❖ Giới thiệu truyện
Con đường lữ hành đôi khi cô độc.
Có lúc là cái giường thoải mái nghỉ ngơi, có lúc cũng phải tạm thời ngoài trời chắp vá.
Đồng ruộng mênh mông dần lùi về sau, cuối cùng ta cũng vào thành.
Nhìn người qua lại tấp nập, hàng hoá tứ phương di động, ta chậm rãi tiến vào, hỏi thăm quán trọ.
Tiếc thay, không còn phòng trống.
Thôi thì trước hết đến một bình rượu, sau đó lại đi tìm yêu ma.
Rượu nóng vào bụng, ta nhìn sang chủ quán, hỏi nhẹ:
“Gần đây phải chăng có việc gì kỳ lạ? Lá xuân héo tàn, hoặc có chuyện giết người cướp của gì không?”
“Ban đêm mười hai giờ luôn có một cô gái thướt tha xách đèn từ đường xa đi vào ngõ cuối.
Lại có trai tráng đa tình bỏ thân trên núi.
Sợ rằng cô gái thướt tha kia đã dụ khách vào rừng sâu không về.”
…
Trời đổ mưa, sương mù dần che phủ xung quanh ngọn núi.
Người lữ khách đến nghỉ ngơi bên cạnh miếu thờ.
Trong ánh nến u ám, lữ khách tựa ghế ngồi xuống.
Bỗng nhiên một trận cuồng phong nổi lên, quỷ dị đột nhiên xuất hiện.
Trong phút chốc, mặt tường trở nên loang lổ, cũ kỹ.
Lữ khách giờ mới hay hắn đang đứng dưới mái nhà lụp xụp muốn đổ.
Lữ khách thờ ơ quát mắng: “Các ngươi là yêu ma phương nào? Dám can đảm đến đây thách thức ta, muốn chết!”
Nội lực lữ khách lưu chuyển toàn thân, khắp thân thể ánh lên ánh lửa vàng bất diệt.
Nội lực như bão táp lao về bàn tay phải, tụ thành một dấu ấn lửa.
“Chấn Kinh Bách Lý.” – Lữ khách đẩy tới một chưởng, dấu ấn lửa tỏa ra, một luồng lửa đỏ đánh tan bầu trời u ám, chiếu sáng khu vực có bán kính năm dặm.
…
Từng dùng khinh công bay qua trăm dặm, xuyên thẳng qua trăm nghìn quân địch.
Một tiếng thét chấn động núi sông, một chưởng ra đánh tan quần hùng.
Lữ khách vừa xuất Chấn Kinh Bách Lý, quỷ quái, tà mị, kỳ dị... cùng nhau tan thành bọt nước.
Có lúc là cái giường thoải mái nghỉ ngơi, có lúc cũng phải tạm thời ngoài trời chắp vá.
Đồng ruộng mênh mông dần lùi về sau, cuối cùng ta cũng vào thành.
Nhìn người qua lại tấp nập, hàng hoá tứ phương di động, ta chậm rãi tiến vào, hỏi thăm quán trọ.
Tiếc thay, không còn phòng trống.
Thôi thì trước hết đến một bình rượu, sau đó lại đi tìm yêu ma.
Rượu nóng vào bụng, ta nhìn sang chủ quán, hỏi nhẹ:
“Gần đây phải chăng có việc gì kỳ lạ? Lá xuân héo tàn, hoặc có chuyện giết người cướp của gì không?”
“Ban đêm mười hai giờ luôn có một cô gái thướt tha xách đèn từ đường xa đi vào ngõ cuối.
Lại có trai tráng đa tình bỏ thân trên núi.
Sợ rằng cô gái thướt tha kia đã dụ khách vào rừng sâu không về.”
…
Trời đổ mưa, sương mù dần che phủ xung quanh ngọn núi.
Người lữ khách đến nghỉ ngơi bên cạnh miếu thờ.
Trong ánh nến u ám, lữ khách tựa ghế ngồi xuống.
Bỗng nhiên một trận cuồng phong nổi lên, quỷ dị đột nhiên xuất hiện.
Trong phút chốc, mặt tường trở nên loang lổ, cũ kỹ.
Lữ khách giờ mới hay hắn đang đứng dưới mái nhà lụp xụp muốn đổ.
Lữ khách thờ ơ quát mắng: “Các ngươi là yêu ma phương nào? Dám can đảm đến đây thách thức ta, muốn chết!”
Nội lực lữ khách lưu chuyển toàn thân, khắp thân thể ánh lên ánh lửa vàng bất diệt.
Nội lực như bão táp lao về bàn tay phải, tụ thành một dấu ấn lửa.
“Chấn Kinh Bách Lý.” – Lữ khách đẩy tới một chưởng, dấu ấn lửa tỏa ra, một luồng lửa đỏ đánh tan bầu trời u ám, chiếu sáng khu vực có bán kính năm dặm.
…
Từng dùng khinh công bay qua trăm dặm, xuyên thẳng qua trăm nghìn quân địch.
Một tiếng thét chấn động núi sông, một chưởng ra đánh tan quần hùng.
Lữ khách vừa xuất Chấn Kinh Bách Lý, quỷ quái, tà mị, kỳ dị... cùng nhau tan thành bọt nước.
❖ Danh sách chương
Tổng số: 186 chương
Chương 1: Kiểm tra bài
Chương 2: Thập Đại Môn Phái
Chương 3: Khả năng vượt cấp khiêu chiến
Chương 4: Lịch sử Quái thú (1)
Chương 5: Lịch sử Quái thú (2)
Chương 6: Lịch sử Quái thú (3)
Chương 7: Lịch sử Quái thú (4)
Chương 8: Chia nhóm
Chương 9: Rời trường
Chương 10: Khác biệt
Chương 11: Ba kẻ yếu
Chương 12: Tâm tư riêng
Chương 13: Lý do
Chương 14: Có tốt không?
Chương 15: Trước ngày thi
Chương 16: Trước giờ thi
Chương 17: Bài luận
Chương 18: Kết quả thi
Chương 19: Nghiệt ngã
Chương 20: Bại quái Người Sói
Chương 21: Đi theo
Chương 22: Tiếng tru
Chương 23: Người đàn bà tóc nâu
Chương 24: Câu chuyện cổ
Chương 25: Bỏ dở
Chương 26: Đến Karrot
Chương 27: Tìm đến
Chương 28: Gượng gạo
Chương 29: Bất cẩn
Chương 30: Kẻ phản bội
Chương 31: Cắt dây trói
Chương 32: Cuộc thiêu xác
Chương 33: Bị cầm tù
Chương 34: Chưa đứt hẳn
Chương 35: Bung ra
Chương 36: Giằng co
Chương 37: Xuyên tim
Chương 38: Thành công rút lui
Chương 39: Tu luyện có cảm giác gì?
Chương 40: Bao vây
Chương 41: Chia tay
Chương 42: Nhiệm vụ được đề cử
Chương 43: Giáo đường
Chương 44: Bánh tráng mè nướng
Chương 45: Hai chiếc giày
Chương 46: Nghi thức kỳ quái
Chương 47: Bực bội
Chương 48: Không một dấu hiệu
Chương 49: Vũng chất lỏng
Chương 50: Đã chết như thế nào?
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan