Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 13: Thanh Phượng
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~17 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Họ Cảnh ở Thái Nguyên (tỉnh thành Sơn Tây) là nhà đại gia cũ, nhà cửa rộng rãi. Về sau sa sút, lầu viện san sát bỏ hoang đến quá nửa, vì vậy sinh ra nhiều điều quái dị. Cửa vào sảnh đường cứ tự mở tự đóng, người nhà lắm khi nửa đêm lại hoảng sợ kêu la. Cảnh lo lắng dời qua ở nơi khác, chỉ để lại một người đầy tớ già coi giữ, vì thế nhà cửa càng thêm hoang tàn, có người còn nghe thấy cả tiếng nói cười đàn hát ở trong.
Cảnh có người cháu ruột tên Khứ Bệnh, tính ngông nghênh không chịu bị câu thúc, dặn người đầy tớ già hễ nghe thấy chuyện gì thì báo cho mình biết ngay. Một đêm ông ta thấy trên lầu có ánh đèn lúc sáng lúc tắt vội tới báo, sinh nghe thế muốn vào xem chuyện lạ, ai cản cũng không được.
Sinh vốn biết rõ cửa ngõ trong nhà bèn rẽ cỏ lần đường, vòng vèo đi vào. Lên tới trên lầu vẫn chẳng thấy gì lạ, băng qua lầu đi vào tiếp thì nghe có tiếng nói xì xào nói chuyện. Lén nhìn vào thấy hai ngọn đuốc lớn thắp song song sáng trưng như ban ngày, có một ông già mặc áo nhà nho ngồi trên ghế chủ nhân, một bà già ngồi đối diện, đều khoảng hơn bốn mươi tuổi. Ghế dưới là một thiếu niên khoảng hai mươi tuổi, bên phải là một cô gái tuổi mới cập kê, trên bàn đầy rượu thịt, đang vui vẻ chuyện trò.
Sinh đột ngột bước vào, cười kêu lên rằng “Có một người khách không mời mà tới này!". Cả bọn hoảng hốt chạy trốn, riêng ông già bước ra quát hỏi là ai mà dám xông vào khuê phòng nhà người ta?. Sinh đáp "Đây là khuê phòng nhà ta, ông đã chiếm cứ còn đem rượu ngon uống riêng với nhau, không mời qua chủ nhà một câu thì cũng quá keo kiệt đấy”.
Ông già ngắm kỹ sinh một lượt rồi nói “Không phải chủ nhân mà”. Sinh nói "Ta là học trò ngông tên Cảnh Khứ Bệnh, cháu ruột chủ nhân đây”. Ông già vội kính cẩn đáp “Lâu nay vẫn nguỡng mộ danh tiếng Thái Sơn Bắc đẩu!”. Bèn chắp tay mời sinh vào, gọi người nhà bày mâm mới, sinh ngản lại, ông già bèn rót rưựu mời khách. Sinh nói “Chúng ta là người quen, đâu cần tránh mặt khách, xin mời cả nhà ra cùng uống với nhau”.
Ông già gọi "Hiếu Nhi", giây lát thiếu niên bước vào, ông già nói “Đây là thằng con ta", thiếu niên vái chào rồi ngồi xuống. Hỏi thăm về gia thế, ông già tự xưng họ Hồ tên Nghĩa Quân. Sinh vốn tính hào phóng, chuyện trò rất say sưa, Hiếu Nhi cũng là người không câu nệ, nói chuyện một hồi đã thấy ưa thích nhau. Sinh hai mươi mốt tuổi, hơn Hiếu Nhi hai tuổi, nên gọi y là em.
Ông già nói "Nghe nói ông tổ ông ngày xưa có soạn Ngoại truyện về họ Đồ Sơn, ông có biết không?”. Đáp “Có biết". Ông già nói “Bọn ta là dòng dõi họ Đồ Sơn đây. Từ đời Đường trở về sau, gia phả còn nhớ được, nhưng từ đời Ngũ đại về trước thì không được truyền lại. Xin Công tử chỉ giáo cho”. Sinh kể qua công trạng của cô gái họ Đồ Sơn giúp vua Vũ thuở xưa, thêm thắt nhiều lời, tường thuật trôi chảy.
Ông già cả mừng nói với con trai "Hôm nay may mắn được nghe nhũng điều chưa từng nghe bao giờ. Công tử đây cũng chẳng phải người lạ, con vào mời mẹ và Thanh Phượng ra cùng nghe, cũng là để biết công đức tổ tiên". Hiếu Nhi vào trong một lúc thì bà già và cô gái bước ra. Sinh nhìn kỹ thấy cô gái vóc dáng mảnh mai yêu kiều, đôi mắt sóng thu lóng lánh, trên đời không ai đẹp bằng. Ông già chỉ bà già nói "Đây là vợ ta”, lại chỉ cô gái nói “Đây là Thanh Phượng, cháu gọi ta bằng chú, cũng hơi sáng dạ, nghe qua chuyện gì đều nhớ không quên, nên gọi ra cho nghe cùng".
Sinh nói chuyện xong bèn uống ruợu, nhìn cô gái đăm đăm không rời mắt. Cô gái biết ý cúi đầu, Sinh ngầm đạp lên giày nàng, nàng vội rút chân về nhưng không hề có nét giận dữ. Bấy giờ sinh thần hồn bay bổng, không tự chủ được nữa, vỗ bàn nói “Được người vợ thế này, có đổi cho làm vua cũng không thèm!”. Bà già thấy sinh đã hơi say lại thêm ngông, bèn cùng cô gái đứng dậy bước vào trong. Sinh mất hứng bèn chào ông già ra về, nhung vẫn vấn vương không sao quên được Thanh Phượng, đến đêm lại tới thì còn ngửi thấy mùi hương thơm phức mà đợi suốt đêm vẫn yên ắng.
Về bàn với vợ dời nhà qua ở đó, mong có ngày gặp lại nhưng vợ không nghe. Sinh bèn dọn qua một mình, ở dưới lầu đọc sách. Đêm đang ngồi ở bàn thì một con ma xỏa tóc bước vào, mặt đen như sơn trợn mắt nhìn, sinh cười nhúng ngón tay vào nghiên mực tự bôi lên mặt trố mắt nhìn lại, con ma xấu hổ bỏ đi.
Đêm hôm sau, lúc khuya vừa tắt đèn định đi nằm thì nghe sau lầu có tiếng mở then rồi có tiếng kẹt cửa, sinh vội trở dậy xem thì thấy cánh cửa hé mở. Lát sau nghe có tiếng giày bước khe khẽ, có ánh đèn trong phòng chiếu ra, nhìn qua thì là Thanh Phượng. Bất chợt thấy sinh, nàng hoảng hốt quay vào đóng ngay cửa sổ lại. Sinh quỳ mọp xuống năn nỉ “Tiểu sinh không nề nguy hiểm thật chỉ vì nàng. May gặp lúc không có ai, xin được cầm tay cười một tiếng thì có chết cũng không hối hận”. Cô gái từ trong nói ra "Thâm tình khăng khít sao thiếp không biết, nhung chú giáo huấn rất nghiêm nên không dám vâng mệnh". Sinh cố van nài, nói "Cũng chẳng dám mong được thân cận, chỉ xin cho thấy nhan sắc một lần cũng đủ”. Cô gái như xiêu lòng bèn mở cửa bước ra nắm cánh tay sinh kéo dậy. Sinh mừng quýnh, đưa nhau xuống dưới lầu, ôm ghì lấy đỡ ngồi lên gối. Nàng nói “Cũng may có chút túc duyên nhưng qua đêm nay thì dù có nhớ nhau cũng vô ích".
Sinh hỏi vì sao, nàng đáp “Chú thiếp sợ chàng ngông nên giả làm quỷ dữ để dọa mà chàng không sợ, hôm nay tính dọn đi nơi khác. Cả nhà đã mang đồ dùng tới nơi ở mới, chỉ còn thiếp ở lại coi giữ, sáng mai sẽ đi", dứt lời muốn đi, nói sợ chú về. Sinh cố giữ lại, muốn cùng g*** h**n. Đang níu kéo nài nỉ thì ông già sấn vào, Cô gái vừa thẹn vừa sợ không biết làm sao, chỉ cúi đầu đứng tựa thành giường mân mê dải áo không nói gì.
Ông già giận dữ nói "Con tiện tỳ làm nhơ nhuốc danh giá nhà ta! Không đi ngay thì roi quất vào lưng bây giờ!". Cô gái cúi đầu bước mau đi, ông già cũng bỏ ra. Sinh theo sau nghe tiếng chửi mắng không ngớt rồi có tiếng Thanh Phượng khóc rưng rức, lòng đau như cắt liền nói lớn “Tội lỗi là do tiểu sinh, chứ Thanh Phượng dính líu gì vào đó? Cứ tha cho Phượng, bao nhiêu gươm đao rìu búa tiểu sinh xin chịu cả”. Một lúc lâu thấy yên ắng, sinh bèn đi ngủ.
Từ đó trong nhà không còn nghe thấy tăm hơi gì nữa. Chú sinh được tin lấy làm lạ, vui lòng bán rẻ khu nhà cho, sinh mừng rỡ đem cả gia quyến dọn sang, rất vừa ý nhà mới nhưng vẫn chưa lúc nào quên được Thanh Phuợng. Gặp tiết Thanh minh sinh đi tảo mộ trở về, thấy hai con chồn con bị chó đuổi riết, một con nhảy vào bụi rậm trốn mất còn một con thì cuống quýt trên đường, nhìn thấy sinh thì sán lại kêu thương, cụp tai cúi đầu như cầu cứu. Sinh thương xót mở vạt áo ra bọc vào đem về, tới nhà đóng cửa đặt lên giường thì ra là Thanh Phượng.
Sinh mừng rỡ thăm hỏi, nàng đáp "Vừa rồi đang cùng đứa tỳ nữ đùa giỡn thì gặp phải nạn lớn, nếu không có chàng chắc đã chôn thây trong bụng chó rồi. Mong chàng không vì khác loài mà ghét bỏ". Sinh nói "Ngày đêm tưởng nhớ canh cánh bên lòng, gặp được nàng như được của báu, sao lại nói là ghét bỏ". Cô gái nói "Đây cũng là số trời. Nếu không gặp chuyện nguy nan thì làm sao được theo nhau? Nhưng cũng may là đứa tỳ nữ ắt cho là thiếp đã chết, có thể cùng kết nghĩa lâu dài được".
Sinh mừng, dọn một phòng riêng cho nàng ở. Được hơn hai năm, một đêm sinh đang đọc sách chợt Hiếu Nhi bước vào Sinh ngừng đọc ngạc nhiên hỏi từ đâu tới. Hiếu Nhi quỳ rạp xuống đất buồn thảm nói "Cha ta gặp nạn bất ngờ, ngoài ông không ai cứu nổi, định tự tới cầu khẩn nhưng sợ ông không chịu nên cho ta đi thay". Sinh hỏi là việc gì, Hiếu Nhi đáp "Công tử có quen Tam lang họ Mạc không?”. Sinh nói "Đó là bạn đồng niên với ta”. Hiếu Nhi nói “Ngày mai y sẽ đi qua đây, nếu có mang một con chồn săn được thì mong ông giữ lại cho". Sinh đáp "Chuyện nhục nhã dưới lầu trước đây vẫn canh cánh không quên, việc khác thật không dám nghe tới. Nếu muốn ta đem sức hèn ra giúp thì phi Thanh Phượng tới không xong". Hiếu Nhi rơi lệ nói “Em Phượng* chết ngoài đồng ba năm nay rồi”. Sinh rũ áo nói “Nếu thế càng hận sâu hơn thôi”, rồi cầm sách cao giọng ngâm nga, không nhìn tới nữa.
* Em Phượng: cả hai bản Hương Cảng và Đài Bắc đều khàc là "Phượng muội”, tục lệ Trung Hoa, anh em cô cậu, chú bác ai sanh trước làm anh chị.
Hiếu Nhi đứng dậy khóc lạc cả giọng, ôm mặt đi mất. Sinh tới chỗ Thanh Phượng ở kể cho nàng nghe, nàng thất sắc hỏi "Thế có cứu không?", sinh đáp “Cứu thì cứu rồi, nhưng vừa rồi không nhận lời là để trả đũa chuyện ngang nguợc ngày trước đã”. Cô gái mới mừng nói "Thiếp mồ côi từ nhỏ, nhờ chú nuôi nấng mới trưởng thành. Ngày ấy tuy ông đắc tội với chàng nhưng cũng là phép nhà phải thế”. Sinh nói "Phải rồi, nhưng cũng làm người ta không khỏi ấm úc, nếu nàng chết thật thì nhất định không cứu đâu”. Nàng cười nói đáp "Nhẫn tâm thật”.
Hôm sau quả nhiên Tam lang họ Mạc tới, yên ngựa khảm vàng, túi cung da cọp, tôi tớ theo hầu rất oai vệ. Sinh ra cửa đón thấy săn được rất nhiều cầm thú, trong có một con chồn đen, máu ướt đẫm cả lông. Sờ xem thấy da thịt còn ấm bèn nói thác là áo cừu bị rách, hỏi xin để vá. Mạc khẳng khái cởi dây tặng cho, sinh lập tức trao cho Thanh Phượng rồi ra uống rượu với khách.
Khách về rồi cô gái ôm con chồn vào lòng, ba ngày thì sống lại, xoay trở rồi biến thành ông già. Ngước mắt nhìn thấy Phượng, ngỡ không còn ở giữa cõi trần, Cô gái kể lại mọi chuyện, ông bèn sụp lạy sinh, thẹn thùng tạ lỗi trước rồi vui vẻ nhìn cô gái nói "Ta vẫn nói là ngươi không chết, nay quả thế thật". Cô gái nói với sinh "Chàng như có lòng nghĩ tới thiếp, thì xinh cho mượn chỗ ngôi lầu để thiếp được báo đáp chút riêng về ơn nuôi nấng". Sinh ưng thuận, ông già bẽn lẽn từ biệt ra đi, đến tối quả đưa cả nhà lại.
Từ đó như cha con một nhà, không còn nghi ngờ oán ghét nhau nữa. Sinh ở chỗ phòng sách, Hiếu Nhi thỉnh thoảng tới chuyện trò. Con trai mà vợ lớn của sinh sinh ra dần lớn lên bèn nhờ Hiếu Nhi dạy dỗ, vì ôn tồn khéo dạy học, có phong độ người thầy.
Cảnh có người cháu ruột tên Khứ Bệnh, tính ngông nghênh không chịu bị câu thúc, dặn người đầy tớ già hễ nghe thấy chuyện gì thì báo cho mình biết ngay. Một đêm ông ta thấy trên lầu có ánh đèn lúc sáng lúc tắt vội tới báo, sinh nghe thế muốn vào xem chuyện lạ, ai cản cũng không được.
Sinh vốn biết rõ cửa ngõ trong nhà bèn rẽ cỏ lần đường, vòng vèo đi vào. Lên tới trên lầu vẫn chẳng thấy gì lạ, băng qua lầu đi vào tiếp thì nghe có tiếng nói xì xào nói chuyện. Lén nhìn vào thấy hai ngọn đuốc lớn thắp song song sáng trưng như ban ngày, có một ông già mặc áo nhà nho ngồi trên ghế chủ nhân, một bà già ngồi đối diện, đều khoảng hơn bốn mươi tuổi. Ghế dưới là một thiếu niên khoảng hai mươi tuổi, bên phải là một cô gái tuổi mới cập kê, trên bàn đầy rượu thịt, đang vui vẻ chuyện trò.
Sinh đột ngột bước vào, cười kêu lên rằng “Có một người khách không mời mà tới này!". Cả bọn hoảng hốt chạy trốn, riêng ông già bước ra quát hỏi là ai mà dám xông vào khuê phòng nhà người ta?. Sinh đáp "Đây là khuê phòng nhà ta, ông đã chiếm cứ còn đem rượu ngon uống riêng với nhau, không mời qua chủ nhà một câu thì cũng quá keo kiệt đấy”.
Ông già ngắm kỹ sinh một lượt rồi nói “Không phải chủ nhân mà”. Sinh nói "Ta là học trò ngông tên Cảnh Khứ Bệnh, cháu ruột chủ nhân đây”. Ông già vội kính cẩn đáp “Lâu nay vẫn nguỡng mộ danh tiếng Thái Sơn Bắc đẩu!”. Bèn chắp tay mời sinh vào, gọi người nhà bày mâm mới, sinh ngản lại, ông già bèn rót rưựu mời khách. Sinh nói “Chúng ta là người quen, đâu cần tránh mặt khách, xin mời cả nhà ra cùng uống với nhau”.
Ông già gọi "Hiếu Nhi", giây lát thiếu niên bước vào, ông già nói “Đây là thằng con ta", thiếu niên vái chào rồi ngồi xuống. Hỏi thăm về gia thế, ông già tự xưng họ Hồ tên Nghĩa Quân. Sinh vốn tính hào phóng, chuyện trò rất say sưa, Hiếu Nhi cũng là người không câu nệ, nói chuyện một hồi đã thấy ưa thích nhau. Sinh hai mươi mốt tuổi, hơn Hiếu Nhi hai tuổi, nên gọi y là em.
Ông già nói "Nghe nói ông tổ ông ngày xưa có soạn Ngoại truyện về họ Đồ Sơn, ông có biết không?”. Đáp “Có biết". Ông già nói “Bọn ta là dòng dõi họ Đồ Sơn đây. Từ đời Đường trở về sau, gia phả còn nhớ được, nhưng từ đời Ngũ đại về trước thì không được truyền lại. Xin Công tử chỉ giáo cho”. Sinh kể qua công trạng của cô gái họ Đồ Sơn giúp vua Vũ thuở xưa, thêm thắt nhiều lời, tường thuật trôi chảy.
Ông già cả mừng nói với con trai "Hôm nay may mắn được nghe nhũng điều chưa từng nghe bao giờ. Công tử đây cũng chẳng phải người lạ, con vào mời mẹ và Thanh Phượng ra cùng nghe, cũng là để biết công đức tổ tiên". Hiếu Nhi vào trong một lúc thì bà già và cô gái bước ra. Sinh nhìn kỹ thấy cô gái vóc dáng mảnh mai yêu kiều, đôi mắt sóng thu lóng lánh, trên đời không ai đẹp bằng. Ông già chỉ bà già nói "Đây là vợ ta”, lại chỉ cô gái nói “Đây là Thanh Phượng, cháu gọi ta bằng chú, cũng hơi sáng dạ, nghe qua chuyện gì đều nhớ không quên, nên gọi ra cho nghe cùng".
Sinh nói chuyện xong bèn uống ruợu, nhìn cô gái đăm đăm không rời mắt. Cô gái biết ý cúi đầu, Sinh ngầm đạp lên giày nàng, nàng vội rút chân về nhưng không hề có nét giận dữ. Bấy giờ sinh thần hồn bay bổng, không tự chủ được nữa, vỗ bàn nói “Được người vợ thế này, có đổi cho làm vua cũng không thèm!”. Bà già thấy sinh đã hơi say lại thêm ngông, bèn cùng cô gái đứng dậy bước vào trong. Sinh mất hứng bèn chào ông già ra về, nhung vẫn vấn vương không sao quên được Thanh Phượng, đến đêm lại tới thì còn ngửi thấy mùi hương thơm phức mà đợi suốt đêm vẫn yên ắng.
Về bàn với vợ dời nhà qua ở đó, mong có ngày gặp lại nhưng vợ không nghe. Sinh bèn dọn qua một mình, ở dưới lầu đọc sách. Đêm đang ngồi ở bàn thì một con ma xỏa tóc bước vào, mặt đen như sơn trợn mắt nhìn, sinh cười nhúng ngón tay vào nghiên mực tự bôi lên mặt trố mắt nhìn lại, con ma xấu hổ bỏ đi.
Đêm hôm sau, lúc khuya vừa tắt đèn định đi nằm thì nghe sau lầu có tiếng mở then rồi có tiếng kẹt cửa, sinh vội trở dậy xem thì thấy cánh cửa hé mở. Lát sau nghe có tiếng giày bước khe khẽ, có ánh đèn trong phòng chiếu ra, nhìn qua thì là Thanh Phượng. Bất chợt thấy sinh, nàng hoảng hốt quay vào đóng ngay cửa sổ lại. Sinh quỳ mọp xuống năn nỉ “Tiểu sinh không nề nguy hiểm thật chỉ vì nàng. May gặp lúc không có ai, xin được cầm tay cười một tiếng thì có chết cũng không hối hận”. Cô gái từ trong nói ra "Thâm tình khăng khít sao thiếp không biết, nhung chú giáo huấn rất nghiêm nên không dám vâng mệnh". Sinh cố van nài, nói "Cũng chẳng dám mong được thân cận, chỉ xin cho thấy nhan sắc một lần cũng đủ”. Cô gái như xiêu lòng bèn mở cửa bước ra nắm cánh tay sinh kéo dậy. Sinh mừng quýnh, đưa nhau xuống dưới lầu, ôm ghì lấy đỡ ngồi lên gối. Nàng nói “Cũng may có chút túc duyên nhưng qua đêm nay thì dù có nhớ nhau cũng vô ích".
Sinh hỏi vì sao, nàng đáp “Chú thiếp sợ chàng ngông nên giả làm quỷ dữ để dọa mà chàng không sợ, hôm nay tính dọn đi nơi khác. Cả nhà đã mang đồ dùng tới nơi ở mới, chỉ còn thiếp ở lại coi giữ, sáng mai sẽ đi", dứt lời muốn đi, nói sợ chú về. Sinh cố giữ lại, muốn cùng g*** h**n. Đang níu kéo nài nỉ thì ông già sấn vào, Cô gái vừa thẹn vừa sợ không biết làm sao, chỉ cúi đầu đứng tựa thành giường mân mê dải áo không nói gì.
Ông già giận dữ nói "Con tiện tỳ làm nhơ nhuốc danh giá nhà ta! Không đi ngay thì roi quất vào lưng bây giờ!". Cô gái cúi đầu bước mau đi, ông già cũng bỏ ra. Sinh theo sau nghe tiếng chửi mắng không ngớt rồi có tiếng Thanh Phượng khóc rưng rức, lòng đau như cắt liền nói lớn “Tội lỗi là do tiểu sinh, chứ Thanh Phượng dính líu gì vào đó? Cứ tha cho Phượng, bao nhiêu gươm đao rìu búa tiểu sinh xin chịu cả”. Một lúc lâu thấy yên ắng, sinh bèn đi ngủ.
Từ đó trong nhà không còn nghe thấy tăm hơi gì nữa. Chú sinh được tin lấy làm lạ, vui lòng bán rẻ khu nhà cho, sinh mừng rỡ đem cả gia quyến dọn sang, rất vừa ý nhà mới nhưng vẫn chưa lúc nào quên được Thanh Phuợng. Gặp tiết Thanh minh sinh đi tảo mộ trở về, thấy hai con chồn con bị chó đuổi riết, một con nhảy vào bụi rậm trốn mất còn một con thì cuống quýt trên đường, nhìn thấy sinh thì sán lại kêu thương, cụp tai cúi đầu như cầu cứu. Sinh thương xót mở vạt áo ra bọc vào đem về, tới nhà đóng cửa đặt lên giường thì ra là Thanh Phượng.
Sinh mừng rỡ thăm hỏi, nàng đáp "Vừa rồi đang cùng đứa tỳ nữ đùa giỡn thì gặp phải nạn lớn, nếu không có chàng chắc đã chôn thây trong bụng chó rồi. Mong chàng không vì khác loài mà ghét bỏ". Sinh nói "Ngày đêm tưởng nhớ canh cánh bên lòng, gặp được nàng như được của báu, sao lại nói là ghét bỏ". Cô gái nói "Đây cũng là số trời. Nếu không gặp chuyện nguy nan thì làm sao được theo nhau? Nhưng cũng may là đứa tỳ nữ ắt cho là thiếp đã chết, có thể cùng kết nghĩa lâu dài được".
Sinh mừng, dọn một phòng riêng cho nàng ở. Được hơn hai năm, một đêm sinh đang đọc sách chợt Hiếu Nhi bước vào Sinh ngừng đọc ngạc nhiên hỏi từ đâu tới. Hiếu Nhi quỳ rạp xuống đất buồn thảm nói "Cha ta gặp nạn bất ngờ, ngoài ông không ai cứu nổi, định tự tới cầu khẩn nhưng sợ ông không chịu nên cho ta đi thay". Sinh hỏi là việc gì, Hiếu Nhi đáp "Công tử có quen Tam lang họ Mạc không?”. Sinh nói "Đó là bạn đồng niên với ta”. Hiếu Nhi nói “Ngày mai y sẽ đi qua đây, nếu có mang một con chồn săn được thì mong ông giữ lại cho". Sinh đáp "Chuyện nhục nhã dưới lầu trước đây vẫn canh cánh không quên, việc khác thật không dám nghe tới. Nếu muốn ta đem sức hèn ra giúp thì phi Thanh Phượng tới không xong". Hiếu Nhi rơi lệ nói “Em Phượng* chết ngoài đồng ba năm nay rồi”. Sinh rũ áo nói “Nếu thế càng hận sâu hơn thôi”, rồi cầm sách cao giọng ngâm nga, không nhìn tới nữa.
* Em Phượng: cả hai bản Hương Cảng và Đài Bắc đều khàc là "Phượng muội”, tục lệ Trung Hoa, anh em cô cậu, chú bác ai sanh trước làm anh chị.
Hiếu Nhi đứng dậy khóc lạc cả giọng, ôm mặt đi mất. Sinh tới chỗ Thanh Phượng ở kể cho nàng nghe, nàng thất sắc hỏi "Thế có cứu không?", sinh đáp “Cứu thì cứu rồi, nhưng vừa rồi không nhận lời là để trả đũa chuyện ngang nguợc ngày trước đã”. Cô gái mới mừng nói "Thiếp mồ côi từ nhỏ, nhờ chú nuôi nấng mới trưởng thành. Ngày ấy tuy ông đắc tội với chàng nhưng cũng là phép nhà phải thế”. Sinh nói "Phải rồi, nhưng cũng làm người ta không khỏi ấm úc, nếu nàng chết thật thì nhất định không cứu đâu”. Nàng cười nói đáp "Nhẫn tâm thật”.
Hôm sau quả nhiên Tam lang họ Mạc tới, yên ngựa khảm vàng, túi cung da cọp, tôi tớ theo hầu rất oai vệ. Sinh ra cửa đón thấy săn được rất nhiều cầm thú, trong có một con chồn đen, máu ướt đẫm cả lông. Sờ xem thấy da thịt còn ấm bèn nói thác là áo cừu bị rách, hỏi xin để vá. Mạc khẳng khái cởi dây tặng cho, sinh lập tức trao cho Thanh Phượng rồi ra uống rượu với khách.
Khách về rồi cô gái ôm con chồn vào lòng, ba ngày thì sống lại, xoay trở rồi biến thành ông già. Ngước mắt nhìn thấy Phượng, ngỡ không còn ở giữa cõi trần, Cô gái kể lại mọi chuyện, ông bèn sụp lạy sinh, thẹn thùng tạ lỗi trước rồi vui vẻ nhìn cô gái nói "Ta vẫn nói là ngươi không chết, nay quả thế thật". Cô gái nói với sinh "Chàng như có lòng nghĩ tới thiếp, thì xinh cho mượn chỗ ngôi lầu để thiếp được báo đáp chút riêng về ơn nuôi nấng". Sinh ưng thuận, ông già bẽn lẽn từ biệt ra đi, đến tối quả đưa cả nhà lại.
Từ đó như cha con một nhà, không còn nghi ngờ oán ghét nhau nữa. Sinh ở chỗ phòng sách, Hiếu Nhi thỉnh thoảng tới chuyện trò. Con trai mà vợ lớn của sinh sinh ra dần lớn lên bèn nhờ Hiếu Nhi dạy dỗ, vì ôn tồn khéo dạy học, có phong độ người thầy.
Liêu Trai Chí Dị II
Tác giả: Bồ Tùng Linh
432 chương | 1,421 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1-1: Đọc Và Dịch Liêu Trai Chí Dị: Đọc Liêu Trai Chí Dị
Chương Quyển 1 - 2: Người Trong Con Ngươi Trò Chuyện (Đồng Nhân Ngữ)
Chương Quyển 1 - 3: Bức Tường Vẽ Tranh (Họa Bích)
Chương Quyển 1 - 4: Trồng Lê (Chủng Lê)
Chương Quyển 1 - 5: Đạo Sĩ Núi Lao (Lao Sơn Đạo Sĩ)
Chương Quyển 1 - 6: Nhà Sư ở Trường Thanh (Trường Thanh Tăng)
Chương Quyển 1 - 7: Hồ Gả Con Gái (Hồ Giá Nữ)
Chương Quyển 1 - 8: Kiều Na
Chương Quyển 1 - 9: Yêu Thuật
Chương Quyển 1 - 10: Diệp Sinh
Chương Quyển 1 - 11: Vị Tiên Họ Thành (Thành Tiên)
Chương Quyển 1 - 12: Vương Thành
Chương Quyển 1 - 13: Thanh Phượng
Chương Quyển 1 - 14: Bộ Da Vẽ (Họa Bì)
Chương Quyển 1 - 15: Đứa Con Người lái Buôn (Cổ Nhi)
Chương Quyển 1 - 16: Đổng Sinh (Đổng Sinh)
Chương Quyển 1 - 17: Phán Quan Họ Lục (Lục Phán)
Chương Quyển 2 - 18: Anh Ninh
Chương Quyển 2 - 19: Nhiếp Tiểu Thiến
Chương Quyển 2 - 20: Cỏ Thủy Mãng (Thủy Mãng Thảo)
Chương Quyển 2 - 21: Người Học Trò Phượng Dương (Phượng Dương Sĩ Nhân)
Chương Quyển 2 - 22: Châu Nhi
Chương Quyển 2 - 23: Quan Nhân Nhỏ Bé (Tiểu Quan Nhân)
Chương Quyển 2 - 24: Cô Tư Họ Hồ (Hồ Tứ Thư)
Chương Quyển 2 - 25: Ông Già Họ Chúc (Chúc Ông)
Chương Quyển 2 - 26: Hiệp Nữ
