Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 83: Liên phi
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Ta tên là Hạ Lan Phiêu, ta là bị tại nạn xe cộ rồi xuyên đến nơi này, quốc tịch Trung Quốc! Ngươi cũng là người Trung Quốc có đúng hay không? Bài hát ngươi vẫn hát là ‘Đại Minh Cung từ’ ‘Trường tương thủ’, có đúng hay không? Mau nói chuyện với ta! Ngươi mau nói cho ta biết cũng là xuyên việt tới, nói cho ta biết ở trên thế giới này, ta không phải cô đơn…. Van ngươi….”
Hạ Lan Phiêu vô lực kéo tay Liên phi, cánh tay vô cùng bẩn, đầu ngón tay cũng vô cùng lạnh lẽo đáng sợ. Co gái ngơ ngác nhìn nàng, hình như đang nhớ lại cái gì đó, lông mày nhíu lại thật chặt, khuôn mặt đầy sẹo lại càng kinh khủng. Nàng nhìn Hạ Lan Phiêu, thân thể run rẩy kịch liệt, không ngừng lắc đầu. Tay của nàng hung hăng chụp tóc của mình, dùng sức kéo, vài sợi tóc cứ như vậy rơi xuống, trên da đầu tràn đầy máu tươi. Hạ Lan Phiêu thấy thế vội vàng nói: “Không cần suy nghĩ, ta không hỏi nữa là được! Ngươi đừng tự làm tổn thương mình! Tên bài hát ngươi hát là gì? Có phải ‘Trường tương thủ’ hay không?
"Trường an nguyệt hạ, nhất hồ thanh tửu nhất thúc đào hoa...."
(Dịch: Trường an dưới ánh trăng, một bầu rượu ngon một bó hoa đào….)
Cô gái nhìn Hạ Lan Phiêu, đột nhiên bắt đầu ngâm xướng. Khác hoàn toàn với khuôn mặt kinh khủng của nàng, tiếng hát của nàng ấy rất là dịu dàng, ở trong đêm tối yên tĩnh nhẹ nhàng như vậy, giống như âm thanh thiên nhiên. Có lẽ là ảo giác, Hạ Lan Phiêu cảm giác trong mắt của nàng có lệ quang mơ hồ. Mà bài hát chính là ‘Trường tương thủ’ nàng quen thuộc nhất.
Trong đêm đen, tiếng hát của cô gái giống như lông vũ mềm mại, giống như là cam ngọt rượu ngon, chậm rãi lướt qua nội tâm nàng. Ở bên trong tiếng hát của nàng, Hạ Lan Phiêu cũng cảm thấy mình bị lây nhiễm từ nàng, tâm tình nặng nề muốn khóc.
Tại sao có thể như vậy? Tại sao nàng phải hát bài hát này? Bài hát này rõ ràng chỉ có ở thế kỷ hai mươi mốt…. Chẳng lẽ, nàng thật sự là đồng bạn của ta? Ngày….
"Trường tương thủ tha thị, diện cụ hạ đích minh mị; minh mị hậu ẩn tế đích thi, vô duyến cảm ngộ...."
(Trường tương thủ nó là, tươi đẹp dưới mặt nạ; tươi đẹp ẩn núp sau thơ ca, vô duyên hiểu được….)
Theo cô gái ngâm xướng, Hạ Lan Phiêu cũng nhịn không được hát lên theo. Cô gái sững sờ, giật mình nhìn Hạ Lan Phiêu, trong mắt nhiều hơn một thần thái nói không rõ. Mà Hạ Lan Phiêu tiếp tục ca xướng cùng với nàng: “Nữ nhân hoa, diêu duệ tại phong trần trung.” (Nữ Nhân Hoa chập chờn trong phong trần.)
"Nữ nhân hoa, tùy phong khinh khinh bãi động…." Cô gái theo bản năng hát tiếp.
(Nữ Nhân Hoa, theo gió nhẹ nhàng đong đưa….)
"Dã hứa, toàn thế giới ngã dã khả dĩ phóng khí."
(Có lẽ ta cũng có thể buông tha cả thế giới.)
"Chí thiểu hoàn hữu nhĩ, tri đạo ngã thị chân tâm. Nhi nhĩ tại giá lý, tựu thị sinh mệnh đích kỳ tích…."
(Ít nhất vẫn còn ngươi, biết ta là thật lòng. Mà ngươi ở nơi này, chính là kỳ tích của sinh mệnh….)
Bên trong Lãnh Tuyền điện yên tĩnh, Hạ Lan Phiêu hát từng câu hát mình quen thuộc nhất, mà cô gái cũng hát từng câu tiếp nối, phối hợp không chê vào đâu được. Hạ Lan Phiêu nhìn cô gái, rốt cuộc cũng khống chế không nổi kích động trong nội tâm. Nàng một phát bắt được tay của nàng ta, rưng rưng nói: “Ngươi đúng là cũng đến từ thế kỷ hai mươi mốt…. Nhưng rốt cuộc ngươi là ai? Làm sao ngươi lại biến thành như vây? Ta dẫn ngươi rời đi!”
“Nàng sẽ không đi cùng ngươi. Còn nữa, cách xa nàng một chút!” Một giọng nói, đột nhiên vang lên sau lưng.
Ai?
Hạ Lan Phiêu quay đầu lại, đột nhiên bị một cổ lực lượng dùng sức kéo đi. Nàng lảo đảo mấy bước, cuối cùng bị một người kéo ra sau lưng. Người nọ một tay bắt được tay Hạ Lan Phiêu, bất đắc dĩ mỉm cười với nàng: “Hạ Lan, ta thật sự không ngờ ngươi không nghe khuyên bảo, vẫn chạy tới đây. Chẳng lẽ ngươi không sợ chết.”
Tiêu Nhiên? Làm sao hắn biết ta đến nơi này?
“Ngươi…. Làm sao ngươi biết mà tới?” Hạ Lan Phiêu kinh hoảng hỏi.
“Chuyện này không quan trọng. Thừa dịp hiện tại chưa có ai phát hiện, mau đi theo ta!”
“Không!” Hạ Lan Phiêu hất tay Tiêu Nhiên ra, đi tới phía cô gái: “Phải mang nàng đi cùng.”
“Hạ Lan, ngươi biết nàng là ai không?”
“Ai?”
“Liên phi.”
“A.”
Nàng quả nhiên là Liên phi, cô gái tuyệt sắc trong lời đồn, người Hạ Lan Thụy nhớ mãi không quên….
“Nàng là bị Tiên Hoàng hạ lệnh nhốt, bất luận kẻ nào cũng không được thăm, có người vi phạm liền xử tử Liên phi.”
“Thật sao? Vậy thì như thế nào?”
Hạ Lan Phiêu mỉm cười với Tiêu Nhiên, nụ cười trong trẻo dịu dàng. Tiêu Nhiên không hiểu tại sao một thiếu nữ lại có dũng khí lớn như vậy, làm sao lại có khí độ và phong thái khinh thường tất cả. Hắn chỉ cảm thấy tâm chợt giật mình, cố gắng nói dịu dàng: “Nếu bị người biết ngươi tự tiện xông vào đây, bất luận kẻ nào cũng không bảo vệ được ngươi. Mau đi theo ta!”
“Ta nói rồi, ta muốn dẫn nàng đi.” Hạ Lan Phiêu kiên định nói.
Tuy nói ước định với Hạ Lan Thụy bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ, nhưng làm thế nào nàng cũng không thể vứt bỏ đồng bạn duy nhất trên thế giới này. Liên phi…. Người có đôi mắt sáng thiện lương này là Liên phi khuynh quốc khuynh thành, giỏi ca hát giỏi nhảy múa trong truyền thuyết? Làm sao nàng lại bị rơi vào tình cảnh thê thảm như hôm nay?
Mà ta, gần như đã có thể xác định nàng và lai lịch của ta có mối quan hệ chặt chẽ. Nếu chỉ là một bài hát thì cũng không đáng nói, làm sao ngay cả từng âm điệu, từng câu hát cũng sẽ giống? Dù là người khác dạy nàng, vậy người kia nhất định cũng có số mạng giống ta! Nói không chừng…. Người kia đã trở về? Tại sao ta có thể buông tha bất cứ một cơ hội nào?
Hạ Lan Phiêu nghĩ vậy, nhìn Liên phi thật lâu, cắn chặt môi, không chịu rời đi. Nàng biết rõ Tiêu Nhiên luôn mềm lòng, chỉ cần nàng kiên trì rất có thể lần này hắn sẽ làm như không thấy, thậm chí sẽ giúp nàng một tay. Nhưng lần này nàng sai rồi. Bởi vì, Tiêu Nhiên khẽ vuốt trán, đôi mắt tràn đầy bất đắc dĩ: “Hạ Lan, ngươi có biết tại sao lúc trước Tiêu Mặc lại bị thương không?”
“Bị thương?”
Hạ Lan Phiêu đột nhiên nhớ tới mấy tháng trước gặp Tiêu Mặc bị thương ở gần Lãnh Tuyền điện, có lòng cứu hắn. Vết thương màu hồng của Tiêu Mặc hiện rõ trước mắt, nhìn giống như bị người nào đó cắn xé. Nàng không tự chủ nhăn mày: “Hắn bị thương như thế nào? Ngươi đừng nói với ta là hắn bị Liên phi làm bị thương.”
“Phải…. A Mặc muốn mang Liên phi đi, nhưng Liên phi lại chém bị thương hắn. Kể từ sau khi Tiên Hoàng qua đời, A Mặc vẫn muốn mang mẫu phi của hắn ra ngoài an dưỡng tuổi già, nhưng Liên phi lại không chịu…. Nàng đã bị điên, ngay cả con trai mình cũng không nhận ra, chỉ biết trông coi cung điện này. Nếu ngươi nhất quyết dẫn nàng đi, ngươi sẽ bị thương.”
Tiêu Nhiên nói xong, thương hại nhìn Liên phi, nhẹ nhàng thở dài. Hạ Lan Phiêu lại nghe được thông tin quan trọng từ lời nói của Tiêu Nhiên, không dám tin vào lỗ tai của mình: “Ngươi nói cái gì? Nàng là…. Mẫu phi của Hoàng Thượng? Mẹ đẻ của Hoàng Thượng?”
Hạ Lan Phiêu vô lực kéo tay Liên phi, cánh tay vô cùng bẩn, đầu ngón tay cũng vô cùng lạnh lẽo đáng sợ. Co gái ngơ ngác nhìn nàng, hình như đang nhớ lại cái gì đó, lông mày nhíu lại thật chặt, khuôn mặt đầy sẹo lại càng kinh khủng. Nàng nhìn Hạ Lan Phiêu, thân thể run rẩy kịch liệt, không ngừng lắc đầu. Tay của nàng hung hăng chụp tóc của mình, dùng sức kéo, vài sợi tóc cứ như vậy rơi xuống, trên da đầu tràn đầy máu tươi. Hạ Lan Phiêu thấy thế vội vàng nói: “Không cần suy nghĩ, ta không hỏi nữa là được! Ngươi đừng tự làm tổn thương mình! Tên bài hát ngươi hát là gì? Có phải ‘Trường tương thủ’ hay không?
"Trường an nguyệt hạ, nhất hồ thanh tửu nhất thúc đào hoa...."
(Dịch: Trường an dưới ánh trăng, một bầu rượu ngon một bó hoa đào….)
Cô gái nhìn Hạ Lan Phiêu, đột nhiên bắt đầu ngâm xướng. Khác hoàn toàn với khuôn mặt kinh khủng của nàng, tiếng hát của nàng ấy rất là dịu dàng, ở trong đêm tối yên tĩnh nhẹ nhàng như vậy, giống như âm thanh thiên nhiên. Có lẽ là ảo giác, Hạ Lan Phiêu cảm giác trong mắt của nàng có lệ quang mơ hồ. Mà bài hát chính là ‘Trường tương thủ’ nàng quen thuộc nhất.
Trong đêm đen, tiếng hát của cô gái giống như lông vũ mềm mại, giống như là cam ngọt rượu ngon, chậm rãi lướt qua nội tâm nàng. Ở bên trong tiếng hát của nàng, Hạ Lan Phiêu cũng cảm thấy mình bị lây nhiễm từ nàng, tâm tình nặng nề muốn khóc.
Tại sao có thể như vậy? Tại sao nàng phải hát bài hát này? Bài hát này rõ ràng chỉ có ở thế kỷ hai mươi mốt…. Chẳng lẽ, nàng thật sự là đồng bạn của ta? Ngày….
"Trường tương thủ tha thị, diện cụ hạ đích minh mị; minh mị hậu ẩn tế đích thi, vô duyến cảm ngộ...."
(Trường tương thủ nó là, tươi đẹp dưới mặt nạ; tươi đẹp ẩn núp sau thơ ca, vô duyên hiểu được….)
Theo cô gái ngâm xướng, Hạ Lan Phiêu cũng nhịn không được hát lên theo. Cô gái sững sờ, giật mình nhìn Hạ Lan Phiêu, trong mắt nhiều hơn một thần thái nói không rõ. Mà Hạ Lan Phiêu tiếp tục ca xướng cùng với nàng: “Nữ nhân hoa, diêu duệ tại phong trần trung.” (Nữ Nhân Hoa chập chờn trong phong trần.)
"Nữ nhân hoa, tùy phong khinh khinh bãi động…." Cô gái theo bản năng hát tiếp.
(Nữ Nhân Hoa, theo gió nhẹ nhàng đong đưa….)
"Dã hứa, toàn thế giới ngã dã khả dĩ phóng khí."
(Có lẽ ta cũng có thể buông tha cả thế giới.)
"Chí thiểu hoàn hữu nhĩ, tri đạo ngã thị chân tâm. Nhi nhĩ tại giá lý, tựu thị sinh mệnh đích kỳ tích…."
(Ít nhất vẫn còn ngươi, biết ta là thật lòng. Mà ngươi ở nơi này, chính là kỳ tích của sinh mệnh….)
Bên trong Lãnh Tuyền điện yên tĩnh, Hạ Lan Phiêu hát từng câu hát mình quen thuộc nhất, mà cô gái cũng hát từng câu tiếp nối, phối hợp không chê vào đâu được. Hạ Lan Phiêu nhìn cô gái, rốt cuộc cũng khống chế không nổi kích động trong nội tâm. Nàng một phát bắt được tay của nàng ta, rưng rưng nói: “Ngươi đúng là cũng đến từ thế kỷ hai mươi mốt…. Nhưng rốt cuộc ngươi là ai? Làm sao ngươi lại biến thành như vây? Ta dẫn ngươi rời đi!”
“Nàng sẽ không đi cùng ngươi. Còn nữa, cách xa nàng một chút!” Một giọng nói, đột nhiên vang lên sau lưng.
Ai?
Hạ Lan Phiêu quay đầu lại, đột nhiên bị một cổ lực lượng dùng sức kéo đi. Nàng lảo đảo mấy bước, cuối cùng bị một người kéo ra sau lưng. Người nọ một tay bắt được tay Hạ Lan Phiêu, bất đắc dĩ mỉm cười với nàng: “Hạ Lan, ta thật sự không ngờ ngươi không nghe khuyên bảo, vẫn chạy tới đây. Chẳng lẽ ngươi không sợ chết.”
Tiêu Nhiên? Làm sao hắn biết ta đến nơi này?
“Ngươi…. Làm sao ngươi biết mà tới?” Hạ Lan Phiêu kinh hoảng hỏi.
“Chuyện này không quan trọng. Thừa dịp hiện tại chưa có ai phát hiện, mau đi theo ta!”
“Không!” Hạ Lan Phiêu hất tay Tiêu Nhiên ra, đi tới phía cô gái: “Phải mang nàng đi cùng.”
“Hạ Lan, ngươi biết nàng là ai không?”
“Ai?”
“Liên phi.”
“A.”
Nàng quả nhiên là Liên phi, cô gái tuyệt sắc trong lời đồn, người Hạ Lan Thụy nhớ mãi không quên….
“Nàng là bị Tiên Hoàng hạ lệnh nhốt, bất luận kẻ nào cũng không được thăm, có người vi phạm liền xử tử Liên phi.”
“Thật sao? Vậy thì như thế nào?”
Hạ Lan Phiêu mỉm cười với Tiêu Nhiên, nụ cười trong trẻo dịu dàng. Tiêu Nhiên không hiểu tại sao một thiếu nữ lại có dũng khí lớn như vậy, làm sao lại có khí độ và phong thái khinh thường tất cả. Hắn chỉ cảm thấy tâm chợt giật mình, cố gắng nói dịu dàng: “Nếu bị người biết ngươi tự tiện xông vào đây, bất luận kẻ nào cũng không bảo vệ được ngươi. Mau đi theo ta!”
“Ta nói rồi, ta muốn dẫn nàng đi.” Hạ Lan Phiêu kiên định nói.
Tuy nói ước định với Hạ Lan Thụy bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ, nhưng làm thế nào nàng cũng không thể vứt bỏ đồng bạn duy nhất trên thế giới này. Liên phi…. Người có đôi mắt sáng thiện lương này là Liên phi khuynh quốc khuynh thành, giỏi ca hát giỏi nhảy múa trong truyền thuyết? Làm sao nàng lại bị rơi vào tình cảnh thê thảm như hôm nay?
Mà ta, gần như đã có thể xác định nàng và lai lịch của ta có mối quan hệ chặt chẽ. Nếu chỉ là một bài hát thì cũng không đáng nói, làm sao ngay cả từng âm điệu, từng câu hát cũng sẽ giống? Dù là người khác dạy nàng, vậy người kia nhất định cũng có số mạng giống ta! Nói không chừng…. Người kia đã trở về? Tại sao ta có thể buông tha bất cứ một cơ hội nào?
Hạ Lan Phiêu nghĩ vậy, nhìn Liên phi thật lâu, cắn chặt môi, không chịu rời đi. Nàng biết rõ Tiêu Nhiên luôn mềm lòng, chỉ cần nàng kiên trì rất có thể lần này hắn sẽ làm như không thấy, thậm chí sẽ giúp nàng một tay. Nhưng lần này nàng sai rồi. Bởi vì, Tiêu Nhiên khẽ vuốt trán, đôi mắt tràn đầy bất đắc dĩ: “Hạ Lan, ngươi có biết tại sao lúc trước Tiêu Mặc lại bị thương không?”
“Bị thương?”
Hạ Lan Phiêu đột nhiên nhớ tới mấy tháng trước gặp Tiêu Mặc bị thương ở gần Lãnh Tuyền điện, có lòng cứu hắn. Vết thương màu hồng của Tiêu Mặc hiện rõ trước mắt, nhìn giống như bị người nào đó cắn xé. Nàng không tự chủ nhăn mày: “Hắn bị thương như thế nào? Ngươi đừng nói với ta là hắn bị Liên phi làm bị thương.”
“Phải…. A Mặc muốn mang Liên phi đi, nhưng Liên phi lại chém bị thương hắn. Kể từ sau khi Tiên Hoàng qua đời, A Mặc vẫn muốn mang mẫu phi của hắn ra ngoài an dưỡng tuổi già, nhưng Liên phi lại không chịu…. Nàng đã bị điên, ngay cả con trai mình cũng không nhận ra, chỉ biết trông coi cung điện này. Nếu ngươi nhất quyết dẫn nàng đi, ngươi sẽ bị thương.”
Tiêu Nhiên nói xong, thương hại nhìn Liên phi, nhẹ nhàng thở dài. Hạ Lan Phiêu lại nghe được thông tin quan trọng từ lời nói của Tiêu Nhiên, không dám tin vào lỗ tai của mình: “Ngươi nói cái gì? Nàng là…. Mẫu phi của Hoàng Thượng? Mẹ đẻ của Hoàng Thượng?”
Lãnh Hoàng Phế Hậu
Tác giả: Hồ Tiểu Muội
378 chương | 1,562 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Lầm phu quân
Chương 2: Không có thứ gì là không chiếm được
Chương 3: Diễm ngộ ở đầm sen
Chương 4: Chuyện xưa giữa Đế và hậu
Chương 5: Ngươi có thật là Hạ Lan Phiêu?
Chương 6: Sự tồn tại không được chào đón
Chương 7: Yến tiệc
Chương 8: Hạc minh
Chương 9: Liên minh
Chương 10: Bảo hổ lột da
Chương 11: Hạ Lan Thụy uy hiếp
Chương 12
Chương 13: Thấy chết không sờn
Chương 14: Cử hành vãn tiệc
Chương 15: Lễ hội đèn lồng
Chương 16: Giải cứu
Chương 17: Xao động
Chương 18: Tuyệt vọng
Chương 19: Diệp Văn biến thái
Chương 20: Thủy lưu ly
Chương 21: Người sống đời sống thực vật
Chương 22: Ta không muốn chết!
Chương 23: Tiêu Mặc trở về
Chương 24: Cầu xin ta!
Chương 25: Đấu trí đấu dũng
Chương 26: Ôn nhu! Ruốt cuộc Tiêu Mặc đại nhân cũng ôn nhu một chút, đổ mồ hôi!
Chương 27: Sự lãnh khốc của Hoàng đế!
Chương 28: Rời cung
Chương 29: Quán rượu
Chương 30: Trò chơi nói thật lòng!
Chương 31: Câu dẫn cùng phản quyến rũ!
Chương 32: Người anh em rất lớn
Chương 33: Người tình của Quốc sư đại nhân
Chương 34: Hai người ăn cơm chùa
Chương 35: Hạc minh đúng là người giàu có
Chương 36: Cùng hạc minh đại nhân tôn quý chung giường?
Chương 37: Dạy bảo tiểu tỳ nữ cười
Chương 38: Cùng giường chung gối!
Chương 39: Cho ăn cơm
Chương 40: Chiêm tinh!
Chương 41: Chỉ tay kỳ lạ!
Chương 42: Hoàng đế của Tề quốc
Chương 43: Dạ tiệc VS Tiêu Mặc VS Hạc Minh
Chương 44: Giằng co
Chương 45: Cuộc hẹn lãng mạn cùng Hạc Minh đại nhân!
Chương 46: Bàn tay quấy rối!
Chương 47: Bí mật!
Chương 48: Thả ngươi rời đi. Ruốt cuộc cùng Hạc Minh đại nhân KISS!
Chương 49: Cùng Trẫm hồi cung!
Chương 50: Tiểu Hạ Lan bắt cóc Hoàng đế
Chương 51: Túy Hà Y phát tác
Chương 52: Thanh tỉnh
Chương 53: Cuối cùng cũng giải độc!
Chương 54: Không cho người khác chạm vào
Chương 55: Dấu ấn của Tiêu Mặc
Chương 56: Phản kích Thục phi
Chương 57: Uy nghiêm của Hoàng hậu
Chương 58: Tiêu Nhiên đỏ mặt
Chương 59: Kinh biến!
Chương 60: Sự uy hiếp của tử vong
Chương 61: Sự khát máu của Hoàng đế
Chương 62: Tiêu Mặc thắng lợi
Chương 63: Ta sẽ không khóc
Chương 64: Bẻ gãy hai cánh
Chương 65: Kế hoạch thuần phục
Chương 66: Mệnh lệnh khuất nhục
Chương 67: Có chút thương tiếc
Chương 68: Tắm
Chương 69: Dụ dỗ trần trụi
Chương 70: Trẫm không phế hậu
Chương 71: Bất ngờ dịu dàng
Chương 72: Bí mật của Lãnh Tuyền điện
Chương 73
Chương 74: Thay đổi bất ngờ
Chương 75: Thánh Thủy đáng sợ
Chương 76: Tiêu Mặc khắc nghiệt
Chương 77: Cũng có thể tổn thương
Chương 78: Thăm hạ lan thụy
Chương 79: Bí mật
Chương 80: Liên phi trong Lãnh Tuyền điện
Chương 81: Hình thành âm mưu
Chương 82: Cuối cùng cũng bước vào Lãnh Tuyền điện
Chương 83: Liên phi
Chương 84: Mẫu phi của Tiêu Mặc
Chương 85: Dịu dàng phụ thuộc
Chương 86: Bắt kẻ thông dâm
Chương 87: Tiêu Mặc tức giận
Chương 88: Đưa cho Tiêu Nhiên?
Chương 89: Lời đồn đại
Chương 90: Trẫm thích ngươi
Chương 91
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161: Lời giảng giải của Vân Kính
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268-1
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285: Ngoại truyện về Tiêu Mặc
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289: 【 Cuốn gặp lại bắt đầu 】
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325
Chương 326
Chương 327
Chương 328
Chương 329
Chương 330
Chương 331
Chương 332
Chương 333
Chương 334
Chương 335
Chương 336
Chương 337
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341
Chương 342
Chương 343
Chương 344
Chương 345
Chương 346
Chương 347
Chương 348
Chương 349
Chương 350
Chương 351
Chương 352
Chương 353
Chương 354
Chương 355
Chương 356
Chương 357
Chương 358
Chương 359
Chương 360
Chương 361
Chương 362
Chương 363
Chương 364
Chương 365
Chương 366
Chương 367
Chương 368
Chương 369
Chương 370
Chương 371
Chương 372
Chương 373
Chương 374
Chương 375
Chương 376
Chương 377
Chương 378
Chương 379
Chương 380
Chương 381
Chương 382
Chương 383
Chương 384
Chương 385
Chương 386
Chương 387
Chương 388
Chương 389
Chương 390
Chương 391
Chương 392
Chương 393
Chương 394
Chương 395
Chương 396
Chương 397
Chương 399
Chương 400
Chương 402
Chương 403
Chương 404
Chương 405
Chương 406
Chương 407
Chương 412
Chương 413
Chương 415
Chương 416
Chương 417
Chương 418
Chương 419
Chương 420: Đại kết cục
Chương 421: Ngoại truyện Tiêu Mặc: Mười năm tối tăm vô tận (1)
Chương 422: Ngoại truyện Tiêu Mặc: Mười năm tối tăm vô tận (2)
Chương 423: Ngoại truyện chính văn: Đại kết cục (1)
Chương 424: Ngoại truyện chính văn: Đại kết cục (2)
Chương 425: Ngoại truyện chính văn: Đại kết cục (cuối)
Chương 426: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 1
Chương 427: Kết cục 2 (Đại kết cục HE) 1
Chương 428: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 2
Chương 429: Kết cục 2 (Đại kết cục HE) b
Chương 430: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 3
Chương 431: Kết cục 2 (Đại kết cục HE) c
Chương 432: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 4
Chương 433: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 5
Chương 434: Kết cục 2 (Đại kết cục HE) e
Chương 435: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 6 —— hoa đào của Mộ Dung
Chương 436: Kết cục 2(Đại Kết Cục HE) f
Chương 437: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 7 – Hoa đào của Hoa Mộ Dung
Chương 438: Kết cục 2(Đại Kết Cục HE) g
Chương 439: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 8 – Hoa đào của Hoa Mộ Dung
Chương 440: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 9 – Hoa đào của Hoa Mộ Dung
Không tìm thấy chương nào phù hợp