Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 127: Giật mình tỉnh giấc mộng (1)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Ánh trăng thản nhiên chiếu rọi, khiến toàn bộ núi Phượng Hoàng bao phủ một màu sắc mông lung.
Đến lúc đi ra hang, ta mới phát giác sắc mặt Mị đúng là tái nhợt.
“Mị Mị…” Giờ phút này, tất cả nỗi lòng đều nảy lên, lại không biết nên nói gì, phức tạp khó nhịn.
Mị vẫn như cũ mím chặt môi, vẻ mặt ngưng trọng, ánh mắt không khỏi nhìn quanh bốn phía, sau đó nhìn đến ta, thấp giọng nói: “Đi.”
Mị vừa rồi hạ dược hướng Dạ Khuynh Thành là thất hồn tán, cùng ngọc lộ tin sương hiệu quả giống nhau, đều làm cho người ta toàn thân không có khí lực, mà nếu quả thật so sánh, thất hồn tán hiệu quả càng mãnh liệt hơn một ít.
Nói vậy giờ phút này Dạ Khuynh Thành vẫn như cũ ngốc ở tại chỗ đi.
Mị đem ta ôm mạnh vào trong ngực, một mạch đi nhanh, liền thẳng tắp hướng phía dưới núi Phượng Hoàng mà đi.
Hắn tựa hồ cũng không biết xung quanh núi Phượng Hoàng có lối đi tắt, vẫn như cũ dọc theo sơn đạo uốn lượn đi xuống, mà ta tuy rằng cùng Dạ Khuynh Thành đi qua lối tắt kia, nhưng là hắn quẹo trái rẽ phải, hiển nhiên là không muốn để ta nhớ rõ.
Chính là Mị nếu là đệ đệ của Dạ Khuynh Thành, vậy cũng là người Vân Mặc tộc, vì sao hắn lại phải ẩn mình từ một nơi bí mật gần đó?
Thay vì là đệ đệ, ta lại cảm thấy Mị như là cái bóng của Dạ Khuynh Thành.
Sơn đạo thực hiểm trở, tựa hồ chỉ cần sơ ý một chút sẽ ngã ngay xuống vực sâu vạn trượng.
Ánh trăng như trước tĩnh lặng mà nhu hòa, chính là sắc mặt Mị lại càng ngày càng tái nhợt, so với vừa rồi lại càng nhợt nhạt vài phần, ngay cả trên trán đều chảy ra một tầng mồ hôi.
Ta biết hắn nhất định là vì vừa rồi hoán đổi máu cho ta, mà tiêu hao rất nhiều thể lực, đáy lòng mỗi một chỗ đều bắt đầu trở nên ấm áp.
Tay vô thức xoa hai má hắn, mang theo vài phần thương tiếc, mà con ngươi sâu thẳm kia của Mị cũng nhìn phía ta, đợi đến lúc phản ứng được, cũng không khỏi ngẩn ra.
Ta đột nhiên rút tay về, xấu hổ quay đầu “Mị, giải ngọc lộ tin sương cho ta, ta có thể tự mình đi.”
Giờ phút này, ta tất nhiên sẽ không quay lại chịu chết.
Thật đáng nực cười,vốn nghĩ rằng có thể hiểu được tất cả, lại không ngờ sau đó vẫn còn có âm mưu, ta lại sao lại ngây ngốc vì người khác mà hy sinh chính mình.
Từ nay về sau, ta sẽ chỉ vì chính mình mà sống.
Trầm mặc một hồi, Mị mới từ trong lòng lấy ra dược, cho vào miệng ta, một mùi thơm ngát tức thì ở đầu lưỡi tan ra.
Cũng là mùi thơm ngát, nhưng một loại là độc dược, mà một loại khác là giải dược.
Thân thể vốn vô lực chậm rãi khôi phục khí lực, vì thế ta liền rời khỏi lòng Mị, theo sau hắn hướng dưới núi đi xuống.
Núi Phượng Hoàng địa thế hiểm yếu, thực ít có người có thể lên đến lưng chừng núi, mà giờ phút này chúng ta bắt đầu từ giữa sườn núi đi xuống, mỗi một bước đều đi cực kì cẩn thận.
Ta cũng biết, Mị nếu không phải vì giúp ta hoán đổi máu, độ cao này làm sao làm khó được hắn, không biết vì sao giờ phút này trong đầu ta tất cả đều là hình ảnh của Mị.
Lời hắn từng nói, chuyện hắn từng làm, không thể lý giải nổi, có mờ mịt, cũng có một loại thản nhiên thoải mái.
Đêm thực yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có vài phần quỷ dị, gió núi gào thét bên người chúng ta, mang theo vài phần lạnh lẽo.
Chúng ta đều không nói gì với nhau, giờ phút này ta dường như sớm đã quên lúc trước chính mình là như thế nào để tiêu khiển mà đùa giỡn với Mị, trong nháy mắt dĩ vãng hết thảy đều coi như hoa trong gương, trăng trong nước thoát phá, càng ngày càng mơ hồ, giật mình thậm chí nghĩ rằng chính mình chẳng qua là làm một giấc mộng, mà nay chẳng qua là tỉnh mộng mà thôi.
Ta không biết đã đi bao lâu, chỉ biết là dọc theo đường đi chúng ta không hề nói chuyện, cứ như vậy lẳng lặng đi tới, tựa như hai người xa lạ chưa bao giờ quen biết nhau.
“Liễu Lăng, ngươi thật sự không nhớ chút gì chuyện trước kia sao?” Rồi đột nhiên trong lúc đó, Mị lên tiếng hỏi.
Ta kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn bóng dáng người phía trước, có chút mờ mịt.
Dừng một hồi lâu, ta mới nhẹ nhàng mà nói: “Đúng, không nhớ được.”
Mị không nói nữa, chính là ta lại cảm thấy từ bóng dáng hắn dường như tản ra một loại tịch liêu thật sâu.
Trong lòng ngẩn ra, lại không biết cảm giác phức tạp này rốt cuộc là cái gì?
Mị vì sao phải hỏi quá khứ của ta?
Hắn đã sớm quen biết ta sao?
Ý tưởng vừa nảy ra đã bị ta gạt đi.
Nếu Mị đã sớm quen biết ta, làm sao có thể đối với ta như vậy?
Một chút hoảng hốt, ngàn vạn suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, không thể nghĩ thấu đáo, cũng không thể nói rõ ràng.
Đến lúc đi ra hang, ta mới phát giác sắc mặt Mị đúng là tái nhợt.
“Mị Mị…” Giờ phút này, tất cả nỗi lòng đều nảy lên, lại không biết nên nói gì, phức tạp khó nhịn.
Mị vẫn như cũ mím chặt môi, vẻ mặt ngưng trọng, ánh mắt không khỏi nhìn quanh bốn phía, sau đó nhìn đến ta, thấp giọng nói: “Đi.”
Mị vừa rồi hạ dược hướng Dạ Khuynh Thành là thất hồn tán, cùng ngọc lộ tin sương hiệu quả giống nhau, đều làm cho người ta toàn thân không có khí lực, mà nếu quả thật so sánh, thất hồn tán hiệu quả càng mãnh liệt hơn một ít.
Nói vậy giờ phút này Dạ Khuynh Thành vẫn như cũ ngốc ở tại chỗ đi.
Mị đem ta ôm mạnh vào trong ngực, một mạch đi nhanh, liền thẳng tắp hướng phía dưới núi Phượng Hoàng mà đi.
Hắn tựa hồ cũng không biết xung quanh núi Phượng Hoàng có lối đi tắt, vẫn như cũ dọc theo sơn đạo uốn lượn đi xuống, mà ta tuy rằng cùng Dạ Khuynh Thành đi qua lối tắt kia, nhưng là hắn quẹo trái rẽ phải, hiển nhiên là không muốn để ta nhớ rõ.
Chính là Mị nếu là đệ đệ của Dạ Khuynh Thành, vậy cũng là người Vân Mặc tộc, vì sao hắn lại phải ẩn mình từ một nơi bí mật gần đó?
Thay vì là đệ đệ, ta lại cảm thấy Mị như là cái bóng của Dạ Khuynh Thành.
Sơn đạo thực hiểm trở, tựa hồ chỉ cần sơ ý một chút sẽ ngã ngay xuống vực sâu vạn trượng.
Ánh trăng như trước tĩnh lặng mà nhu hòa, chính là sắc mặt Mị lại càng ngày càng tái nhợt, so với vừa rồi lại càng nhợt nhạt vài phần, ngay cả trên trán đều chảy ra một tầng mồ hôi.
Ta biết hắn nhất định là vì vừa rồi hoán đổi máu cho ta, mà tiêu hao rất nhiều thể lực, đáy lòng mỗi một chỗ đều bắt đầu trở nên ấm áp.
Tay vô thức xoa hai má hắn, mang theo vài phần thương tiếc, mà con ngươi sâu thẳm kia của Mị cũng nhìn phía ta, đợi đến lúc phản ứng được, cũng không khỏi ngẩn ra.
Ta đột nhiên rút tay về, xấu hổ quay đầu “Mị, giải ngọc lộ tin sương cho ta, ta có thể tự mình đi.”
Giờ phút này, ta tất nhiên sẽ không quay lại chịu chết.
Thật đáng nực cười,vốn nghĩ rằng có thể hiểu được tất cả, lại không ngờ sau đó vẫn còn có âm mưu, ta lại sao lại ngây ngốc vì người khác mà hy sinh chính mình.
Từ nay về sau, ta sẽ chỉ vì chính mình mà sống.
Trầm mặc một hồi, Mị mới từ trong lòng lấy ra dược, cho vào miệng ta, một mùi thơm ngát tức thì ở đầu lưỡi tan ra.
Cũng là mùi thơm ngát, nhưng một loại là độc dược, mà một loại khác là giải dược.
Thân thể vốn vô lực chậm rãi khôi phục khí lực, vì thế ta liền rời khỏi lòng Mị, theo sau hắn hướng dưới núi đi xuống.
Núi Phượng Hoàng địa thế hiểm yếu, thực ít có người có thể lên đến lưng chừng núi, mà giờ phút này chúng ta bắt đầu từ giữa sườn núi đi xuống, mỗi một bước đều đi cực kì cẩn thận.
Ta cũng biết, Mị nếu không phải vì giúp ta hoán đổi máu, độ cao này làm sao làm khó được hắn, không biết vì sao giờ phút này trong đầu ta tất cả đều là hình ảnh của Mị.
Lời hắn từng nói, chuyện hắn từng làm, không thể lý giải nổi, có mờ mịt, cũng có một loại thản nhiên thoải mái.
Đêm thực yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có vài phần quỷ dị, gió núi gào thét bên người chúng ta, mang theo vài phần lạnh lẽo.
Chúng ta đều không nói gì với nhau, giờ phút này ta dường như sớm đã quên lúc trước chính mình là như thế nào để tiêu khiển mà đùa giỡn với Mị, trong nháy mắt dĩ vãng hết thảy đều coi như hoa trong gương, trăng trong nước thoát phá, càng ngày càng mơ hồ, giật mình thậm chí nghĩ rằng chính mình chẳng qua là làm một giấc mộng, mà nay chẳng qua là tỉnh mộng mà thôi.
Ta không biết đã đi bao lâu, chỉ biết là dọc theo đường đi chúng ta không hề nói chuyện, cứ như vậy lẳng lặng đi tới, tựa như hai người xa lạ chưa bao giờ quen biết nhau.
“Liễu Lăng, ngươi thật sự không nhớ chút gì chuyện trước kia sao?” Rồi đột nhiên trong lúc đó, Mị lên tiếng hỏi.
Ta kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn bóng dáng người phía trước, có chút mờ mịt.
Dừng một hồi lâu, ta mới nhẹ nhàng mà nói: “Đúng, không nhớ được.”
Mị không nói nữa, chính là ta lại cảm thấy từ bóng dáng hắn dường như tản ra một loại tịch liêu thật sâu.
Trong lòng ngẩn ra, lại không biết cảm giác phức tạp này rốt cuộc là cái gì?
Mị vì sao phải hỏi quá khứ của ta?
Hắn đã sớm quen biết ta sao?
Ý tưởng vừa nảy ra đã bị ta gạt đi.
Nếu Mị đã sớm quen biết ta, làm sao có thể đối với ta như vậy?
Một chút hoảng hốt, ngàn vạn suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, không thể nghĩ thấu đáo, cũng không thể nói rõ ràng.
Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành
Tác giả: Sương Phi Vãn
231 chương | 1,053 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Mỹ nam chủ tử (1)
Chương Quyển 1 - 2: Mỹ nam chủ tử (2)
Chương Quyển 1 - 3: Mỹ nam chủ tử (3)
Chương Quyển 1 - 4: Mỹ nam chủ tử (4)
Chương Quyển 1 - 5: Long Phượng song sát (1)
Chương Quyển 1 - 6: Long phượng song sát (2)
Chương Quyển 1 - 7: Long phượng song sát(3)
Chương Quyển 1 - 8: Hạ gia tiểu thư (1)
Chương Quyển 1 - 9: Hạ gia tiểu thư (2)
Chương Quyển 1 - 10: Hạ gia tiểu thư (3)
Chương Quyển 1 - 11: Hạ gia tiểu thư (4)
Chương Quyển 1 - 12: Mới vào Minh Nguyệt(1)
Chương Quyển 1 - 13: Mới vào Minh Nguyệt (2)
Chương Quyển 1 - 14: Si nhi vương gia (1)
Chương Quyển 1 - 15: Si nhi vương gia (2)
Chương Quyển 1 - 16: Si nhi vương gia (3)
Chương Quyển 1 - 17: Đông Hải thịnh yến (1)
Chương Quyển 1 - 18: Đông Hải thịnh yến (2)
Chương Quyển 1 - 19: Đông Hải thịnh yến (3)
Chương Quyển 1 - 20: Đông hải thịnh yến (4)
Chương Quyển 1 - 21: Đệ nhất mỹ nhân (1)
Chương Quyển 1 - 22: Đệ nhất mỹ nhân (2)
Chương Quyển 1 - 23: Đệ nhất mỹ nhân (3)
Chương Quyển 1 - 24: Đệ nhất mỹ nhân (4)
Chương Quyển 1 - 25: Đệ nhất mỹ nhân (5)
Chương Quyển 1 - 26: Tịnh nguyệt –bất nhàn (1)
Chương Quyển 1 - 27: Tịnh nguyệt –bất nhàn(2)
Chương Quyển 1 - 28: Tịnh nguyệt- bất nhàn (3)
Chương Quyển 1 - 29: Liễm Vân công tử (1)
Chương Quyển 1 - 30: Liễm Vân công tử (2)
Chương Quyển 1 - 31: Liễm Vân công tử (3)
Chương Quyển 1 - 32: Liễm Vân công tử (4)
Chương Quyển 1 - 33: Liễm Vân công tử (5)
Chương Quyển 1 - 34: Cân quắc hào nữ (1)
Chương Quyển 1 - 35: Cân quắc hào nữ (2)
Chương Quyển 1 - 36: Cân quắc hào nữ (3)
Chương Quyển 1 - 37: Vườn hoa hải đường
Chương Quyển 1 - 38: Vườn hoa hải đường (2)
Chương Quyển 1 - 39: Vườn hoa hải đường (3)
Chương Quyển 1 - 40: Vườn hoa hải đường (4)
Chương Quyển 1 - 41: Vườn hoa hải đường (5)
Chương Quyển 1 - 42: Vườn hoa hải đường (6)
Chương Quyển 1 - 43: Lãnh cung điên phụ (1)
Chương Quyển 1 - 44: Lãnh cung điên phụ (nhị)
Chương Quyển 1 - 45: Lãnh cung điên phụ (3)
Chương Quyển 1 - 46: Lãnh cung điên phụ (4)
Chương Quyển 1 - 47: Thân thế chi mê (1)
Chương Quyển 1 - 48: Thân thế chi mê (2)
Chương Quyển 1 - 49: Thân thế chi mê (3)
Chương Quyển 1 - 50: Ca ca phu quân (1)
Chương Quyển 1 - 51: Ca ca phu quân (2)
Chương Quyển 1 - 52: Ca ca phu quân (3)
Chương Quyển 1 - 53: Ca ca phu quân (4)
Chương Quyển 1 - 54: Ca ca phu quân (5)
Chương Quyển 1 - 55: Ca ca phu quân (6)
Chương Quyển 1 - 56: Ba ngàn mĩ quyến (1)
Chương Quyển 1 - 57: Ba ngàn mĩ quyến (2)
Chương Quyển 1 - 58: Ba ngàn mĩ quyến (3)
Chương Quyển 1 - 59: Ba ngàn mĩ quyến (4)
Chương Quyển 1 - 60: Ngày lại mặt (1)
Chương Quyển 1 - 61: Ngày lại mặt (2)
Chương Quyển 1 - 62: Ngày lại mặt (3)
Chương Quyển 1 - 63: Ngày lại mặt (4)
Chương Quyển 1 - 64: Loại tình cảm cấm kị (1)
Chương Quyển 1 - 65: Loại tình cảm cấm kị (2)
Chương Quyển 1 - 66: Loại tình cảm cấm kị (3)
Chương Quyển 1 - 67: Vì ai táng tâm (1)
Chương Quyển 1 - 68: Vì ai táng tâm (2)
Chương Quyển 1 - 69: Vì ai táng tâm (3)
Chương Quyển 1 - 70: Vì ai táng tâm (4)
Chương Quyển 1 - 71: Vì ai táng tâm (5)
Chương Quyển 1 - 72: Thật thật giả giả (1)
Chương Quyển 1 - 73: Thật thật giả giả (2)
Chương Quyển 1 - 74: Thật thật giả giả (3)
Chương Quyển 1 - 75: Ai lừa ai (1)
Chương Quyển 1 - 76: Ai lừa ai (2)
Chương Quyển 1 - 77: Ai lừa ai (3)
Chương Quyển 1 - 78: Ai lừa ai (4)
Chương Quyển 1 - 79: Ai lừa ai (5)
Chương Quyển 1 - 80: Ai lừa ai (6)
Chương Quyển 1 - 81: Nửa đường gặp chuyện (1)
Chương Quyển 1 - 82: Nửa đường gặp chuyện (2)
Chương Quyển 1 - 83: Nửa đường gặp chuyện (3)
Chương Quyển 1 - 84: Nửa đường gặp chuyện (4)
Chương Quyển 1 - 85: Cạm bẫy ôn nhu (1)
Chương Quyển 1 - 86: Cạm bẫy ôn nhu (2)
Chương Quyển 1 - 87: Cạm bẫy ôn nhu (3)
Chương Quyển 1 - 88: Cạm bẫy ôn nhu (4)
Chương Quyển 1 - 89: Cạm bẫy ôn nhu (5)
Chương Quyển 1 - 90: Đêm khuya tới chơi (1)
Chương Quyển 1 - 91: Đêm khuya tới chơi (2)
Chương Quyển 1 - 92: Đêm khuya tới chơi (3)
Chương Quyển 1 - 93: Sinh nhật chi yến (1)
Chương Quyển 1 - 94: Sinh nhật chi yến (2)
Chương Quyển 1 - 95: Sinh nhật chi yến (3)
Chương Quyển 1 - 96: Sinh nhật chi yến (4)
Chương Quyển 1 - 97: Thái tử chi chương (1)
Chương Quyển 1 - 98: Thái tử chi thương (2)
Chương Quyển 1 - 99: Thái tử chi thương (3)
Chương Quyển 1 - 100: Thái tử chi thương (4)
Chương Quyển 1 - 101: Thái tử chi thương (5)
Chương Quyển 1 - 102: Di họa Giang Đông (1)
Chương Quyển 1 - 103: Di họa Giang Đông (2)
Chương Quyển 1 - 104: Di họa Giang Đông (3)
Chương Quyển 1 - 105: Di họa Giang Đông (4)
Chương Quyển 1 - 106: Di họa Giang Đông (5)
Chương Quyển 1 - 107: Di họa Giang Đông (6)
Chương Quyển 1 - 108: Nguyên là song sinh (1)
Chương Quyển 1 - 109: Nguyên là song sinh (2)
Chương Quyển 1 - 110: Nguyên là song sinh (3)
Chương Quyển 1 - 111: Nguyên là song sinh (4)
Chương Quyển 1 - 112: Thất thải kỳ thạch (1)
Chương Quyển 1 - 113: Thất thải kỳ thạch (2)
Chương Quyển 1 - 114: Thất thải kỳ thạch (3)
Chương Quyển 1 - 115: Thất thải kỳ thạch (4)
Chương Quyển 1 - 116: Một kiếm chi ân (1)
Chương Quyển 1 - 117: Một kiếm chi ân (2)
Chương Quyển 1 - 118: Một kiếm chi ân (3)
Chương Quyển 1 - 119: Một kiếm chi ân (4)
Chương Quyển 1 - 120: Phượng Loan là ai (1)
Chương Quyển 1 - 121: Phượng Loan là ai (2)
Chương Quyển 1 - 122: Phượng Loan là ai (3)
Chương Quyển 1 - 123: Thí nhan thuật (1)
Chương Quyển 1 - 124: Thí nhan thuật (2)
Chương Quyển 1 - 125: Thí nhan thuật (2)
Chương Quyển 1 - 126: Thí nhan thuật (4)
Chương Quyển 1 - 127: Giật mình tỉnh giấc mộng (1)
Chương Quyển 1 - 128: Giật mình tỉnh giấc mộng (2)
Chương Quyển 1 - 129: Giật mình tỉnh giấc mộng (3)
Chương Quyển 1 - 130: Giật mình tỉnh giấc mộng (4)
Chương Quyển 1 - 131: Giật mình tỉnh giấc mộng (5)
Chương Quyển 2 - 132: Sự phó thác lúc lâm chung (1)
Chương Quyển 2 - 133: Sự phó thác lúc lâm chung (2)
Chương Quyển 2 - 134: Sự phó thác lúc lâm trung (3)
Chương Quyển 2 - 135: Sự phó thác lúc lâm chung (4)
Chương Quyển 2 - 136: Vì hận lấy tên (1)
Chương Quyển 2 - 137: Vì hận lấy tên (2)
Chương Quyển 2 - 138: Vì hận lấy tên (3)
Chương Quyển 2 - 139: Nam tử tóc bạc (1)
Chương Quyển 2 - 140: Nam tử tóc bạc (2)
Chương Quyển 2 - 141: Nam tử tóc bạc (3)
Chương Quyển 2 - 142: Nam tử tóc bạc (4)
Chương Quyển 2 - 143: Sòng bạc Chí Tôn (1)
Chương Quyển 2 - 144: Sòng bạc Chí Tôn (2)
Chương Quyển 2 - 145: Sòng bạc Chí Tôn (3)
Chương Quyển 2 - 146: Sòng bạc Chí Tôn (4)
Chương Quyển 2 - 147: Hoa khôi Cảnh Thù
Chương Quyển 2 - 148: Cẩm Tú thật giả
Chương Quyển 2 - 149: Môn chủ địa sát môn
Chương Quyển 2 - 150: Hồng lâu vong vũ
Chương Quyển 2 - 151: Ân oán khúc mắc
Chương Quyển 2 - 152: Loại tình cảm vô tình
Chương Quyển 2 - 153: Thân thế dần dần được làm sáng tỏ
Chương Quyển 2 - 154: Mới vào Hầu phủ
Chương Quyển 2 - 155: Tây độc Chiến Hậu
Chương Quyển 2 - 156: Bẩy ngày chi chú
Chương Quyển 2 - 157: Thì ra là hắn
Chương Quyển 2 - 158: Đông tà tây độc
Chương Quyển 2 - 159: Lại gặp nhau
Chương Quyển 2 - 160: Sầu triền miên
Chương Quyển 2 - 161: Lấy lui vì tiến
Chương Quyển 2 - 162: Dụng tâm của Mị
Chương Quyển 2 - 163: Tuyệt đại thiên kiêu (1)
Chương Quyển 2 - 164: Tuyệt đại thiên kiêu (2)
Chương Quyển 2 - 165: Tuyệt đại thiên kiêu (3)
Chương Quyển 2 - 166: Một cuộc giao dịch
Chương Quyển 2 - 167: Không chịu nổi chuyện cũ
Chương Quyển 2 - 168: Yêu mê hoặc
Chương Quyển 2 - 169: Ai là Tu La
Chương Quyển 2 - 170: Nhất sai giai sai
Chương Quyển 2 - 171: Ám độ trần thương
Chương Quyển 2 - 172: Giấu giếm huyền cơ
Chương Quyển 2 - 173: Khó kìm nổi lòng
Chương Quyển 2 - 174: Ân oán tình thù
Chương Quyển 2 - 175: Thì ra là yêu
Chương Quyển 2 - 176: Nhân tình mà xá
Chương Quyển 2 - 177: Ba năm chi ước
Chương Quyển 3 - 178: Phong lưu yêu nữ
Chương Quyển 3 - 179: Danh kiếm sơn trang
Chương Quyển 3 - 180: Thư khiêu chiến
Chương Quyển 3 - 181: Thật đúng là hắn
Chương Quyển 3 - 182: Quân chỗ cầu
Chương Quyển 3 - 183
Chương Quyển 3 - 184: Sát thủ không rõ
Chương Quyển 3 - 185: Vô Tình công tử
Chương Quyển 3 - 186: Nam Mạch quốc công
Chương Quyển 3 - 187: Lưu thủy vô tình
Chương Quyển 3 - 188: Trí nhớ tái hiện
Chương Quyển 3 - 189: Vô tình như vậy
Chương Quyển 3 - 190: Tình sẽ thành thương
Chương Quyển 3 - 191: Tái nhập Đông Hải
Chương Quyển 3 - 192: Túy sinh mộng tử
Chương Quyển 3 - 193: Nhân quả luân hồi
Chương Quyển 3 - 194: Lấy tĩnh chế động
Chương Quyển 3 - 195: Bản tính của nàng
Chương Quyển 3 - 196: Trận chiến mở màn, báo cáo thắng lợi
Chương Quyển 3 - 197: Tình chỗ hoặc
Chương Quyển 3 - 198: Huyết nhiễm tuyết đêm
Chương Quyển 3 - 199: Vận mệnh lần lượt thay đổi
Chương Quyển 3 - 200: Ai cứu rỗi ai
Chương Quyển 3 - 201: Mặt nạ chi mê
Chương Quyển 3 - 202: Lời hứa hẹn của ta
Chương Quyển 3 - 203: Nguyên là cố nhân
Chương Quyển 3 - 204: Thắng ngay từ trận đầu
Chương Quyển 3 - 205: Dùng gì giải ưu?
Chương Quyển 3 - 206: Thật sự là hắn
Chương Quyển 3 - 207: Là ai sai
Chương Quyển 3 - 208: Vĩnh viễn đường xa
Chương Quyển 3 - 209: Gia chủ Minh gia
Chương Quyển 3 - 210: Cửu biệt gặp lại
Chương Quyển 4 - 211: Gặp lại không nhận ra
Chương Quyển 4 - 212: Hạ gia Nguyệt Nhiễm
Chương Quyển 4 - 213: Chuyện cũ như thương
Chương Quyển 4 - 214: Phò mã Bắc thương quốc
Chương Quyển 4 - 215: Đăng cơ đột biến
Chương Quyển 4 - 216: Lựa chọn của hắn
Chương Quyển 4 - 217: Lòng của vương giả
Chương Quyển 4 - 218: Thân thế của Mị
Chương Quyển 4 - 219: Gặp lại Dạ Khuynh Thành
Chương Quyển 4 - 220: Bất quá chỉ là diễn
Chương Quyển 4 - 221: Lấy thân mạo hiểm
Chương Quyển 4 - 222: Hậu nhân Hiên Viên
Chương Quyển 4 - 223: Tâm khó hiểu
Chương Quyển 4 - 224: Cùng quân gần nhau
Chương Quyển 4 - 225: Bí mật kinh thiên
Chương Quyển 4 - 226: Rả rích rời đi
Chương Quyển 4 - 227: Hành trình đến Bắc Thương
Chương Quyển 4 - 228: Cuối cùng chưa mất
Chương Quyển 4 - 229: Yêu hận xa xôi
Chương Quyển 4 - 230: Chớp mắt một cái đã vạn năm
Chương Quyển 4 - 231: Nhiều năm về sau
Không tìm thấy chương nào phù hợp