Chương Quyển 2 - 27: Bạn Rượu (Tửu Hữu)
Chương Quyển 2 - 28: Liên Hương (Liên Hương)
Chương Quyển 2 - 29: A Bảo
Chương Quyển 2 - 30: Nhiệm Tú
Chương Quyển 2 - 31: Trương Thành
Chương Quyển 2 - 32: Xảo Nương
Chương Quyển 2 - 33: Trị Hồ (Phục Hồ)
Chương Quyển 2 - 34: Ba Vị Tiên (Tam Tiên)
Chương Quyển 2 - 35: Khúc Hát ếch (Oa Khúc)
Chương Quyển 2 - 36: Màn Kịch Chuột (Thử Hý)
Chương Quyển 2 - 37: Con Cọp ở Triệu Thành (Triệu Thành Hổ)
Chương Quyển 2 - 38: Người Lùn (Tiểu Nhân)
Chương Quyển 2 - 39: Lương Ngạn (Lương Ngạn)
Chương Quyển 3 - 40: Hồng Ngọc
Chương Quyển 3 - 41: Lâm Tứ Nương
Chương Quyển 3 - 42: Con Gái Ông Lỗ (Lỗ Công Nữ)
Chương Quyển 3 - 43: Đạo Sĩ
Chương Quyển 3 - 44: Họ Hồ (Hồ Thị)
Chương Quyển 3 - 45: Bậc Vương Công (Vương Giả)
Chương Quyển 3 - 46: Trần Vân Thê
Chương Quyển 3 - 47: Chúc Thành
Chương Quyển 3 - 48: Trúc Thanh
Chương Quyển 3 - 49: Nhạc Trọng
Chương Quyển 3 - 50: Hương Ngọc
Chương Quyển 3 - 51: Đại Nam
Chương Quyển 3 - 52: Thạch Thanh Hư
Chương Quyển 3 - 53: Tăng Hữu Vu
Chương Quyển 3 - 54: Công Tử ở Gia Bình (Gia Bình Công Tử)
Chương Quyển 3 - 55: Miêu Sinh
Chương Quyển 3 - 56: Em Lấy Chồng Thay Chị (Tỷ Muội Dịch Giá)
Chương Quyển 3 - 57: Sư Tây Vực (Phiên Tăng)
Chương Quyển 3 - 58: Tư Giám Họ Lý (Lý Tư Giám)
Chương Quyển 3 - 59: Bảo Trú
Chương Quyển 3 - 60: Nạn Lụt (Thủy Tai)
Chương Quyển 3 - 61: Mỗ Giáp ở Chư Thành (Chư Thành Mỗ Giáp)
Chương Quyển 3 - 62: Đùa Giỡn Thắt Cổ (Hý ải)
Chương Quyển 4 - 63: A Tiêm
Chương Quyển 4 - 64: Thụy Vân
Chương Quyển 4 - 65: Tướng Công Long Phi (Long Phi Tướng Công)
Chương Quyển 4 - 66: San Hô
Chương Quyển 4 - 67: Dâm Thần Ngũ Thông (Ngũ Thông)
Chương Quyển 4 - 68: Họ Thân (Thân Thị)
Chương Quyển 4 - 69: Hằng Nương
Chương Quyển 4 - 70: Cát Cân
Chương Quyển 4 - 71: Hoàng Anh
Chương Quyển 4 - 72: Mê Sách (Thư Si)
Chương Quyển 4 - 73: Tề Thiên Đại Thánh
Chương Quyển 4 - 74: Thần ếch (Thanh Oa Thần)
Chương Quyển 4 - 75: Vãn Hà
Chương Quyển 4 - 76: Bạch Thu Luyện
Chương Quyển 4 - 77: Hòa Thượng Họ Kim (Kim Hòa Thượng)
Chương Quyển 4 - 78: Nhà Sư Ăn Xin (Cái Tăng)
Chương Quyển 4 - 79: Rồng Dời (Chí Long)
Chương Quyển 4 - 80: Cái Búi Tóc Nhỏ (Tiểu Kết)
Chương Quyển 4 - 81: Hoắc Sinh
Chương Quyển 5 - 82: Hồ Đùa Giỡn (Hồ Hài)
Chương Quyển 5 - 83: Nối Giấc Kê Vàng (Tục Hoàng Lương)
Chương Quyển 5 - 84: Chó Săn Nhỏ (Tiểu Lạp Khuyển)
Chương Quyển 5 - 85: Cô Tân Mười Bốn (Tân Thập Tứ Nương)
Chương Quyển 5 - 86: Bạch Liên Giáo
Chương Quyển 5 - 87: Tướng Công Hồ Tứ (Hồ Tứ Tướng Công)
Chương Quyển 5 - 88: Cừu Đại Nương
Chương Quyển 5 - 89: Lý Bá Ngôn
Chương Quyển 5 - 90: Hoàng Cửu Lang
Chương Quyển 5 - 91: Cô Gái Ở Kim Lăng (Kim Lăng Nữ Tử)
Chương Quyển 5 - 92: Liên Tỏa
Chương Quyển 5 - 93: Bạch Vu Ngọc
Chương Quyển 5 - 94: Nước Dạ Xoa (Dạ Xoa Quốc)
Chương Quyển 5 - 95: Cướp Già (Lão Hào)
Chương Quyển 5 - 96: Cơ Sinh
Chương Quyển 5 - 97: Tướng Quân Khỏe Mạnh (Đại Lực Tướng Quân)
Chương Quyển 6 - 98: Lưu Hải Thạch
Chương Quyển 6 - 99: Ngọn Đèn Chó (Khuyển Đăng)
Chương Quyển 6 - 100: Liên Thành
Chương Quyển 6 - 101: Uông Sĩ Tú
Chương Quyển 6 - 102: Tiểu Nhị
Chương Quyển 6 - 103: Canh Nương
Chương Quyển 6 - 104: Cung Mộng Bật
Chương Quyển 6 - 105: Người Thiếp Hồ (Hồ Thiếp)
Chương Quyển 6 - 106: Thần Sấm Sét (Lôi Tào)
Chương Quyển 6 - 107: Bùa Đánh Bạc (Đổ Phù)
Chương Quyển 6 - 108: A Hà
Chương Quyển 6 - 109: Con Hồ Lông Lá (Mao Hồ)
Chương Quyển 6 - 110: Thanh Mai
Chương Quyển 6 - 111: Điền Thất Lang
Chương Quyển 6 - 112: Chợ Biển La Sát (La Sát Hải Thị)
Chương Quyển 6 - 113: Công Tôn Cửu Nương
Chương Quyển 6 - 114: Câu Đối Của Hồ (Hồ Liên)
Chương Quyển 7 - 115: Phiên Phiên
Chương Quyển 7 - 116: Dế Chọi (Xúc Chức)
Chương Quyển 7 - 117: Hướng Cảo
Chương Quyển 7 - 118: Chuyện Lạ Chim Câu (Cáp Dị)
Chương Quyển 7 - 119: Giang Thành
Chương Quyển 7 - 120: Bát Đại Vương
Chương Quyển 7 - 121: Cô Gái Họ Thiệu (Thiệu Nữ)
Chương Quyển 7 - 122: Vị Tiên Họ Củng (Củng Tiên)
Chương Quyển 7 - 123: Cô Gái Họ Mai (Mai Nữ)
Chương Quyển 7 - 124: Tú Tài Họ Quách (Quách Tú Tài)
Chương Quyển 7 - 125: A Anh
Chương Quyển 7 - 126: Ngưu Thành
Chương Quyển 7 - 127: Thanh Nga
Chương Quyển 7 - 128: Nha Đầu
Chương Quyển 7 - 129: Dư Đức
Chương Quyển 8 - 130: Phong Tam Nương
Chương Quyển 8 - 131: Giấc Mộng Hồ (Hồ Mộng)
Chương Quyển 8 - 132: A Đoan
Chương Quyển 8 - 133: Nàng Hoa Cô (Hoa Cô Tử)
Chương Quyển 8 - 134: Công Chúa Tây Hồ (Tây Hồ Chủ)
Chương Quyển 8 - 135: Ngũ Thu Nguyệt
Chương Quyển 8 - 136: Công Chúa Liên Hoa (Liên Hoa Công Chúa)
Chương Quyển 8 - 137: Cô Gái Áo Xanh (Lục Y Nữ)
Chương Quyển 8 - 138: Nàng Ba Hoa Sen (Hà Hoa Tam Nương Tử)
Chương Quyển 8 - 139: Kim Sinh Sắc
Chương Quyển 8 - 140: Bành Hải Thu
Chương Quyển 8 - 141: Chàng Rể Mới (Tân Lang)
Chương Quyển 8 - 142: Đảo Tiên (Tiên Nhân Đảo)
Chương Quyển 8 - 143: Hồ Tứ Nương
Chương Quyển 8 - 144: Phép Thuật Nhà Sư (Tăng Thuật)
Chương Quyển 8 - 145: Liễu Sinh
Chương Quyển 8 - 146: Nhiếp Chính
Chương Quyển 8 - 147: Anh Em Họ Thương (Nhị Thương)
Chương Quyển 8 - 148: Số Hưởng Lộc (Lộc Số)
Chương Quyển 9 - 149: Anh Em Họ Thương (Nhị Thương)
Chương Quyển 9 - 150: Chân Hậu
Chương Quyển 9 - 151: Hoạn Nương
Chương Quyển 9 - 152: A Tú
Chương Quyển 9 - 153: Tiểu Thúy
Chương Quyển 9 - 154: Tế Liễu
Chương Quyển 9 - 155: Chung Sinh
Chương Quyển 9 - 156: Mơ Thấy Chó Sói (Mộng Lang)
Chương Quyển 9 - 157: Cung Trời (Thiên Cung)
Chương Quyển 9 - 158: Bản Án Oan Khuất (Oan Ngục)
Chương Quyển 9 - 159: Phu Nhân Nhà Họ Lưu (Lưu Phu Nhân)
Chương Quyển 9 - 160: Gái Thần (Thần Nữ)
Chương Quyển 9 - 161: Tương Quần
Chương Quyển 9 - 162: La Tổ
Chương Quyển 9 - 163: Cây Quýt (Quất Thụ)
Chương Quyển 9 - 164: Người Đẹp Bằng Gỗ (Mộc Điêu Mỹ Nhân)
Chương Quyển 9 - 165: Kim Vĩnh Niên
Chương Quyển 9 - 166: Hiếu Tử (Con Hiếu)
Chương Quyển 9 - 167: Sư Tử
Chương Quyển 9 - 168: Cái Thẻ Tử Chàng (Tử Chàng Lệnh)
Chương Quyển 10 - 169: Giả Phụng Trĩ
Chương Quyển 10 - 170: Ba Kiếp (Tam Sinh)
Chương Quyển 10 - 171: Trường Đình
Chương Quyển 10 - 172: Tịch Phương Bình
Chương Quyển 10 - 173: Tố Thu
Chương Quyển 10 - 174: Kiều Nữ
Chương Quyển 10 - 175: Mã Giới Phủ
Chương Quyển 10 - 176: Vân Thúy Tiên
Chương Quyển 10 - 177: Nhan Thị
Chương Quyển 10 - 178: Tiểu Tạ
Chương Quyển 10 - 179: Huệ Phương
Chương Quyển 10 - 180: Cô Tiêu Thứ Bảy (Tiêu Thất)
Chương Quyển 10 - 181: Cố Sinh
Chương Quyển 10 - 182: Chu Khắc Xương
Chương Quyển 10 - 183: Thần ở Hồ Phiên Dương (Phiên Dương Thần)
Chương Quyển 10 - 184: Tiền Chảy (Tiền Lưu)
Chương Quyển 10 - 185: Mắt Dương Sẹo (Dương Ba Nhãn)
Chương Quyển 10 - 186: Rồng Giả Nhện (Long Hý Thù)
Chương Quyển 10 - 187: Sai Khiến Ma Quỷ (Dịch Quỷ)
Chương Quyển 10 - 188: Nguyên Lão Ba Triều (Tam Triều Nguyên Lão)
Chương Quyển 10 - 189: Ánh Sáng Nửa Khuya (Dạ Minh)
Chương Quyển 10 - 190: Tiếng Chim (Điểu Ngữ)
Chương Quyển 11 - 191: Lăng Giác
Chương Quyển 11 - 192: Hình Tử Nghi
Chương Quyển 11 - 193: Lục Áp Quan
Chương Quyển 11 - 194: Trần Tích Cửu
Chương Quyển 11 - 195: Vu Khử Ác
Chương Quyển 11 - 196: Phượng Tiên
Chương Quyển 11 - 197: Người Khách Họ Đồng
Chương Quyển 11 - 198: Ái Nô
Chương Quyển 11 - 199: Tiểu Mai
Chương Quyển 11 - 200: Cô Gái Đánh Sợi (Tích Nữ)
Chương Quyển 11 - 201: Trương Hồng Tiệm
Chương Quyển 11 - 202: Thường Nga
Chương Quyển 11 - 203: Chử Sinh
Chương Quyển 11 - 204: Cô Gái Họ Hoắc (Hoắc Nữ)
Chương Quyển 11 - 205: Khách Buôn Vải (Bố Thương)
Chương Quyển 11 - 206: Bành Nhị Tranh
Chương Quyển 11 - 207: Thần Nhảy (Khiêu Thần)
Chương Quyển 11 - 208: Công Phu Thiết Bố Sam (Thiết Bố Sam Pháp)
Chương Quyển 11 - 209: Đầu Mỹ Nhân (Mỹ Nhân Thủ)
Chương Quyển 11 - 210: Thần Núi (Sơn Thần)
Chương Quyển 11 - 211: Tướng Quân Họ Khố (Khố Tướng Quân)
Chương Quyển 12 - 212: Tư Văn Lang
Chương Quyển 12 - 213: Lữ Vô Bệnh
Chương Quyển 12 - 214: Thôi Mãnh (Thôi Mãnh)
Chương Quyển 12 - 215: Đảo An Kỳ (An Kỳ Đảo)
Chương Quyển 12 - 216: Tiết Ủy Nương
Chương Quyển 12 - 217: Điền Tử Thành
Chương Quyển 12 - 218: Vương Quế Am
Chương Quyển 12 - 219: Chử Toại Lương
Chương Quyển 12 - 220: Công Tôn Hạ
Chương Quyển 12 - 221: Nân Châm
Chương Quyển 12 - 222: Hoàn Hầu
Chương Quyển 12 - 223: Phấn Điệp
Chương Quyển 12 - 224: Cẩm Sắt
Chương Quyển 12 - 225: Phòng Văn Thục
Chương Quyển 12 - 226: Nhốt Rắn (Khoán Xà)
Chương Quyển 12 - 227: Thư Sinh Ngông (Cuồng Sinh)
Chương Quyển 12 - 228: Tôn Tất Chấn
Chương Quyển 12 - 229: Trương Bất Lượng
Chương Quyển 12 - 230: Tấm Nệm Hồng Mao (Hồng Mao Chiên)
Chương Quyển 12 - 231: Quảy Xác Chết (Phụ Thi)
Chương Quyển 12 - 232: Cúc Dược Như
Chương Quyển 12 - 233: Hộ Ăn Cướp (Đạo Hộ)
Chương Quyển 13 - 234: Trộm Đào (Thâu Đào)
Chương Quyển 13 - 235: Thuật Mồm (Khẩu Kỹ)
Chương Quyển 13 - 236: Vương Lan
Chương Quyển 13 - 237: Hải Công Tử
Chương Quyển 13 - 238: Đinh Tiền Khê
Chương Quyển 13 - 239: Con Chuột Có Nghĩa (Nghĩa Thử)
Chương Quyển 13 - 240: Quỷ Nhập Tràng (Thi Biến)
Chương Quyển 13 - 241: Phun Nước
Chương Quyển 13 - 242: Con Quái Trong Núi (Sơn Tiêu)
Chương Quyển 13 - 243: Con Quái Trong Đống Lúa (Thu Trung Quái)
Chương Quyển 13 - 244: Chàng Sáu Vương (Vương Lục Lang)
Chương Quyển 13 - 245: Người Diễn Trò Rắn (Xà Nhân)
Chương Quyển 13 - 246: Thần Mưa Đá (Bộc Thần)
Chương Quyển 13 - 247: Tội Nghiệt Nhà Sư (Tăng Nghiệt)
Chương Quyển 13 - 248: Ba Kiếp (Tam Sinh)
Chương Quyển 13 - 249: Chàng Cảnh Thứ Mười Tám (Cảnh Thập Bát)
Chương Quyển 13 - 250: Yêu Quái Trong Nhà (Trạch Yêu)
Chương Quyển 13 - 251: Bốn Mươi Ngàn Đồng (Tứ Thập Thiên)
Chương Quyển 13 - 252: Cửu Sơn Vương
Chương Quyển 13 - 253: Con Hồ ��� Duy Thủy (Duy Thủy Hồ)
Chương Quyển 13 - 254: Ông Mỗ Ở Thiểm Hữu (Thiểm Hữu Mỗ Công)
Chương Quyển 13 - 255: Viên Lại Coi Văn Thư (Tư Trát Lại)
Chương Quyển 13 - 256: Học Quan (Tư Huấn)
Chương Quyển 13 - 257: Họ Đoàn (Đoàn Thị)
Chương Quyển 13 - 258: Cô Gái Hồ (Hồ Nữ)
Chương Quyển 13 - 259: Vương Đại
Chương Quyển 13 - 260: Người Thiếp Đàn Ông (Nam Thiếp)
Chương Quyển 13 - 261: Uông Khả Thụ
Chương Quyển 13 - 262: Vương Thập
Chương Quyển 13 - 263: Hai Người Họ Ban (Nhị Ban)
Chương Quyển 13 - 264: Quyên Góp (Mộ Duyên)
Chương Quyển 13 - 265: Người Thợ Mộc Họ Phùng (Phùng Mộc Tượng)
Chương Quyển 13 - 266: Cầu Tiên (Kê Tiên)
Chương Quyển 13 - 267: Thư Sinh Bùn
Chương Quyển 13 - 268: Què Trả Nợ (Kiển Thường Trái)
Chương Quyển 13 - 269: Đuổi Quái (Khu Quái)
Chương Quyển 13 - 270: Tần Sinh
Chương Quyển 13 - 271: Lường Gạt (Cục Trá)
Chương Quyển 13 - 272: Mộ Tào Tháo (Tào Thào Trủng)
Chương Quyển 13 - 273: Chửi Người Trộm Vịt (Mạ Áp)
Chương Quyển 13 - 274: Yêu Nhân Giả Gái (Nhân Yêu)
Chương Quyển 13 - 275: Công Tử Họ Vi (Vi Công Tử)
Chương Quyển 13 - 276: Đỗ Tiểu Lôi (Đỗ Tiểu Lôi)
Chương Quyển 13 - 277: Bình Cổ (Cổ Bình)
Chương Quyển 13 - 278: Tần Cối (Tần Cối)
Chương Quyển 14 - 279: Yên Chi
Chương Quyển 14 - 280: Tiền Mưa (Vũ Tiền)
Chương Quyển 14 - 281: Hai Ngọn Đèn Lồng (Song Đăng)
Chương Quyển 14 - 282: Vợ Lẽ Đánh Cướp (Thiếp Kích Tặc)
Chương Quyển 14 - 283: Bắt Hồ Bắn Quỷ (Tróc Hồ Xạ Quỷ)
Chương Quyển 14 - 284: Ma Mời Tiệc (Quỷ Tác Diên)
Chương Quyển 14 - 285: Diêm Vương (Diêm La)
Chương Quyển 14 - 286: Hoa Sen Mùa Lạnh (Hàn Nguyệt Phù Dung)
Chương Quyển 14 - 287: Dương Vũ Hầu
Chương Quyển 14 - 288: Nát Rượu (Tửu Cuồng)
Chương Quyển 14 - 289: Nghề Võ (Vũ Kỹ)
Chương Quyển 14 - 290: Chim Cưỡng (Cù Dục)
Chương Quyển 14 - 291: Thương Tam Quan
Chương Quyển 14 - 292: Sư Tây Vực (Tây Tăng)
Chương Quyển 14 - 293: Tượng Quỷ Bằng Đất (Nê Quỷ)
Chương Quyển 14 - 294: Biệt Ly Trong Mộng (Mộng Biệt)
Chương Quyển 14 - 295: Tiên Ông Họ Tô (Tô Tiên)
Chương Quyển 14 - 296: Đạo Sĩ Họ Đơn (Đơn Đạo Sĩ)
Chương Quyển 14 - 297: Đại Phu Năm Bộ Da Dê (Ngũ Cổ Đại Phu)
Chương Quyển 14 - 298: Con Thú Đen (Hắc Thú)
Chương Quyển 14 - 299: Ngự Sử Ở Phong Đô (Phong Đô Ngự Sử)
Chương Quyển 14 - 300: Người To Lớn (Đại Nhân)
Chương Quyển 14 - 301: Tú Tài Họ Liễu (Liễu Tú Tài)
Chương Quyển 14 - 302: Công Tử Họ Đổng (Đổng Công Tử)
Chương Quyển 14 - 303: Lãnh Sinh
Chương Quyển 14 - 304: Hồ Trị Tội Dâm Tà (Hồ Trừng Dâm)
Chương Quyển 14 - 305: Chợ Núi (Sơn Thị)
Chương Quyển 14 - 306: Tôn Sinh
Chương Quyển 14 - 307: Tú Tài Huyện Nghi Thủy (Nghi Thủy Tú Tài)
Chương Quyển 14 - 308: Nhà Sư Chết (Tử Tăng)
Chương Quyển 14 - 309: Trâu Bay (Ngưu Phi)
Chương Quyển 14 - 310: Bói Gương (Kính Thính)
Chương Quyển 14 - 311: Dịch Trâu (Ngưu Hoàng)
Chương Quyển 14 - 312: Chu Tam
Chương Quyển 14 - 313: Lưu Tính (Họ Lưu)
Chương Quyển 14 - 314: Quan Giữ Kho (Khố Quan)
Chương Quyển 14 - 315: Chàng Rể Họ Kim (Kim Cô Phu)
Chương Quyển 14 - 316: Sâu Rượu (Tửu Trùng)
Chương Quyển 14 - 317: Con Chó Có Nghĩa (Nghĩa Khuyển)
Chương Quyển 14 - 318: Thần Núi Thái Sơn (Nhạc Thần)
Chương Quyển 14 - 319: Thần Ưng Hổ (Ưng Hổ Thần)
Chương Quyển 14 - 320: Ăn Đá (Hột Thạch)
Chương Quyển 14 - 321: Quỷ Trong Miếu (Miếu Quỷ)
Chương Quyển 14 - 322: Động Đất (Địa Chấn)
Chương Quyển 14 - 323: Tướng Công Họ Trương (Trương Lão Tướng Công)
Chương Quyển 14 - 324: Biến Người Thành Súc Vật (Tạo Súc)
Chương Quyển 14 - 325: Tay Đao Mau Lẹ (Khoái Đao)
Chương Quyển 14 - 326: Con Hồ ��� Phần Châu (Phần Châu Hồ)
Chương Quyển 14 - 327: Ba Chuyện Về Rồng (Long Tam Tắc)
Chương Quyển 14 - 328: Trên Sông (Giang Trung)
Chương Quyển 14 - 329: Hai Chuyện Làm Trò (Hý Thuật Nhị Tắc)
Chương Quyển 14 - 330: Mỗ Giáp
Chương Quyển 14 - 331: Ba Con Quái Ở Cù Châu (Cù Châu Tam Quái)
Chương Quyển 14 - 332: Người Phá Lầu (Chiết Lâu Nhân)
Chương Quyển 14 - 333: Rết Lớn (Đại Yết)
Chương Quyển 14 - 334: Nô Lệ Da Đen (Hắc Quỷ)
Chương Quyển 14 - 335: Phu Xe (Xa Phu)
Chương Quyển 14 - 336: Con Ma Mê Cờ (Kỳ Quỷ)
Chương Quyển 14 - 337: Cái Đầu Lăn Lộn (Đầu Cổn)
