Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 130: Giật mình tỉnh giấc mộng (4)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
ay hắn tựa hồ run lên một chút, nhưng là ngay sau đó hắn lại
khôi phục lại như tự nhiên, mang theo vài phần bất đắc dĩ nói: “Liễu
Lăng, đừng trách ta. Ta…”
Đừng trách hắn?
Giờ phút này hắn thế nhưng lại nói ta đừng trách hắn
Ta cuối cùng cắt ngang lời hắn, hờ hững nói: “Động thủ đi.”
Cuối cùng vẫn là không thể tránh được kết cục này, cuối cùng vẫn là cô phụ một mảnh tâm ý của Mị
Nhưng là mặc dù đến giây phút gần kề với cái chết này, ta cũng không thể hiểu được, Mị vì sao phải cứu ta?
Từ từ nhắm hai mắt lại, ta chờ đợi sự đau đớn sẽ đến, chính là lúc ta chờ đợi, cũng là lúc thanh âm chủy thủ của Dạ Khuynh Thành rơi xuống đất, loảng xoảng một tiếng, ở trong ban đêm yên tĩnh có vẻ phá lệ rõ ràng.
Ta không tự chủ được trợn mắt, nhìn lên thấy hình ảnh một hắc y nhân đang chặn lại Dạ Khuynh Thành.
“Mị Mị?” Ta biết rõ không có khả năng đó, lại vẫn là không tự chủ được phát ra tiếng gọi.
“Đi mau.” Hắc y nhân thanh âm réo rắt mà trong vắt, tuyệt đối không phải thanh âm của Mị.
Nhưng hắn là ai?
Vì sao cứu ta?
“Đi mau, đi được càng xa càng tốt, không cần trở về, cũng không nên báo thù, hãy sống sót cho thật tốt, vui vẻ sống sót.” thanh âm réo rắt kia của hắc y nhân lại không ngừng mà truyền đến, lời nói rất giống của Mị đã từng nói.
Vì sao lại bảo ta phải đi thật xa? Lại vì sao không cần ta báo thù?
Ta không hiểu, chỉ có ngơ ngác đứng ở một bên, cho đến khi hắc y nhân lại một lần nữa thúc giục, ta mới giật mình thanh tỉnh, nhấc cước bộ liền hướng dưới núi chạy đi.
Khinh công, ta vẫn phải có, hơn nữa trong ta đang chảy dòng máu mà Mị hoán đổi cho ta, còn ẩn ẩn chứa một loại lực lượng.
Lúc này đây, ta cuối cùng cũng không quay đầu lại, cứ cắm mặt chạy thật nhanh thoát khỏi núi Phượng Hoàng.
Không biết vì sao, ta cuối cùng cảm thấy Hắc y nhân kia có thể đánh thắng được Dạ Khuynh Thành.
Một đường chạy như điên, cho đến lúc sức cùng lực kiệt, ta mới dừng bước, quay đầu nhìn lại, núi Phượng Hoàng mây mù lượn lờ, đứng sừng sững ở nơi đó, giật mình trong lúc này, tựa hồ vừa rồi tất cả đều chỉ là một giấc mộng.
Mà tiền đồ, lại một mảnh xa vời.
Bọn họ đều nói ta phải đi, đi được càng xa càng tốt, nhưng là ta có năng lực đi được đến nơi nào đây?
Ta rốt cuộc nên đi thế nào?
Trời đất bao la rộng lớn, nguyên lai nhưng lại không có một chỗ cho Nguyệt Liễu Lăng ta dung thân.
Ta tất nhiên không thể quay trở về Kính Nguyệt cung, nếu tất cả đều là mưu kế của Dạ Khuynh Thành, nói như vậy thì Kính Nguyệt cung cũng là ở dưới sự bày mưu đặt kế của Dạ Khuynh Thành mới được tạo nên đi.
Huống chi, những điều ta biết được đã quá nhiều, Dạ Khuynh Thành có phải hay không sẽ đuổi giết ta?
Đợi sau khi đã nghỉ ngơi đủ, ta lại đứng dậy tiếp tục đi, ít nhất ta muốn trước rời khỏi Minh Nguyệt thành, rời khỏi Đông Hải quốc.
Nơi này có quá nhiều việc không vui mà ta không muốn nhớ lại, nơi này từ lâu đã không còn là nơi để cho ta dung thân nữa.
Từng bước sai, hay là ngay từ bước đầu tiên đã sai?
Xa xa truyền đến nhiều điểm ánh lửa, tựa hồ đang thẳng hướng bên này tới gần, tâm của ta đột nhiên rùng mình, tất nhiên là biết này có lẽ là người của Đông Hải quốc.
Nhưng là giờ phút này, ta không thể lui về phía sau, cũng vô pháp tránh né, vùng này căn bản không có một nơi để trốn.
Có phải hay không hôm nay ta nhất định phải chết ở Đông Hải quốc?
Nếu không có chỗ để trốn, như vậy liền nghênh chiến đi.
Lại nói, ta còn từng là độc Mị yêu nữ, trên giang hồ làm người ta mới nghe thấy tên đã sợ mất mật, ít nhất giờ phút này ta còn có độc dược ở trong tay, chắc chắn nếm mùi thất bại phải là bọn hắn.
Tay theo thói quen cho vào trong túi lấy ra thất hồn tán, gắt gao nắm chặt ở trong lòng bàn tay, sau đó đi bước một tới gần.
Thẳng đến khoảnh khắc ánh lửa chiếu sáng lên hết thảy, thẳng đến bọn họ nhìn thấy ta, thất hồn tán trong tay ta dĩ nhiên dừng ở trên người bọn họ.
Tức thì, một đội thị vệ đều ngã xuống mặt đất, chỉ còn lại một người vẫn đứng yên, rõ ràng đó chính là Cơ Lưu Phong.
Giờ phút này gặp lại hắn, hắn âm trầm còn hơn cả dĩ vãng, nghĩ đến chắc chắn là do bị Cơ Lưu Tiêu cùng Thủy Bất Nhàn k*ch th*ch quá mạnh đi.
Chính là thất hồn tán vừa ra tay liền sẽ không thất thủ, hắn không có khả năng tránh thoát, cho nên ta an tâm theo bên cạnh hắn đi qua
Giờ phút này hắn thế nhưng lại nói ta đừng trách hắn
Ta cuối cùng cắt ngang lời hắn, hờ hững nói: “Động thủ đi.”
Cuối cùng vẫn là không thể tránh được kết cục này, cuối cùng vẫn là cô phụ một mảnh tâm ý của Mị
Nhưng là mặc dù đến giây phút gần kề với cái chết này, ta cũng không thể hiểu được, Mị vì sao phải cứu ta?
Từ từ nhắm hai mắt lại, ta chờ đợi sự đau đớn sẽ đến, chính là lúc ta chờ đợi, cũng là lúc thanh âm chủy thủ của Dạ Khuynh Thành rơi xuống đất, loảng xoảng một tiếng, ở trong ban đêm yên tĩnh có vẻ phá lệ rõ ràng.
Ta không tự chủ được trợn mắt, nhìn lên thấy hình ảnh một hắc y nhân đang chặn lại Dạ Khuynh Thành.
“Mị Mị?” Ta biết rõ không có khả năng đó, lại vẫn là không tự chủ được phát ra tiếng gọi.
“Đi mau.” Hắc y nhân thanh âm réo rắt mà trong vắt, tuyệt đối không phải thanh âm của Mị.
Nhưng hắn là ai?
Vì sao cứu ta?
“Đi mau, đi được càng xa càng tốt, không cần trở về, cũng không nên báo thù, hãy sống sót cho thật tốt, vui vẻ sống sót.” thanh âm réo rắt kia của hắc y nhân lại không ngừng mà truyền đến, lời nói rất giống của Mị đã từng nói.
Vì sao lại bảo ta phải đi thật xa? Lại vì sao không cần ta báo thù?
Ta không hiểu, chỉ có ngơ ngác đứng ở một bên, cho đến khi hắc y nhân lại một lần nữa thúc giục, ta mới giật mình thanh tỉnh, nhấc cước bộ liền hướng dưới núi chạy đi.
Khinh công, ta vẫn phải có, hơn nữa trong ta đang chảy dòng máu mà Mị hoán đổi cho ta, còn ẩn ẩn chứa một loại lực lượng.
Lúc này đây, ta cuối cùng cũng không quay đầu lại, cứ cắm mặt chạy thật nhanh thoát khỏi núi Phượng Hoàng.
Không biết vì sao, ta cuối cùng cảm thấy Hắc y nhân kia có thể đánh thắng được Dạ Khuynh Thành.
Một đường chạy như điên, cho đến lúc sức cùng lực kiệt, ta mới dừng bước, quay đầu nhìn lại, núi Phượng Hoàng mây mù lượn lờ, đứng sừng sững ở nơi đó, giật mình trong lúc này, tựa hồ vừa rồi tất cả đều chỉ là một giấc mộng.
Mà tiền đồ, lại một mảnh xa vời.
Bọn họ đều nói ta phải đi, đi được càng xa càng tốt, nhưng là ta có năng lực đi được đến nơi nào đây?
Ta rốt cuộc nên đi thế nào?
Trời đất bao la rộng lớn, nguyên lai nhưng lại không có một chỗ cho Nguyệt Liễu Lăng ta dung thân.
Ta tất nhiên không thể quay trở về Kính Nguyệt cung, nếu tất cả đều là mưu kế của Dạ Khuynh Thành, nói như vậy thì Kính Nguyệt cung cũng là ở dưới sự bày mưu đặt kế của Dạ Khuynh Thành mới được tạo nên đi.
Huống chi, những điều ta biết được đã quá nhiều, Dạ Khuynh Thành có phải hay không sẽ đuổi giết ta?
Đợi sau khi đã nghỉ ngơi đủ, ta lại đứng dậy tiếp tục đi, ít nhất ta muốn trước rời khỏi Minh Nguyệt thành, rời khỏi Đông Hải quốc.
Nơi này có quá nhiều việc không vui mà ta không muốn nhớ lại, nơi này từ lâu đã không còn là nơi để cho ta dung thân nữa.
Từng bước sai, hay là ngay từ bước đầu tiên đã sai?
Xa xa truyền đến nhiều điểm ánh lửa, tựa hồ đang thẳng hướng bên này tới gần, tâm của ta đột nhiên rùng mình, tất nhiên là biết này có lẽ là người của Đông Hải quốc.
Nhưng là giờ phút này, ta không thể lui về phía sau, cũng vô pháp tránh né, vùng này căn bản không có một nơi để trốn.
Có phải hay không hôm nay ta nhất định phải chết ở Đông Hải quốc?
Nếu không có chỗ để trốn, như vậy liền nghênh chiến đi.
Lại nói, ta còn từng là độc Mị yêu nữ, trên giang hồ làm người ta mới nghe thấy tên đã sợ mất mật, ít nhất giờ phút này ta còn có độc dược ở trong tay, chắc chắn nếm mùi thất bại phải là bọn hắn.
Tay theo thói quen cho vào trong túi lấy ra thất hồn tán, gắt gao nắm chặt ở trong lòng bàn tay, sau đó đi bước một tới gần.
Thẳng đến khoảnh khắc ánh lửa chiếu sáng lên hết thảy, thẳng đến bọn họ nhìn thấy ta, thất hồn tán trong tay ta dĩ nhiên dừng ở trên người bọn họ.
Tức thì, một đội thị vệ đều ngã xuống mặt đất, chỉ còn lại một người vẫn đứng yên, rõ ràng đó chính là Cơ Lưu Phong.
Giờ phút này gặp lại hắn, hắn âm trầm còn hơn cả dĩ vãng, nghĩ đến chắc chắn là do bị Cơ Lưu Tiêu cùng Thủy Bất Nhàn k*ch th*ch quá mạnh đi.
Chính là thất hồn tán vừa ra tay liền sẽ không thất thủ, hắn không có khả năng tránh thoát, cho nên ta an tâm theo bên cạnh hắn đi qua
Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành
Tác giả: Sương Phi Vãn
231 chương | 1,076 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Mỹ nam chủ tử (1)
Chương Quyển 1 - 2: Mỹ nam chủ tử (2)
Chương Quyển 1 - 3: Mỹ nam chủ tử (3)
Chương Quyển 1 - 4: Mỹ nam chủ tử (4)
Chương Quyển 1 - 5: Long Phượng song sát (1)
Chương Quyển 1 - 6: Long phượng song sát (2)
Chương Quyển 1 - 7: Long phượng song sát(3)
Chương Quyển 1 - 8: Hạ gia tiểu thư (1)
Chương Quyển 1 - 9: Hạ gia tiểu thư (2)
Chương Quyển 1 - 10: Hạ gia tiểu thư (3)
Chương Quyển 1 - 11: Hạ gia tiểu thư (4)
Chương Quyển 1 - 12: Mới vào Minh Nguyệt(1)
Chương Quyển 1 - 13: Mới vào Minh Nguyệt (2)
Chương Quyển 1 - 14: Si nhi vương gia (1)
Chương Quyển 1 - 15: Si nhi vương gia (2)
Chương Quyển 1 - 16: Si nhi vương gia (3)
Chương Quyển 1 - 17: Đông Hải thịnh yến (1)
Chương Quyển 1 - 18: Đông Hải thịnh yến (2)
Chương Quyển 1 - 19: Đông Hải thịnh yến (3)
Chương Quyển 1 - 20: Đông hải thịnh yến (4)
Chương Quyển 1 - 21: Đệ nhất mỹ nhân (1)
Chương Quyển 1 - 22: Đệ nhất mỹ nhân (2)
Chương Quyển 1 - 23: Đệ nhất mỹ nhân (3)
Chương Quyển 1 - 24: Đệ nhất mỹ nhân (4)
Chương Quyển 1 - 25: Đệ nhất mỹ nhân (5)
Chương Quyển 1 - 26: Tịnh nguyệt –bất nhàn (1)
Chương Quyển 1 - 27: Tịnh nguyệt –bất nhàn(2)
Chương Quyển 1 - 28: Tịnh nguyệt- bất nhàn (3)
Chương Quyển 1 - 29: Liễm Vân công tử (1)
Chương Quyển 1 - 30: Liễm Vân công tử (2)
Chương Quyển 1 - 31: Liễm Vân công tử (3)
Chương Quyển 1 - 32: Liễm Vân công tử (4)
Chương Quyển 1 - 33: Liễm Vân công tử (5)
Chương Quyển 1 - 34: Cân quắc hào nữ (1)
Chương Quyển 1 - 35: Cân quắc hào nữ (2)
Chương Quyển 1 - 36: Cân quắc hào nữ (3)
Chương Quyển 1 - 37: Vườn hoa hải đường
Chương Quyển 1 - 38: Vườn hoa hải đường (2)
Chương Quyển 1 - 39: Vườn hoa hải đường (3)
Chương Quyển 1 - 40: Vườn hoa hải đường (4)
Chương Quyển 1 - 41: Vườn hoa hải đường (5)
Chương Quyển 1 - 42: Vườn hoa hải đường (6)
Chương Quyển 1 - 43: Lãnh cung điên phụ (1)
Chương Quyển 1 - 44: Lãnh cung điên phụ (nhị)
Chương Quyển 1 - 45: Lãnh cung điên phụ (3)
Chương Quyển 1 - 46: Lãnh cung điên phụ (4)
Chương Quyển 1 - 47: Thân thế chi mê (1)
Chương Quyển 1 - 48: Thân thế chi mê (2)
Chương Quyển 1 - 49: Thân thế chi mê (3)
Chương Quyển 1 - 50: Ca ca phu quân (1)
Chương Quyển 1 - 51: Ca ca phu quân (2)
Chương Quyển 1 - 52: Ca ca phu quân (3)
Chương Quyển 1 - 53: Ca ca phu quân (4)
Chương Quyển 1 - 54: Ca ca phu quân (5)
Chương Quyển 1 - 55: Ca ca phu quân (6)
Chương Quyển 1 - 56: Ba ngàn mĩ quyến (1)
Chương Quyển 1 - 57: Ba ngàn mĩ quyến (2)
Chương Quyển 1 - 58: Ba ngàn mĩ quyến (3)
Chương Quyển 1 - 59: Ba ngàn mĩ quyến (4)
Chương Quyển 1 - 60: Ngày lại mặt (1)
Chương Quyển 1 - 61: Ngày lại mặt (2)
Chương Quyển 1 - 62: Ngày lại mặt (3)
Chương Quyển 1 - 63: Ngày lại mặt (4)
Chương Quyển 1 - 64: Loại tình cảm cấm kị (1)
Chương Quyển 1 - 65: Loại tình cảm cấm kị (2)
Chương Quyển 1 - 66: Loại tình cảm cấm kị (3)
Chương Quyển 1 - 67: Vì ai táng tâm (1)
Chương Quyển 1 - 68: Vì ai táng tâm (2)
Chương Quyển 1 - 69: Vì ai táng tâm (3)
Chương Quyển 1 - 70: Vì ai táng tâm (4)
Chương Quyển 1 - 71: Vì ai táng tâm (5)
Chương Quyển 1 - 72: Thật thật giả giả (1)
Chương Quyển 1 - 73: Thật thật giả giả (2)
Chương Quyển 1 - 74: Thật thật giả giả (3)
Chương Quyển 1 - 75: Ai lừa ai (1)
Chương Quyển 1 - 76: Ai lừa ai (2)
Chương Quyển 1 - 77: Ai lừa ai (3)
Chương Quyển 1 - 78: Ai lừa ai (4)
Chương Quyển 1 - 79: Ai lừa ai (5)
Chương Quyển 1 - 80: Ai lừa ai (6)
Chương Quyển 1 - 81: Nửa đường gặp chuyện (1)
Chương Quyển 1 - 82: Nửa đường gặp chuyện (2)
Chương Quyển 1 - 83: Nửa đường gặp chuyện (3)
Chương Quyển 1 - 84: Nửa đường gặp chuyện (4)
Chương Quyển 1 - 85: Cạm bẫy ôn nhu (1)
Chương Quyển 1 - 86: Cạm bẫy ôn nhu (2)
Chương Quyển 1 - 87: Cạm bẫy ôn nhu (3)
Chương Quyển 1 - 88: Cạm bẫy ôn nhu (4)
Chương Quyển 1 - 89: Cạm bẫy ôn nhu (5)
Chương Quyển 1 - 90: Đêm khuya tới chơi (1)
Chương Quyển 1 - 91: Đêm khuya tới chơi (2)
Chương Quyển 1 - 92: Đêm khuya tới chơi (3)
Chương Quyển 1 - 93: Sinh nhật chi yến (1)
Chương Quyển 1 - 94: Sinh nhật chi yến (2)
Chương Quyển 1 - 95: Sinh nhật chi yến (3)
Chương Quyển 1 - 96: Sinh nhật chi yến (4)
Chương Quyển 1 - 97: Thái tử chi chương (1)
Chương Quyển 1 - 98: Thái tử chi thương (2)
Chương Quyển 1 - 99: Thái tử chi thương (3)
Chương Quyển 1 - 100: Thái tử chi thương (4)
Chương Quyển 1 - 101: Thái tử chi thương (5)
Chương Quyển 1 - 102: Di họa Giang Đông (1)
Chương Quyển 1 - 103: Di họa Giang Đông (2)
Chương Quyển 1 - 104: Di họa Giang Đông (3)
Chương Quyển 1 - 105: Di họa Giang Đông (4)
Chương Quyển 1 - 106: Di họa Giang Đông (5)
Chương Quyển 1 - 107: Di họa Giang Đông (6)
Chương Quyển 1 - 108: Nguyên là song sinh (1)
Chương Quyển 1 - 109: Nguyên là song sinh (2)
Chương Quyển 1 - 110: Nguyên là song sinh (3)
Chương Quyển 1 - 111: Nguyên là song sinh (4)
Chương Quyển 1 - 112: Thất thải kỳ thạch (1)
Chương Quyển 1 - 113: Thất thải kỳ thạch (2)
Chương Quyển 1 - 114: Thất thải kỳ thạch (3)
Chương Quyển 1 - 115: Thất thải kỳ thạch (4)
Chương Quyển 1 - 116: Một kiếm chi ân (1)
Chương Quyển 1 - 117: Một kiếm chi ân (2)
Chương Quyển 1 - 118: Một kiếm chi ân (3)
Chương Quyển 1 - 119: Một kiếm chi ân (4)
Chương Quyển 1 - 120: Phượng Loan là ai (1)
Chương Quyển 1 - 121: Phượng Loan là ai (2)
Chương Quyển 1 - 122: Phượng Loan là ai (3)
Chương Quyển 1 - 123: Thí nhan thuật (1)
Chương Quyển 1 - 124: Thí nhan thuật (2)
Chương Quyển 1 - 125: Thí nhan thuật (2)
Chương Quyển 1 - 126: Thí nhan thuật (4)
Chương Quyển 1 - 127: Giật mình tỉnh giấc mộng (1)
Chương Quyển 1 - 128: Giật mình tỉnh giấc mộng (2)
Chương Quyển 1 - 129: Giật mình tỉnh giấc mộng (3)
Chương Quyển 1 - 130: Giật mình tỉnh giấc mộng (4)
Chương Quyển 1 - 131: Giật mình tỉnh giấc mộng (5)
Chương Quyển 2 - 132: Sự phó thác lúc lâm chung (1)
Chương Quyển 2 - 133: Sự phó thác lúc lâm chung (2)
Chương Quyển 2 - 134: Sự phó thác lúc lâm trung (3)
Chương Quyển 2 - 135: Sự phó thác lúc lâm chung (4)
Chương Quyển 2 - 136: Vì hận lấy tên (1)
Chương Quyển 2 - 137: Vì hận lấy tên (2)
Chương Quyển 2 - 138: Vì hận lấy tên (3)
Chương Quyển 2 - 139: Nam tử tóc bạc (1)
Chương Quyển 2 - 140: Nam tử tóc bạc (2)
Chương Quyển 2 - 141: Nam tử tóc bạc (3)
Chương Quyển 2 - 142: Nam tử tóc bạc (4)
Chương Quyển 2 - 143: Sòng bạc Chí Tôn (1)
Chương Quyển 2 - 144: Sòng bạc Chí Tôn (2)
Chương Quyển 2 - 145: Sòng bạc Chí Tôn (3)
Chương Quyển 2 - 146: Sòng bạc Chí Tôn (4)
Chương Quyển 2 - 147: Hoa khôi Cảnh Thù
Chương Quyển 2 - 148: Cẩm Tú thật giả
Chương Quyển 2 - 149: Môn chủ địa sát môn
Chương Quyển 2 - 150: Hồng lâu vong vũ
Chương Quyển 2 - 151: Ân oán khúc mắc
Chương Quyển 2 - 152: Loại tình cảm vô tình
Chương Quyển 2 - 153: Thân thế dần dần được làm sáng tỏ
Chương Quyển 2 - 154: Mới vào Hầu phủ
Chương Quyển 2 - 155: Tây độc Chiến Hậu
Chương Quyển 2 - 156: Bẩy ngày chi chú
Chương Quyển 2 - 157: Thì ra là hắn
Chương Quyển 2 - 158: Đông tà tây độc
Chương Quyển 2 - 159: Lại gặp nhau
Chương Quyển 2 - 160: Sầu triền miên
Chương Quyển 2 - 161: Lấy lui vì tiến
Chương Quyển 2 - 162: Dụng tâm của Mị
Chương Quyển 2 - 163: Tuyệt đại thiên kiêu (1)
Chương Quyển 2 - 164: Tuyệt đại thiên kiêu (2)
Chương Quyển 2 - 165: Tuyệt đại thiên kiêu (3)
Chương Quyển 2 - 166: Một cuộc giao dịch
Chương Quyển 2 - 167: Không chịu nổi chuyện cũ
Chương Quyển 2 - 168: Yêu mê hoặc
Chương Quyển 2 - 169: Ai là Tu La
Chương Quyển 2 - 170: Nhất sai giai sai
Chương Quyển 2 - 171: Ám độ trần thương
Chương Quyển 2 - 172: Giấu giếm huyền cơ
Chương Quyển 2 - 173: Khó kìm nổi lòng
Chương Quyển 2 - 174: Ân oán tình thù
Chương Quyển 2 - 175: Thì ra là yêu
Chương Quyển 2 - 176: Nhân tình mà xá
Chương Quyển 2 - 177: Ba năm chi ước
Chương Quyển 3 - 178: Phong lưu yêu nữ
Chương Quyển 3 - 179: Danh kiếm sơn trang
Chương Quyển 3 - 180: Thư khiêu chiến
Chương Quyển 3 - 181: Thật đúng là hắn
Chương Quyển 3 - 182: Quân chỗ cầu
Chương Quyển 3 - 183
Chương Quyển 3 - 184: Sát thủ không rõ
Chương Quyển 3 - 185: Vô Tình công tử
Chương Quyển 3 - 186: Nam Mạch quốc công
Chương Quyển 3 - 187: Lưu thủy vô tình
Chương Quyển 3 - 188: Trí nhớ tái hiện
Chương Quyển 3 - 189: Vô tình như vậy
Chương Quyển 3 - 190: Tình sẽ thành thương
Chương Quyển 3 - 191: Tái nhập Đông Hải
Chương Quyển 3 - 192: Túy sinh mộng tử
Chương Quyển 3 - 193: Nhân quả luân hồi
Chương Quyển 3 - 194: Lấy tĩnh chế động
Chương Quyển 3 - 195: Bản tính của nàng
Chương Quyển 3 - 196: Trận chiến mở màn, báo cáo thắng lợi
Chương Quyển 3 - 197: Tình chỗ hoặc
Chương Quyển 3 - 198: Huyết nhiễm tuyết đêm
Chương Quyển 3 - 199: Vận mệnh lần lượt thay đổi
Chương Quyển 3 - 200: Ai cứu rỗi ai
Chương Quyển 3 - 201: Mặt nạ chi mê
Chương Quyển 3 - 202: Lời hứa hẹn của ta
Chương Quyển 3 - 203: Nguyên là cố nhân
Chương Quyển 3 - 204: Thắng ngay từ trận đầu
Chương Quyển 3 - 205: Dùng gì giải ưu?
Chương Quyển 3 - 206: Thật sự là hắn
Chương Quyển 3 - 207: Là ai sai
Chương Quyển 3 - 208: Vĩnh viễn đường xa
Chương Quyển 3 - 209: Gia chủ Minh gia
Chương Quyển 3 - 210: Cửu biệt gặp lại
Chương Quyển 4 - 211: Gặp lại không nhận ra
Chương Quyển 4 - 212: Hạ gia Nguyệt Nhiễm
Chương Quyển 4 - 213: Chuyện cũ như thương
Chương Quyển 4 - 214: Phò mã Bắc thương quốc
Chương Quyển 4 - 215: Đăng cơ đột biến
Chương Quyển 4 - 216: Lựa chọn của hắn
Chương Quyển 4 - 217: Lòng của vương giả
Chương Quyển 4 - 218: Thân thế của Mị
Chương Quyển 4 - 219: Gặp lại Dạ Khuynh Thành
Chương Quyển 4 - 220: Bất quá chỉ là diễn
Chương Quyển 4 - 221: Lấy thân mạo hiểm
Chương Quyển 4 - 222: Hậu nhân Hiên Viên
Chương Quyển 4 - 223: Tâm khó hiểu
Chương Quyển 4 - 224: Cùng quân gần nhau
Chương Quyển 4 - 225: Bí mật kinh thiên
Chương Quyển 4 - 226: Rả rích rời đi
Chương Quyển 4 - 227: Hành trình đến Bắc Thương
Chương Quyển 4 - 228: Cuối cùng chưa mất
Chương Quyển 4 - 229: Yêu hận xa xôi
Chương Quyển 4 - 230: Chớp mắt một cái đã vạn năm
Chương Quyển 4 - 231: Nhiều năm về sau
Không tìm thấy chương nào phù hợp