Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 114: Thất thải kỳ thạch (3)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Vì sao phải làm cho Cơ Vô Nhai đem ta gả cho Cơ Lưu Tiêu?”
Ta tất nhiên là cực lực bảo trì bình tĩnh, không muốn trước mặt hắn lộ
ra chút yếu đuối nào.
Hắn ngưng trọng liếc nhìn ta một cái, trong con ngươi có vài phần thâm thúy ta nhìn không hiểu “Vì Cơ Lưu Tiêu sẽ là đối thủ lớn nhất của ta.”
Xem ra tâm kế của hắn so với Cơ Lưu Tiêu cũng không kém, nguyên nhân hắn đem ta gả cho Cơ Lưu Tiêu là vì ta giống Phượng Loan? Hay là vì ta chính là Phượng Loan?
Vẫn nên nói là vì dung mạo của ta mới bị hắn lựa chọn?
Lần đó ở Táng Tâm Các, hắc y nhân kia chính là cố ý để ta nhìn thấy bức họa của Phượng Loan sao?
Nếu là ở Lục vương phủ, hắc y nhân kia có phải là Khúc Nhược Vân hay không?
Đột nhiên nhớ lại một chuyện làm ta tựa hồ hiểu rõ, vì thế thản nhiên hỏi: “Khúc Nhược Vân cũng là nước cờ do ngươi an bài bên người Cơ Lưu Tiêu sao?”
“Đúng.”
“Nàng thích ngươi?” Sau khi biết thân phận Khúc Nhược Vân, ta bắt đầu hiểu, Khúc Nhược Vân cũng không phải bởi vì yêu Cơ Lưu Tiêu mà coi ta như kẻ thù, mà là vì nàng thích Dạ Khuynh Thành, cho nên mới coi ta như kẻ thù thâm sâu như vậy, như là đã tích lũy thật lâu rồi. Cho nên có đôi khi nàng lại từ một nơi bí mật gần đó trào phúng ta, đơn giản là nàng biết ta bất quá chỉ là một công cụ mà thôi.
Dạ Khuynh Thành hiển nhiên có chút kinh ngạc, tựa hồ cũng không biết tâm tư của Khúc Nhược Vân.
Mà ta lại đột nhiên cảm thấy tâm tình tựa hồ tốt lên vài phần, Dạ Khuynh Thành ngươi chung quy cũng có lúc lạc hậu.
“Minh Nguyệt công tử, Khúc Nhược Vân là yêu ngươi sâu sắc a~.” Ta cười, không chút để ý giống như ngày xưa.
Khúc Nhược Vân nếu không phải thương hắn sâu sắc, làm sao sẽ vì hắn mà gả cho Cơ Lưu Tiêu?
Nếu nàng ta không phải thương hắn sâu sắc, làm sao sao ngay cả ta cũng sẽ đố kị?
Nàng tuy rằng biết tất cả, nhưng là Dạ Khuynh Thành sẽ không sủng nàng như sủng ta, sẽ không gọi nàng là nha đầu, sẽ không v**t v* mái tóc đen của nàng, mặc dù có giả tạo như thế nào đi nữa, ít nhất ở rất nhiều thời điểm, ta thật sự đã rất vui vẻ.
Đúng vậy, ta cho tới bây giờ cũng không phủ nhận trong ba năm này, ta rất vui vẻ, mặc dù hiện nay đau lòng, nhưng những ngày vui vẻ kia cũng thật là thật.
Dạ Khuynh Thành thật lâu không nói, chính là trầm mặc.
Không khí lại lập tức trở nên ngưng trọng.
Chính là khi ta gọi hắn là Minh Nguyệt công tử, ta liền quyết định không để ý tâm tình của hắn nữa.
Vì thế ta lại tiếp tục hỏi: “Ngươi muốn trả thù Đông Hải quốc, cho nên mới giết thái tử?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, thản nhiên, mang theo vài phần phức tạp khó hiểu, hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói: “Ta giả bệnh, là vì không muốn để người khác chú ý tới ta. Từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ có đại ca chân chính quan tâm ta, nếu nói bên trong vương thất Đông Hải quốc này, người ta không muốn làm hại nhất chính là đại ca.”
Không phải hắn?
Nhưng không phải hắn, thì là ai?
Những suy nghĩ trong lòng trong khoảng khắc đó đều bị phủ định hết thảy.
Chính là ngay sau đó, hắn lại thở dài, mang theo vài phần bất đắc dĩ, cũng mang theo vài phần không tha.
“Chính là ta phái người giết hắn.” Hắn nói rất chậm, gằn từng tiếng dường như là đã dùng khí lực thật lớn.
Một khi đã thống khổ như vậy, vì sao phải làm thế chứ?
Ta khẽ nhếch khóe môi, vẻ mặt thản nhiên có chút trào phúng.
Hắn không nói, làm như đang sám hối.
“Là Ngân Nguyệt sao? Là ngươi cùng Ngân Nguyệt làm giao dịch sao?” Ta đem suy đoán trong lòng nói ra.
“Đúng, ta dùng Hạ Nguyệt Nhiễm thật sự cùng hắn làm giao dịch, bởi vì chỉ có Ngân Nguyệt mới có thể làm cho đại ca chết đi mà không hề thống khổ.” Hắn ánh mắt sâu thẳm, lời nói nhẹ như gió thoảng, “Thất thải kỳ thạch trên tay đại ca có màu trắng nên được gọi là tuyết ngưng, nhưng nó còn có một tên gọi khác là huyết ngưng. Tuyết ngưng một khi đã theo một chủ nhân nào đó, trừ phi dùng máu tươi của chủ nhân ấy nhiễm hồng nó, bằng không, không thể cưỡng chế cướp đi được, như vậy chỉ làm nó mất đi linh tính vốn có.”
“Cho nên, ngươi vì một tảng đá, mà giết đi người ngươi không muốn giết nhất?” Đáy lòng dâng lên một chút chua xót làm ta rùng cả mình, ta tựa hồ như chưa bao giờ chân chính mà biết rõ con người của hắn.
Hắn ngưng trọng liếc nhìn ta một cái, trong con ngươi có vài phần thâm thúy ta nhìn không hiểu “Vì Cơ Lưu Tiêu sẽ là đối thủ lớn nhất của ta.”
Xem ra tâm kế của hắn so với Cơ Lưu Tiêu cũng không kém, nguyên nhân hắn đem ta gả cho Cơ Lưu Tiêu là vì ta giống Phượng Loan? Hay là vì ta chính là Phượng Loan?
Vẫn nên nói là vì dung mạo của ta mới bị hắn lựa chọn?
Lần đó ở Táng Tâm Các, hắc y nhân kia chính là cố ý để ta nhìn thấy bức họa của Phượng Loan sao?
Nếu là ở Lục vương phủ, hắc y nhân kia có phải là Khúc Nhược Vân hay không?
Đột nhiên nhớ lại một chuyện làm ta tựa hồ hiểu rõ, vì thế thản nhiên hỏi: “Khúc Nhược Vân cũng là nước cờ do ngươi an bài bên người Cơ Lưu Tiêu sao?”
“Đúng.”
“Nàng thích ngươi?” Sau khi biết thân phận Khúc Nhược Vân, ta bắt đầu hiểu, Khúc Nhược Vân cũng không phải bởi vì yêu Cơ Lưu Tiêu mà coi ta như kẻ thù, mà là vì nàng thích Dạ Khuynh Thành, cho nên mới coi ta như kẻ thù thâm sâu như vậy, như là đã tích lũy thật lâu rồi. Cho nên có đôi khi nàng lại từ một nơi bí mật gần đó trào phúng ta, đơn giản là nàng biết ta bất quá chỉ là một công cụ mà thôi.
Dạ Khuynh Thành hiển nhiên có chút kinh ngạc, tựa hồ cũng không biết tâm tư của Khúc Nhược Vân.
Mà ta lại đột nhiên cảm thấy tâm tình tựa hồ tốt lên vài phần, Dạ Khuynh Thành ngươi chung quy cũng có lúc lạc hậu.