Chương Quyển 14 - 338: Hai Chuyện Quả Báo (Quả Báo Nhị Tắc)
Chương Quyển 14 - 339: Thịt Rồng (Long Nhục)
Chương Quyển 15 - 340: Bịp Bợm (Niệm Ương)
Chương Quyển 15 - 341: Vũ Hiếu Liêm (Cử Nhân Võ)
Chương Quyển 15 - 342: Diêm Vương
Chương Quyển 15 - 343: Người Buôn Vải (Bố Khách)
Chương Quyển 15 - 344: Người Làm Ruộng (Nông Nhân)
Chương Quyển 15 - 345: Cô Gái Ở Trường Trị (Trường Trị Nữ Tử)
Chương Quyển 15 - 346: Tượng Đất (Thổ Ngẫu)
Chương Quyển 15 - 347: Họ Lê (Lê Thị)
Chương Quyển 15 - 348: Đứa Con Họ Liễu (Liễu Thị Tử)
Chương Quyển 15 - 349: Bậc Thượng Tiên (Thượng Tiên)
Chương Quyển 15 - 350: Hầu Tĩnh Sơn
Chương Quyển 15 - 351: Quách Sinh
Chương Quyển 15 - 352: Thiệu Sĩ Mai
Chương Quyển 15 - 353: Ông Thiệu ở Lâm Tri (Thiệu Lâm Tri)
Chương Quyển 15 - 354: Quan Huyện Không Con (Đơn Phụ Tễ)
Chương Quyển 15 - 355: Diêm Vương Chết (Diêm La Hoăng)
Chương Quyển 15 - 356: Đạo Sĩ Điên
Chương Quyển 15 - 357: Tửu Lệnh Của Ma (Quỷ Lệnh)
Chương Quyển 15 - 358: Diêm Vương Đãi Tiệc (Diêm La Yến)
Chương Quyển 15 - 359: Ngựa Trong Tranh (Họa Mã)
Chương Quyển 15 - 360: Thả Bướm (Phóng Điệp)
Chương Quyển 15 - 361: Người Vợ Ma (Quỷ Thê)
Chương Quyển 15 - 362: Nghề Y (Y Thuật)
Chương Quyển 15 - 363: Hai Chuyện Tuyết Mùa Hè (Hạ Tuyết Nhị Tắc)
Chương Quyển 15 - 364: Hà Tiên
Chương Quyển 15 - 365: Quan Huyện Lộ Thành (Lộ Lệnh)
Chương Quyển 15 - 366: Mỗ Sinh ở Hà Gian (Hà Gian Sinh)
Chương Quyển 15 - 367: Ông Họ Đỗ (Đỗ Ông)
Chương Quyển 15 - 368: Lâm Thị
Chương Quyển 15 - 369: Chuột Lớn (Đại Thử)
Chương Quyển 15 - 370: Cô Hai Hồ (Hồ Đại Cô)
Chương Quyển 15 - 371: Ba Chuyện Sói (Lang Tam Tắc)
Chương Quyển 15 - 372: Nhà Sư Bán Thuốc (Dược Tăng)
Chương Quyển 15 - 373: Quan Ngự Y (Thái Y)
Chương Quyển 15 - 374: Người Đàn Bà Nhà Quê (Nông Phụ)
Chương Quyển 15 - 375: Quách An
Chương Quyển 15 - 376: Hang Núi Tra Nha (Tra Nha Sơn Động)
Chương Quyển 15 - 377: Con Chó Có Nghĩa (Nghĩa Khuyển)
Chương Quyển 15 - 378: Dương Đại Hồng
Chương Quyển 15 - 379: Trương Cống Sĩ (Cống Sĩ Họ Trương)
Chương Quyển 15 - 380: Tiên Ăn Mày (Cái Tiên)
Chương Quyển 15 - 381: Người Trong Lỗ Tai (Nhĩ Trung Nhân)
Chương Quyển 15 - 382: Cắn Quỷ (Giảo Quỷ)
Chương Quyển 15 - 383: Bắt Hồ (Tróc Hồ)
Chương Quyển 15 - 384: Chém Trăn (Trảm Mãng)
Chương Quyển 15 - 385: Chó Ma (Dã Cẩu)
Chương Quyển 15 - 386: Hồ Vào Vò (Hồ Nhập Bình)
Chương Quyển 15 - 387: Vu Giang
Chương Quyển 15 - 388: Đứa Con Gái ở Chân Định (Chân Định Nữ)
Chương Quyển 15 - 389: Tiêu Minh
Chương Quyển 15 - 390: Yêu Quái Trong Nhà (Trạch Yêu)
Chương Quyển 15 - 391: Thần Tướng (Linh Quan)
Chương Quyển 16 - 392: Tế Hầu
Chương Quyển 16 - 393: Chân Sinh
Chương Quyển 16 - 394: Ông Thang (Thang Công)
Chương Quyển 16 - 395: Nhà Buôn Họ Vương (Vương Hóa Lang)
Chương Quyển 16 - 396: Địa Lý (Kham Dư)
Chương Quyển 16 - 397: Đậu Thị
Chương Quyển 16 - 398: Lưu Lượng Thái
Chương Quyển 16 - 399: Ma Đói (Ngã Quỷ)
Chương Quyển 16 - 400: Khảo Tệ Ty (Ty Khảo Tệ)
Chương Quyển 16 - 401: Lý Sinh
Chương Quyển 16 - 402: Thái Sử Họ Tưởng (Tưởng Thái Sử)
Chương Quyển 16 - 403: Người Trong Huyện (Ấp Nhân)
Chương Quyển 16 - 404: Trung Thừa Họ Vu (Vu Trung Thừa)
Chương Quyển 16 - 405: Vương Tử An
Chương Quyển 16 - 406: Trẻ Chăn Trâu (Mục Nhụ)
Chương Quyển 16 - 407: Anh Ất Ở Kim Lăng (Kim Lăng Ất)
Chương Quyển 16 - 408: Hai Truyện Xử Án (Chiết Ngục Nhị Tắc)
Chương Quyển 16 - 409: Hiệp Khách Chim (Cầm Hiệp)
Chương Quyển 16 - 410: Chim Hồng (Hồng)
Chương Quyển 16 - 411: Voi (Tượng)
Chương Quyển 16 - 412: Hòa Thượng Tử Hoa (Tử Hoa Hòa Thượng)
Chương Quyển 16 - 413: Mỗ Ất
Chương Quyển 16 - 414: Con Hồ Xấu Xí (Xú Hồ)
Chương Quyển 16 - 415: Bói Tiền (Tiền Bốc Vu)
Chương Quyển 16 - 416: Diêu An
Chương Quyển 16 - 417: Ông Hái Rau (Thái Vi Ông)
Chương Quyển 16 - 418: Oan Nghiệt Bài Thơ (Thi Nghiệt)
Chương Quyển 16 - 419: Mao Đại Phúc (Mao Đại Phúc)
Chương Quyển 16 - 420: Thần Làm Mưa Đá (Bốc Thần)
Chương Quyển 16 - 421: Ông Lý Tám Vò (Lý Bát Hàng)
Chương Quyển 16 - 422: Nhà Đò Bến Lão Long (Lão Long Thuyền Hộ)
Chương Quyển 16 - 423: Tiên Sinh Nguyên Thiếu (Nguyên Thiếu Tiên Sinh)
Chương Quyển 16 - 424: Chu Sinh
Chương Quyển 16 - 425: Lưu Toàn
Chương Quyển 16 - 426: Hàn Phương
Chương Quyển 16 - 427: Vụ Án Ở Thái Nguyên (Thái Nguyên Ngục)
Chương Quyển 16 - 428: Vụ Án Ở Tân Trịnh (Tân Trịnh Ngục)
Chương Quyển 16 - 429: Thư Sinh Ở Chiết Đông (Chiết Đông Sinh)
Chương Quyển 16 - 430: Cô Gái Ở Bát Hưng (Bát Hưng Nữ)
Chương Quyển 16 - 431: Một Viên Quan (Nhất Viên Quan)
Chương Quyển 16 - 432: Thần Hoa (Hoa Thần)
Không tìm thấy chương nào phù hợp