Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 75: Phần thưởng của người thắng cuộc
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
- Ok…thế là xong nhé! Ai về phóng nấy đi. – Nó nói rồi kéo vali vào thẳng phòng số 3.
Chẳng lằng nhằng thêm gì nhiều, Thảo Anh cũng kéo vali theo sau nó và nhưng người còn lại thì cũng về phòng.
…
Vừa vào đến nơi, nó ngồi xuống cái ghế sofa đặt ở phòng khách rồi nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút. Chừng năm phút sau thì lại bật đầy đi lấy cái laptop trong vali ra làm việc. Nó cần phải lên kế hoạch thật thận trọng cho tối nay.
- Mày làm gì vậy? – Thảo Anh nhìn nó hỏi sau khi vừa trong phòng tắm bước ra với cái khăn trắng quấn quanh người.
- Làm việc! – Nó trả lời một câu ngắn gọn nhưng súc tích.
- … - Thảo Anh không nói gì nữa, chỉ nhún vai một cái rồi bước vào phòng thay đồ.
Xong, cô nàng trở lại phòng khách và ngồi xuống cạnh nó. Đưa một tay vòng qua eo An, Thảo Anh ti cằm lên vai nó rồi nói:
- Thơm quá! Nước hoa gì vậy?
- Mùi mới đấy. Chưa đưa vào sản xuất đâu! – Nó cười nhẹ nhàng.
- Ừm… - Thảo Anh khẽ gật đầu.
- Mà mày bỏ tay ra đi. Thiên sẽ ghen đó. – Nó cười xoà với cô bạn.
- … - Thảo Anh lặng thinh không nói gì. Chỉ có thể nhìn thấy rằng khi vừa mới nhắc đến cái tên Thiên thì từ sâu trong đáy mắt cô nàng có một sự dao động nhẹ. Phải. Chỉ nhẹ thôi nhưng trong tim thì đã sắp thành bão rồi.
- Mày…với Thiên có chuyện gì à? – Nó hỏi giọng nhẹ nhàng nhất có thể.
- … - Thảo Anh vẫn không trả lời. Không phải vì không muốn mà là cho dù có mở miệng đi chẳng nữa thì cô biết phải nói cái gì đây?
- Mày không muốn nói à? – Nó lại lên tiếng.
- … - Thảo Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng bật lên tiếng khóc trong trẻo của mình.
Nhìn Thảo Anh bây giờ yếu đuối và mỏng manh đúng như cái tên của mình. Thảo Anh nắm chặt vào bờ vai nó, gục đầu vào ngực nó vào khóc mãi. Có lẽ giữa cả hai đãng xảy ra chuyện gì chăng?
- Tại…tại tao hết! Tại tao cả mà…Chỉ là…chỉ là tao…tự làm khổ…bản thân mà thôi. Đáng lẽ…tao phải hiểu rằng…tình cảm anh ấy dành cho tao…chẳng có gì hết…chỉ….chỉ là…chỉ là…chỉ…là… - Thảo Anh nói trong nước mắt một lúc thì đột nhiên dừng lại, không nói nữa, từ từ ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn nó.
- …? – Nó nhìn cô bạn như muốn nghe cho hết câu nói của cô nàng.
- Tình…anh em… - Thảo Anh cuối mặt, nói nhỏ.
Xong, Thảo Anh ngửa mặt lên cười khan. Một nụ cười chua xót, đau đớn hoà cùng những giọt nước mắt lã chã rơi trong nỗi buồn bất tận của bản thân. Cô nàng tự hỏi, cái thứ tình cảm chết tiệt mà bản thân đã mang hơn mười hai năm qua sẽ khiến mình đau khổ đến mức nào và đến bao giờ?
Thảo Anh đột nhiên ngưng cười, cúi xuống nhì thẳng vào mắt nó:
- Tao hỏi mày một câu được chứ?
- Ừ. – Nó gật đầu.
- Yêu là đau, vậy làm sao để tao ngừng yêu đây? Làm sao để ngừng cái cảm giác này lại đây? Làm sao để vứt bỏ cái hình ảnh khốn kiếp ấy ra khỏi đầu tao đây? Làm sao để mỗi tôi không nhớ đến anh ta? Làm sao để tao không nằm mơ thấy anh ấy nữa? Làm sao? – Cô nàng gào lên.
Nó chưa trả lời vội, chỉ gạt tay nhỏ rồi bước đến kế bên cái cửa sổ, nhìn ra bãi biển xanh ngắt, nắng vàng và bãi cát mịn. Thảo Anh vẫn giương mắt nhìn theo nó như chờ câu trả lời. Mãi một lúc sau nó mới lên tiếng:
- Nếu có cách…mày có chắc là làm được không?
- Hả? – Thảo Anh trân trần nhìn nó không hiểu.
- Nếu muốn ngừng yêu, chỉ có cách là sống thật tốt và cố quên đi. Nhưng mày có chắc là làm được không? Bản thân mày không hề sống cơ mà? Mày chẳng hề muốn sống! Vì vậy thứ duy nhất níu mày lại với cuộc đời là Thiên. Mày hận mẹ mày vì bà ta bỏ bố con mày đi. Chính lúc đó mày đã muốn chết. Chính tao còn can không được mà? Thế mà mày vẫn sống đấy thôi. Đơn giản là vì mày không bỏ Thiên được. Vậy nếu bây giờ rời khỏi anh ấy thì mày sẽ ra sao? Thế thì chết đi. Chấm hết mọi chuyện! – Nó cười ranh mãnh nhìn Thảo Anh.
- … - Cô nàng không trả lời.
- Thế nào? –Nó nhếch môi cười nhìn Thảo Anh.
- Tao… - Thảo Anh ậm ừ.
- Thôi…đừng nói nữa! Nếu mày cảm thấy không thể sống thế này nữa thì hãy từ bỏ đi. Mày hiểu mà. Nếu tiếp tục thì người đau khổ là… - Nó nói tới đây thì ngừng, nhìn Thảo Anh nhoẻn miệng cười một cái rồi bước vào phòng tắm.
Thảo Anh nhìn theo dáng nó. Cuối cùng thì giữa Thảo Anh và Thiên đã có chuyện gì xảy ra?
…
Chẳng lằng nhằng thêm gì nhiều, Thảo Anh cũng kéo vali theo sau nó và nhưng người còn lại thì cũng về phòng.
…
Vừa vào đến nơi, nó ngồi xuống cái ghế sofa đặt ở phòng khách rồi nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút. Chừng năm phút sau thì lại bật đầy đi lấy cái laptop trong vali ra làm việc. Nó cần phải lên kế hoạch thật thận trọng cho tối nay.
- Mày làm gì vậy? – Thảo Anh nhìn nó hỏi sau khi vừa trong phòng tắm bước ra với cái khăn trắng quấn quanh người.
- Làm việc! – Nó trả lời một câu ngắn gọn nhưng súc tích.
- … - Thảo Anh không nói gì nữa, chỉ nhún vai một cái rồi bước vào phòng thay đồ.
Xong, cô nàng trở lại phòng khách và ngồi xuống cạnh nó. Đưa một tay vòng qua eo An, Thảo Anh ti cằm lên vai nó rồi nói:
- Thơm quá! Nước hoa gì vậy?
- Mùi mới đấy. Chưa đưa vào sản xuất đâu! – Nó cười nhẹ nhàng.
- Ừm… - Thảo Anh khẽ gật đầu.
- Mà mày bỏ tay ra đi. Thiên sẽ ghen đó. – Nó cười xoà với cô bạn.
- … - Thảo Anh lặng thinh không nói gì. Chỉ có thể nhìn thấy rằng khi vừa mới nhắc đến cái tên Thiên thì từ sâu trong đáy mắt cô nàng có một sự dao động nhẹ. Phải. Chỉ nhẹ thôi nhưng trong tim thì đã sắp thành bão rồi.
- Mày…với Thiên có chuyện gì à? – Nó hỏi giọng nhẹ nhàng nhất có thể.
- … - Thảo Anh vẫn không trả lời. Không phải vì không muốn mà là cho dù có mở miệng đi chẳng nữa thì cô biết phải nói cái gì đây?
- Mày không muốn nói à? – Nó lại lên tiếng.
- … - Thảo Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng bật lên tiếng khóc trong trẻo của mình.
Nhìn Thảo Anh bây giờ yếu đuối và mỏng manh đúng như cái tên của mình. Thảo Anh nắm chặt vào bờ vai nó, gục đầu vào ngực nó vào khóc mãi. Có lẽ giữa cả hai đãng xảy ra chuyện gì chăng?
- Tại…tại tao hết! Tại tao cả mà…Chỉ là…chỉ là tao…tự làm khổ…bản thân mà thôi. Đáng lẽ…tao phải hiểu rằng…tình cảm anh ấy dành cho tao…chẳng có gì hết…chỉ….chỉ là…chỉ là…chỉ…là… - Thảo Anh nói trong nước mắt một lúc thì đột nhiên dừng lại, không nói nữa, từ từ ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn nó.
- …? – Nó nhìn cô bạn như muốn nghe cho hết câu nói của cô nàng.
- Tình…anh em… - Thảo Anh cuối mặt, nói nhỏ.
Xong, Thảo Anh ngửa mặt lên cười khan. Một nụ cười chua xót, đau đớn hoà cùng những giọt nước mắt lã chã rơi trong nỗi buồn bất tận của bản thân. Cô nàng tự hỏi, cái thứ tình cảm chết tiệt mà bản thân đã mang hơn mười hai năm qua sẽ khiến mình đau khổ đến mức nào và đến bao giờ?
Thảo Anh đột nhiên ngưng cười, cúi xuống nhì thẳng vào mắt nó:
- Tao hỏi mày một câu được chứ?
- Ừ. – Nó gật đầu.
- Yêu là đau, vậy làm sao để tao ngừng yêu đây? Làm sao để ngừng cái cảm giác này lại đây? Làm sao để vứt bỏ cái hình ảnh khốn kiếp ấy ra khỏi đầu tao đây? Làm sao để mỗi tôi không nhớ đến anh ta? Làm sao để tao không nằm mơ thấy anh ấy nữa? Làm sao? – Cô nàng gào lên.
Nó chưa trả lời vội, chỉ gạt tay nhỏ rồi bước đến kế bên cái cửa sổ, nhìn ra bãi biển xanh ngắt, nắng vàng và bãi cát mịn. Thảo Anh vẫn giương mắt nhìn theo nó như chờ câu trả lời. Mãi một lúc sau nó mới lên tiếng:
- Nếu có cách…mày có chắc là làm được không?
- Hả? – Thảo Anh trân trần nhìn nó không hiểu.
- Nếu muốn ngừng yêu, chỉ có cách là sống thật tốt và cố quên đi. Nhưng mày có chắc là làm được không? Bản thân mày không hề sống cơ mà? Mày chẳng hề muốn sống! Vì vậy thứ duy nhất níu mày lại với cuộc đời là Thiên. Mày hận mẹ mày vì bà ta bỏ bố con mày đi. Chính lúc đó mày đã muốn chết. Chính tao còn can không được mà? Thế mà mày vẫn sống đấy thôi. Đơn giản là vì mày không bỏ Thiên được. Vậy nếu bây giờ rời khỏi anh ấy thì mày sẽ ra sao? Thế thì chết đi. Chấm hết mọi chuyện! – Nó cười ranh mãnh nhìn Thảo Anh.
- … - Cô nàng không trả lời.
- Thế nào? –Nó nhếch môi cười nhìn Thảo Anh.
- Tao… - Thảo Anh ậm ừ.
- Thôi…đừng nói nữa! Nếu mày cảm thấy không thể sống thế này nữa thì hãy từ bỏ đi. Mày hiểu mà. Nếu tiếp tục thì người đau khổ là… - Nó nói tới đây thì ngừng, nhìn Thảo Anh nhoẻn miệng cười một cái rồi bước vào phòng tắm.
Thảo Anh nhìn theo dáng nó. Cuối cùng thì giữa Thảo Anh và Thiên đã có chuyện gì xảy ra?
…
Hotgirls Siêu Quậy
Tác giả: Cathy Trần
261 chương | 1,252 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Việt nam yêu dấu – ta về rồi đây!
Chương 2: đụng mặt
Chương 3: đụng mặt
Chương 4: đụng mặt
Chương 5: Tay đua kiệt xuất
Chương 6: Tay đua kiệt xuất
Chương 7: Tay đua kiệt xuất
Chương 8: Kingdom school – ba hotgirls tái ngộ
Chương 9: Kingdom school – ba hotgirls tái ngộ
Chương 10: Kingdom school – ba hotgirls tái ngộ
Chương 11: Kingdom school – ba hotgirls tái ngộ
Chương 12: Kingdom school – ba hotgirls tái ngộ
Chương 13: Kingdom school – ba hotgirls tái ngộ
Chương 14: Ai đụng vào cô ấy thì coi chừng tôi!
Chương 15: Ai đụng vào cô ấy thì coi chừng tôi!
Chương 16: Ai đụng vào cô ấy thì coi chừng tôi!
Chương 17: Ai đụng vào cô ấy thì coi chừng tôi!
Chương 18: Người bạn phương xa
Chương 19: Trở lại – khởi đầu
Chương 20: Trở lại – khởi đầu
Chương 21: “david monster”, trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ duy nhất một người…
Chương 22: “david monster”, trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ duy nhất một người…
Chương 23: “david monster”, trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ duy nhất một người…
Chương 24: “david monster”, trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ duy nhất một người…
Chương 25: Tây ma nữ - cánh cửa địa ngục
Chương 26: Tây ma nữ - cánh cửa địa ngục
Chương 27: Tây ma nữ - cánh cửa địa ngục
Chương 28: Tây ma nữ - cánh cửa địa ngục
Chương 29: Chuẩn bị cuộc thi “the queen of kingdom”
Chương 30: Chuẩn bị cuộc thi “the queen of kingdom”
Chương 31: Chuẩn bị cuộc thi “the queen of kingdom”
Chương 32: Chuẩn bị cuộc thi “the queen of kingdom”
Chương 33: Chuẩn bị cuộc thi “the queen of kingdom”
Chương 34: Chuẩn bị cuộc thi “the queen of kingdom”
Chương 35: “the queen of kingdom” – đêm olympia và ba nữ thần
Chương 36: “the queen of kingdom” – đêm olympia và ba nữ thần
Chương 37: “the queen of kingdom” – đêm olympia và ba nữ thần
Chương 38: “the queen of kingdom” – đêm olympia và ba nữ thần
Chương 39: “the queen of kingdom” – đêm olympia và ba nữ thần
Chương 40: Hiện tại và tương lai – em sẽ chọn từ bỏ quá khứ và nắm bắt lấy hiện tại
Chương 41: Hiện tại và tương lai – em sẽ chọn từ bỏ quá khứ và nắm bắt lấy hiện tại
Chương 42: Hiện tại và tương lai – em sẽ chọn từ bỏ quá khứ và nắm bắt lấy hiện tại
Chương 43: Hiện tại và tương lai – em sẽ chọn từ bỏ quá khứ và nắm bắt lấy hiện tại
Chương 44: Hiện tại và tương lai – em sẽ chọn từ bỏ quá khứ và nắm bắt lấy hiện tại
Chương 45: Hiện tại và tương lai – em sẽ chọn từ bỏ quá khứ và nắm bắt lấy hiện tại
Chương 46: Hiện tại và tương lai – em sẽ chọn từ bỏ quá khứ và nắm bắt lấy hiện tại
Chương 47: Hiện tại và tương lai – em sẽ chọn từ bỏ quá khứ và nắm bắt lấy hiện tại
Chương 48: Hiện tại và tương lai – em sẽ chọn từ bỏ quá khứ và nắm bắt lấy hiện tại
Chương 49: Câu trả lời lúc nửa đêm
Chương 50: Câu trả lời lúc nửa đêm
Chương 51: Câu trả lời lúc nửa đêm
Chương 52: Câu trả lời lúc nửa đêm
Chương 53: Anh là người yêu chứ không phải mẹ tôi!
Chương 54: Anh là người yêu chứ không phải mẹ tôi!
Chương 55: Anh là người yêu chứ không phải mẹ tôi!
Chương 56: Anh là người yêu chứ không phải mẹ tôi!
Chương 57: Anh là người yêu chứ không phải mẹ tôi!
Chương 58: Anh là người yêu chứ không phải mẹ tôi!
Chương 59: Anh là người yêu chứ không phải mẹ tôi!
Chương 60: Anh là người yêu chứ không phải mẹ tôi!
Chương 61: Anh là người yêu chứ không phải mẹ tôi!
Chương 62: đêm kinh hoàng
Chương 63: đêm kinh hoàng
Chương 64: đêm kinh hoàng
Chương 65: đêm kinh hoàng
Chương 66: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 67: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 68: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 69: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 70: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 71: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 72: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 73: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 74: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 75: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 76: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 77: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 78: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 79: Phần thưởng của người thắng cuộc
Chương 80: Phải! anh sợ! nhưng điều khiến anh sợ chính là
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100: Bướm đêm
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111: Lễ đính hôn
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118: Bướm đêm
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129: Lễ đính hôn
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150: Thuỵ dương
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163: Công việc mới
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193: ám sát - bước đầu tiên bất thành
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205: Phi vụ nguy hiểm
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234: Tổ chức – lễ kết nạp
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253: Người con gái đứng sau lưng anh
Chương 254
Chương 255
Chương 256: Kết thúc của bình yên – khởi đầu cho máu đỏ
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261: The end phần 1
Không tìm thấy chương nào phù hợp