“Minh Nguyệt công tử, Khúc Nhược Vân là yêu ngươi sâu sắc a~.” Ta cười, không chút để ý giống như ngày xưa.
Khúc Nhược Vân nếu không phải thương hắn sâu sắc, làm sao sẽ vì hắn mà gả cho Cơ Lưu Tiêu?
Nếu nàng ta không phải thương hắn sâu sắc, làm sao sao ngay cả ta cũng sẽ đố kị?
Nàng tuy rằng biết tất cả, nhưng là Dạ Khuynh Thành sẽ không sủng nàng như sủng ta, sẽ không gọi nàng là nha đầu, sẽ không v**t v* mái tóc đen của nàng, mặc dù có giả tạo như thế nào đi nữa, ít nhất ở rất nhiều thời điểm, ta thật sự đã rất vui vẻ.
Đúng vậy, ta cho tới bây giờ cũng không phủ nhận trong ba năm này, ta rất vui vẻ, mặc dù hiện nay đau lòng, nhưng những ngày vui vẻ kia cũng thật là thật.
Dạ Khuynh Thành thật lâu không nói, chính là trầm mặc.
Không khí lại lập tức trở nên ngưng trọng.
Chính là khi ta gọi hắn là Minh Nguyệt công tử, ta liền quyết định không để ý tâm tình của hắn nữa.
Vì thế ta lại tiếp tục hỏi: “Ngươi muốn trả thù Đông Hải quốc, cho nên mới giết thái tử?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, thản nhiên, mang theo vài phần phức tạp khó hiểu, hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói: “Ta giả bệnh, là vì không muốn để người khác chú ý tới ta. Từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ có đại ca chân chính quan tâm ta, nếu nói bên trong vương thất Đông Hải quốc này, người ta không muốn làm hại nhất chính là đại ca.”
Không phải hắn?
Nhưng không phải hắn, thì là ai?
Những suy nghĩ trong lòng trong khoảng khắc đó đều bị phủ định hết thảy.
Chính là ngay sau đó, hắn lại thở dài, mang theo vài phần bất đắc dĩ, cũng mang theo vài phần không tha.
“Chính là ta phái người giết hắn.” Hắn nói rất chậm, gằn từng tiếng dường như là đã dùng khí lực thật lớn.
Một khi đã thống khổ như vậy, vì sao phải làm thế chứ?
Ta khẽ nhếch khóe môi, vẻ mặt thản nhiên có chút trào phúng.
Hắn không nói, làm như đang sám hối.
“Là Ngân Nguyệt sao? Là ngươi cùng Ngân Nguyệt làm giao dịch sao?” Ta đem suy đoán trong lòng nói ra.
“Đúng, ta dùng Hạ Nguyệt Nhiễm thật sự cùng hắn làm giao dịch, bởi vì chỉ có Ngân Nguyệt mới có thể làm cho đại ca chết đi mà không hề thống khổ.” Hắn ánh mắt sâu thẳm, lời nói nhẹ như gió thoảng, “Thất thải kỳ thạch trên tay đại ca có màu trắng nên được gọi là tuyết ngưng, nhưng nó còn có một tên gọi khác là huyết ngưng. Tuyết ngưng một khi đã theo một chủ nhân nào đó, trừ phi dùng máu tươi của chủ nhân ấy nhiễm hồng nó, bằng không, không thể cưỡng chế cướp đi được, như vậy chỉ làm nó mất đi linh tính vốn có.”
“Cho nên, ngươi vì một tảng đá, mà giết đi người ngươi không muốn giết nhất?” Đáy lòng dâng lên một chút chua xót làm ta rùng cả mình, ta tựa hồ như chưa bao giờ chân chính mà biết rõ con người của hắn.
Liễu Lăng Loạn: Độc Phi Khuynh Thành
Tác giả: Sương Phi Vãn
231 chương | 1,057 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Mỹ nam chủ tử (1)
Chương Quyển 1 - 2: Mỹ nam chủ tử (2)
Chương Quyển 1 - 3: Mỹ nam chủ tử (3)
Chương Quyển 1 - 4: Mỹ nam chủ tử (4)
Chương Quyển 1 - 5: Long Phượng song sát (1)
Chương Quyển 1 - 6: Long phượng song sát (2)
Chương Quyển 1 - 7: Long phượng song sát(3)
Chương Quyển 1 - 8: Hạ gia tiểu thư (1)
Chương Quyển 1 - 9: Hạ gia tiểu thư (2)
Chương Quyển 1 - 10: Hạ gia tiểu thư (3)
Chương Quyển 1 - 11: Hạ gia tiểu thư (4)
Chương Quyển 1 - 12: Mới vào Minh Nguyệt(1)
Chương Quyển 1 - 13: Mới vào Minh Nguyệt (2)
Chương Quyển 1 - 14: Si nhi vương gia (1)
Chương Quyển 1 - 15: Si nhi vương gia (2)
Chương Quyển 1 - 16: Si nhi vương gia (3)
Chương Quyển 1 - 17: Đông Hải thịnh yến (1)
Chương Quyển 1 - 18: Đông Hải thịnh yến (2)
Chương Quyển 1 - 19: Đông Hải thịnh yến (3)
Chương Quyển 1 - 20: Đông hải thịnh yến (4)
Chương Quyển 1 - 21: Đệ nhất mỹ nhân (1)
Chương Quyển 1 - 22: Đệ nhất mỹ nhân (2)
Chương Quyển 1 - 23: Đệ nhất mỹ nhân (3)
Chương Quyển 1 - 24: Đệ nhất mỹ nhân (4)
Chương Quyển 1 - 25: Đệ nhất mỹ nhân (5)
Chương Quyển 1 - 26: Tịnh nguyệt –bất nhàn (1)
Chương Quyển 1 - 27: Tịnh nguyệt –bất nhàn(2)
Chương Quyển 1 - 28: Tịnh nguyệt- bất nhàn (3)
Chương Quyển 1 - 29: Liễm Vân công tử (1)
Chương Quyển 1 - 30: Liễm Vân công tử (2)
Chương Quyển 1 - 31: Liễm Vân công tử (3)
Chương Quyển 1 - 32: Liễm Vân công tử (4)
Chương Quyển 1 - 33: Liễm Vân công tử (5)
Chương Quyển 1 - 34: Cân quắc hào nữ (1)
Chương Quyển 1 - 35: Cân quắc hào nữ (2)
Chương Quyển 1 - 36: Cân quắc hào nữ (3)
Chương Quyển 1 - 37: Vườn hoa hải đường
Chương Quyển 1 - 38: Vườn hoa hải đường (2)
Chương Quyển 1 - 39: Vườn hoa hải đường (3)
Chương Quyển 1 - 40: Vườn hoa hải đường (4)
Chương Quyển 1 - 41: Vườn hoa hải đường (5)
Chương Quyển 1 - 42: Vườn hoa hải đường (6)
Chương Quyển 1 - 43: Lãnh cung điên phụ (1)
Chương Quyển 1 - 44: Lãnh cung điên phụ (nhị)
Chương Quyển 1 - 45: Lãnh cung điên phụ (3)
Chương Quyển 1 - 46: Lãnh cung điên phụ (4)
Chương Quyển 1 - 47: Thân thế chi mê (1)
Chương Quyển 1 - 48: Thân thế chi mê (2)
Chương Quyển 1 - 49: Thân thế chi mê (3)
Chương Quyển 1 - 50: Ca ca phu quân (1)
Chương Quyển 1 - 51: Ca ca phu quân (2)
Chương Quyển 1 - 52: Ca ca phu quân (3)
Chương Quyển 1 - 53: Ca ca phu quân (4)
Chương Quyển 1 - 54: Ca ca phu quân (5)
Chương Quyển 1 - 55: Ca ca phu quân (6)
Chương Quyển 1 - 56: Ba ngàn mĩ quyến (1)
Chương Quyển 1 - 57: Ba ngàn mĩ quyến (2)
Chương Quyển 1 - 58: Ba ngàn mĩ quyến (3)
Chương Quyển 1 - 59: Ba ngàn mĩ quyến (4)
Chương Quyển 1 - 60: Ngày lại mặt (1)
Chương Quyển 1 - 61: Ngày lại mặt (2)
Chương Quyển 1 - 62: Ngày lại mặt (3)
Chương Quyển 1 - 63: Ngày lại mặt (4)
Chương Quyển 1 - 64: Loại tình cảm cấm kị (1)
Chương Quyển 1 - 65: Loại tình cảm cấm kị (2)
Chương Quyển 1 - 66: Loại tình cảm cấm kị (3)
Chương Quyển 1 - 67: Vì ai táng tâm (1)
Chương Quyển 1 - 68: Vì ai táng tâm (2)
Chương Quyển 1 - 69: Vì ai táng tâm (3)
Chương Quyển 1 - 70: Vì ai táng tâm (4)
Chương Quyển 1 - 71: Vì ai táng tâm (5)
Chương Quyển 1 - 72: Thật thật giả giả (1)
Chương Quyển 1 - 73: Thật thật giả giả (2)
Chương Quyển 1 - 74: Thật thật giả giả (3)
Chương Quyển 1 - 75: Ai lừa ai (1)
Chương Quyển 1 - 76: Ai lừa ai (2)
Chương Quyển 1 - 77: Ai lừa ai (3)
Chương Quyển 1 - 78: Ai lừa ai (4)
Chương Quyển 1 - 79: Ai lừa ai (5)
Chương Quyển 1 - 80: Ai lừa ai (6)
Chương Quyển 1 - 81: Nửa đường gặp chuyện (1)
Chương Quyển 1 - 82: Nửa đường gặp chuyện (2)
Chương Quyển 1 - 83: Nửa đường gặp chuyện (3)
Chương Quyển 1 - 84: Nửa đường gặp chuyện (4)
Chương Quyển 1 - 85: Cạm bẫy ôn nhu (1)
Chương Quyển 1 - 86: Cạm bẫy ôn nhu (2)
Chương Quyển 1 - 87: Cạm bẫy ôn nhu (3)
Chương Quyển 1 - 88: Cạm bẫy ôn nhu (4)
Chương Quyển 1 - 89: Cạm bẫy ôn nhu (5)
Chương Quyển 1 - 90: Đêm khuya tới chơi (1)
Chương Quyển 1 - 91: Đêm khuya tới chơi (2)
Chương Quyển 1 - 92: Đêm khuya tới chơi (3)
Chương Quyển 1 - 93: Sinh nhật chi yến (1)
Chương Quyển 1 - 94: Sinh nhật chi yến (2)
Chương Quyển 1 - 95: Sinh nhật chi yến (3)
Chương Quyển 1 - 96: Sinh nhật chi yến (4)
Chương Quyển 1 - 97: Thái tử chi chương (1)
Chương Quyển 1 - 98: Thái tử chi thương (2)
Chương Quyển 1 - 99: Thái tử chi thương (3)
Chương Quyển 1 - 100: Thái tử chi thương (4)
Chương Quyển 1 - 101: Thái tử chi thương (5)
Chương Quyển 1 - 102: Di họa Giang Đông (1)
Chương Quyển 1 - 103: Di họa Giang Đông (2)
Chương Quyển 1 - 104: Di họa Giang Đông (3)
Chương Quyển 1 - 105: Di họa Giang Đông (4)
Chương Quyển 1 - 106: Di họa Giang Đông (5)
Chương Quyển 1 - 107: Di họa Giang Đông (6)
Chương Quyển 1 - 108: Nguyên là song sinh (1)
Chương Quyển 1 - 109: Nguyên là song sinh (2)
Chương Quyển 1 - 110: Nguyên là song sinh (3)
Chương Quyển 1 - 111: Nguyên là song sinh (4)
Chương Quyển 1 - 112: Thất thải kỳ thạch (1)
Chương Quyển 1 - 113: Thất thải kỳ thạch (2)
Chương Quyển 1 - 114: Thất thải kỳ thạch (3)
Chương Quyển 1 - 115: Thất thải kỳ thạch (4)
Chương Quyển 1 - 116: Một kiếm chi ân (1)
Chương Quyển 1 - 117: Một kiếm chi ân (2)
Chương Quyển 1 - 118: Một kiếm chi ân (3)
Chương Quyển 1 - 119: Một kiếm chi ân (4)
Chương Quyển 1 - 120: Phượng Loan là ai (1)
Chương Quyển 1 - 121: Phượng Loan là ai (2)
Chương Quyển 1 - 122: Phượng Loan là ai (3)
Chương Quyển 1 - 123: Thí nhan thuật (1)
Chương Quyển 1 - 124: Thí nhan thuật (2)
Chương Quyển 1 - 125: Thí nhan thuật (2)
Chương Quyển 1 - 126: Thí nhan thuật (4)
Chương Quyển 1 - 127: Giật mình tỉnh giấc mộng (1)
Chương Quyển 1 - 128: Giật mình tỉnh giấc mộng (2)
Chương Quyển 1 - 129: Giật mình tỉnh giấc mộng (3)
Chương Quyển 1 - 130: Giật mình tỉnh giấc mộng (4)
Chương Quyển 1 - 131: Giật mình tỉnh giấc mộng (5)
Chương Quyển 2 - 132: Sự phó thác lúc lâm chung (1)
Chương Quyển 2 - 133: Sự phó thác lúc lâm chung (2)
Chương Quyển 2 - 134: Sự phó thác lúc lâm trung (3)
Chương Quyển 2 - 135: Sự phó thác lúc lâm chung (4)
Chương Quyển 2 - 136: Vì hận lấy tên (1)
Chương Quyển 2 - 137: Vì hận lấy tên (2)
Chương Quyển 2 - 138: Vì hận lấy tên (3)
Chương Quyển 2 - 139: Nam tử tóc bạc (1)
Chương Quyển 2 - 140: Nam tử tóc bạc (2)
Chương Quyển 2 - 141: Nam tử tóc bạc (3)
Chương Quyển 2 - 142: Nam tử tóc bạc (4)
Chương Quyển 2 - 143: Sòng bạc Chí Tôn (1)
Chương Quyển 2 - 144: Sòng bạc Chí Tôn (2)
Chương Quyển 2 - 145: Sòng bạc Chí Tôn (3)
Chương Quyển 2 - 146: Sòng bạc Chí Tôn (4)
Chương Quyển 2 - 147: Hoa khôi Cảnh Thù
Chương Quyển 2 - 148: Cẩm Tú thật giả
Chương Quyển 2 - 149: Môn chủ địa sát môn
Chương Quyển 2 - 150: Hồng lâu vong vũ
Chương Quyển 2 - 151: Ân oán khúc mắc
Chương Quyển 2 - 152: Loại tình cảm vô tình
Chương Quyển 2 - 153: Thân thế dần dần được làm sáng tỏ
Chương Quyển 2 - 154: Mới vào Hầu phủ
Chương Quyển 2 - 155: Tây độc Chiến Hậu
Chương Quyển 2 - 156: Bẩy ngày chi chú
Chương Quyển 2 - 157: Thì ra là hắn
Chương Quyển 2 - 158: Đông tà tây độc
Chương Quyển 2 - 159: Lại gặp nhau
Chương Quyển 2 - 160: Sầu triền miên
Chương Quyển 2 - 161: Lấy lui vì tiến
Chương Quyển 2 - 162: Dụng tâm của Mị
Chương Quyển 2 - 163: Tuyệt đại thiên kiêu (1)
Chương Quyển 2 - 164: Tuyệt đại thiên kiêu (2)
Chương Quyển 2 - 165: Tuyệt đại thiên kiêu (3)
Chương Quyển 2 - 166: Một cuộc giao dịch
Chương Quyển 2 - 167: Không chịu nổi chuyện cũ
Chương Quyển 2 - 168: Yêu mê hoặc
Chương Quyển 2 - 169: Ai là Tu La
Chương Quyển 2 - 170: Nhất sai giai sai
Chương Quyển 2 - 171: Ám độ trần thương
Chương Quyển 2 - 172: Giấu giếm huyền cơ
Chương Quyển 2 - 173: Khó kìm nổi lòng
Chương Quyển 2 - 174: Ân oán tình thù
Chương Quyển 2 - 175: Thì ra là yêu
Chương Quyển 2 - 176: Nhân tình mà xá
Chương Quyển 2 - 177: Ba năm chi ước
Chương Quyển 3 - 178: Phong lưu yêu nữ
Chương Quyển 3 - 179: Danh kiếm sơn trang
Chương Quyển 3 - 180: Thư khiêu chiến
Chương Quyển 3 - 181: Thật đúng là hắn
Chương Quyển 3 - 182: Quân chỗ cầu
Chương Quyển 3 - 183
Chương Quyển 3 - 184: Sát thủ không rõ
Chương Quyển 3 - 185: Vô Tình công tử
Chương Quyển 3 - 186: Nam Mạch quốc công
Chương Quyển 3 - 187: Lưu thủy vô tình
Chương Quyển 3 - 188: Trí nhớ tái hiện
Chương Quyển 3 - 189: Vô tình như vậy
Chương Quyển 3 - 190: Tình sẽ thành thương
Chương Quyển 3 - 191: Tái nhập Đông Hải
Chương Quyển 3 - 192: Túy sinh mộng tử
Chương Quyển 3 - 193: Nhân quả luân hồi
Chương Quyển 3 - 194: Lấy tĩnh chế động
Chương Quyển 3 - 195: Bản tính của nàng
Chương Quyển 3 - 196: Trận chiến mở màn, báo cáo thắng lợi
Chương Quyển 3 - 197: Tình chỗ hoặc
Chương Quyển 3 - 198: Huyết nhiễm tuyết đêm
Chương Quyển 3 - 199: Vận mệnh lần lượt thay đổi
Chương Quyển 3 - 200: Ai cứu rỗi ai
Chương Quyển 3 - 201: Mặt nạ chi mê
Chương Quyển 3 - 202: Lời hứa hẹn của ta
Chương Quyển 3 - 203: Nguyên là cố nhân
Chương Quyển 3 - 204: Thắng ngay từ trận đầu
Chương Quyển 3 - 205: Dùng gì giải ưu?
Chương Quyển 3 - 206: Thật sự là hắn
Chương Quyển 3 - 207: Là ai sai
Chương Quyển 3 - 208: Vĩnh viễn đường xa
Chương Quyển 3 - 209: Gia chủ Minh gia
Chương Quyển 3 - 210: Cửu biệt gặp lại
Chương Quyển 4 - 211: Gặp lại không nhận ra
Chương Quyển 4 - 212: Hạ gia Nguyệt Nhiễm
Chương Quyển 4 - 213: Chuyện cũ như thương
Chương Quyển 4 - 214: Phò mã Bắc thương quốc
Chương Quyển 4 - 215: Đăng cơ đột biến
Chương Quyển 4 - 216: Lựa chọn của hắn
Chương Quyển 4 - 217: Lòng của vương giả
Chương Quyển 4 - 218: Thân thế của Mị
Chương Quyển 4 - 219: Gặp lại Dạ Khuynh Thành
Chương Quyển 4 - 220: Bất quá chỉ là diễn
Chương Quyển 4 - 221: Lấy thân mạo hiểm
Chương Quyển 4 - 222: Hậu nhân Hiên Viên
Chương Quyển 4 - 223: Tâm khó hiểu
Chương Quyển 4 - 224: Cùng quân gần nhau
Chương Quyển 4 - 225: Bí mật kinh thiên
Chương Quyển 4 - 226: Rả rích rời đi
Chương Quyển 4 - 227: Hành trình đến Bắc Thương
Chương Quyển 4 - 228: Cuối cùng chưa mất
Chương Quyển 4 - 229: Yêu hận xa xôi
Chương Quyển 4 - 230: Chớp mắt một cái đã vạn năm
Chương Quyển 4 - 231: Nhiều năm về sau
Không tìm thấy chương nào phù hợp