Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~20 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hội nghị kết thúc, Tô Hàn Trinh quay về phòng Thứ sử, vừa đến trước cửa, Từ Viễn bèn gọi ông:
“Tô đại nhân”
Tô Hàn Trinh dừng bước mỉm cười nói:
“Từ Trường sử có việc gì sao?”
“Tôi muốn thương lượng với đại nhân một số chi tiết có liên quan đến cuộc ứng tuyển Hộ Tào Chủ Sự lần này.”
“Từ trường sử mời vào, vào trong hãy nói!”
Cả hai bước vào trong phòng Tô Hàn Trinh, cả hai ngồi vào vị trí chủ và khách, một tên nha dịch hầu trà cho cả hai, Từ Viễn cười và mở lời trước:
“Phụ thân của Tô đại nhân chính là Tô Cát lão tế rượu của Quốc Tử Giám !”
“Đúng thế! Từ Trường sử có quen biết sao?”
“Tôi có gặp qua, tôi là tiến sĩ Chấn Nghiệp năm thứ hai mươi, năm ấy Tô Cát lão làm quan chủ khảo, ông gác thi rất nghiêm, không câu nệ tình riêng, để lại một ấn tượng vô cùng sâu sắc cho những sĩ tử chúng tôi, không biết hiện giờ sức khỏe ông ra sao rồi?”
Tô Hàn Trinh chỉ thở dài,
“Gia phụ nay đã lớn tuổi, thân thể không còn như trước, rất hay sinh bệnh, khiến tôi không lúc nào yên tâm được.”
“Đúng vậy! không thể tận hiếu trước mặt cha mẹ cũng là một bất hạnh lớn của đời người.”
“Ừm! Từ Trường sử là người ở đâu? Lệnh tôn lệnh đường vẫn còn chứ?”
“Tôi là người huyện Giang Phủ, phụ thân qua đời ba năm trước, mẫu thân còn ở quê nhà, do đại ca tôi phụng dưỡng, mấy hôm trước tôi có đến Giang Ninh, chủ yếu là về thăm mẫu thân.”
Cả hai nói chuyện rất thân thiết, gần như quên đi cuộc tranh giành quyền lực với nhau, nhưng vẫn là Tô Hàn Trinh quay về chính sự,
“Lúc nãy Từ Trường sử có nói, muốn tìm tôi thương nghị về một số chi tiết ứng tuyển, cụ thể là những gì?”
Từ Viễn đưa ra một bức kế hoạch thư, trải lên bàn,
“Là như vậy, theo phương án ban đầu, vòng loại sẽ thi đấu ở huyện nha, còn vòng hai sẽ thi tại quận nha, nhưng tôi lại cho rằng quận nha quá nhỏ, mà lại viên thì đông, mỗi ngày đều có việc phải làm, đi qua đi lại, có thể sẽ xảy ra một số chuyện không đáng có, cũng giống như Huỳnh gia lần này, chúng ta cũng rút được bài học, tôi kiến nghị không tổ chức thi tại quận nha nữa, tốt hơn nên đổi một nơi khác.”
Tô Hàn Trinh vuốt nhẹ chùm râu, vẻ mặt vẫn bình thường, hỏi:
“Tại sao lúc nãy tại hội nghị Từ trường sử lại không đưa ra đề xuất?”
“Tô đại nhân!”
Từ Viễn nhìn thẳng vào mắt của Tô Hàn Trinh,
“Tôi cũng giống như đại nhân, đều hi vọng lần tranh tuyển này có thể được công bằng trung thực, đây không chỉ là trách nhiệm với cả ba gia tộc, cũng không chỉ là có trách nhiệm với mấy trăm vạn dân của quận Đông Hải, đồng thời cũng muốn vì cả sự hợp tác sau này giữa tôi và ngài, tôi không muốn sau này để lại điều gì đó không được vui, hoặc là giữa chúng ta lại nảy sinh mâu thuẫn, cho nên công bằng chính trực là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta.”
Tô Hàn Trinh gật đầu,
“Từ đại nhân nói quả không sai, ta đây tán thành!”
“Cho nên tôi mới không muốn người khác đến quấy rối, đặc biệt là một người nào đó, tham lam vô độ, chỉ vì một chút tư lợi của bản thân, mà không tiếc phá hoại cuộc tranh tuyển hộ tào chủ sự lần này, khiến cho quận nha chúng ta phải mang tiếng xấu, nói thật, tôi thật sự rất bất mãn về hắn, cũng rất căm hận, nếu như lúc nãy tôi nói ra tại hội nghị, thì sẽ lại cho hắn một cơ hội mới.”
Nói đến đây, Từ Viện nhìn Tô Hàn Trinh với một hàm ý sâu xa mà cười:
“Có lẽ Tô đại nhân còn chưa biết, tộc huynh của Hoàng Phủ Duy Minh là Hoàng Phủ Trác Khí đang làm huyện úy tại Hải Diêm, chức quan này do Hoàng Phủ Cừ mua giúp hắn, cách đây hai năm, khi con cháu Hoàng Phủ phạm phải chuyện gì, bọn họ sẽ lập tức nói, chúng tôi là người cùng tộc với huyện công, sau đó Hoàng Phủ Cừ đến huyện nha gây áp lực buộc thả người, quan hệ của họ mật thiết như vậy, mọi người ở quận Đông Hải ai ai cũng biết, ở quận nha mọi người đều biết, đại nhân có thể kiếm bất kì ai để hỏi, tuy rằng đại nhân đã tiến cử Hoàng Phủ Duy Minh, nhưng cũng khó tránh được việc Hoàng Phủ Cừ sẽ giở thủ đoạn sau lưng gia tộc Hoàng Phủ, đại nhân nên cẩn thận!”
Đây là kế tâm lí, Từ Viễn không hề nhắc đến Hoàng Phủ Duy Minh, nhưng hắn lại chọc bị thóc đâm bị gạo nói cho Tô Hàn Trinh biết, Hoàng Phủ Cừ và Đông Hải Hoàng Phủ thị có mối quan hệ không bình thường, muốn khiến cho Tô Hàn Trinh nghi ngờ trong lòng, lời hắn nói hoàn toàn là sự thật, thậm chí còn hắn cố ý nói giảm nói tránh đi, một khi Tô Hàn Trinh đi hỏi những người trong huyện nha, thì sẽ khiến ông có ấn tượng ngày càng tồi tệ .
Tô Hàn Trinh vẫn không nói gì, cười nhạt:
“Ta hiểu lòng tốt của Từ trường sử, nếu như không thi đấu tại quận nha, vậy thì thi ở đâu thích hợp? Từ Trường sử có thể giới thiệu nơi nào không?”
“Kì thực thì thi tại huyện học hay quận học cũng đều được, đại nhân là chủ quản thứ sử, đường nhiên sẽ do đại nhân quyết định.”
Tô Hàn Trinh nghĩ một hồi rồi nói: “Vậy thì cứ tổ chức tại quận học vậy!”
“Được! Vậy chúng ta sẽ quyết định tại quận học, đây là quan chủ khảo vòng một, vòng hai, vốn định đưa bài thi đến nhờ Dương Học Chính tại châu học ở phủ Giang Ninh chấm bài, nhưng sau khi xảy ra chuyện Mã Cát Tường, trong lòng tôi cũng có đôi chút bất an, một là khoảng cách quá xa, tôi sợ giữa đường xảy ra chuyện, hơn nữa lại mất nhiều thời gian, như vậy sẽ khó tránh khỏi những sự can thiệp không cần thiết, cho nên tôi kiến nghị sẽ chấm tại quận Đông Hải này, sẽ đánh giá kết quả ngay tại trường thi, đại nhân cảm thấy như thế nào?”
Kì thực Tô Hàn Trinh cũng có chút lo lắng về việc này, mặc dù Dương Học Chính của Châu học con người rất chính trực, nhưng Giang Ninh phủ là sào huyệt cũ của Thân quốc cữu, người vừa mới lên nhận chức Thiếu doãn Giang Ninh phủ lại là tộc đệ của ông ta, thế lực của Thân gia tại Giang Ninh phủ rất mạnh, đúng như Trường Viễn đã nói, khó mà bảo đảm giữa các mắt xích chính không xảy ra vấn đề gì.
Tô Hàn Trinh bèn vui vẻ nhận lời,
“Tôi rất tán thành việc ở tại bản địa, cũng rất tán thành phê duyệt tại chỗ, không biết ai thích hợp làm chủ khảo? Từ Trường sử có tiến cử ai không?”
Từ trường sử cười nói,
“Tôi chỉ là người có liên quan đến lợi ích, làm sao có thể do tôi tiến cử được chứ, hay là tôi và Tô Thứ sữ cùng chọn ra một người, như vậy sẽ công bằng hơn.”
Hắn lấy ra một bảng danh sách, đưa cho Tô Hàn Trinh,
“Đây là danh sách các nhà nho lớn nổi tiếng của quận Đông Hải, chúng ta có thể chọn ra một người có uy tín cao để làm chủ khảo.”
Tô Hàn Trinh nhận lấy bảng danh sách, trên đó có hai mươi ba người, nhưng đa số ông đều không quen biết, ông chỉ vào tên người đầu tiên cười và nói:
”Thích Khai Phúc này là thầy giáo Quận học, phụ thân ta cũng từng nhắc qua ông ta, nói rằng ông ta có thành tựu rất cao về kinh học, đại đa số học sinh của ông đều thi đậu minh kinh khoa…..”
Không đợi Tô Hàn Trinh nói xong, Từ Viện vội phủ nhận,
“Đại nhân, xin lỗi, Thích Khai Phúc này không được, ông ta là nhạc phụ của Hoàng Phủ Duy Minh.”
Điều này thi Tô Hàn Trinh lại không biết, ông cười cười,
“Vậy là không thích hợp rồi.”
Ông lại nhìn vào tên người thứ hai, học chính quận học Giả Tư Văn, người này ông chẳng những quen biết, mà còn rất thân thuộc, là thuộc hạ của cha ông, hai nhà qua lại rất mật thiết, từng nhận tư nghiệp tại quốc tử giám, là quan cấp cao chỉ đứng sau phụ thân ông,là thái đấu học thuật của đại ninh vương triều, phụ thân ông rất là tôn sùng học vấn của người này, hai năm trước cáo quan về quê nhà ở huyện Bình Giang, giờ được chọn làm học chính quận Đông Hải, ngày mà Tô Hàn Trinh đến nhậm chức đã từng đến thăm ông.
Người này không tham gia vào các đảng phái tranh chấp trong triều đình, củng là một người đáng để chọn, nhưng Tô Hàn Trinh không lập tức nêu tên ra, rồi lại tiếp tục xem, còn có ba người nữa mà ông cũng quen biết, nhưng đều có khiếm khuyết, nếu không phải là học thuật uy vọng chưa đủ, thì lại là quá thân cận với Từ Viễn, đều không thỏa đáng, những người còn lại thì ông càng không quen biết
Ánh mắt của ông lại nhìn về tên Giả Tư Văn, bèn cười và nói với Từ Viễn:
“Tôi đề nghị chủ khảo sẽ do Giả Học Chính đảm nhiệm, Từ Trường sử cho rằng có được chăng?”
Từ Viễn có chút do dự, hắn ta nghĩ, bèn cẩn thận do thám thử Tô Hàn Trinh:
“Giả học chính này đương nhiên là tốt, nhưng tuổi tác thì có hơi cao, đại nhân, tôi lại cảm thấy người thứ ba, quận học phó học chính Bạch Kinh Tùng, người này luận về kinh nghiệm và danh vọng đều có đủ cả, lại là người bản địa, trẻ tuổi khỏe mạnh, mà lại không có bất kì quan hệ gì với hai ta, tại sao lại không chọn người này chứ?”
Tô Hàn Trinh trong lòng thầm cười một cách lạnh lùng, cái tên Bạch Kinh Tùng này xem có vẻ như không có bất kì một mối quan hệ gì với Từ Viễn, nhưng trước khi ông đến quận Đông Hải nhậm chức, phụ thân ông đã từng nói qua với ông, đệ đệ của Bạch Kinh Tùng là Bạch Thanh Tùng là tiến sĩ cùng khoa với Từ Viễn, cả hai người cùng đèn sách mười năm tại châu học Giang Ninh phủ, cùng học một thầy, bây giờ Bạch Thanh Tùng làm quan tại Thục Châu, người bình thường thì không ai biết được mối quan hệ này, chỉ có cha ông lại là quan chủ khảo của họ năm đó, nên có xem qua hồ sơ của hai người.
Trong lòng cười thầm, nhưng Tô Hàn Trinh không biểu lộ ra mặt, vẫn cười ha ha:
“Từ đại nhân nói vậy là không đúng rồi, điều này không liên quan gì đến tuổi tác già hay trẻ cả, mà cũng chỉ có ba bài thi thôi, cũng không hao phí sức lực tinh thần là bao, Giả học chính thì có gì là không được chứ, ông ấy là học chính của quận học, có thể nói là danh chính ngôn thuận, nếu như Trường sử đã để cho tôi chọn, vậy thì tôi quyết định chọn Giả học chính làm quan chủ khảo, cứ như vậy đi!”
Tô Hàn Trinh lại không chú ý đến, phía sau khuôn mặt tỏ ra bất lực ấy của Từ Viễn, thoang thoáng ẩn hiện một nét gian xảo khó nói thành lời.
………………………….
Về đến phòng Trường sử, Từ Viễn cuối cùng cũng không giấu được sự đắc ý và kích động trong lòng, hắn chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong phòng, hắn đã thành công hơn một nửa rồi, lần tranh tuyển Hộ Tào Chủ Sự lần này, không phải chỉ có mình hắn và Tô Hàn Trinh tranh giành với nhau, trên thực tế, Thân quốc cữu luôn đứng đằng sau ủng hộ hắn, bao gồm cả những yêu cầu mà hắn đưa ra, Thân quốc cữu đều giúp hắn đạt được.
Lúc đầu hắn cũng đề xuất Châu học Dương Học Chính tiến hành chấm thi, đây là mồi nhử mà hắn giăng sẵn, hắn biết Tô Hàn Trinh nhất định phản đối, cho nên hắn vẫn luôn chờ cơ hội để đề xuất. Lần này Huỳnh Tuấn tập kích Mã Cát Tường, coi như cơ hội tốt nhất đã đến, hắn bèn đề xuất bãi bỏ việc đưa cho Giang Ninh chấm bài,mà thay đổi thành bản địa, Tô Hàn Trinh bèn vui vẻ đồng ý, sau đó hắn từng bước từng bước dụ cá vào rọ, thậm chí hắn đưa ra Bạch Kính Tùng cũng chỉ là một phép che mắt được chuẩn bị từ trước.
Cuối cùng, Tô Hàn Trinh cũng đã mắc bẫy, hắn biết là Tô Hàn Trinh dù có nằm mơ cũng không ngờ là, cái lão Giả Tư Văn ấy dường như không có mối quan hệ gì với Thân quốc cữu, và cũng có vẻ có ích cho Tô Hàn Trinh hắn. Nhưng thực tế, cách đây một tháng, Từ Viễn đã ngầm liên hệ với Giả Tư văn, người trên thiên hạ không ai không có điểm yếu, Giả Tư Văn này cũng không ngoại lệ.
Từ viễn lập tức vẫy tay, gọi một tên tâm phúc của hắn lên, nhỏ tiếng dặn dò hắn:
“Ngươi lập tức đến phủ Học chính một chuyến, nói với Giả Học chính, Thứ sử đại nhân đã quyết định chọn ông ta làm chủ khảo, ngươi nói cho ông ta biết, cứ theo ước định mà ta và ông ấy đã bàn bạc, công văn bổ nhiệm chính thức của con trai ông ta trong nay mai sẽ được Giang Ninh phủ gửi đến.
-o0o-
“Tô đại nhân”
Tô Hàn Trinh dừng bước mỉm cười nói:
“Từ Trường sử có việc gì sao?”
“Tôi muốn thương lượng với đại nhân một số chi tiết có liên quan đến cuộc ứng tuyển Hộ Tào Chủ Sự lần này.”
“Từ trường sử mời vào, vào trong hãy nói!”
Cả hai bước vào trong phòng Tô Hàn Trinh, cả hai ngồi vào vị trí chủ và khách, một tên nha dịch hầu trà cho cả hai, Từ Viễn cười và mở lời trước:
“Phụ thân của Tô đại nhân chính là Tô Cát lão tế rượu của Quốc Tử Giám !”
“Đúng thế! Từ Trường sử có quen biết sao?”
“Tôi có gặp qua, tôi là tiến sĩ Chấn Nghiệp năm thứ hai mươi, năm ấy Tô Cát lão làm quan chủ khảo, ông gác thi rất nghiêm, không câu nệ tình riêng, để lại một ấn tượng vô cùng sâu sắc cho những sĩ tử chúng tôi, không biết hiện giờ sức khỏe ông ra sao rồi?”
Tô Hàn Trinh chỉ thở dài,
“Gia phụ nay đã lớn tuổi, thân thể không còn như trước, rất hay sinh bệnh, khiến tôi không lúc nào yên tâm được.”
“Đúng vậy! không thể tận hiếu trước mặt cha mẹ cũng là một bất hạnh lớn của đời người.”
“Ừm! Từ Trường sử là người ở đâu? Lệnh tôn lệnh đường vẫn còn chứ?”
“Tôi là người huyện Giang Phủ, phụ thân qua đời ba năm trước, mẫu thân còn ở quê nhà, do đại ca tôi phụng dưỡng, mấy hôm trước tôi có đến Giang Ninh, chủ yếu là về thăm mẫu thân.”
Cả hai nói chuyện rất thân thiết, gần như quên đi cuộc tranh giành quyền lực với nhau, nhưng vẫn là Tô Hàn Trinh quay về chính sự,
“Lúc nãy Từ Trường sử có nói, muốn tìm tôi thương nghị về một số chi tiết ứng tuyển, cụ thể là những gì?”
Từ Viễn đưa ra một bức kế hoạch thư, trải lên bàn,
“Là như vậy, theo phương án ban đầu, vòng loại sẽ thi đấu ở huyện nha, còn vòng hai sẽ thi tại quận nha, nhưng tôi lại cho rằng quận nha quá nhỏ, mà lại viên thì đông, mỗi ngày đều có việc phải làm, đi qua đi lại, có thể sẽ xảy ra một số chuyện không đáng có, cũng giống như Huỳnh gia lần này, chúng ta cũng rút được bài học, tôi kiến nghị không tổ chức thi tại quận nha nữa, tốt hơn nên đổi một nơi khác.”
Tô Hàn Trinh vuốt nhẹ chùm râu, vẻ mặt vẫn bình thường, hỏi:
“Tại sao lúc nãy tại hội nghị Từ trường sử lại không đưa ra đề xuất?”
“Tô đại nhân!”
Từ Viễn nhìn thẳng vào mắt của Tô Hàn Trinh,
“Tôi cũng giống như đại nhân, đều hi vọng lần tranh tuyển này có thể được công bằng trung thực, đây không chỉ là trách nhiệm với cả ba gia tộc, cũng không chỉ là có trách nhiệm với mấy trăm vạn dân của quận Đông Hải, đồng thời cũng muốn vì cả sự hợp tác sau này giữa tôi và ngài, tôi không muốn sau này để lại điều gì đó không được vui, hoặc là giữa chúng ta lại nảy sinh mâu thuẫn, cho nên công bằng chính trực là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta.”
Tô Hàn Trinh gật đầu,
“Từ đại nhân nói quả không sai, ta đây tán thành!”
“Cho nên tôi mới không muốn người khác đến quấy rối, đặc biệt là một người nào đó, tham lam vô độ, chỉ vì một chút tư lợi của bản thân, mà không tiếc phá hoại cuộc tranh tuyển hộ tào chủ sự lần này, khiến cho quận nha chúng ta phải mang tiếng xấu, nói thật, tôi thật sự rất bất mãn về hắn, cũng rất căm hận, nếu như lúc nãy tôi nói ra tại hội nghị, thì sẽ lại cho hắn một cơ hội mới.”
Nói đến đây, Từ Viện nhìn Tô Hàn Trinh với một hàm ý sâu xa mà cười:
“Có lẽ Tô đại nhân còn chưa biết, tộc huynh của Hoàng Phủ Duy Minh là Hoàng Phủ Trác Khí đang làm huyện úy tại Hải Diêm, chức quan này do Hoàng Phủ Cừ mua giúp hắn, cách đây hai năm, khi con cháu Hoàng Phủ phạm phải chuyện gì, bọn họ sẽ lập tức nói, chúng tôi là người cùng tộc với huyện công, sau đó Hoàng Phủ Cừ đến huyện nha gây áp lực buộc thả người, quan hệ của họ mật thiết như vậy, mọi người ở quận Đông Hải ai ai cũng biết, ở quận nha mọi người đều biết, đại nhân có thể kiếm bất kì ai để hỏi, tuy rằng đại nhân đã tiến cử Hoàng Phủ Duy Minh, nhưng cũng khó tránh được việc Hoàng Phủ Cừ sẽ giở thủ đoạn sau lưng gia tộc Hoàng Phủ, đại nhân nên cẩn thận!”
Đây là kế tâm lí, Từ Viễn không hề nhắc đến Hoàng Phủ Duy Minh, nhưng hắn lại chọc bị thóc đâm bị gạo nói cho Tô Hàn Trinh biết, Hoàng Phủ Cừ và Đông Hải Hoàng Phủ thị có mối quan hệ không bình thường, muốn khiến cho Tô Hàn Trinh nghi ngờ trong lòng, lời hắn nói hoàn toàn là sự thật, thậm chí còn hắn cố ý nói giảm nói tránh đi, một khi Tô Hàn Trinh đi hỏi những người trong huyện nha, thì sẽ khiến ông có ấn tượng ngày càng tồi tệ .
Tô Hàn Trinh vẫn không nói gì, cười nhạt:
“Ta hiểu lòng tốt của Từ trường sử, nếu như không thi đấu tại quận nha, vậy thì thi ở đâu thích hợp? Từ Trường sử có thể giới thiệu nơi nào không?”
“Kì thực thì thi tại huyện học hay quận học cũng đều được, đại nhân là chủ quản thứ sử, đường nhiên sẽ do đại nhân quyết định.”
Tô Hàn Trinh nghĩ một hồi rồi nói: “Vậy thì cứ tổ chức tại quận học vậy!”
“Được! Vậy chúng ta sẽ quyết định tại quận học, đây là quan chủ khảo vòng một, vòng hai, vốn định đưa bài thi đến nhờ Dương Học Chính tại châu học ở phủ Giang Ninh chấm bài, nhưng sau khi xảy ra chuyện Mã Cát Tường, trong lòng tôi cũng có đôi chút bất an, một là khoảng cách quá xa, tôi sợ giữa đường xảy ra chuyện, hơn nữa lại mất nhiều thời gian, như vậy sẽ khó tránh khỏi những sự can thiệp không cần thiết, cho nên tôi kiến nghị sẽ chấm tại quận Đông Hải này, sẽ đánh giá kết quả ngay tại trường thi, đại nhân cảm thấy như thế nào?”
Kì thực Tô Hàn Trinh cũng có chút lo lắng về việc này, mặc dù Dương Học Chính của Châu học con người rất chính trực, nhưng Giang Ninh phủ là sào huyệt cũ của Thân quốc cữu, người vừa mới lên nhận chức Thiếu doãn Giang Ninh phủ lại là tộc đệ của ông ta, thế lực của Thân gia tại Giang Ninh phủ rất mạnh, đúng như Trường Viễn đã nói, khó mà bảo đảm giữa các mắt xích chính không xảy ra vấn đề gì.
Tô Hàn Trinh bèn vui vẻ nhận lời,
“Tôi rất tán thành việc ở tại bản địa, cũng rất tán thành phê duyệt tại chỗ, không biết ai thích hợp làm chủ khảo? Từ Trường sử có tiến cử ai không?”
Từ trường sử cười nói,
“Tôi chỉ là người có liên quan đến lợi ích, làm sao có thể do tôi tiến cử được chứ, hay là tôi và Tô Thứ sữ cùng chọn ra một người, như vậy sẽ công bằng hơn.”
Hắn lấy ra một bảng danh sách, đưa cho Tô Hàn Trinh,
“Đây là danh sách các nhà nho lớn nổi tiếng của quận Đông Hải, chúng ta có thể chọn ra một người có uy tín cao để làm chủ khảo.”
Tô Hàn Trinh nhận lấy bảng danh sách, trên đó có hai mươi ba người, nhưng đa số ông đều không quen biết, ông chỉ vào tên người đầu tiên cười và nói:
”Thích Khai Phúc này là thầy giáo Quận học, phụ thân ta cũng từng nhắc qua ông ta, nói rằng ông ta có thành tựu rất cao về kinh học, đại đa số học sinh của ông đều thi đậu minh kinh khoa…..”
Không đợi Tô Hàn Trinh nói xong, Từ Viện vội phủ nhận,
“Đại nhân, xin lỗi, Thích Khai Phúc này không được, ông ta là nhạc phụ của Hoàng Phủ Duy Minh.”
Điều này thi Tô Hàn Trinh lại không biết, ông cười cười,
“Vậy là không thích hợp rồi.”
Ông lại nhìn vào tên người thứ hai, học chính quận học Giả Tư Văn, người này ông chẳng những quen biết, mà còn rất thân thuộc, là thuộc hạ của cha ông, hai nhà qua lại rất mật thiết, từng nhận tư nghiệp tại quốc tử giám, là quan cấp cao chỉ đứng sau phụ thân ông,là thái đấu học thuật của đại ninh vương triều, phụ thân ông rất là tôn sùng học vấn của người này, hai năm trước cáo quan về quê nhà ở huyện Bình Giang, giờ được chọn làm học chính quận Đông Hải, ngày mà Tô Hàn Trinh đến nhậm chức đã từng đến thăm ông.
Người này không tham gia vào các đảng phái tranh chấp trong triều đình, củng là một người đáng để chọn, nhưng Tô Hàn Trinh không lập tức nêu tên ra, rồi lại tiếp tục xem, còn có ba người nữa mà ông cũng quen biết, nhưng đều có khiếm khuyết, nếu không phải là học thuật uy vọng chưa đủ, thì lại là quá thân cận với Từ Viễn, đều không thỏa đáng, những người còn lại thì ông càng không quen biết
Ánh mắt của ông lại nhìn về tên Giả Tư Văn, bèn cười và nói với Từ Viễn:
“Tôi đề nghị chủ khảo sẽ do Giả Học Chính đảm nhiệm, Từ Trường sử cho rằng có được chăng?”
Từ Viễn có chút do dự, hắn ta nghĩ, bèn cẩn thận do thám thử Tô Hàn Trinh:
“Giả học chính này đương nhiên là tốt, nhưng tuổi tác thì có hơi cao, đại nhân, tôi lại cảm thấy người thứ ba, quận học phó học chính Bạch Kinh Tùng, người này luận về kinh nghiệm và danh vọng đều có đủ cả, lại là người bản địa, trẻ tuổi khỏe mạnh, mà lại không có bất kì quan hệ gì với hai ta, tại sao lại không chọn người này chứ?”
Tô Hàn Trinh trong lòng thầm cười một cách lạnh lùng, cái tên Bạch Kinh Tùng này xem có vẻ như không có bất kì một mối quan hệ gì với Từ Viễn, nhưng trước khi ông đến quận Đông Hải nhậm chức, phụ thân ông đã từng nói qua với ông, đệ đệ của Bạch Kinh Tùng là Bạch Thanh Tùng là tiến sĩ cùng khoa với Từ Viễn, cả hai người cùng đèn sách mười năm tại châu học Giang Ninh phủ, cùng học một thầy, bây giờ Bạch Thanh Tùng làm quan tại Thục Châu, người bình thường thì không ai biết được mối quan hệ này, chỉ có cha ông lại là quan chủ khảo của họ năm đó, nên có xem qua hồ sơ của hai người.
Trong lòng cười thầm, nhưng Tô Hàn Trinh không biểu lộ ra mặt, vẫn cười ha ha:
“Từ đại nhân nói vậy là không đúng rồi, điều này không liên quan gì đến tuổi tác già hay trẻ cả, mà cũng chỉ có ba bài thi thôi, cũng không hao phí sức lực tinh thần là bao, Giả học chính thì có gì là không được chứ, ông ấy là học chính của quận học, có thể nói là danh chính ngôn thuận, nếu như Trường sử đã để cho tôi chọn, vậy thì tôi quyết định chọn Giả học chính làm quan chủ khảo, cứ như vậy đi!”
Tô Hàn Trinh lại không chú ý đến, phía sau khuôn mặt tỏ ra bất lực ấy của Từ Viễn, thoang thoáng ẩn hiện một nét gian xảo khó nói thành lời.
………………………….
Về đến phòng Trường sử, Từ Viễn cuối cùng cũng không giấu được sự đắc ý và kích động trong lòng, hắn chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong phòng, hắn đã thành công hơn một nửa rồi, lần tranh tuyển Hộ Tào Chủ Sự lần này, không phải chỉ có mình hắn và Tô Hàn Trinh tranh giành với nhau, trên thực tế, Thân quốc cữu luôn đứng đằng sau ủng hộ hắn, bao gồm cả những yêu cầu mà hắn đưa ra, Thân quốc cữu đều giúp hắn đạt được.
Lúc đầu hắn cũng đề xuất Châu học Dương Học Chính tiến hành chấm thi, đây là mồi nhử mà hắn giăng sẵn, hắn biết Tô Hàn Trinh nhất định phản đối, cho nên hắn vẫn luôn chờ cơ hội để đề xuất. Lần này Huỳnh Tuấn tập kích Mã Cát Tường, coi như cơ hội tốt nhất đã đến, hắn bèn đề xuất bãi bỏ việc đưa cho Giang Ninh chấm bài,mà thay đổi thành bản địa, Tô Hàn Trinh bèn vui vẻ đồng ý, sau đó hắn từng bước từng bước dụ cá vào rọ, thậm chí hắn đưa ra Bạch Kính Tùng cũng chỉ là một phép che mắt được chuẩn bị từ trước.
Cuối cùng, Tô Hàn Trinh cũng đã mắc bẫy, hắn biết là Tô Hàn Trinh dù có nằm mơ cũng không ngờ là, cái lão Giả Tư Văn ấy dường như không có mối quan hệ gì với Thân quốc cữu, và cũng có vẻ có ích cho Tô Hàn Trinh hắn. Nhưng thực tế, cách đây một tháng, Từ Viễn đã ngầm liên hệ với Giả Tư văn, người trên thiên hạ không ai không có điểm yếu, Giả Tư Văn này cũng không ngoại lệ.
Từ viễn lập tức vẫy tay, gọi một tên tâm phúc của hắn lên, nhỏ tiếng dặn dò hắn:
“Ngươi lập tức đến phủ Học chính một chuyến, nói với Giả Học chính, Thứ sử đại nhân đã quyết định chọn ông ta làm chủ khảo, ngươi nói cho ông ta biết, cứ theo ước định mà ta và ông ấy đã bàn bạc, công văn bổ nhiệm chính thức của con trai ông ta trong nay mai sẽ được Giang Ninh phủ gửi đến.
-o0o-
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,443 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp