Lang Hậu Truyền Kì
-
199Chương
-
849,304Chữ
-
560Lượt đọc
-
0Yêu thích
-
0Đề cử
-
Đang raTrạng thái
❖ Giới thiệu truyện
Tác giả: Nhất Bán Công Tử.
Thể loại: Bách hợp, ABO, cổ đại, xuyên không, nhân thú, 1x1, HE...
Văn án:
“Thật ra yêu hay không yêu đã chẳng còn như ban đầu quan trọng nữa…”
Nhẹ nhàng bung tán ô giấy dầu hoa mai cán trúc, đôi tay ngày ấy từng nắm giữ một đầu tơ hồng lại yếu ớt buông thả, mặc cho dòng chảy của thời gian bào mòn tất cả.
Trong giấc mộng xuân thu năm đó, nàng gối đầu dưới tàng cây tử đằng, tay trái giơ lên che ánh mặt trời chói chang, tay phải nắm một đoạn nhân duyên mờ mịt.
Người đứng dưới tàng sa la, khuất bóng sau ánh trăng vàng vằng vặc, đôi mắt biếc u buồn vẫn dõi theo bóng lưng cô độc của nàng.
Đoạn duyên phận của chúng ta nghĩ tới thì nực cười, nghe thì thương cảm, chẳng khác nào một hồi kịch trường không điểm dừng càng đi càng sai.
Người nơi đó, ngắm nhìn nàng giữa mịt mùng khơi xa.
Nàng đứng đó, nhìn người tẫn hết duyên hoa, năm tháng vội vàng vụt trôi qua kẽ tay.
Chỉ tiếc là giấc mộng quá dài, tỉnh lại không đành mà mộng tiếp thì bi ai.
Bóng nàng khuất dần sau tàng lá xanh rì rầm của ngày hạ đổ mưa, rồi nhẹ nhàng tan biến giữa đợt lá phong đỏ đầu thu.
Người lặng thầm dõi theo bước chân nàng, xuân qua cánh én chao nghiêng, đông tới tuyết rơi vương trắng mái đầu.
Tàn giấc mộng hạ thu, nàng nơi chốn nào, có nhìn thấy ánh trăng bạc ngoài khung cửa sổ?
Muôn ngàn con người ôm giấc mộng phù hoa, còn nàng lẳng lặng tựa gối đầu, ngâm nga một điệu tương tư. Người gối đầu bên cạnh, ôm ấp trong tim một bầu nhiệt huyết, lặng nghe điệu tương tư thấm đẫm phong sương, đáp lại nàng một đoạn trường hoa tư.
Năm tháng ấy, còn nhớ hay đã quên?
Lang Hậu Truyền Kỳ…
Thể loại: Bách hợp, ABO, cổ đại, xuyên không, nhân thú, 1x1, HE...
Văn án:
“Thật ra yêu hay không yêu đã chẳng còn như ban đầu quan trọng nữa…”
Nhẹ nhàng bung tán ô giấy dầu hoa mai cán trúc, đôi tay ngày ấy từng nắm giữ một đầu tơ hồng lại yếu ớt buông thả, mặc cho dòng chảy của thời gian bào mòn tất cả.
Trong giấc mộng xuân thu năm đó, nàng gối đầu dưới tàng cây tử đằng, tay trái giơ lên che ánh mặt trời chói chang, tay phải nắm một đoạn nhân duyên mờ mịt.
Người đứng dưới tàng sa la, khuất bóng sau ánh trăng vàng vằng vặc, đôi mắt biếc u buồn vẫn dõi theo bóng lưng cô độc của nàng.
Đoạn duyên phận của chúng ta nghĩ tới thì nực cười, nghe thì thương cảm, chẳng khác nào một hồi kịch trường không điểm dừng càng đi càng sai.
Người nơi đó, ngắm nhìn nàng giữa mịt mùng khơi xa.
Nàng đứng đó, nhìn người tẫn hết duyên hoa, năm tháng vội vàng vụt trôi qua kẽ tay.
Chỉ tiếc là giấc mộng quá dài, tỉnh lại không đành mà mộng tiếp thì bi ai.
Bóng nàng khuất dần sau tàng lá xanh rì rầm của ngày hạ đổ mưa, rồi nhẹ nhàng tan biến giữa đợt lá phong đỏ đầu thu.
Người lặng thầm dõi theo bước chân nàng, xuân qua cánh én chao nghiêng, đông tới tuyết rơi vương trắng mái đầu.
Tàn giấc mộng hạ thu, nàng nơi chốn nào, có nhìn thấy ánh trăng bạc ngoài khung cửa sổ?
Muôn ngàn con người ôm giấc mộng phù hoa, còn nàng lẳng lặng tựa gối đầu, ngâm nga một điệu tương tư. Người gối đầu bên cạnh, ôm ấp trong tim một bầu nhiệt huyết, lặng nghe điệu tương tư thấm đẫm phong sương, đáp lại nàng một đoạn trường hoa tư.
Năm tháng ấy, còn nhớ hay đã quên?
Lang Hậu Truyền Kỳ…
❖ Danh sách chương
Tổng số: 199 chương
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan