Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 261
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Trước mặt bỗng tối sầm, Tu Hồng Miễn đem mắt của cô che lại.
"Nhắm mắt lại, nghe lời."
Cô ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, nhất thời nghe thấy được phía trước từng trận kiếm đâm tới thân thể, không khỏi một hồi run rẩy.
Cô định hơi hé mắt ra, nhưng cuối cùng lại vẫn nghe lời không có nhìn lén.
Không biết là người nào đâm trúng người nào, rậm rạp chằng chịt âm thanh khiến cho cô một hồi co rút đau đớn.
Ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, đao thương không ngừng, trái tim của cô giống như treo ở bên ngoài, thỉnh thoảng lại gọi tên hắn.
Mỗi lần cô hô một tiếng, hắn cũng trả lời.
Thật ra thì, cô rất muốn nói hắn biết không cần liều mạng nữa, cho dù là thua, hắn vẫn có thể sống.
Nhưng mà cô lại không thể, đây là niềm kiêu ngạo của một hoàng đế, giống như một con sư tử, cho dù có chết trận, cũng quyết không đầu hàng.
Không biết đợi bao lâu, cô cảm giác chân mình cũng đã chết lặng, cả người ngây ngô dại dột giống như mộng du.
Tiếng gào thét nhỏ dần, cảm thấy tiếng bước chân bốn phía cũng càng ngày càng thưa thớt, hắn có thành công không?
Nhưng trong lòng luôn có cảm giác chỗ nào không đúng, không dám luôn miệng kêu tên hắn, sợ ảnh hưởng đến thể lực của hắn.
Âm thanh nhỏ đến mức gần như biến mất, cô tâm thần thấp thỏm đứng ở một bên, do dự xem có nên gọi hắn một tiếng nữa không. Nhưng cô sợ, cô sợ phải đối mặt với điều mà cô không muốn.
Rốt cuộc, cô vẫn lên tiếng.
"Tu ~" âm thanh run rẩy đến khiến ngay cả cô cũng có chút không thể thích ứng.
"Ừ."
Nghe thấy tiếng hắn đáp lại, cô vui mừng nhảy lên.
Hắn đã làm được! Thế nhưng hắn lại làm được!
Môi của cô đột nhiên bị hắn phủ lên, đôi môi khô nứt đến mức gần như không có độ mềm làm cho cô thiếu chút nữa tưởng là bị cái gì đâm vào.
"Chớ mở mắt."
Cảm thấy cô muốn mở ra, Tu Hồng Miễn lần nữa lấy tay che ở đôi mắt của cô.
Âm thanh của hắn yếu ớt khác thường, khàn khàn giống như bột mì khô khốc.
"Tu ~" cô lo âu gọi, cô có rất nhiều lời muốn nói với hắn, lại đột nhiên bị ngăn ở cổ họng. Đợi đến khi gọi ra tiếng, chỉ còn lại một chữ ‘ Tu ’.
"Dung nhi, đoạn thời gian lúc nàng trở về có tốt hay không?"
Cô dừng lại, không biết nên trả lời như thế nào.
"Nếu như, ngươi trở về mới có thể vui vẻ, thì hãy trở về đi."
Cô liều mạng mà lắc đầu, không sung sướng, tuyệt không vui vẻ. Không phải hắn vẫn luôn rất kiên trì ư, tại sao vào lúc này lại muốn buông tay của cô ra?
"Thật xin lỗi, ta....."
"Dung nhi" Tu Hồng Miễn cắt đứt lời nói của cô, "Còn nhớ rõ thời điểm chúng ta ở trại lính không?" Âm thanh của hắn càng ngày càng thấp.
Cuộc sống lúc còn ở trại lính vẫn như cũ rõ mồn một trước mắt, khi đó mặc dù khổ, nhưng quả thật rất thực tế, rất vui vẻ.
"Nhớ, lúc ngươi mới vừa từ Hoàng cung chạy tới đã dọa ta không hề nhẹ......"
Tu Hồng Miễn an tĩnh, cả người hoàn toàn che trên người cô, cô vẫn cắm đầu cắm cổ nói xong, "Nhưng ngươi lại không nhận ra ta, làm lúc đó ta thất vọng thật lâu."
Cô ha ha mà cười ra tiếng, nước mắt từ hai mắt nhắm chặt đột nhiên chảy ra.
Ôm một cánh tay của anh không chút nhúc nhích, cô có thể cảm thụ được, anh thiếu một cánh tay.
"Tu, ngươi còn nhớ núi hoa không? Lần đó ta về, đã đi một chuyến thăm căn nhà gỗ nhỏ. Thật là đẹp." Thật là đẹp.
Không có tiếng đáp lại, hắn chưa bao giờ có một khắc yên tĩnh giống như bây, yên tĩnh như thể toàn thế giới chỉ còn lại một mình cô.
"Nhắm mắt lại, nghe lời."
Cô ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, nhất thời nghe thấy được phía trước từng trận kiếm đâm tới thân thể, không khỏi một hồi run rẩy.
Cô định hơi hé mắt ra, nhưng cuối cùng lại vẫn nghe lời không có nhìn lén.
Không biết là người nào đâm trúng người nào, rậm rạp chằng chịt âm thanh khiến cho cô một hồi co rút đau đớn.
Ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, đao thương không ngừng, trái tim của cô giống như treo ở bên ngoài, thỉnh thoảng lại gọi tên hắn.
Mỗi lần cô hô một tiếng, hắn cũng trả lời.
Thật ra thì, cô rất muốn nói hắn biết không cần liều mạng nữa, cho dù là thua, hắn vẫn có thể sống.
Nhưng mà cô lại không thể, đây là niềm kiêu ngạo của một hoàng đế, giống như một con sư tử, cho dù có chết trận, cũng quyết không đầu hàng.
Không biết đợi bao lâu, cô cảm giác chân mình cũng đã chết lặng, cả người ngây ngô dại dột giống như mộng du.
Tiếng gào thét nhỏ dần, cảm thấy tiếng bước chân bốn phía cũng càng ngày càng thưa thớt, hắn có thành công không?
Nhưng trong lòng luôn có cảm giác chỗ nào không đúng, không dám luôn miệng kêu tên hắn, sợ ảnh hưởng đến thể lực của hắn.
Âm thanh nhỏ đến mức gần như biến mất, cô tâm thần thấp thỏm đứng ở một bên, do dự xem có nên gọi hắn một tiếng nữa không. Nhưng cô sợ, cô sợ phải đối mặt với điều mà cô không muốn.
Rốt cuộc, cô vẫn lên tiếng.
"Tu ~" âm thanh run rẩy đến khiến ngay cả cô cũng có chút không thể thích ứng.
"Ừ."
Nghe thấy tiếng hắn đáp lại, cô vui mừng nhảy lên.
Hắn đã làm được! Thế nhưng hắn lại làm được!
Môi của cô đột nhiên bị hắn phủ lên, đôi môi khô nứt đến mức gần như không có độ mềm làm cho cô thiếu chút nữa tưởng là bị cái gì đâm vào.
"Chớ mở mắt."
Cảm thấy cô muốn mở ra, Tu Hồng Miễn lần nữa lấy tay che ở đôi mắt của cô.
Âm thanh của hắn yếu ớt khác thường, khàn khàn giống như bột mì khô khốc.
"Tu ~" cô lo âu gọi, cô có rất nhiều lời muốn nói với hắn, lại đột nhiên bị ngăn ở cổ họng. Đợi đến khi gọi ra tiếng, chỉ còn lại một chữ ‘ Tu ’.
"Dung nhi, đoạn thời gian lúc nàng trở về có tốt hay không?"
Cô dừng lại, không biết nên trả lời như thế nào.
"Nếu như, ngươi trở về mới có thể vui vẻ, thì hãy trở về đi."
Cô liều mạng mà lắc đầu, không sung sướng, tuyệt không vui vẻ. Không phải hắn vẫn luôn rất kiên trì ư, tại sao vào lúc này lại muốn buông tay của cô ra?
"Thật xin lỗi, ta....."
"Dung nhi" Tu Hồng Miễn cắt đứt lời nói của cô, "Còn nhớ rõ thời điểm chúng ta ở trại lính không?" Âm thanh của hắn càng ngày càng thấp.
Cuộc sống lúc còn ở trại lính vẫn như cũ rõ mồn một trước mắt, khi đó mặc dù khổ, nhưng quả thật rất thực tế, rất vui vẻ.
"Nhớ, lúc ngươi mới vừa từ Hoàng cung chạy tới đã dọa ta không hề nhẹ......"
Tu Hồng Miễn an tĩnh, cả người hoàn toàn che trên người cô, cô vẫn cắm đầu cắm cổ nói xong, "Nhưng ngươi lại không nhận ra ta, làm lúc đó ta thất vọng thật lâu."
Cô ha ha mà cười ra tiếng, nước mắt từ hai mắt nhắm chặt đột nhiên chảy ra.
Ôm một cánh tay của anh không chút nhúc nhích, cô có thể cảm thụ được, anh thiếu một cánh tay.
"Tu, ngươi còn nhớ núi hoa không? Lần đó ta về, đã đi một chuyến thăm căn nhà gỗ nhỏ. Thật là đẹp." Thật là đẹp.
Không có tiếng đáp lại, hắn chưa bao giờ có một khắc yên tĩnh giống như bây, yên tĩnh như thể toàn thế giới chỉ còn lại một mình cô.
Khí Phi Không Dễ Làm
Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân
267 chương | 1,277 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Xuyên không
Chương 2: Thân phận
Chương 3: Tiểu Cúc
Chương 4: Bí mật
Chương 5: Dối trá
Chương 6: Thần bí
Chương 7: Can đảm
Chương 8: Bỏ lệnh cấm
Chương 9: Thánh chỉ
Chương 10: Lệ phi
Chương 11: Thái hậu
Chương 12: Hoàng thượng
Chương 13: Quyết đấu
Chương 14: Hạ Thừa tướng
Chương 15: Hồi phủ ( một )
Chương 16: Hồi phủ ( hai )
Chương 17: Hạ Hách Na Phù Tuyết
Chương 18: Nói chuyện với nhau
Chương 19: Bích Thanh
Chương 20: Ghen
Chương 21: Lễ mừng thọ
Chương 22: Bân nhi
Chương 23: Hiểu lầm
Chương 24: Bị thương
Chương 25: Tộc Y Tháp
Chương 26: Học chữ
Chương 27: Âm mưu ( một )
Chương 28: Âm mưu ( hai )
Chương 29: Âm mưu ( 3 )
Chương 30: Thọ yến ( 1 )
Chương 31: Giả điên 1
Chương 32: Giả điên ( 2 )
Chương 33: Ngoại truyện: Bích Quỳnh
Chương 34: Đổi mới
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266: Kết thúc chính văn 1
Chương 267: Kết thúc chính văn 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp