Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 79
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tu Hồng Miễn nhìn bóng lưng đi xa, khóe miệng khẽ cong: nữ nhân, nếu trời cao để cho nàng tối nay gặp phải ta, vậy nàng nhất định phải trở thành người của Tu Hồng Miễn ta!
Hạ Phù Dung đang chạy, đột nhiên cảm thấy cả người ớn lạnh. Nàng đã mặc quần áo tử tế rồi mà?
Trở lại trại lính, nàng được mọi người hoan nghênh nhiệt tình, "Đúng rồi, hoàng thượng đâu?" Nàng giả bộ hỏi.
"Mới vừa rồi cũng không thấy, chắc là đã đi đâu đó, yên tâm, ngài ấy sẽ trở về ngay mà." Thiện Xá cười nói, Tam đệ này hình như rất thân thiết với đại ca đấy.
Nghe được đáp án như dự đoán, nàng gật đầu một cái.
"Đệ xem, ngài ấy không phải đang trở về sao."
Mọi người nhìn về phía hắn chào một cái, "Tam đệ trở về?" Tu Hồng Miễn làm như không ngờ tới nàng sẽ trở về.
Nàng gật đầu một cái, cảm giác thân thể không tử chủ mà run lên, cố gắng làm công tác tư tưởng ở trong lòng: hắn không thể nào biết là của nàng, đối với hắn chuyện này nhất định chỉ là một khúc nhạc đệm, hắn chắc chắn sẽ không nhớ. Sẽ không nói ra đâu.
"Thế lúc trên đường trở về Tam đệ có nhìn thấy ai không?"
Thân thể của nàng chấn động, thật là không muốn cái gì đến thì nó lại đến, "À? Đệ không thấy ai cả!"
Hắn cũng không nói đến đề tài này nữa, "Lần này Tam đệ trở về, có thu hoạch gì không?"
Nàng chợt nhíu mày, "Huynh có gì cứ nói?"
Đi vào lều của hắn, nàng đem bản đồ chiến lược của Hoa Dư đưa cho hắn, "Đây là bản vẽ chúng đệ tốn rất nhiều thời gian và công sức mới vẽ xong, cô nương này thật không đơn giản, suy nghĩ rất linh hoạt làm cho đệ cảm thấy không bằng a!"
"Cô nương?" Tu Hồng Miễn chau mày, "Đệ có bức họa này từ đâu?"
"Đương nhiên là ở trên người Hoa Dư, nếu không huynh cho là đệ sẽ ngốc đến nỗi tin tưởng người khác cho đệ đồ vật gì đó hay sao?"
Thiện Xá miệng há thật to, "Đệ nói Hoa Dư là nữ nhân?"
"Không phải sao?" Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của bọn họ, nàng nghĩ chắc là nàng đã hiểu lầm điều gì đó.
Tu Hồng Miễn bày ra vẻ mặt ghét bỏ nhìn Hạ Phù Dung, "Đi ẩn núp hơn một tháng, đối phương là nam hay nữ cũng không biết?"
Hạ Phù Dung á khẩu không trả lời được, Hoa Dư là nữ nhân sao? ! Lúc ấy nghe giọng của rất thô, nàng cho là giọng nói của hắn là trung tính; hắn rất cao lớn, nàng cho là hắn so với các cô nương bình thường lớn hơn một chút; hành động của hắn rất không giống như của các nữ hài tử khác, nàng cho hắn là Nữ Trung Hào Kiệt. . . . . . Thì ra nàng bị ấn tượng ban đầu làm chủ a, lúc nàng nghe đến cái tên Hoa Dư này liền nghĩ hắn là một cô nương.
Tu Hồng Miễn nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của Hạ Phù Dung, có chút hoài nghi hỏi Thiện Xá, "Ngươi nói xem rốt cuộc hắn ta có biết ai là Hoa Dư hay không?"
"Này! Ngươi đừng quá đáng như vậy có được không! Vẻ ngoài của hắn rất giống con gái, cộng thêm tên của hắn, tất nhiên sẽ làm cho người ta hiểu lầm á!" Nàng rất không phục nói.
"Con gái? Đúng rồi, các ngươi nói xem ở xung quanh đây có thể nào có con gái xuất hiện hay không?" Tu Hồng Miễn làm như nghĩ tới điều gì hỏi.
Hạ Phù Dung thật sự là muốn tát một cái vào miệng của mình, tại sao lại đem câu chuyện kéo về đề tài này nữa a!
Thiện Xá lắc đầu một cái, "Không thể nào, nơi núi rừng hoang vắng này, cho dù có người, thì cũng đã rời đi khi nghe nơi này có chiến loạn xảy ra rồi, làm sao có con gái."
Hạ Phù Dung vội vàng nói phụ họa, "Đúng đó, trên đường đệ trở về ngay cả một con thú đệ cũng không thấy."
Khóe miệng Tu Hồng Miễn khẽ cong, nở nụ cười rất có thâm ý, "Tối nay ta đã gặp được."
Vẻ mặt Thiện Xá tỏ ra có chút không thể tin được, "Không thể nào, ngài xác định ngài không nhìn lầm?"
"Ta cũng nghĩ rằng đó chỉ là một giấc mộng xinh đẹp, nhưng mà ta lại lượm được thứ này dưới dấu chân của nàng."
Đôi mắt của nàng bỗng trợn to, đây không phải là ngọc bội khi nàng đảm nhiệm chức Phó tướng sao! Nhất định là nàng làm rớt lúc ôm lấy quần áo, nàng lén ngắt mình một cái, tại sao nàng có thể ngốc đến nỗi làm rơi đồ để cho Tu Hồng Miễn nhặt được! Khứu giác của hắn nhạy bén như sói, sợ rằng sẽ rất nhanh chóng ngửi ra được mùi vị của nàng.
Thiện Xá đem ngọc bội cầm trong tay, lại đột nhiên hét to lên, "Địa tàng noãn ngọc!"
Nhìn vẻ mặt của hắn, chỉ sợ lai lịch của ngọc này không nhỏ, "Ngọc này rất quý sao?"
Hạ Phù Dung đang chạy, đột nhiên cảm thấy cả người ớn lạnh. Nàng đã mặc quần áo tử tế rồi mà?
Trở lại trại lính, nàng được mọi người hoan nghênh nhiệt tình, "Đúng rồi, hoàng thượng đâu?" Nàng giả bộ hỏi.
"Mới vừa rồi cũng không thấy, chắc là đã đi đâu đó, yên tâm, ngài ấy sẽ trở về ngay mà." Thiện Xá cười nói, Tam đệ này hình như rất thân thiết với đại ca đấy.
Nghe được đáp án như dự đoán, nàng gật đầu một cái.
"Đệ xem, ngài ấy không phải đang trở về sao."
Mọi người nhìn về phía hắn chào một cái, "Tam đệ trở về?" Tu Hồng Miễn làm như không ngờ tới nàng sẽ trở về.
Nàng gật đầu một cái, cảm giác thân thể không tử chủ mà run lên, cố gắng làm công tác tư tưởng ở trong lòng: hắn không thể nào biết là của nàng, đối với hắn chuyện này nhất định chỉ là một khúc nhạc đệm, hắn chắc chắn sẽ không nhớ. Sẽ không nói ra đâu.
"Thế lúc trên đường trở về Tam đệ có nhìn thấy ai không?"
Thân thể của nàng chấn động, thật là không muốn cái gì đến thì nó lại đến, "À? Đệ không thấy ai cả!"
Hắn cũng không nói đến đề tài này nữa, "Lần này Tam đệ trở về, có thu hoạch gì không?"
Nàng chợt nhíu mày, "Huynh có gì cứ nói?"
Đi vào lều của hắn, nàng đem bản đồ chiến lược của Hoa Dư đưa cho hắn, "Đây là bản vẽ chúng đệ tốn rất nhiều thời gian và công sức mới vẽ xong, cô nương này thật không đơn giản, suy nghĩ rất linh hoạt làm cho đệ cảm thấy không bằng a!"
"Cô nương?" Tu Hồng Miễn chau mày, "Đệ có bức họa này từ đâu?"
"Đương nhiên là ở trên người Hoa Dư, nếu không huynh cho là đệ sẽ ngốc đến nỗi tin tưởng người khác cho đệ đồ vật gì đó hay sao?"
Thiện Xá miệng há thật to, "Đệ nói Hoa Dư là nữ nhân?"
"Không phải sao?" Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của bọn họ, nàng nghĩ chắc là nàng đã hiểu lầm điều gì đó.
Tu Hồng Miễn bày ra vẻ mặt ghét bỏ nhìn Hạ Phù Dung, "Đi ẩn núp hơn một tháng, đối phương là nam hay nữ cũng không biết?"
Hạ Phù Dung á khẩu không trả lời được, Hoa Dư là nữ nhân sao? ! Lúc ấy nghe giọng của rất thô, nàng cho là giọng nói của hắn là trung tính; hắn rất cao lớn, nàng cho là hắn so với các cô nương bình thường lớn hơn một chút; hành động của hắn rất không giống như của các nữ hài tử khác, nàng cho hắn là Nữ Trung Hào Kiệt. . . . . . Thì ra nàng bị ấn tượng ban đầu làm chủ a, lúc nàng nghe đến cái tên Hoa Dư này liền nghĩ hắn là một cô nương.
Tu Hồng Miễn nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của Hạ Phù Dung, có chút hoài nghi hỏi Thiện Xá, "Ngươi nói xem rốt cuộc hắn ta có biết ai là Hoa Dư hay không?"
"Này! Ngươi đừng quá đáng như vậy có được không! Vẻ ngoài của hắn rất giống con gái, cộng thêm tên của hắn, tất nhiên sẽ làm cho người ta hiểu lầm á!" Nàng rất không phục nói.
"Con gái? Đúng rồi, các ngươi nói xem ở xung quanh đây có thể nào có con gái xuất hiện hay không?" Tu Hồng Miễn làm như nghĩ tới điều gì hỏi.
Hạ Phù Dung thật sự là muốn tát một cái vào miệng của mình, tại sao lại đem câu chuyện kéo về đề tài này nữa a!
Thiện Xá lắc đầu một cái, "Không thể nào, nơi núi rừng hoang vắng này, cho dù có người, thì cũng đã rời đi khi nghe nơi này có chiến loạn xảy ra rồi, làm sao có con gái."
Hạ Phù Dung vội vàng nói phụ họa, "Đúng đó, trên đường đệ trở về ngay cả một con thú đệ cũng không thấy."
Khóe miệng Tu Hồng Miễn khẽ cong, nở nụ cười rất có thâm ý, "Tối nay ta đã gặp được."
Vẻ mặt Thiện Xá tỏ ra có chút không thể tin được, "Không thể nào, ngài xác định ngài không nhìn lầm?"
"Ta cũng nghĩ rằng đó chỉ là một giấc mộng xinh đẹp, nhưng mà ta lại lượm được thứ này dưới dấu chân của nàng."
Đôi mắt của nàng bỗng trợn to, đây không phải là ngọc bội khi nàng đảm nhiệm chức Phó tướng sao! Nhất định là nàng làm rớt lúc ôm lấy quần áo, nàng lén ngắt mình một cái, tại sao nàng có thể ngốc đến nỗi làm rơi đồ để cho Tu Hồng Miễn nhặt được! Khứu giác của hắn nhạy bén như sói, sợ rằng sẽ rất nhanh chóng ngửi ra được mùi vị của nàng.
Thiện Xá đem ngọc bội cầm trong tay, lại đột nhiên hét to lên, "Địa tàng noãn ngọc!"
Nhìn vẻ mặt của hắn, chỉ sợ lai lịch của ngọc này không nhỏ, "Ngọc này rất quý sao?"
Khí Phi Không Dễ Làm
Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân
267 chương | 1,226 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Xuyên không
Chương 2: Thân phận
Chương 3: Tiểu Cúc
Chương 4: Bí mật
Chương 5: Dối trá
Chương 6: Thần bí
Chương 7: Can đảm
Chương 8: Bỏ lệnh cấm
Chương 9: Thánh chỉ
Chương 10: Lệ phi
Chương 11: Thái hậu
Chương 12: Hoàng thượng
Chương 13: Quyết đấu
Chương 14: Hạ Thừa tướng
Chương 15: Hồi phủ ( một )
Chương 16: Hồi phủ ( hai )
Chương 17: Hạ Hách Na Phù Tuyết
Chương 18: Nói chuyện với nhau
Chương 19: Bích Thanh
Chương 20: Ghen
Chương 21: Lễ mừng thọ
Chương 22: Bân nhi
Chương 23: Hiểu lầm
Chương 24: Bị thương
Chương 25: Tộc Y Tháp
Chương 26: Học chữ
Chương 27: Âm mưu ( một )
Chương 28: Âm mưu ( hai )
Chương 29: Âm mưu ( 3 )
Chương 30: Thọ yến ( 1 )
Chương 31: Giả điên 1
Chương 32: Giả điên ( 2 )
Chương 33: Ngoại truyện: Bích Quỳnh
Chương 34: Đổi mới
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266: Kết thúc chính văn 1
Chương 267: Kết thúc chính văn 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp