Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 162
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Mỗi một câu nói của nàng đều mang theo một quyền đánh tới trên miệng hắn đánh, từng quyền từng quyền không chút lưu tình.
Tu Hồng Miễn bị đánh đau không chịu nổi, bắt lại cổ tay của nàng, "Ai cũng nói nữ nhân chân yếu tay mềm, làm sao tay của nàng lại cứng như sắt thế chứ!"
Nàng híp híp mắt, "Tay sắt? Ta muốn để cho ngươi biết cái gì là tay kim cương vô địch!"
......
Ngày hôm sau, hai người bọn họ trao đổi công việc, nàng phụ trách săn bắt, hắn phụ trách làm đồ ăn.
Thật lâu sau, nàng chạy trở lại, mặt cười khúc khích nhìn Tu Hồng Miễn.
Tu Hồng Miễn nhìn thấy nàng toàn thân xốc xếch không chịu nổi, đầu càng thêm loạn không tưởng tượng được, bùn đất, lá khô đầy ở phía trên."Nàng không sao chứ?"
Hạ Phù Dung lắc đầu một cái, "Không có việc gì."
Hắn nhìn Hạ Phù Dung hai tay trống trơn, "Vậy tại sao nàng thành ra như vậy?"
Hạ Phù Dung hướng hắn cười hắc hắc, "Ta đụng phải hai bầy vịt hoang kéo bè kéo lũ đánh nhau, một trận chiến thật là lớn nha!"
Tu Hồng Miễn nhíu nhíu mày, "Bọn chúng kéo bè kéo lũ đánh nhau? Việc đó cùng nàng có quan hệ gì?"
"Bên trong có mấy con nhỏ quá, chỉ cần bị giẫm cũng mau chết rồi. Ta liền đi vào giúp nó, ai ngờ lúc đi vào liền bị vô số cái chân vịt đạp đạp, đến lúc ta thoát được ra ngoài liền thành ra như vậy."
Tu Hồng Miễn bất đắc dĩ cười, bây giờ tạo hình của Hạ Phù Dung thật là đột phá tưởng tượng của hắn, "Vậy những con vịt hoang nhỏ đó đâu? Được nàng cứu ra ngoài rồi chạy thoát rồi à."
"Vậy chính xác là nàng không săn được một con nào?"
"Tu, ngươi cần phải báo mối thù này cho ta....! ~ những con vịt hoang kia, con nào cũng nặng, bọn chúng đem đầu ta dẵm đến đầu óc choáng váng đấy." Nàng chỉa vào cái đầu loạn của nàng, càng không ngừng dụi vào trong ngực Tu Hồng Miễn.
"Báo thù?" Tu Hồng Miễn nghe xong dở khóc dở cười, chẳng lẽ muốn một cái nhất quốc chi quân là hắn, đi theo một đám vịt so đo?
Trong nháy mắt nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, động tác này của nàng kéo theo một chút bùn đất trên đầu rơi xuống, "Có phải ngươi không muốn không?"
Tu Hồng Miễn cười xấu hổ cười, "Không phải là không nguyện đồng ý."
"Vậy ngươi giúp ta báo thù đi" Nàng đem đôi tay ôm lấy trán, càng không ngừng chừng phe phẩy cái đầu. Chiêu này là theo A Hu học, mỗi lần nó đều thích dùng chiêu này tới tranh thủ sự khen ngợi của nàng, lần nào cũng thành công.
Tu Hồng Miễn nhìn lá khô rơi xuống xung quanh nàng, bất đắc dĩ gật đầu một cái, "Được, được, được, trẫm đi giúp nàng báo thù."
Nhất thời nàng mừng rỡ một hồi, con vịt chết giẫm, dám đạp ta!? Nhìn lão công của ta thế nào thu thập các ngươi!
Dẫn hắn đi tới nơi diễn ra tranh đấu, nơi đó đã sớm vườn không nhà trống, chỉ để lại đầy đất phân vịt.
Tu Hồng Miễn cau mày, nhìn một chút trên đất, nhìn nàng một chút, "Thôi đi, con vịt đã đủ không phụ lòng nàng, phân vịt đầy đất cũng không có dính đến trên người nàng, trở về đi thôi."
Nàng hướng hắn nhíu mày, "Ta mặc kệ! Phải báo thù! Ta muốn đem tất cả những con vịt đã đạp lên ta mang về nướng lên"
Tu Hồng Miễn lắc đầu một cái, "Đi, dẫn nàng đi báo thù!"
Tu Hồng Miễn tìm theo dấu vết những con vịt để lại, đi về phía trước, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm một việc ngây thơ mà buồn cười như vậy, nếu truyền ra ngoài, không biết hắn, nhất quốc chi quân sẽ bị làm thành bao nhiêu trò cười? Quay đầu lại, thấy mặt nàng đang nghiêm túc.
Lúc Tu Hồng Miễn nhìn nàng, nàng kỳ quái hỏi, "Làm sao vậy?"
Tu Hồng Miễn cười cười, "Không có việc gì."
"Cạc cạc...... Cạc cạc cạc......"
Nàng hả hê vênh vang mà xách theo hai con con vịt đi ở phía trước, phía sau Tu Hồng Miễn khiêng một vai vịt hoang.
Nàng cười ha ha, "Con vịt chết giẫm, còn dám chọc ta không? Cũng không nhìn xem một chút chồng ta là ai!"
Phía sau Tu Hồng Miễn lại cùng thái độ của nàng hoàn toàn khác biệt, sắc mặt của hắn rất khó coi. Hắn thật sự thấy mình mắc phải một sai lầm nghiêm trọng rồi, đang yên lại theo nàng đi báo thù, còn làm loại chuyện chỉ dành cho hạ nhân này, liếc nhìn đám vịt trên vai, hắn quyết định từ bỏ thịt vịt.
Bởi vì đường xá xa xôi, cho nên nàng bắt hắn phải bắt sống đám vịt, nếu không chờ về được đến kinh thành sẽ thối ra mất.
Hai người bọn họ tìm mấy cây mây, đem tất cả chân vịt cột lại, treo lên lưng ngựa.
Làm vô số con vịt kêu lên, bọn họ lại lên đường hồi cung.
Tu Hồng Miễn bị đánh đau không chịu nổi, bắt lại cổ tay của nàng, "Ai cũng nói nữ nhân chân yếu tay mềm, làm sao tay của nàng lại cứng như sắt thế chứ!"
Nàng híp híp mắt, "Tay sắt? Ta muốn để cho ngươi biết cái gì là tay kim cương vô địch!"
......
Ngày hôm sau, hai người bọn họ trao đổi công việc, nàng phụ trách săn bắt, hắn phụ trách làm đồ ăn.
Thật lâu sau, nàng chạy trở lại, mặt cười khúc khích nhìn Tu Hồng Miễn.
Tu Hồng Miễn nhìn thấy nàng toàn thân xốc xếch không chịu nổi, đầu càng thêm loạn không tưởng tượng được, bùn đất, lá khô đầy ở phía trên."Nàng không sao chứ?"
Hạ Phù Dung lắc đầu một cái, "Không có việc gì."
Hắn nhìn Hạ Phù Dung hai tay trống trơn, "Vậy tại sao nàng thành ra như vậy?"
Hạ Phù Dung hướng hắn cười hắc hắc, "Ta đụng phải hai bầy vịt hoang kéo bè kéo lũ đánh nhau, một trận chiến thật là lớn nha!"
Tu Hồng Miễn nhíu nhíu mày, "Bọn chúng kéo bè kéo lũ đánh nhau? Việc đó cùng nàng có quan hệ gì?"
"Bên trong có mấy con nhỏ quá, chỉ cần bị giẫm cũng mau chết rồi. Ta liền đi vào giúp nó, ai ngờ lúc đi vào liền bị vô số cái chân vịt đạp đạp, đến lúc ta thoát được ra ngoài liền thành ra như vậy."
Tu Hồng Miễn bất đắc dĩ cười, bây giờ tạo hình của Hạ Phù Dung thật là đột phá tưởng tượng của hắn, "Vậy những con vịt hoang nhỏ đó đâu? Được nàng cứu ra ngoài rồi chạy thoát rồi à."
"Vậy chính xác là nàng không săn được một con nào?"
"Tu, ngươi cần phải báo mối thù này cho ta....! ~ những con vịt hoang kia, con nào cũng nặng, bọn chúng đem đầu ta dẵm đến đầu óc choáng váng đấy." Nàng chỉa vào cái đầu loạn của nàng, càng không ngừng dụi vào trong ngực Tu Hồng Miễn.
"Báo thù?" Tu Hồng Miễn nghe xong dở khóc dở cười, chẳng lẽ muốn một cái nhất quốc chi quân là hắn, đi theo một đám vịt so đo?
Trong nháy mắt nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, động tác này của nàng kéo theo một chút bùn đất trên đầu rơi xuống, "Có phải ngươi không muốn không?"
Tu Hồng Miễn cười xấu hổ cười, "Không phải là không nguyện đồng ý."
"Vậy ngươi giúp ta báo thù đi" Nàng đem đôi tay ôm lấy trán, càng không ngừng chừng phe phẩy cái đầu. Chiêu này là theo A Hu học, mỗi lần nó đều thích dùng chiêu này tới tranh thủ sự khen ngợi của nàng, lần nào cũng thành công.
Tu Hồng Miễn nhìn lá khô rơi xuống xung quanh nàng, bất đắc dĩ gật đầu một cái, "Được, được, được, trẫm đi giúp nàng báo thù."
Nhất thời nàng mừng rỡ một hồi, con vịt chết giẫm, dám đạp ta!? Nhìn lão công của ta thế nào thu thập các ngươi!
Dẫn hắn đi tới nơi diễn ra tranh đấu, nơi đó đã sớm vườn không nhà trống, chỉ để lại đầy đất phân vịt.
Tu Hồng Miễn cau mày, nhìn một chút trên đất, nhìn nàng một chút, "Thôi đi, con vịt đã đủ không phụ lòng nàng, phân vịt đầy đất cũng không có dính đến trên người nàng, trở về đi thôi."
Nàng hướng hắn nhíu mày, "Ta mặc kệ! Phải báo thù! Ta muốn đem tất cả những con vịt đã đạp lên ta mang về nướng lên"
Tu Hồng Miễn lắc đầu một cái, "Đi, dẫn nàng đi báo thù!"
Tu Hồng Miễn tìm theo dấu vết những con vịt để lại, đi về phía trước, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm một việc ngây thơ mà buồn cười như vậy, nếu truyền ra ngoài, không biết hắn, nhất quốc chi quân sẽ bị làm thành bao nhiêu trò cười? Quay đầu lại, thấy mặt nàng đang nghiêm túc.
Lúc Tu Hồng Miễn nhìn nàng, nàng kỳ quái hỏi, "Làm sao vậy?"
Tu Hồng Miễn cười cười, "Không có việc gì."
"Cạc cạc...... Cạc cạc cạc......"
Nàng hả hê vênh vang mà xách theo hai con con vịt đi ở phía trước, phía sau Tu Hồng Miễn khiêng một vai vịt hoang.
Nàng cười ha ha, "Con vịt chết giẫm, còn dám chọc ta không? Cũng không nhìn xem một chút chồng ta là ai!"
Phía sau Tu Hồng Miễn lại cùng thái độ của nàng hoàn toàn khác biệt, sắc mặt của hắn rất khó coi. Hắn thật sự thấy mình mắc phải một sai lầm nghiêm trọng rồi, đang yên lại theo nàng đi báo thù, còn làm loại chuyện chỉ dành cho hạ nhân này, liếc nhìn đám vịt trên vai, hắn quyết định từ bỏ thịt vịt.
Bởi vì đường xá xa xôi, cho nên nàng bắt hắn phải bắt sống đám vịt, nếu không chờ về được đến kinh thành sẽ thối ra mất.
Hai người bọn họ tìm mấy cây mây, đem tất cả chân vịt cột lại, treo lên lưng ngựa.
Làm vô số con vịt kêu lên, bọn họ lại lên đường hồi cung.
Khí Phi Không Dễ Làm
Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân
267 chương | 1,245 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Xuyên không
Chương 2: Thân phận
Chương 3: Tiểu Cúc
Chương 4: Bí mật
Chương 5: Dối trá
Chương 6: Thần bí
Chương 7: Can đảm
Chương 8: Bỏ lệnh cấm
Chương 9: Thánh chỉ
Chương 10: Lệ phi
Chương 11: Thái hậu
Chương 12: Hoàng thượng
Chương 13: Quyết đấu
Chương 14: Hạ Thừa tướng
Chương 15: Hồi phủ ( một )
Chương 16: Hồi phủ ( hai )
Chương 17: Hạ Hách Na Phù Tuyết
Chương 18: Nói chuyện với nhau
Chương 19: Bích Thanh
Chương 20: Ghen
Chương 21: Lễ mừng thọ
Chương 22: Bân nhi
Chương 23: Hiểu lầm
Chương 24: Bị thương
Chương 25: Tộc Y Tháp
Chương 26: Học chữ
Chương 27: Âm mưu ( một )
Chương 28: Âm mưu ( hai )
Chương 29: Âm mưu ( 3 )
Chương 30: Thọ yến ( 1 )
Chương 31: Giả điên 1
Chương 32: Giả điên ( 2 )
Chương 33: Ngoại truyện: Bích Quỳnh
Chương 34: Đổi mới
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266: Kết thúc chính văn 1
Chương 267: Kết thúc chính văn 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp