Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~19 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Vô Tấn không hề biết sự việc xảy ra bên ngoài cửa, cậu ta đẩy cửa vào, chỉ thấy Tô Hàn Trinh đang chắp tay sau lưng đi đi lại lại.
“Đại nhân! Ngài tìm tôi?”
“Đúng vậy, ta kiếm cậu có chút việc, cậu hãy ngồi xuống trước, chúng ta từ từ nói chuyện.”
Tô Hàn Trinh mời Vô Tấn ngồi xuống, Vô Tấn nhìn một lượt thư phòng của Tô Hàn Trinh, thư phòng được bố trí trang nhã mộc mạc, một bàn hai ghế, một dãy kệ sách, trên kệ sắp đầy sách, ở góc tường còn có một cái lư hương làm từ đồng xanh tỏa ra mùi hương thoang thoảng, đầu cọp đuôi trâu, tuy rằng kiểu dáng cổ xưa, nhưng Vô Tấn vừa nhìn đã biết, chỉ đáng tám quan tiền, trong tiệm cầm đồ nhà cậu ta cũng có vài cái trông giống như vậy.
“Chuyện hôm nay cậu đều biết cả rồi chứ?”
Tô Hàn Trinh rót cho cậu một tách trà, ngồi đối diện cậu, mặt tươi cười nhìn cậu.
Vô Tấn không thích Tô Hàn Trinh khách sáo như vậy, một khi khách sáo thì nhất định không có việc tốt, hôm đó đến tiệm cầm đồ nói chuyện khách sáo suốt cả buổi, còn để lại một bức chữ, thực ra là muốn cậu ta trèo tường làm trộm, lấy hộ bức thư về cho ông ta. Còn lần này thì sao? Lại đích thân rót trà mời mình, ông ta lại có mục đích gì đây?
“Tôi cũng có nghe nói qua! Có người loại bỏ Hoàng gia nhị lang, Hoàng gia và Mã gia đồng thời rút lui.”
“Có người?”
Tô Hàn Trinh tựa cười nhìn Vô Tấn, “Nhưng trực giác mách bảo cho ta biết là, chuyện này do chính cậu làm.”
Tim Vô Tấn thót lại, cậu bèn cười lớn: “Tô đại nhân quả là biết nói chơi, sao có thể là tôi làm chứ?”
“Vì cậu quá im lặng, vì đại ca của cậu nói cho ta biết, cậu đã từng bảo đảm với anh ta, cậu sẽ không để Hoàng Gia đạt được mục đích.”
Tô Hàn Trinh đắc ý nhìn cậu, tỏ vẻ như nhìn thấu được mọi bí mật của cậu, Vô Tấn bất chợt trách thầm, “Đại ca ơi là đại ca! Không phải huynh rất biết đối nhân xử thế hay sao? Tại sao trước mặt Tô Hàn Trinh lại quá thẳng thắn như vậy?”
Cậu vẫn không thừa nhận, “Đại nhân quá võ đoán rồi, tuy rằng tôi có nói như vậy với đại ca, nhưng không chứng minh được rằng tôi có năng lực ấy, càng không thể chứng minh việc này là do tôi làm, có khả năng là do Trương huyện lệnh làm, cũng có khả năng là do Từ trường sử làm, còn một khả năng là do Hoàng Phủ Cừ không giúp nổi Hoàng gia nên dùng tuyệt hộ kế, đại nhân à, ông đề cao tôi quá rồi đấy.”
. .. . . . . . . .. . . . . .. .
Tô Hàn Trinh nhìn chăm chú Vô Tấn, một hồi, trong mắt ông lóe lên một ánh nhìn thán phục, tốt lắm, không vì quyền thế mà để lộ chứng cứ, không vì bị truy hỏi mà khai nhận, hai huynh đệ này đều là những người đáng được trọng dụng. BACHNGOCSA
Ông đưa mắt về, cười lạnh nhạt, “Kì thực có phải cậu làm hay không không quan trọng, quan trọng nhất là thái độ của cậu, cậu có đồng ý giúp đại ca cậu thành công hay không?”
Vô Tấn vừa muốn mở miệng, Tô Hàn Trinh liền đưa tay ngăn cậu lại, “Cậu nghe tôi nói hết lời đã.”
Ông chắp tay sau lưng đi lại vài bước trong phòng, thở dài nói: “cậu có biết tại sao chức Hộ tào chủ sự lại quan trọng đến như vậy không?”
Vô Tấn lắc đầu, bản thân cậu cũng rất muốn biết, một chức Hộ tào chủ sự nho nhỏ này, tại sao lại có nhiều người tranh giành như vậy? làm cho cả quận Đông Hải mưa gió bão bùng, tuy rằng đại ca đã từng nói cho cậu ta biết một ít, nhưng cậu ta vẫn muốn nghe Tô Hàn Trinh giải thích.
“Trong mắt mọi người, Hộ tào chủ sự là con đường tắt để thăng quan, làm chức Hộ tào chủ sự của quận Đông Hải, thông thường cứ khoảng hai hoặc ba năm sẽ được đề bạt làm Chủ bác của huyện Duy Dương hoặc huyện Bình Giang.Chính thức vào quan trường, đây là tập quán mấy chục năm nay, cũng như thứ sử Lưu Mì của huyện Đan Dương, mười năm trước ông ta cũng là Hộ tào chủ sự của quận Đông Hải, cho nên các đại gia tộc của quận Đông Hải cũng đều nhắm vào chức vị này.”
Nói đến đây, Tô Hàn Trinh liếc nhìn Vô Tấn cười hỏi: “Cậu đã hiểu rồi chứ?”
Vô Tấn vẫn lắc đầu, “Điều này đối với đại ca tôi có lẽ rất là quan trọng, nhưng đối với đại nhân mà nói, tôi nghĩ có lẽ vẫn còn có nguyên nhân sâu xa khác.”
Câu nói này của Vô Tấn khiến Tô Hàn Trinh âm thầm gật đầu, người bình thường thì chỉ thấy được một điều là chức Hộ tào chủ sự này có thể thăng quan phát tài, nhưng cậu thanh niên này lại có thể nhìn thấy được vấn đề tiềm ẩn sâu xa bên trong, rất tốt, nếu như chỉ là để dễ dàng thăng chức, thì ông và Từ Viễn đã không phải tranh nhau quyết liệt như vậy.
“Chuyện mà sau đây ta muốn nói, là một bí mật của triều đình, bản thân cậu biết là đủ, nhất thiết không được tùy tiện nói ra.”
Vô Tấn im lặng, Tô Hàn Trinh liếc nhìn cậu một cái, chậm rãi nói:
“Do phế vị Đông cung của tiền triều vô cùng phức tạp, mà dẫn đến nội loạn không dứt, cuối cùng diệt vong, cho nên lúc ban sơ lập quốc của Vương Triều Đại Ninh ta, đã nhận được bài học từ tiền triều, không được khinh ngôn phế vị thái tử, Thái tổ đã đặt một tấm bia sắt bên trong thái miếu, thái tử không mất phẩm đức thì không được phế truất, đồng thời ban cho Đông cung một quyền tự chủ rất lớn, thái tử một khi được chọn làm người kế vị, sẽ có ba quyền: “Thứ nhất là Lại quyền, các quan trực thuộc đông cung thì thái tử có quyền bổ nhiệm hoặc bãi chức, thứ hai là quân quyền, đông cung lục soái hai ngàn binh mã sẽ do thái tử nắm giữ, cuối cùng là tài quyền, quốc khố một phần mười giao cho đông cung, dùng cho quan lương bổng lộc của Đông cung.
Nói đến đây, Tô Hàn Trinh dừng lại, hỏi Vô Tấn: “Cậu có hỏi gì không?”
“Tôi không hiểu cho lắm, thái tử và người kế vị thì có gì là khác nhau chứ?”
“Thái tử thì không được phép tham dự chính sự, chỉ được phép học đạo trị quốc, nhưng sau khi được chọn làm người kế vị thì sẽ được phép tham gia triều chính, nhưng muốn trở thành người kế vị phải hội đủ ba điều kiện, thứ nhất, thái tử phải vào Đông cung được mười năm, thứ hai thái tử phải đủ ba mươi tuổi, thứ ba vua phải qua ngũ tuần, cả ba điều kiện này thái tử điện hạ đều đã hội đủ, cho nên đầu năm ngoái ngài đã được lập làm người kế vị.”
Vô Tấn gật đầu: “Tôi hiểu rồi, xin đại nhân hãy nói tiếp.”
“Uhm!” Tô Hàn Trinh trầm ngâm một hồi, sau đó lại tiếp tục nói về đề tài lúc nãy đang nói dở,
“Trong ba quyền của thái tử thì quân quyền và tài quyền là quan trọng nhất, không đủ tài lực, quân đội sẽ không duy trì được, sau khi thái tử được lập làm người kế vị, cả ba quyền này ngài đều có cả, .nhưng bắt đầu từ tháng sáu năm ngoái, hộ bộ bắt đầu lúc tiếp lúc ngừng mà cắt giảm nguồn tài chính của Đông cung, đặt biệt là vào đầu năm, sau khi Dương hoàng hậu mất, hộ bộ đã cắt đứt nguồn tài chính của Đông Cung, thái tử đã nhiều lần dâng sớ xin hoàng thượng hồi phục lại nguồn tài chính, dâng tấu một lần, hộ bộ lại cho một ít, cuối cùng hoàng thượng dứt khoát hạ chỉ, để cho Đông cung tự thương lượng với hộ bộ, cũng có nghĩa là người không quản việc này nữa, cho nên nguồn tài chính trở thành nguy cơ nghiêm trọng nhất của Đông cung, không có nguồn tài chính, Đông cung sẽ không có tiền nuôi quân, cuối cùng sẽ bị ép phải giao nộp quân quyền.”
Tâm trạng của Tô Hàn Trinh cũng rất là nặng nề, ông thở một hơi dài, “ Không giấu gì cậu, lần trước năm ngàn lượng bạc mà Hoàng Phủ Cừ thu mua Dương Học Nghệ ta đã giao lại cho thái tử, ta biết nguồn tài chính của ngài đang rất căng thẳng.”
“Cho nên đại nhân mới đến nhận chức thứ sử quận Đông Hải, đúng không?”
“Không sai chút nào, thái tử đã cố gắng can thiệp vào cuộc tranh giành thứ sử quận Đông Hải, cuối cùng đã giành được, nhưng đây mới chỉ là bước khởi đầu, tiếp đó là phải đoạt được quyền tài chính của quận Đông Hài, do trong thiết bia của thái tổ ghi rất rõ ràng, thuế vụ Đông cung sẽ được thu gom từ các quận, những người kế vị đời trước cũng đều như vậy, sau khi người kế vị được sắc phong, hộ bộ phải đem tài quyền trao trả lại cho Đông cung, nhưng hộ bộ thương thư là Thân quốc cữu, ông ta không chấp hành theo lệnh các quận giao nộp cho Đông cung, mà hộ bộ lại thu hết toàn bộ các khoản thuế của các quận đi trước, sau đó mới do hộ bộ chi phát cho Đông cung, rõ ràng là vi phạm qui định ghi trong thiết bia tại thái miếu, Thái tử nhiều lần xin xử phạt việc Thân quốc cữu vi phạm qui định, nhưng hoàng thượng lại giả câm giả điếc, nếu như ta có thể đoạt được tài quyền của quận Đông Hải, ta có thể trực tiếp đưa khoản thuế về Đông cung, không cần phải qua hộ bộ nữa, như vậy thái tử một năm sẽ có được ba mươi ngàn lượng bạc từ thuế vụ, như vậy sẽ giúp cải thiện rất lớn tình trạng căng thẳng về tài chính hiện nay của ngài.”
Tô Hàn Trinh nhìn thấy nét mặt Vô Tấn đầy vẻ ngạc nhiên, ông cười vang,
“Bây giờ thì cậu hiểu rồi chứ, Hộ tào chủ sự là một quân cờ quan trọng nhất trong đó, giành được chức hộ tào chủ sự, ta sẽ nắm giữ được tài quyền của quận Đông Hải, như vậy ngôi vị của thái tử sẽ vững chắc hơn, Thân quốc cữu cũng hiểu rõ điều này, cho nên cuộc tranh đoạt giữa ta và Từ Viễn mới kịch liệt như vậy.”
Cả một đoạn kể dài của Tô Hàn Trinh, cuối cùng cũng đã giúp Vô Tấn hiểu được đầu đuôi ngọn ngành của sự việc, cậu biết rằng hôm nay bản thân cậu phải đồng ý ra tay tương trợ, kì thực thì cậu cũng đồng ý giúp Tô Hàn Trinh làm chút việc, để báo đáp việc lúc đánh cược ông đã giúp đỡ cậu, nhưng cậu ta không thích Tô Hàn Trinh cứ lấy đại ca ra để nói chuyện, rõ ràng là muốn mình giúp đỡ ông ta, nhưng ông ta lại không chịu nói thẳng, hình như sợ nợ ân tình của mình, hoặc sợ mất sĩ diện.
Đương nhiên Tô Hàn Trinh là thứ sử một quận, trước mặt một tiểu nhân như mình thì cần phải giữ quan uy hoặc tôn nghiêm, cậu ta hiểu điếu đó,nên cậu đồng ý hợp tác với Tô Hàn Trinh, mọi người đều vì lợi ích của bản thân, ông giúp tôi một lần, tôi báo đáp lại ông phen., như vậy đôi bên không ai nợ ai, mà cũng sẽ không giống như đại ca, trở thành tâm phúc của Tô Hàn Trinh, Hoàng Phủ Vô Tấn cậu ta không muốn trở thành lệ thuộc của bất kì một ai.
“Tô đại nhân, ông muốn tôi giúp đỡ ông làm việc gì, ông cứ nói thẳng, con người tôi đây rất thoải mái, chỉ cần tôi làm được, thì tôi sẽ cố hết sức mình, hơn nữa tôi lại là thương nhân, thương nhân coi trọng trao đổi lợi ích, tôi vừa muốn báo đáp lần trước đánh cược đại nhân đã giúp tôi, và cũng muốn lần tới xin đại nhân có sự chuẩn bị, cho nên đại nhân đừng e ngại gì cả, xin hãy cứ nói thẳng.”
“Tốt, ta thích sự thẳng thắn của cậu.”
Vô Tấn đã nói rõ ràng, Tô Hàn Trinh cũng bỏ “mặt nạ” xuống, kì thực ông ta muốn thừa cơ thu nạp Vô Tấn làm thuộc hạ của ông, để cậu ta và Duy Minh trở thành hai cánh tay của ông, nhưng mấy lời lúc nãy của Vô Tấn, rất rõ ràng là không muốn dựa dẫm vào ông ta, chỉ là vì muốn trao đổi lợi ích với ông mà thôi, tuy là có hơi thất vọng, nhưng cũng giúp ông bớt đi vài phần e ngại,dù sao thì mục tiêu của họ đếu giống nhau, đưa Duy Minh tiến lên phía trước.
“Nếu như đã muốn hợp tác với ta, vậy thì cậu phải cho ta thấy thành ý của cậu trước đã, ta hỏi lại cậu một lần nữa, chuyện Hoàng Phong bị bắt có phải do cậu làm hay không?”
“Đại nhân! Ngài tìm tôi?”
“Đúng vậy, ta kiếm cậu có chút việc, cậu hãy ngồi xuống trước, chúng ta từ từ nói chuyện.”
Tô Hàn Trinh mời Vô Tấn ngồi xuống, Vô Tấn nhìn một lượt thư phòng của Tô Hàn Trinh, thư phòng được bố trí trang nhã mộc mạc, một bàn hai ghế, một dãy kệ sách, trên kệ sắp đầy sách, ở góc tường còn có một cái lư hương làm từ đồng xanh tỏa ra mùi hương thoang thoảng, đầu cọp đuôi trâu, tuy rằng kiểu dáng cổ xưa, nhưng Vô Tấn vừa nhìn đã biết, chỉ đáng tám quan tiền, trong tiệm cầm đồ nhà cậu ta cũng có vài cái trông giống như vậy.
“Chuyện hôm nay cậu đều biết cả rồi chứ?”
Tô Hàn Trinh rót cho cậu một tách trà, ngồi đối diện cậu, mặt tươi cười nhìn cậu.
Vô Tấn không thích Tô Hàn Trinh khách sáo như vậy, một khi khách sáo thì nhất định không có việc tốt, hôm đó đến tiệm cầm đồ nói chuyện khách sáo suốt cả buổi, còn để lại một bức chữ, thực ra là muốn cậu ta trèo tường làm trộm, lấy hộ bức thư về cho ông ta. Còn lần này thì sao? Lại đích thân rót trà mời mình, ông ta lại có mục đích gì đây?
“Tôi cũng có nghe nói qua! Có người loại bỏ Hoàng gia nhị lang, Hoàng gia và Mã gia đồng thời rút lui.”
“Có người?”
Tô Hàn Trinh tựa cười nhìn Vô Tấn, “Nhưng trực giác mách bảo cho ta biết là, chuyện này do chính cậu làm.”
Tim Vô Tấn thót lại, cậu bèn cười lớn: “Tô đại nhân quả là biết nói chơi, sao có thể là tôi làm chứ?”
“Vì cậu quá im lặng, vì đại ca của cậu nói cho ta biết, cậu đã từng bảo đảm với anh ta, cậu sẽ không để Hoàng Gia đạt được mục đích.”
Tô Hàn Trinh đắc ý nhìn cậu, tỏ vẻ như nhìn thấu được mọi bí mật của cậu, Vô Tấn bất chợt trách thầm, “Đại ca ơi là đại ca! Không phải huynh rất biết đối nhân xử thế hay sao? Tại sao trước mặt Tô Hàn Trinh lại quá thẳng thắn như vậy?”
Cậu vẫn không thừa nhận, “Đại nhân quá võ đoán rồi, tuy rằng tôi có nói như vậy với đại ca, nhưng không chứng minh được rằng tôi có năng lực ấy, càng không thể chứng minh việc này là do tôi làm, có khả năng là do Trương huyện lệnh làm, cũng có khả năng là do Từ trường sử làm, còn một khả năng là do Hoàng Phủ Cừ không giúp nổi Hoàng gia nên dùng tuyệt hộ kế, đại nhân à, ông đề cao tôi quá rồi đấy.”
. .. . . . . . . .. . . . . .. .
Tô Hàn Trinh nhìn chăm chú Vô Tấn, một hồi, trong mắt ông lóe lên một ánh nhìn thán phục, tốt lắm, không vì quyền thế mà để lộ chứng cứ, không vì bị truy hỏi mà khai nhận, hai huynh đệ này đều là những người đáng được trọng dụng. BACHNGOCSA
Ông đưa mắt về, cười lạnh nhạt, “Kì thực có phải cậu làm hay không không quan trọng, quan trọng nhất là thái độ của cậu, cậu có đồng ý giúp đại ca cậu thành công hay không?”
Vô Tấn vừa muốn mở miệng, Tô Hàn Trinh liền đưa tay ngăn cậu lại, “Cậu nghe tôi nói hết lời đã.”
Ông chắp tay sau lưng đi lại vài bước trong phòng, thở dài nói: “cậu có biết tại sao chức Hộ tào chủ sự lại quan trọng đến như vậy không?”
Vô Tấn lắc đầu, bản thân cậu cũng rất muốn biết, một chức Hộ tào chủ sự nho nhỏ này, tại sao lại có nhiều người tranh giành như vậy? làm cho cả quận Đông Hải mưa gió bão bùng, tuy rằng đại ca đã từng nói cho cậu ta biết một ít, nhưng cậu ta vẫn muốn nghe Tô Hàn Trinh giải thích.
“Trong mắt mọi người, Hộ tào chủ sự là con đường tắt để thăng quan, làm chức Hộ tào chủ sự của quận Đông Hải, thông thường cứ khoảng hai hoặc ba năm sẽ được đề bạt làm Chủ bác của huyện Duy Dương hoặc huyện Bình Giang.Chính thức vào quan trường, đây là tập quán mấy chục năm nay, cũng như thứ sử Lưu Mì của huyện Đan Dương, mười năm trước ông ta cũng là Hộ tào chủ sự của quận Đông Hải, cho nên các đại gia tộc của quận Đông Hải cũng đều nhắm vào chức vị này.”
Nói đến đây, Tô Hàn Trinh liếc nhìn Vô Tấn cười hỏi: “Cậu đã hiểu rồi chứ?”
Vô Tấn vẫn lắc đầu, “Điều này đối với đại ca tôi có lẽ rất là quan trọng, nhưng đối với đại nhân mà nói, tôi nghĩ có lẽ vẫn còn có nguyên nhân sâu xa khác.”
Câu nói này của Vô Tấn khiến Tô Hàn Trinh âm thầm gật đầu, người bình thường thì chỉ thấy được một điều là chức Hộ tào chủ sự này có thể thăng quan phát tài, nhưng cậu thanh niên này lại có thể nhìn thấy được vấn đề tiềm ẩn sâu xa bên trong, rất tốt, nếu như chỉ là để dễ dàng thăng chức, thì ông và Từ Viễn đã không phải tranh nhau quyết liệt như vậy.
“Chuyện mà sau đây ta muốn nói, là một bí mật của triều đình, bản thân cậu biết là đủ, nhất thiết không được tùy tiện nói ra.”
Vô Tấn im lặng, Tô Hàn Trinh liếc nhìn cậu một cái, chậm rãi nói:
“Do phế vị Đông cung của tiền triều vô cùng phức tạp, mà dẫn đến nội loạn không dứt, cuối cùng diệt vong, cho nên lúc ban sơ lập quốc của Vương Triều Đại Ninh ta, đã nhận được bài học từ tiền triều, không được khinh ngôn phế vị thái tử, Thái tổ đã đặt một tấm bia sắt bên trong thái miếu, thái tử không mất phẩm đức thì không được phế truất, đồng thời ban cho Đông cung một quyền tự chủ rất lớn, thái tử một khi được chọn làm người kế vị, sẽ có ba quyền: “Thứ nhất là Lại quyền, các quan trực thuộc đông cung thì thái tử có quyền bổ nhiệm hoặc bãi chức, thứ hai là quân quyền, đông cung lục soái hai ngàn binh mã sẽ do thái tử nắm giữ, cuối cùng là tài quyền, quốc khố một phần mười giao cho đông cung, dùng cho quan lương bổng lộc của Đông cung.
Nói đến đây, Tô Hàn Trinh dừng lại, hỏi Vô Tấn: “Cậu có hỏi gì không?”
“Tôi không hiểu cho lắm, thái tử và người kế vị thì có gì là khác nhau chứ?”
“Thái tử thì không được phép tham dự chính sự, chỉ được phép học đạo trị quốc, nhưng sau khi được chọn làm người kế vị thì sẽ được phép tham gia triều chính, nhưng muốn trở thành người kế vị phải hội đủ ba điều kiện, thứ nhất, thái tử phải vào Đông cung được mười năm, thứ hai thái tử phải đủ ba mươi tuổi, thứ ba vua phải qua ngũ tuần, cả ba điều kiện này thái tử điện hạ đều đã hội đủ, cho nên đầu năm ngoái ngài đã được lập làm người kế vị.”
Vô Tấn gật đầu: “Tôi hiểu rồi, xin đại nhân hãy nói tiếp.”
“Uhm!” Tô Hàn Trinh trầm ngâm một hồi, sau đó lại tiếp tục nói về đề tài lúc nãy đang nói dở,
“Trong ba quyền của thái tử thì quân quyền và tài quyền là quan trọng nhất, không đủ tài lực, quân đội sẽ không duy trì được, sau khi thái tử được lập làm người kế vị, cả ba quyền này ngài đều có cả, .nhưng bắt đầu từ tháng sáu năm ngoái, hộ bộ bắt đầu lúc tiếp lúc ngừng mà cắt giảm nguồn tài chính của Đông cung, đặt biệt là vào đầu năm, sau khi Dương hoàng hậu mất, hộ bộ đã cắt đứt nguồn tài chính của Đông Cung, thái tử đã nhiều lần dâng sớ xin hoàng thượng hồi phục lại nguồn tài chính, dâng tấu một lần, hộ bộ lại cho một ít, cuối cùng hoàng thượng dứt khoát hạ chỉ, để cho Đông cung tự thương lượng với hộ bộ, cũng có nghĩa là người không quản việc này nữa, cho nên nguồn tài chính trở thành nguy cơ nghiêm trọng nhất của Đông cung, không có nguồn tài chính, Đông cung sẽ không có tiền nuôi quân, cuối cùng sẽ bị ép phải giao nộp quân quyền.”
Tâm trạng của Tô Hàn Trinh cũng rất là nặng nề, ông thở một hơi dài, “ Không giấu gì cậu, lần trước năm ngàn lượng bạc mà Hoàng Phủ Cừ thu mua Dương Học Nghệ ta đã giao lại cho thái tử, ta biết nguồn tài chính của ngài đang rất căng thẳng.”
“Cho nên đại nhân mới đến nhận chức thứ sử quận Đông Hải, đúng không?”
“Không sai chút nào, thái tử đã cố gắng can thiệp vào cuộc tranh giành thứ sử quận Đông Hải, cuối cùng đã giành được, nhưng đây mới chỉ là bước khởi đầu, tiếp đó là phải đoạt được quyền tài chính của quận Đông Hài, do trong thiết bia của thái tổ ghi rất rõ ràng, thuế vụ Đông cung sẽ được thu gom từ các quận, những người kế vị đời trước cũng đều như vậy, sau khi người kế vị được sắc phong, hộ bộ phải đem tài quyền trao trả lại cho Đông cung, nhưng hộ bộ thương thư là Thân quốc cữu, ông ta không chấp hành theo lệnh các quận giao nộp cho Đông cung, mà hộ bộ lại thu hết toàn bộ các khoản thuế của các quận đi trước, sau đó mới do hộ bộ chi phát cho Đông cung, rõ ràng là vi phạm qui định ghi trong thiết bia tại thái miếu, Thái tử nhiều lần xin xử phạt việc Thân quốc cữu vi phạm qui định, nhưng hoàng thượng lại giả câm giả điếc, nếu như ta có thể đoạt được tài quyền của quận Đông Hải, ta có thể trực tiếp đưa khoản thuế về Đông cung, không cần phải qua hộ bộ nữa, như vậy thái tử một năm sẽ có được ba mươi ngàn lượng bạc từ thuế vụ, như vậy sẽ giúp cải thiện rất lớn tình trạng căng thẳng về tài chính hiện nay của ngài.”
Tô Hàn Trinh nhìn thấy nét mặt Vô Tấn đầy vẻ ngạc nhiên, ông cười vang,
“Bây giờ thì cậu hiểu rồi chứ, Hộ tào chủ sự là một quân cờ quan trọng nhất trong đó, giành được chức hộ tào chủ sự, ta sẽ nắm giữ được tài quyền của quận Đông Hải, như vậy ngôi vị của thái tử sẽ vững chắc hơn, Thân quốc cữu cũng hiểu rõ điều này, cho nên cuộc tranh đoạt giữa ta và Từ Viễn mới kịch liệt như vậy.”
Cả một đoạn kể dài của Tô Hàn Trinh, cuối cùng cũng đã giúp Vô Tấn hiểu được đầu đuôi ngọn ngành của sự việc, cậu biết rằng hôm nay bản thân cậu phải đồng ý ra tay tương trợ, kì thực thì cậu cũng đồng ý giúp Tô Hàn Trinh làm chút việc, để báo đáp việc lúc đánh cược ông đã giúp đỡ cậu, nhưng cậu ta không thích Tô Hàn Trinh cứ lấy đại ca ra để nói chuyện, rõ ràng là muốn mình giúp đỡ ông ta, nhưng ông ta lại không chịu nói thẳng, hình như sợ nợ ân tình của mình, hoặc sợ mất sĩ diện.
Đương nhiên Tô Hàn Trinh là thứ sử một quận, trước mặt một tiểu nhân như mình thì cần phải giữ quan uy hoặc tôn nghiêm, cậu ta hiểu điếu đó,nên cậu đồng ý hợp tác với Tô Hàn Trinh, mọi người đều vì lợi ích của bản thân, ông giúp tôi một lần, tôi báo đáp lại ông phen., như vậy đôi bên không ai nợ ai, mà cũng sẽ không giống như đại ca, trở thành tâm phúc của Tô Hàn Trinh, Hoàng Phủ Vô Tấn cậu ta không muốn trở thành lệ thuộc của bất kì một ai.
“Tô đại nhân, ông muốn tôi giúp đỡ ông làm việc gì, ông cứ nói thẳng, con người tôi đây rất thoải mái, chỉ cần tôi làm được, thì tôi sẽ cố hết sức mình, hơn nữa tôi lại là thương nhân, thương nhân coi trọng trao đổi lợi ích, tôi vừa muốn báo đáp lần trước đánh cược đại nhân đã giúp tôi, và cũng muốn lần tới xin đại nhân có sự chuẩn bị, cho nên đại nhân đừng e ngại gì cả, xin hãy cứ nói thẳng.”
“Tốt, ta thích sự thẳng thắn của cậu.”
Vô Tấn đã nói rõ ràng, Tô Hàn Trinh cũng bỏ “mặt nạ” xuống, kì thực ông ta muốn thừa cơ thu nạp Vô Tấn làm thuộc hạ của ông, để cậu ta và Duy Minh trở thành hai cánh tay của ông, nhưng mấy lời lúc nãy của Vô Tấn, rất rõ ràng là không muốn dựa dẫm vào ông ta, chỉ là vì muốn trao đổi lợi ích với ông mà thôi, tuy là có hơi thất vọng, nhưng cũng giúp ông bớt đi vài phần e ngại,dù sao thì mục tiêu của họ đếu giống nhau, đưa Duy Minh tiến lên phía trước.
“Nếu như đã muốn hợp tác với ta, vậy thì cậu phải cho ta thấy thành ý của cậu trước đã, ta hỏi lại cậu một lần nữa, chuyện Hoàng Phong bị bắt có phải do cậu làm hay không?”
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,471 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp