâu là đủ rồi. Kiếp trước ông là đạo hữu với ta, có lần lấy đá ném con chó, lỡ tay g**t ch*t nó, nay nó đã đầu thai làm ngựa rồi. Theo số mệnh mà bàn thì lẽ ra ông phải chết sớm, nhung nhờ lòng chí hiếu làm cảm động tới thần minh nên đã được giải tinh nhập hạn, chắc sẽ không hề gì. Nhưng phu nhân kiếp trước là đàn bà không giữ trinh tiết, lẽ ra kiếp này phải góa chồng sớm, nay ông nhờ có đức được kéo dài tuổi thọ thì lại không xứng đôi nữa, e rằng sang năm đài gương phải đổ”. Sinh bùi ngùi hồi lâu rồi hỏi vợ kế của mình ở đâu, đạo sĩ đáp "Ở Trung Châu (thuộc tỉnh Hà Nam), năm nay được mười bốn tuổi". Khi chia tay lại dặn sinh “Nếu gặp tai họa thì cứ chạy mau về phía đông nam".
Hơn năm sau, quả nhiên vợ sinh mắc bệnh chết. Sinh có người cậu làm Huyện lệnh Tây Giang (tỉnh Quảng Đông), mẹ sai đi thăm. Lúc về tiện đường sinh ghé qua Trung Châu xem lời tiên đoán của đạo sĩ về người vợ kế có nghiệm không. Ngẫu nhiên tới một thôn đang có đám diễn tuồng cạnh bờ sông, trai gái chen chúc đứng xem đông nghẹt, sinh vừa thả cương cho ngựa chậm rãi đi vòng qua thì bỗng có con ngựa đực đứt cương đuổi theo làm ngựa của sinh vọt chạy. Sinh ngoảnh lại lấy roi đánh vào đầu con ngựa đực, nó hoảng sợ lồng lên. Lúc ấy thế tử trong vương phủ mới được sáu bảy tuổi, người vú đang bế ngồi chơi trên đê, con ngựa đực xông về phía đó, đám tùy tùng đều không kịp chặn lại nên vương tủ bị xô ngã xuống sông. Đám tùy tùng quát tháo ầm ĩ tranh nhau đuổi bắt, sinh giục ngựa chạy bán sống bán chết, chợt nhớ lời đạo sĩ dặn bèn ra sức chạy về phía đông nam. Được hơn hai mươi dặm thì vào tới một thôn, thấy có ông già đúng trước cổng nhà nọ liền xuống ngựa vái chào. Ông già mời vào, tự xưng là họ Phương rồi hỏi khách từ đâu tới. Sinh quỳ rạp xuấng đất kể lại sự tình, ông già nói "Không hề gì, xin cứ nghỉ lại đây" rồi sai người đi nghe ngóng.
Đến tối được tin mới biết là thế tử trong vương phủ, cả sợ nói "Nhà ai khác thì ta còn có thể giúp, chứ cục cưng này thì không làm thế nào được”. Sinh năn nỉ mãi, ông già ngẫm nghĩ rồi nói "Quả thật là không giúp được, nhưng mời khách cứ nghỉ lại qua đêm nay ở đây, nghe ngóng xem tình thế ra sao mới tính tiếp được". Sinh buổn rầu lo lắng, cả đêm không chợp mắt. Hôm sau nghe tin đã có trát nã bắt sinh, ai chứa chấp cũng sẽ bị xử tử. Ông già có vẻ lo lắng im lặng trở vào, sinh nửa sợ nửa ngờ không sao trấn tĩnh được. Nửa đêm, ông già qua gõ cửa phòng, vào ngồi một lúc rồi hỏi vợ sinh bao nhiêu tuổi. Sinh nói là góa vợ, ông già mừng rỡ nói "Kế ta ắt xong!!. Sinh hỏi kế thế nào, ông đáp “Anh rể ta mộ đạo Phật, vào núi Nam Sơn tu hành, chị ta nay đã qua đời, để lại một đứa con gái được người lão bộc chăm sóc cũng khá thông minh, xin gả cho ông, có đưọc không?”. Sinh mừng vì hợp với lời đạo sĩ, lại thành có kẻ thân thích ở nơi xa, có thể thoát nạn, bèn nói "Tiểu sinh thật rất may mắn, nhưng đang là kẻ có tội ở xa nhà, rất sợ làm lụy cả cha vợ”. Ông già nói “Như thế là tính kế cho ông đấy. Anh rể ta đạo thuật thông thần nhưng lâu lắm không hỏi tới việc đời rồi. Có điều đám cưới xong ông cứ bàn với cháu ta, thế nào cũng có cách mà". Sinh càng mừng, liền qua nhà cô gái làm lễ cưới.
Cô gái đã mười sáu tuổi, xinh đẹp không ai bằng, nhưng sinh cứ thấy mặt lại thở dài Cô gái hỏi "Thiếp dù quê mùa xấu xí, nhung chẳng lẽ chàng lại ghét bỏ sao?". Sinh tạ lỗi đáp "Nương tử là người tiên, ta được cưới làm vợ là may lắm, chỉ vì đang có tai họa nên sợ sẽ có chuyện ngang trái cho nhau”, rồi kể thật hết sự tình. Cô gái oán cậu không phải là giống người, tai họa tày trời như vậy mà đã không bàn trước cũng chẳng nói rõ, làm mình sa hầm sẩy hang. Sinh quỳ rạp xuống nói "Đây là vì tiểu sinh cố chết lạy lục cầu khẩn, nên cậu nhân từ nhưng hết cách giúp, chỉ biết nàng có thể cứu sống người đã chết, đắp thịt cho xương khô thôi. Ta thật không xứng đáng sánh duyên với nàng, nhưng may mà nhà cửa cũng không đến nỗi nào, nếu được sống sót thì ngày sau xin lấy hương hoa thờ phụng". Cô gái than "Chuyện đã tới nước này thì còn nói gì nữa! Nhưng cha đã lập chùa để tu, dứt hết lòng yêu thương con cái của người đời, có điều không còn cách nào thì phải cùng tới đó cầu khẩn, sợ là phải quỳ một phen cực khổ đây". Rồi đó nàng thức trắng đêm lấy nệm dày khâu làm đệm độn vào đầu gối cho hai người, lấy áo dài mặc phủ ra bên ngoài, rồi sai gọi kiệu lên núi.
Vào Nam Sơn hơn mười dặm thì núi cao đường dốc, quanh co hiểm trở không sao đi kiệu nữa, phải xuống đi bộ. Cô gái đi rất khó khăn, sinh kéo tay dìu đỡ, vất vả hồi lâu mới lên tới trên núi. Thấy cổng chùa không còn xa, bèn cùng ngồi xuống nghỉ chân. Cô gái thở hổn hển, mồ hôi ròng ròng, son phấn trôi hết, sinh thấy thế thương xót nói "Vì ta mà nàng phải chịu khổ tới nỗi này". Cô gái vừa thở vừa đáp “Chỉ sợ bấy nhiêu còn chưa phải là khốn khổ đâu”. Hai người nghỉ giây lát rồi đưa nhau vào chùa, lạy Phật rồi vào trong, quanh co một lúc thì tới thiền đường. Thấy một nhà sư già ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền như người mù, có một tiểu đồng cầm phất trần đứng hầu. Trong phương trượng quét dọn rất sạch sẽ, nhưng trước chỗ sư ngồi lại bày đầy đá sỏi, la liệt như sao trên trời. Cô gáỉ không dám chọn lựa gì, bước tới quỳ ngay xuống, sinh cũng quỳ xuống phía sau. Sư hé mắt nhìn rồi nhắm ngay lại cô gái làm lễ ra mắt rồi nói “Lâu rồi không tới thăm cha, nay con vừa lấy chồng, nên đưa chồng con tới chào". Hồi lâu nhà sư mới mở mắt nói “Con vãi con này chỉ làm khổ ta", rồi lại im lặng. Vợ chồng quỳ hồi lâu chồn cả chân, đá sỏi nghiến vào đầu gối, đau không chịu nổi. Lại một hồi lâu sư mới hỏi “Đã dắt ngựa lại chưa?", cô gái thưa chưa. Sư nói "Vợ chồng về mau đi, dắt nó tới đây ngay". Hai người lạy rồi đứng lên, khập khiễng dìu nhau đi, về tới nhà lập tức cho dắt con ngựa của sinh vào núi, nhưng chỉ làm đúng theo lời sư dặn chứ không rõ ông có ý tứ gì.
Vài hôm sau nghe đồn là đã bắt được tội nhân làm vương tử rơi xuống sông đem chém, vợ chồng mừng lắm. Liền sau đó trong núi sai tiểu đồng tới, đưa sinh một đoạn gậy trúc bị chặt đứt, nói "Kẻ chết thay là ông này đấy”, rồi bảo sinh cúng tế để giải oan cho cây trúc. Sinh nhìn thì thấy chỗ bị chặt có vết máu, bèn khấn khứa rồi chôn cất: Nhưng vợ chồng cũng không dám ở đó lâu, nên ngay trong đêm đưa nhau về Liêu Dương.
Liêu Trai Chí Dị II
Tác giả: Bồ Tùng Linh
432 chương | 1,553 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1-1: Đọc Và Dịch Liêu Trai Chí Dị: Đọc Liêu Trai Chí Dị
Chương Quyển 1 - 2: Người Trong Con Ngươi Trò Chuyện (Đồng Nhân Ngữ)
Chương Quyển 1 - 3: Bức Tường Vẽ Tranh (Họa Bích)
Chương Quyển 1 - 4: Trồng Lê (Chủng Lê)
Chương Quyển 1 - 5: Đạo Sĩ Núi Lao (Lao Sơn Đạo Sĩ)
Chương Quyển 1 - 6: Nhà Sư ở Trường Thanh (Trường Thanh Tăng)
Chương Quyển 1 - 7: Hồ Gả Con Gái (Hồ Giá Nữ)
Chương Quyển 1 - 8: Kiều Na
Chương Quyển 1 - 9: Yêu Thuật
Chương Quyển 1 - 10: Diệp Sinh
Chương Quyển 1 - 11: Vị Tiên Họ Thành (Thành Tiên)
Chương Quyển 1 - 12: Vương Thành
Chương Quyển 1 - 13: Thanh Phượng
Chương Quyển 1 - 14: Bộ Da Vẽ (Họa Bì)
Chương Quyển 1 - 15: Đứa Con Người lái Buôn (Cổ Nhi)
Chương Quyển 1 - 16: Đổng Sinh (Đổng Sinh)
Chương Quyển 1 - 17: Phán Quan Họ Lục (Lục Phán)
Chương Quyển 2 - 18: Anh Ninh
Chương Quyển 2 - 19: Nhiếp Tiểu Thiến
Chương Quyển 2 - 20: Cỏ Thủy Mãng (Thủy Mãng Thảo)
Chương Quyển 2 - 21: Người Học Trò Phượng Dương (Phượng Dương Sĩ Nhân)
Chương Quyển 2 - 22: Châu Nhi
Chương Quyển 2 - 23: Quan Nhân Nhỏ Bé (Tiểu Quan Nhân)
Chương Quyển 2 - 24: Cô Tư Họ Hồ (Hồ Tứ Thư)
Chương Quyển 2 - 25: Ông Già Họ Chúc (Chúc Ông)
Chương Quyển 2 - 26: Hiệp Nữ
Chương Quyển 2 - 27: Bạn Rượu (Tửu Hữu)
Chương Quyển 2 - 28: Liên Hương (Liên Hương)
Chương Quyển 2 - 29: A Bảo
Chương Quyển 2 - 30: Nhiệm Tú
Chương Quyển 2 - 31: Trương Thành
Chương Quyển 2 - 32: Xảo Nương
Chương Quyển 2 - 33: Trị Hồ (Phục Hồ)
Chương Quyển 2 - 34: Ba Vị Tiên (Tam Tiên)
Chương Quyển 2 - 35: Khúc Hát ếch (Oa Khúc)
Chương Quyển 2 - 36: Màn Kịch Chuột (Thử Hý)
Chương Quyển 2 - 37: Con Cọp ở Triệu Thành (Triệu Thành Hổ)
Chương Quyển 2 - 38: Người Lùn (Tiểu Nhân)
Chương Quyển 2 - 39: Lương Ngạn (Lương Ngạn)
Chương Quyển 3 - 40: Hồng Ngọc
Chương Quyển 3 - 41: Lâm Tứ Nương
Chương Quyển 3 - 42: Con Gái Ông Lỗ (Lỗ Công Nữ)
Chương Quyển 3 - 43: Đạo Sĩ
Chương Quyển 3 - 44: Họ Hồ (Hồ Thị)
Chương Quyển 3 - 45: Bậc Vương Công (Vương Giả)
Chương Quyển 3 - 46: Trần Vân Thê
Chương Quyển 3 - 47: Chúc Thành
Chương Quyển 3 - 48: Trúc Thanh
Chương Quyển 3 - 49: Nhạc Trọng
Chương Quyển 3 - 50: Hương Ngọc
Chương Quyển 3 - 51: Đại Nam
Chương Quyển 3 - 52: Thạch Thanh Hư
Chương Quyển 3 - 53: Tăng Hữu Vu
Chương Quyển 3 - 54: Công Tử ở Gia Bình (Gia Bình Công Tử)
Chương Quyển 3 - 55: Miêu Sinh
Chương Quyển 3 - 56: Em Lấy Chồng Thay Chị (Tỷ Muội Dịch Giá)
Chương Quyển 3 - 57: Sư Tây Vực (Phiên Tăng)
Chương Quyển 3 - 58: Tư Giám Họ Lý (Lý Tư Giám)
Chương Quyển 3 - 59: Bảo Trú
Chương Quyển 3 - 60: Nạn Lụt (Thủy Tai)
Chương Quyển 3 - 61: Mỗ Giáp ở Chư Thành (Chư Thành Mỗ Giáp)
Chương Quyển 3 - 62: Đùa Giỡn Thắt Cổ (Hý ải)
Chương Quyển 4 - 63: A Tiêm
Chương Quyển 4 - 64: Thụy Vân
Chương Quyển 4 - 65: Tướng Công Long Phi (Long Phi Tướng Công)
Chương Quyển 4 - 66: San Hô
Chương Quyển 4 - 67: Dâm Thần Ngũ Thông (Ngũ Thông)
Chương Quyển 4 - 68: Họ Thân (Thân Thị)
Chương Quyển 4 - 69: Hằng Nương
Chương Quyển 4 - 70: Cát Cân
Chương Quyển 4 - 71: Hoàng Anh
Chương Quyển 4 - 72: Mê Sách (Thư Si)
Chương Quyển 4 - 73: Tề Thiên Đại Thánh
Chương Quyển 4 - 74: Thần ếch (Thanh Oa Thần)
Chương Quyển 4 - 75: Vãn Hà
Chương Quyển 4 - 76: Bạch Thu Luyện
Chương Quyển 4 - 77: Hòa Thượng Họ Kim (Kim Hòa Thượng)
Chương Quyển 4 - 78: Nhà Sư Ăn Xin (Cái Tăng)
Chương Quyển 4 - 79: Rồng Dời (Chí Long)
Chương Quyển 4 - 80: Cái Búi Tóc Nhỏ (Tiểu Kết)
Chương Quyển 4 - 81: Hoắc Sinh
Chương Quyển 5 - 82: Hồ Đùa Giỡn (Hồ Hài)
Chương Quyển 5 - 83: Nối Giấc Kê Vàng (Tục Hoàng Lương)
Chương Quyển 5 - 84: Chó Săn Nhỏ (Tiểu Lạp Khuyển)
Chương Quyển 5 - 85: Cô Tân Mười Bốn (Tân Thập Tứ Nương)
Chương Quyển 5 - 86: Bạch Liên Giáo
Chương Quyển 5 - 87: Tướng Công Hồ Tứ (Hồ Tứ Tướng Công)
Chương Quyển 5 - 88: Cừu Đại Nương
Chương Quyển 5 - 89: Lý Bá Ngôn
Chương Quyển 5 - 90: Hoàng Cửu Lang
Chương Quyển 5 - 91: Cô Gái Ở Kim Lăng (Kim Lăng Nữ Tử)
Chương Quyển 5 - 92: Liên Tỏa
Chương Quyển 5 - 93: Bạch Vu Ngọc
Chương Quyển 5 - 94: Nước Dạ Xoa (Dạ Xoa Quốc)
Chương Quyển 5 - 95: Cướp Già (Lão Hào)
Chương Quyển 5 - 96: Cơ Sinh
Chương Quyển 5 - 97: Tướng Quân Khỏe Mạnh (Đại Lực Tướng Quân)
Chương Quyển 6 - 98: Lưu Hải Thạch
Chương Quyển 6 - 99: Ngọn Đèn Chó (Khuyển Đăng)
Chương Quyển 6 - 100: Liên Thành
Chương Quyển 6 - 101: Uông Sĩ Tú
Chương Quyển 6 - 102: Tiểu Nhị
Chương Quyển 6 - 103: Canh Nương
Chương Quyển 6 - 104: Cung Mộng Bật
Chương Quyển 6 - 105: Người Thiếp Hồ (Hồ Thiếp)
Chương Quyển 6 - 106: Thần Sấm Sét (Lôi Tào)
Chương Quyển 6 - 107: Bùa Đánh Bạc (Đổ Phù)
Chương Quyển 6 - 108: A Hà
Chương Quyển 6 - 109: Con Hồ Lông Lá (Mao Hồ)
Chương Quyển 6 - 110: Thanh Mai
Chương Quyển 6 - 111: Điền Thất Lang
Chương Quyển 6 - 112: Chợ Biển La Sát (La Sát Hải Thị)
Chương Quyển 6 - 113: Công Tôn Cửu Nương
Chương Quyển 6 - 114: Câu Đối Của Hồ (Hồ Liên)
Chương Quyển 7 - 115: Phiên Phiên
Chương Quyển 7 - 116: Dế Chọi (Xúc Chức)
Chương Quyển 7 - 117: Hướng Cảo
Chương Quyển 7 - 118: Chuyện Lạ Chim Câu (Cáp Dị)
Chương Quyển 7 - 119: Giang Thành
Chương Quyển 7 - 120: Bát Đại Vương
Chương Quyển 7 - 121: Cô Gái Họ Thiệu (Thiệu Nữ)
Chương Quyển 7 - 122: Vị Tiên Họ Củng (Củng Tiên)
Chương Quyển 7 - 123: Cô Gái Họ Mai (Mai Nữ)
Chương Quyển 7 - 124: Tú Tài Họ Quách (Quách Tú Tài)
Chương Quyển 7 - 125: A Anh
Chương Quyển 7 - 126: Ngưu Thành
Chương Quyển 7 - 127: Thanh Nga
Chương Quyển 7 - 128: Nha Đầu
Chương Quyển 7 - 129: Dư Đức
Chương Quyển 8 - 130: Phong Tam Nương
Chương Quyển 8 - 131: Giấc Mộng Hồ (Hồ Mộng)
Chương Quyển 8 - 132: A Đoan
Chương Quyển 8 - 133: Nàng Hoa Cô (Hoa Cô Tử)
Chương Quyển 8 - 134: Công Chúa Tây Hồ (Tây Hồ Chủ)
Chương Quyển 8 - 135: Ngũ Thu Nguyệt
Chương Quyển 8 - 136: Công Chúa Liên Hoa (Liên Hoa Công Chúa)
Chương Quyển 8 - 137: Cô Gái Áo Xanh (Lục Y Nữ)
Chương Quyển 8 - 138: Nàng Ba Hoa Sen (Hà Hoa Tam Nương Tử)
Chương Quyển 8 - 139: Kim Sinh Sắc
Chương Quyển 8 - 140: Bành Hải Thu
Chương Quyển 8 - 141: Chàng Rể Mới (Tân Lang)
Chương Quyển 8 - 142: Đảo Tiên (Tiên Nhân Đảo)
Chương Quyển 8 - 143: Hồ Tứ Nương
Chương Quyển 8 - 144: Phép Thuật Nhà Sư (Tăng Thuật)
Chương Quyển 8 - 145: Liễu Sinh
Chương Quyển 8 - 146: Nhiếp Chính
Chương Quyển 8 - 147: Anh Em Họ Thương (Nhị Thương)
Chương Quyển 8 - 148: Số Hưởng Lộc (Lộc Số)
Chương Quyển 9 - 149: Anh Em Họ Thương (Nhị Thương)
Chương Quyển 9 - 150: Chân Hậu
Chương Quyển 9 - 151: Hoạn Nương
Chương Quyển 9 - 152: A Tú
Chương Quyển 9 - 153: Tiểu Thúy
Chương Quyển 9 - 154: Tế Liễu
Chương Quyển 9 - 155: Chung Sinh
Chương Quyển 9 - 156: Mơ Thấy Chó Sói (Mộng Lang)
Chương Quyển 9 - 157: Cung Trời (Thiên Cung)
Chương Quyển 9 - 158: Bản Án Oan Khuất (Oan Ngục)
Chương Quyển 9 - 159: Phu Nhân Nhà Họ Lưu (Lưu Phu Nhân)
Chương Quyển 9 - 160: Gái Thần (Thần Nữ)
Chương Quyển 9 - 161: Tương Quần
Chương Quyển 9 - 162: La Tổ
Chương Quyển 9 - 163: Cây Quýt (Quất Thụ)
Chương Quyển 9 - 164: Người Đẹp Bằng Gỗ (Mộc Điêu Mỹ Nhân)
Chương Quyển 9 - 165: Kim Vĩnh Niên
Chương Quyển 9 - 166: Hiếu Tử (Con Hiếu)
Chương Quyển 9 - 167: Sư Tử
Chương Quyển 9 - 168: Cái Thẻ Tử Chàng (Tử Chàng Lệnh)
Chương Quyển 10 - 169: Giả Phụng Trĩ
Chương Quyển 10 - 170: Ba Kiếp (Tam Sinh)
Chương Quyển 10 - 171: Trường Đình
Chương Quyển 10 - 172: Tịch Phương Bình
Chương Quyển 10 - 173: Tố Thu
Chương Quyển 10 - 174: Kiều Nữ
Chương Quyển 10 - 175: Mã Giới Phủ
Chương Quyển 10 - 176: Vân Thúy Tiên
Chương Quyển 10 - 177: Nhan Thị
Chương Quyển 10 - 178: Tiểu Tạ
Chương Quyển 10 - 179: Huệ Phương
Chương Quyển 10 - 180: Cô Tiêu Thứ Bảy (Tiêu Thất)
Chương Quyển 10 - 181: Cố Sinh
Chương Quyển 10 - 182: Chu Khắc Xương
Chương Quyển 10 - 183: Thần ở Hồ Phiên Dương (Phiên Dương Thần)
Chương Quyển 10 - 184: Tiền Chảy (Tiền Lưu)
Chương Quyển 10 - 185: Mắt Dương Sẹo (Dương Ba Nhãn)
Chương Quyển 10 - 186: Rồng Giả Nhện (Long Hý Thù)
Chương Quyển 10 - 187: Sai Khiến Ma Quỷ (Dịch Quỷ)
Chương Quyển 10 - 188: Nguyên Lão Ba Triều (Tam Triều Nguyên Lão)
Chương Quyển 10 - 189: Ánh Sáng Nửa Khuya (Dạ Minh)
Chương Quyển 10 - 190: Tiếng Chim (Điểu Ngữ)
Chương Quyển 11 - 191: Lăng Giác
Chương Quyển 11 - 192: Hình Tử Nghi
Chương Quyển 11 - 193: Lục Áp Quan
Chương Quyển 11 - 194: Trần Tích Cửu
Chương Quyển 11 - 195: Vu Khử Ác
Chương Quyển 11 - 196: Phượng Tiên
Chương Quyển 11 - 197: Người Khách Họ Đồng
Chương Quyển 11 - 198: Ái Nô
Chương Quyển 11 - 199: Tiểu Mai
Chương Quyển 11 - 200: Cô Gái Đánh Sợi (Tích Nữ)
Chương Quyển 11 - 201: Trương Hồng Tiệm
Chương Quyển 11 - 202: Thường Nga
Chương Quyển 11 - 203: Chử Sinh
Chương Quyển 11 - 204: Cô Gái Họ Hoắc (Hoắc Nữ)
Chương Quyển 11 - 205: Khách Buôn Vải (Bố Thương)
Chương Quyển 11 - 206: Bành Nhị Tranh
Chương Quyển 11 - 207: Thần Nhảy (Khiêu Thần)
Chương Quyển 11 - 208: Công Phu Thiết Bố Sam (Thiết Bố Sam Pháp)
Chương Quyển 11 - 209: Đầu Mỹ Nhân (Mỹ Nhân Thủ)
Chương Quyển 11 - 210: Thần Núi (Sơn Thần)
Chương Quyển 11 - 211: Tướng Quân Họ Khố (Khố Tướng Quân)
Chương Quyển 12 - 212: Tư Văn Lang
Chương Quyển 12 - 213: Lữ Vô Bệnh
Chương Quyển 12 - 214: Thôi Mãnh (Thôi Mãnh)
Chương Quyển 12 - 215: Đảo An Kỳ (An Kỳ Đảo)
Chương Quyển 12 - 216: Tiết Ủy Nương
Chương Quyển 12 - 217: Điền Tử Thành
Chương Quyển 12 - 218: Vương Quế Am
Chương Quyển 12 - 219: Chử Toại Lương
Chương Quyển 12 - 220: Công Tôn Hạ
Chương Quyển 12 - 221: Nân Châm
Chương Quyển 12 - 222: Hoàn Hầu
Chương Quyển 12 - 223: Phấn Điệp
Chương Quyển 12 - 224: Cẩm Sắt
Chương Quyển 12 - 225: Phòng Văn Thục
Chương Quyển 12 - 226: Nhốt Rắn (Khoán Xà)
Chương Quyển 12 - 227: Thư Sinh Ngông (Cuồng Sinh)
Chương Quyển 12 - 228: Tôn Tất Chấn
Chương Quyển 12 - 229: Trương Bất Lượng
Chương Quyển 12 - 230: Tấm Nệm Hồng Mao (Hồng Mao Chiên)
Chương Quyển 12 - 231: Quảy Xác Chết (Phụ Thi)
Chương Quyển 12 - 232: Cúc Dược Như
Chương Quyển 12 - 233: Hộ Ăn Cướp (Đạo Hộ)
Chương Quyển 13 - 234: Trộm Đào (Thâu Đào)
Chương Quyển 13 - 235: Thuật Mồm (Khẩu Kỹ)
Chương Quyển 13 - 236: Vương Lan
Chương Quyển 13 - 237: Hải Công Tử
Chương Quyển 13 - 238: Đinh Tiền Khê
Chương Quyển 13 - 239: Con Chuột Có Nghĩa (Nghĩa Thử)
Chương Quyển 13 - 240: Quỷ Nhập Tràng (Thi Biến)
Chương Quyển 13 - 241: Phun Nước
Chương Quyển 13 - 242: Con Quái Trong Núi (Sơn Tiêu)
Chương Quyển 13 - 243: Con Quái Trong Đống Lúa (Thu Trung Quái)
Chương Quyển 13 - 244: Chàng Sáu Vương (Vương Lục Lang)
Chương Quyển 13 - 245: Người Diễn Trò Rắn (Xà Nhân)
Chương Quyển 13 - 246: Thần Mưa Đá (Bộc Thần)
Chương Quyển 13 - 247: Tội Nghiệt Nhà Sư (Tăng Nghiệt)
Chương Quyển 13 - 248: Ba Kiếp (Tam Sinh)
Chương Quyển 13 - 249: Chàng Cảnh Thứ Mười Tám (Cảnh Thập Bát)
Chương Quyển 13 - 250: Yêu Quái Trong Nhà (Trạch Yêu)
Chương Quyển 13 - 251: Bốn Mươi Ngàn Đồng (Tứ Thập Thiên)
Chương Quyển 13 - 252: Cửu Sơn Vương
Chương Quyển 13 - 253: Con Hồ ��� Duy Thủy (Duy Thủy Hồ)
Chương Quyển 13 - 254: Ông Mỗ Ở Thiểm Hữu (Thiểm Hữu Mỗ Công)
Chương Quyển 13 - 255: Viên Lại Coi Văn Thư (Tư Trát Lại)
Chương Quyển 13 - 256: Học Quan (Tư Huấn)
Chương Quyển 13 - 257: Họ Đoàn (Đoàn Thị)
Chương Quyển 13 - 258: Cô Gái Hồ (Hồ Nữ)
Chương Quyển 13 - 259: Vương Đại
Chương Quyển 13 - 260: Người Thiếp Đàn Ông (Nam Thiếp)
Chương Quyển 13 - 261: Uông Khả Thụ
Chương Quyển 13 - 262: Vương Thập
Chương Quyển 13 - 263: Hai Người Họ Ban (Nhị Ban)
Chương Quyển 13 - 264: Quyên Góp (Mộ Duyên)
Chương Quyển 13 - 265: Người Thợ Mộc Họ Phùng (Phùng Mộc Tượng)
Chương Quyển 13 - 266: Cầu Tiên (Kê Tiên)
Chương Quyển 13 - 267: Thư Sinh Bùn
Chương Quyển 13 - 268: Què Trả Nợ (Kiển Thường Trái)
Chương Quyển 13 - 269: Đuổi Quái (Khu Quái)
Chương Quyển 13 - 270: Tần Sinh
Chương Quyển 13 - 271: Lường Gạt (Cục Trá)
Chương Quyển 13 - 272: Mộ Tào Tháo (Tào Thào Trủng)
Chương Quyển 13 - 273: Chửi Người Trộm Vịt (Mạ Áp)
Chương Quyển 13 - 274: Yêu Nhân Giả Gái (Nhân Yêu)
Chương Quyển 13 - 275: Công Tử Họ Vi (Vi Công Tử)
Chương Quyển 13 - 276: Đỗ Tiểu Lôi (Đỗ Tiểu Lôi)
Chương Quyển 13 - 277: Bình Cổ (Cổ Bình)
Chương Quyển 13 - 278: Tần Cối (Tần Cối)
Chương Quyển 14 - 279: Yên Chi
Chương Quyển 14 - 280: Tiền Mưa (Vũ Tiền)
Chương Quyển 14 - 281: Hai Ngọn Đèn Lồng (Song Đăng)
Chương Quyển 14 - 282: Vợ Lẽ Đánh Cướp (Thiếp Kích Tặc)
Chương Quyển 14 - 283: Bắt Hồ Bắn Quỷ (Tróc Hồ Xạ Quỷ)
Chương Quyển 14 - 284: Ma Mời Tiệc (Quỷ Tác Diên)
Chương Quyển 14 - 285: Diêm Vương (Diêm La)
Chương Quyển 14 - 286: Hoa Sen Mùa Lạnh (Hàn Nguyệt Phù Dung)
Chương Quyển 14 - 287: Dương Vũ Hầu
Chương Quyển 14 - 288: Nát Rượu (Tửu Cuồng)
Chương Quyển 14 - 289: Nghề Võ (Vũ Kỹ)
Chương Quyển 14 - 290: Chim Cưỡng (Cù Dục)
Chương Quyển 14 - 291: Thương Tam Quan
Chương Quyển 14 - 292: Sư Tây Vực (Tây Tăng)
Chương Quyển 14 - 293: Tượng Quỷ Bằng Đất (Nê Quỷ)
Chương Quyển 14 - 294: Biệt Ly Trong Mộng (Mộng Biệt)
Chương Quyển 14 - 295: Tiên Ông Họ Tô (Tô Tiên)
Chương Quyển 14 - 296: Đạo Sĩ Họ Đơn (Đơn Đạo Sĩ)
Chương Quyển 14 - 297: Đại Phu Năm Bộ Da Dê (Ngũ Cổ Đại Phu)
Chương Quyển 14 - 298: Con Thú Đen (Hắc Thú)
Chương Quyển 14 - 299: Ngự Sử Ở Phong Đô (Phong Đô Ngự Sử)
Chương Quyển 14 - 300: Người To Lớn (Đại Nhân)
Chương Quyển 14 - 301: Tú Tài Họ Liễu (Liễu Tú Tài)
Chương Quyển 14 - 302: Công Tử Họ Đổng (Đổng Công Tử)
Chương Quyển 14 - 303: Lãnh Sinh
Chương Quyển 14 - 304: Hồ Trị Tội Dâm Tà (Hồ Trừng Dâm)
Chương Quyển 14 - 305: Chợ Núi (Sơn Thị)
Chương Quyển 14 - 306: Tôn Sinh
Chương Quyển 14 - 307: Tú Tài Huyện Nghi Thủy (Nghi Thủy Tú Tài)
Chương Quyển 14 - 308: Nhà Sư Chết (Tử Tăng)
Chương Quyển 14 - 309: Trâu Bay (Ngưu Phi)
Chương Quyển 14 - 310: Bói Gương (Kính Thính)
Chương Quyển 14 - 311: Dịch Trâu (Ngưu Hoàng)
Chương Quyển 14 - 312: Chu Tam
Chương Quyển 14 - 313: Lưu Tính (Họ Lưu)
Chương Quyển 14 - 314: Quan Giữ Kho (Khố Quan)
Chương Quyển 14 - 315: Chàng Rể Họ Kim (Kim Cô Phu)
Chương Quyển 14 - 316: Sâu Rượu (Tửu Trùng)
Chương Quyển 14 - 317: Con Chó Có Nghĩa (Nghĩa Khuyển)
Chương Quyển 14 - 318: Thần Núi Thái Sơn (Nhạc Thần)
Chương Quyển 14 - 319: Thần Ưng Hổ (Ưng Hổ Thần)
Chương Quyển 14 - 320: Ăn Đá (Hột Thạch)
Chương Quyển 14 - 321: Quỷ Trong Miếu (Miếu Quỷ)
Chương Quyển 14 - 322: Động Đất (Địa Chấn)
Chương Quyển 14 - 323: Tướng Công Họ Trương (Trương Lão Tướng Công)
Chương Quyển 14 - 324: Biến Người Thành Súc Vật (Tạo Súc)
Chương Quyển 14 - 325: Tay Đao Mau Lẹ (Khoái Đao)
Chương Quyển 14 - 326: Con Hồ ��� Phần Châu (Phần Châu Hồ)
Chương Quyển 14 - 327: Ba Chuyện Về Rồng (Long Tam Tắc)
Chương Quyển 14 - 328: Trên Sông (Giang Trung)
Chương Quyển 14 - 329: Hai Chuyện Làm Trò (Hý Thuật Nhị Tắc)
Chương Quyển 14 - 330: Mỗ Giáp
Chương Quyển 14 - 331: Ba Con Quái Ở Cù Châu (Cù Châu Tam Quái)
Chương Quyển 14 - 332: Người Phá Lầu (Chiết Lâu Nhân)
Chương Quyển 14 - 333: Rết Lớn (Đại Yết)
Chương Quyển 14 - 334: Nô Lệ Da Đen (Hắc Quỷ)
Chương Quyển 14 - 335: Phu Xe (Xa Phu)
Chương Quyển 14 - 336: Con Ma Mê Cờ (Kỳ Quỷ)
Chương Quyển 14 - 337: Cái Đầu Lăn Lộn (Đầu Cổn)
Chương Quyển 14 - 338: Hai Chuyện Quả Báo (Quả Báo Nhị Tắc)
Chương Quyển 14 - 339: Thịt Rồng (Long Nhục)
Chương Quyển 15 - 340: Bịp Bợm (Niệm Ương)
Chương Quyển 15 - 341: Vũ Hiếu Liêm (Cử Nhân Võ)
Chương Quyển 15 - 342: Diêm Vương
Chương Quyển 15 - 343: Người Buôn Vải (Bố Khách)
Chương Quyển 15 - 344: Người Làm Ruộng (Nông Nhân)
Chương Quyển 15 - 345: Cô Gái Ở Trường Trị (Trường Trị Nữ Tử)
Chương Quyển 15 - 346: Tượng Đất (Thổ Ngẫu)
Chương Quyển 15 - 347: Họ Lê (Lê Thị)
Chương Quyển 15 - 348: Đứa Con Họ Liễu (Liễu Thị Tử)
Chương Quyển 15 - 349: Bậc Thượng Tiên (Thượng Tiên)
Chương Quyển 15 - 350: Hầu Tĩnh Sơn
Chương Quyển 15 - 351: Quách Sinh
Chương Quyển 15 - 352: Thiệu Sĩ Mai
Chương Quyển 15 - 353: Ông Thiệu ở Lâm Tri (Thiệu Lâm Tri)
Chương Quyển 15 - 354: Quan Huyện Không Con (Đơn Phụ Tễ)
Chương Quyển 15 - 355: Diêm Vương Chết (Diêm La Hoăng)
Chương Quyển 15 - 356: Đạo Sĩ Điên
Chương Quyển 15 - 357: Tửu Lệnh Của Ma (Quỷ Lệnh)
Chương Quyển 15 - 358: Diêm Vương Đãi Tiệc (Diêm La Yến)
Chương Quyển 15 - 359: Ngựa Trong Tranh (Họa Mã)
Chương Quyển 15 - 360: Thả Bướm (Phóng Điệp)
Chương Quyển 15 - 361: Người Vợ Ma (Quỷ Thê)
Chương Quyển 15 - 362: Nghề Y (Y Thuật)
Chương Quyển 15 - 363: Hai Chuyện Tuyết Mùa Hè (Hạ Tuyết Nhị Tắc)
Chương Quyển 15 - 364: Hà Tiên
Chương Quyển 15 - 365: Quan Huyện Lộ Thành (Lộ Lệnh)
Chương Quyển 15 - 366: Mỗ Sinh ở Hà Gian (Hà Gian Sinh)
Chương Quyển 15 - 367: Ông Họ Đỗ (Đỗ Ông)
Chương Quyển 15 - 368: Lâm Thị
Chương Quyển 15 - 369: Chuột Lớn (Đại Thử)
Chương Quyển 15 - 370: Cô Hai Hồ (Hồ Đại Cô)
Chương Quyển 15 - 371: Ba Chuyện Sói (Lang Tam Tắc)
Chương Quyển 15 - 372: Nhà Sư Bán Thuốc (Dược Tăng)
Chương Quyển 15 - 373: Quan Ngự Y (Thái Y)
Chương Quyển 15 - 374: Người Đàn Bà Nhà Quê (Nông Phụ)
Chương Quyển 15 - 375: Quách An
Chương Quyển 15 - 376: Hang Núi Tra Nha (Tra Nha Sơn Động)
Chương Quyển 15 - 377: Con Chó Có Nghĩa (Nghĩa Khuyển)
Chương Quyển 15 - 378: Dương Đại Hồng
Chương Quyển 15 - 379: Trương Cống Sĩ (Cống Sĩ Họ Trương)
Chương Quyển 15 - 380: Tiên Ăn Mày (Cái Tiên)
Chương Quyển 15 - 381: Người Trong Lỗ Tai (Nhĩ Trung Nhân)
Chương Quyển 15 - 382: Cắn Quỷ (Giảo Quỷ)
Chương Quyển 15 - 383: Bắt Hồ (Tróc Hồ)
Chương Quyển 15 - 384: Chém Trăn (Trảm Mãng)
Chương Quyển 15 - 385: Chó Ma (Dã Cẩu)
Chương Quyển 15 - 386: Hồ Vào Vò (Hồ Nhập Bình)
Chương Quyển 15 - 387: Vu Giang
Chương Quyển 15 - 388: Đứa Con Gái ở Chân Định (Chân Định Nữ)
Chương Quyển 15 - 389: Tiêu Minh
Chương Quyển 15 - 390: Yêu Quái Trong Nhà (Trạch Yêu)
Chương Quyển 15 - 391: Thần Tướng (Linh Quan)
Chương Quyển 16 - 392: Tế Hầu
Chương Quyển 16 - 393: Chân Sinh
Chương Quyển 16 - 394: Ông Thang (Thang Công)
Chương Quyển 16 - 395: Nhà Buôn Họ Vương (Vương Hóa Lang)
Chương Quyển 16 - 396: Địa Lý (Kham Dư)
Chương Quyển 16 - 397: Đậu Thị
Chương Quyển 16 - 398: Lưu Lượng Thái
Chương Quyển 16 - 399: Ma Đói (Ngã Quỷ)
Chương Quyển 16 - 400: Khảo Tệ Ty (Ty Khảo Tệ)
Chương Quyển 16 - 401: Lý Sinh
Chương Quyển 16 - 402: Thái Sử Họ Tưởng (Tưởng Thái Sử)
Chương Quyển 16 - 403: Người Trong Huyện (Ấp Nhân)
Chương Quyển 16 - 404: Trung Thừa Họ Vu (Vu Trung Thừa)
Chương Quyển 16 - 405: Vương Tử An
Chương Quyển 16 - 406: Trẻ Chăn Trâu (Mục Nhụ)
Chương Quyển 16 - 407: Anh Ất Ở Kim Lăng (Kim Lăng Ất)
Chương Quyển 16 - 408: Hai Truyện Xử Án (Chiết Ngục Nhị Tắc)
Chương Quyển 16 - 409: Hiệp Khách Chim (Cầm Hiệp)
Chương Quyển 16 - 410: Chim Hồng (Hồng)
Chương Quyển 16 - 411: Voi (Tượng)
Chương Quyển 16 - 412: Hòa Thượng Tử Hoa (Tử Hoa Hòa Thượng)
Chương Quyển 16 - 413: Mỗ Ất
Chương Quyển 16 - 414: Con Hồ Xấu Xí (Xú Hồ)
Chương Quyển 16 - 415: Bói Tiền (Tiền Bốc Vu)
Chương Quyển 16 - 416: Diêu An
Chương Quyển 16 - 417: Ông Hái Rau (Thái Vi Ông)
Chương Quyển 16 - 418: Oan Nghiệt Bài Thơ (Thi Nghiệt)
Chương Quyển 16 - 419: Mao Đại Phúc (Mao Đại Phúc)
Chương Quyển 16 - 420: Thần Làm Mưa Đá (Bốc Thần)
Chương Quyển 16 - 421: Ông Lý Tám Vò (Lý Bát Hàng)
Chương Quyển 16 - 422: Nhà Đò Bến Lão Long (Lão Long Thuyền Hộ)
Chương Quyển 16 - 423: Tiên Sinh Nguyên Thiếu (Nguyên Thiếu Tiên Sinh)
Chương Quyển 16 - 424: Chu Sinh
Chương Quyển 16 - 425: Lưu Toàn
Chương Quyển 16 - 426: Hàn Phương
Chương Quyển 16 - 427: Vụ Án Ở Thái Nguyên (Thái Nguyên Ngục)
Chương Quyển 16 - 428: Vụ Án Ở Tân Trịnh (Tân Trịnh Ngục)
Chương Quyển 16 - 429: Thư Sinh Ở Chiết Đông (Chiết Đông Sinh)
Chương Quyển 16 - 430: Cô Gái Ở Bát Hưng (Bát Hưng Nữ)
Chương Quyển 16 - 431: Một Viên Quan (Nhất Viên Quan)
Chương Quyển 16 - 432: Thần Hoa (Hoa Thần)
Không tìm thấy chương nào phù hợp