Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 266: Kết thúc chính văn 1
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Trì mẹ lo lắng chạy tới bệnh viện, vốn là con gái muốn cùng Trạch Hạo đi du lịch, lại đột nhiên nhận được điện thoại nói bọn họ xảy ra tai nạn xe cộ!
Tai nạn xe cộ! Lại tai nạn xe cộ! Trạch Hạo vừa mới từ trong tai nạn xe bình phục không tới hai năm, làm sao lại tiếp tục bị như vậy đây?
Lúc bà đi tới bệnh viện, gặp được Cừu mẹ, trong lòng hai người lửa cháy bừng bừng chạy về phía phòng giải phẩu.
Lo lắng đứng đợi hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cửa phòng giải phẩu cũng mở ra.
"Bác sĩ ~ như thế nào?"
"Hai người ai là người thân của bệnh nhân Trì Tô?"
Trì mẹ bắt đầu lo lắng, bà lúng túng nói, "Là tôi."
"Trì Tô bởi vì não bộ bị thương nặng, có thể mất trí nhớ."
Mất đi trí nhớ?! Trì mẹ không dám tin tưởng nhìn về Cừu mẹ, tại sao những chuyện như vậy cứ liên tục phát sinh trên người hai đứa con của bọn họ??
"Trạch Hạo thì sao?" Cừu mẹ lo lắng hỏi.
"Anh ta mặc dù bị thương nặng hơn, nhưng cũng không có thương tổn đến những chỗ trọng yếu, cho nên không có cái gì đáng ngại."
Trì mẹ nhìn hai người đang được đẩy ra, đau lòng v**t v* mặt của Trì Tô, hai cái đứa bé này rốt cuộc đã làm sai điều gì, tại sao ông trời lại muốn đối xử với bọn chúng như thế.
"Trạch Hạo, con đã tỉnh?" Cừu mẹ ân cần nhìn Cừu Trạch Hạo nói.
Cừu Trạch Hạo cảm giác toàn thân đau muốn chết, nhìn chung quanh, "Tô Tô đâu rồi ạ?"
"Con bé...... Ở phòng bệnh sát vách."
"Mang con đi gặp cô ấy."
"Con bây giờ đang bệnh nặng, không thích hợp......" Cừu mẹ vốn định khuyên Cừu Trạch Hạo, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt kiên nghị của anh, thì liền không nói gì nữa. Bà biết, con trai mình kể từ sau tai nạn xe cộ, thay đổi rất nhiều, đã không phải là một đứa bé được bao bọc nữa rồi, nó đã chân chính trưởng thành.
Đi tới phòng bệnh, thấy Trì Tô đang an tĩnh nằm ở trên giường, "Mẹ, Tô Tô như thế nào?"
Trì mẹ ngẩng đầu nhìn lên nhìn thấy là Cừu Trạch Hạo, mặt không đành lòng, "Tô Tô nó.... Mất trí nhớ."
Cừu Trạch Hạo sững sờ, đau lòng v**t v* tóc của Trì Tô, "Không có việc gì, mặc kệ cô ấy có biến thành cái dạng gì, con cũng sẽ chăm sóc cô ấy."
Hình ảnh như ngừng lại nơi này, trong không gian, truyền đến tiếng một người đàn ông.
"Tại sao ngươi phải lấy đi trí nhớ của nàng ta?" Người nói chuyện là một nam tử mặc áo trắng.
"Có như vậy thì cuộc sống của nàng sau này mới có thể càng vui vẻ." Đứng một bên, đứng cùng nam tử mặc áo trắng là một người có diện mạo không sai biệt lắm, nhưng bất đồng là, y phục của hắn càng trắng hơn, gần như là màu bạc.
"Tô Tô ~" Cừu Trạch Hạo nhìn thấy trong phòng khách không có bóng dáng của cô, liền la lớn.
"Em còn đang ở trong phòng bếp mà" Cô hiện tại đang mang một chiếc tạp dề, có da có thịt, thái thức ăn.
Cừu Trạch Hạo nhất thời rất gấp gáp, "Tô Tô, em sao cứ thích làm cơm làm gì, bảo Trương mụ làm là được rồi mà."
Trạch Hạo từ trước đến giờ đều không cho phép cô nấu cơm, bữa sáng tất cả đều đã có sẵn bánh bao cùng sữa tươi, cô chỉ cần hâm nóng mà thôi. Có lúc thỉnh thoảng vui vẻ lên muốn làm một món ăn, anh đều sẽ khẩn trương ngăn cản cô.
“Hôm nay ở trong TV em xem được một tiết mục dạy nấu ăn, nhìn rất ngon, em đã nhớ hết các bước làm rồi, cho nên muốn thử một chút."
"Đừng làm nữa, đi, anh dẫn em đi xem mấy thứ khác hay hơn." Cừu Trạch Hạo đi tới phòng bếp, đem những thứ cô đang làm vứt sang một bên cứng rắn kéo cô đi ra ngoài.
Trương mụ lập tức chạy tới đón lấy làm, bà là do Cừu Trạch Hạo đặc biệt mời tới làm cơm trưa cùng cơm tối, tiền lương khá vô cùng, bà cũng không muốn mất phần công việc này.
"Tại sao mỗi lần em nấu cơm anh đều muốn tới quấy rầy em vậy!" Cô có chút bất mãn bĩu môi.
Cừu Trạch Hạo cười xấu hổ, anh cũng không rõ ràng tại sao mình lại phải làm như vậy, chính anh cũng không thể khống chế được mình.
"Anh muốn dắt em đi xem cái gì? Nếu nó không làm em có cảm giác hứng thú, thì em liền lập tức trở lại tiếp tục làm!"
Những lời này hình như đối với Trạch Hạo là một sự uy h**p rất lớn, anh nghiêm túc suy nghĩ trong chốc lát, “Dạo trước anh muốn dẫn em đi du lịch, nhưng bởi vì tai nạn xe cộ, cắt đứt kế hoạch của chúng ta, lần này chúng ta tiếp tục kế hoạch lần trước, như thế nào?"
Du lịch? Cô nghe xong ánh mắt sáng lên, cô rất thích cảm giác đi du lịch.
"Được."
Tai nạn xe cộ! Lại tai nạn xe cộ! Trạch Hạo vừa mới từ trong tai nạn xe bình phục không tới hai năm, làm sao lại tiếp tục bị như vậy đây?
Lúc bà đi tới bệnh viện, gặp được Cừu mẹ, trong lòng hai người lửa cháy bừng bừng chạy về phía phòng giải phẩu.
Lo lắng đứng đợi hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cửa phòng giải phẩu cũng mở ra.
"Bác sĩ ~ như thế nào?"
"Hai người ai là người thân của bệnh nhân Trì Tô?"
Trì mẹ bắt đầu lo lắng, bà lúng túng nói, "Là tôi."
"Trì Tô bởi vì não bộ bị thương nặng, có thể mất trí nhớ."
Mất đi trí nhớ?! Trì mẹ không dám tin tưởng nhìn về Cừu mẹ, tại sao những chuyện như vậy cứ liên tục phát sinh trên người hai đứa con của bọn họ??
"Trạch Hạo thì sao?" Cừu mẹ lo lắng hỏi.
"Anh ta mặc dù bị thương nặng hơn, nhưng cũng không có thương tổn đến những chỗ trọng yếu, cho nên không có cái gì đáng ngại."
Trì mẹ nhìn hai người đang được đẩy ra, đau lòng v**t v* mặt của Trì Tô, hai cái đứa bé này rốt cuộc đã làm sai điều gì, tại sao ông trời lại muốn đối xử với bọn chúng như thế.
"Trạch Hạo, con đã tỉnh?" Cừu mẹ ân cần nhìn Cừu Trạch Hạo nói.
Cừu Trạch Hạo cảm giác toàn thân đau muốn chết, nhìn chung quanh, "Tô Tô đâu rồi ạ?"
"Con bé...... Ở phòng bệnh sát vách."
"Mang con đi gặp cô ấy."
"Con bây giờ đang bệnh nặng, không thích hợp......" Cừu mẹ vốn định khuyên Cừu Trạch Hạo, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt kiên nghị của anh, thì liền không nói gì nữa. Bà biết, con trai mình kể từ sau tai nạn xe cộ, thay đổi rất nhiều, đã không phải là một đứa bé được bao bọc nữa rồi, nó đã chân chính trưởng thành.
Đi tới phòng bệnh, thấy Trì Tô đang an tĩnh nằm ở trên giường, "Mẹ, Tô Tô như thế nào?"
Trì mẹ ngẩng đầu nhìn lên nhìn thấy là Cừu Trạch Hạo, mặt không đành lòng, "Tô Tô nó.... Mất trí nhớ."
Cừu Trạch Hạo sững sờ, đau lòng v**t v* tóc của Trì Tô, "Không có việc gì, mặc kệ cô ấy có biến thành cái dạng gì, con cũng sẽ chăm sóc cô ấy."
Hình ảnh như ngừng lại nơi này, trong không gian, truyền đến tiếng một người đàn ông.
"Tại sao ngươi phải lấy đi trí nhớ của nàng ta?" Người nói chuyện là một nam tử mặc áo trắng.
"Có như vậy thì cuộc sống của nàng sau này mới có thể càng vui vẻ." Đứng một bên, đứng cùng nam tử mặc áo trắng là một người có diện mạo không sai biệt lắm, nhưng bất đồng là, y phục của hắn càng trắng hơn, gần như là màu bạc.
"Tô Tô ~" Cừu Trạch Hạo nhìn thấy trong phòng khách không có bóng dáng của cô, liền la lớn.
"Em còn đang ở trong phòng bếp mà" Cô hiện tại đang mang một chiếc tạp dề, có da có thịt, thái thức ăn.
Cừu Trạch Hạo nhất thời rất gấp gáp, "Tô Tô, em sao cứ thích làm cơm làm gì, bảo Trương mụ làm là được rồi mà."
Trạch Hạo từ trước đến giờ đều không cho phép cô nấu cơm, bữa sáng tất cả đều đã có sẵn bánh bao cùng sữa tươi, cô chỉ cần hâm nóng mà thôi. Có lúc thỉnh thoảng vui vẻ lên muốn làm một món ăn, anh đều sẽ khẩn trương ngăn cản cô.
“Hôm nay ở trong TV em xem được một tiết mục dạy nấu ăn, nhìn rất ngon, em đã nhớ hết các bước làm rồi, cho nên muốn thử một chút."
"Đừng làm nữa, đi, anh dẫn em đi xem mấy thứ khác hay hơn." Cừu Trạch Hạo đi tới phòng bếp, đem những thứ cô đang làm vứt sang một bên cứng rắn kéo cô đi ra ngoài.
Trương mụ lập tức chạy tới đón lấy làm, bà là do Cừu Trạch Hạo đặc biệt mời tới làm cơm trưa cùng cơm tối, tiền lương khá vô cùng, bà cũng không muốn mất phần công việc này.
"Tại sao mỗi lần em nấu cơm anh đều muốn tới quấy rầy em vậy!" Cô có chút bất mãn bĩu môi.
Cừu Trạch Hạo cười xấu hổ, anh cũng không rõ ràng tại sao mình lại phải làm như vậy, chính anh cũng không thể khống chế được mình.
"Anh muốn dắt em đi xem cái gì? Nếu nó không làm em có cảm giác hứng thú, thì em liền lập tức trở lại tiếp tục làm!"
Những lời này hình như đối với Trạch Hạo là một sự uy h**p rất lớn, anh nghiêm túc suy nghĩ trong chốc lát, “Dạo trước anh muốn dẫn em đi du lịch, nhưng bởi vì tai nạn xe cộ, cắt đứt kế hoạch của chúng ta, lần này chúng ta tiếp tục kế hoạch lần trước, như thế nào?"
Du lịch? Cô nghe xong ánh mắt sáng lên, cô rất thích cảm giác đi du lịch.
"Được."
Khí Phi Không Dễ Làm
Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân
267 chương | 1,281 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Xuyên không
Chương 2: Thân phận
Chương 3: Tiểu Cúc
Chương 4: Bí mật
Chương 5: Dối trá
Chương 6: Thần bí
Chương 7: Can đảm
Chương 8: Bỏ lệnh cấm
Chương 9: Thánh chỉ
Chương 10: Lệ phi
Chương 11: Thái hậu
Chương 12: Hoàng thượng
Chương 13: Quyết đấu
Chương 14: Hạ Thừa tướng
Chương 15: Hồi phủ ( một )
Chương 16: Hồi phủ ( hai )
Chương 17: Hạ Hách Na Phù Tuyết
Chương 18: Nói chuyện với nhau
Chương 19: Bích Thanh
Chương 20: Ghen
Chương 21: Lễ mừng thọ
Chương 22: Bân nhi
Chương 23: Hiểu lầm
Chương 24: Bị thương
Chương 25: Tộc Y Tháp
Chương 26: Học chữ
Chương 27: Âm mưu ( một )
Chương 28: Âm mưu ( hai )
Chương 29: Âm mưu ( 3 )
Chương 30: Thọ yến ( 1 )
Chương 31: Giả điên 1
Chương 32: Giả điên ( 2 )
Chương 33: Ngoại truyện: Bích Quỳnh
Chương 34: Đổi mới
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266: Kết thúc chính văn 1
Chương 267: Kết thúc chính văn 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp